Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngụy Mạc nhấp một ngụm cà phê, ngẩng đầu lên, bắt được từ mấu chốt: “Tin gì?”
Aiki đứng ở cửa, cho dù phản ứng có chậm đến đâu, cũng đủ để nhanh chóng hiểu ra thân phận của đối phương trong tình huống này.
Có thể qua đêm cùng anh Lyle, trùng cái đó chỉ có thể là bạn đời của anh ấy.
Cậu ta đứng ở cửa, tay bám vào khung cửa, đầu ngón tay trắng bệch, nhất thời không biết có nên bước vào hay không. Chỉ nhìn ngoại hình, trùng cái xa lạ này đã khiến trùng khác kinh diễm. Cậu ta tự nhận mình cũng khá được hoan nghênh trong viện nghiên cứu, rất “đắt khách”, nhưng đứng trước đối phương thì đúng là có phần lép vế.
Đôi mắt xanh biếc của Orland chỉ liếc cậu ta một cái, rồi thu lại ánh nhìn đầy thờ ơ.
Ngụy Mạc không mời đồng nghiệp vào, nói: “Cậu nói thẳng đi.”
Aiki có chút hụt hẫng, nói: “Vâng… vâng.”
Ánh mắt cậu ta không nhịn được lại đặt lên người Orland.
Người yêu của anh Lyle.
Lyle là một trùng đực đã kết hôn, chuyện này không phải bí mật trong viện nghiên cứu. Cậu ta từng nghe nói bạn đời trùng cái của anh Lyle là một quan chức cấp cao trong quân đoàn, nhưng cụ thể là ai thì không rõ.
Vị quan chức thần bí đó cũng chưa từng đến thăm viện, hay tham gia lễ hội văn hóa gia đình thường niên mà phần lớn trùng trong viện đều tham dự.
Không ngờ hôm nay lại gặp được trùng thật ở đây.
Ngưỡng mộ một trùng đực ưu tú là chuyện thường tình của trùng tộc. Trong viện nghiên cứu có rất nhiều trùng cái thích Ngụy Mạc, Aiki cũng không ngoại lệ. Làm việc chung lâu ngày, thậm chí cậu ta thường xuyên được đối phương chăm sóc, đôi khi còn dễ sinh ra một loại ảo giác hư vô.
Sắc mặt Aiki trầm xuống, lắp bắp nói xong hành tung của Saros.
Ngụy Mạc nghiêm túc nghe xong, tự mình chắt lọc tổng kết lại: “Vậy tức là quân đoàn số một đã tìm thấy quang não của Saros tại hiện trường tai nạn, tìm được có dấu vết của quân phản loạn, đối phương đã đánh ngất Saros và Tiểu Phúc rồi đưa đi hết?”
Aiki nói: “Đúng vậy.”
“…Vậy thì hơi khó xử rồi.” Ngụy Mạc lẩm bẩm một câu, rồi lập tức mỉm cười với Aiki, “Nhưng chưa xuất hiện tình huống tệ nhất, thật ra cũng chưa hẳn là chuyện xấu.”
Aiki mím môi, nói: “Đàn anh, vậy nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là gì?”
Ngụy Mạc đang chuẩn bị lên tiếng, thì nghe thấy giọng của Orland: “Tôi rất tò mò.”
Y thản nhiên đậy nắp bút lại, hỏi: “Vị tiên sinh này, vì sao cậu lại gọi hùng chủ của tôi là đàn anh?”
“……” Aiki nhìn chằm chằm gương mặt Orland, chậm nửa nhịp mới sững người ra.
Orland mỉm cười hỏi: “Cậu và hùng chủ của tôi học cùng một trường đại học sao?”
Động tác khuấy cà phê của Ngụy Mạc buộc phải dừng lại.
Ở thế giới này, bằng đại học của anh là giả, thậm chí thân thể này chỉ học đến tiểu học.
Từ đầu anh đến đây đã là dân đen không hộ tịch, sống trong khu ổ chuột tồi tàn nhất. Thứ lọt vào mắt mỗi ngày là bóng tối vô tận, cùng một con sông chảy không ngừng suốt hai mươi bốn giờ.
Trên tinh cầu Buleika, khu ổ chuột được chia thành mười hai khu. Khu 9- nơi anh sống có một con sông, con sông đó đục ngầu, thối rữa, đầy rẫy chất bẩn, nhưng hầu như tất cả các ngành nghề đều tập trung ven sông.
Dân đen không hộ tịch đương nhiên cũng có chỗ tốt của dân đen không hộ tịch. Ở xã hội thượng lưu, rất khó quen được một trùng làm giấy tờ giả, nhưng trong khu ổ chuột, tài nguyên kiểu này gần như nhan nhản khắp nơi.
Khám chữa bệnh trái phép, làm giấy tờ giả, cắt bỏ cánh xương, tam giáo cửu lưu, nghề gì cũng có.(Tam giáo là nho đạo phật. Cửu lưu là học sinh, bác sĩ, buôn bán, thợ thủ công, thầy bói, đạo sĩ, nghệ sĩ, giang hồ…)
Anh tự đặt tên mình là Lyle. Cái tên đã dùng 25 năm ở kiếp trước quá phô trương, không thích hợp với môi trường khu ổ chuột. Sau khi làm xong thủ tục, tấm bằng học viện giả kia là đồ tặng kèm mua một được một, chỉ là một món phụ.
Thế nhưng, kiểu ngụy trang vụng về như vậy, chỉ cần tra tinh võng là có thể biết rõ. Ngụy Mạc dùng bằng cấp giả phô trương lừa gạt suốt hai năm, vậy mà hầu như không ai cho rằng một trùng đực diện mạo tuấn tú, nói năng tao nhã, nền tảng chuyên môn vững chắc như anh lại là một đứa trẻ thất học không có giấy tờ thân phận.
Trước khi kết hôn, trong rất nhiều giấy tờ của anh, có lẽ chỉ có tờ giấy đăng ký kết hôn sắp cầm tới tay là thật.
Sau khi kết hôn, văn bằng của anh cũng theo đó mà trở thành thật.
Thật ra Ngụy Mạc cũng không hỏi Orland biết được một phần quá khứ của anh từ lúc nào. Dù sao cũng không phải chuyện vẻ vang gì, không cần phải truy hỏi đến cùng, nhưng có lẽ trước khi kết hôn đối phương đã điều tra anh rõ rành rành.
Mấy mánh khóe đó lừa chính mình thì được, chứ không thể nào lừa được Orland.
Trong khoảng thời gian bằng cấp còn chưa được hợp thức hóa, Ngụy Mạc là được một vị giáo sư đặc cách tuyển vào viện nghiên cứu.
“Trước đây tôi và cậu ta cùng làm trợ lý cho một vị giáo sư trong viện nghiên cứu.” Ngụy Mạc chủ động giải thích, “Làm việc khoảng nửa năm, coi như là đồng môn.”
Anh bước tới gần Orland, đặt tay lên vai y, xoa nhẹ sau gáy y.
Aiki gật đầu.
Orland lại mỉm cười, nói: “Ra vậy, trước giờ chưa từng nghe hùng chủ nhắc đến cậu, nên tôi hơi tò mò một chút.”
Ngụy Mạc cảm thấy câu này nghe có gì đó lạ lạ, nhưng lại không chỉ ra được là lạ ở đâu.
Về nhà rảnh rỗi quá mức nói chuyện đồng nghiệp làm gì?
Anh cúi đầu, khó hiểu liếc nhìn Orland một cái, luôn cảm thấy y không phải là kiểu trùng cái tốt bụng đi giải thích cho trùng xa lạ như vậy.
Thư quân của anh, vì giáo dưỡng và lễ nghi của quý tộc, đối với những trùng tộc không đáng để bận tâm nhiều nhất cũng chỉ là thờ ơ bỏ qua, giống như con người lướt nhẹ qua một con kiến, không giẫm chết đối phương đã được xem là nhân từ.
Cũng giống như thái độ của Orland đối với anh vào năm kết hôn đó.
Một sự phớt lờ hoàn toàn.
Điều này không phải vì Aiki không đủ ưu tú, chỉ là trong mắt Orland, phần lớn mọi trùng đều xấp xỉ bằng không.
Bị ánh nhìn ôn hòa kia dõi theo, Aiki đột ngột cúi đầu, tránh đi ánh mắt của đối phương, hiếm hoi lắp bắp một chút: “Không, không sao.”
Rõ ràng đối phương đang ngồi, nhưng cậu ta lại cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, giống như bị một loài động vật săn mồi cấp cao để mắt tới, giây tiếp theo sẽ bị xé nát toàn thân, khiến cậu ta như ngồi trên đống lửa.
May mà đối phương đã thu lại ánh nhìn thừa thãi đó rất nhanh.
“Không sao là được.” Orland cười nói, “Hùng chủ, xin lỗi vì đã làm gián đoạn công việc của ngài, tiếp tục đi.”
Ngụy Mạc quay đầu lại, không để tâm đến đoạn xen ngang này, tâm trí anh đặt nhiều hơn vào quân phản loạn: “Tôi sẽ làm một bản báo cáo. Nếu cần chúng ta tiếp tục truy theo, có thể coi chuyện này là một nhiệm vụ dài hạn, không phải việc giải quyết trong thời gian ngắn. Ngoài ra, có lẽ phải làm phiền cậu chạy một chuyến đi xin giấy phép của quân đoàn số một, nếu không thì viện khảo sát địa chất không có tư cách tham gia chuyện này.”
Ngụy Mạc cũng không có ý né tránh Orland, cấp trên trực tiếp trên danh nghĩa của quân đoàn đang ở ngay đây, nghe hay không nghe cũng không sao.
Aiki nói: “Tôi sợ… sẽ không tìm được họ, họ có nguy cơ bị giết.”
Còn một khả năng nữa cậu ta không nói ra.
Đó là, cho dù có thể sống sót quay về, e rằng cũng không thể tiếp tục ở lại viện nghiên cứu.
Thái độ của Liên bang đối với quân phản loạn nghiêm khắc một cách bất thường, phàm là có tiếp xúc, đều sẽ bị đặt dưới sự nghi ngờ hợp lý. Nguyên nhân chủ yếu là vì vị quân đoàn trưởng tiền nhiệm của quân đoàn số một quá mức xuất sắc, sau khi phản bội, tổn thất gây ra vô cùng to lớn.
Nếu để Ngụy Mạc hình dung, anh cảm thấy vị quân đoàn trưởng tiền nhiệm đó có chút giống Phi tướng quân Lý Quảng, cái gọi là “không đi theo đội ngũ, đóng quân dựa vào nước cỏ, nghỉ ngơi thì ai nấy tự tiện.” Bản thân cực kỳ xuất sắc, chủ yếu dựa vào sức hút cá nhân để lan tỏa, dẫn dắt toàn quân. Dù người đã rời đi, ảnh hưởng để lại vẫn vô cùng sâu sắc.
Carlo chính là một ví dụ rất rõ ràng, mang đậm dấu ấn cá nhân.
Sau khi Lý Dịch tiếp nhận cái mớ hỗn độn này, cũng chỉ có thể vừa cắt giảm nhân sự, vừa tuyển thêm trùng mới.