Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Tấm thiệp”
_
Cuối tuần trôi qua, Tần Thâm bắt đầu chuyển nhà, tuy không đến mức rườm rà nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng.
Nhà mới là một căn biệt thự nhỏ có sân, cách Hoài Đại không xa, lái xe khoảng hai mươi phút. Chỗ này vốn đã được gia đình sắp xếp từ trước khi anh về nước, chỉ là nội thất mềm vẫn chưa hoàn toàn xong. Thêm nữa, do anh nhất thời nổi hứng mang theo chú chó về nên phải sắm sửa thêm mấy thứ tiện cho nó hoạt động, thành ra cứ trì hoãn mãi đến giờ.
May mà trong ký túc xá giảng viên không có nhiều đồ, thuê một chuyến xe là chở hết.
Một phần đồ khác vẫn để ở căn hộ chung với cha mẹ, nên chuyển dọn lần này cũng tiêu tốn không ít thời gian và sức lực.
Gần đây, thái độ Tống Hủ trò chuyện với anh dường như bớt lạnh nhạt hơn trước. Tuy thỉnh thoảng cô vẫn nhắc đến crush, nhưng nhìn chung không tệ.
Chỉ là có một điều nằm ngoài dự đoán của anh.
Anh vẫn luôn nhớ rõ, anh vốn chỉ là người đội mũ thay người khác – chính là đối tượng xem mắt thật sự của Tống Hủ.
Anh đã tưởng rằng chẳng bao lâu cô sẽ phát hiện nhận nhầm người, nhưng không ngờ hai bên đã trò chuyện lâu như vậy mà cô vẫn không hề nhận ra.
Có lẽ đối tượng xem mắt thật sự bên kia xảy ra chuyện gì đó.
Dù sao thì, đến nước này cũng chỉ có thể thuận theo tự nhiên mà tiếp tục, tùy cơ ứng biến là được.
Vì chuyện chuyển nhà, cha mẹ anh cũng tới, cùng nhau ăn bữa cơm tân gia.
Mẹ Tần vốn không biết nấu nướng, đôi tay bà sinh ra là để cầm dao mổ, hiếm khi đặt chân vào bếp. Ngày thường, hoặc là cha anh nấu, hoặc cả nhà ra ngoài ăn.
Ở nước ngoài mấy năm, tay nghề nấu nướng của Tần Thâm tăng cấp không ít. Bữa cơm tối nay là anh cùng cha cùng nhau chuẩn bị.
Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ đều bận rộn. Mẹ là bác sĩ, ban đêm thường không về; cha thì công tác liên miên, bay đi bay về. Về vật chất thì anh chưa từng thiếu, nhưng về mặt đồng hành quả thực không nhiều.
Quan hệ của anh với cha mẹ vẫn luôn nhạt nhòa, không đến mức xa cách, cũng chẳng thân thiết, bình thản như rất nhiều gia đình Trung Quốc thường thấy.
“Cuối tuần này kỷ niệm ngày thành lập trường, ba với mẹ con cũng đi. Con có đi cùng không?” Ba Tần bất chợt mở lời.
Tần Thâm khẽ “vâng” một tiếng.
Trường cũ của anh chính là trường trung học trọng điểm tốt nhất Hoài Thành. Khi còn trẻ, cha mẹ anh cũng từng học ở đây. Lần này là lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường, tất cả cựu học sinh đều nhận được thiệp mời.
Mẹ Tần lại hỏi: “Có hẹn bạn bè cấp ba nào đi cùng không?”
Tần Thâm lắc lắc đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì, cắn nhẹ đũa, hàm hồ đáp: “Chắc để lát nữa con hỏi thử.”
Bạn bè cấp ba anh còn giữ liên lạc không nhiều, sau khi tốt nghiệp phần lớn đều có bạn bè mới, anh cũng vậy.
Mà người anh muốn hỏi, thật ra cũng không phải bạn học cấp ba.
Là Tống Hủ.
Ăn cơm xong, cha mẹ ở phòng khách chơi với chú chó nhỏ. Tần Thâm lấy cớ dọn dẹp sách vở, tự nhốt mình trong thư phòng.
Trong phòng, sách vở còn chất thành đống, chưa kịp sắp xếp.
Tần Thâm tựa lưng vào cửa, mở WeChat, gửi cho Tống Hủ một tin nhắn.
Q: 【 Mấy hôm nay chuyển nhà mệt quá, cuối tuần còn phải tham gia lễ kỷ niệm trường 】
Coi như là lấy hết can đảm, thử dò hỏi một bước.
Anh cũng không chắc Tống Hủ có dự lễ hay không. Tuy là gửi mời đến toàn bộ học sinh, nhưng phần lớn người không tham gia.
Anh càng không rõ đối tượng xem mắt thật sự của cô có học cùng trường cấp ba với bọn họ không, hay Tống Hủ có biết về chuyện này hay không.
Nhưng đã dừng lại lâu như vậy, cũng nên thử bước thêm một bước rồi.
Đối phương không trả lời ngay, cũng không hiện dòng “Đang nhập…”, hẳn là chưa thấy.
Tần Thâm đặt điện thoại lên bàn, vừa chờ tin nhắn vừa tiếp tục dọn sách.
Bất chợt, động tác anh khựng lại.
Đó là một quyển sách sử học cũ, bìa đã hơi quăn.
Thu hút sự chú ý của anh không phải bản thân cuốn sách, mà là tấm thiệp nhỏ kẹp bên trong.
Trên thiệp vẽ một chú sóc con Q-version đáng yêu, bên cạnh có bốn chữ nắn nót: “Sinh nhật vui vẻ.”
Là bút tích của Tống Hủ.
Chữ rất quen thuộc. Hồi cấp ba, mỗi lần thi lớn, bài văn tiêu biểu của những học sinh xuất sắc sẽ được in ra cho toàn khối cùng đọc. Tống Hủ vốn là học sinh mũi nhọn ban xã hội, ngữ văn là môn cô giỏi nhất, anh đã từng xem không ít bài văn của cô, sớm quen thuộc với chữ viết của cô.
Nét vẽ khi đó còn non nớt, chỉ dùng bút nước đen, không có thêm màu sắc gì, nhưng lại đặc biệt đáng yêu.
Tấm thiệp đó vốn không phải dành cho anh, nhưng cuối cùng lại bị anh giữ lại.
Anh còn nhớ rõ hôm ấy là sinh nhật của Vệ Chiêu Dương.
Đầu xuân, mưa lất phất tí tách rơi, trong lớp đầy những vệt giày loang lổ đậm nhạt.
Trước giờ học, Vệ Chiêu Dương đeo cặp một bên vai, tay cầm túi đồ, “bịch” một tiếng ngồi xuống chỗ ngồi.
Trong túi là một đống đồ ăn vặt và một tấm thiệp, anh nghiêng người, nhìn thấy rõ ràng.
Đó là quà sinh nhật Tống Hủ tặng Vệ Chiêu Dương.
Hai người họ lớn lên cùng nhau từ bé, sinh nhật tặng quà qua lại vốn là chuyện thường, Vệ Chiêu Dương chẳng có lý do gì để từ chối.
Ngày hôm đó, cậu ta còn chia một ít đồ ăn vặt cho anh.
Sau đó, tấm thiệp bị đặt bừa ở góc bàn, rơi xuống đất mà Vệ Chiêu Dương không hề hay biết, cũng chẳng thèm quan tâm. Ma xui quỷ khiến, anh lén nhặt lên, kẹp vào một cuốn sách.
Trời đang mưa, mặt thiệp dính ít nước, may mắn chữ viết và hình vẽ không bị lem đi.
Không lâu sau là đến sinh nhật anh.
Cha mẹ đều bận, mẹ anh có ca phẫu thuật lớn, cha lại phải xuất ngoại. Họ không ở bên anh, chỉ đưa cho anh một khoản tiền tiêu vặt khá lớn.
Tối đó tan tiết tự học, anh ghé cửa hàng tiện lợi mua ít đồ ăn vặt, về nhà mở ngăn kéo, ánh mắt dừng lại trên tấm thiệp kia.
Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác mơ hồ khó tả.
Anh cũng muốn.
Một món quà sinh nhật cùng tấm thiệp viết tay của thiếu nữ.
Cho anh.
Mà không phải anh lén trộm được.
….
Lúc nhận được tin nhắn từ đối tượng xem mắt, Tống Hủ đang mải nói chuyện phiếm với bạn thân cấp ba nên chưa để ý.
Bạn thân cô tên Thẩm Vi Tuyết, từng ngồi cùng bàn với Tống Hủ hồi trung học. Sau khi tốt nghiệp, Thẩm Vi Tuyết về Hoài Thành, thi đậu biên chế làm giáo viên ở chính ngôi trường cũ. Công việc ổn định, nhưng thường xuyên phải đau đầu vì học trò, nên không ít lần gọi điện than phiền với Tống Hủ.
Lần này, lý do Thẩm Vi Tuyết gọi đến là vì dạo gần đây cô ấy về quê thu dọn đồ cũ, bất ngờ tìm thấy rất nhiều thư từ và bưu thiếp Tống Hủ từng gửi cho mình hồi cấp ba.
Tống Hủ vẫn còn nhớ, thời trung học từng có một giai đoạn rộ lên trào lưu viết thư, gửi bưu thiếp, thiệp chúc mừng các kiểu. Mà cô lại học mỹ thuật, tha hồ phát huy sở trường, thường vẽ thêm những hình minh họa xinh đẹp trên đó để tặng bạn bè thân thiết.
Cô vẽ rất đẹp, nhiều bạn cùng lớp còn chủ động xin cô vẽ một tấm. Cô thường tranh thủ lúc còn nghiệp dư lười biếng vẽ rất nhiều, thoải mái hào phóng mà đưa cho bọn họ.
Hồi đó, cô còn hay cười cười nói giỡn: “Sau này tớ mà thành họa sĩ truyện tranh nổi tiếng, mấy cậu cứ giữ kỹ, sẽ có ngày bán tranh ký tên kiếm bộn tiền!”
Trong điện thoại, Thẩm Vi Tuyết cười trêu: “Ở chỗ tớ, thư từ, bưu thiếp, thiệp chúc mừng gom lại cũng phải hơn trăm cái rồi. Có phải tớ sắp phát tài không?”
Tống Hủ bật cười: “Cậu đi hỏi mấy chỗ thu phế liệu xem sao? Giấy giờ chắc tầm năm đồng một cân, xem có mua được gói que cay không.”
“Xì, đừng có nói linh tinh.” Thẩm Vi Tuyết lập tức phản đối. Với cô ấy, đó là những kỷ niệm vô giá, có đưa tiền cũng chẳng bán.
Cô ấy lại kể thêm: “À, mới khai giảng, tớ vừa tịch thu của học trò một quyển truyện tranh của cậu, bên trong còn có chữ ký tay nữa. Con bé quý lắm, còn đến tận văn phòng xin lỗi, hứa sẽ không xem truyện trong giờ nữa. Tớ với con bé thỏa thuận, lần tới thi mà có tiến bộ thì tớ sẽ trả lại. Nếu điểm cao hơn nhiều, tớ sẽ tặng thêm cho con bé một niềm vui bất ngờ.”
Tống Hủ tò mò: “Bất ngờ gì thế?”
“Truyện tranh bản đặc biệt có chữ ký thân tặng.”
Tống Hủ: “……”
“Vậy tác giả bộ truyện kia có biết chuyện này không?”
“Giờ biết rồi nè.”
Cả hai đầu dây điện thoại cùng im lặng vài giây, sau đó bật cười.
Tống Hủ ôm chiếc gối ôm to bằng người trên giường lăn một vòng, vui vẻ nói: “Được rồi, đến lúc đó tớ viết cho cậu, gửi tặng con bé.”
Thẩm Vi Tuyết: “Bên chỗ tớ mới khai trương một nhà hàng lẩu bò ngon lắm, hôm kỷ niệm thành lập trường tớ mời cậu đi ăn.”
“Được, đến hôm đó gặp.”
Trò chuyện kết thúc, Tống Hủ mới thấy tin nhắn đối tượng xem mắt gửi đến.
【 Mấy hôm nay chuyển nhà mệt quá, cuối tuần còn phải tham gia lễ kỷ niệm trường 】
Tống Hủ giật mình, bật dậy từ trên giường, cầm điện thoại đọc kỹ tin nhắn thêm một lần nữa.
Chuyện chuyển nhà, mấy ngày trước đối phương đã chia sẻ với cô rồi. Mặc dù bận bịu, nhưng mỗi sáng anh ta vẫn dậy rất sớm, sinh hoạt đều đặn như một cán bộ già.
Thế nhưng kỷ niệm ngày thành lập trường…
Cô không nghe nói Hoài Thành còn có trường nào tổ chức kỷ niệm thành lập. Người này tám chín phần là bạn học cùng trường cấp ba với cô.
Nhưng rốt cuộc là niên khóa nào?
Đột nhiên nhắc đến chuyện này, đối phương đây là có ý gì đây?
Nếu là đối tượng xem mắt được người quen giới thiệu, vậy thì đối phương hẳn cũng biết sơ lược về cô, trong đó có khả năng bao gồm cả việc cô từng học ở ngôi trường trung học nào.
Chẳng lẽ… anh ta muốn thử dò đường để hẹn gặp trực tiếp?
Không thể nào.
Dù thời gian qua trò chuyện cũng ổn, nhưng cô chưa từng có ý nghĩ gì với đối phương, lại càng không định tiến thêm một bước.
Gặp mặt… đời này tuyệt đối không thể.
Tống Hủ cầm điện thoại, trầm ngâm rất lâu, cuối cùng lạnh nhạt nhắn lại vỏn vẹn hai chữ: 【 cố lên 】.
Có lẽ vì thái độ quá hờ hững, mãi cho đến ngày diễn ra lễ kỷ niệm, đối phương cũng không nhắc lại chuyện đó lần nào nữa.
Tống Hủ khẽ thở phào.
Cô đã quen với kiểu ở chung này cùng Q tiên sinh: thỉnh thoảng thuận miệng nói vài câu về Tần Thâm để trút chút tâm sự thiếu nữ không nơi gửi gắm; đối phương luôn giữ lễ độ, mỗi ngày kiên nhẫn nói chuyện phiếm, chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Cô chỉ hy vọng đối phương thật sự là kiểu thả lưới khắp nơi, đồng thời trò chuyện cùng vài đối tượng xem mắt khác. Biết đâu một ngày nào đó, anh ta tìm được ai đó phù hợp rồi lặng lẽ xóa cô khỏi danh sách bạn bè WeChat.
Sau đó, Tống Hủ đơn giản chỉnh sửa bản thảo truyện tranh rồi gửi cho biên tập. Nhưng gần đây biên tập của cô vừa có người thân qua đời, xin nghỉ phép, vẫn chưa kịp hồi âm.
Ngày kỷ niệm thành lập trường rơi đúng vào một thứ bảy nắng đẹp. Tuy nhiệt độ vẫn còn se lạnh, nhưng ít ra ánh mặt trời mang theo chút ấm áp.
Sáng sớm, đối tượng xem mắt đã nhắn cho cô rằng anh ta sẽ đi dự lễ kỷ niệm.
Tống Hủ vừa ăn sáng vừa suy nghĩ nên trả lời thế nào, cuối cùng bâng quơ nhắn lại: 【 Đi đi, biết đâu lại gặp được nữ sinh anh từng thích hồi cấp ba đấy 】
Bên kia hiện mấy lần “Đang nhập…”, hồi lâu sau mới gửi lại một chữ duy nhất: 【 Ừ 】.
Rõ ràng bị cô làm nghẹn lời.
Tống Hủ tâm tình khoan khoái, giải quyết nốt bữa sáng.
Không bao lâu, Thẩm Vi Tuyết lái xe điện nhỏ đến đón, tiện đường chở thêm Vệ Chiêu Dương.
Thẩm Vi Tuyết và Vệ Chiêu Dương không thân lắm, nhờ quen biết qua Tống Hủ nên vẫn có thể nói chuyện đôi câu.
Biển số xe của Thẩm Vi Tuyết đã sớm được trường học ghi lại, có thể chạy thẳng vào trong trường, ra vào rất thuận tiện.
Tống Hủ ngồi ghế phụ, Vệ Chiêu Dương ở ghế sau, ba người ríu rít trò chuyện suốt dọc đường, vừa đi vừa đoán hôm nay có thể gặp lại những ai.
Nhiều bạn học sau khi tốt nghiệp đã rời Hoài Thành phát triển, có người đi xa, có người bận việc không về kịp; còn những người ở lại cũng chưa chắc sẽ tham dự.
Người mà Tống Hủ để tâm nhất vẫn là Tần Thâm.
Hẳn là anh sẽ đến đi. Cô nghĩ vậy.
Không biết cô có thể gặp được hay không.
Nếu thật sự gặp… anh còn nhớ rõ cô chứ? Dù sao, không lâu trước, bọn họ cũng vừa tình cờ chạm mặt ở siêu thị nhỏ.
“À mà, Tần Thâm có phải đã về rồi không?”
Nghe Vệ Chiêu Dương bất chợt nhắc đến cái tên ấy, Tống Hủ khẽ giật mình, thân người cũng bất giác ngồi thẳng hơn.
Thẩm Vi Tuyết tiếp lời rất tự nhiên: “Đúng vậy, dạo trước cậu ấy còn về trường làm buổi tuyên truyền. Lần này chắc hẳn sẽ đến thôi. Hai người chẳng phải từng ngồi cùng bàn cấp ba sao? Không còn liên lạc à?”
Vệ Chiêu Dương: “Không. Cậu ấy đi du học ngay sau khi vào đại học, mấy năm nay chưa gặp lại, thần bí lắm.”
Gặp đèn đỏ, Thẩm Vi Tuyết dừng xe, giọng đầy tiếc nuối: “Tớ còn muốn nghe thêm mấy chuyện bát quái của cậu ấy, chắc chắn thú vị lắm.”
Vệ Chiêu Dương: “Tớ cũng tò mò. Còn nhớ hồi cấp ba có rất nhiều nữ sinh tỏ tình với cậu ấy, nhưng dường như cậu ấy có hứng thú với phương diện kia, suốt ngày vùi đầu vào học. Nhất là hóa học, gần như lần nào cũng đạt điểm tuyệt đối, thật không hiểu cậu ấy làm sao được như thế.”
Thẩm Vi Tuyết cảm thán: “Không hổ danh học thần… Con gái mà đến gần chỉ tổ làm chậm tốc độ làm đề của người ta thôi.”
Vệ Chiêu Dương không nhịn được cười.
Thẩm Vi Tuyết lúc này mới nhận ra Tống Hủ vẫn im lặng, liếc sang hỏi: “Sao cậu không nói gì hết?”
Tống Hủ giật mình, vội cúi mắt, bịa một lý do: “Tớ mải nhìn phong cảnh ngoài đường, không để ý các cậu nói gì… À, đèn xanh rồi, mau đi thôi.”
Lời vừa dứt, phía sau đã có xe bấm còi inh ỏi, Thẩm Vi Tuyết đành nhấn ga cho xe lăn bánh.
Thấy cô ấy không gặng hỏi thêm, Tống Hủ lại quay mặt ra cửa sổ, có chút thất thần.
Mặc dù là bạn thân thiết nhất, Thẩm Vi Tuyết cũng không hề biết hồi trung học cô từng cất giấu trong lòng một chút tâm tư dành cho Tần Thâm.
Cô giấu rất kỹ.
Hoặc là nói, cô quá nhát gan.
Thực ra, vốn dĩ Tống Hủ không phải một người rụt rè. Ảnh hưởng từ cha, thuở nhỏ cô hoạt bát, thẳng thắn, muốn gì cũng sẽ cố gắng giành lấy.
Nhưng cái ngày cha qua đời… dường như cũng mang đi tất cả những thứ ông từng để lại.
Từ đó về sau, cô không dám làm nũng đòi mẹ mua những món đồ chơi mình thích nữa, vì biết mẹ một mình nuôi gia đình đã chẳng dễ dàng.
Cô cũng không dám lại quá thân thiết với những bạn đồng trang lứa thường hay trò chuyện về cha mẹ, về gia đình. Bước vào tuổi dậy thì, cô lập tức trở nên trầm mặc, ít lời hơn hẳn.
Đến khi ốm đau phải tiêm chích, cô cũng không dám khóc, không dám lộ ra nỗi sợ hãi trong lòng. Lúc mẹ mệt mỏi, vốn trước kia những lúc ấy đều là cha cô ngồi bên dỗ dành, chăm sóc cô. Giờ đây, cô không muốn khiến mẹ thêm lo lắng.
Còn chưa kịp rèn giũa thành một lớp vỏ cứng cáp, cô đã bị hiện thực đánh cho tan vỡ, để lộ bên trong chỉ là một tâm hồn yếu ớt, nhạy cảm.
May mắn thay, qua những năm tháng đại học rồi đi làm, cô cũng dần trưởng thành hơn đôi chút.
Không ai có thể mãi dừng chân ở một chỗ.
Xe dừng lại trước cổng trường.
Cổng trường có bàn ghi danh, phát thẻ và phiếu ăn trưa. Thẩm Vi Tuyết thân là giáo viên của trường không cần làm thủ tục, liền đưa Tống Hủ cùng Vệ Chiêu Dương xuống xe.
Hai người theo sự hướng dẫn của học sinh tình nguyện đến bàn ký tên theo niên khóa nhập học.
Ký xong, Tống Hủ đưa bút cho Vệ Chiêu Dương, nhân lúc anh ấy còn chưa ký liền chăm chú tìm kiếm trên bảng xem có cái tên nào quen thuộc.
Không thấy Tần Thâm.
Là anh không tới, hay chỉ chưa ký tên?
Đang mải mê nhìn, đột nhiên một bóng người bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh cô.
Hẳn cũng là bạn cùng trường muốn tới ký tên, Tống Hủ theo bản năng định né tránh.
Thân thể cứng đờ, khóe mắt thoáng bắt được dáng vẻ người đứng cạnh, trong lòng chấn động, bước chân lảo đảo. Vì vừa rồi cô cúi xuống xem bảng biểu mà vô tình đứng quá gần Vệ Chiêu Dương, bị anh ấy vướng phải, thân hình suýt nữa không giữ vững.
Theo bản năng, cô vội níu lấy vạt áo Vệ Chiêu Dương. Nhưng một bàn tay khác còn nhanh hơn, đã kịp nắm lấy cánh tay cô.
“Làm sao thế?” Vệ Chiêu Dương vừa ký xong cũng giật mình, theo bản năng đưa tay đỡ cô.
Đến khi nhìn rõ gương mặt người đang giữ tay Tống Hủ, Vệ Chiêu Dương buột miệng thốt ra: “Tần Thâm?”
【tác giả có chuyện muốn nói】
Thật sự gặp được nữ sinh thích từ hồi cấp ba [vui vui vẻ vẻ]