Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Cầm trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng nàu.
Ngày thường tổng tài ít khi nói cười, vậy mà lúc này công chúa lại ôm một người nam nhân!
Cô quay sang nhìn Lâm Bạch Vân, giọng nói run run: "Tống... Tống trợ lý cùng Lục tổng... bọn họ là quan hệ gì?"
"Là đối tượng rồi, hơn nửa tháng nữa, hai người sẽ tổ chức hôn lễ." Lâm Bạch Vân nói.
Lâm Cầm nháy mắt, sắc mặt tái nhợt. Cô mới vừa định đi cạy nhà góc tường của tổng tài kia cơ mà!
Nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của Lâm Cầm, Lâm Bạch Vân an ủi: "Tống trợ lý không phải người tính toán chi li đâu, chị sau này đừng quá cứng đầu với cậu ấy là được."
Lâm Cầm sợ hãi vội xua tay: "Cái gì cứng đầu? Tôi với Tống trợ lý chỉ là đồng nghiệp thôi, vừa rồi... vừa rồi tôi chỉ lo Tống trợ lý say rượu về không an toàn nên nhắc nhở chút, chẳng có ý gì khác."
Quả thật phủi sạch nhanh chóng.
Lục Minh Vũ ôm người bước ra ngoài, nơi vừa còn náo nhiệt với đám đông, nhìn thấy Lục Minh Vũ chỉ nháy mắt, mọi người đều im lặng như chim cút, không một tiếng r*n r*.
Chờ Lục Minh Vũ rời đi, lúc đó mới có tiếng nói nhỏ.
Lục Minh Vũ ôm Tống Thời An trở về xe, đặt người lên ghế phụ.
Vừa định buông tay, nhưng Tống Thời An say rượu không chịu thả, tay gắt gao ôm lấy cổ anh, nhỏ giọng nỉ non: "Đừng đi ~"
Lục Minh Vũ nhẹ giọng dỗ dành: "Ngoan, chúng ta phải về nhà rồi." Anh muốn Tống Thời An buông tay ra.
Tống Thời An hơi mê mang nhìn Lục Minh Vũ, hỏi: "Anh là ai?"
Lục Minh Vũ mỉm cười đầy khí thế, duỗi tay véo má cậu: "Uống chút rượu thì ngay cả chồng mình cũng không nhận ra nữa à?"
Tống Thời An nhắm mắt lại, rồi mở ra, trước mắt vẫn là gương mặt soái khí đầy uy lực kia. Cậu gật gật đầu: "Chồng em lớn lên thật soái."
Vừa rồi còn có người ngoài ở, Tống Thời An còn giữ vẻ nghiêm trang, giờ chỉ còn có hắn với Lục Minh Vũ, mới thả lỏng ra nhiều như vậy.
Lục Minh Vũ vừa dở khóc dở cười, vừa có thể nhận ra, hôm nay Tống Thời An không hoàn toàn say rượu. Anh lại nhìn rồi dỗ như đứa nhỏ nói: "Được rồi, về nhà để em một mình."
Tống Thời An nghiêm túc nhìn một lúc, sau đó gật đầu thu tay lại.
Sau nhiều cố gắng mới thả lỏng ra, Lục Minh Vũ nhanh chóng kéo dây an toàn lên, phòng trường hợp lát nữa Tống Thời An lại muốn phát điên vì rượu.
Một đường lái xe trở về biệt thự Hoành Hồ.
Đưa người từ trong xe xuống, vừa đúng gặp ba Tống và mẹ Tống.
Hai người già nhìn thấy Tống Thời An say mềm trong lòng ngực Lục Minh Vũ, không khỏi nhíu mày.
Mẹ Tống tiến lên, vỗ vỗ mặt con trai, nói: "An Oa nhi, đây là uống quá nhiều rồi, say thành như vậy."
"Không uống nhiều đâu." Tống Thời An mở mắt trả lời, vì đang ở trong lòng Lục Minh Vũ, lại bị công chúa ôm.
Nhìn nét mặt mẹ, cậu lại cau mày hỏi: "Mẹ, sao có hai mẹ như vậy?"
Cậu có chút không hiểu, giơ tay chỉ: mẹ sao mà có hai người vậy?
Mẹ Tống không khách sáo, vỗ tay đẩy cậu ra, nói: "Biết tửu lượng kém mà còn uống nhiều như vậy."
"Không có uống nhiều, không tin mẹ hỏi Minh Vũ." Tống Thời An thầm nói.
Nhìn mẹ mình đứng đó sắc mặt đảo đi đảo lại, có chút lo lắng: "Mẹ, đừng đứng đảo như vậy nói chuyện với con, không tốt cho sức khỏe, mẹ tuổi lớn rồi, dễ bị chảy máu não."
Mẹ Tống bật cười vì sự quan tâm của con trai: "Còn nói không uống nhiều, nhìn người đã rõ ràng mà còn phản bác."
"Con thật sự không say." Tống Thời An thầm nói.
Mẹ Tống bất lực: "Minh Vũ, phiền con chăm sóc Thời An, giờ cũng không còn sớm, mau nghỉ ngơi đi."
Một bên ba Tống có chút lo lắng, tiến lên muốn quan tâm một chút, nhưng bị mẹ Tống ngăn cản: "Thời An có người chăm sóc, ông lo lắng làm gì? Ta tuổi lớn rồi, đi bộ một chút rồi sẽ về nghỉ ngơi sớm."
Tình thương của cha chưa kịp thể hiện đã bị mẹ ngăn lại ngay.
Ông nhỏ giọng nói: "Nhưng hai ta mới vừa về tới."
Nói hết câu đã bị mẹ Tống trừng mắt liếc: "Chúng ta tuổi già như vậy, buổi tối thiếu ngủ một chút cũng không được sao." Nói xong liền kéo ba Tống đi vào trong phòng.
Ba Tống có chút không hiểu hỏi lại: "Vợ à, tôi đi như vậy làm gì? Hơn nữa, tôi thấy Thời An có chút khó chịu, tôi không nên quan tâm chút sao?"
Mẹ Tống hạ giọng nói: "Ông lo lắng gì, đã có Minh Vũ chăm sóc rồi, ông sốt ruột cái gì? Người lớn tuổi rồi, biết nhìn người mà đừng làm quá."
Ba Tống gãi đầu, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Vợ nói rất đúng."
Hai người nắm tay nhau trở về phòng.
Nhìn cha mẹ mình đi nhanh dần, Tống Thời An vẫn chưa kịp gọi "ba mẹ" một tiếng.
"Ba mẹ......" Tống Thời An định hỏi điều gì đó.
Lục Minh Vũ ôm cậu lên lầu: "Ba mẹ mệt rồi, về nghỉ ngơi đi, tôi cũng đưa em về phòng."
Tống Thời An chớp mắt, mẹ ở nhà lúc này vẫn tràn đầy sức sống, tối còn có thể đi nhảy quảng trường vũ, vậy mà sao lại mệt?
Lục Minh Vũ đưa Tống Thời An về phòng, giúp cậu lau người, thay quần áo.
Rồi chính mình lăn ra mệt mỏi trên giường.
Lục Minh Vũ vào phòng tắm rửa mặt, nghĩ rằng mình ra muộn, Tống Thời An chắc chắn đã ngủ rồi.
Không ngờ cậu lại ghé sát đầu giường, giống như một chú mèo nhỏ, nhìn anh với ánh mắt mong chờ.
Lục Minh Vũ tiến lại gần, thuận tay vuốt đầu cậu: "Sao còn chưa ngủ?"
Tống Thời An ôm chặt lấy vòng eo Lục Minh Vũ, đầu dựa vào bụng anh.
Tiểu tử này vừa uống rượu, lần này sức lực tuy không nhẹ nhưng cũng không quá mạnh.
Nếu không phải Lục Minh Vũ đã rèn luyện kỹ năng, có lẽ lần này đã bị đâm ra rồi.
"Không ngủ được, đầu óc vẫn rất tỉnh táo." Tống Thời An nói.
Lục Minh Vũ ôm lấy cậu, đặt lên giường.
Nhưng Tống Thời An vẫn bám chặt không buông, Lục Minh Vũ đành nằm yên cùng cậu.
" Có chuyện gì khiến em hưng phấn vậy, kể cho tôi nghe đi?" Lục Minh Vũ hỏi.
Tống Thời An chớp mắt, ánh mắt chăm chú nhìn Lục Minh Vũ, nghiêm túc đáp: "Em suy nghĩ, anh đẹp trai như vậy, có tiền có thế, sao lại mù mắt mà coi trọng em?"
Nói chuyện một lúc, Tống Thời An bắt đầu bẻ từng ngón tay đếm: "Anh xem, em bình thường xuất thân từ gia đình bình thường, dựa vào nỗ lực học tập mới vào được công ty tốt. Còn anh, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng lớn lên."
"Nói về ngoại hình, em chỉ được xem là thanh tú, nhưng anh còn soái hơn cả minh tinh người mẫu, dáng người lại có tỷ lệ vàng, lại còn có tám múi cơ bụng, tràn đầy sức lực."
"Thế này thì sao tính, đúng là em đang chiếm đại tiện nghi thiên hạ rồi."
Thấy Tống Thời An với vẻ mặt nghiêm túc nói những lời này, Lục Minh Vũ không khỏi dở khóc dở cười.
"Vậy em phải biết trân trọng mà giữ lấy, nếu không tiện nghi này bị người khác cướp mất rồi, đến lúc đó khóc cũng chẳng biết tìm đâu."
Tống Thời An gật đầu, ôm chặt hơn nữa: "Được, nhưng anh đừng có chạy mất."
Lục Minh Vũ kéo người lên, để Tống Thời An dựa vào trong lòng ngực mình: "Không chạy đâu, đời này chỉ nhận mình em thôi."
"Vậy anh có thể nói cho em biết, anh thấy em thế nào không?" Tống Thời An hỏi, giọng hơi mơ hồ.
Lục Minh Vũ nhìn xuống người trong lòng, không nói gì.
Từ lúc đầu nghe thấy tiếng lòng của Tống Thời An, biết anh đã hiểu rõ tương lai như lòng bàn tay, anh cảm thấy có chút mới mẻ, rồi bắt đầu tiến gần hơn.
Sau đó càng tiếp xúc sâu hơn, tâm của anh dần bị thu hút.
Ngay cả sau vụ tai nạn xe, khi trong đầu anh không còn ký ức về Tống Thời An, nhưng khi nhìn thấy cậu, tim lại đập nhanh hơn.
Anh biết, những lời Tống Thời An nói đều là thật lòng.