Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày hôm sau, A Triền ngủ nướng.
Một phòng ngủ được bố trí rất thích hợp để ngủ, quả nhiên có thể làm chất lượng giấc ngủ tăng lên rất nhiều.
Tỉnh lại trong đệm chăn mềm mại, dưới chân còn có một túi nước nóng đã nguội, oán khí trong lòng A Triền với Bạch Hưu Mệnh cũng giảm bớt vài phần.
Nàng rửa mặt chải đầu qua loa rồi xuống lầu mở cửa, ngoài cửa ánh mặt trời ấm áp chiếu xiên xiên vào nhà, chiếu ra từng quầng sáng lớn, căn phòng vốn tối tăm được chiếu sáng lên.
Lúc này A Triền mới có tâm tư quan sát bày biện mới của tầng một.
Hôm qua Phong Dương sai người chuyển đến hai cái kệ để đồ và một cái tủ đều dựng sát tường, chỗ trống trên vách tường treo thư họa, cũng không phải bút tích của danh gia, là trước đây Quý Thiền tự mình mua về.
Bên cạnh cửa sổ bày một bộ bàn ghế, trên đó đặt bộ đồ pha trà, chờ cửa hàng khai trương để tiếp khách, cũng có thể mời người ta ngồi đó để thử hương.
A Triền dạo qua một vòng, trong đầu nghĩ có thể thu hết đồ trang trí đặt trên cái kệ để đồ xuống, rồi đặt hết hương nàng đã làm lên, dùng để trưng bày, số hương còn lại có thể để trong tủ chén.
Có điều hiện tại số hương nàng làm có thể bán chỉ có một loại, dường như quá ít để bày.
Cần mua thêm một cái quầy hàng, để đặt sổ sách và hộp tiền, còn cả lư hương, cùng với bình để đựng bột hương, cộng lại so với trước đó nàng dự tính bớt đi rất nhiều.
A Triền chạy lên trên lầu mang giấy bút xuống, viết xuống danh sách đồ cần đặt mua, tính chờ lúc rảnh rỗi đi mua cho đủ.
“Quý cô nương.” A Triền còn đang suy nghĩ xem mình có quên chưa viết gì không, đã nghe thấy có người gõ cửa.
Ngẩng đầu, gương mặt không khiến cho người ta thích kia của Phong Dương lại xuất hiện.
“Vào đi.” Hôm nay hắn tới hẳn là để đưa nguyên liệu.
Quả nhiên như nàng dự liệu, sau khi Phong Dương vào trong, đằng sau còn hai người đi theo, một người tay xách theo vài loại nguyên liệu A Triền yêu cầu, một tay khác ôm một cái bình được phủ vải bố, người đằng sau tay trái cầm cối xay thuốc, tay phải xách một cái cối đá nhỡ.
Bọn họ lặng lẽ thả đồ xuống, sau đó nhanh chóng rời khỏi.
Phong Dương lấy tờ danh sách A Triền viết cho Bạch Hưu Mệnh ra, cùng nàng đối chiếu từng mục trong danh sách, không thiếu loại nào.
Chỉ còn loại hiếm thấy nhất là xương rồng được nghiền thành bột, được đựng trong bình được đậy kín.
Phong Dương cởi bỏ miếng vải đen ở nắp bình, vừa mới tháo ra, cái bình được mở, một luồng hơi nước ập thẳng vào mặt.
A Triền thò tay vào, sờ sờ bột xương, lúc tay chạm vào hơi có chút ướt, là xương rồng phẩm chất tốt nhất. Ít nhất chứng tỏ Bạch Hưu Mệnh không gạt nàng, lúc con rồng bị chàng g**t ch*t tu vi thực sự là tứ cảnh.
Phong Dương chờ A Triền nghiệm xong hàng hóa, định cáo từ: “Đồ đã đưa tới, ta…”
“Đừng vội đi.” A Triền cười tủm tỉm mà gọi người lại, “Phong đại nhân cũng muốn nhanh chóng bắt được rắn Tuyết Châm chứ, không bằng ở lại giúp ta chút việc, nhanh chóng làm xong hương mồi chứ?”
Phong Dương bị thuyết phục.
Vì thế hắn ở lại trước hết giúp A Triền sàng bột xương rồng hai lần, đừng nhìn số lượng bột xương rồng không nhiều lắm, lại vô cùng nặng, lúc buông cái sàng tay hắn đã tê rần.
Sau đó A Triền lại đưa thịt Nhật Cập cho hắn, muốn hắn băm thành nhân thịt, Phong Dương lại bắt đầu cần cù chăm chỉ băm nhỏ thịt.
A Triền nhàn nhã mà đứng ở bên cạnh bình phẩm: “Thịt Nhật Cập này cũng thật tươi, Minh Kính Tư nuôi Nhật Cập à?”
Nhật Cập là một loại trâu lạ, không có bản lĩnh gì đặc biệt, chỉ có điều thịt trên người sau khi bị cắt ra, ngày mai là có thể mọc lại như cũ.
A Triền trước kia biết Nhật Cập tồn tại, vẫn luôn muốn tìm thử xem có loài gà dị chủng hay không, như vậy nàng có thể ngày nào cũng được ăn thịt gà, đáng tiếc không có, thời buổi này gà thật đúng là không biết cố gắng.
Phong Dương cong môi cười: “Đây là trâu Từ Quốc công nuôi, đại nhân của chúng ta hôm qua phái người đi xin một ít, Từ Quốc công không cho, nửa đêm chúng ta lén tới cắt trộm hai cân thịt.”
A Triền tức khắc một lời khó nói hết, ngay sau đó nàng lại có chút nghi hoặc hỏi: “Ngay cả Nhật Cập sẽ không làm người ta bị thương, cũng coi như là dị chủng, thành Thượng Kinh không phải không cho phép nuôi mấy thứ này sao?”
“Những quy củ đó là đối với người bình thường mà thôi, Thượng Kinh còn có người nuôi bán yêu* ở trong nhà đấy.”
*Có một nửa dòng máu của yêu, thường là con của yêu với con người.
“Minh Kính Tư các ngài mặc kệ?”
“Đều đã ký kết khế ước dưới sự giám thị của Minh Kính Tư chúng ta, chỉ cần không gây ra chuyện gì, bình thường sẽ không quản.” Phong Dương cũng không dối gạt A Triền, “Cô nương cũng biết, trong kinh thành đám quyền quý đều không an phận, bên trên không cho phép, bọn họ cũng sẽ lén nuôi, còn không bằng cứ quang minh chính đại đi, thật sự xảy ra chuyện thì sẽ chịu tội liên đới, mấy năm trước Minh Vương chém một Bá gia* nuôi rắn ăn thịt người, sau đó bọn họ liền an phận.”
*Bá gia là một trong năm tước vị được phong cho công thần. Các tước vị được phong giảm dần sẽ là Công, Hầu, Bá, Tử, Nam.
Sau khi băm xong thịt Nhật Cập vô cùng dai, Phong Dương không nhịn được hỏi: “Quý cô nương, rốt cuộc cô nương muốn làm gì?”
“Ta chưa nói sao? Ta muốn làm hương mồi.”
A Triền cho mấy loại hương bột mình đã nghiền nhỏ vào chỗ thịt Nhật Cập vừa băm, để Phong Dương nhào kỹ, nàng thì thả thêm bột xương rồng vào.
Chỗ nhân thịt này mới nhào một nửa, Phong Dương đã bắt đầu nuốt nước miếng, với hắn, thật sự là quá thơm, có một loại mùi hương hắn không hình dung nổi xông thẳng vào mũi.
“Đây là mùi hương gì?” Phong Dương hỏi.
“Đây là mùi long tủy.” A Triền xem tính chất nhân thịt, cảm giác được rồi mới bảo hắn dừng lại.
Nàng đổ số nhân thịt vào bình vừa rồi đựng bột xương rồng giao cho Phong Dương, lại nói với hắn: “Cái bình này cần phải để năm ngày, sau đó các ngài có thể dùng nó để đặt bẫy, chỉ cần có thứ hương mồi này, rắn Tuyết Châm nhất định sẽ đến.”
Rắn Tuyết Châm thoát thai từ long tủy, nhược điểm cũng là long tủy, chúng nó không cách nào chống lại được mùi hương này.
Trong trí nhớ của nàng, có vài cách điều chế hương mồi, mùi gan rồng tủy phượng gì đều có, có thể dùng để câu các loài trong Long tộc.
Còn có một phương pháp tạo ra hương mồi nghe nói là có thể câu được long phượng, có điều nguyên liệu nàng đều chưa nghe nói tới bao giờ, cũng không biết là viết bừa, hay là đã trải qua nghiệm chứng.
Phong Dương cẩn thận mà nhận cái bình, do dự một chút mới hỏi: “Quý cô nương, cái hương mồi này, người… Có thể ăn không?”
Hắn suy nghĩ, thứ này làm từ thịt Nhật Cập, thịt Nhật Cập không phải là hắn chưa ăn bao giờ, cái thứ mồi câu này hẳn là cũng thể nhỉ? Chủ yếu là số thịt này quá thơm, lần đầu tiên hắn thèm như vậy.
A Triền có chút khó xử nói: “Trong này có bỏ vài loại hương liệu có tác dụng làm loài rắn tê liệt, ngươi ăn vào thật ra sẽ không bị độc chết, nhưng nói không chừng thân thể sẽ bị tê liệt mấy tháng, tốt nhất vẫn không nên thử.”
“Được rồi.” Vẻ mặt Phong Dương thất vọng, “Hôm nay đa tạ cô nương hỗ trợ.”
“Không cần đa tạ, ngài chỉ cần nhắc đại nhân nhà các ngài nhớ trả lại hồi môn của mẹ ta là được.”
Phong Dương ho nhẹ một tiếng, hơi có vẻ xấu hổ, dù gì cũng cảm thấy đại nhân nhà mình đang ức h**p người khác.
“Chờ bắt được rắn Tuyết Châm, ta nhất định tự mình mang đồ tới.”
A Triền không mấy ưu nhã mà trợn trắng mắt, quả nhiên là cá mè một lứa với Bạch Hưu Mệnh, thế mà còn phải đợi bắt được rắn, sao không đợi đến sang năm luôn đi?
Nhưng nàng có cách nào đâu, đồ đã ở trong tay người ta, nàng cũng chỉ có thể nhịn.
Sau khi đuổi người đi, A Triền trở lại nhà bếp ở sân sau, vừa rồi trong cái bát nàng dùng để đựng bột xương còn lại một ít ở dưới đáy.
Thứ này không tiện để mang ra bán, rất dễ bị cái tên Bạch Hưu Mệnh lòng dạ hẹp hòi kia tính sổ, nhưng nàng có thể dùng để điều chế một ít hương đặc thù.
A Triền đổ bột xương rồng vào bình sứ cất đi, trong đầu đã tính toán cách điều chế loại hương mới.
Làm hương mồi không tốn quá nhiều thời gian, chủ yếu là do cái tên Phong Dương kia làm việc thật sự nhanh nhẹn, A Triền quyết định trở lại trong phòng, lấy hương liệu trước kia mình mua ra, dùng cối xay nghiền thành bột.
Phần lớn hương liệu không cần bào chế gì phức tạp, mài thành bột là dùng được, tuy nhiên độ mịn khi nghiền ra thì có yêu cầu nhất định.
Chỉ nghiền có một lát nàng đã cảm thấy tay đau, xòe lòng bàn tay ra xem, đã bong ra một miếng da.
Nàng không nhịn được nghĩ, bên cạnh mình bao giờ mới có thể có một người giống như Phong Dương được đây?
Buổi trưa, A Triền chịu đủ tay nghề hỏng bét của mình rồi, đi ra ngoài tìm quán mỳ mới mở ăn một bát mỳ gà, hương vị bình thường, nàng miễn cưỡng ăn hơn phân nửa bát rồi về nhà.
Đi đến cửa nhà, ngoài ý muốn phát hiện có người đang chờ nàng.
“Ông là… Triệu quản gia?”
Từ khi Triệu Minh xảy ra chuyện, A Triền và Triệu gia cũng không còn qua lại gì nữa, vậy mà hôm nay quản gia của Triệu phủ lại tìm tới đây.
Triệu Phú xoay người, sau khi nhìn thấy A Triền vội vàng tiến lên hành lễ: “Biểu cô nương, xem như chờ được cô nương.”
“Có chuyện gì ư?”
Triệu Phú ấp a ấp úng nói: “Là như thế này, xác của lão gia và lão thái gia đã được đưa về trong phủ, ba ngày sau đưa tang, không biết đến lúc đó cô nương có rảnh không?”
“Ta còn tưởng rằng Triệu phủ cũng không hoan nghênh ta.” A Triền nói đùa.
“Sao có thể, đây nhất định là có hiểu lầm gì rồi.”
A Triền cũng không muốn phải mất nhiều thời gian với ông ta, hỏi thẳng: “Là ai bảo ông tới?”
“Là nhị cô nương nhà tiểu nhân lệnh tiểu nhân tới mời biểu cô nương.”
“Đã biết, ta sẽ đi.”
Làm người phải có trước có sau, mà nàng cũng muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của người Triệu gia.
Sau ba ngày, A Triền đúng hẹn đi vào Triệu phủ.
So với lần trước đưa tang Tiểu Lâm thị, lúc này đây Triệu phủ có vẻ hết sức quạnh quẽ.
A Triền cũng không thấy bất ngờ về kết quả này, gần đây trong quán trà bên cạnh nhà nàng thuyết thư tiên sinh đã thay đổi câu chuyện, vai chính trong câu chuyện biến thành Triệu đại quan nhân lòng lang dạ sói, giết vợ hại con nuôi ngoại thất, còn không phải là người dượng kia của nàng.
Cũng không biết vụ án Triệu gia rốt cuộc là bị truyền ra ngoài bằng cách nào, tuy rằng bá tánh bên dưới biết được cũng chỉ cái biết cái không, nhưng Triệu gia hiện tại đã không còn lại thanh danh gì đáng nói.
Sau khi Triệu Minh chết, ngược lại là người người đều nhớ kỹ ông ta.
Triệu gia vẫn thiết lập tại linh đường trong viện trước đây, A Triền hỏi quản gia mới biết được, Triệu phủ chỉ làm tang lễ cho ba người, thi thể vị Tô phu nhân kia sau khi bị trả về Triệu phủ, Triệu Văn Nguyệt đã sai người cuốn một manh chiếu, ném ra bãi tha ma.
“Triệu Văn Kỳ đâu?” A Triền lại hỏi.
Quản gia cũng không giấu giếm, nói: “Công tử Văn Kỳ đã bị kinh sợ, bị rối loạn tâm thần, cậu ấy vốn được nhận làm con thừa tự, cũng không phải người Triệu gia ta, cũng bị cô nương đuổi đi, mấy ngày trước đây còn đi lòng vòng ngoài cửa nhà, mấy ngày nay thì không biết tung tích.”
A Triền không tiếp tục hỏi nữa.
Tuy rằng cái kết cục này đã đoán trước được, nhưng Triệu Văn Nguyệt quả nhiên vẫn bạc bẽo y như trước đây.
Nàng ta sẽ đối đãi như vậy với người ngoài, cũng sẽ đối đãi như vậy với mẹ ruột của mình, nàng ta quả nhiên chỉ tự yêu bản thân.
Trên đường đến linh đường, quản gia còn nói cho A Triền, hai ngày trước Triệu Văn Nguyệt tìm tới một đám tăng nhân niệm kinh siêu độ ở trong phủ, nghe nói là lo lắng oan hồn của ông bà và cha nàng ta không tiêu tan.
Mẹ nàng ta hóa thành lệ quỷ đại khái là làm nàng ta đã chịu giáo huấn, lần này không dám đóng đinh quan tài.
Lúc A Triền đến linh đường dâng hương, nhìn thấy bên trong bày song song ba cái quan tài, bên cạnh quan tài còn có ba tăng nhân đang niệm Vãng Sinh Chú.
Xem ra là thật sự rất sợ cha nàng ta tìm tới, A Triền không nói cho nàng ta, không phải sau khi chết tất cả mọi người đều sẽ biến thành quỷ, có thể hóa thành lệ quỷ, cũng coi như là một loại cơ duyên đặc biệt lại không cách nào khống chế.
Sau khi nàng dâng hương xong, Triệu Văn Nguyệt đã đi tới chỗ nàng.
Ngắn ngủi mấy ngày, liên tiếp chịu đại tang, Triệu Văn Nguyệt tiều tụy rất nhiều, lúc gặp A Triền cũng không gay gắt giống như hồi trước.
“Hôm nay đa tạ ngươi có thể tới.”
Sau khi cha nàng ta chết, những bạn bè đồng liêu ngày thường có quan hệ tốt tựa như không tồn tại, không ai tới thắp nén hương.
Triệu Văn Nguyệt trong lòng bi phẫn, lại không biết tìm ai tố khổ.
Nàng ta không ngờ rằng Quý Thiền thật sự sẽ đến, không khỏi có chút cảm động.
“Sau này ngươi tính toán phải làm sao?” A Triền hỏi nàng ta.
Đáp án trong dự liệu hẳn là về quê giữ đạo hiếu ba năm, nhưng Triệu Văn Nguyệt vĩnh viễn có thể làm người ta không thể đoán trước được.
Nàng ta nói: “Hai hôm trước Tiết lang tới cầu hôn, ta đồng ý rồi.”
“Cầu hôn?” Giọng A Triền khẽ cao lên, “Ngươi muốn gả cho hắn ta à?”
Triệu Văn Nguyệt giống như là bị người ta chọc tới chỗ đau, mặt biến sắc, cuối cùng gian nan mà phun ra mấy chữ: “Hắn ta muốn nạp ta làm thiếp.”
Vẻ mặt A Triền rất là kỳ quái, Triệu Văn Nguyệt cho rằng nàng đang khinh thường mình, không nhịn được lại biện giải cho mình: “Hiện giờ Triệu gia không còn ai có thể chống đỡ gia môn, thanh danh của cha ta cũng không còn, còn có nhà ai chịu cưới ta?”
Chuyện này chưa nói chắc được, A Triền nghĩ thầm, chỉ cần không yêu cầu cao như vậy, tìm người gả cho làm chính thê được cưới hỏi đàng hoàng không khó.
Nàng ta hiện giờ xem như bị Triệu Minh liên lụy, nhưng toàn bộ gia nghiệp Triệu phủ đều thuộc về nàng ta, có gia nghiệp bên người, kiểu gì cũng sẽ có người động lòng.
Nói đến cùng, là nàng ta vẫn không bỏ được Tiết Minh Đường.
Tiết Minh Đường thì càng thú vị hơn, hắn ta chẳng những không bỏ được gia nghiệp Triệu gia, còn không nỡ bỏ ra vị trí chính thê của bản thân.
A Triền cũng lười quản lựa chọn của nàng ta, nhưng lại nghĩ tới Tiểu Lâm thị, vẫn lắm lời một câu: “Nếu ngươi muốn tốt, làm thiếp cho người ta cũng không phải một lựa chọn tốt.”
“Ta đã sớm nghĩ kỹ rồi, Tiết lang cũng đã đảm bảo với ta, tương lai chờ cha mẹ chàng ấy có thể tiếp nhận ta, lại để ta phù chính*.”
*Nâng từ thiếp thành thê.
A Triền còn có thể nói gì nữa, chỉ có thể chúc nàng ta được như ý nguyện.
Sắp đến thời gian đưa tang, vẫn không ai tới, A Triền hỏi Triệu Văn Nguyệt bên cạnh: “Tiết lang của ngươi không tới thắp nén hương cho phụ thân ngươi à?”
Triệu Văn Nguyệt giải thích giúp hắn ta: “Tiết lang cũng không phải là không muốn tới, là do chàng ấy bị thương, đang ở nhà dưỡng thương, không tới được.”
Tiết Minh Đường không tới, Tiết gia phái một quản gia tới.
A Triền mới vừa nói xong, quản gia Tiết gia đã vào tới nơi. Vẻ mặt gã ta có chút kiêu căng, sau khi vào linh đường sau chỉ thắp ba nén hương, tới lúc đáp lễ gia quyến còn chờ Triệu Văn Nguyệt cúi đầu trước thì gã ta mới gật đầu.
Quản gia kia cũng không quan tâm tình cảnh hiện giờ thế nào, nói với Triệu Văn Nguyệt: “Triệu cô nương, ngày mai Tiết phủ chúng ta cho cỗ kiệu tới đưa cô nương vào phủ.”
“Sao lại gấp như vậy, Tiết lang không phải nói…”
Quản gia không kiên nhẫn mà cắt ngang lời nàng ta: “Đây là ý của phu nhân nhà chúng ta, công tử nhà ta bị thương, vừa vặn Triệu cô nương vào phủ có thể xung hỉ, hay là Triệu cô nương không muốn?”
Triệu Văn Nguyệt ngậm miệng lại, sau một lúc lâu mới gật gật đầu: “Biết rồi, ta sẽ chuẩn bị tốt.”
Lúc này quản gia kia mới lộ ra vẻ mặt vừa lòng, trước khi rời khỏi còn không quên bổ sung một câu: “Đúng rồi, hồi môn của Triệu cô nương cũng nên chuẩn bị sẵn đi, đến lúc đó trong phủ sẽ phái người tới mang đi.”
Sau khi quản gia Tiết phủ rời khỏi, chỉ một lát sau, lại có một người đi vào.
Người nọ hơn bốn mươi tuổi, dung mạo nho nhã tuấn lãng, người mặc áo gấm màu trắng, nhìn như là một người đọc sách.
Quản gia của Triệu phủ vội vàng vào cửa, ghé bên tai Triệu Văn Nguyệt nói: “Cô nương, vị này là Tả Thị lang bộ Hình Nghiêm Lập Nho, Nghiêm đại nhân.”
A Triền cũng nghe được lời quản gia nói, không khỏi nhướng mày lên, thế mà lại là vị đại nhân vật.
Sau khi Nghiêm đại nhân dâng hương xong, quay sang phía Triệu Văn Nguyệt, Triệu Văn Nguyệt lập tức hành lễ, vị Nghiêm đại nhân kia cũng đáp lễ.
Y nhìn Triệu Văn Nguyệt, thở dài một tiếng nói: “Ta và Triệu huynh là đồng môn, ngày sau nếu cháu có gì khó khăn, cứ tới phủ tìm ta.”
Tất cả mọi người nghe được lời này đều thấy bất ngờ, đây là Tả Thị lang bộ Hình, quan lớn chính tam phẩm, lời y nói ra cũng có sức nặng không phải là giống bình thường.
Triệu Văn Nguyệt cũng không phải không biết tốt xấu, trong mắt lóe lên vui mừng, lớn tiếng nói: “Đa tạ thế bá.”
Nghiêm Lập Nho khẽ gật đầu, y nhìn sang A Triền đang tò mò quan sát y, cười với nàng một cái, lúc này mới rời khỏi.
“Vị Nghiêm đại nhân này thật đúng là người tốt.” Triệu quản gia cũng không nhịn được cảm khái nói.
“Nghiêm đại nhân nói là đồng môn với dượng, thầy của bọn họ là ai?” A Triền tò mò hỏi.
Triệu Văn Nguyệt không biết, quản gia Triệu Phú lại biết rõ.
Vẻ mặt Triệu Phú có chút thổn thức: “Là Tế Tửu Quốc Tử Giám tiền nhiệm Trần đại nhân, nghe nói học vấn uyên thâm, ngay cả Tề đại nho hiện giờ thanh danh hiển hách cũng từng là học trò của Trần đại nhân. Sau đó Trần đại nhân xảy ra chuyện, lão gia cũng không còn đề cập tới nữa.”
“Vị Trần đại nhân kia thật là giỏi giang, liên tiếp dạy ra những vị quan lớn như dượng và Nghiêm đại nhân, lại vẫn có thể dạy ra một vị đại nho nữa.” A Triền thiệt tình khen ngợi.
“Ai nói không phải đâu, đáng tiếc gặp yêu họa, cuối cùng thi thể còn bị ăn mất.”
Đây là lần thứ hai A Triền nghe người ta nhắc tới Tế Tửu Quốc Tử Giám tiền nhiệm, thật đúng là có chút tình cờ.
Nàng nghĩ, nếu như vị Trần đại nhân kia còn sống, nói không chừng dựa vào học trò của mình có thể sống không tồi, thật là đáng tiếc.
“Lại nói chứ, hai ngày trước ta nghe người ta nói Nghiêm đại nhân giúp một vị phu nhân chặn đường kêu oan rửa sạch được oan khuất, hiện giờ bá tánh trong thành Thượng Kinh đều gọi Nghiêm đại nhân là Nghiêm Thanh Thiên đấy. Có lời hứa của Nghiêm đại nhân, ngày sau tiểu thư xem như có bảo đảm.” Quản gia lại nói.
Triệu Văn Nguyệt cười cười: “Tiết lang và Nghiêm đại nhân đều xuất từ bộ Hình, cho dù là nể mặt Nghiêm đại nhân, Tiết lang cũng sẽ đối tốt với ta.”
Nàng ta quả nhiên không có thuốc nào cứu được, bất kể là chuyện gì cũng đều có thể kéo Tiết Minh Đường vào được.
A Triền có đôi khi thật sự hoài nghi, lúc Tiểu Lâm thị sinh Triệu Văn Nguyệt, có phải quên sinh não rồi không.
“Như thế ngược lại phải chúc mừng biểu muội.” Trong giọng nói A Triền không nghe ra chút vui mừng gì.
Triệu Văn Nguyệt lại cho rằng nàng thật tình chúc mừng, nét vui mừng trên mặt có muốn cũng không che giấu được.
Rất nhanh thời gian đưa tang đã tới, Triệu Văn Nguyệt được quản gia giúp đỡ tiếp tục chủ trì nghi thức tang lễ. Không lâu trước đây mới trải qua một lần, lần này nàng ta có vẻ rất quen thuộc.
A Triền dâng hương xong, cũng không tính tiếp tục ở lại Triệu gia, trước khi đi, A Triền nói với Triệu Văn Nguyệt: “Ngày sau nếu như biểu muội sống ở Tiết gia không tốt, có thể sai người nói cho ta.”
“Sẽ không đâu.” Triệu Văn Nguyệt nói chắc như đinh đóng cột.
A Triền không nói thêm gì nữa, tình nghĩa giữa nàng và Tiểu Lâm thị cũng chỉ dư lại những lời này.