Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 26

Trước Tiếp

A Triền biết mình hiểu lầm, cũng không cảm thấy xấu hổ.

“Nếu như ta chủ động đề ra, bất kể kết quả như thế nào, tự ta gánh vác.” Nàng thử thăm dò hỏi, “Đại nhân đồng ý đề nghị này không?”

Nhân tộc có câu nói là phúc không phải họa, là họa không thể tránh khỏi, nếu nàng muốn được lợi từ Bạch Hưu Mệnh, đương nhiên cũng phải sẵn sàng trả giá tương ứng.

Người nàng cũng đã trêu chọc rồi, cơ hội tới, sao có thể dễ dàng từ bỏ.

Người sợ đầu sợ đuôi, chú định không thể đạt được gì cả.

“Bản quan đồng ý.”

A Triền tức khắc cười đến mi mắt cong cong, nàng nhìn người đàn ông thân hình cao lớn trước mặt, nghĩ thầm, không có quan hệ không quan trọng, nàng có thể bám vào tạo quan hệ.

Trước đó Bạch Hưu Mệnh còn trách tội nàng nói dối, hiện tại không phải trở thành sự thật.

Chuyện này đương nhiên còn chưa tính xong.

“Đại nhân.” Một câu đại nhân này gọi phá lệ ngọt ngào.

Bạch Hưu Mệnh cúi mắt, chờ nàng mở miệng.

A Triền vẻ mặt ngượng ngùng, hai má ửng đỏ: “Ta biết đại nhân nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng mà… có thể trả thù lao trước không?”

“Đừng có mà được đằng chân lại muốn lân đằng đầu.”

A Triền hoàn toàn không thèm để ý thái độ lạnh nhạt của chàng, một đôi tay xòe ra đưa đến trước mắt chàng.

“Đại nhân nhìn vết thương trên tay ta đi, đều mới có trong khoảng thời gian này, trước đây ngay cả bệ bếp trông như thế nào ta cũng không biết, hiện tại một văn tiền hận không thể bẻ thành hai nửa mà tiêu. Nếu không phải cuộc sống thật sự gian nan, ta cũng không dám nhắc đến chuyện này với đại nhân.”

A Triền nói tình ý chân thành, mắt còn hơi ươn ướt.

Vết thương trên tay nàng đương nhiên đều là thật, có điều có mấy cái là trước đó đục âm liễu nên bị phồng rộp, vẫn còn chưa hoàn toàn hồi phục, còn mấy vết thương mới, là hai ngày trước nàng làm thịt gà không cẩn thận bị thương.

Đều là vì cuộc sống đó thôi, cũng không tính là lừa gạt.

Vết thương trên tay nàng không dễ hồi phục, nhưng cũng chỉ nhìn có vẻ ghê người, kỳ thật không nghiêm trọng lắm.

Có điều chẳng phải bán thảm sao, đương nhiên phải làm như thế nào đáng thương nhất mới được.

Bạch Hưu Mệnh nhìn những vệt xanh tím trên tay nàng, bỗng nhiên nhớ tới buổi tối ngày hôm đó, khi nắm lấy tay nàng, xúc cảm mềm mại tinh tế kia.

Chàng rời ánh mắt đi: “Ngươi muốn khi nào ta đi?”

Ánh mắt A Triền sáng lên: “Ngày mai được không?”

“Ngươi rất sốt ruột à?” Bạch Hưu Mệnh cũng chưa nói là không được.

“Rất gấp.” ánh mắt A Triền trông mong hỏi chàng, “Đại nhân, được không?”

“… Được.”

“Vậy đại nhân tính giờ nào đi, ta muốn đi xem náo nhiệt.” A Triền ở trước mặt Bạch Hưu Mệnh không hề che giấu ý đồ nàng muốn nhìn phủ Tấn Dương Hầu xui xẻo.

“Giờ Mùi ngày mai.”

“Một lời đã định.”

Tâm trạng A Triền sung sướng, kiếm chỗ tốt trước đã, đương nhiên cũng không thể quên chính sự.

Nàng nghiêm mặt nói với Bạch Hưu Mệnh: “Lát nữa ta liệt kê một tờ danh sách cho đại nhân, đại nhân dựa theo danh sách đi chuẩn bị nguyên liệu, ta nghĩ trong tay đại nhân hẳn là có xương rồng?”

“Có.”

“Vậy là tốt rồi, ngoại trừ những thứ trong danh sách, đại nhân lấy một đoạn xương rồng nghiền thành bột giao cho ta là được.”

Bạch Hưu Mệnh đương nhiên là không từ chối

A Triền đột nhiên nghĩ đến trong nhà mình còn không có giấy bút, vội chạy đến hiệu sách bên cạnh tìm ông chủ Từ mượn, ông chủ Từ rất là sảng khoái mà chuẩn bị giấy bút cho A Triền.

Trước khi đặt bút, vừa lúc Bạch Hưu Mệnh cũng đi vào hiệu sách, nhìn thấy bóng dáng chàng, động tác hạ bút của A Triền dừng một chút, sau đó viết xuống vài loại nguyên liệu trên giấy, cùng với lượng dùng đại khái.

Chữ của nàng rất thanh tú, là chữ trâm hoa nữ nhi thường viết.

Sau khi viết xong, nàng cầm lấy trang giấy thổi thổi mực phía trên rồi giao cho Bạch Hưu Mệnh: “Đại nhân mời nhận.”

Bạch Hưu Mệnh nhìn lướt qua, gấp gọn tờ giấy cất đi.

Sau khi tạm biệt ông chủ Từ, A Triền cùng Bạch Hưu Mệnh đi ra khỏi hiệu sách, thấy chàng dường như định rời khỏi, A Triền đột nhiên gọi chàng lại.

“Đại nhân.”

“Còn có việc gì?” Bạch Hưu Mệnh xoay người.

A Triền chớp đôi mắt trong trẻo hỏi chàng: “Nếu có một ngày kẻ thù của đại nhân tìm tới ta, ngài sẽ cứu ta chứ?”

“Bản quan không cứu người vô dụng.”

“Thật sự không thể châm chước một chút sao?”

Bạch Hưu Mệnh lười trả lời, xoay người rời khỏi.

Hừ, ý chí sắt đá.

A Triền hừ hừ trong lòng hai tiếng, nghĩ ngày mai còn có náo nhiệt xem, bước chân về nhà cũng uyển chuyển nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Buổi trưa ngày hôm sau, ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn nàng đã đi về hướng phủ Tấn Dương Hầu.

Còn chưa tới giờ Mùi, nàng đã tìm nơi ngắm cảnh tuyệt hảo ở chung quanh, sát đường là một tiệm trà ba tầng, vừa vặn có thể nhìn thấy cửa lớn của phủ Tấn Dương Hầu.

A Triền chọn vị trí, gọi một bình trà, lại gọi thêm ba loại bánh, tiểu nhị ân cần mà dẫn nàng tới bên cửa sổ tầng ba.

Lúc này tầng ba người không nhiều lắm, khách phần lớn là một ít người đọc sách, bọn họ tốp năm tốp ba mà ngồi bên nhau, A Triền nghe bọn họ ngâm thơ vẽ tranh, ngược lại cũng có lạc thú khác.

A Triền không biết, khi nàng đang ngắm người khác, trong mắt người khác nàng cũng là cảnh đẹp.

Tại một gian phòng riêng được bình phong ngăn cách cách A Triền không xa, mấy công tử trẻ tuổi đang xuyên qua khe hở bình phong nhìn về phía nàng.

Mấy vị này đều là công tử nhà quan, nghe nói trà nương trong tiệm trà nhà này pha trà rất ngon, nên đặc biệt tới thử xem thế nào.

Mấy người này bình phẩm về A Triền một hồi, rồi cũng thu hồi ánh mắt, với thân phận của bọn họ, cô nương như thế nào mà chẳng gặp rồi, thật sự không cần ngắm mãi không thôi.

Chỉ có một người còn quay đầu, vẫn luôn nhìn.

“Mộc Lâm, nhìn nàng kia ăn mặc như vậy, chắc là một cô nương gia đình bình thường thôi, nếu ngươi thật sự vừa mắt, có thể đi làm quen một chút, nói không chừng đêm nay có thể làm tân lang ha ha.”

Người vừa nói tên Nghiêm Trình, công tử nhà Tả Thị lang bộ Hình, Mộc Lâm mà hắn ta vừa gọi là nhị công tử nhà Thượng Thư bộ Lễ.

Nếu luận địa vị, Mộc Lâm theo lý phải cao hơn một bậc, nhưng Nghiêm Trình có ông ngoại là Trấn Bắc Hầu, quân công hiển hách, lại cực kỳ bênh vực người nhà mình, cho nên tuy rằng Mộc Lâm bất mãn với thái độ của Nghiêm Trình, nhưng cũng nhịn xuống.

Một vị công tử nhà Đại Lý Tự Khanh ngồi cùng bàn cười nói: “Nếu như Mộc Lâm ái mộ, không ngại đi kết bạn với vị cô nương kia một chút, tránh cho ngày sau hối hận.”

Mộc Lâm bị hắn nói có hơi động tâm, chần chờ trong chốc lát vẫn đứng lên đi tới chỗ A Triền.

Phía sau một đám người cười tủm tỉm mà nhìn, chỉ có Nghiêm Trình ngoài cười nhưng trong không cười khẽ hừ một tiếng.

Lúc Mộc Lâm đi tới, A Triền đang cầm một miếng bánh Bát Trân* cắn một miếng nhỏ, bánh Bát Trân của tiệm trà này rất là thơm ngọt, nàng nghĩ bụng lát nữa đi về có thể mua một ít mang về.

*Một loại bánh quy trong thành phần có thêm thảo dược, thành phần gồm 8 loại nguyên liệu, tác dụng bổ tỳ, dưỡng dạ dày, tiêu ẩm, hỗ trợ tiêu hóa thức ăn.

“Chào cô nương.”

Nghe thấy tiếng, A Triền quay đầu, chỉ thấy có một người đứng bên cạnh bàn.

Đó là một vị công tử trẻ tuổi, tuổi hẳn là không lớn, trên mặt còn có nét ngây ngô còn chưa rút đi, nhưng ánh mắt trong sáng, trong không giống đám thiếu gia ăn chơi trác táng.

“Công tử có việc gì không?” A Triền buông điểm tâm trong tay, nghi hoặc hỏi.

Gò má Mộc Lâm hơi nóng, nghĩ thầm giọng nói của vị cô nương này cũng thật dễ nghe.

Y hành lễ với A Triền, nói: “Tại hạ Mộc Lâm, con trai của Thượng Thư bộ Lễ, không biết, không biết có thể ngồi ở chỗ này không?”

A Triền nhìn chung quanh, cũng không phải không có chỗ trống.

Nhưng sau khi vị công tử trước mắt này nói xong, cả khuôn mặt đều đỏ ửng, nàng cảm thấy thú vị, bèn gật gật đầu: “Công tử mời ngồi.”

Mộc Lâm trong lòng vui vẻ, vừa mới ngồi xuống, đang nghĩ ngợi xem nên nói gì, đã thấy A Triền quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Y cũng nhìn theo, lại thấy một đội Minh Kính Tư vệ cưỡi long huyết mã ngừng ở ngoài phủ Tấn Dương Hầu.

A Triền thấy được đằng trước đội ngũ, Bạch Hưu Mệnh đang ngồi trên con long huyết mã hình thể cao lớn nhất kia.

Hôm nay chàng mặc quan bào đỏ thẫm, kim quan vấn tóc, eo đeo trường đao, làm cho chàng càng thêm anh tuấn phong độ.

Bạch Hưu Mệnh ngồi trên lưng ngựa, cấp dưới đi theo sau tiến lên gõ cửa.

Người gác cổng nghe nói nhóm người này tới tìm Hầu gia, không dám trì hoãn, vội vàng chạy vào trong phủ.

Lúc này Tấn Dương Hầu đang ở trong thư phòng kiểm tra bài tập của con trai Tiết Chiêu, nghe thấy quản gia nói Trấn Phủ sử Minh Kính Tư dẫn người tới cửa, trong lòng trầm xuống, buông bài văn trong tay vội vàng đi ra cửa.

Tiết Chiêu cũng đi theo sau.

Bạch Hưu Mệnh không chờ lâu, đã thấy Tấn Dương Hầu mặc thường phục cùng với con riêng trên danh nghĩa cùng đi ra.

Hai người chẳng những dung mạo tương tự, ngay cả dáng đi cũng đều cực kỳ giống nhau, nếu nói không phải cha con thân sinh, chỉ sợ không có ai tin.

Tiết Chiêu rốt cuộc tuổi trẻ, chưa thấy trường hợp như thế này bao giờ, mặt vẫn luôn căng chặt, Tấn Dương Hầu lại có vẻ trầm ổn hơn rất nhiều.

Thấy sau khi ông ta ra Bạch Hưu Mệnh vẫn ngồi yên trên long huyết mã, trong ánh mắt Tấn Dương Hầu hiện lên vài phần lạnh lẽo, nhưng bị che giấu rất tốt: “Không biết hôm nay Bạch đại nhân tới cửa, có việc gì không?”

“Bản quan được người ta cậy nhờ, tới tìm Hầu gia đòi một thứ.”

“Ồ? Không biết là thứ gì?”

“Hồi môn của Lâm thị, nguyên phối của Hầu gia.”

Sắc mặt Tấn Dương Hầu tức khắc biến đổi, ánh mắt nhìn về phía Bạch Hưu Mệnh nghi hoặc không thôi.

“Chẳng lẽ là Bạch đại nhân đang nói đùa với bản Hầu ư? Ngài tới đây với thân phận gì để đòi của hồi môn người vợ đã khuất của bản Hầu?”

“Bản quan thay Quý Thiền tới đòi hồi môn của người mẹ đã khuất của nàng ấy, hẳn là không tính quá phận?”

Tấn Dương Hầu nhíu mày, dường như là không ngờ tới đứa con gái bị đuổi ra khỏi nhà còn có bản lĩnh bậc này, vậy mà có thể mời được Bạch Hưu Mệnh.

Tấn Dương Hầu không nói, Tiết Chiêu lại có chút thiếu kiên nhẫn, cậu ta tiến lên một bước lớn tiếng nói: “Bạch đại nhân thật sự không nói đạo lý, Quý Thiền kia là do Lâm thị và người khác thông dâm sinh ra, cô ta có tư cách gì…”

Lời còn chưa nói xong, cả người Tiết Chiêu đã bay ngược về sau, mặt Tấn Dương Hầu biến sắc, cách khoảng không đối chiêu với Bạch Hưu Mệnh, cuối cùng đỡ được con trai.

Nhưng mà mới đặt Tiết Chiêu xuống đất, đã thấy cậu ta phun ra một búng máu, trực tiếp mềm oặt ngã xuống mặt đất.

Bạch Hưu Mệnh xuống ngựa, nhẹ nhàng phủi bụi trên ống tay áo: “Gia giáo nhà Tấn Dương Hầu không tốt lắm.”

Sắc mặt Tấn Dương Hầu xanh mét, con trai bị người ta đánh trọng thương, đối phương còn đang nói mỉa.

Ông ta nhịn rồi lại nhịn, cắn răng nói: “Bạch đại nhân hà tất chấp nhặt cùng tiểu nhi?”

Bạch Hưu Mệnh khẽ cười một tiếng: “Cũng nên để lệnh công tử biết đạo lý, họa là từ miệng mà ra, Tấn Dương Hầu nói có đúng không?”

Thấy Tấn Dương Hầu không đáp, ý cười trong mắt Bạch Hưu Mệnh chuyển lạnh: “Thoạt nhìn, Tấn Dương Hầu muốn cùng bản quan luận bàn một hồi?”

“Bạch đại nhân nói đùa.” Tấn Dương Hầu bế Tiết Chiêu lên, dừng một chút, rốt cuộc mới lên tiếng, “Nếu Bạch đại nhân tới để lấy hồi môn của người vợ đã khuất, xin mời vào phủ.”

Bạch Hưu Mệnh dẫn người vào phủ Tấn Dương Hầu, Hầu phu nhân Tiết thị nhận được tin tức vội vàng chạy tới, thấy con trai hôn mê bất tỉnh, cả người đều phát run.

“Hầu gia, có chuyện gì vậy?”

“Bị nội thương, sai quản gia mời đại phu tới.”

Tiết thị vội vàng gọi quản gia tới, chờ hết thảy đều dặn dò thỏa đáng, bà ta nhìn đám Minh Kính Tư vệ khí thế hung hãn ở gần đó, hạ giọng hỏi Tấn Dương Hầu: “Hầu gia, những người này là?”

Tấn Dương Hầu im lặng hồi lâu mới đáp: “Bọn họ tới lấy hồi môn của Lâm thị, nàng cầm danh sách của hồi môn của nàng ta kiểm kê tất cả mọi thứ, nhất định không thể thiếu món gì.”

Tiết thị khó hiểu: “Vì sao, sao bọn họ lại tới đòi hồi môn của Lâm thị?”

Lúc Lâm thị xuất giá, Lâm gia đang lúc cường thịnh nhất, của hồi môn của bà tất nhiên là không ít. Từ sau khi Quý Thiền bị đuổi ra khỏi Hầu phủ, tất cả những thứ này đều rơi vào tay Tiết thị.

Cho dù mấy năm nay Tiết gia dần dần phát tài, của hồi môn của Tiết thị cũng không thể bằng một hai phần mười của Lâm thị được, một số tiền lớn như vậy, bà ta sao mà nỡ lòng nào nhả ra.

“Còn không phải nghiệt nữ Quý Thiền kia…” Tấn Dương Hầu thấy Bạch Hưu Mệnh nhìn sang, không hề nhiều lời, Tiết thị lại đổi sắc mặt.

Đương nhiên là bà ta còn nhớ rõ, hôm Ngày Của Hoa ấy Quý Thiền đã nói với bà ta những gì.

Lúc ấy Tiết thị nghe xong mấy lời nói đó quả thật có bị lừa, nhưng sau đó Quý Thiền không có động tĩnh gì, bà ta cho rằng mình bị con nhãi kia lừa.

Ai ngờ chỉ tốn thời gian một tháng, Quý Thiền lại có thể thật sự mời được Bạch Hưu Mệnh tới cửa.

Thật là đồ tiện nhân không biết xấu hổ! Tiết thị bóp chặt lòng bàn tay, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tiết thị vẫn chưa từ bỏ ý định mà khuyên nhủ: “Hầu gia, đó là một số tiền lớn lắm đấy, gần đây Hầu gia tu luyện còn cần số tiền lớn, nếu để cho… người ngoài biết, nói không chừng còn cho rằng Hầu gia sợ vị Bạch đại nhân kia.”

Tiết thị cho rằng, Tấn Dương Hầu đã là kẻ mạnh tới tứ cảnh, tuy rằng bởi vì thời trẻ bị thương, tu vi hiện giờ chỉ còn tam cảnh, nhưng kinh nghiệm thực chiến phong phú, chưa chắc không địch lại Bạch Hưu Mệnh.

Hôm nay không nói hai lời trước tiên đã nhượng bộ, ngày sau không tránh khỏi bị người ta nhạo báng, đến lúc đó phủ Tấn Dương Hầu còn có chỗ đứng nào ở Thượng Kinh nữa.

Tiết thị nghĩ cũng rất hay, Tấn Dương Hầu lại hung hăng trừng mắt nhìn bà ta, trầm giọng quát lớn: “Chớ có nói những thứ vô dụng đó, mau đi sai nha hoàn bà tử kiểm kê hồi môn của Lâm thị.”

“Nhưng…” Tiết thị còn muốn nói thêm, lại đối diện với ánh mắt hung ác của Tấn Dương Hầu, bà ta không dám nói nữa, chỉ có thể đồng ý.

Tiết thị dẫn theo nha hoàn tới viện cất hồi môn của Lâm thị, Tấn Dương Hầu vẫn đứng ở tại chỗ, nếu có khả năng, chẳng lẽ ông ta muốn chắp tay nhường số bạc lớn thế cho người khác?

Ngoài giới đều truyền Bạch Hưu Mệnh chỉ có tam cảnh, lại có thể vượt cấp giết tứ cảnh, thiên phú tuyệt thế.

Tu vi này của ông ta chỉ có bản thân rõ ràng, sao có thể là đối thủ của Bạch Hưu Mệnh.

Quý Thiền…

Trong lòng Tấn Dương Hầu nhẩm đi nhẩm lại cái tên này, cuối cùng thở dài.

Tiết thị dẫn Minh Kính Tư vệ đi kiểm kê của hồi môn, Bạch Hưu Mệnh lại không đi theo, chàng gọi quản gia Hầu phủ tới, để ông ta dẫn chàng tới viện trước kia Quý Thiền ở.

Tuy rằng Quý Thiền bị đuổi đi, nhưng viện trước kia nàng ở vẫn được giữ nguyên, cũng không phải là giữ lại cho nàng, mà là hai vị tiểu chủ tử Hầu phủ đều chê nơi này đen đủi.

Trong viện còn có nha hoàn vẩy nước quét nhà, nghe quản gia nói, là nha hoàn trước đây hầu hạ bên cạnh Quý Thiền.

Nha hoàn kia dường như bị hành hạ không ít, khuôn mặt chết lặng, nghe quản gia nói có một vị đại nhân đến, mới quỳ xuống đã bắt đầu dập đầu.

“Đứng lên đi.” Bạch Hưu Mệnh cho nàng ta đứng lên, nói, “Bản quan có mấy lời muốn hỏi ngươi, ngươi chỉ cần đúng sự thật trả lời.”

“Vâng.” nha hoàn hạ giọng trả lời.

“Quý Thiền là người như thế nào?”

Nha hoàn kia ngẩn người, dường như suy nghĩ trong chốc lát mới nói: “Cô nương là người rất hiền lành, ngày thường đối với chúng nô tỳ đều rất tốt.”

Câu trả lời như vậy hiển nhiên không thể làm Bạch Hưu Mệnh vừa lòng, chàng lại thay đổi cách hỏi: “Cô nương nhà các ngươi rất thích khóc?”

Nha hoàn lắc đầu: “Cô nương ngày thường rất ít khi khóc, có điều… mỗi lần bị bệnh sẽ lén khóc lóc tìm cha mẹ.”

Nói tới đây, khóe miệng nha hoàn kia kéo lên một đường cong, dường như nhớ tới chuyện trước kia.

Ngay sau đó nàng ta lại bổ sung một câu: “Có điều ngay cả khi bị bệnh, Hầu gia cũng rất ít khi tới đây thăm cô nương.”

“Nàng ấy biết chữ không?”

“Đương nhiên biết chữ.”

Bạch Hưu Mệnh rút từ trong tay áo ra một tờ giấy mở ra: “Nhìn xem, đây là chữ của nàng ấy à?”

Nha hoàn kia thấy rõ chữ trên mặt giấy liên tục gật đầu: “Đây là chữ của cô nương, trước kia cô nươngcòn đã dạy cho nô tỳ, đáng tiếc tay nô tỳ vụng, viết không được.”

“Nơi này có chữ mà nàng ấy đã từng viết không?” Bạch Hưu Mệnh hỏi?

“Có ạ.” Nha hoàn thấy Bạch Hưu Mệnh muốn xem, bèn mở cửa, đi vào bên trong mang ra một chồng giấy, trên đó viết rất nhiều chữ to to nhỏ nhỏ, dường như là lúc nhàn rỗi không có việc gì thì viết lung tung.

Những chữ trên giấy này và chữ nàng viết ra trong tờ danh sách kia giống nhau như đúc.

Trước Tiếp