Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc trước khi Tấn Dương Hầu cưới Tiết thị, dẫn theo con trai con gái bà ta giới thiệu cho mọi người, cũng giống như Triệu Minh hôm nay vậy. Đáy mắt có một loại kiêu ngạo cực lực khắc chế, đại khái là cảm thấy con mình xuất sắc ở mọi khía cạnh.
Đáng tiếc khi đó Quý Thiền nhìn không hiểu.
Hôm nay A Triền ngồi ở chỗ này, lại nhìn rất rõ ràng.
Khác biệt chính là, Tấn Dương Hầu không kiêng nể gì trực tiếp dẫn người về nhà, mặc kệ bên ngoài người ta nói gì, lấy thân phận địa vị của ông ta, đủ để ép xuống những lời đồn đại vớ vẩn đó.
Mà Triệu Minh, ông ta là Ngự sử. Nếu bản nhân phẩm hạnh không đoan chính, bị người khác bắt được nhược điểm, sợ là ngay cả chức quan cũng không làm tiếp được, cho nên mới có vở kịch này.
Hôm nay Triệu lão phu nhân nói ra lời này, sợ là đã sớm nghĩ kỹ rồi, muốn nhân cơ hội chứng thực thân phận của Triệu Văn Kỳ mà thôi.
Ở lễ tang của Tiểu Lâm thị, gấp không chờ nổi mà nhận đứa con trai cho bà ấy, người khác còn phải khen Triệu đại nhân một câu tình ý chân thành với người vợ đã khuất.
Làm A Triền ngoài ý muốn chính là, Triệu Văn Nguyệt lại không nhân cơ hội gây rối. Nàng không cảm thấy với tính cách của Triệu Văn Nguyệt sẽ quan tâm tới phụ thân nàng ta như vậy, đoán chừng là cũng nhận được đủ lợi ích, làm nàng ta đồng ý lần nhận con thừa tự này.
Trong phủ nhân tố không yên ổn duy nhất đã bị giải quyết, việc Triệu Văn Kỳ được nhận làm con thừa tự lại được công khai giữa các họ hàng thân thích, sợ là lại khó sửa đổi.
A Triền nhìn Triệu Văn Kỳ được mọi người tán dương, thần thái sáng láng, lại nghĩ tới mười mấy ngày phía trước, Tiểu Lâm thị đỡ bụng đầy mặt chờ mong, nghĩ thầm, loài người quả thật là bạc tình.
Nàng vẫn luôn nhìn Triệu Văn Kỳ, chú ý tới cậu bé thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía mình một cái, dường như đang nhìn người nào đó.
A Triền nhìn xung quanh, ở giữa đông đảo thân thích của Triệu gia nhìn thấy một vị phu nhân tuổi chừng hơn ba mươi. Người phụ nữ kia ăn mặc mộc mạc, trang điểm điểm lại rất là tỉ mỉ. Nàng ta đeo một bộ trang sức bằng ngọc, thoạt nhìn đã thấy giá trị không nhỏ.
Vị phu nhân này cách vị trí A Triền không xa, mỗi khi Triệu Văn Kỳ nhìn qua, người phụ nữ kia đều sẽ cười với cậu bé, dường như là trấn an cậu bé.
“Trong nhà đã chuẩn bị tiệc rượu, mời chư vị dời bước.” Chờ lòng hiếu kỳ của chúng thân thích được thỏa mãn, Triệu Minh mới dặn dò tôi tớ dẫn mọi người ngồi vào vị trí.
A Triền đặc biệt chọn chỗ ngồi ở bên cạnh vị phu nhân trẻ tuổi kia, cũng không nói chuyện gì với đối phương, nhưng từ trong lời trò chuyện của những người khác ngồi cùng bàn, biết được thân phận của đối phương.
Vị phu nhân này họ Tô, là bà con xa của Triệu lão phu nhân.
Nghe nói thời trẻ nàng ta gả cho một thương nhân ở nơi khác, chuyển đi nơi khác sống không đến hai năm, trượng phu đã gặp phải chuyện bất hạnh bỏ mình, chỉ để lại một mình nàng ta, đành phải lại trở về Thượng Kinh kiếm sống.
Một quả phụ trẻ tuổi xinh đẹp, còn có số tiền lớn trong người, cũng khó trách mới vừa ngồi vào bàn, đã có người thử thăm dò hỏi xem nàng ta có ý định tái giá hay không, có thể giới thiệu cho nàng ta một vài người.
Tô phu nhân uyển chuyển lại kiên định từ chối ý tốt của đối phương.
Ăn tiệc xong, mọi người tốp năm tốp ba cáo từ, chờ ngày mai khi đưa tang Tiểu Lâm thị lại đến.
A Triền còn nấn ná lại đằng sau, mà Tô phu nhân cũng không vội vã rời khỏi.
Mãi đến Triệu lão phu nhân ăn xong cơm, được con cháu cùng nhau đỡ ra, Tô phu nhân rốt cuộc mới đứng dậy đi tới chỗ bọn họ.
Sau khi Triệu lão phu nhân nhìn thấy Tô phu nhân, khuôn mặt tức khắc tươi cười: “Đây không phải A Diêu sao, tới phủ mà cũng không nói với ta một tiếng, chẳng lẽ lại xa lạ với ta à?”
Tô phu nhân vội cười giải thích: “Dì nói gì vậy chứ, đây còn không phải tới gặp dì sao ạ.”
Triệu lão phu nhân bắt lấy tay Tô phu nhân: “Tới là tốt rồi, ta dặn người đi thu dọn một viện, lần này A Diêu nhất định phải ở lại phủ mấy ngày, cũng tiện để chúng ta trò chuyện.”
“Chuyện này…” vẻ mặt Tô phu nhân có chút khó xử.
Triệu Minh đứng ở bên cạnh Triệu lão phu nhân lúc này mới mở miệng: “Mẫu thân gần đây thân thể có chút khó chịu, nếu biểu muội tiện, còn mong ở lại trong phủ bầu bạn với mẫu thân.”
“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Tô phu nhân nhìn Triệu Minh, lại vội vàng dời ánh mắt đi.
Triệu Văn Kỳ nghe được Tô phu nhân muốn ở lại, nét hưng phấn trên mặt khó có thể che giấu, vẫn luôn đi vòng quanh bên người nàng ta, Tô phu nhân duỗi tay sờ sờ mặt cậu bé, ánh mắt dịu dàng.
Dừng ở trong mắt người khác cũng chỉ là một cảnh hết sức bình thường, nhưng trong mắt A Triền, lại thành chìa khóa cởi bỏ toàn bộ nghi hoặc.
Khi mấy người Triệu gia và Tô phu nhân cùng nhau rời khỏi, Triệu Văn Kỳ nhảy nhót ở bên cạnh, cuối cùng có nét ngây thơ hồn nhiên của trẻ con. Trường hợp như vậy, thoạt nhìn ấm áp lại hài hòa, phảng phất như bọn họ mới là người một nhà.
Bọn họ dường như đã quên mất, nằm trong quan tài ở linh đường vốn nữ chủ nhân của tòa phủ đệ này.
Vào đêm, trong linh đường.
Trên bàn thờ, ngọn nến màu trắng to cỡ cánh tay đang cháy sáng, chiếu sáng linh đường. Triệu Văn Nguyệt ngồi quỳ ở trên đệm mềm, vẻ mặt có chút bực bội.
Hiện tại đã là giờ Hợi*, Triệu Văn Kỳ đã bị Triệu lão phu nhân dẫn đi từ lâu, nói là tuổi còn nhỏ phải đi ngủ sớm, để nàng ta ở lại linh đường gác đêm.
*9 đến 11 giờ tối.
Triệu Văn Nguyệt cũng không muốn ở chỗ này, tưởng tượng đến trong quan tài đặt thi thể mẹ nàng ta, nàng tức thì cảm thấy cả người không được tự nhiên, dù gì cũng cảm thấy mẹ nàng ta đang nhìn nàng ta.
Lại chịu đựng chừng nửa khắc, ngoài linh đường đột nhiên có tiếng bước chân vang lên, Triệu Văn Nguyệt sợ tới mức sắc mặt cũng thay đổi.
Đợi người vào trong, thấy rõ người tới nàng ta mới thở phào một tiếng: “Cha, sao cha lại tới đây?”
Triệu Minh đi lên trước đỡ Triệu Văn Nguyệt từ trên đệm mềm lên, dịu giọng nói với nàng ta: “Con cũng mệt mỏi một ngày rồi, đêm nay nghỉ ngơi cho tốt, ta ở lại đây trông mẹ con.”
“Cảm ơn cha.” Triệu Văn Nguyệt gấp không chờ nổi mà đứng lên, nhưng vì chân quỳ lâu nên hơi tê, khi đứng lên lảo đảo một chút.
“Chậm một chút.” Triệu Minh vừa giơ tay đỡ lấy con gái, vừa dặn dò nói, “Con cũng lớn chừng này rồi, chờ qua ba tháng này, Tiết gia sẽ tới cầu hôn, phải ổn trọng chút.”
“Vâng con biết, vẫn là cha đối với con tốt nhất.” Lời này nói ngoài miệng như thế, trong lòng Triệu Văn Nguyệt cũng nghĩ như vậy.
Chỉ có cha nàng ta thương nàng ta, biết nàng ta muốn gì. Không giống mẹ, nói cái gì mà vì muốn tốt cho nàng ta, còn không phải là vì bản thân bà ấy.
Tuy rằng nàng ta không thể nào thích Triệu lão phu nhân, nhưng lão phu nhân kia có một câu nói không sai, mẹ nàng ta đúng là người ích kỷ.
Hiện giờ trong phủ không có mẹ nàng ta, thế nhưng lại thanh tịnh hơn không ít, ít nhất không có ai quản này quản kia.
Nhìn con gái đi rồi, Triệu Minh khom lưng cầm lấy một chồng tiền giấy, đi tới bên chậu than ngồi xổm xuống, ném từng tờ tiền giấy vào bên trong.
Tiền giấy hóa đen trong ngọn lửa, cuối cùng hóa thành tro. Ngọn lửa bùng lên trong chậu than ánh lên mặt Triệu Minh, lúc chớp lúc tắt.
“Xảo Nương, lúc trước có thể cưới được nàng, ta thật vui, cũng muốn cả đời đối tốt với nàng, mặc dù nàng là bởi vì thanh danh bị hủy rồi, không thể không gả cho ta.”
Giọng Triệu Minh rất thấp, kể ra chân tướng Tiểu Lâm thị chưa bao giờ từng biết được.
“Nhưng nàng ỷ vào gia thế, xem thường cha mẹ ta, không màng thể diện của ta cũng muốn đuổi bọn họ đi. Nàng không muốn lại sinh thêm con trai cho ta, lại không chịu cho ta nạp thiếp, những chuyện này ta đều theo ý nàng. Nhưng nàng ngàn vạn lần không nên hại chết đứa con còn chưa ra đời của ta và biểu muội, ta cũng chưa từng muốn nạp biểu muội nhập phủ, đứa bé kia cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi, thế nhưng nàng lại không dung được, sau lưng ta ép biểu muội bỏ thai, đứa bé kia đã sáu tháng rồi, là đứa bé trai.”
“Mấy năm nay, nàng cũng chưa từng nhắc tới một câu ở trước mặt ta, ta cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả. Đêm hôm đó, nàng nghe được tiếng trẻ con khóc bị dọa thành như thế, đó bởi vì làm chuyện trái với lương tâm, chột dạ?”
Triệu Minh như là đang chất vấn Tiểu Lâm thị, nhưng hôm nay Tiểu Lâm thị đã không cách nào trả lời.
Ngọn lửa bên trên ngọn nến nhấp nháy một chút.
“May mắn trời xanh có mắt, biểu muội lại sinh cho ta một đứa bé khác, ta đặt tên cho nó là Văn Kỳ, đứa bé kia từ nhỏ đã thông minh lại cần cù. So với Văn Thanh bị nàng nuông chiều thành hư hỏng, hơn không biết bao nhiêu.”
Nói tới đây, Triệu Minh cười một chút: “Thằng bé Văn Thanh kia, không có một điểm giống ta, thế nhưng lại chiếm danh phận đích tử*, con trai của Triệu Minh ta, sao có thể là cái dạng phế vật này? Vì để Văn Kỳ có thể danh chính ngôn thuận ở lại trong phủ, dù gì cũng phải có người hy sinh, nàng hẳn là có thể hiểu được cho ta, đúng không?”
*Con trai của vợ cả.
“Có điều nàng yên tâm, mặc dù nàng đã chết, nàng vĩnh viễn vẫn là phu nhân nguyên phối của ta, đứa bé Văn Kỳ kia cũng phải gọi nàng một tiếng mẹ.”
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến động tĩnh rất nhỏ, Triệu Minh quay đầu nhìn về phía cửa, trầm giọng hỏi: “Ai? Ra đây.”
“Biểu ca, là muội.” Bóng dáng Tô Diêu xuất hiện ở ngoài linh đường. Trên người nàng ta khoác áo choàng màu trắng, lại không che khuất làn váy đỏ rực phía dưới.
Triệu Minh có chút ngoài ý muốn, ông ta đứng dậy ra đón, không e dè mà nắm lấy tay Tô Diêu: “Trời lạnh như vậy, sao nàng lại tới đây?”
“Ta không yên tâm về chàng.” Nàng ta lại nhìn bài vị trên linh đường, “Thuận tiện, tới thắp cho tỷ tỷ một nén nhang.”
“Sao lại gọi là tỷ tỷ?”
Triệu Minh nắm tay nàng ta đi vào linh đường, hai người trước mặt người khác ngay cả ánh mắt cũng chưa từng giao nhau, nhưng sau lưng lại thân mật hơn phu thê bình thường.
“Sau này Kỳ Nhi phải ghi dưới tên của tỷ ấy, theo lý ta nên gọi tỷ tỷ.” Nàng ta nói, lại thở dài một tiếng, hình như có chút khổ sở, “Nếu đứa con đầu tiên của chúng ta còn, chắc hẳn cũng thông minh như Kỳ Nhi.”
“Đều đã qua.” Triệu Minh dịu dàng an ủi.
Tô Diêu thật sự tiến lên thắp ba nén hương, có điều còn không c*m v** lư hương, đã bị Triệu Minh đoạt lấy ném vào chậu than.
“Đừng dâng hương, nàng ta không đảm đương nổi một câu tỷ tỷ của nàng.”
Tô Diêu thở dài một tiếng: “Tuy nói tỷ ấy hại chết đứa con đầu tiên của chúng ta, nhưng hiện giờ chung quy là Kỳ Nhi chiếm vị trí của con trai tỷ ấy, cũng coi như là nhân quả tuần hoàn.”
“Chỉ là ấm ức cho nàng, tạm thời không thể để người khác biết quan hệ của nàng và Kỳ Nhi.” Triệu Minh thương tiếc mà nói với Tô Diêu.
Tô Diêu cười: “Biểu ca nói cái gì thế, chỉ cần chàng và Kỳ Nhi đều tốt, những chuyện khác đều không quan trọng. Ta không thèm để ý danh phận, chỉ cần giống như trước đây, có thể thường xuyên nhìn thấy chàng là đủ rồi.”
Triệu Minh ôm lấy nàng ta, Tô Diêu tựa đầu lên trên vai ông ta.
Khi bọn họ còn nói lời tâm sự, Tôn ma ma đã đứng ở ngoài cửa, che miệng, nhìn chằm chằm vào hai người ôm nhau.
Bà vốn không yên tâm về Triệu Văn Nguyệt, lo lắng nàng ta không tận tâm, không duy trì được hương khói tối nay cho phu nhân, tính tới xem một chút, lại không ngờ rằng nghe được chuyện này.
Nhìn hai người ôm nhau thắm thiết ở linh đường của phu nhân, Tôn ma ma chậm rãi lui về phía sau, bà nằm mơ cũng không dự đoán được, lão gia đã từng nghe lời phu nhân răm rắp … Thế mà lại là cái dạng phụ bạc thế này.
Vì bên ngoài trời quá tối, Tôn ma ma nhất thời không thấy, chân đá phải hòn đá, hòn đá kia bay ra không biết nện vào đâu, phát ra một tiếng bộp
Triệu Minh lập tức buông Tô Diêu ra, lạnh giọng quát lớn: “Ai thế?”
Vừa nói, vừa đi ra ngoài.
Đúng lúc này, đột nhiên có một cơn gió thổi tới, khiến cửa cạch một tiếng đóng lại, thiếu chút nữa đập vào mặt Triệu Minh.
Thừa dịp này, Tôn ma ma vội vàng rời khỏi.
Triệu Minh đá văng cửa, ngoài cửa cũng không có ai.
Tô Diêu cũng đi lên trước, nhìn ra phía ngoài, nói: “Có lẽ là gió thổi tới thứ gì.”
Hơi chần chờ một chút, nàng ta lại nói: “Biểu ca, ta nghe nói người chết oan dễ gây ra chuyện khiến gia trạch không yên, vừa rồi cơn gió kia tới thật sự là kỳ quặc, chàng nói có đúng hay không?”
Nói rồi, nàng ta nhìn quan tài đặt trong linh đường.
“Đừng lo lắng.” Triệu Minh trấn an nói, “Ta đã phái người mời Tịnh Vân đạo trưởng của Bình Nam quan, sáng sớm ngày mai ông ta sẽ đến.”
“Tịnh Vân đạo trưởng? Mời ông ấy đến là vì làm pháp sự siêu độ cho tỷ tỷ à?”
“Đều không phải là.” Triệu Minh nhìn ánh nến không ngừng nhảy nhót trong linh đường, giọng rất lạnh lùng, “Vị đại sư kia am hiểu nhất là thuật phong hồn, chỉ cần nhốt hồn phách vào trong quan tài, ngày sau sẽ không cần lo lắng có quỷ quái ra ngoài quấy phá.”
Ngay cả Lâm Tiểu Xảo sau khi chết thật sự biến thành quỷ, ông ta cũng sẽ không để bà có một chút ít khả năng phản kháng nào.
Tô Diêu nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, nói: “Vẫn là biểu ca nghĩ chu đáo.”
Triệu Minh cười: “Ngày sau Kỳ Nhi còn phải ở lại trong phủ, chờ thêm mấy năm, nàng cũng phải vào ở, ta đương nhiên muốn dọn dẹp hết thảy chướng ngại cho hai người.”