Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lộc Hữu Thanh dẫn Nhan Hạc rời khỏi văn phòng đạo diễn, nghe tiếng bước chân bám sát ngay sau lưng mình, cô cảm thấy vô cùng an tâm.
Cô rất muốn xoay người ôm chặt A Hạc vào lòng, dính sát lấy nhau mà hôn môi nồng cháy, hôn đến mức không thở nổi mới chịu buông ra. Trái tim Lộc Hữu Thanh đập loạn nhịp, khao khát được hôn Nhan Hạc lúc nãy chưa được thỏa mãn lại một lần nữa cuộn trào trong cảm xúc của cô. Cô không thể ngăn mình muốn tiếp tục hành động vừa rồi, muốn tiếp tục hôn Nhan Hạc, muốn làm những chuyện thân mật hơn nữa.
Thế nhưng không thể.
Dù Lộc Hữu Thanh biết hiện tại Nhan Hạc vẫn còn tình cảm với mình, nhưng chính cô cũng không rõ phần tình cảm này của Nhan Hạc có bao nhiêu phần là dành cho bản thân cô, bao nhiêu phần là sự nhung nhớ. Nếu những cảm xúc đó có lẫn cả sự rung động với cơ thể cô, nếu cô sớm như vậy đã cùng Nhan Hạc làm hết mọi chuyện, liệu Nhan Hạc có vì thế mà không còn thích cô nữa hay không.
Cho đến tận bây giờ, Lộc Hữu Thanh đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Trong chín tháng xa cách, ngoài việc nghe lời Nhan Hạc mà nghiêm túc điều trị, thời gian còn lại cô đều dùng để suy nghĩ về đủ loại khả năng có thể xảy ra khi hai người gặp lại. Cô bắt buộc phải khiến Nhan Hạc tiếp tục yêu mình, cô không thể chịu đựng được bất kỳ khả năng nào khác xảy ra.
Lộc Hữu Thanh nhắm mắt lại, đè nén sự rung động xuống, hơi thở quanh thân dần trở nên bình tĩnh.
Chẳng biết từ lúc nào hai người đã đi tới một góc vắng vẻ không người, tiếng bước chân phía sau đột ngột dừng lại. Lộc Hữu Thanh vừa định xoay người hỏi Nhan Hạc có chuyện gì, thì bất thình lình bị người từ phía sau ôm chặt lấy. Theo đó là mùi hương thanh mát đặc trưng của Nhan Hạc hoàn toàn bao bọc lấy cô, khiến cả người cô như chìm đắm trong hơi thở của nàng.
Toàn thân Lộc Hữu Thanh run rẩy, trái tim khẽ thắt lại, những đốt ngón tay đang buông thõng không nhịn được mà cuộn tròn. Tình cảm sâu đậm trong lòng tràn trề, chỉ một cái ôm đơn giản như thế đã đủ để cô lật đổ toàn bộ những suy tính vừa rồi, chỉ muốn hòa quyện cùng Nhan Hạc.
Nhan Hạc tựa vào cổ cô, gò má khẽ cọ lên cổ Lộc Hữu Thanh. Đôi hàng mi dài mỗi khi lướt qua da thịt đều khiến cô rùng mình. Hơi thở của Lộc Hữu Thanh dần trở nên dồn dập, cô đưa tay ra định đẩy Nhan Hạc, nhưng giây tiếp theo, một cảm giác ẩm ướt đã cắn lên bả vai cô.
"Ưm." Cảm giác hơi đau kèm theo sự ngứa ngáy tê dại theo mạch máu dưới da dần dần lan tỏa, nung nóng trái tim Lộc Hữu Thanh. Lộc Hữu Thanh không kịp phòng bị, một tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ môi, thân hình tức khắc mềm nhũn. Bởi vì đang ở bên ngoài, dù nơi này hẻo lánh và tối tăm nhưng cô vẫn sợ có người đi ngang qua, nên vội giơ tay bịt miệng không để âm thanh phát ra thêm nữa.
"A Hạc..." Cô cắn răng kìm nén tiếng r*n r*, gọi khẽ tên Nhan Hạc, mong nàng có thể đáp lại mình.
Nhan Hạc cắn lên làn da non mịn trên cổ Lộc Hữu Thanh, nhìn vết trắng nõn nơi đó dần chuyển sang màu hồng phấn, lúc này nàng mới thực sự cảm nhận được Lộc Hữu Thanh đang ở bên cạnh mình, đang nằm trong lòng nàng. Nàng không nhịn được mà ôm chặt lấy Lộc Hữu Thanh, hơi thở phả bên tai cô.
"Làm sao vậy?" Nàng vẫn tiếp tục hôn lên cổ Lộc Hữu Thanh, rồi dần dần di chuyển đến bên mặt, sau đó giơ tay nâng cằm cô lên, m*t lấy đôi môi cô.
"Đừng, đừng ở đây." Lộc Hữu Thanh bị Nhan Hạc hôn đến mức đầu óc quay cuồng, sự rung động vất vả lắm mới nén xuống được lại một lần nữa trỗi dậy trong lòng. Dù thâm tâm cô còn mong chờ chuyện này hơn cả Nhan Hạc, nhưng cô vẫn nhớ rõ kế hoạch kiên trì của mình, chỉ có thể cố gắng không để ý thức bị chìm đắm.
"Về đã, về rồi hãy..." Cánh môi cô mấp máy, muốn kết thúc nụ hôn này, nhưng ánh mắt cô lại mê ly, đáy mắt tràn đầy sự rung động, rõ ràng là muốn tiếp tục.
Ánh mắt Nhan Hạc sâu thẳm, nàng giữ chặt cằm cô, một lần nữa áp tới. Đầu lưỡi xâm nhập vào khoang miệng như muốn chiếm đóng lãnh thổ, giao triền cùng Lộc Hữu Thanh. Trong cơn xúc động mãnh liệt, Lộc Hữu Thanh không muốn buông nàng ra, cô thuận theo bản tâm mà xoay người ôm chặt lấy cổ nàng, làm nụ hôn thêm sâu. Nhan Hạc bước chân đưa cả hai cùng tiến vào góc tường tối tăm hơn.
Hôn, một nụ hôn sâu đậm, một nụ hôn chứa chan tình yêu, giống như ánh nắng hoàng hôn rực cháy trên mặt biển lúc mặt trời lặn, mang theo ngọn lửa mãnh liệt thiêu đốt khắp cơ thể hai người.
Rất lâu sau đó, âm thanh hôn môi trong góc tối cuối cùng cũng dừng lại. Nhan Hạc buông người trong lòng ra, không ngừng th* d*c, giữa đôi môi hai người còn vương lại sợi chỉ bạc đầy ám muội. Lộc Hữu Thanh cũng thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, chóp mũi chạm nhau, hơi thở đan xen. Trong mắt cô đong đầy nước, tình yêu sâu đậm trong lòng đang điên cuồng lan tỏa.
Hai chiếc cúc áo nơi cổ áo bị cọ mở trong lúc cử động, làn da trắng ngần như tuyết hiện ra dưới ánh trăng. Khóe mắt cô ửng đỏ, đôi mắt run rẩy, tay chống lên vai Nhan Hạc không còn chút sức lực nào, nhưng vẫn dán chặt lấy Nhan Hạc, dựa vào nàng để hấp thu hơi ấm.
Nàng còn ôn nhu hơn cả ánh trăng.
Sau khi hoàn hồn, Nhan Hạc mới nhận ra mình đã làm nhiều chuyện quá mức như vậy. Lộc Hữu Thanh trong lòng nàng đã bị nàng bắt nạt đến mức không còn chút sức lực, đang mềm mại ấm áp dựa vào lòng nàng nghỉ ngơi, hơi thở nóng bỏng phả bên tai, kèm theo một hai tiếng r*n r* nhỏ bé.
Nhan Hạc sững sờ tại chỗ, nàng lúng túng buông cánh tay đang ôm chặt ra. Lộc Hữu Thanh mất đi điểm tựa chỉ có thể tự mình đưa tay ôm lấy nàng, đồng thời rời khỏi người nàng, nghi hoặc nhìn nàng. Đôi mắt mờ sương mê ly cứ thế nhìn thẳng vào nàng, bóng hình Nhan Hạc cùng ánh trăng cùng in dấu nơi đáy mắt cô.
Cô đã muốn dựa vào Nhan Hạc mà ngủ thiếp đi.
Sự mềm yếu lan tỏa trong lòng Nhan Hạc, nàng có chút thẹn thùng không dám nhìn vào mắt Lộc Hữu Thanh, trái tim gợn lên từng lớp sóng.
Những lời Lộc Hữu Thanh nói trước mặt đạo diễn làm nàng nhớ tới bản thân mình trước kia. Tuy rằng chứng bệnh của nàng đã được bác sĩ điều trị khỏi hẳn, nhưng những tổn thương để lại vẫn còn dấu vết. Nàng không ngăn được sự đau lòng và sợ hãi, nhưng đồng thời lại vì sự kiên định nhận được từ Lộc Hữu Thanh hiện tại mà không kìm được sự rung động. Hai loại cảm xúc đan xen khiến nàng nảy sinh cảm giác không chân thực khi ở bên Lộc Hữu Thanh, chỉ có thể thông qua những hành động thân mật này để chứng minh Lộc Hữu Thanh có thực sự đang ở bên cạnh mình hay không.
Sự từ chối là thật, sự rung động là thật, và sự thay đổi cũng là thật. Nhan Hạc vừa cảm động vừa không khỏi thấy vui mừng cho Lộc Hữu Thanh.
Nhưng hiện tại, sau một nụ hôn kịch liệt không báo trước, nhìn người trước mặt mềm nhũn không xương đang nghi hoặc nhìn mình, Nhan Hạc chỉ còn lại sự lúng túng không biết phải giải thích thế nào.
"Tại sao cậu lại hôn mình?" Lộc Hữu Thanh khôi phục chút ý thức, nhận thấy Nhan Hạc đang lùi bước liền bắt đầu từng bước ép sát. Nhìn Nhan Hạc vừa rồi còn không cho cô lộn xộn mà giờ lại bỗng nhiên xì hơi, khóe môi cô khẽ cong lên một cách tinh quái. Cô đưa tay ra, ngón trỏ nâng cằm Nhan Hạc lên bắt nàng nhìn mình, xoay chuyển tình thế.
Son môi của Lộc Hữu Thanh bị lem, lại càng thêm phần đẹp đẽ yêu mị, đôi môi đỏ khẽ mở, hơi thở thơm ngát như hoa lan.
"Nào, nói cho tỷ tỷ, tại sao em lại hôn tôi?" Giọng nói của Lộc Hữu Thanh mang theo sự khàn đặc gợi cảm, âm cuối như chiếc móc câu khẽ móc lấy trái tim Nhan Hạc. Trái tim Nhan Hạc đập loạn xạ, hoàn toàn không phát hiện ra tình thế đã bị đảo ngược.
"Mình..." Nàng đang lưỡng lự không biết nên mở lời thế nào, thì đúng lúc này chiếc điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, như một vị cứu tinh phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này.
Nhan Hạc cảm kích mà bắt máy, là Phùng Ức Nhiên gọi tới để giục nàng nhanh chóng đi làm việc. Nhan Hạc vừa nói chuyện với đầu dây bên kia, vừa chạy trốn khỏi hiện trường dưới ánh mắt dò xét đầy tỉnh táo của Lộc Hữu Thanh, chỉ để lại Lộc Hữu Thanh đứng trong góc tối nhìn theo bóng lưng nàng mà cười khẽ.
Vì sự cố nhỏ này mà Nhan Hạc làm việc buổi tối có chút tâm thần không yên. Khoảng cách giữa Lộc Hữu Thanh và nàng chỉ vỏn vẹn hơn mười mét, thậm chí lúc nghỉ ngơi nàng chỉ cần hơi ngước mắt là có thể thấy bóng dáng Lộc Hữu Thanh. Đôi khi hai người còn tình cờ chạm mắt nhau. Một Lộc Hữu Thanh lạnh lùng nghiêm túc làm việc mang một vẻ đẹp khác hẳn, nàng cứ luôn nhớ tới cảnh tượng hôn môi với Lộc Hữu Thanh lúc tối, điều đó càng khiến trái tim Nhan Hạc rung động mãnh liệt.
Người mẫu làm việc cùng nàng đương nhiên cũng nhận ra sự bất thường, vì thế chủ động đề nghị đêm nay có thể chụp một số bức ảnh không quá phức tạp, Nhan Hạc cảm động, thực sự cảm động đến mức muốn rơi nước mắt.
Khi buổi chụp hình kết thúc thì đã là rạng sáng, Nhan Hạc cùng Phùng Ức Nhiên cùng nhau trở về khách sạn mà công ty đã đặt cho họ.
Trên đường phố không có mấy người, chỉ có những ngọn đèn đường đang cần mẫn soi sáng. Nhan Hạc đi phía trước, nhìn bóng mình mà thẫn thờ, trong đầu nàng tràn ngập hình bóng Lộc Hữu Thanh.
Đúng lúc này, Phùng Ức Nhiên ở phía sau bỗng nhiên lên tiếng: "Nhan Hạc, cậu với Lộc ảnh hậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Bước chân Nhan Hạc dừng lại, nàng xoay người nhìn người phía sau: "Tôi với cô ấy chỉ là bạn học cấp ba thôi, cậu hỏi chuyện này làm gì?"
Phùng Ức Nhiên nhận ra câu hỏi của mình quá đột ngột, vội vàng đi tới giải thích: "Mình không có ý đó, chỉ là chiều nay không phải cậu bị trợ lý của Lộc Hữu Thanh gọi đi sao, rồi tối nay lúc làm việc, mình cảm thấy trạng thái của cô ấy không được tốt lắm, cứ như đang thất thần vậy."
Phùng Ức Nhiên nói xong còn lo lắng nhìn nàng một cái: "Có phải hai người cãi nhau rồi không?"
Nhan Hạc đứng dưới ánh đèn đường, ánh sáng rọi xuống vừa vặn dừng trên lông mi nàng, che khuất bớt ánh sáng đi vào mắt, khiến thần sắc của nàng trông rất nặng nề.
"Cô ấy thất thần sao?" Đôi mày thanh tú của Nhan Hạc hơi nhíu lại, bàn tay buông thõng nắm chặt lấy góc áo, trái tim đập đầy bất an.
"Tiểu Phùng, cô ấy có nói gì không?" Nhan Hạc sốt sắng đi tới, chân mày nhíu chặt.
Nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Nhan Hạc, Phùng Ức Nhiên khẳng định giữa hai người chắc chắn có cãi vã: "Cũng không nói gì cả, mình chỉ cảm thấy trạng thái của cô ấy hơi lạ, dù sao quan hệ của mình với cô ấy cũng chỉ dừng lại ở mức vừa mới quen biết. Chiều nay rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì vậy, mình thấy lúc cậu đến trạng thái cũng không ổn chút nào?"
Nhan Hạc cụp mắt xuống, dáng vẻ ủ rũ, để lại một câu không đầu không đuôi: "Có lẽ là vấn đề của tôi, chúng ta về trước đi."
Hiện tại có hỏi ở đây cũng không phải cách, nàng lại không có phương thức liên lạc của Lộc Hữu Thanh, cũng chẳng thể hỏi được suy nghĩ của cô, chỉ có thể đi về trước rồi xem có cách nào khác không.
Những lúc như thế này, nàng đột nhiên bắt đầu đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ. Hiện tại nàng chỉ là sốt ruột, vậy còn Lộc Hữu Thanh khi mất đi phương thức liên lạc với nàng lúc đó, không có bất kỳ kênh thông tin nào để biết về nàng, liệu những khi nhớ nàng, cô ấy có thấy rất khổ sở và đau lòng hay không.
Nhan Hạc bắt đầu cảm thấy hối hận, bệnh tình của Lộc Hữu Thanh nghiêm trọng hơn nàng rất nhiều, lẽ ra nàng nên sớm nhận ra những điều đó, không nên xóa bỏ cả hộp thư của mình, ít nhất để Lộc Hữu Thanh còn có nơi để giải tỏa tình cảm.
Hai người họ đã thực sự cắt đứt quan hệ suốt chín tháng trời.
Khách sạn nằm ngay bên lề đường, khi Nhan Hạc và Phùng Ức Nhiên đi tới, bên ngoài khách sạn chỉ có một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ. Tâm trí Nhan Hạc đang rất hỗn loạn nên không hề để tâm, nhưng chiếc xe đó lại đột ngột mở cửa khi hai người đến gần. Dưới ánh nhìn theo bản năng của hai người, bóng dáng Lộc Hữu Thanh liền bước ra từ bên trong.