Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 81

Trước Tiếp

Hai người đứng trước bồn rửa mặt nhỏ hẹp, mơ hồ có thể ngửi thấy mùi hương nhạt nhòa trên người đối phương. Nhan Hạc giống như bị vây hãm trong hơi thở của Lộc Hữu Thanh, mỗi nhịp thở đều cảm thấy trái tim khó chịu. Nàng nhíu mày, thật sự không hiểu cách làm hiện tại của Lộc Hữu Thanh.

"Tôi thật sự không rõ, rốt cuộc cậu tới đây để làm gì nữa, bây giờ chúng ta còn quan hệ gì sao? Lộc Hữu Thanh, tại sao lần nào cũng vậy, cứ hễ tôi bắt đầu có cuộc sống ổn định là cậu lại tới quấy rầy? Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Muốn mang tôi về để tiếp tục dây dưa với cậu, làm con chim yến trong lồng của cậu sao?"

Vùng da thịt vừa bị hôn qua muộn màng nóng bừng lên, cơn sốt trên người Nhan Hạc vốn dĩ vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn, hiện tại trông nàng vẫn rất suy nhược. Nàng chống tay lên bồn rửa mặt, tưởng như giây tiếp theo sẽ ngã gục xuống, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy để không cho Lộc Hữu Thanh đến đỡ.

Lộc Hữu Thanh nhìn từng động tác của nàng, nghe giọng nói kìm nén không chút tình cảm của nàng, chỉ cảm thấy trái tim mình như đang bị lăng trì, vỡ nát và đầm đìa máu. Cô muốn tiến lại gần Nhan Hạc, muốn nói với nàng rằng mọi chuyện không phải như thế, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Nhan Hạc, cô lại đột nhiên đánh mất mọi dũng khí.

Những lời Nhan Hạc nói tàn nhẫn đến thấu xương, nhưng cũng tàn nhẫn xé toạc lớp rào chắn ngụy trang của cô, phơi bày h*m m**n bản năng nhất sâu trong lòng cô ra ngoài. Trước khi tới đây, dù cô biết mục đích cuối cùng của mình chỉ là muốn gặp Nhan Hạc một lần để vơi đi nỗi khổ tương tư, nhưng trong lòng cô vẫn luôn rục rịch một sự thôi thúc muốn mang Nhan Hạc về như trước kia. Ý nghĩ này vốn bị cô kìm nén bấy lâu, cho đến khi nhìn thấy gương mặt kia của Nhan Hạc, nó liền theo sự tham lam và khát vọng xâm chiếm lấy trái tim cô.

Vì thế cô đã lùi lại vé máy bay về nước, vì thế cô đã hủy bỏ công việc của rất nhiều ngày sau đó. Dù biết là không thể nào, nhưng cô vẫn muốn ở nơi này tìm lại tình yêu mà Nhan Hạc dành cho mình.

Khi sự thật bị vạch trần, khi mọi chuyện thực sự được phơi bày rõ ràng, hơi thở ôn hòa trên người Lộc Hữu Thanh chợt tan biến. Cô cúi đầu, đôi mắt ửng đỏ đong đầy nước mắt, cố gắng kìm nén nỗi nhớ nhung đang gào thét nơi đáy mắt.

Cô đã lừa Nhan Hạc, bệnh của cô thật ra chưa hề khỏi hẳn. Khi Nhan Hạc rời đi, cô đã điên cuồng tìm kiếm nàng, nhưng kết quả lại là đánh mất tất cả hy vọng. Sau đó cô nhớ tới lời Nhan Hạc nói, nghĩ rằng Nhan Hạc bảo bệnh khỏi rồi nàng sẽ trở về, vì thế cô đã chủ động đi tìm bác sĩ. Bác sĩ nói cô cần phải dời sự chú ý của mình khỏi Nhan Hạc, thử tìm kiếm một vài điều mới mẻ có thể thu hút sự chú ý của mình. Sau khi về nhà, Lộc Hữu Thanh đã suy nghĩ rất lâu, suốt cả một đêm đều trăn trở về những việc khác mà mình có thể yêu thích.

Nhưng cả đêm đó cô chỉ nghĩ về Nhan Hạc.

Không có cách nào cả, hoàn toàn không thể, cô căn bản không thể rời xa Nhan Hạc. Nhan Hạc là tia sáng duy nhất trong sinh mệnh của cô, cô đã dõi theo tia sáng này suốt nửa đời người, nếu ánh sáng biến mất, cuộc đời cô cũng sẽ chìm vào bóng tối.

Lộc Hữu Thanh cúi đầu, trong đầu cứ quanh quẩn những lời chất vấn của Nhan Hạc. Rõ ràng Nhan Hạc đang ở ngay trước mắt, rõ ràng chỉ cần tiến thêm một bước nữa là có thể ôm lấy người mà cô hằng mơ ước, vậy mà lúc này cô lại lùi bước, hơi thở bao quanh người là một tầng bi thương đậm nét.

Nhan Hạc nhìn cô đang cúi đầu, ánh mắt tối sầm lại. Đầu óc nàng vẫn còn mê man, đủ loại cảm xúc đan xen quấn lấy và cắn xé tâm trí nàng. Nàng khó chịu nhíu mày, quay đầu đi rồi nhấc chân định rời khỏi phòng tắm.

Khi nàng đi ngang qua bên cạnh Lộc Hữu Thanh, cổ tay đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy. Nàng dừng bước, nhìn theo thì thấy đôi mắt đỏ hoe của Lộc Hữu Thanh, sâu trong con ngươi đen láy ấy cất giấu một sự si mê yêu thương đến cuồng dại.

"Nếu mình nói, mình muốn theo đuổi lại cậu thì sao? Mình tới đây là muốn một lần nữa trở thành bạn gái của cậu." Lộc Hữu Thanh rốt cuộc không thể khống chế được tình cảm đang kìm nén trong lòng, trong khoảnh khắc này, mọi thứ gào thét tuôn trào, giọng nói khàn đặc vì yêu đến điên dại.

Ánh mắt Nhan Hạc đối diện với cô, nàng có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đẫm lệ của Lộc Hữu Thanh, giống như bản thân đang bị bao vây hoàn toàn trong tình yêu điên cuồng của cô vậy. Lòng ngực nàng đột nhiên thắt lại, nàng gạt tay Lộc Hữu Thanh ra, mặt không cảm xúc bước về phía trước.

"Ngày mai hãy rời khỏi nhà tôi đi, phòng khách ở cửa ra quẹo trái, căn phòng đầu tiên."

Nàng không trả lời câu hỏi của Lộc Hữu Thanh, nhưng đôi khi không đáp lại cũng chính là một loại câu trả lời.

Lộc Hữu Thanh đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vừa bị gạt ra sững sờ như bị đóng băng. Trong căn nhà ấm áp tràn ngập dấu vết sinh hoạt của Nhan Hạc, cô lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, lạnh đến mức cô muốn trốn chạy khỏi nơi này. Nhìn bóng lưng tiều tụy của Nhan Hạc, cô nở một nụ cười chua chát.

Bị từ chối rồi.

Tuy rằng đã biết kết quả sẽ như thế này, nhưng cô vẫn thấy rất đau lòng, trong lòng đau đến chết đi sống lại. Ánh mắt của Nhan Hạc giống như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào tim cô. Cô không nhịn được mà quay lưng về phía Nhan Hạc, bả vai hơi run lên, cô che miệng lại để không cho Nhan Hạc nghe thấy tiếng nức nở nhỏ bé của mình.

Đúng lúc này, từ phía sau cô truyền đến tiếng ly nước rơi xuống đất vỡ tan. Lộc Hữu Thanh nghe thấy âm thanh đó liền vội vàng quay đầu lại, thấy Nhan Hạc đang tựa vào cạnh giường, trên sàn nhà là những mảnh vỡ thủy tinh cùng một vũng nước. Vẻ mặt nhíu mày của Nhan Hạc vừa vặn lọt vào mắt cô.

"A Hạc!" Cô vội vàng chạy tới, sốt sắng xem xét tình hình của Nhan Hạc: "Cậu không sao chứ?"

Nhan Hạc rút cánh tay đang bị cô nắm lấy ra, lùi lại một bước, lạnh nhạt nói với cô: "Trượt tay thôi, cậu ra ngoài đi." Nàng xoa xoa đầu mình, cảm giác đau đớn và choáng váng vẫn bám theo như hình với bóng, giống như một con sâu đang cắn xé đầu nàng.

Lộc Hữu Thanh đương nhiên có thể nhận ra sự bất thường của Nhan Hạc. Trái tim vừa bị tổn thương sâu sắc lập tức quên sạch những lời tuyệt tình mà Nhan Hạc vừa nói, lúc này trong lòng trong mắt cô chỉ còn lại bệnh tình của Nhan Hạc.

"Cậu mau nằm xuống đi." Cô nói rồi nắm lấy hai tay Nhan Hạc, dìu nàng ngã xuống giường. Thân thể suy nhược của Nhan Hạc làm sao có thể chống lại sức lực của cô, nàng lập tức bị cô ấn nằm xuống.

"Chỗ này để mình dọn dẹp, cậu mau nghỉ ngơi đi." Lộc Hữu Thanh đặt tay lên đầu Nhan Hạc khi nàng vẫn còn đang ngơ ngác nhìn cô. Đầu Nhan Hạc hơi nóng, cơn sốt khiến gò má nàng ửng hồng, đôi môi đã khôi phục huyết sắc và hơi sưng lên. Cô nhớ lại cảm giác mềm mại khi hôn nàng lúc nãy, cố nén ý muốn hôn nàng lần nữa rồi nói: "Bây giờ cậu vẫn còn sốt, không được đi lại nhiều, phải nghỉ ngơi thật tốt. Trong nồi đang nấu cháo, mình đi múc cho cậu một bát, sau đó chúng ta uống thuốc nhé."

Giọng nói của cô rất dịu dàng, nhẹ nhàng như rót mật vào tai, bất cứ ai nghe thấy thì mọi bực dọc trong lòng cũng sẽ tan biến. Đầu óc đang mê man của Nhan Hạc cũng không tự chủ được mà tỉnh táo hơn đôi chút. Chưa đợi nàng kịp phản ứng, nàng đã thấy Lộc Hữu Thanh đứng dậy rời khỏi phòng. Lúc này nàng mới phát hiện, từ nãy đến giờ Lộc Hữu Thanh vẫn luôn mặc tạp dề, hóa ra là cô đi nấu cơm.

Nhan Hạc đang phát sốt nên sự nhạy cảm về giới hạn cũng giảm đi đôi chút, lúc này nàng thế mà không cảm thấy bị mạo phạm, cứ thế nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ một cách khó hiểu. Lộc Hữu Thanh đã rời đi, giọng nói ôn nhu vừa rồi còn xoa dịu đầu nàng nay đã biến mất, cơn đau lại ập đến, nàng nhắm mắt lại.

Trong lúc đó, Lộc Hữu Thanh cầm chổi vào phòng ngủ để dọn dẹp mảnh vỡ thủy tinh. Thấy Nhan Hạc đã nhắm mắt, mọi động tác của cô đều trở nên nhẹ nhàng hơn. Vì dùng chổi quét mảnh vỡ sẽ phát ra tiếng động lớn, Lộc Hữu Thanh sợ làm phiền Nhan Hạc nên đã ngồi xổm xuống, dùng tay nhặt từng mảnh kính nhỏ.

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn nhỏ mờ ảo để dễ ngủ, ngoài cửa sổ trời đã tối đen như mực, cho nên cô không nhìn thấy Nhan Hạc đã mở mắt và đang nhìn mình.

Lộc Hữu Thanh nghiêm túc thu dọn mảnh vỡ, nhưng vì căn phòng quá tối, ánh đèn không chiếu tới được những mảnh vụn trên mặt đất, cô bỗng cảm thấy lòng bàn tay đau nhói. Cô nhíu mày, nén tiếng thở hắt ra, tiếp tục thản nhiên nhặt những mảnh vụn bỏ vào thùng rác, bao gồm cả những giọt máu chảy ra từ vết thương của chính mình.

Khi đứng dậy, cô còn đặc biệt nhìn về phía Nhan Hạc, thấy nàng vẫn nhắm mắt thì mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, cô cầm đồ đạc rời khỏi phòng ngủ, chỉ để lại trong phòng mùi hương dầu gội nhàn nhạt trên người mình.

Nơi đầu mũi là mùi hương quen thuộc, Nhan Hạc kìm nén sự xao động trong lòng mà mở mắt ra. Trong tầm mắt đã không còn bóng dáng của Lộc Hữu Thanh, nàng rũ mắt, hàng mi khẽ rung rinh như cuốn theo cả cơn gió mùa thu.

Nàng không biết tại sao mình lại vội vàng nhắm mắt khi Lộc Hữu Thanh đứng dậy, rõ ràng nhắm hay không đối với nàng cũng chẳng sao cả. Thế nhưng khi thấy Lộc Hữu Thanh đứng lên, nàng lại theo bản năng mà căng thẳng, cứ thế mơ hồ nhắm mắt lại.

Nàng vẫn đang chịu ảnh hưởng bởi Lộc Hữu Thanh, đối với cô vẫn còn những tình cảm không thể gọi tên, khiến nàng vừa kháng cự theo bản năng lại vừa nảy sinh những cảm xúc không nên có. Chỉ cần Lộc Hữu Thanh còn ở bên cạnh nàng một ngày, tình trạng này sẽ vĩnh viễn không chấm dứt. Có lẽ bác sĩ tâm lý nói đúng, nàng thực sự cần phải trực diện với nỗi đau của chính mình.

-

Sau khi cháo nấu xong, Lộc Hữu Thanh múc một bát để trong bếp chờ nguội bớt. Trong khoảng thời gian ở phòng bếp, cô vẫn luôn nghĩ về mình và Nhan Hạc, nghĩ xem tại sao hai người lại rơi vào tình cảnh hiện tại.

Tất cả đều là vì cô, đều vì cô quá mức cố chấp mới khiến mối quan hệ của cả hai đứt gãy một cách tuyệt tình như thế. Đến tận bây giờ, cô muốn hàn gắn cũng không tìm thấy nơi nào để bắt đầu, chỉ có thể nhìn Nhan Hạc hết lần này đến lần khác bị sự tiếp cận của mình làm cho tức giận.

Cô không muốn làm Nhan Hạc giận, nhưng cũng không muốn cứ thế mà rời xa nàng. Cô nhạy bén cảm nhận được rằng, nếu lần này cô rời khỏi Nhan Hạc, có lẽ hai người họ sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Chỉ là khi cô vẫn chưa nghĩ ra nên làm thế nào thì cháo đã nguội bớt, vì vậy cô tạm thời nén lại những suy nghĩ rối rắm không dứt này, bưng bát cháo lên lầu.

Trước khi bước vào phòng ngủ, cô cố tình kéo cổ áo rộng ra một chút, để lộ nhiều hơn làn da trắng ngần, lại chỉnh sửa mái tóc xõa ra sau lưng, đảm bảo rằng Nhan Hạc có thể nhìn thấy dáng vẻ này của mình rồi mới đẩy cửa bước vào.

Nhan Hạc đã ngủ rồi, vì đang phát sốt nên khi ngủ nàng vẫn cau mày, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti. Lộc Hữu Thanh đặt bát cháo lên chiếc bàn bên cạnh, cầm khăn giấy cẩn thận lau cho nàng.

Chỉ có lúc này cô mới cảm thấy mình được hạnh phúc. Một A Hạc đang ngủ sẽ không nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt, sẽ không khước từ những hành động thân mật của cô, thậm chí còn vô thức xích lại gần Lộc Hữu Thanh. Mỗi một điều nhỏ nhặt ấy đều khiến Lộc Hữu Thanh cảm thấy xúc động.

Sau khi lau đi mồ hôi trên thái dương, đầu ngón tay cô vẫn không nỡ rời khỏi gương mặt Nhan Hạc, chuyển sang m*n tr*n một bên mặt nàng, chạm vào đôi mày, sống mũi, và cuối cùng dừng lại ấn nhẹ lên cánh môi hồng nhuận của nàng. Cô biết rõ đôi môi này mềm mại đến nhường nào.

Trong lòng lại nảy sinh tâm tư xao động, cô rất muốn hôn lên đó. Ngón tay cái của Lộc Hữu Thanh đặt trên môi Nhan Hạc, cô mím môi nén lại tâm tư của mình.

Có lẽ sự đụng chạm của cô đã khiến Nhan Hạc đang ngủ say chợt nhận ra, nàng nhíu mày phát ra vài tiếng nói mớ. Lộc Hữu Thanh ghé sát tai lại thì nghe thấy nàng đang gọi.

"Lộc Hữu Thanh... Lộc Hữu Thanh."

Trái tim run rẩy, Lộc Hữu Thanh không kìm nén được sự kích động, vội vàng đáp lại: "Mình ở đây, A Hạc, mình ở đây." Cô không thể chờ đợi thêm mà hôn lên môi Nhan Hạc, trong đôi mắt rạng rỡ ánh sáng chứa đựng một tình yêu sâu đậm.

Nhan Hạc chậm rãi mở mắt, ánh mắt hai người giao nhau, một người thâm tình, một người sững sờ.

Giây tiếp theo, Lộc Hữu Thanh bị người trước mặt đột ngột đẩy ra, ngã nhào xuống giường, kéo theo cả bát cháo trên bàn cũng rơi xuống, đổ hết lên người cô.

Trước Tiếp