Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi trở về nhà ở Thanh Thành, trút bỏ bộ váy lễ hội nặng nề, sự mệt mỏi về cả tinh thần lẫn thể xác sau bữa tiệc khiến Nhan Hạc cảm thấy kiệt sức, nàng lập tức đi vào phòng tắm, định ngâm mình một chút để xua tan mệt mỏi.
Ngồi trong bồn tắm sứ trắng, Nhan Hạc nhắm mắt lại, đắm mình trong làn nước ấm áp, cảm giác như nước đang bao bọc lấy cơ thể, nàng thoải mái đến mức sắp ngủ quên mất, cách một cánh cửa, bên ngoài thấp thoáng tiếng Lộc Hữu Thanh đang gọi điện thoại bàn bạc với người đại diện về chuyện lễ trao giải, nàng cứ thế chìm vào giấc ngủ chập chờn trong không gian dễ chịu này.
Trong cơn mê màng, bên tai đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa rất nhỏ, theo sau đó là từng đợt không khí lành lạnh tràn vào, làn da để trần bên ngoài của Nhan Hạc chạm phải gió lạnh, nàng theo bản năng rùng mình một cái, chậm rãi mở mắt ra, trong tầm mắt mờ ảo, dáng người yểu điệu mảnh mai của Lộc Hữu Thanh dần dần tiến lại gần trong làn hơi nước mịt mù.
Trên người cô đang mặc một chiếc váy ngủ trắng tinh, đây là kiểu dáng mà Nhan Hạc chưa từng thấy qua, vạt váy chỉ vừa đủ che đến gốc đùi, lớp vải gần như chỉ che đi những nơi cần thiết, những chỗ khác ẩn hiện trong lớp lụa trắng mờ ảo càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ.
Cô chậm rãi tiến về phía Nhan Hạc, theo từng cử động, chiếc váy ngủ càng chẳng thể che giấu được điều gì, để lộ ra cảnh xuân mơn mởn, cô nhấc chân bước vào bồn tắm ấm áp, ngồi lên người Nhan Hạc, tức thì hơi nước lan tỏa, làn sương nóng hổi làm ướt mái tóc, ướt cả hàng mi của cô, hơi nước ngưng tụ thành những giọt nước nặng trĩu nơi đầu lông mi rồi chậm rãi nhỏ xuống, rơi lên người Nhan Hạc.
Tí tách ——
Giọt nước rơi vào lòng Nhan Hạc, nàng bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ, vươn tay ôm chặt lấy người trước mặt, quần áo trên người Lộc Hữu Thanh bị nước thấm đẫm, ướt sũng dán chặt vào cơ thể, lớp vải trắng sau khi bị nước làm ướt thì không còn tác dụng che chắn nữa, mà trở thành một lớp lụa mỏng manh đầy vẻ mời gọi.
Lộc Hữu Thanh cúi người ôm lấy Nhan Hạc, lớp vải ngấm nước mang theo chút hơi lạnh dán lên người Nhan Hạc khiến nàng rùng mình theo bản năng, ngăn cách bởi một lớp vải mỏng là sự mềm mại chạm vào nhau, v**t v* nhau, theo từng nhịp thở phập phồng mà nhẹ nhàng m*n tr*n.
Hương thơm nhạt nhòa trên người Lộc Hữu Thanh len lỏi vào từng lỗ chân lông của Nhan Hạc, cả cơ thể nàng như bị bao vây bởi mùi hương của Lộc Hữu Thanh, nàng giống như vừa uống một bình rượu nồng, đầu óc có chút mụ mẫm, chỉ có thể dựa vào bản năng mà ôm chặt lấy Lộc Hữu Thanh.
Nước ấm chậm rãi tràn ra khỏi bồn tắm, Lộc Hữu Thanh nâng mặt Nhan Hạc lên để nàng nhìn thẳng vào mình, đôi mắt thâm tình mơ màng tràn đầy sự si mê dành cho Nhan Hạc, hàng mi dài run rẩy, cô chậm rãi hôn lên môi nàng.
Trong phòng tắm chỉ còn nghe thấy tiếng hơi thở đan xen, ngoài cửa sổ ánh trăng lay động, giữa bóng cây rung rinh càng thêm phần diễm lệ.
Không hiểu vì sao, Lộc Hữu Thanh lại trở nên dính người hơn hẳn, hết lần này đến lần khác, cho dù ở trong phòng tắm đã trôi qua vài tiếng đồng hồ, nước trong bồn tắm đã nóng rồi lại lạnh, lạnh rồi lại nóng, lúc trở về phòng vẫn cứ quấn lấy Nhan Hạc không rời.
Cô ngã xuống giường, mái tóc được sấy khô một nửa xõa tung như thác đổ trên chiếc gối trắng tinh, tựa như một bức tranh cuộn đang mở ra, ánh mắt mơ màng nhìn lên trần nhà, giống như bị phủ một lớp sương nước, cánh môi khép mở th* d*c, cho dù đã mệt đến mức chỉ cần chạm vào gối là ngủ ngay được, nhưng cô vẫn ôm chặt lấy Nhan Hạc, dùng giọng nói không còn tròn chữ ở bên tai Nhan Hạc mà khàn khàn lên tiếng.
"A Hạc...... còn...... ừm...... còn muốn......"
"Muốn mà...... A Hạc, A Hạc...... đừng...... đi"
Lộc Hữu Thanh khi đ*ng t*nh hoàn toàn là một con hồ ly quấn người, Nhan Hạc không đáp lại thì cô liền tự mình sáp lại gần, hôn lên môi Nhan Hạc, hôn lên lông mày nàng, cắn tai nàng, bên tai nàng thốt ra từng tiếng trách móc nóng bỏng.
Nhan Hạc gần như ngẩn người, lúc này Lộc Hữu Thanh sao lại trở nên dính người đến thế, nàng thậm chí còn tranh thủ chút thời gian để suy nghĩ xem có phải chuyện ngày hôm nay làm Lộc Hữu Thanh nhớ lại chuyện hai người cãi nhau trước kia không, Lộc Hữu Thanh bắt đầu cảm thấy thiếu an toàn nên mới làm như vậy, thậm chí vì suy nghĩ quá nhập tâm mà bị Lộc Hữu Thanh run rẩy nhắc nhở mới phản ứng lại được.
"Đừng đi...... được không, không thể...... không có...... ưm...... A Hạc, đừng...... rời xa mình...... mình chỉ có A Hạc thôi"
"Chậm một chút...... A Hạc...... A Hạc"
Cô đã buồn ngủ đến mức mắt không mở ra nổi, nhưng vẫn run rẩy ôm lấy Nhan Hạc, dựa vào bản năng mà hôn nàng, hơi thở nóng rực của Nhan Hạc phả bên tai cô, đôi môi nóng bỏng dán vào nhau, không ngừng v**t v*, ánh trăng như dòng nước chảy qua khe cửa sổ rơi vào lòng bàn tay, theo thời gian trôi đi chậm rãi để lại dấu vết.
Trên bầu trời u tối hiện lên một vệt sáng trắng, ánh mặt trời xua tan bóng tối chiếu vào trong phòng, soi rõ khung cảnh lộn xộn bên trong.
Nhan Hạc vừa ôm Lộc Hữu Thanh tắm xong, nàng lau khô người cho cô, Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn tựa vào lòng nàng, giống như một món đồ trang trí đáng yêu, đến sức lực để mở mắt cũng không còn.
Trong phòng ngủ đã bừa bãi đến mức không thể ngủ được, đâu đâu cũng là dấu vết, Nhan Hạc dứt khoát bế Lộc Hữu Thanh lên, mở cửa phòng đi sang phòng khách ở phía bên kia hành lang.
Đặt người xuống giường mềm mại, đắp chăn cẩn thận rồi chui vào ôm lấy cô, nàng hôn nhẹ lên người Lộc Hữu Thanh đang ngủ say sưa, lúc này trời đã sáng, có thể nhìn thấy trên người cô lốm đốm những dấu vết, đương nhiên trên người Nhan Hạc cũng đầy rẫy.
Nhan Hạc nhẹ nhàng chạm vào xương quai xanh của mình, vết răng mà Lộc Hữu Thanh cắn vẫn còn đó, nàng thở dài một tiếng, thầm nghĩ sau này không thể phóng túng như vậy nữa, vừa rồi từ phòng ngủ đi sang phòng khách có vài bước chân mà nàng đi rất gian nan, mỗi bước đi cảm giác nhức mỏi lại lan tỏa khắp cơ thể, suýt chút nữa là bủn rủn chân mà quỳ xuống.
Tuy rằng gần như thức trắng cả đêm, nhưng Nhan Hạc hiện tại không hề có chút h*m m**n đi ngủ nào, ngược lại thần kinh của nàng vô cùng tỉnh táo, nhìn Lộc Hữu Thanh đang ngủ say trong lòng, bên tai nghe thấy tiếng thở nông của cô và tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ, Nhan Hạc đột nhiên nảy sinh một cảm giác hạnh phúc mãnh liệt, cả người nàng vì thế mà rùng mình, sự choáng váng bao vây lấy nàng, cảm giác này khiến nàng suýt nữa thì rơi nước mắt.
Mỗi phút mỗi giây ở bên Lộc Hữu Thanh đều khiến nàng vui sướng, Lộc Hữu Thanh nói cô không thể rời xa nàng, Lộc Hữu Thanh nói cô luôn sợ hãi Nhan Hạc sẽ bỏ cô mà đi, cô nói mình không có cảm giác an toàn, cho nên mới hết lần này đến lần khác bắt nàng đồng ý những yêu cầu quá đáng đó.
Nhưng Nhan Hạc làm sao có thể rời xa Lộc Hữu Thanh được chứ, kể từ khi nàng mất trí nhớ tỉnh lại, mọi ngóc ngách trong cuộc sống của nàng đều đã hòa quyện cùng Lộc Hữu Thanh, mọi công việc nàng làm, mọi chuyện nàng nghĩ, không có việc gì là không liên quan đến Lộc Hữu Thanh, ngay cả việc nàng muốn quay lại làm nhiếp ảnh gia cũng là vì muốn xuất hiện trước mắt công chúng để cư dân mạng có thể chúc phúc cho nàng và Lộc Hữu Thanh.
Sau khi mất trí nhớ, nàng và Lộc Hữu Thanh ở bên nhau chỉ mới nửa năm mà đã không thể rời xa cô như vậy, thế thì nàng của lúc chưa mất trí nhớ thì sao, e rằng trong bảy năm qua, Lộc Hữu Thanh đã sớm hòa vào xương máu của nàng, trở thành một phần không thể tách rời.
Hàng mi dài của Nhan Hạc khẽ rung động, ánh nắng ban mai rọi xuống bị hàng mi che khuất, bóng tối và ánh sáng đan xen trong con ngươi nàng, nàng giơ tay trái lên dưới ánh nắng sớm, ánh mắt dừng lại ở gốc ngón tay giữa, vết nhẫn ở đó vì lâu ngày không đeo nên đã mờ đi rất nhiều.
h*m m**n sâu thẳm trong lòng vào lúc này không ngừng phóng đại, gần như đã đến mức muốn phá tan sự ngăn trở, không ngừng gào thét trong lòng Nhan Hạc.
Nàng muốn cầu hôn Lộc Hữu Thanh.
Mặc dù trong lời kể của Lộc Hữu Thanh, họ đã cầu hôn nhau vào năm ngoái, nhưng Nhan Hạc hoàn toàn không nhớ gì cả, ký ức của nàng hồi phục rất chậm, hiện tại cũng chỉ có thể thấy một vài mảnh vỡ ký ức về thời đi học của nàng và Lộc Hữu Thanh trong giấc mơ.
Nàng biết nàng và Lộc Hữu Thanh đã yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên trên cây cầu, biết nàng và Lộc Hữu Thanh xác định quan hệ sau kỳ thi đại học, biết nàng và Lộc Hữu Thanh đã thuê một căn nhà nhỏ ở ngoài trường đại học để xây dựng tổ ấm, nhưng nàng không biết về màn cầu hôn của họ, nàng thậm chí còn không có chút ấn tượng nào về chiếc nhẫn cầu hôn đó.
Nàng sợ mình sẽ vĩnh viễn không khôi phục được ký ức, nàng sợ những kỷ niệm ngọt ngào xen lẫn đắng cay đó chỉ có một mình Lộc Hữu Thanh nhớ rõ, chỉ có một mình Lộc Hữu Thanh gánh vác, Lộc Hữu Thanh sẽ ngày càng cảm thấy thiếu an toàn hơn.
Bàn tay đang giơ lên giữa không trung đột ngột nắm chặt lại, các khớp ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch, ánh mắt Nhan Hạc trở nên dịu dàng mà kiên định, nàng muốn tạo ra những kỷ niệm mới cùng Lộc Hữu Thanh, những kỷ niệm đẹp đẽ mà cả hai người đều nhớ rõ.
Người trong lòng đột nhiên bất an cử động, phát ra vài tiếng nói mớ không rõ ràng, nhẹ nhàng như tiếng mèo con cào vào tim, Nhan Hạc thấy vậy vội vàng ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Lộc Hữu Thanh dường như đang nằm mơ, cô tìm một vị trí thoải mái trong lòng Nhan Hạc rồi tiếp tục ngủ, đầu tựa lên ngực nàng, hai chân đan xen đặt trên chân nàng, đó là tư thế vô cùng ỷ lại.
Nhan Hạc lưu luyến nhìn Lộc Hữu Thanh, lồng ngực rung động không nhịn được mà hôn lên trán cô.
"Tuy rằng có lẽ hơi muộn màng, nhưng mình yêu cậu, Lộc Hữu Thanh." Nàng ôm chặt lấy người trong lòng, nhắm nghiền mắt lại.
-
-
Theo chân Lộc Hữu Thanh đến Hải Thành để quay cảnh cuối cùng của bộ phim 《 Tỷ Tỷ 》, lần này đoàn phim trước khi bắt đầu quay đã phái vài vệ sĩ đến hiện trường để sẵn sàng ứng phó, phát hiện có điểm gì bất thường là lập tức hành động ngay.
Giữa bờ biển mùa đông lạnh lẽo này, cảnh quay cuối cùng của Lộc Hữu Thanh trong 《 Tỷ Tỷ 》 rốt cuộc cũng hoàn thành một cách hoàn mỹ, điều này cũng tuyên bố thời gian Nhan Hạc đảm nhận vai trò trợ lý cho Lộc Hữu Thanh đã kết thúc.
Ban đầu nàng muốn trong khoảng thời gian này có thể tìm được một công việc nhiếp ảnh gia, nhưng không hiểu sao, nàng đăng nhập vào hộp thư của mình thì chẳng thấy một studio ảnh nào gửi tin nhắn cho nàng cả, trái lại chỉ toàn là mấy tin quảng cáo.
Những studio mà nàng nộp đơn xin việc đều bặt vô âm tín, sự tự tin của Nhan Hạc bị đả kích lớn, nàng thậm chí vì chuyện này mà buồn bực mất mấy ngày, cuối cùng vẫn là nhờ Lộc Hữu Thanh khuyên nhủ mới dần dần hiểu ra.
Nàng đã nhiều năm không làm công việc này, những thứ trong sơ yếu lý lịch toàn là những giải thưởng và thành tựu nàng đạt được khi còn ở trường, những studio này từ chối đơn xin việc của nàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý, nghĩ vậy nàng quyết định sẽ đến các studio trực tiếp để xem các nhiếp ảnh gia làm việc như thế nào, rồi mới tính kế hoạch lâu dài hơn.
Vì thế, vào một ngày Lộc Hữu Thanh đi tham gia tiệc mừng công của đoàn phim, nàng đã thu dọn đồ đạc để đến một studio ảnh ở Hải Thành.
Chỉ là, trên đường nàng đi đến studio, ngay khi sắp bước chân vào đó, nàng liếc nhìn qua, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở một cửa hàng trang sức cao cấp phía bên kia đường, trong phút chốc trái tim nàng đập thình thịch, ý định muốn cầu hôn Lộc Hữu Thanh vài ngày trước lại không ngừng trỗi dậy từ sâu thẳm lòng nàng, đến khi nàng phản ứng lại được thì người đã bước ra khỏi cửa hàng trang sức, trên tay còn cầm một tờ hóa đơn.
Nhân viên cửa hàng trang sức đứng ở cửa, nở nụ cười lịch sự chào tạm biệt nàng.
"Nhan tiểu thư, chiếc nhẫn kim cương mà cô đặt làm riêng sẽ được gửi đến địa chỉ cô đã ghi lại trong khoảng từ hai tuần đến một tháng tới. Khi đó chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho cô, chúc cô và bạn đời trăm năm hạnh phúc, cuộc sống luôn vui vẻ."
Nhan Hạc: "..."
Nàng nhìn tờ hóa đơn bỗng nhiên xuất hiện trong tay mình, chỉ cảm thấy mảnh giấy mỏng manh này trở nên thật nóng bỏng. Cái nóng ấy khiến đôi gò má và trái tim nàng đều nóng bừng lên rồi run rẩy. Nàng vội vàng gấp gọn lại, bỏ vào sâu tận dưới đáy túi áo, nhưng vẫn sợ nó bị rơi mất, liền đưa tay vỗ vỗ lên túi như để trấn an bản thân.
Nàng thở phào một hơi nhẹ nhõm, cố gắng đè nén sự phấn khích đã tích tụ bấy lâu trong lòng xuống, sực nhớ đến việc chính của ngày hôm nay, nàng liền bước chân đi về phía studio ảnh ở phía đối diện.
"Chào cô, cô cần giúp gì không ạ?" Một người từ trong studio bước ra, nở nụ cười thân thiện với nàng.
Nhan Hạc: "Chào cô, tôi muốn chụp một bộ ảnh ở đây..."
"Nhan Hạc!" Đột nhiên từ cách đó không xa vang lên một tiếng gọi đầy ngạc nhiên và vui mừng. Lồng ngực Nhan Hạc chấn động, nàng ngước mắt nhìn lên thì thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa đằng xa, tay đang loay hoay với các thiết bị nhiếp ảnh. Diện mạo của người phụ nữ đó có chút quen thuộc, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức hơi quen mà thôi.
Bước chân Nhan Hạc hơi khựng lại, nàng nuốt ngược sự nghẹn ngào trong lòng xuống. Người phụ nữ đang gọi tên mình này có lẽ nàng có quen biết, chỉ là vì mất trí nhớ nên đã quên mất rồi. Để cho chắc chắn, nàng nghĩ mình vẫn không nên lên tiếng trước, cố gắng hết sức để bản thân không tỏ ra kỳ lạ.
Người phụ nữ kia đứng bật dậy khỏi ghế sofa, phấn khích bước tới gần: "Đúng là cậu rồi! Sao cậu lại ở đây?" Cô ấy vui mừng nói, rồi quay sang bảo người nhân viên nữ đang ngơ ngác đứng bên cạnh.
"Tiểu Hoài, đây là bạn của chị, em đi làm việc tiếp đi." Sau đó cô ấy nhìn về phía Nhan Hạc đang lộ rõ vẻ đề phòng, thoáng sững sờ một chút rồi chủ động mở lời.
"Mình là Văn Hạ Hàn đây, bạn học đại học của cậu, cậu nhớ ra chưa?"
Văn Hạ Hàn?
Nhan Hạc nhanh chóng tìm kiếm trong trí não một lượt, mơ hồ cũng có chút ấn tượng với cái tên này. Hình như nàng đã từng thấy tên người này trong bản sơ yếu lý lịch của mình, dường như là người đã cùng nàng tham gia một cuộc thi và đoạt giải, thế là nàng chậm rãi gật đầu: "Tiểu Hàn."
Thấy Nhan Hạc đã nhận ra mình, nụ cười của Văn Hạ Hàn càng thêm rạng rỡ: "Sao cậu lại đến Hải Thành vậy, là do điều động công tác à?"
Nhan Hạc: "Cũng coi là vậy đi." Nếu việc đi theo Lộc Hữu Thanh đến khắp nơi để quay phim cũng được tính là công việc.
"Ôi dào, đã đến đây rồi thì mau vào ngồi chơi chút đi." Nói rồi, cô ấy đẩy Nhan Hạc đi vào trong, để nàng ngồi xuống chiếc ghế sofa ở một bên, rồi rót cho nàng một ly nước.
"Từ lúc chúng ta tốt nghiệp đến giờ cũng đã nhiều năm không gặp rồi, mấy năm nay cậu sống thế nào, công ty đó đối đãi với cậu có tốt không?"
Nhan Hạc bưng ly nước nhấp một ngụm để giảm bớt sự căng thẳng, đầu ngón tay không ngừng v**t v* miệng ly. Dù trong lòng vẫn còn đầy vẻ mờ mịt nhưng nàng vẫn mỉm cười trả lời cô ấy: "Cũng ổn, không tốt mà cũng chẳng xấu."
Văn Hạ Hàn và nàng thời đại học chắc hẳn là bạn học có quan hệ khá tốt, lúc này thấy Nhan Hạc thì vô cùng phấn chấn, cô ấy trực tiếp bảo Tiểu Hoài ra treo biển tạm nghỉ ở cửa tiệm.
Tiểu Hoài rất biết nhìn sắc mặt nên đã rời khỏi tầng một, đi lên lầu để thu dọn đồ đạc, chỉ để lại hai người bọn họ nhìn nhau đối diện.
Nhan Hạc thầm kinh ngạc, sao mà nàng tùy tiện tìm một studio ảnh thôi mà chủ tiệm bên trong lại chính là bạn học đại học của mình cơ chứ, vận khí này cũng thật tốt quá rồi. Quan trọng là nàng đã mất đi ký ức nên đã quên mất cô ấy, đối với những chuyện mà Văn Hạ Hàn nói nàng cũng chẳng có chút ấn tượng nào.
Văn Hạ Hàn kéo nàng lại nói rất nhiều chuyện thời đại học năm xưa, cơ bản đều là về việc các bạn học năm đó giờ ra sao, thế nhưng Nhan Hạc đã mất trí nhớ nên đối với những việc này không có lấy một chút ấn tượng, chỉ có thể không ngừng gật đầu phụ họa theo lời cô ấy nói.
"Hiện tại cậu và bạn gái của mình vẫn còn ở bên nhau chứ?" Văn Hạ Hàn nói quá nhiều nên thấy khô cả cổ, cô ấy uống một ngụm nước rồi lúc này mới dè dặt nhìn về phía nàng.
"Mình và Lộc Hữu Thanh sắp kết hôn rồi." Hàng mi Nhan Hạc khẽ rủ xuống, ánh mắt dịu dàng như nước dừng trên ly nước trước mặt, bàn tay buông thõng khẽ chạm vào túi áo, tờ hóa đơn bên trong dường như đang sưởi ấm trái tim nàng.
Văn Hạ Hàn vốn là bạn học đại học kiêm bạn cùng phòng một năm của Nhan Hạc, đương nhiên biết rõ mối quan hệ giữa nàng và Lộc Hữu Thanh. Cô ấy không trực tiếp nhắc đến tên Lộc Hữu Thanh chắc hẳn là vì cũng biết chuyện năm đó nàng và Lộc Hữu Thanh đã ầm ĩ đòi chia tay.
"Vậy thì chúc mừng nhé!" Văn Hạ Hàn cười rộ lên, lên tiếng chúc mừng hai người bọn họ. Nhan Hạc đối với việc người khác chúc mừng chuyện của nàng và Lộc Hữu Thanh luôn đón nhận một cách rất thoải mái, vì thế nàng liền chậm rãi nói lời cảm ơn.
Sau khi nói xong lời chúc mừng, sắc mặt Văn Hạ Hàn bỗng nhiên trở nên do dự, cô ấy mân mê các đốt ngón tay, sau một hồi đắn đo cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng.
"Nhan Hạc, về chuyện trước kia, mình vẫn nợ cậu một lời xin lỗi."
Nhan Hạc: "Chuyện gì cơ?"
"Hồi năm tư đại học, chúng ta cùng vào làm ở một công ty nhiếp ảnh, nhưng thời gian đó mẹ mình bị bệnh, mình phải về quê chăm sóc bà ấy. Hơn nữa lúc đó vừa vặn có một công ty nhiếp ảnh ở Hải Thành đang tiếp xúc với mình, mức lương cũng rất khả quan nên mình đã rời khỏi công ty ở Thanh Thành đó. Nhưng mình không ngờ là cậu lại bị sa thải, mình không hề biết chuyện cậu không có việc làm."
Những lời cô ấy nói khiến Nhan Hạc sững sờ trong thoáng chốc: "Công... công việc gì cơ?"
"Mình không biết lúc đó cậu bị sa thải, cả tình cảm lẫn sự nghiệp đều thất bại. Đợi đến khi mình nghe người khác kể lại chuyện này thì đã trôi qua mấy tháng rồi." Đầu Văn Hạ Hàn càng lúc càng cúi thấp xuống: "Thật sự xin lỗi cậu, nếu lúc đó mình biết chuyện thì đã đến an ủi cậu rồi, mình làm bạn mà thiếu sót quá."
Nhan Hạc của lúc đó vừa mới chia tay với Lộc Hữu Thanh, đang đứng trên bờ vực sụp đổ về tinh thần, lại còn bị công ty nàng hằng ao ước sa thải ngay khi chỉ còn cách một bước chân, Văn Hạ Hàn căn bản không thể tưởng tượng nổi Nhan Hạc lúc đó đã chống chọi như thế nào để vượt qua. Cô ấy thật sự thấy rất áy náy, giá như lúc đó cô ấy có thể ở bên cạnh Nhan Hạc thì tốt biết mấy.
"Lúc đó, tại sao mình lại muốn chia tay với Lộc Hữu Thanh?" Nhan Hạc nhìn Văn Hạ Hàn trước mặt, nhận ra người trước mắt này chắc hẳn biết nhiều chuyện hơn mình tưởng, bao nhiêu tò mò và nghi hoặc về những chuyện xảy ra trước kia đều được nàng bộc phát ra hết.
"Cậu có nhớ là có một lần sau khi uống say, cậu đã nói rằng Lộc Hữu Thanh khiến cậu không còn là chính mình nữa, cậu không muốn tiếp tục sống trong sự bàng hoàng như vậy nên đã đi tìm Lộc Hữu Thanh để chia tay. Mình nhớ là cô ấy còn đến tận dưới ký túc xá tìm cậu mấy lần để xin quay lại, nhưng đều bị cậu từ chối." Văn Hạ Hàn nói, cô ấy vẫn còn nhớ rõ lúc đó không hiểu vì sao sau khi uống đến say mèm, Nhan Hạc đã gọi điện thoại cho Lộc Hữu Thanh suốt cả một đêm nhưng đều không có người nhấc máy, thế là Nhan Hạc cứ một mình ngồi ở cầu thang xem các buổi phỏng vấn của Lộc Hữu Thanh suốt đêm.
Nghĩ đến đây Văn Hạ Hàn vẫn còn cảm thấy sợ hãi, cô ấy ngẩng đầu nhìn nàng, ướm lời: "Nhưng mà chẳng phải bây giờ hai người vẫn ở bên nhau sao, chuyện lúc đó chắc cũng chỉ là một cuộc cãi vã nhỏ thôi."
Nhan Hạc mỉm cười: "Đúng vậy, chỉ là cãi vã nhỏ thôi." Thế nhưng trong con ngươi của nàng lại thoáng hiện lên những cảm xúc khó hiểu.
Chuyện chụp một bộ ảnh cuối cùng cũng không thành, Nhan Hạc cùng Văn Hạ Hàn đã trò chuyện rất lâu, nàng gần như đã dùng cách nói bóng gió để dò hỏi hết thảy những chuyện năm đó mà Văn Hạ Hàn biết, mãi cho đến khi trời bắt đầu sập tối nàng mới bước ra khỏi cửa tiệm.
Văn Hạ Hàn nói, nàng là vì thiếu cảm giác an toàn nên mới đề nghị chia tay với Lộc Hữu Thanh, vậy nên đây mới là lý do mà Lộc Hữu Thanh cứ luôn ở bên tai nàng nói rằng không được rời bỏ cô, không cho phép nàng rời đi sao?
Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, Lộc Hữu Thanh nói ra những lời hứa hẹn đó để an ủi chính mình, đồng thời cũng là đang an ủi Nhan Hạc. Cô sợ Nhan Hạc sẽ lại một lần nữa cảm thấy bất an, thế nên bất kể là lời nói hay hành động, tất cả đều tràn ngập hình bóng của nàng.
Ít nhất là vào lúc này, Nhan Hạc không hề thấy bất an chút nào, nàng chỉ cảm thấy đau lòng, bởi vì sau lần chia tay đó, Lộc Hữu Thanh có lẽ đã không bao giờ để nàng phải trải qua cảm giác thiếu an toàn thêm một lần nào nữa.
Trong buổi hoàng hôn mùa đông tiêu điều, nàng bước đi không mục đích trên đường phố, gió lạnh cuốn theo những tờ rơi thổi qua người nàng, nàng đưa tay vén lọn tóc xõa bên má ra sau tai, không kìm được mà quấn chặt chiếc áo khoác trên người.
Đèn pha của chiếc xe phía trước đột nhiên nháy lên, sự chú ý của Nhan Hạc bị thu hút, nàng nhìn theo ánh sáng đó và gần như nhận ra ngay lập tức chủ nhân của chiếc xe này là ai.
Khóe môi nàng không kìm được mà cong lên một nụ cười, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Nàng đi tới bên cửa ghế sau, vờ như thật mà gõ gõ vào cửa kính xe. Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, để lộ ra một gương mặt thanh tú tuyệt mỹ, người phụ nữ tựa như trích tiên ấy đưa tay lên v**t v* gò má Nhan Hạc, đôi mắt Nhan Hạc cong cong ý cười.
"Sao cậu biết mình ở đây vậy?"
"A Hạc ngốc quá, điện thoại của chúng ta có mở chia sẻ vị trí mà, cậu chạy đi đâu đương nhiên là mình biết chứ. Mau vào xe đi, trên người cậu lạnh quá, đừng để bị cảm lạnh."
"Được."