Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 23

Trước Tiếp

Cánh cửa đột ngột mở ra khiến Nhan Hạc có chút ngẩn người. Cánh cửa cứ thế chậm rãi mở rộng trước mặt nàng, đúng lúc tiếng sấm rền vang cùng gió lớn gào thét thổi qua. Cửa sổ trong phòng khách dường như không được đóng chặt, những giọt nước mưa theo khe hở bắn vào trong, cuộn theo làn gió thổi tới. Nhan Hạc đứng ở cửa thấp thoáng cảm nhận được hơi nước lành lạnh vương trên người mình, thấm vào từng sợi tóc.

Nhiệt độ trong phòng khách còn lạnh hơn cả ngoài hành lang. Nhan Hạc nhíu mày, nàng ngước mắt nhìn vào bên trong thì kinh ngạc thấy một bóng người gầy gò đang ngồi trên giường. Nàng vội vàng bước tới, đưa tay đóng chặt cửa sổ lại.

Tiếng va chạm của khung cửa sổ dường như đã làm phiền đến Lộc Hữu Thanh đang thẫn thờ. Cô có vẻ bị giật mình bởi động động tĩnh bất ngờ này, bả vai run lên giữa tiếng sấm ầm ầm, cô ngẩng đầu nhìn Nhan Hạc đang đứng trước mặt.

"A Hạc..." Cô chớp chớp mắt, giả vờ như vừa mới tỉnh ngủ. Cô tỏ ra rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Nhan Hạc ở đây, giọng nói khàn đặc như thể vừa bị cái nắng sa mạc thiêu đốt: "Sao cậu lại tới đây?"

"Là do ngủ không thoải mái, hay là không ngủ được vậy? Mình cũng vừa mới tỉnh dậy thôi." Lộc Hữu Thanh chẳng hề cảm thấy câu nói này của mình kỳ quặc đến mức nào trong hoàn cảnh hiện tại. Rõ ràng tình trạng của cô trông mới là tồi tệ nhất, vậy mà khi mở miệng vẫn là hỏi han tình hình của Nhan Hạc.

Nhan Hạc đứng trước cửa sổ bình tĩnh nhìn cô. Kỹ năng diễn xuất tinh vi của Lộc ảnh hậu lúc này lại để lộ sơ hở. Nhan Hạc đương nhiên nhận ra Lộc Hữu Thanh căn bản chưa hề ngủ. Bộ đồ ngủ mỏng manh trên người cô hoàn toàn không đủ để chống lại cái lạnh, mà chiếc chăn mỏng cũng bị cô gạt sang một bên. Cô chỉ mặc một lớp váy ngủ mỏng dính, không biết đã ngồi yên trong gió lạnh và mưa phùn bao lâu rồi.

Từ lúc Nhan Hạc bước vào, Lộc Hữu Thanh vẫn luôn giữ tư thế ngồi dựa vào đầu giường. Cơn mưa phùn vừa rồi khiến cô lúc này vẫn còn hơi run rẩy, mái tóc dài buông xõa cũng run theo nhịp độ ấy. Nhan Hạc đột nhiên nhớ đến giấc mơ lúc nãy.

Cũng là cơn mưa lạnh lẽo ẩm ướt như thế, cũng là một Lộc Hữu Thanh bị ướt mưa đến mức run rẩy, và cũng chỉ có một mình nàng nhìn thấy. Ánh mắt Nhan Hạc chợt trầm xuống, nàng lặng lẽ đè nén ý nghĩ vừa mới lóe lên trong lòng.

"Tại sao không ngủ?" Nhan Hạc trực tiếp vạch trần lời nói dối của Lộc Hữu Thanh. Nàng kéo rèm cửa lại, hoàn toàn ngăn cách tiếng mưa gió lạnh lẽo bên ngoài, sau đó đưa tay bật chiếc đèn nhỏ ở đầu giường. Ánh đèn vàng nhạt ngay lập tức thắp sáng căn phòng, xua tan đi phần nào sự se lạnh và bất an.

Ánh sáng nhạt nhòa phủ lên làn da trắng nõn của Lộc Hữu Thanh, nốt ruồi nhỏ trên xương quai xanh bên trái của cô trông càng thêm quyến rũ. Cô hai tay ôm lấy đầu gối, ngước mắt nhìn Nhan Hạc. Mái tóc như thác đổ chậm rãi rủ xuống theo động tác của cô, đẹp tựa một bức tranh cuộn. Đôi mắt đen láy lúc này chỉ phản chiếu hình bóng của Nhan Hạc, nốt ruồi nơi khóe mắt đẹp đến nao lòng.

Nghe Nhan Hạc hỏi, Lộc Hữu Thanh lại chỉ vùi đầu xuống một lần nữa. Cô nghe tiếng bước chân đi lại quanh giường và tiếng cửa đóng lại, lồng ngực thắt lại, suýt chút nữa đã lao ra để gọi Nhan Hạc quay lại. Thật may là chỉ vài giây sau đã nghe thấy tiếng bước chân vòng trở lại, Lộc Hữu Thanh lại một lần nữa ngồi dựa vào thành giường.

Nhan Hạc mở cửa phòng, thấy Lộc Hữu Thanh vẫn giữ nguyên động tác ban đầu. Khác với một Lộc Hữu Thanh trưởng thành, quyến rũ trong từng cử chỉ vào ban ngày, cô lúc này cuộn tròn ở đầu giường trông cực kỳ đáng thương. Đây là một Lộc Hữu Thanh mà Nhan Hạc chưa từng thấy kể từ khi mất trí nhớ, hay có thể nói, đây là một Lộc Hữu Thanh non nớt và yếu đuối mà nàng chỉ thấy trong những giấc mơ ký ức. Đó là Lộc Hữu Thanh tuổi mười tám, là một mặt khác của cô mà nàng chưa bao giờ tiếp xúc.

Nhan Hạc rũ mắt, chỉ cảm thấy trái tim như mềm nhũn đi một góc. Nàng đi tới ngồi xuống mép giường, tấm đệm mềm mại hơi lún xuống. Nàng đưa tay tách hai bàn tay đang ôm đầu gối của Lộc Hữu Thanh ra, một tay nắm nhẹ lấy bàn tay hơi lạnh của cô, tay kia nhét ly nước vào lòng bàn tay cô, rồi bao bọc lấy tay cô để cô giữ chắc ly nước.

Khoảng cách rất gần, nàng có thể cảm nhận được hơi nước nhàn nhạt và hơi ấm từ cơ thể đối phương. Trong không gian mờ ảo, Nhan Hạc mang theo một khí thế không cho phép từ chối, nàng nắm chặt tay Lộc Hữu Thanh, kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên người cô, rồi dùng lòng bàn tay truyền hơi ấm cho cô.

Lộc Hữu Thanh ngẩng đầu nhìn nàng, một bên má cô bị nước bắn vào làm ướt. Đôi mắt vốn sâu thẳm và kiêu sa vào ban ngày giờ đây chỉ còn lại hình bóng của Nhan Hạc. Nghe câu hỏi của nàng, Lộc Hữu Thanh chỉ cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, cô cúi người chậm rãi nhấp một ngụm nước.

Nhan Hạc cũng không vội vàng, nàng lặng lẽ quan sát cơ thể đang run rẩy của Lộc Hữu Thanh dần ổn định lại. Trong đầu nàng đều là những ký ức mơ hồ vừa rồi. Ánh đèn vàng nhạt bao phủ lên hai người, hàng mi dài như lông quạ của Lộc Hữu Thanh khẽ rung động, tựa như cánh bướm dập dờn tạo nên những gợn sóng trong lòng Nhan Hạc.

Uống cạn ly nước, Lộc Hữu Thanh lúc này mới khẽ cử động đôi bàn tay đang được Nhan Hạc bao bọc. Nhan Hạc thấy vậy định buông tay ra, nhưng lại bị người phụ nữ kia dùng sức nắm ngược trở lại.

Nhan Hạc bật cười, trong hoàn cảnh này nàng cũng không cảm thấy quá thẹn thùng, chỉ đưa một bàn tay lên vén lọn tóc bên tai cô ra sau: "Bây giờ có thể nói cho mình biết tại sao không?"

Lúc này Lộc Hữu Thanh mới ngẩng đầu nhìn nàng, giọng nói đã không còn khàn như lúc nãy: "Không ngủ được, trong lòng thấy loạn lắm, mình đang suy nghĩ vài chuyện."

Nhan Hạc thắc mắc, chuyện gì mà cần phải mở toang cửa sổ để gió lạnh và mưa phùn tạt vào mới có thể suy nghĩ được chứ? Nhưng chưa kịp để nàng mở lời hỏi, Lộc Hữu Thanh đã nói tiếp.

"Trước kia mỗi khi trời mưa, A Hạc luôn ôm mình vào lòng để dỗ mình ngủ, giống như thế này này." Lộc Hữu Thanh chưa dứt lời đã đột nhiên rướn người về phía trước ôm chầm lấy Nhan Hạc. Nhan Hạc không kịp phản ứng, trong lòng đã đầy ắp hương thơm ấm áp và cơ thể mềm mại. Vì mất thăng bằng, nàng cứ thế ôm lấy Lộc Hữu Thanh rồi ngã nhào xuống giường.

Cơ thể phụ nữ vốn luôn mềm mại, cho dù có va vào nhau cũng không thấy đau, ngược lại là tấm lưng của Nhan Hạc không biết đã va phải chỗ nào ở cuối giường, nàng nhíu chặt mày suýt chút nữa đã kêu thành tiếng vì đau.

Lộc Hữu Thanh tựa vào ngực nàng, cảm nhận nhịp tim đập rộn ràng của Nhan Hạc, khoảng trống trong lòng đột nhiên được lấp đầy. Cô không kìm được mà siết chặt vòng tay, hận không thể hòa tan chính mình vào với Nhan Hạc. Vài sợi tóc của cô rủ xuống cổ Nhan Hạc theo động tác cọ quậy, khiến cổ nàng cảm thấy hơi ngứa ngáy.

Áo ngủ của Nhan Hạc đã bị kéo lên quá nửa, phần eo lộ ra bên ngoài lúc này đang bị Lộc Hữu Thanh ôm chặt. Nàng không còn cách nào khác, đành phải đè nén sự kháng cự từ sâu trong lòng xuống, đưa tay bảo vệ cơ thể Lộc Hữu Thanh để tránh cho cô bị ngã xuống giường. Trong đầu nàng lúc này chỉ toàn là cảm giác mềm mại và ấm áp khi hai người ôm chặt lấy nhau.

Người phụ nữ trong lòng dường như đã dừng lại, Nhan Hạc cũng dần dịu bớt cơn đau. Nàng rũ mắt nhìn Lộc Hữu Thanh, thấy cô cũng đang nhìn mình, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn vàng mờ ảo. Nhan Hạc bỗng nhiên không nhịn được thắc mắc mà lên tiếng.

"Vậy trước kia lúc mình không ở bên cạnh cậu, những lúc trời mưa cậu đã vượt qua thế nào?" Nàng thực ra muốn hỏi, trong đoạn ký ức vừa rồi, Lộc Hữu Thanh có sợ cơn mưa đó không.

"A Hạc ngốc thật đó." Lộc Hữu Thanh đột nhiên bật cười, cô buông tay ra rồi khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, đưa tay chạm nhẹ vào má Nhan Hạc.

"Không phải có điện thoại sao? Những lúc chúng mình không gặp nhau, buổi tối đi ngủ sẽ gọi video."

Nhan Hạc cứng họng, nghĩ lại thì đúng là vậy. Thời nay điện thoại tiện lợi như thế, chỉ cần một cuộc gọi là có thể thấy mặt nhau, làm gì có chuyện lâu ngày không được gặp. Nàng cũng mỉm cười, nhân cơ hội ôm Lộc Hữu Thanh ngồi dậy, rồi buông đôi tay đang bao quanh cô ra để tạo một chút khoảng cách giữa hai người.

Cảm giác ấm áp tan biến, Lộc Hữu Thanh có chút hụt hẫng mà cúi thấp đầu.

"Còn lạnh không?" Nhan Hạc hỏi.

Lộc Hữu Thanh lắc đầu, rồi hỏi ngược lại nàng: "Muộn thế này rồi, A Hạc đang làm gì vậy?"

Nhan Hạc: "Mình thấy hơi khát nên đi rót ly nước uống." Nàng nói thật, nhưng không biết Lộc Hữu Thanh có tin hay không. Nhan Hạc nhận ra mình vẫn chưa hiểu sâu sắc về vị hôn thê này, chẳng hạn như nàng vẫn không biết muộn thế này rồi Lộc Hữu Thanh rốt cuộc đang nghĩ gì, có phải chỉ đang nghĩ về việc nàng bị mất trí nhớ hay không.

Nhan Hạc không hiểu, cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ vẩn vơ nữa. Nàng đắp lại chiếc chăn mỏng lên người Lộc Hữu Thanh, rồi đi kiểm tra xem cửa sổ đã đóng chặt chưa, sau khi đảm bảo mọi thứ đã ổn thỏa mới yên tâm.

Lộc Hữu Thanh cứ ngoan ngoãn nằm trên giường nhìn Nhan Hạc bận rộn trong phòng. A Hạc của cô vẫn luôn như vậy, đối xử tốt với cô vô điều kiện, cho dù đã mất trí nhớ thì vẫn cứ để tâm đến mọi thứ của cô. Ngón tay Lộc Hữu Thanh giấu trong chăn hơi cuộn lại, cô không kìm được mà cứ nhìn theo Nhan Hạc, trong lòng tràn ngập sự ngọt ngào.

Cô lại không nhịn được mà muốn giấu A Hạc đi cho riêng mình.

Nhan Hạc kéo lại rèm cửa một lần nữa, xoay người nhìn Lộc Hữu Thanh đang nằm ngoan trên giường, nàng đi tới bên cạnh cô, lòng mềm lại: "Mình đi trước đây, cậu ngủ cho ngon, không được mở cửa sổ nữa đâu đấy."

Tuy rằng lời nói có chút cứng rắn nhưng giọng điệu vẫn tràn đầy sự quan tâm, thật sự rất đáng yêu. Lộc Hữu Thanh không kìm được mà mỉm cười gật đầu.

Đúng lúc này, phía chân trời lại vang lên một tiếng sấm. Âm thanh thê lương xé toạc bầu trời, Nhan Hạc gần như ngay lập tức nhớ lại giấc mơ lúc nãy. Nàng theo bản năng nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, thấy dưới ánh đèn mờ ảo, cô đang nhắm nghiền mắt và cau mày. Giây tiếp theo, Nhan Hạc cảm nhận được ống tay áo nơi cổ tay mình bị ai đó nắm chặt lấy.

Lộc Hữu Thanh sợ sấm sét.

Nhan Hạc nhìn xuống ống tay áo đang bị nắm chặt, trong lòng càng thêm khẳng định ý nghĩ này. Nàng đưa tay nắm nhẹ lấy cổ tay Lộc Hữu Thanh, bảo cô buông vạt áo đã bị vò nát của mình ra. Đột nhiên nàng không biết phải nói gì, nàng nhớ rõ mảnh ký ức cuối cùng trong giấc mơ của mình dừng lại ở tiếng sấm đó, lúc ấy liệu Lộc Hữu Thanh có sợ tiếng sấm đó không.

"Không ngủ được sao?" Nhan Hạc hỏi bằng giọng trầm khàn.

Lộc Hữu Thanh ngước mắt, hàng mi rũ xuống, giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên: "Không ngủ được." Dường như màn đêm đã tiếp thêm cho con người ta dũng khí vô tận, Lộc Hữu Thanh có thể nói ra những suy nghĩ chân thật nhất của mình.

"A Hạc có thể ở lại với mình không? Mình sợ lắm."

Hơi thở của Nhan Hạc khựng lại, lồng ngực như có một cơn gió lướt qua tạo nên những tiếng vang dồn dập. Trong phút chốc, nàng thế nhưng quên mất việc phải trả lời.

Lộc Hữu Thanh nói tiếp: "Trước đây mỗi khi sấm sét, dù có ở bên cạnh hay không thì A Hạc vẫn luôn ở bên mình. Đã nhiều năm như vậy rồi, lần này có được không?" Giọng cô rất thấp, nhưng đủ để tạo nên những con sóng trong lòng Nhan Hạc. Nhan Hạc không có ký ức, không thể từ một câu nói ngắn ngủi của Lộc Hữu Thanh mà nhớ lại điều gì, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự bất lực của cô lúc này.

Nàng quay đầu đi, lồng ngực nóng ran, không thể nói ra lời từ chối nào. Vì thẹn thùng nên nàng chỉ có thể nói loạn xạ: "Thật... thật vậy sao? Vậy hồi chúng ta còn đi học cũng thế à? Lúc đó cậu cũng sợ sấm sét sao?"

Trái tim Lộc Hữu Thanh run lên, một sự hoảng loạn lớn bao trùm lấy lồng ngực cô. Chẳng lẽ Nhan Hạc đã nhanh chóng nhớ ra điều gì rồi sao? Cô đè nén cảm xúc hoảng loạn, khi lên tiếng lại mang theo vài phần xót xa. Cô cố gắng nói thật dịu dàng để Nhan Hạc không nhận ra sự dồn dập trong lời nói của mình: "A Hạc đã nhớ lại chuyện trước kia rồi sao? Cậu nhớ được bao nhiêu rồi?"

Cục diện giữa hai người lại xảy ra một sự thay đổi tinh tế. Nhan Hạc không nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của Lộc Hữu Thanh, nàng chỉ lắc đầu rồi mượn cơ hội che đi đôi tai đang nóng bừng của mình: "Không nhiều lắm, chắc là do mới về nhà nên mình mơ thấy một chút chuyện hồi cấp ba, nhưng tỉnh dậy là quên mất hơn nửa rồi."

Nàng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt ôn hòa của Lộc Hữu Thanh, đôi môi mỏng mấp máy: "Cho nên hồi cấp ba cậu cũng sợ sấm sét sao?" Những hình ảnh hỗn độn trong giấc mơ của Nhan Hạc chỉ có thể khiến nàng nhớ đến tiếng sấm đó. Cách biệt bao nhiêu năm tháng, nàng thế nhưng lại thấy lo lắng cho Lộc Hữu Thanh của ngày ấy.

Lộc Hữu Thanh bình tĩnh nhìn nàng, không thấy bất kỳ dấu hiệu giả vờ nào trên gương mặt Nhan Hạc, trái tim đang treo lơ lửng mới nhẹ nhàng hạ xuống. Nghe vậy, cô chỉ khẽ cười một tiếng, ngồi dậy ôm chặt lấy Nhan Hạc, tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể mình lên người nàng. Giọng nói của cô vang lên êm ái như tiếng ngọc vỡ.

"Mình lúc nào cũng sợ sấm sét cả, nhưng chỉ cần có A Hạc ở đây, mình sẽ không sợ nữa."

Trước Tiếp