Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 20

Trước Tiếp

Nhìn bóng dáng đang bận rộn trong căn bếp kia, lòng Nhan Hạc bỗng chốc trống trải rồi chìm dần xuống như rơi vào làn nước lạnh. Bởi vì vết thương trên người mà nàng không được phép bước vào bếp để giúp đỡ Lộc Hữu Thanh.

Nhan Hạc cảm thấy có chút khó chịu, nàng định lén lút lẻn vào trong bếp, nhưng lần nào cũng bị Lộc Hữu Thanh phát hiện, sau đó cô sẽ vừa giận vừa cười mà đuổi nàng trở ra.

Nhan Hạc chẳng còn cách nào khác, trong lòng tích tụ phiền muộn, nàng bèn đi tới đi lui trong phòng khách, cố ý để tiếng bước chân của mình thu hút sự chú ý từ Lộc Hữu Thanh.

Một bên tường của phòng khách được thiết kế theo kiểu rỗng, với từng lớp ván gỗ ngăn cách tạo thành một kệ trưng bày tương tự như giá sách. Trên đó bày biện những món đồ quý giá như những chiếc cúp mà Lộc Hữu Thanh và nàng từng đạt được, cùng với vài món đồ thủ công. Nhan Hạc chậm rãi ngắm nhìn từng món một, hy vọng có thể tìm lại được chút ký ức trân quý nào đó từ chúng.

Giữa những vật trang trí ấy, có một chiếc hộp nhạc được đặt trang trọng bên trong lồng kính. Toàn thân chiếc hộp nhạc toát lên sắc vàng kim rực rỡ, phía trên bên trái có một nút xoay. Chắc hẳn chỉ cần vặn nút này là hộp nhạc sẽ bắt đầu vận hành. Phần còn lại chiếm hơn nửa không gian là hàng chục thanh âm thoa nhỏ nhắn, tinh xảo cùng một trục lăn xoay tròn.

Khác hẳn với vẻ ngoài hoàn mỹ không tì vết của những vật phẩm khác, chiếc hộp nhạc trong lồng kính này lại xuất hiện một vết nứt rất dài ở chính giữa. Hàng chục thanh âm thoa xếp bên trong cũng bị gãy mất vài thanh. Dù cho nó vẫn còn có thể hoạt động đi chăng nữa, thì có lẽ cũng chẳng thể nghe lại được giai điệu ban đầu, trông nó thật sự rất thê lương.

Nhan Hạc lặng lẽ nhìn chiếc hộp nhạc sau lớp kính, đột nhiên nảy ra ý định muốn lấy nó ra xem, chỉ là ý nghĩ này còn chưa kịp thành hình thì đã bị tiếng ho khan từ phía phòng bếp cách đó không xa cắt ngang.

Nhan Hạc giật mình bừng tỉnh, nàng xoay người nhìn lại thì thấy Lộc Hữu Thanh đã bước ra khỏi căn bếp mở từ lúc nào. Cô cầm chiếc vá nấu ăn, đôi chân mày hơi nhíu lại. Nhận ra ánh mắt của Nhan Hạc, cô nghiêng đầu nhìn sang, vừa vặn thấy được nàng đang đứng rất gần chiếc hộp nhạc kia, con ngươi của cô bỗng chốc tối sầm lại.

"Chiếc hộp nhạc này, sao lại trở nên như thế này rồi?" Nhan Hạc bước đến bên cạnh cô, cầm lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt vừa bị sặc ra nơi khóe mắt Lộc Hữu Thanh.

Lộc Hữu Thanh bình tĩnh quan sát từng động tác của nàng, cô rũ mắt nhìn vào những đầu ngón tay đang bận rộn của Nhan Hạc. Dường như nàng vừa chạm vào một mảnh ký ức mà cô không hề muốn gợi lại, khi cô cất lời, giọng điệu mang theo vài phần mệt mỏi.

"Đây là món quà mà cậu đã tặng cho mình, nhưng mình đã không cẩn thận làm hỏng nó mất rồi." Giọng nói của Lộc Hữu Thanh chất chứa nỗi đau buồn khó nén, hàng lông mi dài như lông quạ chậm rãi rung động. Những tia sáng run rẩy tan vào trong mắt Lộc Hữu Thanh, con ngươi trong trẻo phản chiếu hình bóng của Nhan Hạc. Lòng Nhan Hạc cũng theo lời nói của cô mà dần dần trầm xuống.

Món đồ này hóa ra lại là quà nàng tặng cho Lộc Hữu Thanh.

Từng thước phim mờ ảo lướt nhanh qua đại não, nhưng Nhan Hạc vẫn chẳng thể nhớ ra được điều gì. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi xót xa, hiện tại nàng không cách nào cùng Lộc Hữu Thanh sẻ chia nỗi đau này, vì thế nàng giơ tay ôm Lộc Hữu Thanh vào lòng. Mùi nước hoa thanh khiết trên người cô hòa quyện cùng hơi thở ấm áp của khói bếp, khiến Nhan Hạc cảm thấy vô cùng an tâm. Nàng đưa tay lên, đầy yêu chiều mà v**t v* mái tóc Lộc Hữu Thanh, dịu dàng lên tiếng.

"Không sao đâu mà, sau này chúng ta sẽ còn có thêm nhiều món quà khác tuyệt vời hơn nữa."

"Ừm."

Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn tựa vào lòng nàng, nghe nàng nói mà trái tim cô như mềm nhũn ra, vừa chua xót lại vừa nghẹn ngào. Cô nhắm nghiền mắt, tâm trí không tự chủ được mà nương theo lời an ủi của Nhan Hạc để bay về một miền xa xăm trong quá khứ.

【 Vào phút cuối cùng của ngày lễ Giáng sinh, chỉ cần xoay hộp nhạc lên, âm nhạc sẽ có thể làm thời gian ngưng đọng lại để ghi nhớ tất cả mọi chuyện của khoảnh khắc này. 】

【 bạn học Lộc này, cậu cũng sẽ ghi nhớ mình chứ? 】

Sau này, chính tay cô đã làm hỏng chiếc hộp nhạc đó. Nhan Hạc cũng từng tặng cho cô rất nhiều món quà khác nhau, nhưng tất cả đều không phải là chiếc hộp nhạc của năm ấy nữa.

-

Đến giờ cơm trưa, Lộc Hữu Thanh đã nấu rất nhiều món, mỗi một món ăn đều cực kỳ hợp khẩu vị của Nhan Hạc. Khẩu vị của một người đôi khi chính bản thân họ còn chẳng nhớ rõ, chỉ có người luôn chung sống cùng nhau mới có thể biết được. Lúc này, Nhan Hạc hoàn toàn tin tưởng rằng hai người bọn họ thật sự đã có một mối quan hệ chung sống từ rất lâu rồi.

Tay phải của Nhan Hạc hiện tại đã có thể thực hiện một vài động tác cầm đũa đơn giản. Nàng cảm thấy đắc ý với sự tiến bộ vượt bậc này của mình, cầm đũa gắp thức ăn bỏ vào miệng.

Lộc Hữu Thanh chống cằm nhìn nàng, khóe môi nở một nụ cười hài lòng: "A Hạc có thích không?"

Nhan Hạc gật đầu, trong đôi mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh lấp lánh những tia sáng: "Thích lắm, thật sự rất ngon."

Nụ cười trên môi Lộc Hữu Thanh càng thêm sâu, cô gắp thức ăn từ đĩa trước mặt vào bát cho Nhan Hạc: "Ngon thì cậu ăn nhiều một chút. Thời gian ở bệnh viện vừa qua thật vất vả cho cậu rồi, chỉ toàn phải ăn mấy thứ thanh đạm, bây giờ cuối cùng cũng có thể ăn uống thỏa thích."

Nhan Hạc cũng không kìm được mà nở nụ cười. Ngay khi nàng định gắp một miếng thịt xào ớt, dư quang đột nhiên nhìn thấy Lộc Hữu Thanh ở phía đối diện dường như chẳng mấy mặn mà với bàn thức ăn đầy ắp này. Động tác của Nhan Hạc khựng lại, dường như ngay từ lúc bắt đầu, nàng đã không thấy Lộc Hữu Thanh động đũa thường xuyên cho lắm.

Trong lòng Nhan Hạc dâng lên sự nghi hoặc, nàng dành thêm vài phần tâm trí để chú ý đến Lộc Hữu Thanh. Không lâu sau, Lộc Hữu Thanh cầm đũa gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Nhưng chỉ vài giây sau, gò má và đôi môi của cô đã ửng đỏ lên, trong mắt cũng phủ một lớp sương mờ ảo. Cô hơi há miệng, nhẹ nhàng hít thở, trên chóp mũi lấm tấm những giọt mồ hôi.

Bàn tay cầm đũa của Nhan Hạc bỗng nhiên khựng lại, nàng nhận ra Lộc Hữu Thanh không hề biết ăn cay. Thế nhưng khi nàng đảo mắt nhìn qua tất cả các món trên bàn, hầu như món nào cũng có ớt. Liên tưởng đến tiếng ho sặc sụa của Lộc Hữu Thanh lúc nãy, một luồng chua xót dâng lên tận sống mũi, Nhan Hạc cúi thấp đầu để cô không phát hiện ra vành mắt mình đã đỏ hoe.

Sau khi cố gắng kìm nén cảm xúc xuống, nàng đứng dậy trước ánh nhìn đầy thắc mắc của Lộc Hữu Thanh, đi đến mở cửa tủ lạnh, chọn một hộp sữa bò rồi đặt xuống trước mặt cô.

Lộc Hữu Thanh chớp chớp mắt, đôi mắt vẫn còn vương nét ẩm ướt: "Đây là gì vậy?"

"Cậu không ăn được cay." Giọng của Nhan Hạc trở nên nhỏ nhẹ hơn, nàng ôn tồn nói: "Cậu uống cái này đi, để giải cay."

Lộc Hữu Thanh cong môi cười, ánh sáng trong con ngươi lung linh rồi dao động không ngừng. Cô đặt đũa xuống, giọng điệu tự nhiên: "Mình cứ ngỡ A Hạc sẽ không phát hiện ra chứ."

Nhan Hạc ngồi xuống đối diện, nghe cô nói vậy nàng lại không nhịn được mà lên tiếng: "Cậu biết rõ mình không ăn được cay, vậy mà còn làm nhiều món cay như thế này, là vì mình sao?"

Lộc Hữu Thanh lại vươn tay nắm lấy tay nàng: "A Hạc lại tự trách mình nữa rồi phải không? Không có gì đâu mà, hôm nay là ngày đầu tiên A Hạc xuất viện, đương nhiên phải chúc mừng một chút rồi. Hơn nữa mình cũng không hẳn là không ăn được cay, chỉ là dạo gần đây ăn đồ thanh đạm nhiều quá nên nhất thời chưa quen lại thôi. A Hạc thật sự quá lo lắng cho mình rồi."

Càng lúc cô càng không thể rời xa A Hạc, chỉ muốn A Hạc mãi mãi ở bên cạnh mình.

Nhan Hạc bị lời nói của cô làm cho hai má đỏ bừng. Nàng vốn đã mất đi ký ức, đối mặt với mấy câu nói của Lộc Hữu Thanh là lại dễ dàng đỏ mặt. Nàng quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn cô, nhưng trong lòng vẫn vì hành động của Lộc Hữu Thanh mà cảm thấy nghẹn ngào.

"Mau uống sữa đi." Nàng chỉ có thể cứng giọng nói một câu, khiến Lộc Hữu Thanh bật cười khe khẽ.

Sau bữa trưa, Nhan Hạc giành phần dọn dẹp bát đĩa rồi xếp chúng vào máy rửa bát. Qua khung cửa sổ phòng bếp nhìn ra ngoài, nàng phát hiện khoảng sân bên ngoài biệt thự thật sự rất rộng lớn, lớn đến mức hoàn toàn có thể nuôi được rất nhiều động vật nhỏ trong đó.

"Muốn ra ngoài xem thử không?" Nhận ra ánh mắt tò mò của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh chủ động mở lời. Nhan Hạc nghe vậy liền xoay người, gật đầu lia lịa.

Hai người cùng nhau đi ra ngoài, dạo quanh sân một chút cho dễ tiêu hóa. Sân trước của biệt thự là một thảm cỏ rộng mênh mông, ánh nắng ấm áp của buổi chiều tà rải xuống khiến người ta chỉ muốn nằm dài lên đó.

Nhan Hạc vốn đã nghĩ sân trước rất đẹp rồi, nhưng khi nàng đi tới hậu viện và nhìn thấy bể bơi ở đó, nàng mới thật sự cảm nhận được sức mạnh của tiền bạc.

"Trước đây A Hạc rất thích bơi lội, cho nên chúng ta đã xây một cái bể bơi ở đây để có thể bơi ngay tại nhà. Bể bơi này định kỳ sẽ có người đến vệ sinh nên rất sạch sẽ." Lộc Hữu Thanh dắt tay Nhan Hạc ngồi xuống chiếc ghế nằm bên cạnh bể bơi. Nhan Hạc nhìn mặt nước trong vắt mà thẫn thờ.

Trước đây nàng đã từng bơi ở chỗ này sao?

"Mặc dù bây giờ A Hạc đã quên sạch những chuyện đó, nhưng không sao hết." Lộc Hữu Thanh nói rồi quay sang nhìn Nhan Hạc, ánh mắt vô cùng ôn nhu.

"Chúng ta sẽ cùng nhau học lại."

Nhan Hạc: "Cùng nhau sao?"

Lộc Hữu Thanh nằm ngả người ra ghế, nhìn lên bầu trời rồi lười biếng nói: "Mình không biết bơi, bây giờ A Hạc cũng mất trí nhớ rồi, vậy thì chúng ta có thể cùng nhau học."

Cô cũng thật biết cách tìm niềm vui trong hoàn cảnh này, Nhan Hạc không nhịn được mà mỉm cười. Nhưng ngay giây tiếp theo, nàng lại nghĩ đến việc nếu nàng và Lộc Hữu Thanh cùng đi bơi, chẳng phải sẽ phải mặc đồ bơi, rồi còn ở trong nước tiếp xúc thân mật với nhau sao?

Nhan Hạc chợt nhắm mắt lại, nằm vật ra ghế không nói thêm lời nào.

"Chuyện đó để sau hãy nói đi, ít nhất cũng phải đợi đến khi tay phải và chân phải của mình hoàn toàn bình phục đã." Hiện tại nàng tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận được những chuyện như thế.

Lộc Hữu Thanh quay đầu lại, nhìn gò má ửng hồng của Nhan Hạc mà không nhịn được cười.

Ánh nắng buổi chiều thật sự rất dễ chịu, hai người vì sáng sớm đã phải dậy sớm để về nhà nên giờ đều có chút mệt mỏi, liền tựa vào ghế nằm mà chợp mắt một lúc.

Thời gian buổi chiều vẫn tiếp tục trôi qua trong thư phòng. Lộc Hữu Thanh xem kịch bản, còn Nhan Hạc thì tùy tiện tìm một cuốn sách để đọc. Dù sao đối với nàng lúc này, đọc cái gì cũng đều là đang tiếp nhận kiến thức mới.

Sau bữa tối, Nhan Hạc nghĩ đến việc mình đã để một ngày trôi qua một cách lãng phí như vậy mà chẳng làm được gì, trong lòng bỗng thấy hối hận. Nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đã sụp tối, thấy Lộc Hữu Thanh đã đi vào phòng ngủ, tay chân Nhan Hạc bỗng trở nên cứng đờ. Những suy nghĩ cứ quanh quẩn trong đầu nàng từ chiều đến giờ bỗng chốc bị phóng đại lên gấp bội.

Nàng sắp phải ngủ chung với Lộc Hữu Thanh rồi.

Lúc ở bệnh viện, vì Nhan Hạc bị thương nên hai người không thể chung chăn chung gối. Nhưng bây giờ đã về đến nhà, về tới nơi cư trú chung của cả hai, nếu nói không ngủ cùng nhau thì thật là chuyện không tưởng.

Đôi chân mày của Nhan Hạc phiền muộn nhíu chặt lại, ngón tay theo bản năng cuộn tròn. Dù trong lòng đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nhưng khi thật sự đối mặt, Nhan Hạc vẫn không tránh khỏi căng thẳng. Nàng nhận ra sâu thẳm trong lòng mình vẫn còn vài phần kháng cự đối với những cử chỉ thân mật giữa người với người.

Nhớ lại dáng vẻ Lộc Hữu Thanh vì sự cự tuyệt của nàng mà thất vọng đến rơi nước mắt trước đó, lòng Nhan Hạc như bị nước biển nhấn chìm đến mức không thể thở nổi. Nàng do dự không biết nên giải thích tình hình với Lộc Hữu Thanh thế nào để cô không cảm thấy đau lòng.

Vừa vặn lúc này, tiếng bước chân của Lộc Hữu Thanh từ trong phòng ngủ truyền đến. Nhan Hạc theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy Lộc Hữu Thanh đang ôm chăn bông và ga trải giường đi mở cửa phòng dành cho khách ở bên cạnh.

Nhan Hạc vội vàng đi theo, "Cậu đang làm gì vậy?"

"Trải giường thôi mà." Lộc Hữu Thanh cũng không quay đầu lại mà trả lời, động tác thoăn thoắt trải phẳng tấm ga giường. Cô xoay người lau đi mồ hôi trên trán, khóe môi ngậm lấy một nụ cười.

"Tối nay mình sẽ ngủ ở đây."

Trước Tiếp