Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ba tiếng trước.
Lộc Hữu Thanh về đến nhà, cô dọn dẹp sơ qua tổ ấm của mình, cất hết những món đồ không cần thiết đi rồi bắt đầu bắt tay vào công đoạn làm bánh kem. Cô cứ thế tùy ý đặt điện thoại sang một bên.
Chờ đến khi làm xong bánh kem, Lộc Hữu Thanh cầm điện thoại lên định gửi tin nhắn cho Nhan Hạc, lúc này cô mới phát hiện điện thoại của mình đã hết sạch pin và tự động tắt nguồn từ bao giờ.
Vốn dĩ cô định sạc pin một lát rồi mới xuất phát, nhưng vì quá mong chờ được gặp Nhan Hạc, khát khao muốn Nhan Hạc được nếm thử chiếc bánh kem do chính tay mình làm đã vượt lên trên tất cả. Thế là cô chẳng thèm sạc điện mà trực tiếp lái xe đến bệnh viện.
Bởi vì điện thoại không có pin, suốt mấy tiếng đồng hồ vừa qua cô hoàn toàn rơi vào trạng thái mất liên lạc, không thể nhận được tin nhắn của bất kỳ ai, đương nhiên cũng chẳng hề hay biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian đó.
Cho đến khi cô lái xe tới bệnh viện, mới phát hiện nơi này đã bị đám phóng viên nhận được tin tức từ lúc nào không hay bao vây kín mít. Cô chợt nhớ lại những lời bất thường mà Nhan Hạc đã nói với mình tối qua, thầm ý thức được rằng đám phóng viên này chắc hẳn đã phát hiện ra điều gì đó rồi.
Cô cau mày định lái xe rời khỏi đây, ít nhất là để không làm bọn họ phát hiện ra Nhan Hạc đang ở đâu, nhưng không ngờ lại bị đám phóng viên nhận ra, sau đó bọn họ bắt đầu vây lấy xe của cô.
Lộc Hữu Thanh không còn cách nào khác, đành phải dừng xe lại. Cô ngồi trong xe, theo bản năng che chở cho chiếc bánh kem đặt ở ghế phụ. Ánh đèn flash không lúc nào là không nháy lên chiếu thẳng vào người cô, còn có cả tiếng phóng viên đập cửa xe ầm ầm, muốn cô phải bước xuống.
Ánh mắt Lộc Hữu Thanh trở nên lạnh lẽo, cô nhìn chằm chằm những người này mà không nói lấy một lời.
May mà bảo vệ của bệnh viện đã kịp thời chạy đến, hộ tống cô xuống xe. Lộc Hữu Thanh ôm chặt chiếc bánh kem trong lòng, khó khăn nhích từng bước giữa vòng vây của vô số ánh đèn flash và micro đang chĩa về phía mình.
"Lộc tiểu thư, xin hỏi cô có điều gì muốn nói về những tin đồn trên mạng gần đây không?"
"Lộc tiểu thư, hôm nay cô đến bệnh viện là để thăm người thân nào của mình sao?"
"Lộc tiểu thư, tin đồn cô bắt nạt thành viên trong đoàn phim khi quay bộ 《An Sam》 có phải là sự thật không?"
"Lộc tiểu thư, xin hãy trả lời trực diện vào vấn đề ạ."
Lộc Hữu Thanh ôm khư khư chiếc bánh kem trong lòng, cúi đầu bước đi trong sự xô đẩy của đám đông. Các phóng viên thấy cô không hé môi nửa lời thì càng thêm bất mãn, lực đẩy cũng mạnh bạo hơn. Thân hình gầy yếu của Lộc Hữu Thanh lọt thỏm giữa vòng vây của mọi người giống như một nhành bèo nhỏ nhoi, chỉ cần một con sóng triều ập đến là có thể nhấn chìm cô ngay lập tức.
Cuối cùng cô cũng đi tới được cổng lớn của bệnh viện, cô cúi người gửi lời cảm ơn tới những nhân viên bảo vệ đã giúp đỡ mình. Đám phóng viên bên ngoài vẫn không chịu buông tha mà tiếp tục chĩa ống kính về phía cô, mưu đồ tìm kiếm chút manh mối nào đó từ sắc mặt của cô. Lộc Hữu Thanh chau mày, ôm lấy bánh kem rồi đi vào trong.
Hiện tại thời gian đã sớm vượt quá giờ hẹn với Nhan Hạc, cô muốn nhanh chóng chạy đến chỗ nàng.
Kết quả là, ngay khi cửa thang máy vừa mở ra, cô đã nhìn thấy Nhan Hạc đang th* d*c, sắc mặt rõ ràng là vô cùng tái nhợt.
Lộc Hữu Thanh vẫn còn đang cầm hộp bánh kem trên tay, ngẩn ngơ nhìn Nhan Hạc đang đứng ngay trước mặt mình. Những âm thanh ồn ào phía sau lưng tựa như thủy triều rút đi, cô chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn dập và nóng hổi của người phụ nữ kia.
"Cậu sao lại..."
Cô vừa mới mở miệng, lời còn chưa dứt thì đã đột ngột bị người đối diện ôm chặt vào lòng. Lực ôm lớn đến mức tưởng như muốn làm gãy cả xương sườn của cô vậy.
Mùi nước sát trùng nhàn nhạt bao bọc lấy cô, từng chút một vỗ về tâm trạng vẫn còn đang hoảng loạn của cô. Cảm giác mềm mại từ cơ thể người phụ nữ ấy dán sát vào mình, cô cũng nghe thấy tiếng tim đập của Nhan Hạc đang hòa cùng một nhịp với mình.
Chỉ là còn chưa đợi cô kịp giơ tay lên ôm lấy Nhan Hạc, nàng đã rất nhanh chóng buông cô ra. Trên gương mặt nàng lúc này đã không còn nhìn ra cảm xúc gì nữa, chỉ có vài phần tái nhợt không bình thường đang tố cáo những gì nàng vừa mới trải qua.
"A Hạc, sao cậu lại xuống đây?" Cô thuận thế dắt tay Nhan Hạc đi vào trong thang máy, đồng thời chắn ngang tầm mắt của nàng để nàng không nhìn thấy tình cảnh hỗn loạn bên ngoài.
Nhan Hạc cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên hộp bánh kem trong tay Lộc Hữu Thanh, im hơi lặng tiếng không nói lời nào.
Lộc Hữu Thanh nhấn nút lên tầng sáu, cửa thang máy khép lại, trong không gian đóng kín lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ.
"A Hạc, xin lỗi cậu, mình tới muộn rồi." Lộc Hữu Thanh nắm lấy tay nàng, giọng nói tràn đầy vẻ hối lỗi.
Bất kể hôm nay rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mà làm lỡ dở thời gian, nhưng việc cô đến muộn là sự thật, lời hứa với Nhan Hạc cũng đã không thực hiện được. Hiện tại chắc chắn là A Hạc đang giận lắm, Lộc Hữu Thanh có chút nản lòng suy nghĩ.
Nhan Hạc ngước mắt lên, nở một nụ cười: "Không sao đâu, chẳng phải cậu đã tới rồi sao, cậu có thể đến được là tốt lắm rồi."
Hơi thở của Lộc Hữu Thanh khựng lại, cô đang định nói gì đó thì thấy ánh mắt của Nhan Hạc đã dừng lại trên chiếc bánh kem.
"Bánh kem là vị gì vậy?" Nhan Hạc đột nhiên lên tiếng, nàng chăm chú nhìn vào chiếc hộp tinh xảo trên tay cô. Ánh đèn trần rọi xuống người nàng, hàng mi khẽ rung động khiến người ta không thể nhìn thấu được cảm xúc trong đôi mắt ấy.
"Tôi muốn ăn bánh kem."
Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, dù trong lòng đầy rẫy những nghi hoặc nhưng cô vẫn dịu dàng đáp lời.
"Là vị chocolate mà cậu thích nhất đấy, chúng ta về phòng rồi ăn có được không?"
Nhan Hạc cúi đầu chậm rãi gật gật, vẫn không nói thêm câu nào.
Lộc Hữu Thanh trầm mặc nhìn nàng, cô nhận ra có lẽ nàng đang không vui vì mình đến muộn, cũng có khả năng là vì nàng đã phải xuống tận đây để tìm mình.
Cảm giác chua xót như nước biển dâng lên trong lòng, Lộc Hữu Thanh không biết nên nói gì cho phải. Cô định giơ tay lên nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế mà buông xuống.
Trong bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường ấy, hai người đã trở về tầng có phòng bệnh. Cửa thang máy vừa mới mở ra, cả hai đã nhìn thấy dáng vẻ đầy lo lắng của hai người vệ sĩ.
Hai người vệ sĩ nhìn thấy hai người thì cũng thở phào nhẹ nhõm, khi ánh mắt dừng lại trên người Nhan Hạc, trái tim đang treo lơ lửng của bọn họ mới được đặt xuống.
"Nhan tiểu thư, cô đã đi đâu vậy? Cô không sao là tốt rồi." Một người vệ sĩ đặt chiếc điện thoại đang định gọi cho Lộc Hữu Thanh xuống.
Nhan Hạc cúi đầu xin lỗi: "Thật xin lỗi, đã làm cho các anh phải lo lắng rồi."
Hai người vệ sĩ đều có chút kinh ngạc. Lộc Hữu Thanh xua xua tay ra hiệu cho bọn họ rời đi trước, sau đó cô nắm lấy tay Nhan Hạc, dắt nàng đi vào trong phòng bệnh. Sau khi buông tay Nhan Hạc ra, cô liền đóng cửa phòng lại.
Nhan Hạc đứng ở trong phòng, thế mà lại cảm thấy có vài phần gượng gạo. Do đi bộ quá lâu nên bắp chân phải của nàng có chút đau nhức, nàng đành kéo cái chân đang bị thương ngồi xuống mép giường.
Lộc Hữu Thanh đặt bánh kem lên bàn, rồi đi tới đắp chăn cẩn thận cho nàng.
Cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nắm lấy bàn tay Nhan Hạc, bàn tay còn lại m*n tr*n gò má nàng, ép nàng phải nhìn về phía mình. Sau đó, cô hơi cúi người ghé sát lại gần, dịu dàng hỏi nàng.
"A Hạc, cậu có thể trả lời mình vì sao cậu lại đi xuống dưới đó không?"
Nhan Hạc rũ mắt xuống, nàng không chịu nổi ánh nhìn chăm chú của cô, khẽ nghiêng đầu sang một bên né tránh, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Trời đã tối rồi nhỉ." Nàng đột ngột thốt ra một câu, hoàn toàn không trả lời câu hỏi của Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh ngẩn người, cô nhìn theo tầm mắt của nàng ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy bầu trời đã sập tối. Cô khẽ cau mày, nhớ lại những lời mình đã hứa đêm qua, cho đến tận bây giờ dường như chẳng có điều nào được thực hiện cả.
Đúng là một ngày tồi tệ hết chỗ nói.
Cô thở dài một tiếng, nén lại những cảm giác hụt hẫng trong lòng, một lần nữa nở nụ cười: "Vậy thì chúng ta ăn bánh kem trước nhé."
Nhan Hạc gật gật đầu.
Lộc Hữu Thanh mang chiếc bánh kem đặt trên bàn lại gần, khóe môi ngậm lấy ý cười: "Vậy mình mở ra đây nhé."
Nhan Hạc ngẩng đầu nhìn cô, nở một nụ cười rồi lại dời ánh mắt sang hộp bánh kem. Trong ánh mắt đầy mong đợi của nàng, những ngón tay thon dài của Lộc Hữu Thanh nhanh chóng cởi bỏ dải ruy băng thắt quanh hộp, sau đó cô giữ lấy nắp hộp rồi chậm rãi nhấc lên.
Một chiếc bánh kem sau khi trải qua bao nhiêu va chạm đã chẳng còn giữ được dáng vẻ tinh tế đẹp đẽ ban đầu, cứ thế hiện ra trước mắt hai người.