Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lộc Hữu Thanh dựa vào cạnh giường, cúi đầu im lìm không nhúc nhích.
Nhan Hạc ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình, bỗng nhiên cảm thấy đôi tay này nặng tựa ngàn cân, nàng lúng túng mở miệng giải thích: "Tôi......" Nàng đứng dậy định chạm vào Lộc Hữu Thanh, nhưng cô đã ngẩng đầu lên trước, trên môi vẫn duy trì nụ cười ấy.
"A Hạc chắc là mệt rồi, mình đi tắm trước đây, cậu ngủ trước đi nhé." Nói rồi, cô chẳng kịp để tâm đến vẻ mặt hoảng loạn của Nhan Hạc, tựa như đang trốn chạy mà vào phòng tắm.
Nhan Hạc nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt đầy khó chịu. Nàng ôm lấy đầu mình, không cách nào tin nổi tại sao phản ứng của bản thân lại lớn đến thế. Trong lòng nàng run rẩy, gần như là bản năng muốn đẩy người ra xa.
Chẳng lẽ một người sau khi mất trí nhớ, thực sự không thể tiếp nhận những đụng chạm quá mức thân mật hay sao?
Hiện tại, nàng thật sự đã làm tổn thương trái tim của Lộc Hữu Thanh rồi.
Nhan Hạc bực bội đưa tay lên trán, lúc này lớp băng gạc trên trán nàng đã được tháo xuống. Nàng cứ thế vò tóc mình mà ngẩn người, trong lòng không ngừng suy nghĩ xem phải xin lỗi Lộc Hữu Thanh thế nào, hoàn toàn không chú ý đến việc tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng từ lúc nào.
"A Hạc." Tiếng gọi mềm mỏng đầy nữ tính của cô từ trong phòng tắm truyền ra, kéo ý thức đang bay bổng của Nhan Hạc trở về trong chốc lát.
"A Hạc?" Cô lại gọi thêm một lần nữa, giọng nói lần này thấp hơn một chút, pha lẫn chút âm mũi.
"Sao vậy?" Nhan Hạc mở miệng hỏi lại.
"Cậu có thể lấy giúp mình bộ quần áo được không? Vừa nãy mình đi vội quá nên quên mất." Giọng cô nghe càng thêm nghẹn ngào.
Hơi thở của Nhan Hạc khựng lại: "Được."
"Áo ngủ ở ngăn trên cùng của tủ quần áo ấy." Lộc Hữu Thanh tiếp tục nói.
Nhan Hạc bước xuống giường, gạt bỏ những ưu phiền đang quanh quẩn trong đầu sang một bên. Nàng đương nhiên biết rõ trong tủ đâu là quần áo của Lộc Hữu Thanh, đâu là đồ của mình.
Suốt mấy ngày ở bệnh viện, vì vết thương trên người không thể tắm rửa nên phần lớn thời gian nàng đều dùng khăn ướt lau sơ qua cơ thể. Mấy ngày đầu là Lộc Hữu Thanh giúp nàng, nàng thẹn thùng cứ che che giấu giấu khiến cô còn trêu chọc nàng suốt. Sau này thương thế dần bình phục thì nàng tự làm một mình, nên vị trí đặt quần áo trong tủ nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Nhan Hạc đi tới mở tủ, lấy bộ áo ngủ ở trên cùng định đóng cửa lại thì người trong phòng tắm đột nhiên lại lên tiếng.
"Còn có...... cả đồ lót nữa."
Tay Nhan Hạc đang định đóng cửa tủ bỗng khựng lại, một luồng khí nóng lan tỏa từ vành tai, trong phút chốc nàng cảm thấy cả người như bị thiêu đốt.
"Được." Nàng hắng giọng một tiếng.
Nàng cứng nhắc dời cánh tay, nhìn về phía tủ quần áo. Nàng nhớ đồ lót của mình ở bên trái, vậy thì của Lộc Hữu Thanh chắc chắn là ở bên phải. Nhan Hạc kéo ngăn kéo bên phải ra, vội vàng vơ lấy một bộ rồi cuống quýt đóng cửa tủ lại, sau đó nhanh chóng giấu đồ vào trong bộ áo ngủ.
"Xong, xong rồi." Nàng đỏ mặt nói. Rõ ràng hai người chuyện gì cũng đã làm qua, nhưng vì mất trí nhớ nên đối với nàng, những chuyện này cứ như một tờ giấy trắng.
Nhan Hạc nhấc đôi chân vẫn còn hơi cứng nhắc đi đến bên cạnh phòng tắm, giơ tay gõ nhẹ lên cửa.
Bên trong vang lên tiếng sột soạt, Nhan Hạc nghe thấy tiếng bước chân, còn có cả tiếng nước rơi tí tách. Nhan Hạc chỉ cảm thấy tay trái đang cầm bộ áo ngủ sắp không chịu nổi sức nặng này nữa rồi.
"Xoạt ——" Cánh cửa được kéo ra một khe hở không hề nhỏ, hơi nước ẩm ướt nhanh chóng tràn ra ngoài, quấn lấy góc áo và những sợi tóc của Nhan Hạc. Nhan Hạc giật mình, còn đang ngẩn ngơ thì thấy làn sương mù bên trong tan đi, ngay sau đó Lộc Hữu Thanh đã xuất hiện trước mặt nàng.
Nhan Hạc không kịp phản ứng, cứ thế chạm mắt với đôi đồng tử còn vương hơi nước của Lộc Hữu Thanh. Người phụ nữ đã trút bỏ lớp trang điểm, mái tóc ướt sũng dán vào người, dù không hề chải chuốt nhưng lại càng làm nổi bật đôi môi đỏ thắm và hàm răng trắng muốt. Qua khóe mắt, nàng thấy làn da của Lộc Hữu Thanh trắng đến phát sáng, vùng da thịt trắng ngần lộ ra tựa như một dòng suối trong veo.
Nhan Hạc cảm thấy hơi thở như đình trệ, nàng hoảng loạn dời tầm mắt nhìn xuống gạch men dưới sàn. Gương mặt vốn tái nhợt giờ đây càng thêm ửng hồng, nàng không hề nhìn thấy tia tinh quái vừa lướt qua trong mắt Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh đưa tay nhận lấy bộ áo ngủ, không để Nhan Hạc có cơ hội tiếp tục ngẩn người mà lập tức kéo cửa lại.
Nhìn bóng dáng Nhan Hạc vẫn đang đứng sững trước cửa chưa chịu rời đi, Lộc Hữu Thanh cảm thấy mọi cảm xúc dồn nén trong lòng đều tan biến. Thật may là hiện tại A Hạc vẫn còn thích cơ thể của cô, mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn.
"A Hạc." Cô lên tiếng, "Ngoan lắm."
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân chạy đi dồn dập, Lộc Hữu Thanh mỉm cười xinh đẹp. Rõ ràng trước đây những chuyện thân mật hơn thế này họ đều đã làm qua, nhưng sau khi mất đi ký ức, nàng lại trở về thành một Nhan Hạc đơn thuần, đối mặt với loại chuyện này lại xấu hổ không dám nhìn ai.
Thật đáng yêu.
Lộc Hữu Thanh mặc đồ lót vào, đang định mở bộ áo ngủ ra mặc thì bàn tay chợt khựng lại. Sau đó cô nhướng mày, rồi tiếp tục mặc quần áo vào.
Lúc cô đi ra, Nhan Hạc lại đang ngồi trên giường, không biết là đang thẫn thờ suy nghĩ điều gì. Lộc Hữu Thanh cong môi, không nói lời nào mà bước tới.
Nhan Hạc nghe thấy tiếng động liền ngước mắt lên, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, nàng đột nhiên ngẩn người.
Nụ cười trên môi Lộc Hữu Thanh càng sâu thêm, cô chẳng hề bận tâm mà tiến về phía Nhan Hạc. Ai bảo đây là bộ áo ngủ mà Nhan Hạc đã chọn cho cô chứ, lại còn đúng lúc chọn trúng bộ mỏng manh nhất.
Bộ áo ngủ mỏng như cánh ve bao bọc lấy thân thể Lộc Hữu Thanh, theo từng bước đi của cô mà vóc dáng lúc ẩn lúc hiện. Lớp vải vừa ngắn vừa mỏng chỉ che đến đùi, Nhan Hạc cuống quýt dời tầm mắt đi chỗ khác. Nàng chỉ nghe lời Lộc Hữu Thanh lấy bộ áo ngủ ở trên cùng xuống, sao lại có thể thành ra thế này......
Lộc Hữu Thanh đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, gọt táo cho Nhan Hạc ăn. Trong phòng nhất thời rơi vào một khoảng lặng yên tĩnh.
Đầu óc Nhan Hạc rối bời, hơi thở ẩm ướt phả tới khiến nàng không cách nào giấu giếm được việc trong đầu mình đang tràn ngập hình ảnh về nụ hôn vừa nãy. Nàng cắn răng mở lời.
"Chuyện vừa rồi, cho tôi xin lỗi."
Lộc Hữu Thanh ngước mắt nhìn nàng, lộ vẻ thắc mắc.
"Tại sao phải xin lỗi? Là vì cậu đã đẩy mình ra sao?" Cô thẳng thắn mở lời, điều này lại khiến Nhan Hạc cảm thấy không còn khó mở miệng nữa, nàng gật đầu.
"Thực xin lỗi, tôi không biết tại sao mình lại......"
"A Hạc." Giọng nói của Lộc Hữu Thanh ngắt lời nàng. Nhan Hạc ngẩng đầu nhìn lại, chìm sâu vào đôi mắt thâm thúy còn vương hơi nước của cô.
"Đây không phải lỗi của cậu." Lộc Hữu Thanh nói, "Là do mình quá nôn nóng, không nên nhanh như vậy. Cậu bị mất trí nhớ, vốn dĩ đối với mọi thứ đều rất phòng bị, vậy mà mình còn vội vàng như thế, là lỗi của mình."
Giọng điệu của Lộc Hữu Thanh vô cùng ôn nhu, đôi mày hơi rũ xuống. Cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ trách cứ Nhan Hạc, chỉ nhận hết sai lầm về phần mình. Nhan Hạc định phản bác, nhưng lại bị Lộc Hữu Thanh ngăn lại.
"Chỉ là, mình là vị hôn thê của A Hạc, mình thích A Hạc, mình hy vọng A Hạc có thể thử tiếp nhận mình. Chúng ta có thể từ từ tìm hiểu nhau, bắt đầu lại từ đầu, được không? Đừng đẩy mình ra nữa."
Giọng nói của người phụ nữ mềm mại như cơn mưa bụi mùa xuân, khiến sự áy náy trong lòng Nhan Hạc càng thêm sâu sắc. Nàng đỏ hoe mắt, ra sức gật đầu.
Lộc Hữu Thanh nín khóc mỉm cười, nhìn Nhan Hạc, cô thử dò hỏi: "A Hạc, có thể ôm mình một cái không?"
Nhan Hạc đưa tay lau nước mắt nơi khóe mi, vươn tay nhẹ nhàng ôm Lộc Hữu Thanh vào lòng: "Tôi sẽ làm được."
Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn tựa vào lòng nàng, cảm nhận nhịp tim của cả hai đang đập rộn ràng, cô khẽ cười.
Nhan Hạc cảm thấy lời mình nói có chút quá sến súa, có phần lúng túng muốn đổi chủ đề. Nàng nhớ tới kẻ kỳ lạ nhìn thấy chiều nay, liền mở miệng.
"Cái đó......" Nàng vừa mở lời, cảm nhận được tiếng hừ nhẹ của Lộc Hữu Thanh, nàng vội vàng đổi cách xưng hô.
"Lộc Hữu Thanh, chiều nay tôi thấy có người rất kỳ lạ cứ lảng vảng bên ngoài bệnh viện."
Lộc Hữu Thanh vùi đầu bên vai nàng, "Người kỳ lạ?"
"Là người mặc áo choàng, đội mũ, trên tay còn cầm camera nữa." Buổi chiều Nhan Hạc còn lên mạng tìm xem những người ăn mặc như vậy là ai.
"Paparazzi." Lộc Hữu Thanh nheo mắt, giọng điệu không nghe ra cảm xúc gì rõ rệt.
"Đúng vậy, nên mấy ngày tới cậu đi làm phải chú ý một chút." Nàng nói, giọng điệu mang theo vẻ lo lắng.
Khóe miệng Lộc Hữu Thanh ngậm ý cười.
"A Hạc lo lắng cho mình sao?"
Lần này Nhan Hạc không còn bướng bỉnh không thừa nhận nữa. Nàng xem trên điện thoại nói paparazzi là những người chuyên bới móc đời tư của ngôi sao, nàng không muốn vì mình mà khiến họ xâm phạm vào sự riêng tư của Lộc Hữu Thanh.
"Mấy ngày nữa chúng ta xuất viện đi, vết thương trên người tôi cũng đã ổn rồi. Hôm nay bác sĩ kiểm tra nói băng gạc trên chân tôi cũng sắp được tháo, chúng ta rời khỏi đây sớm một chút, tôi sắp chán chết rồi."
Lộc Hữu Thanh rời khỏi vòng tay nàng, ánh mắt sâu thẳm bình tĩnh nhìn nàng. Hồi lâu sau cô mới mở miệng, nhưng câu nói lại chẳng liên quan gì đến đám paparazzi ở bệnh viện.
Cô hỏi: "A Hạc muốn về nhà cùng mình sao?"
Nhan Hạc chớp mắt thắc mắc, vết thương lành rồi không về nhà thì đi đâu.
"Đương nhiên rồi, chúng ta chẳng phải đã...... cầu hôn sao? Vết thương của tôi lành rồi chắc chắn là phải về nhà." Nhắc đến chuyện hai người cầu hôn, Nhan Hạc vẫn còn đôi chút ngượng ngùng.
Lộc Hữu Thanh để lộ nụ cười vô cùng hạnh phúc: "Được, chờ mình bận xong buổi diễn ngày mai, chúng ta sẽ về nhà."
Nhan Hạc nhìn cô: "Ngày mai cậu vẫn phải làm việc à?"
Lộc Hữu Thanh dùng xiên tre xiên một miếng táo đưa đến bên miệng Nhan Hạc, nhìn nàng ngoan ngoãn ăn vào rồi mới mỉm cười.
"Có một buổi thôi, thời gian ngắn lắm, sẽ kết thúc nhanh thôi."
Nhan Hạc gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Lộc Hữu Thanh nhớ tới cái lượt "thích" chiều nay, mỉm cười hỏi: "Hôm nay có phải A Hạc đã thấy bài mình đăng trên vòng bạn bè không?"
Nhắc đến chuyện này, gương mặt vừa mới bình tĩnh của Nhan Hạc lại đột nhiên nóng bừng lên: "Chỉ là lúc đó chán quá nên xem linh tinh thôi."
"Vậy sao?" Lộc Hữu Thanh rõ ràng là không tin.
"Chỉ là chán thôi mà." Nhan Hạc lặp lại lần nữa, nàng cuống quýt tìm chủ đề khác để lấp l**m qua chuyện này.
"Tôi xem vòng bạn bè của cậu, thấy cậu làm rất nhiều bánh kem."
Lộc Hữu Thanh suy nghĩ một chút: "Vậy ngày mai mình làm bánh kem cho A Hạc nhé."
Nhan Hạc ngước mắt: "Cho tôi sao?"
Lộc Hữu Thanh đặt quả táo xuống, giơ tay quẹt đi chút nước trái cây còn vương nơi khóe miệng nàng: "A Hạc mất trí nhớ nên quên mất, thật ra cậu rất thích ăn đồ ngọt. Cậu thường xuyên bị tụt đường huyết, nên mình hay làm bánh kem và kẹo để sẵn."
"Ngày mai kiểm tra xong chúng ta xuất viện luôn nhé, chiếc bánh kem này coi như là quà chúc mừng xuất viện."
Chúc mừng xuất viện!
Trong lòng Nhan Hạc vô cùng mong đợi, nhưng lại lo lắng cho thời gian của Lộc Hữu Thanh nên khéo léo từ chối: "Thôi đừng, ngày mai cậu còn phải đi làm đã mệt lắm rồi, đừng làm nữa."
"Không tốn thời gian đâu." Lộc Hữu Thanh xoa xoa tay nàng, "Trưa mai buổi diễn kết thúc rồi, sau đó mình sẽ về nhà làm bánh kem luôn, sẵn tiện dọn dẹp nhà cửa một chút. Sau đó mình quay lại bệnh viện, chúng ta cùng đi kiểm tra, tối mai kiểm tra xong, ăn bánh kem rồi mình cùng về nhà, được không?"
Cô sắp xếp mọi trình tự đâu ra đấy, giọng điệu còn vui vẻ hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Nhan Hạc gật đầu: "Được."
Nàng nhìn ra sắc trời ngoài cửa sổ, nhận ra Lộc Hữu Thanh đang say rượu mà vẫn ngồi trò chuyện với mình, hơn nữa ngày mai cô còn có công việc nên vội giục cô đi nghỉ ngơi.
Lộc Hữu Thanh luyến tiếc không muốn đi, cô nằm trên giường, gối đầu lên cánh tay nhìn Nhan Hạc, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Nhan Hạc tắt đèn, chỉ để lại một chiếc đèn nhỏ tỏa ánh sáng vàng nhạt như mọi khi.
"A Hạc, ngủ ngon nhé." Giọng nói ôn nhu của Lộc Hữu Thanh vang lên từ phía bên kia, lọt vào tai nàng thật êm ái.
Nhan Hạc không nhịn được mà mỉm cười.
"Ngủ ngon."