Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 111

Trước Tiếp

Giọng nói trầm thấp đầy nhẫn nhịn vang lên ngay phía trên, Nhan Hạc cảm thấy mình như đang nằm trên bãi cát trong một khu rừng mưa nhiệt đới, bên tai vang lên từng đợt sóng triều nóng hổi ẩm ướt, đợt sau lại cao hơn đợt trước. Sự ấm áp và ẩm ướt ấy phong tỏa toàn bộ ý thức trong đầu nàng, nàng bị sự thay đổi đột ngột này làm cho kinh ngạc đến mức không thể hô hấp.

Lộc Hữu Thanh vậy mà lại...

Gương mặt nàng trong chớp mắt trở nên đỏ bừng, càng thêm nổi bật trên làn da trắng ngần mịn màng của Lộc Hữu Thanh. Sự trói buộc trên tay khiến nàng không thể xoay người, sức nặng trên cơ thể thậm chí làm nàng ngay cả động tác nghiêng đầu cũng chẳng thể thực hiện, chỉ có thể bị động đón nhận từng chút tình yêu mà Lộc Hữu Thanh trao cho nàng.

Miếng bánh kem mềm mại chủ động đưa đến bên môi nàng, hương vị phô mai muối biển quấy nhiễu dây thần kinh của nàng. Trong bóng tối, ý thức của nàng bắt đầu trở nên hỗn loạn, nàng theo bản năng đưa đầu lưỡi ra l**m lấy món đồ ăn yêu thích nhất này, hơi thở tràn ngập hương vị ấy.

"A Hạc ngoan, ăn vội vàng quá... Cậu cứ từ từ ăn, tất cả đều là của cậu."

Lộc Hữu Thanh dịu dàng đưa tay đặt lên đầu nàng, những ngón tay thon dài luồn vào trong tóc nàng, từng chút một v**t v* cổ vũ Nhan Hạc tiếp tục ăn.

"Ăn vội quá, bánh kem sắp bị ăn hỏng rồi này." Hơi thở dồn dập của Lộc Hữu Thanh phập phồng theo lồng ngực cô. Nhan Hạc đang đeo bịt mắt, hoàn toàn không nhìn thấy lúc này Lộc Hữu Thanh rốt cuộc xinh đẹp đến nhường nào.

Chiếc áo dài tự nhiên trượt xuống khỏi vai, làn da trắng hơn cả ánh sáng phơi bày trên bầu trời, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến cô run rẩy. Giờ phút này, vì đ*ng t*nh mà trên da hiện lên một lớp ửng hồng nhạt. Lộc Hữu Thanh ngửa đầu, cắn môi, đôi lông mày hơi nhíu lại trông có vẻ rất khó chịu, khóe mắt đỏ hoe, đôi mắt đã đong đầy hơi nước.

"Ưm..." Một tiếng th* d*c không kìm nén được thoát ra từ môi răng cô. Gương mặt cô đỏ bừng, giơ tay cắn lấy lòng bàn tay mình, cơ thể lại không tự chủ được mà run rẩy, đuôi mắt càng thêm đỏ rực, chẳng thể thốt ra được lời nào.

Khi mất đi thị giác, thính giác và xúc giác của Nhan Hạc trở nên đặc biệt nhạy bén. Vị ngọt lịm của bánh kem tràn ngập khoang miệng, nàng giống như một con cá đang bơi lội giữa biển khơi, chìm đắm dưới nước sâu.

Nàng nghe thấy tiếng r*n r* của Lộc Hữu Thanh, ngay giây tiếp theo liền cảm nhận được sóng biển từ bờ cát trút xuống, tất cả đều rơi trên mặt nàng, thủy triều dâng cao.

"Lộc Hữu Thanh..." Cuối cùng nàng cũng có được chút cơ hội để th* d*c, giọng nói khi cất lên đã khàn đặc: "Tháo bịt mắt ra được không... Để mình nhìn cậu một chút."

Hơi thở quanh môi răng toàn là mùi hương của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc nóng lòng muốn hôn cô, cảm nhận tình yêu sâu đậm dành cho đối phương vào lúc này. Nàng nghiêng đầu cọ nhẹ vào làn da trắng nõn của Lộc Hữu Thanh, cảm nhận sự run rẩy của cô vì cái chạm của mình, trong đầu không ngừng phác họa những động tác của Lộc Hữu Thanh lúc này.

Lộc Hữu Thanh vẫn không đáp lời, cô vẫn không cử động, chỉ từng tiếng từng tiếng th* d*c để bình phục cảm xúc. Ánh mắt cô mê ly, có giọt nước từ phía trên nhỏ xuống môi Nhan Hạc, loang ra như những đóa hoa đang nở rộ.

Bên tai chỉ có tiếng thở của cô, Nhan Hạc càng thêm nôn nóng, đôi tay vội vã muốn thoát khỏi sự trói buộc, tiếng kim loại va chạm vang lên đột ngột trong phòng.

"Đồ tồi." Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng lên tiếng, rõ ràng là đang mắng nàng, nhưng giọng nói lại khàn đến mức lạ lùng.

Cô nhẹ nhàng vỗ về gương mặt Nhan Hạc, làm gián đoạn tiếng kim loại lạnh lẽo.

"Ai cho cậu ăn nhanh như vậy, không ngoan chút nào." Ý thức của Lộc Hữu Thanh đã tỉnh táo lại, nhưng cơ thể vẫn còn chìm đắm trong chuyện vừa rồi, ngay cả một câu nói trôi chảy cũng không thốt ra được.

"Mình xin lỗi." Nhan Hạc mím môi không dám nói thêm gì nữa, trong hơi thở toàn là mùi mặn chát của nước biển.

Lộc Hữu Thanh cười khẽ một tiếng, cô chống người cúi xuống hôn lên môi Nhan Hạc, khiến chuyện tình vừa rồi vẫn chưa kết thúc lại tiếp tục kéo dài.

Nụ hôn sâu cuối cùng cũng kết thúc, người phụ nữ đeo bịt mắt trong lòng vì thiếu oxy mà gương mặt đã đỏ bừng. Cô âu yếm v**t v* gương mặt Nhan Hạc, vén lọn tóc xõa xuống ra sau tai nàng.

"Ngon không, cậu đoán ra là cái gì chưa?"

Cánh môi Nhan Hạc đóng mở trong vô thức, run rẩy thốt ra vài chữ.

Lộc Hữu Thanh nở nụ cười xinh đẹp, cô cúi người chỉnh lại chiếc bịt mắt bị lệch của Nhan Hạc, sau đó hôn lên cổ nàng như một phần thưởng: "Đoán đúng rồi, A Hạc thật lợi hại, không đoán sai cái nào cả."

Nhan Hạc được khen đến mức ngơ ngác, nàng cong môi: "Vậy tỷ tỷ tha thứ cho em nhé?"

Lộc Hữu Thanh ghé sát vào tai nàng cười nói: "Tất nhiên là tha thứ cho A Hạc rồi, cho nên phải thưởng cho A Hạc chứ."

Đôi mắt ẩn sau lớp bịt mắt của Nhan Hạc đột ngột mở to, nàng bất giác ngẩng cao đầu, chiếc cổ trắng ngần thon dài lộ ra trước mắt, Lộc Hữu Thanh thuận thế hôn lên đó.

"Lộc Hữu Thanh... Vợ ơi... Tỷ tỷ..." Nhan Hạc gọi loạn xạ, việc không nhìn thấy người trước mắt, đặc biệt là trong tình cảnh này khiến nàng trở nên vô cùng bất an, đôi tay siết chặt lấy khóa kim loại, dần dần co rút lại.

"Cậu không thích sao?" Lộc Hữu Thanh ngẩng đầu m*t lấy đôi môi đỏ mọng đang ướt đẫm của nàng, giọng nói ẩn chứa vài ý cười xấu xa.

"Không thích cũng chẳng được, bởi vì A Hạc, hiện tại cậu đang bị mình khống chế." Cô hôn lấy môi Nhan Hạc, nuốt trọn mọi sự vùng vẫy của nàng vào trong.

"A Hạc có thể dạy mình quay phim chụp ảnh không? Giống như hôm nay cậu cầm tay chỉ việc cho cô gái kia ấy." Lộc Hữu Thanh dừng lại đột ngột mở lời, đánh thức ý thức đang chìm đắm của Nhan Hạc.

"Cái gì cơ?" Đầu óc nàng bây giờ cứ như một mớ hỗn độn, hoàn toàn không biết Lộc Hữu Thanh đang nói gì. Trong tình cảnh này mà lại bảo nàng dạy chụp ảnh sao?

Ý thức khôi phục được một chút, Nhan Hạc lập tức nhận ra Lộc Hữu Thanh căn bản vẫn chưa hết giận, cô vẫn còn đang ghen.

"Cậu muốn... dạy thế nào?" Nhan Hạc th* d*c, cảm giác lơ lửng không tới đâu khiến nàng rất khó chịu.

"Thì là..." Giọng nói của Lộc Hữu Thanh đột nhiên rời xa nàng, Nhan Hạc cảm nhận được một luồng gió lạnh ập tới, nàng không tự chủ được mà rùng mình. Cùng lúc đó, nàng nghe thấy một tiếng động cực nhỏ, dù rất khẽ nhưng nàng vẫn nhạy bén nghe ra được, đó là tiếng nút màn trập máy ảnh bị nhấn xuống.

"Như thế này này." Lộc Hữu Thanh đã quay lại, cô hôn lên môi nàng như để trấn an: "Để cậu đợi lâu rồi."

"Được không nào, buổi dạy học chỉ có hai chúng ta, thành quả cũng chỉ có hai chúng ta xem thôi, cầu xin A Hạc đấy." Lộc Hữu Thanh giống như một con rắn nhỏ quấn lấy người nàng mà nài nỉ. Nhan Hạc vốn đã đang khó chịu, bị cô làm thế này lại càng khó chịu hơn.

Lộc Hữu Thanh cố ý!

"Được rồi." Nhan Hạc bị cô mè nheo đến mức không còn cách nào khác, đành phải đồng ý: "Cậu thả mình ra trước đã, mình sẽ dạy cậu ngay."

"Không cần đâu, cậu cứ để mình tự nghiên cứu một chút đã, lát nữa sẽ cho nhan lão sư xem thành quả." Lộc Hữu Thanh khẽ cười, mười ngón tay đan chặt lấy tay nàng, không cho nàng bất kỳ con đường vùng vẫy nào.

...

Khoảng thời gian gian nan cuối cùng cũng trôi qua, một khúc nhạc kết thúc, Lộc Hữu Thanh ôm nàng nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, khóe miệng vẫn luôn nở nụ cười. Cô đưa tay tháo chiếc bịt mắt trên mặt Nhan Hạc xuống, nhìn vào đôi mắt đang phủ một lớp sương mù của nàng, không có khoảnh khắc nào hạnh phúc hơn lúc này.

Cảm giác khi mồ hôi tuôn rơi, giống như cô và Nhan Hạc thực sự đã hòa làm một vậy, chỉ cần nghĩ đến đó thôi là cô đã không kìm được niềm vui sướng.

Lo lắng cổ tay Nhan Hạc sẽ bị đau, sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, cô vội vàng tìm chìa khóa mở ra, còn nhẹ nhàng x** n*n vòng đỏ nhạt trên cổ tay nàng, xót xa nói:

"Đau không?"

Nhan Hạc: "..." Nàng thở dài một tiếng, đối diện với ánh mắt trong veo của Lộc Hữu Thanh, giây tiếp theo nàng đột nhiên nở một nụ cười xấu xa, ngay sau đó xoay người tráo đổi vị trí của hai người.

Lộc Hữu Thanh khẽ thốt lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã thấy mình nằm trên gối, đồng thời chiếc máy ảnh bên cạnh cũng theo động tác của hai người mà rơi xuống dưới gầm giường.

"Lộc lão sư chẳng phải muốn thỉnh giáo mình cách quay video và chụp ảnh đẹp sao." Nhan Hạc cúi người nhặt máy ảnh lên, lướt xem qua những thứ bên trong, ánh mắt dần trở nên thâm trầm.

"Đầu tiên, điều quan trọng nhất của việc chụp ảnh chính là người mẫu." Nàng cúi người xuống, cắn nhẹ vào vành tai đã đỏ bừng của Lộc Hữu Thanh.

Trái tim Lộc Hữu Thanh đột nhiên thắt lại, cô đưa tay muốn giành lấy chiếc máy ảnh trong tay Nhan Hạc, nhưng ngón tay Nhan Hạc khẽ cử động, cô tức khắc mềm nhũn cả người.

"Mình thấy Lộc lão sư rất được đấy." Nàng cười xấu xa rồi cúi xuống, khóa chặt đôi môi của Lộc Hữu Thanh.

-

Đúng như những gì đạo diễn Ninh dự đoán, tập đầu tiên của chương trình vừa phát sóng đã ngay lập tức gây ra một cơn chấn động không nhỏ. Cho dù là những tương tác đầy ăn ý và ánh mắt ám muội của Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh trong buổi livestream, hay là thành quả những bức ảnh cuối cùng của Nhan Hạc, tất cả đều không nghi ngờ gì mà thổi bùng lên sức nóng của chương trình. Sóng sau xô sóng trước, những tin đồn về Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh ngay trong ngày hôm đó đã chễm chệ trên hot search rất lâu.

Các cư dân mạng hóng hớt và "đẩy thuyền" đều dùng kính hiển vi để soi xét kỹ lưỡng từng màn tương tác của hai người trong buổi livestream, cuối cùng rút ra một kết luận mà ai cũng biết.

【 Thuyền tôi đẩy là thật rồi! 】

Mà Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh, những người đang ở tâm điểm của hot search, tự nhiên vẫn chưa tỉnh.

Đêm qua chơi quá đà, mãi đến khi phía chân trời xuất hiện một vệt trắng như bụng cá, hai người mới tắm rửa xong rồi đi ngủ. Cứ như vậy, cho đến tận trưa ngày hôm sau hai người mới tỉnh lại.

Ánh mặt trời xuyên qua khe hở của rèm cửa rơi vào trong phòng, Lộc Hữu Thanh khẽ nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra, trước mắt là trần nhà trắng tinh.

Ý thức dần dần tỉnh táo, điều đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là chuyện của hai người ngày hôm qua...

Cô tức khắc đỏ mặt.

Nhan Hạc sao có thể như vậy chứ... Cô rõ ràng đã bảo đừng có treo lơ lửng mình như thế, vậy mà nàng cứ nhất quyết keo kiệt đến mức một chút cũng không chịu cho.

Còn, còn để mặc cô tự mình chịu lạnh, thật quá đáng mà.

Không muốn nghĩ tiếp nữa, cảm giác ấy dường như vẫn còn lưu lại trên cơ thể. Lộc Hữu Thanh xoay người định quay lưng lại không thèm nhìn người bên cạnh, nhưng vừa mới cử động một chút đã cảm thấy eo đau nhức và đôi chân tê mỏi.

Cùng lúc đó, người bên cạnh dường như nhận ra động tác của cô, người vẫn còn đang ngủ theo bản năng xoay người ôm chặt lấy cô, khóa chặt cô trong lòng, trong miệng còn lẩm bẩm điều gì đó.

Cảm giác quen thuộc chạm vào trước ngực, trong đầu Lộc Hữu Thanh không tự chủ được mà nhớ lại chuyện đêm qua. Cô nhíu mày, rốt cuộc vẫn không nỡ đá Nhan Hạc xuống giường, đành tự mình thở dài một tiếng thườn thượt.

Nhưng sau khi thẹn thùng qua đi, cô lại không kìm nén được niềm vui sướng. Cảnh tượng vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy người mình yêu là điều cô đã mong chờ không biết bao nhiêu lần trong mơ, thậm chí ngoài đời thực cô còn chẳng dám nghĩ tới. Hiện tại nó đã trở thành sự thật, đồng thời nói cho cô biết rằng, cảnh tượng như vậy sau này sẽ còn diễn ra vô số lần nữa.

Cô đột nhiên đỏ hoe mắt, hốc mắt vốn đã sưng đỏ vì khóc suốt một đêm lại lần nữa phủ một lớp sương mờ. Sợ bị Nhan Hạc phát hiện, cô cố gắng kiểm soát hơi thở của mình không quá dồn dập, nhưng cơ thể vẫn không nhịn được mà run lên vì kích động.

Có một nụ hôn rơi xuống trên vai cô, mang theo sự an ủi dịu dàng. Cơ thể Lộc Hữu Thanh đột nhiên sững lại, cô quay đầu, đối diện với một đôi mắt thâm tình.

"Chào buổi sáng." Nhan Hạc không hỏi cô bị làm sao, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy cô, để cô hoàn toàn dựa vào lòng mình, dùng hành động để nói cho cô biết rằng, nàng vẫn luôn ở bên cạnh cô, sẽ không đi đâu cả.

Hốc mắt ướt át của Lộc Hữu Thanh lại lần nữa trở nên nhòe đi, cô mỉm cười trong nước mắt, xoay người ôm chặt lấy Nhan Hạc, để khoảnh khắc ấm áp buổi sớm này kéo dài thêm một chút, thêm một chút nữa.

"Đã giữa trưa rồi đấy, chúng ta đi ăn cơm thôi." Nhan Hạc nhẹ nhàng vỗ về sống lưng cô, dịu dàng xoa dịu mọi cảm xúc của Lộc Hữu Thanh: "Cậu có đi nổi không? Á... đừng cắn mình."

"Đều tại cậu cả đấy, A Hạc bế mình đi."

"Được, tất cả nghe theo vợ hết, nhưng mà cánh tay của mình... Ái chà, được rồi mình bế, mình bế mà."

Trước Tiếp