Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 107

Trước Tiếp

Cơn gió lạnh lẽo len lỏi qua khe cửa sổ rồi đậu lại trên hàng mi. Trong lồng ngực Lộc Hữu Thanh như có một trận mưa hoa đang rung động và nở rộ, những dòng chữ trong từng bức thư điện tử trước mắt dần trở nên nhòe đi, nước mắt tí tách rơi xuống màn hình, thấm ướt cả đầu ngón tay cô đang đặt trên đó.

Từng bức, từng bức một, những email dường như kéo dài vô tận cứ thế mở ra trong tầm mắt cô. Nỗi nhớ nhung thấu tận xương tủy mà Nhan Hạc chưa từng thổ lộ với cô, lần đầu tiên lại hiện ra một cách thẳng thắn như thế ngay trước mắt. Lộc Hữu Thanh ngơ ngác nhìn, nước mắt không thể kìm nén mà tuôn rơi.

Trái tim vốn đã đóng chặt của cô bị xé ra một khe hở, một cơn gió mang tên Nhan Hạc thổi vào lòng cô, ngọn gió ấy dịu dàng vỗ về từng vết thương đang run rẩy trong tâm hồn.

Có quá nhiều thư, cô xem rất chậm, nhưng lại muốn nhanh chóng biết được những email còn lại có phải đều là những lời Nhan Hạc muốn nói với mình hay không. Thế nhưng ánh mắt cô lại chẳng nỡ rời khỏi những con chữ ấy, mỗi câu chữ chứa đựng nỗi nhớ mà Nhan Hạc dành cho cô đều là liều thuốc tốt nhất để chữa lành trái tim đầy thương tổn trong những năm tháng tăm tối vừa qua.

Cô nghiền ngẫm từng chữ một, muốn khắc ghi những lời Nhan Hạc đã viết vào sâu trong đáy lòng. Mãi đến khi tầm mắt bị lệ nhòa làm cho mờ mịt, cô mới nhận ra mình đã cảm động đến mức nước mắt giàn giụa.

Cô vội vàng lau nước mắt, nhưng nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn, cuối cùng hoàn toàn che lấp tầm nhìn của cô. Thế nhưng cô thấy rất vui, thật sự rất vui.

Lộc Hữu Thanh đưa tay lau đi những giọt nước mắt rơi trên màn hình, nhìn thấy hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của mình phản chiếu trên đó, cô vừa khóc vừa mỉm cười.

Những email này đều ghi rõ ngày tháng, là tất cả những gì Nhan Hạc đã ghi lại về cô trong suốt chín tháng hai người xa cách. Cô đọc từng bức một, cảm xúc càng lúc càng không thể khống chế. Gió lạnh thổi qua làn da trắng nõn và tinh tế đang để trần, Lộc Hữu Thanh chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh nên không nhịn được mà run rẩy trong không khí, nhưng lúc này cô không thể phân tâm để nghĩ xem mình có đang lạnh hay không.

Hóa ra, Nhan Hạc không hề tuyệt tình như những gì nàng đã thể hiện lúc cô rời đi, không phải là không có một chút đường lui nào. Hóa ra vào lúc đó, trong lòng Nhan Hạc cũng luôn nghĩ đến cô, lưu luyến cô.

Nhan Hạc vẫn luôn yêu cô, chỉ là tình cảnh của cả hai lúc đó đã khiến tình yêu này trở nên vặn vẹo, cô như vậy, mà Nhan Hạc cũng thế.

Góc khuất chưa từng thấy ánh mặt trời trong lồng ngực cuối cùng cũng được chiếu sáng. Trái tim vốn luôn bất an của cô cuối cùng đã có đủ tự tin để tiếp tục kiên trì. Những email chưa từng được gửi đi này, gần như mỗi một bức đều là tâm sự của Nhan Hạc dành cho cô, là sự bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết.

Sao cô có thể nghĩ rằng Nhan Hạc muốn rời bỏ mình cơ chứ? Sao cô vẫn luôn lo sợ A Hạc của mình không còn yêu mình nữa, thậm chí mấy ngày trước, cô còn vì lo lắng Nhan Hạc sẽ rời đi mà bất an đến mức uống say bí tỉ.

Ngay giây phút này, Lộc Hữu Thanh nhìn vào những dòng chữ đong đầy tình yêu mãnh liệt trên điện thoại, trong đầu cô chỉ toàn là ý nghĩ muốn được gặp Nhan Hạc.

Cô muốn nhận được sự khẳng định trực tiếp từ chính miệng Nhan Hạc, muốn nghe Nhan Hạc nói với cô rằng nàng rất nhớ cô, cho dù câu nói này Nhan Hạc đã nói vô số lần rồi.

Giơ tay lau khô nước mắt, Lộc Hữu Thanh vội vàng ngước mắt định đi vào phòng tắm, nhưng lại không phát hiện ra tiếng nước trong đó đã dừng lại từ lâu. Nhan Hạc đang đứng ngay cửa phòng tắm, tựa vào khung cửa chăm chú nhìn cô, đôi mắt nàng dịu dàng và đầy lưu luyến, thâm tình đến mức không tưởng nổi.

Nhịp thở của Lộc Hữu Thanh bỗng chốc khựng lại, hai đôi mắt giao nhau giữa không trung, không cần lời nói nào nhưng cả hai đều đã thấu hiểu tâm ý của đối phương.

Những giọt nước mắt mà Lộc Hữu Thanh vất vả lắm mới ngừng lại được nay lại một lần nữa dâng đầy hốc mắt. Cô vội vã chạy đến ôm chầm lấy eo Nhan Hạc, vùi mình vào lòng nàng, nức nở từng hồi.

Nhan Hạc vẫn chưa sấy tóc, những sợi tóc còn vương hơi nước lành lạnh cùng mùi hương dầu gội nhàn nhạt. Đó là mùi hương khiến Lộc Hữu Thanh thấy an lòng nhất. Nước mắt cô rơi trên vai Nhan Hạc, thấm ướt một mảng lớn lớp vải trước ngực nàng.

Nhan Hạc để mặc cho cô ôm, rồi chậm rãi giơ tay ôm đáp lại cô, một cái ôm vừa dịu dàng vừa đầy sự ỷ lại. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu cô, khiến cả hai dán chặt vào nhau hơn. Một cái ôm thân mật còn khiến người ta mê đắm hơn cả những nụ hôn, bởi họ có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của đối phương, dường như âm thanh đó xuyên qua da thịt, thấm vào mạch máu và chảy khắp cơ thể hai người, khiến linh hồn cũng phải run rẩy theo.

"Mình thật sự rất yêu cậu, từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, chưa từng thay đổi." Giọng nói của Nhan Hạc có chút nghẹn ngào, nàng nới lỏng vòng tay, nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh đặt lên lồng ngực mình, để cô cảm nhận nhịp tim của nàng.

"Cậu đã tin tưởng mình thêm một chút nào chưa? Đã bớt sợ hãi hơn chưa?" Trong mắt nàng tràn ngập tình yêu, như có những vụn băng lấp lánh ánh sáng.

Nàng không dám mong cầu Lộc Hữu Thanh sau khi xem xong những thứ này sẽ có phản ứng quá lớn, hay có thể nhanh chóng chữa lành trái tim đầy thương tổn kia. Nỗi đau đã ăn sâu vào xương tủy không phải chỉ bằng vài câu nói là có thể chữa khỏi. Nàng chỉ hy vọng Lộc Hữu Thanh biết được tình yêu mình dành cho cô chưa từng thay đổi, muốn cô có thể yên tâm hơn một chút. Chỉ cần một chút thôi, nàng cũng cảm thấy những email mình viết đều hoàn toàn xứng đáng.

Lộc Hữu Thanh đã khóc đến đỏ bừng cả mắt, cô vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc rằng Nhan Hạc luôn yêu mình. Nhan Hạc nhìn cô thâm tình như thế, trong mắt nàng chỉ có mỗi hình bóng cô, điều đó thật khiến người ta say đắm. Lộc Hữu Thanh không thể kìm nén được tình yêu mãnh liệt trong lòng, cô vòng tay qua cổ Nhan Hạc, cúi người đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy, dùng hành động để nói cho nàng biết câu trả lời của mình.

Nhan Hạc nhắm mắt lại, ôm lấy cô rồi thuận thế ngã xuống giường, nàng cũng không còn kìm nén cảm xúc của mình nữa mà nhiệt liệt đáp lại cô.

Được hôn người mình yêu là một điều vô cùng hạnh phúc. Họ ôm chặt lấy nhau, môi lưỡi quấn quýt không rời. Cho dù đã hôn đến mức sắp nghẹt thở, Lộc Hữu Thanh vẫn muốn cắn nhẹ vào cánh môi nàng, dùng toàn bộ sức lực như muốn đoạn tuyệt mọi đường lui để cảm nhận sự hiện diện của Nhan Hạc.

Nhan Hạc rời khỏi môi cô, th* d*c dồn dập. Nàng mím môi, trong khoang miệng thoang thoảng vị rỉ sắt nhàn nhạt. Lộc Hữu Thanh cũng đang thở gấp, đôi mắt ửng đỏ vì khóc nay lại phủ một lớp sương nước mờ ảo, đó là dáng vẻ khi tình cảm dâng trào đến cực điểm.

Ánh đèn trong phòng ngủ rất sáng, ánh sáng trắng rọi xuống người cô, khiến làn da vốn đã trắng trẻo của Lộc Hữu Thanh càng thêm nổi bật. Cô nghỉ ngơi một lát rồi đưa tay vén lọn tóc của Nhan Hạc ra sau tai, để lộ khuôn mặt thanh tú của nàng. Đầu ngón tay cô vô thức v**t v* trán, lông mày, mũi, và cuối cùng dừng lại ở cánh môi nàng. Ngón tay cái nhẹ nhàng m*n tr*n môi dưới vừa bị mình cắn rách, ánh mắt cô tối lại.

Là do cô làm, là dấu vết thuộc về cô đã được khắc ghi lên đó.

Cảnh tượng vốn chỉ xuất hiện trong mơ suốt chín tháng qua giờ đã trở thành sự thật. Lộc Hữu Thanh không dám cử động mạnh, sợ rằng đây cũng chỉ là ảo tưởng của mình, sợ rằng nếu tiến thêm một bước nữa sẽ làm tan vỡ giấc mộng đẹp đẽ vất vả lắm mới có được này, và giây tiếp theo cô sẽ phải tỉnh dậy để đối mặt với sự tuyệt vọng.

"Có phải là A Hạc của mình không?" Cô nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Nhan Hạc, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng, trái tim cô như đang nóng bừng lên.

Nhan Hạc nhận ra sự sợ hãi của cô, trong mắt nàng lại dâng lên sự xót xa. Thế là nàng đưa lòng bàn tay áp lên mu bàn tay Lộc Hữu Thanh, nghiêng mặt nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay cô, rồi từng chút từng chút một hôn lên đó.

"Là A Hạc của cậu, là A Hạc của riêng Lộc Hữu Thanh."

Đầu ngón tay nâng cằm Lộc Hữu Thanh lên, Nhan Hạc nhắm mắt lại và hôn xuống, một lần nữa khẳng định với cô rằng mình đang hiện hữu chân thực ngay tại đây.

Ngoài cửa sổ bắt đầu lác đác vài hạt mưa nhỏ, gió nhẹ thổi qua ngọn cây, những giọt mưa rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng tạo nên từng đợt sóng lăn tăn. Đêm tối mông lung phản chiếu hình bóng của hai người đang yêu nhau nồng nàn trong căn phòng.

Đến nửa đêm, cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, thỉnh thoảng lại có vài tiếng sấm mùa xuân vang lên. Ánh sáng từ khe hở của tấm rèm chưa đóng kín hắt vào sàn nhà, soi rõ một bóng dáng mảnh mai đang ngồi dậy trên giường.

Lộc Hữu Thanh ngồi trên giường, khi tiếng sấm vang lên, ánh chớp trắng xóa làm sáng bừng lên xương quai xanh và những vết đỏ lốm đốm trên cổ cô. Bên cạnh cô là Nhan Hạc đã ngủ say. Trong phòng lúc này chỉ có tiếng mưa gió xào xạc ngoài cửa sổ cùng tiếng thở đều đặn và nhẹ nhàng của Nhan Hạc.

Đây là một cảnh tượng vô cùng hạnh phúc, thậm chí là điều mà trong mơ cô cũng chẳng dám nghĩ tới. Cơ thể đã rất mệt mỏi, không còn chút sức lực nào, thế nhưng cô lại chẳng tài nào chợp mắt được.

Những điều bất ngờ ập đến quá nhiều trong vài ngày qua, mọi thứ cứ như một giấc mộng vậy. Một người chưa từng được ông trời ưu ái như cô luôn cảm thấy không thể tin nổi, trong lòng cứ mãi thấy bàng hoàng.

Cô xoay người bước xuống giường, nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại của Nhan Hạc, mở khóa rồi vào hộp thư, một lần nữa đọc lại những email chưa được gửi đi của nàng. Cô nhìn mãi mà vẫn thấy không đủ.

Đây chính là minh chứng cho tình yêu mà Nhan Hạc dành cho cô, là liều thuốc dập tắt nỗi lo âu thấp thỏm trong lòng. Có vẻ như chỉ cần Nhan Hạc ở bên cạnh, nàng luôn có cách để khiến cô yêu nàng nhiều hơn sau mỗi lần.

Lại không kìm được cảm động đến mức muốn khóc, Lộc Hữu Thanh lau đi những giọt nước nơi khóe mắt, đôi mắt cong lên mỉm cười, tiếp tục đọc những bức thư đó, từng chút từng chút một ghi tạc vào tim.

Phía sau bỗng vang lên tiếng cọ xát, cơ thể Lộc Hữu Thanh cứng đờ, cô vội vàng tắt màn hình điện thoại. Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng động phía sau càng lúc càng gần, cho đến khi một cơ thể mềm mại dán chặt vào lưng mình. Giọng nói ngái ngủ và lười biếng của Nhan Hạc vang lên bên tai cô, trong trẻo như tiếng nước chảy qua khe suối.

"Cậu đang làm gì thế?" Cho dù đôi mắt vẫn còn lờ đờ vì buồn ngủ, nàng vẫn theo bản năng đi tìm bóng dáng Lộc Hữu Thanh rồi ôm lấy cô, tựa vào người cô.

Lộc Hữu Thanh cong môi, sự ỷ lại và tình yêu nồng nàn khiến cô cảm thấy không còn gì phải sợ hãi: "Không có gì đâu, chúng ta đi ngủ thôi." Cô xoay người, dắt tay nàng cùng nằm lại xuống giường, hai người ôm chặt lấy đối phương, dựa dẫm vào nhau.

Nhan Hạc dường như đã tỉnh táo hơn một chút từ cơn buồn ngủ, nàng đưa tay ôm chặt lấy eo Lộc Hữu Thanh, nhẹ nhàng v**t v* sống lưng cô.

"Mình vẫn luôn ở bên cạnh cậu mà, khi tỉnh dậy cậu cũng sẽ nhìn thấy mình thôi."

Lộc Hữu Thanh vùi đầu vào lồng ngực nàng, nghe thấy giọng nói ấy, cô không nhịn được mà siết chặt vòng tay hơn.

"Ừm."

Đêm đã về khuya, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ từng đợt, thật là một thời tiết thích hợp để những người yêu nhau ôm nhau ngủ. Thế nhưng ở một góc nào đó trên mạng xã hội, một bức ảnh bắt đầu được lan truyền rộng rãi.

【 Lộc Hữu Thanh cùng "bạn gái" đi mua thức ăn, có hình có bằng chứng hẳn hoi nhé. (hình ảnh.jpg) 】

【 Đúng là Lộc Hữu Thanh rồi, cô gái bên cạnh xinh đẹp quá, đứng cạnh nhau nhìn xứng đôi thật đấy! Còn nắm tay nữa kìa, á á á ngọt ngào quá đi! 】

【 Tôi nhớ năm ngoái Lộc Hữu Thanh chẳng phải đã công khai ở lễ trao giải rồi sao, người này chính là cô bạn gái đó à? Sao tôi nhớ có tin hành lang nói họ chia tay rồi, chẳng lẽ là bạn gái mới? 】

【 Tin hành lang sao so được với ảnh thật chứ, tôi đã xem tin tức Lộc Hữu Thanh bị rơi xuống nước khi quay phim "Tỷ Tỷ" rồi, lúc đó người cứu cô ấy chính là cô gái đang nắm tay này đây. Nếu thật sự chia tay thì sao hai người họ còn nắm tay nhau được, chắc chắn là đang sống bên nhau yên bình rồi. 】

【 Á á á xứng đôi quá đi, nhan sắc sao có thể ngang tài ngang sức thế này, mặt mộc mà vẫn đẹp đến vậy! Tôi muốn lấy tấm hình này làm hình nền điện thoại quá. 】

【 Cô gái này nhìn sao thấy quen mắt thế nhỉ, có phải tôi đã thấy cô ấy trong show thực tế nào gần đây không? 】

【 Lầu trên không nhìn nhầm đâu, là show thực tế về nhiếp ảnh gia đang phát sóng gần đây đó, cô ấy là một trong những nhiếp ảnh gia, hình như tên là Nhan Hạc. Hơn nữa Lộc Hữu Thanh cũng tham gia show này, họ còn là cộng sự của nhau nữa! 】

【 Cặp đôi vợ vợ (không phải đâu nha) 】

【 Thật vậy sao! Show nào thế để tôi đi xem, tôi muốn xem cặp vợ vợ này phát đường, nhan sắc này chỉ cần đứng yên thôi là tôi có thể não bổ ra cả triệu chữ rồi. 】

【 Còn ba ngày nữa là chương trình phát sóng trực tiếp rồi, lúc đó sẽ được thấy một người làm nhiếp ảnh gia, một người làm người mẫu, tôi đã sẵn sàng cho một bữa tiệc thị giác mãn nhãn rồi! 】

Trước Tiếp