Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cung Huyễn xoay người né tránh, tay không đối kháng với lửa thần của Thanh Việt Bạch!
“A, cung chủ điện hạ,” Cung Huyễn cười nhạt một tiếng, “Sao lại đột nhiên nhớ đến muốn đánh Ma tộc?”
Thanh Việt Bạch chậm rãi ngẩng đầu, trên gương mặt xinh đẹp đến mức quá đáng thoáng hiện nét khinh thường, “Đánh ngươi còn cần chọn ngày sao? Ngươi cấu kết Ma tộc giết binh lính Thần giới, ta thay bọn họ báo thù thì có gì sai?”
Cung Huyễn nhất thời không phản bác được, dù sao chuyện này đúng là do hắn đồng ý với Ma tộc.
Hắn là quỷ, nhưng giữ chữ tín.
Bất quá… Hắn nheo mắt, ánh nhìn lướt qua cả người Thanh Việt Bạch, rồi vận lực cảm nhận trong phạm vi trăm dặm, liền kinh ngạc nói: “Một mình ngươi mà dám vào tận Thành Ma Quỷ này? Có biết có bao nhiêu Ma tộc ở đây không? Đúng là không biết trời cao đất dày!”
Ánh mắt hắn nhìn Thanh Việt Bạch đầy khó chịu.
Thanh Việt Bạch khẽ cười một tiếng, lửa thần phượng hoàng lập tức lan khắp trời đất, “Vậy ngươi từng nếm qua hương vị lửa thần của phượng hoàng chưa? Dám thử không?”
“Tiểu cung chủ a tiểu cung chủ,” Cung Huyễn nhướng mày, “Nói thật, lần trước trong đại chiến thần ma, một điệu múa kinh hồng của ngươi quả thật khiến ta động lòng, nhưng ngươi vẫn quá ngây thơ rồi. Nghe nói ngươi thường xuyên bị Pháp Lạc Đàm giam cầm? Hắn có nói cho ngươi biết…”
Giọng hắn chậm rãi trở nên quỷ dị, nửa mặt xương trắng của hắn rực lên ngọn lửa quỷ màu lam, “Hai tộc có thể đánh nhau suốt nhiều năm như vậy, chẳng qua cũng chỉ là tiểu đánh tiểu nháo mà thôi.”
Trong thoáng chốc, cả tòa vương thành bốc lên ngọn lửa lam rợp trời. Đám Quỷ tộc bỏ chạy tán loạn, bị lực lượng của Cung Huyễn nhấc bổng lên không trung, rồi trong chớp mắt, từng bộ xương trắng bị nghiền nát, hóa thành Đao Vạn Cốt…
Thiếu chủ quỷ tộc- Đao Vạn Cốt, chém sắt như bùn, đúng là thần binh giáng thế.
Trong đầu Thanh Việt Bạch lập tức hiện lên tin tức về loại đao này, là chuyện Bùi Thiệu vừa dạy y hôm qua. Y thầm thấy không ổn, vội triệu ra lửa thần chống đỡ, nung chảy Đao Vạn Cốt.
Nhưng thứ đao xương này chẳng biết làm từ gì, bị thiêu đến đen sạm mà vẫn không gãy.
Chưa từng trải qua chiến đấu thật sự, tiểu phượng hoàng cuối cùng cũng hiểu ra mình đã quá khinh suất. Y tập trung toàn bộ linh lực vào cánh vũ màu vàng kim…
Những chiếc lông vàng sáng như kim tuyến đồng loạt b*n r* như tên, nhắm thẳng về phía Cung Huyễn.
Cung Huyễn chỉ khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng tránh được, rồi tung ra từng mảnh xương trắng, hóa thành đám tằm xương bò lên đón đỡ những mũi mưa tên kia.
Thanh Việt Bạch sửng sốt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng đã muộn, đám quỷ cốt kia nhân lúc y phân tâm, hóa thành dây thừng dẻo dai, trong nháy mắt quấn chặt lấy chân y.
Thanh Việt Bạch cau mày, cố thoát ra, nhưng căn bản vô dụng, lập tức giận dữ quát: “Cung Huyễn! Ngươi dùng trò ám toán tính là bản lĩnh gì? Mau buông ta ra!”
Cung Huyễn lóe người dịch chuyển đến trước mặt y, nhìn chằm chằm rồi cười khẩy: “Ám chiêu thì thế nào, cũng là bản lĩnh. Nói đi… Ta cũng không ngờ ngươi không biết dùng lửa thần phượng hoàng a. Ở Thiên cung lâu như vậy, sao bọn họ chẳng dạy ngươi lấy một chiêu?”
Thanh Việt Bạch siết chặt nắm tay, c*n m** d***, đôi mắt xanh lục ánh lên hận ý, “Vậy ngươi nói xem, lửa thần phượng hoàng phải dùng thế nào?”
Y hơi ngẩng đầu, vẻ mặt lộ ra nét quật cường không chịu khuất phục. Ánh mắt Cung Huyễn khẽ dao động, tim bất chợt đập mạnh. Hắn nghĩ y chẳng làm được gì nên chủ quan, “Ngươi biết vì sao lửa thần phượng hoàng của ngươi đốt không nổi Đao Vạn Cốt của ta không?”
Cung Huyễn đặt lưỡi đao xương trắng lên mặt Thanh Việt Bạch, giọng âm u: “Bởi vì nó được rèn từ phần xương cứng nhất trên người Quỷ tộc, lại dùng máu của ta và bí pháp rèn luyện. Những mảnh xương đó liên kết liền mạch, thậm chí có thể chém nát thần cung của các ngươi, hoặc cướp lấy truyền nhân…”
Thanh Việt Bạch nhíu mày, “Vậy thì liên quan gì đến lửa thần phượng hoàng?”
“Bí pháp nha.” Cung Huyễn cười, “Bất kỳ thần khí nào cũng cần chú quyết để thúc giục,lửa thần phượng hoàng cũng thế. Xem ra Thiên cung thật sự chẳng dạy ngươi gì rồi.”
Lưỡi đao lạnh lẽo áp lên mặt, mang theo mùi tử khí. Thanh Việt Bạch chau mày, nhìn thẳng vào khuôn mặt gần trong gang tấc kia, chợt nghĩ đến điều gì, ánh mắt lóe lên.
Máu quỷ tộc sao?
Y cắn môi, cân nhắc trong chớp nhoáng, rồi bất ngờ húc mạnh đầu về phía trước!
Phanh! Cung Huyễn đau nhói giữa trán, theo phản xạ nhắm mắt lại!
Thanh Việt Bạch chộp lấy cơ hội, hung hăng cắn vào nửa khuôn mặt còn thịt của hắn, một khối da thịt bị xé rách, máu tươi văng ra, rơi ngay vào lửa thần phượng hoàng!
Máu chí thuần của Quỷ tộc bị bốc hơi, hòa vào lửa thần, biến thành một ngọn lửa đỏ rực, thiêu lên sợi dây xương đang quấn quanh chân y.
Ngay tức khắc, Thanh Việt Bạch thoát khỏi trói buộc, liền nhấc gối, hung hăng đá vào h* th*n Cung Huyễn!
Sắc mặt Cung Huyễn biến đổi, cúi đầu lấy tay che lại.
Thanh Việt Bạch thừa thế đoạt lấy Đao Vạn Cốt của hắn, dùng ngọn lửa hòa lẫn máu quỷ kia thiêu lên thân đao.
Rắc.
Đao xương trắng gãy đôi.
Âm thanh giòn vang như đánh thẳng vào mặt hắn. Sắc mặt Cung Huyễn tái nhợt, nổi giận gầm lên: “Cái đồ vô lại nhà ngươi! Ai lại đấu pháp kiểu đó!”
Khuôn mặt nửa người nửa xương của hắn nay càng thêm khó coi, máu rỉ xuống từ trán.
Giữa trán Thanh Việt Bạch cũng vỡ, máu chảy vào mắt. Y nhổ phì một ngụm máu, phun miếng da vừa cắn ra, trừng hắn: “Ta còn chưa chê máu ngươi bẩn đâu, ngươi còn nói ta vô lại? Vô lại chính là ngươi đó!”
Bấy giờ ngọn lửa đỏ ấy thiêu thẳng lên người Cung Huyễn, khiến hắn sửng sốt.
Máu quỷ là thứ quan trọng nhất với Quỷ tộc, vậy mà trong tình cảnh vừa rồi Thanh Việt Bạch lại có thể lập tức nắm bắt điểm yếu này?
“Ta không biết chú quyết, nhưng thiêu như vậy chắc cũng đủ đi?”
Thanh Việt Bạch nheo mắt, điều khiển ngọn lửa đỏ rực đang thiêu người Cung Huyễn, tụ lại trong lòng bàn tay, rồi chậm rãi đưa ngón tay chạm lên mặt hắn…
Ngọn lửa mang theo máu quỷ bám lên da, nhanh chóng lan ra khắp người.
Cung Huyễn đau đớn đến run rẩy, toàn thân như bị đốt xuyên tim, nhưng vẫn cười gằn: “Thanh Việt Bạch… ngươi có biết không? Quỷ tộc bọn ta cùng huyết mạch cha mẹ tương thông, ta mà ch·ết, cha ta sẽ lập tức cảm ứng được… đến lúc đó…”
Hắn còn chưa nói hết, Thanh Việt Bạch đã cứng người.
Cả tòa thành ngập trong ngọn lửa lam đột nhiên sáng rực, uy áp khổng lồ kéo đến, một giọng nói già nua mà uy nghi vang vọng khắp trời đất:
“Là ai dám làm con ta bị thương…”
Cung Huyễn bật cười run rẩy, “Cha! Ngài thật sự tới a! Ha ha ha ha…”
Thanh Việt Bạch sững người, bị ánh lửa lam tách ra, y lùi nhanh mấy bước mới gắng đứng vững, ngẩng đầu nhìn về phía trước…
Một lớn một nhỏ, hai thân hình xương trắng đứng đó.
Một xương trắng lớn, một xương trắng nhỏ.
Thanh Việt Bạch nheo mắt, cứng người, thoáng ngạc nhiên- hóa ra xương trắng cũng có cha mẹ sao?
Cha Cung cúi đầu nhìn con trai bị thương, những mảnh xương cháy đen như bị nướng qua, đau lòng không thôi. Ông ta quay sang nhìn Thanh Việt Bạch, giọng lạnh lẽo mang uy áp: “Ngươi chính là người làm con ta bị thương?”
“Chậc.” Thanh Việt Bạch cũng học theo giọng Cung Huyễn, giả vờ bình thản, “Thật là phiền toái a…”
Cung phụ nheo mắt, giọng lạnh như băng: “Hả? Phiền toái cái gì?”
Thanh Việt Bạch đưa tay lau máu trên trán, trong lòng căng thẳng đến tim cũng đập loạn.
Đối phó một mình Cung Huyễn đã đủ khó, nay lại thêm một lão xương trắng, thật sự không chắc thắng nổi.
Nếu đã thế… liều một phen thôi. Dù sao cũng có thể niết bàn trọng sinh.
Hôm nay, đúng là quá khinh suất rồi.
Như thế nghĩ, Thanh Việt Bạch cắn chặt răng, nhìn chằm chằm cha Cung đang vận sức chờ phát động, lại mơ hồ chua xót trong lòng một chút.
Thế mà thật sự có người có thể vượt ngàn dặm vì một người mà đến… Đây là huyết mạch sao? Vì sao Pháp Lạc Đàm lại không đối xử như vậy với y?
Thanh Việt Bạch khẽ cười, nhìn cha con bọn họ: “Này, lão già, ngươi tính làm sao kết thúc đây?”
“Thần – Ma không thể cùng tồn tại, ngươi nghĩ còn có thể chấm dứt thế nào?” Cha Cung ánh mắt âm độc: “Đương nhiên là giết ngươi.”
Lửa bùng khắp trời, Thanh Việt Bạch cười khẽ, đôi cánh vàng sau lưng khai hỏa toàn bộ, áo quần bay tán loạn, má dính máu, trong mắt lại lướt qua một tia sát khí…
“Được a. Vậy ngươi tới thử xem. Bất quá, lão già, ngươi biết bổn cung chủ là người Thần giới chứ? Ngươi cảm thấy Thần giới có thể vì ta mà không giết Ma tộc để diệt sạch Quỷ tộc không? Còn Ma tộc có thể chịu từ bỏ Quỷ tộc các ngươi không?”
Cha Cung khựng lại.
Ma tộc và Quỷ tộc liên thủ từ lâu, chỉ có liên thủ mới không để bất kỳ tộc nào trong hai bị Thần tộc nuốt sạch.
Cung Huyễn kinh ngạc nhướng mày, ngẩng đầu nhìn Thanh Việt Bạch: “Nếu không phải hai tộc khác đường, ta thật sự muốn cùng ngươi làm bằng hữu… Não xoay nhanh đấy.”
Thanh Việt Bạch thầm nói ta mới không cần kết giao loại bằng hữu này, đánh không lại liền gọi người, ức h**p y không có ai để gọi tới phải không?!
Hừ.
“Ta nghe nói Thần cung chia hai chủ,” Cha Cung cười tủm tỉm, “Ngươi chính là vị chủ nhân thứ hai kia đi? Thông tuệ thì thông tuệ, nhưng ngươi và Pháp Lạc Đàm đã náo loạn đến thế, còn nghĩ Thần tộc sẽ báo thù cho ngươi? Còn mơ Thần tộc đứng về phía ngươi? Dựa vào cái gì?”
Thanh Việt Bạch khép mắt, hiểu đàm phán thất bại, chỉ có thể khẽ thở dài: “Được thôi, vậy chỉ có thể dùng võ lực phân thắng bại.”
Vừa dứt lời, trong lòng bàn tay Thanh Việt Bạch bốc lên lửa thần phượng hoàng màu vàng kim, cha Cung đối diện cũng cười lạnh, đâm ngọn lửa quỷ màu lam tới…
“Oanh!”
Hai luồng lực va vào nhau, trời đất nơi đây vang lên tiếng rung chuyển kinh người, chân trời nổi sấm sét, phảng phất Thiên Đạo sắp giáng lôi.
Cung Huyễn thất sắc, vội nắm lấy cánh tay cha, khuyên: “Phượng hoàng là con của Thiên Đạo, cha, hay là thôi đi…”
“Câm miệng!”Cha Cung quát, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Thanh Việt Bạch đối diện, ngàn vạn lần cũng không ngờ một tên nhóc đầu xanh lại có thể tiếp nổi chiêu của Chủ nhân Quỷ tộc!
Lúc này đã không còn là chuyện báo thù cho con… Nếu ông ta thua, mặt mũi ông ta để đâu? Cha Cung nghĩ ngợi, lại âm thầm tăng thêm một tầng lực.
Thanh Việt Bạch nghẹn một hơi, ho khan phun nửa ngụm máu, trước mắt tối sầm, nhưng đúng lúc đó, bỗng một luồng sức mạnh mạnh mẽ, nặng nề truyền đến từ phía sau…
“Thần tộc thì không, nhưng Long tộc sẽ đứng về phía y.”
Thanh Việt Bạch bỗng mở bừng mắt.
Nửa ngụm máu nơi môi bị một đầu ngón tay mang vết chai mỏng lau đi, trước mặt bỗng hiện ra một gương mặt quen thuộc, lạnh nhạt, tuấn tú, gương mặt ấy chậm rãi áp sát, mùi đàn hương lạnh lẽo quét qua toàn thân.
Làn môi hơi lạnh dán lên môi y, l**m lấy chút máu phượng hoàng, răng nanh nhẹ nhàng c*n l*n c*nh m** đầy đặn.
Thế nhưng…
“……Úc Hoài Kỳ?” Thanh Việt Bạch ngơ ngác nhìn người trước mặt, “Không phải ngươi đang ở thế gian sao?”
Đáp lại y là một tiếng rồng gầm chấn động, một con cự long hoàng kim xoáy lên từ dưới đất, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, há miệng máu khổng lồ, một nhát cắn đứt cha con nhà Cung!
Cự long nhai nhai hai cái, rồi quấn lấy thân hình Thanh Việt Bạch.
Thanh Việt Bạch: “…”
Y giơ tay, “bẹp” một cái đập lên đầu rồng: “Đừng thấy gì cũng ăn! Mau nhổ ra! Đó là Quỷ tộc! Không phải sườn nướng!”
Cự long là tâm tướng của Úc Hoài Kỳ, một loại tồn tại tương tự hoa quỳnh của Pháp Lạc Đàm.
Bản thân Úc Hoài Kỳ sắc mặt bình thản, nhưng vành tai lại ửng đỏ, nhìn chằm chằm bờ môi hồng nhuận của Thanh Việt Bạch: “… Ăn ngon.”
Thanh Việt Bạch nhìn hắn, lại nhớ lời Tư Mệnh, “Sao ngươi lại ở đây? Độ kiếp thành công trở về rồi?”
Úc Hoài Kỳ: “Ừm.”
Thấy hắn thần thanh khí sảng, Thanh Việt Bạch thở phào: “Cuối cùng không phải đi ở ổ ăn mày chứ?”
“… Không.” Úc Hoài Kỳ nhìn y, “Chim nhỏ, rất sạch… Không thích chỗ bẩn.”
Thanh Việt Bạch sững người, bỗng nhớ dáng vẻ mình tr*n tr** ngồi trong lồng ngực hắn, một cảm giác thẹn xưa nay chưa có ập khắp toàn thân, còn chưa kịp xấu hổ, cả người đã đau nhói…
Cúi đầu nhìn, là vết bỏng do lửa quỷ, e là sẽ để sẹo, biến xấu.
Trời ơi! Y không muốn có sẹo!
Trước mắt Thanh Việt Bạch tối sầm, thân thể mềm oặt ngã xuống, ngất đi.
“!” Úc Hoài Kỳ vội ôm lấy y: “Thanh Việt Bạch?!”
…
Trong sơn động, tiếng nước chảy róc rách.
Trong suối lễ, Thanh Việt Bạch khoác chiếc áo mỏng màu trắng, được Úc Hoài Kỳ ôm trong ngực.
Dòng suối trắng sữa tỏa ra linh khí vô biên, từng đợt từng đợt nhẹ nhàng được Thanh Việt Bạch hấp thu, da thịt bị lửa quỷ thiêu rát dần dần phục hồi.
Sắc mặt Úc Hoài Kỳ vẫn âm trầm khó coi. Hắn giơ tay vẽ ra một đạo truyền âm trong không trung, gửi đến lãnh địa Long tộc.
“Gặp Quỷ tộc, giết không tha.”
…
Thanh Việt Bạch mơ hồ cảm giác như mình đang được ôm, bỏng rát rút đi, thay vào đó là một luồng ấm áp chảy khắp người.
Có một bàn tay dày lướt qua cổ chân, Thanh Việt Bạch giật mình tỉnh dậy, cảnh giác đá một cái! Lại bị nắm lấy mắt cá chân, ấn xuống mép suối lễ.
“Trốn cái gì?” Đôi mắt màu máu của Úc Hoài Kỳ nhìn y, nheo lại hỏi: “Thanh Việt Bạch, có phải chúng ta nên nói chuyện… chuyện ngươi không từ mà biệt?”
Thấy là hắn, Thanh Việt Bạch thả lỏng, lầm bầm: “Là ngươi à, đồ rồng ngốc.”
Hù chết y, còn tưởng là Pháp Lạc Đàm.
Khoan đã, cái gì mà không từ mà biệt?
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nghi hoặc, chỉ vào mình: “Ngươi nhận ra đó là không từ mà biệt ư? Chẳng phải con tiểu khổng tước kia già chết bình thường sao?”
Úc Hoài Kỳ khựng lại, không nói nhiều, chỉ chậm rãi áp sát.
Khoảng cách hai người chỉ còn gang tấc trong nháy mắt, mùi đàn hương lạnh lại một lần nữa lan tới. Tim Thanh Việt Bạch đập dồn, đôi mắt xanh lục thoáng đầy bối rối.
… Con rồng ngốc này muốn làm gì?
“Cách ta xa một chút…” Thanh Việt Bạch nói nhỏ, “Ngươi thò lại gần làm gì…”
Mắt Úc Hoài Kỳ lóe lên, nâng cằm y: “Không phải ngươi muốn cưỡi rồng hay sao? Hửm?”
Trong ao bốc lên làn sương trắng, nước suối lễ hơi lạnh, phảng phất mùi u hương, thấm ướt y phục trắng trên người hai người.
Cổ họng Thanh Việt Bạch giật giật, cụp mắt nhìn, chỉ thấy y phục trắng của Úc Hoài Kỳ nửa mở, bọt nước men theo thân thể rắn chắc trượt xuống, thấp hơn chút nữa…
“!!!”
Không ngờ rồng có hai cái!
“…Hửm?” Giọng Úc Hoài Kỳ khàn khàn, “Tiểu phượng hoàng, nhìn chỗ nào vậy?”
Lỗ tai Thanh Việt Bạch lập tức đỏ bừng như lửa, cả người đỏ lựng, ngay cả tóc cũng vì hơi nóng mà bồng lên.
“Ta… Ta…”
Úc Hoài Kỳ nheo mắt, lòng bàn tay hơi thô ráp giữ lấy đùi Thanh Việt Bạch, đầu ngón tay khẽ vuốt…
Thanh Việt Bạch khựng lại, thân thể hơi cứng, gắng gượng trấn định, tim đập dồn: “Làm sao ngươi biết ta từng nói loại lời đó? Ngươi đâu có tới Thiên cung mấy lần?”
“À.” Khóe môi Úc Hoài Kỳ khẽ nhếch, “Bởi vì ta đã…”
Đôi mắt màu máu khẽ rũ, lướt qua thân thể Thanh Việt Bạch, làn da trắng như bạch ngọc kiêu quý, đầu ngón tay vừa trượt qua liền lưu lại dấu vết…
“Theo dõi ngươi, Coi. Gian. Ngươi.”