Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Ngươi là ai?” Huyên Linh hỏi.
Sự tình đêm qua quá mức hoang đường, lúc Úc Hoài Kỳ bị đá ra ngoài còn quên mang mặt nạ. Giờ bị hỏi thẳng như vậy, hắn thật sự không biết nên đáp thế nào.
May mắn thay, đúng lúc này cửa phòng mở ra, Thanh Việt Bạch đã y phục chỉnh tề , hai tay khoanh trước ngực, bình thản nói:
“Hắn là sư đệ của ngươi- Ngư Chu. Mau gọi sư tỷ.”
Hai chữ sư đệ được y cố ý nhấn mạnh, ánh mắt liếc Úc Hoài Kỳ một cái, trong lòng thầm nghĩ: Gọi đi, ngươi thích giả trang mà, bây giờ bị bắt gọi tiểu nha đầu này một tiếng sư tỷ, xem ngươi có xấu hổ không!
Y tự nhận ánh nhìn kia không mang theo cảm xúc, nhưng rơi vào mắt Úc Hoài Kỳ lại hoàn toàn khác.
Nhớ tới đêm qua đôi mắt trong veo như hồ nước này bị mình dùng đuôi khi dễ đến đỏ hoe, Úc Hoài Kỳ không chút do dự, mở miệng: “Sư tỷ.”
Thanh Việt Bạch: “…”
Cáo già xảo quyệt! Còn dám giả vờ ngoan ngoãn!
Huyên Linh há hốc miệng: “A?! Nhưng sao hắn lại biến thành bộ dáng này?”
Úc Hoài Kỳ sớm đã nghĩ trước, lập tức nghiêm mặt nói: “Tìm Ninh Ngàn tu sửa dung mạo.”
“Ta hỏi sư tôn, không hỏi ngươi.” Huyên Linh lập tức kéo tay áo Thanh Việt Bạch, tràn ngập địch ý nhìn chằm chằm Úc Hoài Kỳ, trong lòng đầy cảnh giác — trên người tên này toàn là hơi thở muốn cướp sư tôn!
“Sư tôn, ngài nói cho đệ tử nghe đi!”
Ánh mắt Thanh Việt Bạch khẽ dao động.
Ninh Ngàn nổi danh là tu sĩ chỉnh dung đệ nhất trong giới tu tiên, nhận tiền không nhận người, ai trả đủ linh thạch thì hắn làm, chuyện quỷ quái gì cũng dám nhận. Từ lão nhân tám mươi đến trẻ con ba tuổi, ai cũng biết cái danh keo kiệt này của hắn.
Trong nguyên tác, quả thật Ngư Chu đã dùng lý do đó để che giấu thân phận.
“Không sai biệt lắm đi.” Thanh Việt Bạch gật đầu qua loa, không muốn đối đầu trực diện với Long Ngạo Thiên, chỉ hy vọng Úc Hoài Kỳ sớm xong việc của hắn rồi rời khỏi phái Thiên Nhất.
Đêm qua, nhân lúc Úc Hoài Kỳ còn “tình sâu ý nặng”, y đã tranh thủ hỏi hắn đến phái Thiên Nhất để làm gì.
“Dù sao cũng sẽ không hại ngươi.” Khi ấy, Úc Hoài Kỳ bị y bắt được nhược điểm, sắc mặt thoáng tối lại, “Giờ có thể buông ta ra chưa?!”
Cái kiểu biểu cảm gì vậy chứ! – Thanh Việt Bạch tức giận nghĩ thầm, rõ ràng ta còn chưa chạm vào ngươi! Nhưng y bị hắn nắm chặt, đành phải rụt tay về.
Tuy Mậu Chi khiến hai người chịu ảnh hưởng mà song tu, nhưng cũng may không như trong nguyên tác — kéo dài ba tháng liền. Lần đó xem như đã bớt đi một nửa tai kiếp.
Có lẽ nhận ra cảm xúc trong mắt y, Úc Hoài Kỳ khẽ cười, cúi đầu cắn một cái lên hầu kết của y, giọng khàn khàn:
“Một lần không đủ, sau này ngươi sẽ biết thế nào là dấu ấn của Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
Rốt cuộc ngươi đang nói cái gì hả?! Mau biến đi cho ta! – Thanh Việt Bạch giận đến run, một tay vỗ mạnh lên đầu Yêu tướng hồ ly, coi như thúc giục hắn cút đi cho mau.
…
Ngoài cửa phòng khách đ**m.
“Công nhận mặt hắn chỉnh cũng đẹp thật đó.” Huyên Linh tò mò thò lại gần, đưa tay định chọc thử- ai ngờ Úc Hoài Kỳ lạnh lùng liếc nàng một cái.
Cái nhìn kia giống như dã thú nhìn chằm chằm con mồi, khiến Huyên Linh rùng mình, sợ hãi lùi về, sắc mặt tái nhợt.
Úc Hoài Kỳ rút lại ánh mắt, bình thản nói: “Nam nữ khác biệt, sư tỷ nên giữ lễ một chút.”
“Chọc một chút thì sao? Cô nương người ta chọc có chết ai đâu.” Thanh Việt Bạch thấy buồn cười, vươn tay chọc lên mặt Úc Hoài Kỳ một cái, xóa đi cái lúm đồng tiền giả kia.
Úc Hoài Kỳ lạnh mặt: “Nàng không được chọc.”
Tại sao? — Thanh Việt Bạch ngẩn người. Rõ ràng trong nguyên tác, biết bao nữ chủ đều từng chọc qua a!
“Ha ha…” Huyên Linh cười gượng, cố làm dịu không khí, “Sư tôn, chúng ta vẫn nên mau đến bí cảnh đi, Vân Thanh sư bá đang đợi ngài đó.”
…
Đại hội Vân Kính tổ chức tại một vùng núi non hùng vĩ, do người của phái Tiên Minh trấn giữ.
Phía chân trời, tinh không mênh mông vô tận. Giữa rặng núi trập trùng, một cánh cửa kính cổ xưa khắc họa hình lá ngô đồng thật lớn bay lơ lửng, trong gương phản chiếu cảnh tượng như biển động mưa giông, từng đợt ánh sáng trắng chớp lóe không ngừng.
Trước kính cổ có mấy nghìn người tụ tập, tất cả đều chờ khoảnh khắc bí cảnh được mở ra vào canh ba chính ngọ.
Người thì ngồi thiền trên đài sen giữa không trung, như tượng Quan Âm giữa trời; người lại nằm trên cây, dựa bóng râm để tránh ánh mặt trời chói chang.
Thời gian mở bí cảnh chỉ còn lại ba mươi phút.
“Sư, sư, sư tôn,” một đệ tử mặc áo trắng thêu hoa thược dược tím khẽ run rẩy nói với vị thanh niên đang ngồi trên đài sen, “ta khẩn trương quá a!”
Thanh niên kia cũng mặc bạch y thược dược tím, giọng thản nhiên: “Khẩn trương cái gì. Chút nữa bản thiếu chủ sẽ mang ngươi vào.”
Nghe vậy, đệ tử lập tức yên tâm, nhưng lại phát hiện ánh mắt của thiếu chủ đang dừng ở trong đám đông, dường như tìm kiếm ai đó.
Ở giữa tầng mây, muốn tìm một người giữa biển người phía dưới quả thực khó như tìm kim đáy bể.
“Người ngồi trên đài sen giữa không trung kia là ai? Bộ dáng kiêu ngạo thật.” Phía dưới, một nam nhân áo đỏ đứng trên đầu một con xà ba đầu, cong môi cười lạnh.
“Người ngồi đài sen, áo trắng thêu thược dược tím đó là vị đệ nhất thiên hạ của Ngạo Tuyết Môn, Vạn Thời Từ.”
“Ha ha, ngồi xà ba đầu thì khiêm tốn hơn chắc?” Một tu sĩ đang tựa dưới tán cây lười biếng mở mắt, giọng nhạt nhẽo, “Hơn nữa, con xà của ngươi kêu khó nghe quá.”
Tính khí nam tử áo đỏ nóng như lửa, nghe vậy liền bật dậy, trường kiếm hiện ra trong tay, chỉ thẳng người kia, giận dữ: “Ngươi dám nói Tiểu Điềm Điềm nhà ta kêu khó nghe?!”
“Tiểu Điềm Điềm nhà ngươi nói ngươi dẫm đau chân nó.”
Một giọng nói lạnh lùng vang vọng từ nơi xa, mỗi âm tiết đều mang theo hàn ý như tuyết trời Cửu Thiên.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong núi non, yêu thú đồng loạt gào rống — cảnh tượng kỳ lạ chưa từng xuất hiện tại đại hội Vân Kính, khiến tất cả ánh mắt đều hướng về nơi phát ra tiếng nói kia.
Một thanh niên đạp trường kiếm mà đến, áo choàng đen thêu chỉ vàng, mặt mày tuấn tú, ánh mắt bình thản, tư thế phi hành ung dung không nhanh không chậm…
Chính là Úc Hoài Kỳ.
“Ngươi là ai? Sao lại biết Tiểu Điềm Điềm nhà ta không vui khi bị dẫm?!” Nam nhân áo đỏ chống nạnh, ánh mắt dừng trên lệnh bài treo ở hông hắn, nhận ra liền kinh hô: “Phái Thiên Nhất?”
“Phái Thiên Nhất thì sao?”
Một giọng nói khác vang lên, cùng lúc đó một bóng áo lục đậm đạp mây trắng bay đến, chậm rãi dừng bên cạnh Úc Hoài Kỳ, “Đây là đệ tử ta, Ngư Chu.”
“Ngươi lại là ai?!” Nam nhân áo đỏ tức giận đến run, “Tại sao toàn phi lơ lửng trên trời thế hả?! Xuống đây cho ta!”
Cùng lúc ấy, người ngồi trên đài sen chợt động, thần sắc vốn điềm nhiên bỗng thay đổi. Hắn lập tức bật người lên, thân ảnh lóe sáng, kêu lớn:
“Thanh Việt Bạch! Ngươi thật sự tới sao?!”
Dưới đất lập tức vang lên một tràng xôn xao, mọi người bàn tán ồn ào:
“Thanh Việt Bạch? Là vị trong thoại bản kia sao?”
“Khoan đã, trên mây là Thanh Việt Bạch, vậy chẳng phải người trên đài sen kia chính là vị đệ nhất thiên hạ Vạn Thời Từ à?!”
“Nghe nói hai người bọn họ từng suýt đính hôn đấy!”
…
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, vừa nghe tiếng gọi ấy, liền nghĩ — giọng này sao nghe quen tai thế nhỉ?
Vạn Thời Từ như mũi tên rời cung, từ đài sen phóng thẳng xuống, ôm chặt lấy y!
Đệ tử Ngạo Tuyết Môn chưa từng thấy sư tôn mình thất thố như vậy, ai nấy đều trố mắt, cứng đờ tại chỗ.
Thanh Việt Bạch còn chưa kịp phản ứng đã bị một thân ảnh tỏa hương hoa lan ôm trọn vào lòng.
“Tiểu Việt! Ta nghe Lâm Bạch Vân nói ngươi sẽ tới, còn không tin, không ngờ ngươi thật sự đến!” Vạn Thời Từ hưng phấn nói.
Úc Hoài Kỳ vừa thu kiếm lại, lạnh lẽo nhìn về phía họ, giọng nhàn nhạt: “Ngươi là ai?”
Trên mây trắng, Huyên Linh vì độ cao mà hơi choáng, liền giơ tay hô to: “A, cái này… cái này ta biết! Là ca ca dâng mệnh!”
Không trung lập tức rơi vào tĩnh mịch.
“?” Úc Hoài Kỳ chậm rãi cúi đầu, giọng lạnh hơn: “Ca ca dâng mệnh?”
Huyên Linh chỉ mới Trúc Cơ kỳ, chưa biết ngự kiếm, nhưng lại nghe thoại bản không ít, liền hăng hái kể: “Năm đó, ở Ngạo Tuyết Môn, lần đầu gặp sư tôn, hắn nói đặc biệt đặc biệt thích sư tôn, chỉ cần sư tôn chịu đính hôn với hắn, hắn sẽ tặng cả mạng sống cho sư tôn! Sau đó hắn còn được gọi trong thoại bản 《 Mỹ nhân phong hoa lục: Kiếm Tôn hung hăng sủng 》 là ca ca dâng mệnh! …”
Nghe đến đây, Thanh Việt Bạch lập tức hiểu ra, vội giãy dụa: “Vạn Thời Từ! Buông ta ra!”
Vạn Thời Từ ôm chặt hơn, giọng đầy hưng phấn: “Nhiều năm không gặp, eo ngươi vẫn mềm như trước! Ưm Ưm Ưm!!”
Chưa kịp nói hết, hắn đã bị Úc Hoài Kỳ bịt miệng, mạnh mẽ kéo tách khỏi Thanh Việt Bạch.
“Ngươi lặp lại lần nữa cái gì mềm?” Giọng Úc Hoài Kỳ trầm thấp, dừng ngay bên tai Vạn Thời Từ.
“Eo!” Huyên Linh vô tư hô lên, vung tay: “Ta nghe rõ, là eo nha!”
Thanh Việt Bạch: “…”
Y nhắm mắt, hoàn toàn tuyệt vọng.
Rốt cuộc vì sao, trong một nơi trang nghiêm như đại hội Vân Kính này, lại bàn tới xem eo của ta mềm hay không như vậy hả?!