Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Anh vừa nói gì vậy?”
Cô nâng lấy khuôn mặt đang muốn né tránh của anh.
Phi Cẩm Triệu cúi đầu: “Quá nửa đêm rồi, em nên đi ngủ thôi.”
Cậu vẫn không thể nói ra lời ấy. Cậu còn phải tính đến khả năng thất bại, để dù thế nào cô cũng có thể sống một đời yên ổn.
Thực ra câu cậu nói lúc nãy đâu có dài như vậy. Khương Noãn Noãn nhéo mặt cậu: “Anh gạt em đấy, em không ngủ đâu.”
“Vậy thì… không ngủ.” Cậu thuận theo.
Cậu vẫn không chịu nói ra, cô cũng không ép nữa, chỉ ôm lấy cậu, gối đầu trên chân cậu, lì lợm chẳng chịu đi. Cho đến khi pháo hoa nửa đêm kết thúc, tiếng ồn ào qua đi, cơn buồn ngủ lại ập tới.
Phi Cẩm Triệu tắt tivi, cúi xuống bế cô lên: “Về phòng ngủ thôi.”
Cô vắt chân quanh eo cậu, đầu tựa vào vai, mắt lim dim: “Ngủ phòng nào?”
Cậu khựng lại, thấp giọng: “Phòng khách.”
Khương Noãn Noãn ngẩng đầu, mất hứng: “Anh trải giường sẵn rồi à? Có ai từng ngủ ở đó chưa?”
Cậu nào còn không hiểu ý cô, môi khô khốc, khẽ đáp: “Chưa từng có ai ngủ, giường cũng chưa trải. Chỉ có phòng ngủ chính thôi.”
Cô ôm chặt cổ cậu, thở dài: “Thế thì chẳng còn cách nào khác, tối nay em chỉ có thể ngủ với anh.”
Dù sao bọn họ cũng từng ngủ chung, thậm chí trong men say còn có kỷ niệm mật ngọt.
Cậu dùng chân khép cửa phòng ngủ, cánh tay bật đèn.
Cảnh tượng trước mắt làm Khương Noãn Noãn sững người vài giây.
Cạu đã dọn hết đồ đạc từ ngõ Thập Lý về đây, đều là những món cô từng mua.
Giọng cậu trầm thấp hơn thường ngày: “Trong tủ có quần áo của em, đi rửa mặt đi.”
Ngay cả quần áo của cô cậu cũng chuẩn bị…
Cậu muốn đặt cô xuống, nhưng cô lại quấn chặt chân hơn: “Anh mang hết đồ của em về rồi?”
Trong không khí phòng ngủ, mùi hương đào quen thuộc lẩn khuất, hương từ tinh dầu trên tủ đầu giường cùng nhãn hiệu với nước hoa cô thường dùng.
Cô nhìn cậu, bừng tỉnh: “Có phải mỗi đêm anh đều nhớ em không?”
Bí mật bị chạm trúng, tim cậu đập dồn dập, lông mi dài rủ xuống che giấu cảm xúc: “Xuống rửa mặt đi.”
Khương Noãn Noãn cố ý cúi xuống gần cậu, ngón tay chạm cằm cậu: “Anh có muốn uống chút rượu không?”
Cậu hơi sững, ngẩng lên: “Giờ sao?”
Cô gật đầu: “Lúc anh uống rượu dễ phát điên lắm, quên rồi à? Hôm nay sao không vậy? Em nhớ anh cũng có uống mà.”
Ý nghĩ của cô đã quá rõ ràng, cậu đâu còn không hiểu.
Ngón tay cậu khẽ run, xoay người ném cô xuống chiếc giường mềm. Mùi hương thanh lạnh của cậu bao phủ lấy cô, những ngón tay dài vuốt tóc, ôm gáy kéo cô lại gần.
Nụ hôn nóng bỏng rơi nơi khóe môi, giọng khàn khàn hỏi: “Ý em là thế này sao?”
Vẻ ngoài cậu vẫn bình tĩnh, nhưng trong mắt đã trào dâng khát vọng bị giam cầm quá lâu.
Hơi thở hòa quyện, Khương Noãn Noãn cài ngón vào tóc sau gáy cậu, khẽ thì thầm: “Anh cũng có thể không hiểu theo cách này.”
Một cái v**t v* nhẹ nhàng, như một sự thèm khát, hoàn toàn phá vỡ chút bình tĩnh cuối cùng trong tâm trí người đàn ông. Cô đồng ý, cô bằng lòng và cậu hành động một cách vô lý, nắm lấy cổ tay cô và ấn nó xuống ga trải giường, những cử động của cậu không thể kiểm soát nhưng vẫn cố gắng hết sức để hôn cô một cách dịu dàng.
Bị ép giữa giường và cơ thể cậu, cơn đau nơi cổ tay chẳng thấm vào đâu so với nụ hôn dồn dập cướp hết hơi thở. Sự hưng phấn bí mật khiến cô như say, vừa đau vừa khoái lạc.
Cô hiểu nỗi kìm nén của cậu, cũng muốn cho cậu phút giây thả lỏng.
Vô tình chạm vào điều khiển trên giường, nhạc bật lên. Người đàn ông đè trên người cô khựng lại, lý trí được kéo về chút ít. Cậu ngồi sang bên cạnh, cơ bắp lộ rõ dưới lớp áo, hơi thở nặng nề.
“Anh không định…” Giọng cậu khàn đặc, ánh mắt lẫn lộn giữa d*c v*ng và kiềm chế.
Cậu sẽ không làm vậy khi chưa thấy được tương lai. Nhưng sự chủ động của cô khiến cậu suýt mất kiểm soát.
Khương Noãn Noãn nằm th* d*c, nghe bản nhạc vang trong phòng, khẽ hỏi: “Bài này tên gì?”
“Untended.” Cậu nhẫn nhịn đáp.
Cô bật đèn, kéo váy leo lên người cậu, bàn tay mềm mại đặt nơi ngực cậu: “Lời bài hát hợp với tình cảnh chúng ta bây giờ.”
Cậu siết lấy cổ tay cô, ánh mắt ngập tràn tình cảm: “Đừng tiếp tục nữa, em có hiểu hậu quả không?”
Một tay bị giữ chặt, cô vẫn bình thản, bàn tay kia trượt xuống eo cậu, rồi thấp hơn.
Tối nay cậu mặc quần đơn giàn, buộc hờ bằng sợi dây rút.
“Em hiểu.” Cô ngẩng lên, ngón tay kéo lỏng nút thắt: “Nhưng em muốn tặng anh một món quà năm mới đặc biệt.”
Mỗi lần họ đều giữ khoảng cách. Việc quá giới hạn nhất cậu từng làm chỉ là lặng lẽ vào nhà tắm xả nước lạnh. Cô biết hết tâm tư ấy, cũng vì biết nên càng thấy thương.
Khi ngón tay cô chạm vào, cơ thể cậu cứng đờ, tay lập tức chặn lại: “Khương Noãn Noãn!”
Da đầu tê dại, thần kinh căng như muốn nổ tung, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, hô hấp gấp gáp. Trong căn phòng tĩnh lặng, tiếng tim cậu như trống dồn.
Cô ghé môi hôn cậu, chẳng màng cảnh cáo. Bàn tay đặt nơi eo cô cũng chứng minh rõ cậu muốn chối mà không thể.
“Em không rành lắm, nhưng chắc chắn còn hơn việc để anh phải tắm nước lạnh.”
Cô thật sự khiến cậu phát điên.
Cậu buông tay đang cản lại, vùi mặt vào hõm vai cô, tiếng rên nghẹn ngào.
“Em đã nghe thấy…” Lời cậu đứt quãng, giọng run rẩy.
“Ừ, không chỉ một lần.” Cô thẳng thắn đáp, khiến cậu càng run rẩy.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt mờ mịt, mồ hôi thấm bên tóc mai, hơi thở đứt đoạn.
Rèm cửa chưa kéo kín, một nửa ánh sáng rọi vào.
Đêm ấy với Phi Cẩm Triệu đặc biệt dài, cậu bỏ hết lớp giáp, phó mặc trọn vẹn dưới tay cô. Nhưng đàn ông luôn có chút tự tôn, cuối cùng cậu lại chủ động, gần như hôn khắp cơ thể cô.
“Để anh.” Giọng trầm thấp của cậu khàn đặc, gọi tên cô từng tiếng.
Đôi chân thon trắng quấn lấy tấm lưng rắn chắc, Khương Noãn Noãn ngửa đầu, tiếng rên không kìm nổi bật ra.
Rốt cuộc ai mới là món quà của ai, cho đến gần sáng cũng chẳng rõ.
…
Sáng mồng một, tiếng pháo dày đặc khiến trưa trời vẫn mịt mù khói.
Trong phòng, quần áo vương vãi. Khi nguồn nhiệt bên cạnh rời đi, Khương Noãn Noãn cuộn mình trong chăn, thành một cái kén nhỏ.
Một lát sau, cô nghe tiếng pháo nổ, biết đã muộn, miễn cưỡng mở mắt, tóc rối che nửa khuôn mặt.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng.
Âm thanh thay đồ vang lên, cửa mở.
Phi Cẩm Triệu bước đến, vén tóc rối của cô.
Cô nhìn cậu, nhớ lại chuyện tối qua, má đỏ bừng. Tự dưng thấy hơi ngượng… có lẽ vì mình chủ động quá.
Cậu khẽ vuốt mặt cô, cúi xuống. Cô lập tức nhắm mắt, nhưng nụ hôn lại rơi lên trán, giọng cậu rất bình thường: “Trưa nay ăn gì?”
Một câu giản dị khiến cô thở phào: “Cơm bát bảo.”
Cậu gật đầu, môi khẽ cong: “Anh đã chuẩn bị nước rồi, mau ra khỏi chăn đi.”
Trong chăn chẳng có gì, cô nghe lời mở ra, cúi nhìn đôi chân trần chi chít dấu hôn, lúc ấy mới nhận ra vấn đề…
Người bị làm đến ngốc rồi.
Nhưng muốn kéo chăn lại thì càng mất mặt hơn.
——
(cơm bát bảo giống kiểu xôi ngọt bên mình. Nó làm từ gạo nếp hấp, bên trên trang trí thêm táo tàu, long nhãn, kỷ tử, hạt dưa, đậu đỏ, hạt sen… và thường rưới thêm mật đường.)