Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mật mã cửa căn hộ của Phi Cẩm Triệu trước đó đã nói cho cô, Khương Noãn Noãn mở cửa bước vào, nghe thấy giọng nam trầm lạnh lẽo đang nói chuyện điện thoại. Cô men theo âm thanh nhìn tới Phi Cẩm Triệu đứng sừng sững trước cửa sổ sát đất phòng khách, khí thế ngút ngàn. Ánh sáng buổi sáng còn sót lại rọi phía sau cậu, nhưng cũng không xua được sự đơn điệu lạnh lẽo trong căn hộ với gam màu thống nhất, đường nét thẳng tắp, chẳng chút hơi ấm.
Cậu nghiêng mặt sang, trán nhíu sâu. Nhìn thấy cô xách theo mấy túi lớn, trong mắt hiện rõ vẻ bất ngờ. Vừa trả lời điện thoại, cậu vừa đi tới đón đồ.
“Bảo công ty săn đầu người tiếp tục tìm, người thiết kế nhất định phải đến làm sau Tết.”
Cúp máy, Phi Cẩm Triệu hỏi:
“Hôm nay Tết, sao em lại tới?”
Khương Noãn Noãn khui túi đồ, lấy từng hộp hạt khô, kẹo socola gói đỏ chói đặt lên bàn:
“Em sợ anh quên hôm nay là Tết, bận quá đến cơm cũng chẳng nấu, nên tới đây bầu bạn với anh nè.”
Cô ngẩng đầu nhìn, trong đôi mắt chỉ phản chiếu hình bóng mình cậu. Lại mặc đồ đỏ rực rỡ, tươi vui hết mức, chọc thẳng vào lòng cậu. Trái tim Phi Cẩm Triệu khẽ run, khẽ gật đầu:
“Quả thật đã quên. Trong nhà cũng chẳng có gì ăn, phải ra mua chút đồ.”
Khương Noãn Noãn ra dáng “Em biết ngay mà”:
“Vậy phải đi mau đó, chợ mà đóng cửa thì sao?”
Cô đến cũng không sớm, vòng qua nhà họ Khương rồi mới tới, đã gần mười giờ. Chậm thêm chút nữa thì chẳng còn chợ nào.
Phi Cẩm Triệu trở vào phòng lấy áo khoác, cầm chìa khoá xe:
“Đi thôi.”
Cậu vừa mua một chiếc SUV màu đen. Khương Noãn Noãn vốn định tự lái xe, nhưng thấy cậu có xe liền vui vẻ ngồi ghế phụ, nghiêng đầu chăm chú nhìn.
Cậu lái ra khỏi khu, thản nhiên nói:
“Xe cũ, để đi lại. Trò chơi di động trước đây làm ở trường, dù ngắt quãng nhưng vẫn có thu nhập.”
Cậu không dựa vào ai, tự mình mua.
Khương Noãn Noãn nghe ra ý cậu, mắt sáng rỡ:
“Em biết Phi Cẩm Triệu luôn rất giỏi.”
Phi Cẩm Triệu mím môi, liếc cô một cái rồi quay đi, lòng ngổn ngang. Cậu chỉ là không muốn mỗi lần đi đâu cũng để cô lái, hoặc cùng chen xe buýt, nên bỏ hơn chục ngàn mua chiếc SUV vừa hợp thân phận hiện tại, lại không quá phô trương. Ngoài số tiền này, toàn bộ tài sản còn lại cậu đã đổ vào công ty game hấp hối, còn mang khoản nợ ngân hàng mấy triệu.
Cậu có thể bất cứ lúc nào rơi vào cảnh trắng tay.
Trong chợ chỉ còn vài sạp lác đác sắp dọn. Khương Noãn Noãn đeo khẩu trang, đi bên cạnh cậu nhìn cậu chọn mua từng món.
Khi ngang sạp cá, Diệp Hàng đang thu dọn, chẳng thấy Phó Dĩnh đâu. Hắn ta cười nói với chủ sạp bên cạnh, tinh thần phấn chấn:
“Tôi phải về sớm, tối còn tới nhà mẹ vợ ăn cơm, về nhà tắm rửa chuẩn bị đã.”
Người bán vừa làm cá cho Phi Cẩm Triệu, vừa đáp:
“Tôi nghe nói rồi, anh từ trong tù ra, giờ thành rể hào môn, sau này uống rượu đánh bài nhớ đừng quên anh em nhé.”
Diệp Hàng cười ha hả, trong mắt lộ rõ kiêu ngạo:
“Chắc chắn, chắc chắn rồi.”
Khương Noãn Noãn thu ánh mắt lại, Phi Cẩm Triệu nhận cá, chợt một chiếc xe rác chạy ngang, cậu thuận tay kéo cô vào lòng.
Đúng lúc đó, gia đình Vinh Chiêu xuất hiện.
Hai bên mặt đối mặt, ký ức lập tức kéo mọi người về vụ tin tức chấn động khi xưa: Thằng bé lớn lên ở nông thôn như chó hoang, ăn nhờ khắp nơi, hoá ra lại là con riêng của một nhà hào môn lừng lẫy ở Lăng Cảng.
Tin cậu nhận lại gia tộc lan tràn khắp nơi, chấn động cả thôn, khiến không biết bao người há hốc mồm.
Giờ nhìn lại, khí chất thanh lạnh xuất chúng, ăn mặc sang trọng, thêm ánh hào quang giàu có, cậu quả nhiên trông cao quý khác hẳn.
Vinh Chiêu vẫn nhớ lời cậu từng lạnh lùng nói - chưa từng yêu cô ta. Ánh mắt cậu từ sớm đã dừng nơi người con gái khác.
Cô ta nhìn Khương Noãn Noãn được cậu che chở trong lòng, môi đắng chát, muốn quay lưng rời đi. Nhưng ba mẹ lại xách túi đồ bước lên chào hỏi.
Bà Vinh vui vẻ:
“Cẩm Triệu à, xa xa đã thấy giống, tới gần quả đúng là con rồi. Bây giờ sống tốt, cả người cũng rạng rỡ hơn hẳn.”
Bà quay đầu gọi:
“Chiêu Chiêu, còn đứng đó làm gì? Con nhớ nó bao lâu nay, giờ gặp rồi, không chào một tiếng?”
Từ bỏ Phi Cẩm Triệu, Vinh Chiêu vốn hối hận. Sang nước ngoài tìm đàn ông khác để k*ch th*ch cậu, giờ cũng hối hận. Quá nhiều tiếc nuối, cộng thêm cảnh cậu che chở một cô gái xinh đẹp thành phố, khiến cô ta chẳng dám mở miệng.
Bà Vinh đẩy con gái ra trước mặt cậu, còn mong cậu có phản ứng đặc biệt gì đó.
Vinh Chiêu chẳng muốn, nhưng ánh mắt va phải đôi mắt nâu nhạt bình tĩnh kia, lại nhớ tới chuyện bị từ chối.
Cô ta mấp máy môi, giọng khô khốc:
“Chúc… Chúc mừng năm mới.”
Phi Cẩm Triệu gật đầu:
“Năm mới vui vẻ.”
Cậu chẳng biểu cảm gì đặc biệt, chỉ cúi mắt nhìn sang Khương Noãn Noãn bên cạnh, giọng mềm đi giải thích:
“Là hàng xóm cùng thôn trước đây, lúc bà ngoại qua đời em từng gặp.”
Cô đeo khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt cong cong:
“Em biết, vẫn nhớ mà.”
Nhìn bầu không khí giữa họ tự nhiên, thân mật, mắt Vinh Chiêu ươn ướt. Cô ta muốn rời đi, nhưng mẹ lại giữ chặt tay:
“Đúng vậy, người cùng thôn ra ngoài phải quan tâm nhau. Chiêu Chiêu với con hồi cấp ba cũng học chung, tình cảm còn rất tốt.”
Da mặt dày đến mức này, Khương Noãn Noãn chỉ khẽ tặc lưỡi trong lòng.
Ngày xưa, họ khinh thường Phi Cẩm Triệu bao nhiêu, sợ con gái vướng vào cậu, giờ cậu đổi thân phận liền xoay mặt làm quen.
Ông Vinh cũng thấy vợ mình quá mặt dày, nhưng nghĩ tới chuyện có thể kéo quan hệ với nhà giàu, cho dù chỉ là con riêng, cũng đáng.
Phi Cẩm Triệu không muốn nói nhiều, thấy quầy khoai tây sắp dọn, liền cắt ngang:
“Chúng tôi đi trước, còn phải mua đồ.”
Bà Vinh cười híp mắt:
“Nhà con ở đâu? Chúng ta đều ở Lăng Cảng, sau này tiện qua lại, chúc Tết cũng tốt.”
Phi Cẩm Triệu bước khựng lại, cuối cùng rút một tấm danh thiếp đưa cho bà, kéo Khương Noãn Noãn rời đi.
Chỉ là một tấm danh thiếp xã giao công thức, trực tiếp ngăn cách mọi ý đồ thân cận.
Mua được khoai tây Khương Noãn Noãn muốn, cậu hỏi:
“Em muốn ăn vị gì? Chua cay?”
Cô khoác tay cậu:
“Anh nấu ngon hơn em nhiều, vị nào em cũng thích.”
Khoé môi cậu khẽ cong:
“Ừ.”
Một người cúi đầu lắng nghe, một người ngẩng mặt thì thầm bên tai. Dù chỉ ở chợ, từ xa nhìn cũng ngọt đến nỗi như phủ đầy bong bóng hồng.
Vinh Chiêu nhìn cảnh ấy, tim nhói lên, hất tay mẹ:
“Mẹ không thấy mất mặt sao!”
Bà Vinh không hiểu:
“Mất mặt gì? Hai đứa từ nhỏ quen nhau, cảm tình không tệ, trước kia nó còn hay nhớ con. Mẹ kéo lại chào hỏi thì có gì sai?”
Vinh Chiêu phẫn uất:
“Hồi cấp ba mẹ đã làm gì, con đã làm gì, anh ấy ngốc ư? Anh ấy sớm đã nói thẳng, cự tuyệt con rồi!”
Bà Vinn tự cho là hiểu đàn ông, cau mày:
“Mẹ không tin, đã từ chối thì sao còn dây dưa nhiều năm? Giờ nó thành người giàu, nhìn danh thiếp này đi.”
Bà nhét vào tay con gái:
“Thấy chưa, gì mà tổng tài công ty game, ở Lăng Cảng có nhà có công ty. Con phải biết nắm chặt, nhà mình nhờ vậy xưởng may cũng đổi đời.”
Vinh Chiêu thấy mẹ không biết xấu hổ, gào lên:
“Không thấy cô gái bên cạnh sao? Nhà người ta làm trang sức, trang sức đó! Mẹ quên rồi à? Hay quên chính mẹ năm xưa cũng chen ngang, phá bọn con! Đến mức anh ấy hận, không thừa nhận từng thích con!”
Bà Vinh bị quát thì sững người, con gái đã bỏ chạy. Bà vừa lẩm bẩm vừa bất mãn:
“Chẳng lẽ là do mẹ ép con đi du học sao? Con mà thật sự không muốn, mẹ có thể giết nó chắc? Sao giờ thành lỗi mẹ hết thế này!”
Ông Vinh vỗ vai, thở dài:
“Thôi đi, lo mà ăn Tết cho yên.”
Gia đình Vinh Chiêu xuất hiện, trong lòng Phi Cẩm Triệu không để lại gợn sóng nào.
Hai người mua xong đồ về nhà, Khương Noãn Noãn được sắp ngồi trên sofa, bàn bày toàn kẹo hạt cô mang đến, Phi Cẩm Triệu thay đồ nhà rồi vào bếp bận rộn.
Năm nay cho phép đốt pháo, tới giờ cơm trưa bên ngoài đã vang rộn tiếng pháo nổ lách tách.
Cô bóc gói socola, chui vào bếp:
“Ăn miếng socola nè.”
Phi Cẩm Triệu đang xào rau, nghiêng đầu cắn lấy, giọng lạnh vốn dĩ, vì ngậm kẹo mà trở nên mơ hồ:
“Anh không mua pháo, tối em có muốn đốt không?”