Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm

Chương 281: Vui mừng

Trước Tiếp

Sắc mặt Thi Thiên lập tức trắng bệch.

Cả đoàn phim đều nhìn ra ý đồ của cô ta là muốn hôn môi, ai nấy đều thấy đầu óc cô ta chắc bị lừa đá vào rồi.

Ngay cả đạo diễn cũng không dám đắc tội với Cố Thời Châu. Đừng nói đến diễn xuất siêu phàm của hắn, chỉ riêng hậu thuẫn phía sau đã đủ khiến ông ta không dám thở mạnh.

Đạo diễn chỉ có thể giả vờ làm hòa:

“Được rồi, chỉ còn cảnh cuối cùng thôi, Thi Thiên đừng kéo chậm tiến độ nữa.”

Cuối cùng, Thi Thiên lí nhí nói lời xin lỗi, điều chỉnh lại tâm trạng, trong lúc Cố Thời Châu đổi sang diễn viên thế thân cho cảnh hôn, thì hoàn thành cảnh quay đặc tả môi kề môi với người đàn ông có ngoại hình giống hắn.

Trong khi fan đang tụ tập ở sảnh nhỏ chờ Cố Thời Châu tẩy trang, thì Khương Noãn Noãn tranh thủ đi vệ sinh, lại bị Phạm Tương gọi tới phòng nghỉ.

Cố Thời Châu vẫn chưa tẩy trang, đang uống nước trong chai cô đưa trước đó, thấy cô liền ngoắc tay.

Cô vẫn đeo khẩu trang, bước lên phía trước, nắm lấy ngón tay hắn ấn xuống bàn, khen:

“Cảnh vừa rồi anh diễn rất hay đó.”

Cố Thời Châu đặt chai nước xuống, tháo khẩu trang của cô, khẽ vuốt cằm cô:

“Thật sự ghen à?”

Khương Noãn Noãn nhìn gương mặt vừa bị hôn qua của hắn, hừ nhẹ:

“Tối nay khỏi đi xem pháo hoa nữa.”

Cô bày ra vẻ hờn dỗi, khiến Cố Thời Châu lại thấy vui.

Trước đây lúc hắn vướng tin đồn, cô chẳng buồn để ý.

Hệ thống 66: [Alipay nhận 30 triệu, độ hảo cảm của Cố Thời Châu 64%.]

Hắn kéo bàn tay cô đang định rút ra, ôm người vào lòng, nói:

“Giận gì chứ, mấy tin đồn đó đều là Thi Thiên tự thuê người tung, anh chỉ nghĩ cô ta là diễn viên mới, muốn tạo chú ý, nên anh lười không quản thôi. 

Lát nữa anh bảo Phạm Tương xử lý sạch sẽ.”

“Nhưng anh còn chưa hỏi em, sao lại đi lên núi cùng Trạch Lâm?” Cố Thời Châu cúi mắt hỏi ngược lại.

Khương Noãn Noãn ngẩng mặt:

“Còn có thể làm gì nữa, tất nhiên là đi làm từ thiện.”

Khóe môi hắn nhếch nhẹ:

“Bên ngoài đều nói tính cách của cậu ta thay đổi là nhờ Phó Dĩnh trở về. Nhưng anh biết không phải cô ta.”

Trong nháy mắt, đối tượng bị nghi ngờ liền đổi thành cô.

Khương Noãn Noãn vòng tay qua cổ hắn, hơi thở ấm áp phả vào gáy:

“Ồ, ý anh là em ở trên núi cũng làm với anh ấy những chuyện đó, nên mới khiến anh ấy thay đổi tính nết sao?”

Cổ họng Cố Thời Châu siết chặt:

“Các người đã làm gì?”

Cô c*n v** c* hắn, rồi mạnh mẽ l**m một cái:

“Có lẽ là vậy?”

Thân thể ôm lấy cô khẽ run, ống tay áo dài phủ lên mặt bàn, che đi hai bàn tay đang nắm chặt của hai người.

Khương Noãn Noãn đưa tay còn lại xé mở lớp áo choàng trắng mảnh mai trên người hắn, hôn dọc xuống xương quai xanh, khẽ m*t:

“Cũng có thể là thế này? Em từng làm nhiều chuyện lắm, chẳng nhớ rõ nữa.”

Ngực Cố Thời Châu nóng ran, bị khiêu khích đến rối loạn, tức giận xoay người, ép cô lên bàn trang điểm:

“Khương Noãn Noãn, em thật sự từng làm mấy chuyện này với cậu ta? Em dám?”

Khương Noãn Noãn xoay người, tựa hờ vào bàn trang điểm, đôi mắt cong cong, môi đỏ rực dính chút nước, nở nụ cười quyến rũ:

“Anh tin thật à? Ở thôn Địa Lôi toàn người tàn tật, lại vừa trải qua động đất, những chuyện đó giúp anh ấy nghĩ thông nhiều thứ, chẳng liên quan gì đến em cả.”

Cố Thời Châu nhéo cằm cô, đôi mắt đào hoa hơi híp lại:

“Đang trêu anh à?”

Khương Noãn Noãn chỉ vào môi mình:

“Son môi có phải phai nhiều rồi không?”

Ánh mắt hắn lướt qua đôi môi cô, ánh lửa trong mắt càng đậm:

“Đúng là phai nhiều.”

Cô hờ hững quệt ngón tay lên cổ hắn, dính chút đỏ rồi giơ lên trước mặt hắn:

“Đều dính trên cổ anh rồi. Còn nặng hơn nụ hôn vừa nãy in trên mặt anh đấy, làm sao đây? Có cần em lau cho không?”

Cố Thời Châu cắn mạnh lên ngón tay cô, rồi áp môi xuống môi cô:

“Lau cái gì, cứ để lại thêm vài dấu nữa, cho em hết giận.”

Bộ áo choàng trắng tinh khiết trên người hắn bị cô kéo đến lộn xộn, tay hắn thì luồn vào áo cô.

Khương Noãn Noãn run lên một cái:

“Cố Thời Châu!”

Cơ thể mềm nhũn của cô gần như trượt xuống, nhưng cánh tay mạnh mẽ giữ chặt lấy, rồi bế cô ngồi lên ghế sofa đơn bên cạnh.

Nụ hôn của Cố Thời Châu càng lúc càng cuồng nhiệt, áo cô cũng sắp bị kéo lên quá nửa.

Đúng lúc này, Thi Thiên vốn muốn tới xin lỗi, lại đẩy cửa bước vào:

“Sư huynh...”

Nói là không quay cảnh hôn, để cô ta đi hôn người thế thân kia, còn hắn thì đang ôm chặt một người phụ nữ trên đùi, bàn tay ghì chặt eo, hôn sâu đến mức triền miên.

Cố Thời Châu ngẩng lên nhìn ra cửa. Trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia, ngọn lửa yêu dục nóng rực, còn mãnh liệt hơn bất kỳ cảnh diễn nào.

Thi Thiên giận dữ đóng sầm cửa, xoay người bỏ chạy.

Thì ra không phải hắn không biết hôn, cần người thế thân. Rõ ràng là hắn chán ghét đối tượng là cô ta mà thôi.

Mười lăm phút sau.

Khương Noãn Noãn vùi trong áo choàng của hắn, tiện tay túm một nắm tóc giả dài.

Cố Thời Châu lười biếng tựa vào đó, vuốt dọc lưng cô:

“Chút nữa còn có buổi gặp fan. Kết thúc rồi anh đưa em đi xem pháo hoa.”

Cô ngẩng đầu lên, thấy khóe môi hắn còn dính son môi của mình, bộ áo choàng tiên khí phiêu dật giờ đã lỏng lẻo hỗn độn, cả người giống như một yêu tinh thỏa mãn, sa đọa mê hoặc lòng người…

Trước Tiếp