Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm

Chương 271: Giấc mơ

Trước Tiếp

“A.. aaa!!”

Khương Noãn Noãn vừa rửa mặt trong nhà vệ sinh xong thì nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng hét chói tai. Cô mở cửa bước ra, đúng lúc thấy Chung Nhã ôm áo bông, tóc ướt nhẹp như vừa bị người ta dội nước, vừa khóc vừa lăn lộn chạy xuống lầu.

Mà cửa phòng nơi cô và Trạch Lâm ngủ vẫn còn đang mở.

Đồng tử Khương Noãn Noãn khẽ co lại, ánh mắt theo thân ảnh hoảng loạn bỏ chạy của Chung Nhã, lại phát hiện giữa cầu thang có Hoa Hoa đang vất vả bò. Hoa Hoa lúng túng giải thích:

“Là chị Chung Nhã nhất quyết muốn lên, em không ngăn nổi.”

Không có chân, ngay cả việc bò lên cầu thang đối với Hoa Hoa cũng rất tốn sức.

“Không sao, chị đi xem. Hoa Hoa, em đừng lên nữa.”

Khương Noãn Noãn không để ý tới Chung Nhã chạy đi, mà đẩy cửa bước vào phòng:

“Trạch Lâm!”

Hắn cúi đầu ngồi trên ghế, ấm nước và chậu rửa chân đều bị hất đổ, nước loang khắp mặt sàn.

Hắn ngẩng lên, trong mắt toàn là âm u đáng sợ.

Khương Noãn Noãn cẩn thận vòng qua chỗ ấm nước vỡ, nhìn thoáng qua mảnh chân dữ tợn lộ ra trên nền đất ướt, rồi mím môi, cầm lấy khăn vắt trên ghế, ngồi xuống định lau chân cho hắn.

Nhưng Trạch Lâm nhận ra ý định của cô, lập tức giữ chặt cổ tay cô, cơ hàm căng chặt:

“Để tôi tự làm.”

Thấy dáng vẻ nhẫn nhịn của hắn, Khương Noãn Noãn do dự một chút rồi vẫn đưa khăn cho hắn.

Cô không hỏi giữa hắn và Chung Nhã đã xảy ra chuyện gì, chỉ đi lấy chổi và cây lau, dọn sạch nước và mảnh vụn trên sàn.

Sau đó, Khương Noãn Noãn mới mở miệng:

“Anh còn định giúp đỡ bọn họ nữa không?”

Dù ở trong thôn toàn người què, thì người què cũng bị chê bai. Trạch Lâm theo bản năng cảm thấy ghê tởm.

Hắn cúi đầu, trong đầu thoáng hiện ra hình ảnh Hoa Hoa và ông nội, ánh mắt trầm xuống.

Một lúc lâu, hắn mới nói:

“Để xem đã.”

“Được.”

Khương Noãn Noãn nghĩ, chắc hắn còn bận tâm tới Hoa Hoa và ông nội, cũng như những người chất phác khác trong thôn.

Cô quay người lấy chiếc váy ngủ vứt bên giường để thay, vừa chạm vào mới phát hiện nó dính nước.

Cô quay sang hỏi:

“Anh lấy nước rửa chân hắt vào Chung Nhã đúng không? Cô ta nói lời khó nghe?”

Trạch Lâm gật đầu:

“Ừ.”

Ban đầu hắn định đánh người, câu nói “người què không xứng với người bình thường” đã chọc trúng chỗ đau của hắn.

Nguyên nhân hắn bỏ qua là bởi, ở sâu trong lòng, hắn cũng thừa nhận điều đó.

Tiếp cận một người khuyết tật có tiền, người bình thường đều có mục đích, trước giờ bên cạnh hắn đều vậy.

Ngoại trừ Khương Noãn Noãn.

Ban đầu cô bị Phó Thi Lưu ép ký hợp đồng, đưa đến bên cạnh hắn là để trả thù thay cho Phó Dĩnh.

Nghĩ đến quá khứ, ánh mắt Trạch Lâm càng trầm, hắn không dám nghĩ đến việc sau đó hai người chẳng những không thành kẻ thù, mà còn nảy sinh tình cảm mập mờ hoang đường.

Phó Dĩnh dần mờ nhạt trong ký ức, cô ta rơi xuống vách núi không phải do hắn, cô ta không yêu hắn cũng không phải do hắn. Không còn chấp niệm, hắn chẳng tìm được lý do gì để tiếp tục dằn vặt cả hai.

Khương Noãn Noãn không biết hắn đang suy nghĩ gì, chỉ thấy bực mình vì chiếc váy ngủ dính nước không thể mặc được, may mà chăn bông không bị ướt, chắc chỉ bị tóc ướt của Chung Nhã văng trúng.

“Trạch Lâm.”

Cô cầm chiếc váy ngủ xoay lại, chu môi đầy bất mãn:

“Tôi chỉ mang mỗi cái váy ngủ này, giờ bị bẩn rồi, tối nay anh bảo tôi mặc gì ngủ đây? Chẳng lẽ mặc áo len dày? Khó chịu lắm.”

Trên núi lạnh thế này, cô chỉ mang theo đồ dày, nếu mặc ngủ chắc chắn không thoải mái.

Trạch Lâm hờ hững nói:

“Mặc đồ của tôi.”

Khương Noãn Noãn liền lục trong vali của hắn, lấy ra một chiếc sơ mi trắng.

Rất mỏng.

Cô liếc hắn:

“Tại sao anh lại mang cả đồ mùa hè?”

“Để phối đồ.”

À, kiểu thời trang mặc áo sơ mi rồi khoác thêm bên ngoài.

Thực tế cô còn thấy một chiếc áo nỉ dày hơn, kín đáo hơn, nhưng cô không chọn.

Khương Noãn Noãn ra ngoài thay rồi quay lại.

Chiếc sơ mi dài chỉ vừa che mông, bên dưới chỉ có đôi chân trần thon dài, lướt qua trước mặt Trạch Lâm rồi chui vào chăn.

Áo sơ mi trắng chất liệu tơ, mặc lên người thì nửa trong suốt, dán sát vào da.

Trạch Lâm nuốt khan, lập tức xoay người ra ngoài rửa mặt.

Hoa Hoa lúc này đã bò lên, bị hắn bế xuống, đặt bên cạnh ông nội rồi chỉ nói ngắn gọn:

“Không sao.”

Khương Noãn Noãn nằm trong chăn chờ một lúc, không thấy Trạch Lâm quay lại thì ngủ mất.

Hắn hút một điếu thuốc xong mới về phòng.

Trong phòng, ánh đèn vàng dịu hẳn xuống. Khương Noãn Noãn đã ngủ, gương mặt hồng lên vì hơi ấm, còn vô thức l**m môi.

Gần đây Trạch Lâm luôn để ý những động tác nhỏ này của cô, mỗi lần nhìn thấy đều khiến lòng hắn rối loạn.

Hắn nằm xuống, tắt đèn, cố ép mình đừng nhìn nữa. Nhưng trong đầu lại nảy sinh ý nghĩ: Đêm nay, liệu cô có lại chui qua như hôm trước? Hắn cắn môi, càng khó ngủ.

Nếu lại nhận nhầm người như hôm qua thì… chỉ nghĩ thôi, mặt Trạch Lâm đã sầm xuống.

Đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên tấm chăn bên cạnh nhúc nhích. 

Khương Noãn Noãn trong mơ màng đã nhào vào lòng hắn, bỏ cả chăn của mình, ôm chặt lấy hắn.

Nhưng Trạch Lâm lại quay lưng về phía cô, nên cô chỉ có thể đưa tay vòng qua eo hắn, thân thể mềm mại dán sát vào lưng hắn.

Cơ thể mềm ấm ép sát khiến hắn cứng ngắc như khúc gỗ, lửa trong người bị châm bùng lên.

Cô chỉ mặc một chiếc sơ mi, hắn thậm chí cảm nhận rõ đôi chân trần của cô vắt vào, chạm vào phần chân cụt của mình.

Bàn chân nhỏ nghịch nghịch trên chân của hắn, không đau, nhưng lại khiến hắn ngứa ngáy muốn chết.

Hắn hít sâu, xoay người lại, thấp giọng cảnh cáo:

“Khương Noãn Noãn, đừng chạm vào chỗ đó của tôi.”

“Ừm…” Cô mơ màng đáp, giọng ngọt ngào mềm mại, ngoan ngoãn rút chân lại, chỉ để nó đặt trên đùi hắn, thân hình cong cong như con tôm nhỏ, cuộn vào lòng hắn.

Câu “ừm” đó, chứng tỏ cô biết đêm nay là hắn.

Ý nghĩ này làm Trạch Lâm bỗng thấy hưng phấn, toàn thân căng thẳng.

Chiếc sơ mi chỉ vừa che mông, bị chăn đè lên càng cuộn cao, lộ ra làn da trắng mịn. hắn anh đặt giữa hai người không tránh khỏi chạm vào vòng eo trần.

Hơi thở hắn nghẹn lại, tim đập nhanh dồn dập.

Đúng lúc ấy, Khương Noãn Noãn mơ mơ màng màng dụi đầu vào ngực hắn, khẽ gọi:

“Trạch Lâm.”

Hắn cứng người:

“Ừ.”

“Giúp tôi kéo chăn lên, lưng lạnh quá.”

Cô nói mơ hồ không rõ, nhưng hắn vẫn nghe được. Hắn liền kéo chăn trùm kín cả người cô, ôm vào lòng.

Cô khe khẽ rên một tiếng, ngẩng đầu lên tựa vào vai hắn, bàn tay đặt sau lưng còn chui vào trong áo hắn, mũi nhỏ cọ lên cổ, dán sát hơn.

Cơ thể Trạch Lâm như muốn nổ tung, đáy mắt bị khơi gợi toàn là d*c v*ng.

Hắn lật người đè cô xuống, bóp cằm, hơi thở dồn dập:

“Em giả vờ ngủ đúng không?”

Ai lại ngủ mà còn biết làm nũng như thế chứ, chắc chắn cô đang giả vờ!

Khương Noãn Noãn hé mắt, đôi mắt long lanh nhìn hắn, rồi vòng tay ôm cổ, giọng ngọt như mật, pha chút mê hoặc:

“Đừng cách xa tôi quá, giữa chăn có gió lùa, lạnh lắm…”

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, nói ra câu như lời mời gọi.

Trạch Lâm nhìn chằm chằm mấy giây, không nhịn được nữa, cúi xuống hôn thật mạnh.

Hai cơ thể quấn lấy nhau, chăn dày chắn gió lạnh, trong chăn lại nóng rực như bùng cháy.

Tay hắn từ eo len vào trong áo, đầu ngón tay lướt trên da thịt trơn láng.

Khương Noãn Noãn khe khẽ rên, tay vòng sau cổ hắn càng siết chặt, kéo hắn xuống áp sát hơn.

Hơi thở bị hắn cướp sạch, cô mềm mại cọ môi đáp lại.

Bên ngoài tuyết rơi, trong phòng ấm áp đến nghẹt thở.

Eo bị hắn nắm đến đau, bên tai vang lên tiếng thông báo của 66: [Hảo cảm độ của Trạch Lâm tăng lên 47%.]

Khương Noãn Noãn thấy vậy là đủ rồi, nếu tiếp tục nữa, khuy áo sơ mi chắc sẽ bị tháo hết.

“Ưm…”

Cô nắm lấy tay hắn đang chui trong áo, khẽ gọi:

“Trạch Lâm…”

Giọng run run, cơ thể mềm oặt dán vào ngực hắn. Tai bị hắn cắn nhẹ, Trạch Lâm siết chặt cô, giọng khàn khàn:

“Em rõ ràng thích Cố Đình Yến, lại cố tình khiến tôi phát điên, phải không?”

Khương Noãn Noãn nép trong lòng hắn, giọng nhỏ dần, ngọt ngào:

“Vì đây là mơ mà trong mơ, tôi muốn làm gì với anh cũng được.”

Trạch Lâm nghe xong, d*c v*ng chưa nguội đã bị chọc giận.

Mơ?

Lại là mơ?

Cô cố ý chứ gì!

Hăn muốn bóp chặt eo cô để hỏi cho rõ, nhưng Khương Noãn Noãn đã nhắm mắt ngủ mất…

Hai đêm liên tiếp, cô ngủ ngon lành, còn hắn thì dằn vặt đến phát điên, lại chẳng dám đánh thức cô!

Đêm đông lạnh lẽo, cuối cùng hắn phải ra hành lang đứng một lúc cho cơn căng dưới thân lắng xuống.

Thậm chí hắn còn nghĩ vớ vẩn: Cố Đình Yến khi ở cùng cô, cũng phải thế này sao?

Rồi hắn lập tức phủ định.

Hừ, bọn họ có thể quang minh chính đại làm, đâu cần nhẫn nhịn.

Trạch Lâm nhếch môi cười lạnh, trở về phòng, thầm quyết định sau này sẽ không chạm vào cô nữa.

Không có gì đáng để chạm.

Phụ nữ của người khác, chỉ có kẻ điên mới để bản thân hết lần này đến lần khác bị quyến rũ.

Nhưng rồi hắn lại nghĩ, cô sớm muộn cũng sẽ bị vứt bỏ, rồi lại chỉ còn một mình, hôn một chút chắc cũng chẳng sao.

Trong đầu hai ý nghĩ đánh nhau, Trạch Lâm nhíu mày, mím môi, cảm thấy mình sắp phát điên thật rồi.

Sáng hôm sau, Khương Noãn Noãn tỉnh dậy trong chăn của mình, áo quần chỉnh tề.

Cô ngồi dậy, chạm ngay ánh mắt của Trạch Lâm đang tựa đầu giường. Thấy quầng thâm dưới mắt hắn, cô liền né tránh ánh nhìn.

Chuyện tối qua bị gián đoạn, nhìn dáng vẻ này, chắc hắn khó chịu lắm.

Cô muốn đi rửa mặt, vừa xuống giường mang giày thì bị hắn gọi lại:

“Giày đi ngược rồi.”

Khương Noãn Noãn cúi đầu, mặt đỏ bừng, vội vàng nhấc chân bỏ giày ra đổi.

Đôi bàn chân trắng nõn kia, tối qua còn nghịch ngợm trên đùi hắn, khiến hắn hơi nhướn mày.

Đột nhiên hắn cũng xuống giường, đi theo cô vào phòng tắm.

Hai người chen chúc trong phòng nhỏ rửa mặt đánh răng. Khương Noãn Noãn cúi gằm đầu, chỉ để lộ chiếc cổ trắng ngần trước mặt hắn.

Trạch Lâm dời mắt:

“Em nhìn thấy tôi là hoảng hốt à?”

Khương Noãn Noãn lau mặt, ậm ừ:

“Không có.”

Mặt cô lại đỏ. Hắn chặn cửa, không cho đi:

“Tối qua em nhân lúc tôi ngủ, làm chuyện xấu gì đúng không?”

Cô nghẹn một lúc lâu, mới ấp úng đáp:

“Chỉ là nằm mơ thôi, chắc là đá anh vài cái.”

“Mơ gì?”

Hắn có vẻ không nghe được câu trả lời thì không định mở cửa.

“Mộng xuân!”

Khương Noãn Noãn cắn răng: "Anh đừng quá đáng mà hỏi chi tiết nhé? Mau để tôi ra ngoài.”

Hóa ra, cô cho rằng tất cả những hôn hít kịch liệt tối qua là mơ và đối tượng trong mơ là hắn, nên mới thấy xấu hổ.

Đúng là đáng xấu hổ thật. Nhưng nếu đối tượng trong mơ không phải là hắn, mà là Cố Đình Yến thì sao? Cô có thấy xấu hổ không?

Trạch Lâm như tìm được đáp án, mặt tối sầm, im lặng mở cửa cho cô.

Trước Tiếp