Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong lòng Cố Hứa Thiến cực kỳ đắc ý, lập tức mang theo Cố Hứa Ngôn đi về phía nhà họ Thẩm.
Hai người tới nhà họ Thẩm, người đầu tiên chào đón lại là Thẩm Nghênh Đào.
“Thiến Thiến, cậu đã trở lại —— anh Hứa Ngôn? Sao anh lại tới đây?”
Thẩm Nghênh Đào dịu dàng chào hỏi Cố Hứa Thiến, nhưng tiếp theo liền nhìn về phía người đàn ông đi theo phía sau Cố Hứa Thiến, tức khắc tỏ vẻ ngoài ý muốn, tiếp theo lại tràn đầy vui mừng.
Cố Hứa Thiến nhẹ nhàng hừ một tiếng, giả vờ cũng thật giống.
Nhưng Cố Hứa Ngôn chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn Thẩm Nghênh Đào một cái, sau đó lại vươn cần cổ dài nhìn xung quanh nhà họ Thẩm, “Thẩm Như Ý đâu? Vừa rồi rõ ràng thấy cô ấy tan làm rồi, sao lại không thấy người đâu?”
Sắc mặt Thẩm Nghênh Đào nháy mắt cứng đờ, Cố Hứa Thiến cũng đã đưa người tới, giờ phút này rất là không kiên nhẫn, “Hừ, khẳng định là lại tới nhà họ Quý rồi. Được rồi, em vào nhà đây, hai người nói chuyện đi.”
Cố Hứa Ngôn lựa chọn xem nhẹ nửa câu sau, không thể tin nổi nói: “Nhà họ Quý?” Thảo nào sau khi anh ta tan làm có đôi khi đi lại gần nhà họ Quý cũng không gặp được Thẩm Như Ý, vậy là cô trực tiếp vào trong nhà của Quý Nhược Tùng rồi?
Cố Hứa Ngôn nhất thời nhấc chân muốn đến nhà họ Quý, nhưng anh ta quay người lại liền thấy Thẩm Như Ý —— còn có một cao một thấp đi bên cạnh cô.
Thẩm Như Ý đương nhiên cũng thấy Cố Hứa Ngôn.
“Anh ta ở cửa nhà họ Thẩm làm cái gì? Đen đủi……”
Thẩm Như Ý lẩm bẩm hai câu, Quý Nhược Tùng nghe thấy lời nói của cô lơ đãng vừa ngước mắt lên, cũng thấy được Cố Hứa Ngôn đang đứng ở cửa nhà họ Thẩm.
Anh liền bất giác nhăn lại mày. Lúc trước những lúc Cố Hứa Ngôn quấn lấy Thẩm Như Ý anh đều ghi tạc trong lòng. Người nọ thật sự không biết xấu hổ, theo như lời của Thẩm Như Ý nói chính là con gián đánh không chết.
Cố Hứa Ngôn nhìn thấy Thẩm Như Ý còn không kịp vui mừng, thì ánh mắt chạm đến khuôn mặt lạnh lùng của Quý Nhược Tùng ở bên cạnh cô trong lòng bắt đầu buồn bực.
Anh ta cũng không quên, Quý Nhược Tùng ra tay có bao nhiêu tàn nhẫn, lúc trước trực tiếp đánh thẳng vào mặt anh ta, phải mất mấy ngày mới bớt sưng.
“Anh, chị Như Ý, hai người làm sao vậy? Vì sao đột nhiên không đi nữa?”
Quý Xảo Vân tò mò mà nhìn hai người, hôm nay cô bé thể hiện rất tốt, chị Như Ý đã đồng ý với yêu cầu ba người cùng nhau đi ra ngoài chơi của cô bé, lúc này trong lòng tràn đầy khát khao muốn ra bờ sông bắt cá.
“Xảo Vân, hôm nay tạm thời không đi chơi nữa, ngày mai lại chơi có được không?”
Thẩm Như Ý hơi ngồi xổm xuống, xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô bé, giọng điệu mang theo ý xin lỗi.
Quý Xảo Vân biết Thẩm Như Ý nói là làm, nói lời này khẳng định là có nguyên nhân, vì thế mặt đầy tiếc nuối gật đầu.
Nhìn Quý Xảo Vân tung tăng nhảy nhót trở về phía nhà họ Quý, Thẩm Như Ý rốt cuộc cũng quay đầu hướng về phía nhà họ Thẩm.
Cố Hứa Ngôn vẫn còn đứng đó không nhúc nhích.
Anh ta càng xem càng cảm thấy trong lòng có hơi chua xót, rõ ràng kiếp trước Thẩm Như Ý luôn tránh né mấy đứa nhỏ bẩn thỉu ởvtrong thôn như tránh rắn rết, nhưng hiện tại lại đối xử với cô nhóc kia rất dịu dàng, tất nhiên là nể tình Quý Nhược Tùng rồi!
Cô thích Quý Nhược Tùng như vậy sao?
“…… Anh Hứa Ngôn ——”
Thẩm Nghênh Đào nhìn thấy gương mặt Cố Hứa Ngôn trắng bệch, sắc mặt mình cũng dần dần khó coi lên.
Cô ta vẫn còn đứng ở chỗ này, mà trong mắt Cố Hứa Ngôn lại chỉ có Thẩm Như Ý.
Như này giống như đang nói chuyện sao?
Cố Hứa Ngôn không hề phản ứng, tựa như không nghe thấy, vẫn đắm chìm ở trong thế giới của chính mình.
Lúc Thẩm Như Ý đến gần, không đợi mở miệng, Thẩm Nghênh Đào đã là người đầu tiên mở miệng, “A, là Như Ý hả, không phải cô đến nhà họ Quý sao, giờ trời còn chưa tối, hôm nay trở về thật sớm.”
Cố Hứa Ngôn chau mày, chẳng lẽ trước kia Thẩm Như Ý đều ở nhà họ Quý cho đến khi trời tối?
Thẩm Như Ý không đáp lại, dù sao đáp hay không đáp cũng có cái gì khác nhau đâu, Thẩm Nghênh Đào đã chụp cái mũ này lên cho mình rồi, tóm lại cô cũng không quan tâm suy nghĩ của Cố Hứa Ngôn.
Cố Hứa Ngôn thấy Thẩm Như Ý không hé răng, lúc này mới phản ứng lại bản thân bất tri bất giác rơi vào cái hố Thẩm Nghênh Đào đào rồi, nghĩ tới kiếp trước lúc trẻ chính mình bị Thẩm Nghênh Đào lừa dối đến mức đầu óc choáng váng, mặt cúi xuống lập tức nghiêm lại, “Nghênh Đào, cô nói lời này không thích hợp, Như Ý vẫn là một cô gái đấy.”
Thẩm Nghênh Đào tỏ vẻ ấm ức, “Anh Hứa Ngôn, em không có ý khác. Chỉ là em ——”
Thẩm Như Ý nhẹ nhàng nói: “Thích hợp hay không thích hợp, tôi không có cảm giác gì, dù gì Nghênh Đào nói cũng là lời nói thật. Chính là hai chúng tôi yêu nhau lấy chuyện kết hôn làm tiền đề, tôi đến nhà người yêu tôi trong chốc lát cũng không có vấn đề gì nhỉ?”
Mặt Cố Hứa Ngôn đã tái rồi.
Thẩm Như Ý nói nhẹ nhàng như vậy, trên mặt hoàn toàn không nhìn ra một chút lưu luyến nào đối với anh ta, trong lòng anh ta lại đột nhiên bắt đầu khủng hoảng.
Kiếp trước Thẩm Như Ý vẫn luôn vây quanh anh ta, tuy rằng kiếp này không vây quanh anh ta, nhưng tính cách cũng trở nên đáng yêu hào phóng, giống như càng có sức hút hơn.
Mà trong lòng Cố Hứa Ngôn vẫn luôn tự tin cho dù như thế nào, anh ta nhất định có thể bắt được Thẩm Như Ý trong lòng bàn tay.
Nhưng loại tự tin này lại đột nhiên bị Thẩm Như Ý đánh vỡ!
Thẩm Như Ý thấy sắc mặt anh ta không tốt, cười càng ngọt hơn, kéo cánh tay Quý Nhược Tùng vào trong lồng ngực của mình rồi ôm chặt lấy, “Cái gì nhỉ, lời này nói thẳng ra tôi cũng có hơi thẹn thùng, chỉ có điều sớm hay muộn cũng phải nói, đúng không?”
Nói rồi, cô quơ quơ cánh tay của Quý Nhược Tùng.
Nửa người Quý Nhược Tùng đã tê rần, chỉ có thể máy móc gật đầu, chút không hài lòng trong lòng vừa rồi cũng đột nhiên như tơ khẽ bay đi, chỉ còn lại một chút ngọt ngào.
Đôi môi Cố Hứa Ngôn run rẩy một hồi lâu, trong lòng vừa mới sắp xếp tốt ngôn từ chuẩn bị mở miệng một lần nữa ——
“A, đám thanh niên các cháu tập trung ở cổng lớn làm gì vậy.”
Tưởng Hồng đi từ trong nhà họ Thẩm ra, đôi mắt dạo qua một vòng đám người bọn họ, ánh mắt dừng ở trên người Thẩm Như Ý cùng với Quý Nhược Tùng.
Thẩm Như Ý tỏ vẻ thản nhiên.
Tưởng Hồng thấy Thẩm Nghênh Đào mọi ngày luôn tỏ vẻ ôn hòa tươi cười, hiện giờ sắc mặt lại khó coi đến kỳ lạ, lại phát hiện cậu anh trai của cô Cố mỗi ngày chơi bời lêu lổng cũng không nở nụ cười nữa, còn nhìn chằm chằm Thẩm Như Ý, lập tức liền hiểu giữa mấy người này đã xảy ra cái gì.
Bà ta chính là người từng trải, vừa thấy liền hiểu Thẩm Nghênh Đào, Cố Hứa Ngôn, Thẩm Như Ý này là một vòng tam giác lớn, tiết mục anh yêu tôi tôi không yêu anh này bà ta thấy rất nhiều.
Tưởng Hồng thật không nghĩ tới cô cháu gái ruột của mình có sức hút lớn như vậy, không chỉ qua lại với Quý Nhược Tùng người với xa ngàn dặm, còn mê hoặc được cả cậu chủ có tiền này!
Trong lòng bà ta liền xoay chuyển, cười rồi mở miệng: “Thím thấy giờ cũng không còn sớm, tới giờ ăn cơm rồi đám thanh niên các cháu cũng đừng đứng ở chỗ này dây dây dưa dưa nữa, mau chóng ai về nhà nấy ăn cơm đi.”
Hôm nay sau khi Thẩm Như Ý thấy Cố Hứa Ngôn vốn là đã không có ý định ra cửa đi chơi nữa —— chỉ là đi ra ngoài khẳng định cũng sẽ bị miếng kẹo mạch nha là anh ta dính lên người, lúc này cũng đã làm anh ta thấy rõ sự thật để từ bỏ. Mà cô đã nói xong những lời nên nói, Tưởng Hồng lại vừa lúc bảo mọi người giải tán, không phải bẻ xả cùng với bọn họ, Thẩm Như Ý vui đến cực điểm.
Chỉ là tâm trạng Thẩm Nghênh Đào lại không vui mấy.
Hiện tại cô ta rất khó chịu!
Thật vất vả mới giải quyết được chuyện bên Cố Hứa Thiến, cô ta liền chờ có thể tiếp tục bồi dưỡng tình cảm với Cố Hứa Ngôn, mau chóng kéo trái tim của anh ta lại, chỉ là không nghĩ tới nửa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim —— Thẩm Như Ý, hiện giờ chỉ đứng ở chỗ này cũng đã hấp dẫn được ánh mắt của Cố Hứa Ngôn!
Thẩm Nghênh Đào tự nhận Cố Hứa Ngôn còn có cảm xúc với mình, nhưng hôm nay như này lại khiến cô ta bắt đầu sợ hãi, sợ hãi Cố Hứa Ngôn thật sự thích Thẩm Như Ý.
Cố Hứa Ngôn cũng không phải có ý gì với Thẩm Nghênh Đào lắm, anh có thể đồng ý với Cố Hứa Thiến tới nhà họ Thẩm, hoàn toàn là vì Thẩm Như Ý, chỉ là hiện tại người không câu được tới tay, lại phát hiện sự thật Thẩm Như Ý không có một chút hứng thú gì với anh ta!
Như này không hợp lý! Không thích hợp! Rõ ràng kiếp trước không phải như thế!
Mỗi người đều mang tâm tư riêng, chung quy là tản ra.
Ánh mắt Tưởng Hồng một giây cũng không rời, đặc biệt chú ý thấy vẻ mất mát của Cố Hứa Ngôn, anh ta vô cùng khổ sở, xem ra đúng là rơi vào tình trạng nhiệt huyết theo đuổi con gái nhà người ta nhưng lại không được đáp lại rồi.
Bà ta nhìn Cố Hứa Ngôn rời đi, lập tức xoay người tính về phòng, đi thẳng đến trước mặt bà cụ Thẩm còn đang nấu cơm.
“Mẹ! Con có một phát hiện lớn!”
Tưởng Hồng đóng cửa phòng bếp lại, thì thầm với bà cụ Thẩm.
Bà cụ Thẩm vừa nghe được lời con dâu thứ hai nói, cơm cũng không quan tâm nữa, tập trung tinh thần nghe Tưởng Hồng nói chuyện ở bên tai mình.
Bà cụ Thẩm nghe xong, đầu tiên là cau mày, sau đó lại có chút mờ mịt, chờ đến khi Tưởng Hồng nói xong, bà cụ Thẩm tự hỏi một hồi lâu mới hiểu được ý của bà ta.
“Ý con là, chuyện cưới xin của con nhóc Thẩm Như Ý này con nhìn trúng một chỗ rồi?”
Trước đó Tưởng Hồng nói bô bô một tràng, bà cụ Thẩm chỉ nhớ kỹ một câu cuối cùng “Cố Hứa Ngôn có tiền, có thể xứng đôi với Thẩm Như Ý”.
Tưởng Hồng có hơi bất đắc dĩ, nhưng tóm lại cái này cũng tương tự với ý của bà ta, vội gật gật đầu.
Chỉ là bà cụ Thẩm không hề đồng ý luôn giống như bà ta nghĩ, mà là gãi đầu tỏ vẻ do dự muốn nói lại thôi.
Này sao lại thế nhỉ? Trước đó bà ta quyết định chuyện cưới xin cho Thẩm Quế, bà cụ Thẩm còn giơ hai tay tán thành, sao lần này vừa đến lượt Thẩm Như Ý thì lại phản ứng kỳ quái như thế?
“Mẹ? Sao mẹ không nói lời nào? Cho dù con bé Thẩm Như Ý kia so với Thẩm Quế có thể nói là gặp may hơn, nhưng cái này là đang lừa gạt mẹ? Hiện tại chuyện cưới xin của con bé chúng ta đều không được quản đến sao?”
Tưởng Hồng có hơi gấp, với sự hiểu biết của bà ta về đàn ông, khi mà hiện giờ Cố Hứa Ngôn một lòng muốn theo đuổi mà lại không giành được về tay, cũng là lúc suy xét tốt nhất, nếu hiện tại trói buộc anh ta với Thẩm Như Ý lại với nhau, vậy khẳng định có thể nói có được phần kếch xù —— không, là sính lễ kếch xù!
Bà ta nói lời này không tự tin lắm, nhưng bà cụ Thẩm cũng không giống với khi đối mặt với Kiều Mỹ Linh, một chút liền trúng, mà là cẩn thận mở miệng, “Không phải, Hồng, sao mẹ có thể bị con bé kia lừa gạt được! Mẹ đang nghĩ hiện tại nó đang ở bên Quý Nhược Tùng……”
Bà cụ Thẩm tâm tâm niệm niệm trong nhà họ Quý có giấu bảo bối, ban đầu cũng cảm thấy cô nhóc Thẩm Như Ý này không có một chút tác dụng nào, dùng để hấp dẫn Quý Nhược Tùng thật sự không tồi, hiện tại hai người thật sự ở bên nhau rồi, bà cụ cũng cao hứng, giống như nhìn thấy bộ dạng vô cùng hâm mộ của mấy người chị em già ở trong thôn khi thấy bà cụ ôm bảo bối trong tương lai. Cũng là có bà cụ ngầm đồng ý, bằng không mỗi ngày thấy Thẩm Như Ý về muộn, người đầu tiên không vui chính là bà cụ!
Chỉ là không nghĩ tới, nghe ý định của Tưởng Hồng, Thẩm Như Ý thật sự có sức hút, lại có thể làm kẻ có tiền từ trong thành phố tới như Cố Hứa Ngôn coi trọng.
Trong lúc nhất thời bà cụ thật sự khó có thể lựa chọn.
Tưởng Hồng đã hiểu ra, ngầm cười nhạo bà cụ Thẩm ngu dốt.
“Mẹ, mẹ không nghĩ kỹ đi. Đồ của nhà họ Quý, mẹ có thể bảo đảm thật sự có sao, không phải vì nhà họ Quý muốn lừa gạt mẹ chứ? Những cái kia đều có hơi mơ hồ, bên Cố Hứa Ngôn bên này, nhà cậu ta có tiền đó là sự thật đấy! Mẹ đã quên trước kia Cố Hứa Thiến tiện tay móc tiền ra sao? Xem bộ dạng của cô ta như vậy, người ta căn bản không để số tiền đó vào mắt! Bởi vậy cũng biết nhà họ Cố bọn họ khẳng định cực có tiền!”
Bà cụ Thẩm chép chép miệng, “Con nói hình như cũng đúng…… Chỉ là nhà bọn họ có tiền làm gì phải đưa bọn nhỏ tới nơi nghèo khổ này của chúng ta chứ?”
Tưởng Hồng nghẹn lại, lời này của bà cụ Thẩm thật ra có vài phần có lý.