Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương

Chương 29

Trước Tiếp


 
Trên mặt Thẩm Quế có chút mờ mịt, mở miệng, “Đây là ý gì? Đổi phòng cái gì? Chẳng lẽ em không ở với chị trong căn phòng kia nữa?”

Mặc dù sau khi Thẩm Như Ý chuyển vào căn phòng nhỏ kia của cô ấy xong, liền tựa như càng chật chội hơn, nhưng Thẩm Như Ý sẽ dạy cô ấy một chút văn học, có đôi khi ban đêm hai chị em bọn họ còn có thể nói chuyện thì thầm một lúc, cuộc sống như vậy cô ấy vẫn rất thích.

Thẩm Như Ý chỉ cười một tiếng, bị Thẩm Nghênh Đào cướp lời c*̃ng không vội, chỉ là đi qua thì thầm bên tai Thẩm Quế vài câu.

Thẩm Nghênh Đào nhìn qua, chờ mong trên mặt Thẩm Quế xuất hiện vẻ phẫn nộ, nhưng Thẩm Quế từ nghi hoặc chuyển thành sáng tỏ, từ đầu tới cuối đều không hề tức giận.

Nhưng cô ta nhớ kỹ Thẩm Quế này, tính khí rất mạnh, Thẩm Như Ý này không hỏi một tiếng đã đồng ý đổi phòng của bọn họ, thế mà Thẩm Quế bình thản chấp nhận rồi?

Thẩm Quế nhìn qua, “Vậy chọn thời gian đi, Nghênh Đào, em dọn dẹp đồ đạc của mình, chúng ta lập tức đổi phòng.”

Thẩm Nghênh Đào nhất thời cứng đờ, chỉ lúng ta lúng túng đồng ý.

Kỳ thật Thẩm Quế phối hợp như vậy, Thẩm Như Ý cũng không nghĩ tới, cảm thấy chị hai mình cũng sẽ không chịu thua kém, không để cô có mặt mũi ở trước mặt người ngoài.

Thẩm Quế nghe lời này mà muốn cười, cô ấy không chịu thua kém chỗ nào, còn không phải Thẩm Như Ý lại nói thầm với hệ thống kia là xem làm thế nào để nói rõ sự tình với mình, mà cô ấy cũng nghe thấy rõ ràng, nên cũng biết, làm sao lại không phối hợp với cô được chứ.

Cứ như vậy đến tối, bà cụ Thẩm cầm số tiền Thẩm Lập Quốc cho, vui vẻ không thôi, hét Kiều Mỹ Linh chuẩn bị cơm tối cùng với bà cụ, nói muốn để vợ chồng nhà họ Thẩm ăn ngon một chút.

Thẩm Như Ý buồn bực tản bộ trong sân, nghĩ đến bây giờ có nên đến nhà Quý Nhược Tùng dạy Xảo Vân một chút hay không.

Đang nghĩ ngợi, thì thấy Tô Tuyết lặng lẽ từ trong nhà ra, đi đến bên người cô.

“Như Ý, lại đây.”

Tô Tuyết thần thần bí bí, Thẩm Như Ý không rõ ràng cho lắm nhưng vẫn đi theo bà ta ra cửa.

Đi đến một góc ngoài tường nhà họ Thẩm, Tô Tuyết nhìn quanh một lượt, nhìn nhà họ Thẩm không có ai đi ra theo, mới nhìn về phía Thẩm Như Ý.

“Như Ý, bây giờ để con đổi phòng trong lòng mẹ vẫn cảm thấy hơi không thoả đáng. Này, con cầm lấy những này, coi như là mẹ —— a, dì bù lại cho con.”

Bà ta vừa thấp giọng nói, vừa đưa tay qua, nhét đồ vật vào trong tay Thẩm Như Ý.

Thẩm Như Ý nhéo nhéo, một chồng bọc giấy, sẽ không phải là. . .

“Như Ý, con mở ra nhìn xem, xem xem có đủ hay không.”

Thẩm Như Ý vừa mở ra, một tập tiền thình lình lọt vào trong tầm mắt.

Cô sững sờ, thật sự không nghĩ tới Tô Tuyết lại cho mình nhiều tiền như vậy. Nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, cũng đúng, Tô Tuyết vốn là có chút không nỡ đối nguyên chủ, hôm nay lại bắt cô đổi phòng, nên cảm thấy mình bạc đãi cô, lại thêm bà ta làm vợ gia đình có chút điều kiện, ra tay hào phóng cũng có thể hiểu được.

Thẩm Như Ý không nhịn được vui vẻ, khóe môi cong lên.

Nói thật, cô không thiếu đồ, không thiếu phiếu, chỉ thiếu tiền!

Vật tư cùng với các loại phiếu cô đều có thể dùng thang điểm tình cảm đổi với hệ thống, nhưng duy chỉ có tiền là không đổi được. Tô Tuyết vừa ra tay đã cho nhiều tiền như vậy, thật sự là niềm vui ngoài ý muốn!

Tô Tuyết vẫn luôn nhìn Thẩm Như Ý, vừa nhìn thấy nụ cười quen thuộc trên mặt cô cái, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.

“Như Ý, kỳ thật lúc đầu dì c*̃ng không nỡ bỏ con, dù sao dì nuôi con nhiều năm như vậy, cho dù không phải con gái ruột nhưng trong lòng dì, con c*̃ng không khác gì con gái ruột. . .”

Nhìn cô gái yêu kiều duyên dáng trước mắt, ánh mắt Tô Tuyết hiền hòa.

[Chỉ có vậy? Đây không phải mã hậu pháo nha, nói cái gì mà nuôi lâu như vậy, khi đó nguyên chủ bị nói xấu bà ta cũng không nhìn ra, còn đồng ý đưa cô ấy về nông thôn. Nếu không phải cô yếu thế khơi dậy được lòng mẹ hiền của bà ta, cô xem bà ta có để ý đến cô không.]

‘Lúc đầu tôi c*̃ng không trông cậy bà ta có thể cho cái gì mấy, chỉ muốn để Thẩm Nghênh Đào kinh ngạc, nhưng thật không nghĩ tới bà ta sẽ cho tiền.’

Thẩm Như Ý thầm nhổ nước bọt, miệng lại nhẹ nhàng trả lời, “Không sao, lúc đầu ở trong thành phố là con có hơi quá đáng, Nghênh Đào cũng vì sợ hãi mới hiểu lầm con, hiện tại con không để ý tới nữa.”

“Mẹ? Mẹ làm cái gì ở đây vậy —— Như Ý c*̃ng ở đây sao?”

Giọng nói này vừa cất lên, vẻ mặt đau lòng của Tô Tuyết nhất thời cứng đờ.

Sở dĩ bà ta lôi kéo Thẩm Như Ý đến nơi không có ai như này, cũng là bởi vì sợ bị Thẩm Nghênh Đào nhìn thấy, sợ cô ta nghĩ nhiều. Tô Tuyết không muốn xa cách tình cảm với con gái ruột của mình.

Thẩm Nghênh Đào đi tới, mắt sắc nhìn tới bọc giấy Thẩm Như Ý cầm trong tay.

Thẩm Như Ý tựa như không có phát hiện ra Tô Tuyết đang ngây ra, cười ngọt ngào, “Là Nghênh Đào hả, không có gì, chỉ là dì Tô cho tôi một khoản tiền nhỏ đền bù cho tôi một chút mà thôi, tôi có thể hiểu được khổ tâm của bà ta. . .”

Như cô sở liệu, Thẩm Nghênh Đào lập tức duy trì không bày tỏ cảm xúc gì.

“Cái gì. . . Đền bù? Chỉ là đổi căn phòng, mẹ, mẹ làm như vậy là cảm thấy con khiến cô ta ấm ức sao?”

Tô Tuyết vội vàng nói: "Không phải như vậy, Nghênh Đào, con đừng suy nghĩ nhiều!" Cái bà ta sợ chính là cái này, Nghênh Đào hay suy nghĩ nhiều, bà ta biết rõ, cho nên đêm nay mới lén kéo Thẩm Như Ý đến chỗ không có ai để đưa tiền.

Thẩm Nghênh Đào gắt gao nắm chặt nắm đấm, trong lòng oán hận không thôi, đây chính là mẹ ruột của cô ta, Thẩm Như Ý nói tùy tiện hai câu là có thể lừa gạt bà ta, đơn giản vụng về đến không biên giới!

Cô ta hít một hơi thật sâu, lúc mở miệng đã khôi phục lại bình tĩnh, nhưng giọng nói lại mang theo chút run rẩy, “Mẹ, con đã biết, con không có suy nghĩ nhiều đâu. . .”

Thẩm Nghênh Đào nói xong, liền xoay người đi vào trong nhà, Tô Tuyết vội vã đuổi theo.

[Cô ta thật đúng giỏi giữ bình tĩnh, rõ ràng vừa rồi nhìn tức giận đến muốn nổ tung như thế, cuối cùng còn có thể kìm nén, không hổ là nữ chính.]

Hệ thống khen Thẩm Nghênh Đào, Thẩm Như Ý hừ một tiếng, c*̃ng không thèm để ý, lại mở bọc giấy ra, cẩn thận đếm lại số tiền bên trong, tận năm mươi đồng!

Thẩm Như Ý đắc ý, cẩn thận từng li từng tí đặt tiền vào trong túi, về phần người mẹ Tô Tuyết cái này, Thẩm Như Ý cũng không phải nguyên chủ, cũng không muốn trở về thành phố níu kéo tình cảm với bà ta, cho nên căn bản cũng không quan tâm.

Cô nhẹ nhàng bước đi chân muốn hướng tới cổng lớn nhà họ Thẩm, khóe lại đột nhiên thoáng thấy bóng đen lắc lư trên mặt đất ở cách đó không xa.

Đêm hôm khuya khoắt, ai lại đi dạo ở bên ngoài như vậy?

Thẩm Như Ý nhíu mày, tăng tốc bước chân ——

“A!”

Một bàn tay to lớn đột nhiên tóm chặt lấy cánh tay của cô, dọa cho cô vô thức kinh sợ thốt lên tiếng.

“Làm sao thế, sợ đến như vậy?”

Giọng nói mang theo ý cười vang lên, Thẩm Như Ý cảm thấy trán mình nổi gân xanh!

Cố Hứa Ngôn!

Cô quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy gương mặt đẹp mang ý cười nhưng lại muốn ăn đòn của Cố Hứa Ngôn.

Thẩm Như Ý dùng sức lắc lắc tay, nhưng căn bản thoát không nổi.

“Cố Hứa Ngôn, buông tay!”

Cố Hứa Ngôn híp mắt nhìn cô một hồi, thế mà nghe lời buông lỏng tay ra. Anh ta vừa mới buông tay, Thẩm Như Ý liền co cẳng muốn chạy. Cố Hứa Ngôn cứ như sớm đoán trước có cảnh tượng này, căn bản không cho cô có cơ hội đi ra ngoài lại bắt lấy cô, trong miệng lo lắng nói:

“Tôi biết ngay là thả lỏng tay cái là em liền muốn chạy, sao tôi phải buông tay?”

Thẩm Như Ý ra sức lắc lư cánh tay hai lần, có chút bất đắc dĩ, “Có phải anh bị bệnh hay không, tôi đã nói phiền rồi mà anh còn mặt dày mày dạn? Đêm hôm khuya khoắt, rốt cuộc anh muốn làm gì."

Lúc này Cố Hứa Ngôn mới nghiêm mặt nói: “Sáng hôm nay, em với Quý Nhược Tùng đã xảy ra chuyện gì?”

“Không liên quan tới anh."

Cố Hứa Ngôn xích lại gần một chút, “Sao không liên quan tới tôi? Tôi thích em."

Lời này vừa nói ra, Thẩm Như Ý tỏ ra ngơ ngác.

Cô khẽ phi một tiếng, nếu là nguyên chủ được tỏ tình, lúc này đoán chừng đã sớm bị lừa rồi. Nhưng cô dùng con mắt thượng đế đọc tiểu thuyết, đã biết rất rõ tính cách Cố Hứa Ngôn như thế nào.

Luôn là theo đuổi niềm vui cùng cái mới mẻ, tâm địa gian giảo một đống lớn. . .

Cố Hứa Ngôn có thể nói như vậy, chứng tỏ là anh ta bắt đầu cảm thấy có hứng thú với cô rồi, nhưng nói thích chứ yêu cái gì, Thẩm Như Ý tuyệt đối không tin. Cho dù có một chút như vậy cô c*̃ng khịt mũi coi thường.

Cố Hứa Ngôn đợi một hồi, lại chỉ nghe được Thẩm Như Ý hừ nhẹ.

Anh ta cong môi lên, “Em hừ cái gì?"

Thẩm Như Ý lại không đáp, “Anh có thích hay không, tôi không quản được, nhưng tôi chỉ có thể nói một câu anh đừng suy nghĩ quá, tôi không thích anh. Tôi đã ở bên người khác rồi."

Cô nói xong, bỗng cảm giác cổ tay bị bóp chặt hơn, nụ cười trên mặt Cố Hứa Ngôn c*̃ng biến mất.

“Người khác? Là Quý Nhược Tùng kia hả? Tôi thật không biết —— A!”

Một lực đột nhiên bay thẳng tới mặt anh ta, khiến cho anh ta lảo đảo một cái, về sau liên tục lùi bước lại.

Thẩm Như Ý cảm giác mình bị sức lực kia nghiêng người một cái, nhưng lại có người kịp thời giữ cô lại trước khi cô ngã xuống đất.

“Cô không sao chứ?"

Thẩm Như Ý ngẩng đầu, thình lình nhìn thấy Quý Nhược Tùng vẻ mặt vội vàng.

“Em không sao. . . Sao anh. . ."

Ánh mắt Quý Nhược Tùng theo sát mặt của cô, “Đêm nay cô không đến, tôi muốn tới nhìn một chút xem có phải cô đang ở bên trong hay không. . .”

“Khụ khụ khụ. . . Quý Nhược Tùng, anh thích đánh người như vậy sao?”

Cố Hứa Ngôn chậm lại, nhưng nửa gương mặt đã sưng lên, khóe miệng còn mang theo tơ máu.

Từ nhỏ anh ta đã là tiểu bá vương ở trong khu tập thể, ỷ vào trong nhà có quyền thế, những đứa trẻ khác đều khúm núm với anh ta, đến sau cuộc sống cũng là xuôi gió xuôi nước, nào bị người ta đánh ác như vậy!

Quý Nhược Tùng nghiêng mặt qua, trên mặt vẫn mang theo tức giận, “Tôi đánh người? Tại sao không nói tại anh lôi lôi kéo kéo một cô gái chứ?”

Anh nói xong, lại tiến về phía trước hai bước, rất giống như Cố Hứa Ngôn mà còn nói lăng lung tung là anh lập tức ra một quyền.

Cố Hứa Ngôn lui về sau mấy bước, ngậm miệng.

Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, anh ta không đánh lại cũng không muốn chấp nhặt với tên l* m*ng này!

Cố Hứa Ngôn biết Quý Nhược Tùng vừa đến, bản thân cũng đừng hòng muốn tiếp xúc với Thẩm Như Ý, chỉ để lại cho cô một ánh mắt rồi nghênh ngang rời đi.

Thẩm Như Ý bị anh ta nhìn như thế, trong lòng cách ứng, lập tức quay đầu nhìn về phía Quý Nhược Tùng, “Anh có sao không?”

Quý Nhược Tùng sững sờ, có chút mơ hồ, “Tôi? Tôi không sao. . .”

Nói rồi, chỉ thấy Thẩm Như Ý đè lên tay của anh, nhờ ánh trăng tỉ mỉ nhìn.

“Anh đánh anh ta một đấm, làm tay của anh bị thương.”

Ngón tay của anh không thon dài giống như Cố Hứa Ngôn, mà là khớp xương rõ ràng, lại bởi vì nhiều năm làm mấy việc nhà nông cùng việc nặng, trong tay toàn vết chai sạn, sờ tới sờ lui có chút rát tay.

Lúc này Quý Nhược Tùng mới kịp phản ứng, không khỏi bật cười, Thẩm Như Ý thế mà lại quan tâm tới tay của anh. Nhưng cười cười, ngón tay bị lật qua lật lại v**t v* v**t v* mang đến một tràng nóng bỏng.

Anh vô thức cuộn ngón tay mình xuống, lại bị Thẩm Như Ý kịp phản ứng, "Em sờ lâu quá hả. . ." Vội thả tay.

Quý Nhược Tùng không hiểu sao lại cảm thấy có hơi vắng vẻ. Nhưng cũng không thể sờ lại tiếp?

“Đúng rồi, hôm nay tôi thấy cô về nhà từ sớm, bà nội cô không làm khó cô chứ?”

Trước Tiếp