Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chưa cần nói tới quả cầu tròn Tráng Tráng chi thứ hai kia, chú hai chính là một con sâu gạo.
Thẩm Như Ý thật sự không hiểu nổi, bày đặt không muốn thấy cả nhà chi thứ nhất, sao bà cụ Thẩm lại cứ tốt đối với chi thứ hai như vậy, chú hai nhiều lần khuyên nhiều lần đi đánh bạc, tất cả đều là bà cụ Thẩm lật tẩy.
[Chính là cưng chiều con trai nhỏ vụng về.]
Ài, ông ta gặp nghiệt còn muốn chi thứ nhất vô tội tới gánh chịu.
“Mau cút ra đây đi, ăn cơm còn muốn tao đi gọi cả đám sao? Mấy cái đứa vô dụng bọn mày…”
Tiếng bà cụ Thẩm to tiếng truyền vào phòng. Đại khái là thời gian ăn cơm trưa đã đến.
Thẩm Như Ý đang nghĩ dùng thang điểm nhiệt độ này như thế nào tốt nhất.
[Còn chưa nghĩ ra gì đã phải đi ra ngoài.]
‘Không sao, cũ thì không đi. Huống hồ tôi giải quyết chuyện nợ nần của chú hai trước, khả năng tốt nhất là từ đó mối hôn sự này được cho qua, chị hai không cần lo lắng hãi hùng nữa. Khả năng xấu nhất cũng có thể kéo dài được một chút thời gian, để giải quyết hoàn toàn việc này.’
Thẩm Như Ý mở cửa phòng đến chậu nước rửa tay, lại vừa nghĩ thầm vừa đi tới gian nhà chính.
Bà cụ Thẩm, Tráng Tráng, Thẩm Quế đang ngồi vây quanh trước bàn ăn tròn.
“Anh cả đâu?”
Thẩm Quế liếc nhìn, “Buổi sáng anh ấy đi làm.”
Cũng đúng, buổi sáng anh ấy không đi làm là vì đuổi theo Thẩm Quế. Nhưng theo lý, Thẩm Quế không làm gì cho tới trưa, bà cụ Thẩm là người đầu tiên không muốn, sao lúc này lại không nổi giận?
Thẩm Như Ý có nghi vấn trong lòng, nhưng không hé răng, chuyển cái ghế chen chúc đến bên cạnh bàn tròn.
Trên bàn để hai cái đĩa, một cái ở chính giữa, một cái ở trước mặt Tráng Tráng.
Giữa bàn xếp bánh bột ngô xanh xanh vàng vàng.
Thẩm Như Ý do dự một chút, nhưng trong bụng trống trơn, vẫn đưa tay cầm một chiếc bánh lên cắn một ngụm. Cắn một ngụm xuống vừa khô vừa cứng, Thẩm Như Ý ăn hồi lâu, miệng toàn là bột rau dại, lại còn bị nghẹn ở cổ họng.
Cô gian nan nuốt xuống, giương mắt thấy bà cụ Thẩm từ ái nhìn Tráng Tráng ăn cơm.
Vừa thấy, không hổ là cháu trai ngoan bà cụ Thẩm thương nhất, đến cả bánh ăn cũng khác với cô, cái người ta ăn chính là bánh khoai lang, nhìn đã thấy thơm mềm ngọt rồi.
Lại nhìn Thẩm Quế, đang cúi đầu ăn bánh, cũng đã quen đối với cảnh tượng hai bà cháu tốt đẹp như này.
Bà cụ Thẩm lại đột nhiên mở miệng, “Thẩm Quế, hôn sự của mày với chú Lý mày sẽ quyết trong hai ngày này.”
Bộp, chiếc bánh Thẩm Quế đang gặm một nửa trong tay liền rơi xuống bàn.
“Cháu…”
“Bà nội, gấp như vậy làm gì.”
Thẩm Như Ý tranh mở lời trước Thẩm Quế.
Bà cụ Thẩm trừng mắt nhìn cô, “Sao tao thấy, mày nói nhiều thế nhỉ?”
Thẩm Như Ý cười hắc hắc, “Cháu nghe thím Lưu nhà bên nói, hình như chú hai lại đi đánh bạc, lần này còn nợ một đồng nữa.”
Thẩm Quế kinh ngạc nhìn về phía cô, trong lòng giống như có chút trong sáng.
Bà cụ Thẩm đập bàn một cái, “Ả họ Lưu kia chính là lòng dạ chó má không chứa nổi hai lượng dầu vừng, cả ngày chỉ biết tìm chỗ nói chuyện, ngoài miệng không có cửa đâu!”
Bà cụ lại liếc nhìn Thẩm Quế đang mím môi cụp mắt xuống, “Dù có thế nào, đó cũng là chú hai mày, mày sẵn lòng nhìn chú mình không trả được tiền phải ăn cơm tù sao? Còn nữa nhà chú Lý này, không nói đến khác, có thể giàu hơn đám chúng ta nhiều, mày gả vào đó, không có chuyện ăn hương ăn hoa được?”
Thẩm Quế không nói lời nào một hồi lâu, môi đã cắn đến trắng bệch, cuối cùng giống như hạ quyết tâm muốn mở miệng - -
“Bà nội, bà đừng ép chị hai nữa. Cháu cũng là một thành viên trong cái nhà này, cháu bằng lòng giúp chú hai!”
Thẩm Quế cùng với bà cụ Thẩm đồng thời trừng mắt.
Bà cụ Thẩm thầm nghĩ không được, Thẩm Như Ý xinh đẹp như vậy, gả cho lão Lý thay chị gái cô không phải thiệt thòi lớn sao? Bà cụ còn muốn ôm lấy tên nhóc nhà họ Quý kia nữa! Người kia mới càng đáng giá!
Bà cụ căn bản là không nghĩ tới việc Thẩm Như Ý có thể trả được nợ. Cho dù không phải ruột thịt, nhưng ba mẹ giàu có nuôi dưỡng Thẩm Như Ý hơn mười năm kia nếu đã nhẫn tâm đưa cô xuống nông thôn thì tất nhiên là không cần cô, sao có thể cho cô tiền được chứ?
Trước kia khi nghe nói cháu gái ruột nhà mình từ nhỏ đến lớn vẫn do thành một gia đình giàu có nuôi dưỡng, trong lòng bà cụ Thẩm vui vẻ không thôi.
Đây là chuyện cực kỳ tốt!
Nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, cho dù không phải con gái ruột thì cũng có tình cảm, nếu bỏ được con gái được nâng niu trong lòng bàn tay tiễn về thôn, vậy có thế nào cũng nên mang theo túi lớn túi nhỏ tự mình tới tặng chứ! Nhà họ Thẩm của bọn họ cuối cùng có thể trải qua ngày lành rồi!
Nhưng lại không nghĩ tới ngày Thẩm Như Ý tới chỉ có một mình, túi lớn túi nhỏ thì có, nhưng đều là đồ của cô, quần áo đệm chăn các kiểu. Những thứ tốt khác thì là một chút cũng không có, điều này làm cho bà cụ Thẩm thầm phê bình.
Bà cụ cũng nhận định ba mẹ ở trong thành phố của Thẩm Như Ý nhẫn tâm đối với con cái, có con gái ruột một cái liền coi cô con gái thiên kim giả nuôi dưỡng mười tám năm thành cỏ cây, ném tới rừng núi hoang vắng rồi không quản nữa.
Mà bây giờ Thẩm Như Ý vừa mở miệng đã nói sẽ trả nợ giúp chú hai, bà cụ Thẩm đương nhiên sẽ không cho rằng là cô có tiền phiếu, chỉ coi ý của cô là muốn đồng ý chuyện kết hôn này thay chị hai cô thôi.
Bà cụ Thẩm cũng không rõ, Thẩm Như Ý cùng với Thẩm Quế lại chị em tình thâm như vậy? Sao lại có thể nguyện ý gả cho một lão già thay chị gái được chứ?
Tóm lại mặc kệ hai chị em này làm động tác đẹp mắt gì, thì bà cụ cũng không cho phép Thẩm Như Ý thật sự gả thay cho Thẩm Quế!
“Không được! Mày giúp cái gì mà giúp, mày lấy cái gì giúp? Đây là chuyện cưới xin của chị mày, nào có đạo lý em gái gả thay chị gả chứ? Cái này rất kỳ cục!”
Thẩm Như Ý cũng không gấp, chậm rãi nói: “Ai nói cháu muốn gả cho chú Lý thay chị chứ?”
Lời bà cụ Thẩm dạy dỗ cô còn chưa nói xong, bị nghẹn lại. Đây là có ý gì? Không gả thay, thế thì giúp như thế nào? Chẳng lẽ cô thật đúng là có thể trả số nợ kia?
Trong lúc này trước bàn tròn chỉ có tiếng Tráng Tráng thở hổn thở hển ăn bánh.
Thẩm Như Ý lại bày ra dáng vẻ cháu gái ngoan, chậm rãi nói: “Là như này, bà nội, trên người cháu còn có ít phiếu thực phẩm - - ”
Bà cụ Thẩm lập tức trừng mắt to như cái chuông đồng, gào to lên, “Cái gì? Trên người mày có phiếu thực phẩm? Sao mày không nói sớm một chút!”
Thẩm Như Ý cực kì vô tội nói: “Ừm… Chưa kịp? Bà nội, không phải cháu tính che giấu đâu. Nếu không bởi vì biết chú hai nợ nần, cháu còn không nhớ ra cái này ấy.”
Bà cụ Thẩm cảm thấy không thích hợp, nhưng không thích hợp chỗ nào thì bà cụ thật sự không nói lên được, chỉ có thể giương mắt nhìn.
Nhưng nếu lời Thẩm Như Ý nói là thật, vậy tất nhiên bà cụ sẽ vui vẻ nhận lấy.
Bà cụ Thẩm bình tĩnh lại, hắng giọng nói, “Dù sao phiếu thực phẩm cũng không thể coi như tiền để sử dụng, mày có bao nhiêu phiếu thực phẩm? Cũng không thể quá ít! Ít người nhà chủ nợ không muốn. Dù thế nào cũng phải hai ba mươi cân?”
Thẩm Như Ý cười lạnh trong lòng.
[Lão yêu quái lại còn tham, thực xem mình là nguyên chủ không rành thế sự sao? Lời này ngoại trừ có thể lừa cô ấy thì lừa được ai chứ.]
Sau này, có tiền không có phiếu mua đồ đạc cũng là việc khó, đối với người giàu có mà nói, phiếu thực phẩm là thứ còn quý giá hơn cả tiền bạc. Mà nợ một đồng tiền dùng phiếu thực phẩm để đổi lại, chủ nợ cũng vô cùng sẵn lòng.
“Bà nội, bà nhớ nhầm sao. Cháu nhớ rõ chú hai thích nhất là đến nhà chú Lưu bên cạnh đánh bài, lần này hẳn là đến nhà chú Lưu đánh bài rồi? Nhà chú Lưu cũng không thiếu tiền- - ”
Bà cụ Thẩm hung dữ trừng mắt nhìn Thẩm Quế nói chuyện một cái, con nhỏ chết tiệt kia, lúc này đầu óc thông minh lên sao, biết giúp đỡ em gái ép buộc bà cụ rồi?
Dù lá gan Thẩm Quế có lớn, thì cô ấy cũng sợ "Sơn đại vương" trong nhà này. Bị bà cụ Thẩm trừng mắt, cô ấy vội ngậm miệng lại.