Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi tối, các khách mời lần lượt trở về căn hộ cắm trại dành cho gia đình do tổ chương trình chuẩn bị sẵn.
Căn hộ này được thiết kế theo hình khối cầu với chủ đề về các hành tinh. Mỗi căn hộ đều sở hữu một khoảng sân nhỏ độc lập, được kết nối với nhau qua những lối đi rải sỏi trong hoa viên.
Bạc Nhất Minh vừa bước vào khoảng sân nhỏ có hàng rào gỗ liền phát hiện ra nơi này còn có cả một hồ bơi mini.
"Oa, sáng mai ngủ dậy con có thể nhảy ùm thẳng xuống hồ bơi luôn!"
Nói đoạn, nhóc con hớn hở nhảy chân sáo lên các bậc thềm, "Con đã cố ý mang theo tận hai bộ quần bơi lận đó."
Ôn Từ Thư quẹt thẻ mở cửa phòng rồi bước vào trước.
Tầm mắt cậu vừa vặn chạm phải ống kính máy quay, liền giơ tay lên vẫy vẫy, trong lòng thầm tính toán: Tình hình thế này thì làm sao mới tìm được cơ hội để tra khảo Bạc Thính Uyên đây ta?
[ Oa, nhan sắc siêu cấp tuyệt mỹ của mommy làm tôi đứng hình luôn. ]
[ Muốn ôm lấy vợ yêu rồi xoay vòng vòng quá đi thôi ~ ]
Bạc Thính Uyên xách vali vào trong phòng. Sau khi khép cửa lại, hắn khẽ nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
"Ba lớn đang làm gì thế ạ?"
Bạc Nhất Minh thò đầu qua, cũng ghé tai bắt chước lắng nghe theo, "Ba sợ có trộm lẻn vào nhà sao ba?"
Bạc Thính Uyên xoa nhẹ mái tóc của con trai: "Nghe thử tiếng sóng biển xem thế nào."
Hắn sợ tiếng sóng vỗ quá lớn sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Ôn Từ Thư.
Sau khi hiểu ra, Bạc Nhất Minh nghiêm túc nhận xét: "Oa, vậy mà lại yên tĩnh đến mức này, hoàn toàn không nghe thấy một chút tiếng động nào luôn."
"Nhất Minh, con đi đánh răng rửa mặt trước đi."
Bạc Thính Uyên bước về phía chiếc vali, động tác nhẹ nhàng đặt chiếc rương lớn nằm phẳng ra rồi mở ra, lấy từ bên trong ra hai bộ ga trải giường.
Ôn Từ Thư cũng tiến lên phía trước để phụ giúp hắn một tay.
Bạc Nhất Minh trước tiên nhảy tót đến chỗ bàn trà, bốc một quả dâu tây trong đĩa trái cây tiếp khách nhét tọt vào miệng, rồi mới nhảy chân sáo lại gần chỗ hai ba ba: "Sao lại có tận hai bộ thế ạ?"
"Chuẩn bị cho con một bộ nữa đấy."
Bạc Thính Uyên giải thích, "Con không cần sao?"
"Ơ?"
Bạc Nhất Minh bĩu môi, cố ý nũng nịu: "Chẳng lẽ hai ba không muốn ngủ chung giường với cậu con trai đáng yêu này sao ạ?"
Hai vị ba ba đầy ăn ý mà đưa mắt nhìn nhau.
Ôn Từ Thư phì cười, bấu bấu vào bên má của nhóc con: "Là quản gia Từ vô cùng chu đáo nên mới chuẩn bị hai bộ đấy, nhưng có dùng đến hay không thì tùy con quyết định nha."
"Dạ ~" Bạc Nhất Minh lắc đầu gật gù, "Thế con đi tắm đây!"
Nhóc con cố ý hạ thấp giọng, ra vẻ cổ vũ: "Ba lớn trải giường nha! Ba nhất định sẽ làm rất tốt mà. Con tin tưởng ba!"
Nói xong, nhóc con lủi nhanh như chớp vào phòng tắm. Ôn Từ Thư liền đi lấy quần áo sạch cho nhóc con thay.
[ Là do đầu óc tôi có vấn đề sao nhỉ? Nhà bên cạnh mà bắt bé Tiểu Thất phải ngủ một mình thì đúng là tàn nhẫn quá, nhưng còn nhóc Minh, tôi lại chỉ mong sao nhóc con tự giác ngủ riêng một phòng thôi ấy? ]
[ Bạn tiêu chuẩn kép thế là xong đời rồi! Để bé Minh Minh mà biết được là nhóc con sẽ lên án kịch liệt sự phân biệt đối xử này của bạn cho mà xem! ]
[ Giơ tay, chị em ơi tôi hiểu ý bạn mà *chẳng qua là chỉ muốn được diện kiến một vài khung cảnh giường chiếu chung đôi của hai vợ chồng thôi mà, xin mọi người đừng gạch đá tôi nha*. ]
Đây cũng là lần đầu tiên Ôn Từ Thư cùng Bạc Thính Uyên bắt tay trải ga giường với nhau.
Cậu túm lấy góc tấm drap, tỉ mỉ vuốt cho thật phẳng phiu.
Trong bầu không khí yên ả và đầy ăn ý giữa hai người, cậu cảm nhận được một thứ hạnh phúc bình dị như nước chảy xuôi dòng.
Ôn Từ Thư lặng lẽ quan sát Bạc Thính Uyên, nhận ra hắn làm việc gì cũng đều vô cùng đoan trang, nghiêm túc, thế nhưng đặt vào khung cảnh này lại không hề đem đến cảm giác gượng gạo chút nào.
Chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, vậy mà cậu đã bị Bạc Thính Uyên tóm gọn ngay tầm mắt.
"Em vào phòng tắm trong phòng ngủ tắm rửa trước đi, chỗ còn lại cứ để tôi lo."
"Ừm." Ôn Từ Thư bị bắt quả tang đang nhìn lén, vội vàng xoay người đi lấy quần áo sạch.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại do tổ chương trình phát đặt trên bàn trà chợt lóe sáng.
"Ơ? Muộn thế này rồi mà vẫn còn nhiệm vụ sao?"
Ôn Từ Thư thuận tay cầm máy lên, nhanh chóng lướt qua một lượt: "Bên chương trình thông báo là 10 giờ tối các khách mời có thể tự lựa chọn tiếp tục phát sóng trực tiếp hoặc là tắt đi. Nếu tắt máy thì sáng mai nhớ chú ý bật camera đúng giờ là được."
Cậu quay đầu lại, khua khua chiếc điện thoại trước mặt hắn: "Thế chúng ta tính sao đây?"
"Ừm." Bạc Thính Uyên đặt ngay ngắn chiếc gối xuống giường, tầm mắt nhìn thẳng về phía đôi mắt đen láy đang phản chiếu ánh đèn của cậu, hỏi ngược lại: "Em thấy thế nào?"
"Hừm." Ôn Từ Thư đặt chiếc điện thoại về chỗ cũ, "Thế thì em đi tắm đây."
Cậu rảo bước đầy nhẹ nhàng về phía phòng tắm, trong lòng hận không thể học theo chú khỉ con nhà mình mà nhảy cẫng lên một cái thật cao tại chỗ.
Tuyệt vời ông mặt trời! 10 giờ được tắt phát sóng trực tiếp rồi!
Bạc Thính Uyên nhìn theo bóng lưng cậu bước vào trong, dĩ nhiên là không bỏ sót dáng vẻ lộ rõ sự phấn khởi, vui sướng kia của cậu.
[ Sau 10 giờ là được tắt máy hả? Hung tin gì thế này trời ơi! Rốt cuộc là mommy với daddy có tắt hay là không đây? ]
[ Tôi cảm giác là tắt chắc rồi, ba nhỏ rõ ràng là vừa thở phào nhẹ nhõm một cái kìa. Hình như anh ấy đang có chuyện gì muốn nói riêng với daddy thì phải. ]
[ Daddy trả lời câu hỏi thì cắt nửa chừng, bây giờ lại còn cho phép tắt phát sóng trực tiếp nữa hả? Đội ngũ sản xuất nào lên cái kịch bản này thế không biết? Các người hãy đợi đấy! ]
[ Dẫu biết là có thể cảm thông cho sự riêng tư của khách mời, nhưng mà... chính là... A a a a tôi hận tổ chương trình! ]
Chờ đến khi Ôn Từ Thư tắm rửa xong bước ra ngoài, chú khỉ con đã nằm cuộn tròn trên chiếc giường lớn vẫy vẫy tay gọi cậu, nhóc con còn kéo hé một góc chăn ra: "Ba nhỏ ơi mau lại đây nào."
Bạc Thính Uyên vừa ngoảnh đầu lại nhìn thấy người bước ra từ phòng tắm, liền lập tức tiến lên phía trước, một đường đẩy cậu ngược trở lại vào trong.
"Hửm?"
Ôn Từ Thư ngơ ngác chớp chớp đôi mắt còn vương làn nước ẩm ướt, hàng lông mi đẫm nước khẽ run lên bần bật, bên thái dương thậm chí còn có giọt nước từ từ lăn dài xuống.
Bạc Thính Uyên trở tay khép chặt cửa phòng tắm, tiện tay ngắt luôn micro ghi âm, rồi cầm lấy chiếc khăn bông chậm rãi lau chùi làn da còn ám sắc hồng của cậu.
Vì thời tiết nóng nực nên không khí trong phòng tắm cũng không quá mức ẩm nóng, thế nhưng Ôn Từ Thư lại có cảm giác nhiệt độ lúc này còn cao hơn cả lúc cậu dội nước ấm vừa nãy.
Cậu hạ thấp giọng bảo: "Khán giả xem chương trình sẽ hoài nghi đấy."
"Hoài nghi cái gì chứ?"
Bạc Thính Uyên nâng chiếc cằm còn ướt át của cậu lên: "Em lúc nào cũng quên mất là chúng ta đã kết hôn được mười năm rồi."
"..."
Đôi mắt đen của Ôn Từ Thư khẽ đảo quanh, cậu nhìn cận cảnh gương mặt anh tuấn ngay trước mắt của hắn, cố ý trêu: "Cho nên là, bây giờ anh đang bất mãn trong lòng, quay sang trách móc em đấy à?"
Vòng tay nơi ngang eo cậu nháy mắt siết chặt lại, cả người cậu bị ôm trọn đến mức dán chặt vào khuôn ngực vững chãi của Bạc Thính Uyên.
Mỗi một tấc da thịt vừa được làn nước ấm gột rửa qua, thảy đều mềm mại tựa như những cánh hoa hồng kiều diễm nhất trên thế gian.
Sự mềm mại nơi đầu ngón tay dường như đang không ngừng mê hoặc Bạc Thính Uyên, chỉ cần lòng bàn tay hắn khẽ dùng lực một chút thôi, là đã có thể lưu lại những dấu ấn thuộc về riêng hắn trên làn da trắng nõn nà kia rồi.
Ôn Từ Thư nhìn hắn im lặng dán chặt tầm mắt vào mình, bầu không khí bỗng chốc trở nên đầy áp lực và kìm nén, khiến lồng ngực cậu khẽ phập phồng lên xuống.
"Ba lớn ơi? Ba nhỏ bị làm sao thế ạ?"
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng gọi đầy lo lắng của Bạc Nhất Minh.
"Không có chuyện gì đâu."
Đôi mắt xanh lục của Bạc Thính Uyên nháy mắt đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Hắn nhanh chóng lau khô những giọt nước còn sót lại trên cổ Ôn Từ Thư, thuận tiện giúp cậu v**t v* lại mái tóc có phần rối bời.
Ôn Từ Thư thì lại lười biếng đứng im bất động, chỉ chăm chú ngắm nghía người đàn ông trước mặt - một nửa kia của cậu, người luôn mang vẻ mặt lãnh đạm, nhưng mọi động tác cử chỉ lại cực kỳ ôn nhu và săn sóc.
Hai người một trước một sau bước ra khỏi phòng tắm.
[ Có phải vừa nhìn thấy vợ yêu thơm tho mềm mại là lao vào ôm ngay không hả? ]
[ Nhóc Minh ơi, con đừng có làm kỳ đà cản mũi hai vị ba ba của con nữa mà a a a. ]
[ Tôi còn chưa kịp ngắm nhìn mỹ nhân tắm xong bước ra như thế nào, cư nhiên đã bị anh ấy chặn đứng rồi đẩy ngược vào trong rồi? ]
Ôn Từ Thư leo lên giường, nhìn thấy nhóc con đưa cuốn truyện cổ tích qua, cậu liền hỏi: "Hửm? Hôm nay con muốn ba nhỏ kể chuyện cho nghe sao?"
"Không ạ ~~~"
Bạc Nhất Minh kéo dài giọng điệu nũng nịu rồi lắc đầu, nghiêng đầu nép vào lòng ba nhỏ, lén lút liếc nhìn ba lớn vừa bước vào phòng tắm một cái: "Đêm nay tụi mình để ba lớn kể đi ba? Hôm qua con cũng thấy ba ấy cầm cuốn sách này đọc đấy."
"Thật vậy sao?"
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, thằng nhóc này mắt tinh thật đấy. "Được rồi, vậy thì để ba lớn kể cho con nghe."
"Hì hì ~" Bạc Nhất Minh chui tọt vào trong chăn, ôm lấy cánh tay ba nhỏ rồi lăn lộn qua lại làm một em bé ngoan ngoãn, hạnh phúc.
[ Nhà này vẫn duy trì thói quen kể chuyện trước khi đi ngủ sao? Ấm áp quá mức rồi đấy! ]
[ Tôi nhớ mà! Ở tập đầu tiên bé Minh Minh đã cầm sách rồi, chỉ là lúc đó mommy bảo mệt quá nên không đọc thôi. ]
[ Mọi người ơi, bây giờ là 9 giờ rưỡi rồi, chỉ còn nửa tiếng nữa là tắt phát sóng trực tiếp rồi đó, xin hãy trân trọng khoảng thời gian này. ]
[ ? Cái lầu trên kia là ma quỷ phương nào thế! ]
Trên màn hình phát sóng trực tiếp, có người liên tục không ngừng để lại bình luận đếm ngược thời gian.
Mười phút sau, Bạc Thính Uyên mặc bộ đồ ngủ cùng kiểu với Ôn Từ Thư bước ra khỏi phòng tắm, thuận tay tắt bớt phần lớn các ngọn đèn, chỉ để lại ánh đèn ấm áp trong phòng ngủ.
Khán giả đồng loạt xuýt xoa trước vóc dáng chuẩn chỉnh của ba lớn nhà bé Minh Minh, bờ vai rộng vững chãi của hắn trực tiếp cam đoan phom dáng cho bộ đồ ngủ vốn không có cầu vai rõ ràng, trông chẳng khác nào một nam người mẫu đang trình diễn trên sàn catwalk.
Sau khi Bạc Thính Uyên lên giường, Ôn Từ Thư liền đưa cuốn truyện cổ tích cho hắn, mỉm cười bảo: "Hôm nay, em và Nhất Minh muốn nghe anh kể chuyện."
Bạc Nhất Minh nằm bò bên cạnh ba nhỏ, lí nhí hỏi: "Ba lớn, ba có nhớ hôm qua con kể đến đoạn nào rồi không ạ?"
Điều này là vô cùng quan trọng đấy nhé!
Bạc Thính Uyên nhìn về phía nhóc con, tựa hồ đang gặp phải thế bí.
"Á à!"
Bạc Nhất Minh lập tức lên tiếng chỉ trích, "Ba nhỏ xem kìa, ba lớn căn bản không có nghiêm túc nghe con kể chuyện gì hết trơn á."
Về cái chủ đề này thì Ôn Từ Thư cũng không mặn mà muốn tham gia vào cho lắm.
Bởi vì chính cậu hôm qua cũng có thèm nghe đâu, chột dạ chết đi được.
Bạc Thính Uyên nhướng mày, chậm rãi hồi tưởng lại tình tiết cốt truyện: "Chú kỳ lân đã từ bỏ viên linh thạch thứ năm, lựa chọn cùng những người bạn của mình tiến vào một thế giới thám hiểm mới đúng không?"
Đôi mắt Ôn Từ Thư từ từ mở to - hắn vậy mà lại nhớ rõ thật sao?
Bạc Nhất Minh thì trực tiếp ngồi bật dậy, điên cuồng chớp mắt nhìn ba lớn đầy vẻ bất ngờ và không thể tin nổi!
Bạc Thính Uyên ấn nhóc con nằm xuống, giơ tay kéo lại tấm chăn đắp ngay ngắn cho con: "Được rồi, bắt đầu thôi."
Hắn lật cuốn truyện cổ tích ra, tìm đến đúng trang sách đó rồi bắt đầu dùng tiếng Pháp để đọc chuyện.
[ Cuốn truyện cổ tích bằng tiếng Pháp tuần trước từng xuất hiện rồi nè! Mommy cũng từng dùng cuốn này để đọc cho nhóc con nghe đúng không ~ Bé Minh Minh hạnh phúc quá chừng. ]
[ Nếu có ai đó bảo với tôi rằng khung cảnh ấm áp của gia đình ba người này là một bộ phim truyền hình, tôi thề là tôi sẽ tin sái cổ luôn. ]
[ Giọng nói quyến rũ, trầm ấm như thế kia của daddy thì đừng có dùng để đọc truyện cổ tích chứ, phải dùng để nói lời yêu thương đường mật mới đúng bài! ]
[ Tự não bổ cảnh hai vợ chồng đêm muộn lén lút sau lưng tụi mình và con cái, dùng tiếng Pháp để trò chuyện thầm thì rồi trao nhau một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy... *icon tim đen* *icon tim đen* ]
Không lâu sau, giữa một trùm tiếng than vãn khóc ròng của khán giả xem đài, Bạc Thính Uyên đã thẳng tay tắt thiết bị phát sóng trực tiếp.
Lúc này, Bạc Nhất Minh cũng đã mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ôn Từ Thư nhìn thấy Bạc Thính Uyên tháo kính mắt đặt lên chiếc tủ đầu giường, bờ môi cậu khẽ mấp mập.
Bạc Thính Uyên buồn ngủ rồi sao? Chẳng lẽ hắn hoàn toàn không có ý định muốn trò chuyện riêng với mình à?
Trong lòng cậu càng thêm phần nôn nóng, vội vàng nắm lấy cổ tay hắn đang đặt trên chăn khẽ lay lay một chút.
Bạc Thính Uyên nghiêng mặt qua, chăm chú dõi theo cậu.
Dưới ánh đèn tường vàng mờ ảo, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Ôn Từ Thư mím nhẹ bờ môi có chút khô khốc, đột nhiên cảm thấy hơi thẹn thùng: "Thôi, bỏ đi..."
Cậu buông bàn tay đang giữ tay Bạc Thính Uyên ra.
Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại bỗng nhiên trầm giọng bảo: "Chờ tôi một chút."
Hắn xốc chăn đứng dậy, bước đến bên chiếc ghế sofa lấy chiếc chăn dày khoác lên bờ vai Ôn Từ Thư, rồi dứt khoát bế bổng cậu ra khỏi chăn.
Tim Ôn Từ Thư nháy mắt như treo ngược lên cành cây, cậu lặng lặng nhìn thẳng vào tầm mắt hắn: "Đi... Đi đâu thế?"
Bạc Thính Uyên không đáp lời, cứ thế ôm chặt lấy cậu sải bước đi về phía căn phòng nhỏ vốn được chuẩn bị riêng cho trẻ nhỏ ngủ riêng kia.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có vầng trăng sáng ngoài cửa sổ sát đất từ biển xa soi vào.
Bạc Thính Uyên bế Ôn Từ Thư ngồi xuống chiếc ghế sofa hướng mặt ra phía cửa sổ, trán hắn tì xuống, chóp mũi khẽ cọ qua mũi cậu: "Ngày hôm nay trôi qua thật chậm."
Trong lúc vô thức, Ôn Từ Thư theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo ngủ của hắn, chẳng rõ bản thân đang căng thẳng điều gì.
Cậu khẽ ngửa đầu, dán vào gò má hắn, chìm đắm trong sự thân mật quấn quýt bên tai, có chút phản ứng không kịp mà nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?"
Trong không gian yên tĩnh, nhịp thở dần trở nên dồn dập, chỉ có ánh trăng chứng kiến sự thử thách và trêu chọc lẫn nhau giữa hai người.
Đến khi vòng eo mềm mại của Ôn Từ Thư bị một bàn tay dùng lực m*n tr*n, từ trong cổ họng cậu phát ra tiếng rên khẽ.
Tiếng mở miệng của cậu giống như một tín hiệu dẫn lối, khiến Bạc Thính Uyên hung hăng hôn lên.
Sau đó, dưới ánh trăng bạc, hai người tựa như loài rắn và hoa hồng, quấn quýt lấy đối phương bằng một phương thức vừa khăng khít vừa đầy kh*** c*m.
"Bạc Thính Uyên!"
Ôn Từ Thư dùng sức đẩy bả vai hắn, cả sống lưng đều cố sức gồng lên nhằm thoát khỏi cái ôm kìm kẹp cùng nụ hôn nồng nhiệt đầy bá đạo của hắn, cậu thở hổn hển thấp giọng chất vấn, "Anh... chuyện anh nói lúc bữa tối thì sao? Anh không tính toán nói cho em biết, có phải không?"
Cậu ngửa đầu, dốc hết toàn lực né tránh sự m*t mát từ môi lưỡi hắn.
Nhưng Bạc Thính Uyên lại không chịu buông tha mà dính chặt lấy, thậm chí bàn tay hắn đã luồn qua lớp áo ngủ, áp sát hoàn toàn vào làn da trên lưng cậu, từng chút từng chút một dùng lực xoa vuốt.
Bàn tay Ôn Từ Thư rốt cuộc cũng chịu thò ra khỏi chiếc chăn quấn chặt, che lên bờ môi hắn, cố ý lạnh mặt trừng mắt nhìn hắn: "Nói chuyện đi chứ!"
Bạc Thính Uyên nhìn chằm chằm cậu không rời mắt, cúi đầu hôn lên lòng bàn tay cậu, hơi thở nóng hổi phả vào giữa các ngón tay, rồi chậm rãi dời xuống tận cổ tay.
Lần đầu tiên, Ôn Từ Thư phát hiện ra đôi mắt của hắn dưới ánh trăng lại có một thứ ánh sáng nhạt đầy mê hoặc tựa như dải cực quang.
Nhận thức này khiến cậu cảm thấy nụ hôn trong lòng bàn tay mang một sự quyến rũ đến tột cùng, cả người tê dại như thể vừa uống phải một loại tình dược nào đó.
Cắn nhẹ đầu lưỡi một cái, Ôn Từ Thư mới nhịn xuống được ý muốn chủ động hôn hắn.
Cậu nhanh chóng rút tay về: "Anh không nói thì... cũng đừng hòng hôn em nữa." Đoạn, cậu rụt hai cánh tay vào trong chăn.
Bạc Thính Uyên bật ra tiếng cười khẽ đầy mập mờ, hắn áp mặt lại gần, bờ môi dán lên vành tai cậu mà hôn hít: "Muốn nghe điều gì? Em hỏi đi."
Ôn Từ Thư hỏi dồn dập: "Paris, lần đầu tiên gặp mặt là cụ thể ở nơi nào? Anh thấy em bằng cách nào? Em... shhh"
Vành tai bị m*t cắn nhẹ một cái, lời cậu định nói đột ngột nghẹn lại.
Bạc Thính Uyên dẫn dắt từng bước: "Cứ từ từ từng câu một."
Ôn Từ Thư: "Vậy anh nói cho em biết địa điểm cụ thể trước đã."
Vừa dứt lời, vành tai cậu lại bị hắn ngậm lấy.
Cùng với hơi thở nóng hổi dũng mãnh tràn vào tai là một câu nói trầm thấp, gợi cảm: "Thế phần thưởng là gì nào?"
Ôn Từ Thư: "..."
Cậu hừ nhẹ một tiếng, tạm thời không thèm chấp nhặt với kẻ xấu xa này, bèn nghiêng mặt hôn lên hầu kết gồ lên rõ ràng của hắn.
Xuất phát từ động cơ "cho bõ tức", cậu vừa hôn vừa m*t mát, lại còn dùng ch**c l*** *m **t l**m qua một cái.
"Shhh..."
Sức lực từ vòng tay Bạc Thính Uyên ôm chặt lấy cậu như thể muốn khảm thẳng cậu vào trong da thịt của chính mình, nhưng hắn vẫn phải thoáng dời nửa thân trên ra, nhìn chằm chằm: "Chủ động trực tiếp thế cơ à?"
Ôn Từ Thư hừ cười: "Chẳng phải ai đó vừa mới bảo, em lúc nào cũng quên mất là tụi mình đã kết hôn được mười năm rồi sao?"
Bàn tay phía dưới tấm chăn của cậu khẽ đấm nhẹ hắn một cái, "Trả lời câu hỏi đi! Đừng có hở ra là lại lảng sang chuyện khác."
Bạc Thính Uyên cảm nhận được dư vị còn tàn lưu nơi hầu kết, lập tức nói: "Rue de la Paix."
"Phố Hòa Bình?" Ôn Từ Thư nhíu mày, bắt đầu lục lọi lại dòng ký ức.
Bạc Thính Uyên tranh thủ lúc cậu đang thất thần, bờ môi khẽ hé mở mềm mại liền áp tới hôn lấy, mê luyến mà triền miên m*t mát liên tục.
Ôn Từ Thư rất nhanh đã phản ứng lại được, liền quay mặt né tránh nụ hôn của hắn.
"Có phải con phố mua sắm chuyên bán mấy món đồ xa xỉ này nọ?"
"Một cửa hàng trang sức."
Tầm mắt Bạc Thính Uyên lưu luyến di chuyển giữa ánh mắt và bờ môi cậu, chậm rãi kể, "Ngày hôm đó, tôi tiện đường ghé qua lấy một chiếc ghim cài áo mà mẹ đã đặt trước."
Ôn Từ Thư tự mình bổ sung nốt phần còn lại: "Cho nên là tụi mình lướt qua nhau, anh nhìn thấy em, còn em thì lại chẳng hề nhìn thấy anh đúng không?"
Bạc Thính Uyên dùng ánh mắt để ra hiệu.
Phần thưởng đâu nào.
Ôn Từ Thư tức đến mức muốn nhảy dựng lên đập cho hắn một trận, nhưng ngặt nỗi rốt cuộc vẫn bị hắn nắm thóp và ăn chặn đến mức gắt gao.
Bất đắc dĩ, cậu đành phải hơi ngửa đầu chủ động hôn nhẹ vào khóe môi hắn một cái, thấy hắn cư nhiên vẫn đứng im bất động, cậu chỉ còn cách chậm rãi thử dò dẫm sâu hơn.
Bạc Thính Uyên ôm chặt lấy cậu, tâm thần hoàn toàn bị khuấy động bởi những động tác tuy có phần vụng về nhưng lại vô cùng táo bạo kia.
Đến khi đầu lưỡi Ôn Từ Thư chủ động tiến vào trong, cậu ý thức được bản thân đang làm cái gì, nháy mắt không tự chủ được mà trở nên cuồng nhiệt hơn hẳn.
Ôn Từ Thư luôn cảm thấy Bạc Thính Uyên vừa thần bí lại vừa nguy hiểm, nhưng ở hắn đồng thời lại sở hữu một thứ mị lực khiến cậu khao khát được đào sâu nghiên cứu và chiếm hữu.
Khi môi lưỡi vừa tách nhau ra, Ôn Từ Thư thở hổn hển, đôi mắt nhìn chằm chằm hắn không chớp, lần đầu tiên lớn mật hỏi một câu đầy càn quấy: "Anh thích em chủ động hôn anh như thế này có phải không?"
Đáp lại cậu là một nụ hôn nồng nhiệt, kịch liệt mang theo phần hoang dã, thậm chí có chút thô bạo của Bạc Thính Uyên.
Hai người ôm chặt lấy cổ và vai của đối phương, thay vì gọi là hôn môi, đây giống như một cuộc chiến thầm lặng đầy ngọt ngào thì đúng hơn.
Cuộc chiến xem ai thích ai nhiều hơn.
Cuộc chiến xem ai nghiện hôn đối phương hơn.
Trước khi nhịp tim của Ôn Từ Thư tăng lên quá nhanh, Bạc Thính Uyên đã dừng lại sự tấn công dồn dập của mình.
Nương theo tiếng th* d*c khe khẽ của cậu, hắn chậm rãi kể lại tình hình ngày hôm đó.
"Chúng ta không hề lướt qua nhau. Lúc ấy em đang đi đi lại lại ngoài tủ kính trưng bày, còn tôi thì đang ở trong cửa hàng trang sức chờ ông chủ lấy chiếc ghim cài áo ra."
Ôn Từ Thư nương theo lời kể của hắn, dần chìm vào khung cảnh ngày hôm đó.
Cậu nhớ ra rồi, bấy giờ cậu đi cùng cha mẹ đi xem đồ trang sức, thấy dọc phố toàn là các cửa hàng đá quý nên không muốn đi theo vào trong, cứ thế loanh quanh dạo bước ngắm nghía các món bảo vật được trưng bày sau tủ kính ven đường.
"Em cứ như vậy, chậm rãi bước qua từng ô cửa kính một."
Bạc Thính Uyên rất khó dùng ngôn từ để hình dung được cảm giác rung động trực kích vào tâm hồn lúc bấy giờ.
Khi người trong mộng vốn mơ hồ, mông lung bỗng chốc xuất hiện bằng một dáng vẻ bằng xương bằng thịt ngay trước mắt, nó đã khiến hắn sinh ra cảm giác bàng hoàng và choáng ngợp mãnh liệt.
Chưa bao giờ hắn giống như ngày hôm ấy, tầm mắt gắt gao đuổi theo bóng dáng thon dài kia, thậm chí đến mức ông chủ cửa hàng đang cầm hộp trang sức cũng phải chú ý nhìn theo, cứ ngỡ là có tình huống ngoài ý muốn nào đó sắp sửa xảy ra.
Sau đó, Bạc Thính Uyên dần bình tâm trở lại, ngỡ rằng mọi chuyện chỉ là một ảo giác đẹp đẽ và kiều diễm thoảng qua.
"Đến khi tôi nhận lấy hộp trang sức rồi nhanh chóng bước ra ngoài, em đã biến mất tự bao giờ, cứ như thể chưa từng xuất hiện vậy."
Ôn Từ Thư cũng không nhớ rõ, chỉ bảo: "Chắc là lúc đó em đi vào một cửa hàng nào đó chăng? Em quên mất rồi."
Cũng có thể là cha mẹ cậu đột ngột bước ra, rồi cả nhà cùng đi nơi khác.
Bạc Thính Uyên khẽ thở dài một tiếng thật sâu: "Tôi cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi."
Ôn Từ Thư ôm lấy hắn, gặng hỏi: "Thế còn sau đó thì sao?"
Bạc Thính Uyên khẽ vuốt qua đuôi lông mày cậu, nhớ lại sự mông lung bất định của bản thân bấy giờ, cộng thêm việc chưa từng có một mảnh tình vắt vai, thành ra hắn đã phải trải qua một khoảng thời gian ngắn hoang mang, bối rối.
Giờ phút này, hắn dùng tiếng Pháp chậm rãi bày tỏ: [ Sau đó, tôi không cam lòng để mọi chuyện chỉ dừng lại là một giấc mộng. ]
Ôn Từ Thư đột nhiên mở to hai mắt: "Thế sao anh lại... Đúng rồi, sao tụi mình lại vừa vặn gặp nhau ở buổi xem mắt được chứ?"
Chuyện này hẳn là còn liên quan đến cả ông cụ nhà họ Bạc nữa. Ôn Từ Thư cảm giác tình tiết chỗ này không hề đơn giản chút nào.
Bạc Thính Uyên hôn nhẹ lên thái dương cậu: "Vẫn chưa buồn ngủ sao?"
Ôn Từ Thư túm chặt lấy cổ áo hắn, ra vẻ hung tợn: "Bạc Thính Uyên, nếu anh mà dám bảo em "mọi chuyện thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ" để đi ngủ, là em lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát luôn đấy nhé."
Bạc Thính Uyên khẽ mỉm cười, cúi đầu hôn lên mu bàn tay cậu: "Vừa vặn lúc đó ông nội liên hệ, muốn tôi về nước để gặp mặt một chuyến. Yêu cầu tôi đưa ra bấy giờ chính là nhờ ông giúp đỡ tìm bằng được em."
"Hả?"
Ôn Từ Thư không hiểu nổi, "Tìm kiểu gì được chứ? Anh chỉ miêu tả vẻ bề ngoài của em với ông thôi sao? Anh miêu tả thế nào kể em nghe thử xem nào."
Hỏi xong, cậu nhìn thấy trong đôi mắt Bạc Thính Uyên thoáng hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Sao anh lại nhìn em bằng cái ánh mắt đó chứ?"
Bạc Thính Uyên cúi đầu, dùng lực cắn nhẹ lên bờ môi cậu một cái: "Tôi đã đưa cho ông một bức họa vẽ chân dung của em."
Lời nói này giống như một phát pháo hoa rực rỡ nổ vang bên tai Ôn Từ Thư, khiến cậu trong khoảnh khắc bỗng choáng ngợp, rơi vào một vùng ảo cảnh ngập tràn hạnh phúc mông lung.