Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Tiên sinh, cậu muốn cài cây trâm nào ạ?"
Người tạo mẫu tóc nâng một chiếc khay lên, bên trên bày đủ các loại trâm cài bằng vàng và ngọc với kiểu dáng khác nhau.
Trong gương trang điểm, Ôn Từ Thư đang mặc một bộ áo dài cách tân kiểu Trung Hoa mang sắc trắng hạnh vô cùng thanh nhã.
Trang phục được may bằng hai lớp vải, lớp lót bên trong là màu xanh sẫm điển nhã, thế nên cậu đã chọn một cây trâm ngọc khắc hoa màu xanh sẫm cho đồng điệu.
Đầu giờ chiều, một đội ngũ tạo mẫu và nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã đến tận nhà.
Ôn Từ Thư được biết họ là những người được đặc biệt sắp xếp đến để ghi lại những khoảnh khắc trong ngày sinh nhật hôm nay của cậu.
Vừa vặn lúc này cả ba mẹ và trưởng bối đều có mặt đầy đủ, Ôn Từ Thư nghĩ có thể tranh thủ chụp vài tấm ảnh gia đình ba thế hệ sum vầy, thế nên cậu đã rất nghiêm túc lựa chọn quần áo và làm tóc.
Lúc Bạc Nhất Minh nhảy tót vào phòng, nhóc con suýt chút nữa là không nhận ra ba nhỏ của mình.
Mái tóc của Ôn Từ Thư vừa dài vừa dày dặn, ngày thường cậu chỉ để xõa tự nhiên hoặc búi một búi lỏng lẻo ở sau gáy.
Hôm nay hiếm khi tóc cậu được uốn xoăn nhẹ, cố định gọn gàng ở phía sau đầu bằng cây trâm mặc ngọc, những lọn tóc xoăn rủ xuống từ trán đến bên thái dương uốn lượn một cách mềm mại, càng tôn lên gương mặt xinh đẹp như hoa như nguyệt của cậu.
Trong gương trang điểm, Ôn Từ Thư chớp chớp mắt, vậy mà lại nhìn thấy chú khỉ con vừa tiến lại gần mấy bước đã để lộ vẻ nũng nịu, bám người thấy rõ.
"Nhất Minh, tạo hình này của ba khó xem lắm hả?"
"Dĩ nhiên là không rồi ạ!"
Bạc Nhất Minh rảo bước lao vào lòng ba nhỏ, vào khoảnh khắc được cậu ôm lấy, nhóc con nhịn không được mà khẽ gọi bằng giọng điệu ngọt ngào: "Mommy~~~"
Người tạo mẫu tóc có chút ngạc nhiên, nhưng nét mặt tự nhiên là không hề biểu lộ ra ngoài.
Ôn Từ Thư mỉm cười xoa xoa mái tóc của con trai: "Được rồi, chúng ta mau đi xem xem ba lớn của con rốt cuộc đã chuẩn bị niềm vui bất ngờ gì cho ba nào."
"Ơ!"
Bạc Nhất Minh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, "Ba nhỏ ơi, ba nhắm mắt lại được không ạ? Để con dẫn ba qua đó."
"Được chứ."
Ôn Từ Thư vừa nói vừa nhắm mắt lại, "Như thế này hả?"
"Không phải ạ."
Bạc Nhất Minh đứng thẳng người, ngó nghiêng khắp nơi để tìm món đồ gì đó thích hợp.
Người tạo mẫu tóc liền lấy ra một dải lụa màu xanh sẫm đi kèm với trang phục: "Dùng cái này được không?"
"Được ạ!"
Bạc Nhất Minh đón lấy dải lụa, sờ sờ vào chất vải, sau khi xác định là nó vô cùng mềm mại và bóng loáng thì mới nhón chân lên để buộc quanh mắt ba nhỏ.
Ôn Từ Thư có thể cảm nhận được chất liệu của dải lụa này hoàn toàn đồng nhất với lớp vải lót trên trang phục của mình.
Khi dải lụa được hạ xuống, cậu giơ tay ấn nhẹ vào nơi đuôi mắt, lên tiếng nhắc nhở: "Nhất Minh, con buộc lỏng quá rồi."
"Dạ?"
Bạc Nhất Minh không dám dùng quá nhiều lực, vừa sợ ba nhỏ khó chịu, lại vừa sợ làm hỏng mất búi tóc đẹp đẽ kia, "Như thế này thì sao ạ?"
Khóe môi Ôn Từ Thư khẽ cong lên, cậu thuận thế giữ lấy dải lụa: "Để tự ba làm cho."
Cậu hơi cúi đầu, hai tay vòng dải lụa qua búi tóc phía sau, nhanh nhẹn thắt thành một chiếc nơ bướm, còn khẽ lắc lắc đầu thử lại để đảm bảo nó sẽ không bị tuột xuống. "Xong rồi."
Ôn Từ Thư vung vẫy bàn tay trước mặt: "Nhất Minh, ba thực sự không nhìn thấy gì nữa rồi đấy. Con phải đỡ ba cho thật chắc nhé, nếu không ba có thể bị ngã đấy."
Đón một cái sinh nhật mà nếu ngay tại nhà mình còn bị ngã chổng vó thì đúng là trò cười cho thiên hạ mất thôi.
Chờ mãi chẳng nghe thấy tiếng chú khỉ con đáp lại, Ôn Từ Thư liền gọi: "Nhất Minh?"
Căn phòng trong khoảnh khắc tựa như chỉ còn lại một mình cậu cô độc, cậu thậm chí không thể cảm nhận được sự hiện diện của đứa trẻ hay bất kỳ ai khác nữa.
"Ơ kìa?"
Dù sao thì cũng đang ở nhà mình, Ôn Từ Thư dĩ nhiên sẽ không cảm thấy sợ hãi.
Cậu chỉ nghĩ là cái thằng nhóc thối kia đang trêu chọc mình, liền cố ý đưa tay ra phía trước quờ quạng để bắt lấy nhóc con: "Cái đồ ngốc này?"
Các ngón tay cậu bất chợt lọt thỏm vào trong một lòng bàn tay to bản, ấm áp, lại không thể quen thuộc hơn được nữa.
Ôn Từ Thư còn chưa kịp ngẩn người, bàn tay còn lại định đưa lên tháo dải lụa che mắt đã nhanh chóng bị đối phương nắm chặt lấy.
Cậu khẽ gọi: "Bạc Thính Uyên?"
Khi mất đi thị giác, thính giác và khứu giác đột nhiên lại được phóng đại lên gấp bội.
Mỗi một lần Ôn Từ Thư hít vào, cậu đều có thể cảm nhận được hương vị thuộc về riêng Bạc Thính Uyên trong bầu không khí.
Cậu cảm nhận được đối phương đang từng bước tiến lại gần, rồi chậm rãi nâng khuôn mặt cậu lên.
Mái tóc đen tuyền rủ xuống, để lộ ra góc nghiêng thanh tú, trắng ngần vẹn nguyên, hệt như khoảnh khắc mây tan trăng tỏ làm lòng người không khỏi xao xuyến, thổn thức.
Ôn Từ Thư thừa biết, những người trong phòng nhất định là đã bị Bạc Thính Uyên mời ra ngoài hết rồi, tính cả chú khỉ con kia nữa.
Đang mải nghĩ ngợi như thế, một ngón tay bỗng chạm vào bên vành tai cậu, dọc theo đường viền cằm mà m*n tr*n từng chút một.
Cho đến khi ngón tay ấy dừng lại nơi chóp cằm thon nhỏ, hơi thở của cậu liền trở nên dồn dập, bờ môi khẽ hé mở.
Ngón tay đối phương trượt lên phía trên, mu ngón tay ấn nhẹ vào giữa đôi môi hồng hào, đầy đặn của cậu.
Ôn Từ Thư không cách nào kìm nén được, từ giữa bờ môi tiết ra luồng hơi thở nóng rực phả thẳng vào ngón tay hắn, thậm chí cậu còn mím môi theo bản năng, phảng phất như đang chủ động ngậm lấy ngón tay hắn vậy.
Trong gương, dáng vẻ muốn cái gì thì lấy cái nấy này của cậu phảng phất như một gốc ngọc lan thuần khiết đang độ nở rộ, tựa mình run rẩy giữa làn mưa bão, vừa nhu nhược lại vừa lay động lòng người.
"Ba lớn?"
Giọng nói của cậu thiếu niên đột ngột truyền đến phảng phất như tiếng chuông chùa vang vọng, đánh tan bầu không khí ái dục đang triền miên cuộn trào giữa hai người.
Ôn Từ Thư là người đầu tiên bừng tỉnh thoát ra, cậu nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác rồi hơi cúi đầu xuống.
Theo nhịp chuyển động của cậu, hai dải lụa màu xanh sẫm thắt sau gáy cũng khẽ lay động, mang một vẻ lịch sự, nhã nhặn mà kiều diễm vô ngần.
Đang định mở miệng nói chuyện, Ôn Từ Thư liền cảm nhận được một đôi cánh tay rắn chắc đã bế bổng mình lên.
Cậu khẽ cựa quậy đôi chân: "Bạc Thính Uyên, nếu anh còn không chịu nói lời nào nữa là em liền......"
Trong một mực thời gian cậu cũng chẳng nghĩ ra được điều gì để uy h**p hắn, chỉ đành hậm hực bảo: "... Liền không thèm nói chuyện với anh nữa đâu đấy."
Lời vừa dứt, bờ môi cậu đã đón nhận một luồng ấm nóng.
Đó chỉ là một cái chạm môi thoáng qua trong chốc lát, ngay sau đó bên tai cậu liền vang lên chất giọng khàn khàn đầy gợi cảm của Bạc Thính Uyên bằng tiếng Pháp:
[ Ôm chặt lấy tôi. ]
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, anh bảo em ôm là em phải ôm liền sao?
Mà thôi tính, cứ ôm một chút vậy. Cậu vòng cả hai tay lên ôm lấy bờ vai rộng lớn của hắn, nhích người tựa sát vào đầu vai hắn.
Hai người cứ thế sải bước đi ra ngoài.
Bạc Nhất Minh nhìn thấy ba nhỏ được ba lớn bế trên tay thì cảm thấy tình cảnh này thực sự rất tuyệt vời: "Được rồi ba nhỏ ơi, chúng ta xuất phát thôi nào."
Ôn Từ Thư nương theo hướng giọng nói của con trai mà đưa một tay ra: "Bảo bối, đưa tay cho ba nào."
Bạc Nhất Minh hớn hở ra mặt, nhóc con lập tức đặt bàn tay mình lên, vào khoảnh khắc được ba nhỏ nắm chặt lấy liền ngoác miệng cười toe toét.
Một nhà ba người cùng nhau rảo bước xuyên qua dãy hành lang, đi về phía khu nhà phụ u tĩnh hơn ở phía bên cạnh.
Toàn bộ đội ngũ nhiếp ảnh và tạo mẫu tóc đứng bên cạnh chưa từng được chứng kiến một cặp đôi nào xứng đôi vừa lứa đến mức này, khung cảnh ba người họ hòa hợp đến độ phảng phất như từng thước phim điện ảnh quay chậm.
Cuối cùng cũng đã đến nơi.
Ôn Từ Thư nghe thấy tiếng trò chuyện của ba mẹ mình ở gần đó, bèn giục Bạc Thính Uyên thả mình xuống đất: "Bây giờ em có thể tháo dải lụa này xuống được chưa?"
"Để tôi." Bạc Thính Uyên giơ tay lên, vô cùng nhẹ nhàng mượt mà tháo dải lụa ra cho cậu.
Ôn Từ Thư chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt cậu lúc này là một tấm bình phong bằng lụa đang lấp lánh ánh kim dưới ánh mặt trời ban trưa.
Những đóa hoa hồng đỏ bằng chất liệu nhung tơ được kết lại thành một hình bán nguyệt, khẽ lay động và tỏa hương thơm ngào ngạt theo làn gió ấm sau giờ ngọ.
Cậu đầy kinh hỉ quay sang nhìn Bạc Thính Uyên một cái, sau đó chậm rãi cất bước đi về phía trước. Vòng qua tấm bình phong, hiện ra trước mắt cậu là một khoảng sân tựa như một biển hoa hồng đỏ rực.
Những đóa hoa hồng phảng phất như được sinh trưởng một cách tự nhiên trên mảnh đất này, tràn đầy sức sống mãnh liệt mà leo phủ kín các vách tường và lan can, nhìn từ xa lại chẳng khác nào một tấm thảm lụa dệt bằng hoa hồng khổng lồ đang trải lớn.
Những chiếc đèn lồng nhỏ mang phong cách giản dị, điển nhã tựa như các vì sao lấp lánh, đan xen một cách đầy nghệ thuật và có hàng lối để điểm xuyết ở giữa biển hoa.
Chính giữa khoảng sân là bộ bàn ghế ăn đã được tỉ mẩn bày biện chu đáo.
Những cánh hoa hồng trải lối, dải lụa mềm mại khẽ lướt nhẹ theo gió, thảy đều toát lên một vẻ phóng khoáng mà tinh tế vô ngần.
Cứ thử nghĩ đến lúc màn đêm buông xuống, những ngọn đèn được thắp sáng lên, cả gia đình quây quần hòa thuận vui vẻ bên nhau đón tiệc sinh nhật, đó hẳn sẽ là một khung cảnh duy mỹ và lãng mạn biết bao.
Bạc Thính Uyên đúng lúc này liền lên tiếng: "Nhất Minh đã thiết kế nơi này cho em đấy."
"Làm gì có ạ."
Bạc Nhất Minh lại chẳng hề có chút ý định kể công đòi thưởng nào, nhóc con trung thực bảo, "Hoa hồng hoàn toàn là ý tưởng của ba lớn đấy ạ."
"Thế à?"
Ôn Từ Thư mơ hồ nhớ lại, trước đây cứ mỗi dịp lễ tết, có thể là vào ngày Lễ Tình Nhân hay những ngày tương tự, bên trong phòng cậu luôn xuất hiện một bó hoa hồng đỏ rực.
Hôm nay nhìn kỹ lại, hình như tất cả chúng đều cùng một chủng loại. Dáng hoa nở rộ vô cùng đầy đặn và nhiệt liệt, hương thơm nồng nàn phả vào cánh mũi, cùng với đó là một nét kiêu sa, căng tràn sức sống mãnh liệt.
Ôn Từ Thư nắm lấy bàn tay của Bạc Thính Uyên, dùng lực nhéo nhéo mấy cái rồi nhẹ giọng bảo: "Em thực sự rất thích, cảm ơn anh."
Cậu lại quay sang nhìn chú khỉ con nhà mình, xoa xoa mái tóc của nhóc con: "Ba thực sự cảm động lắm, cảm ơn Nhất Minh nhé."
"Mau lại đây chụp ảnh chung nào hai đứa."
Lý Uân cười lớn vẫy gọi, "Hôm nay mọi người đều có mặt đông đủ, chúng ta phải chụp nhiều nhiều một chút, để tôi còn mang mấy tấm về lồng vào khung ảnh làm kỷ niệm nữa chứ."
"Đúng vậy, đúng vậy." Ôn Minh Huy cũng gật đầu đồng tình.
Hai vợ chồng ông nhìn mái ấm ba người nhỏ của con trai, trong lòng tự nhiên cũng dâng lên niềm vui sướng và an lòng khôn xiết, liền mỉm cười cùng bước tới để chụp ảnh chung.
Tay nhiếp ảnh gia này vốn đã từng thực hiện rất nhiều bộ ảnh cho các gia tộc lớn, thế nhưng đây có lẽ là lần tác nghiệp khiến anh ta cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái nhất từ trước đến nay.
Đến cả ông trời tựa hồ cũng vô cùng chiều lòng người vào ngày đặc biệt này, ban tặng một bầu thời tiết đẹp đến độ chẳng có gì để chê, khiến cho thảy mọi cảnh vật đều như được mạ lên một lớp hào quang bằng vàng óng ả.
Sau khi chụp xong những bức ảnh gia đình đông đủ, Ôn Từ Thư liền giữ chặt lấy tay Bạc Thính Uyên: "Tụi mình chụp riêng với nhau vài tấm được không?"
Bản thân cậu cũng chẳng rõ tương lai rồi sẽ ra sao, cậu chỉ muốn lưu giữ lại khoảnh khắc rực rỡ, hòa hợp và tươi đẹp nhất của ngày hôm nay mà thôi.
Bạc Thính Uyên rũ mi mắt xuống, lặng nhìn bàn tay của chính mình đang chậm rãi được Ôn Từ Thư dắt lấy rồi siết chặt không rời.
-
Sau khi chụp ảnh xong, những chiếc đèn lồng trong sân đồng loạt thắp sáng, bữa tiệc gia đình quy mô nhỏ tối nay chính thức bắt đầu.
Mấy vị trưởng bối vừa nói nói cười cười, vừa không ngớt lời trêu đùa cậu cháu trai nhỏ.
Trên bàn đã khui sẵn mấy chai rượu ngon, hương rượu thơm nồng say đắm lòng người.
Bạc Thính Uyên không hề đụng tới một giọt rượu, nhưng hắn vẫn thường xuyên rót rượu, châm trà cho các bậc bề trên, bổn phận và trách nhiệm của một người phận làm con cháu chẳng hề thiếu sót một việc nào.
Ôn Từ Thư ngồi ngay bên cạnh, thi thoảng lại lưu ý đến ánh mắt hướng về phía mình của hắn.
Cậu nhấp một ngụm nước trái cây tươi ép nguyên chất, đầu óc chậm rãi suy nghĩ: Khí chất của Bạc Thính Uyên thực sự tràn ngập sự mâu thuẫn.
Nếu so sánh với một diện mạo xinh đẹp, Bạc Thính Uyên nhất định là không thuộc kiểu hoàn mỹ đến thế.
Hàng lông mày của hắn có chút quá đậm và dày, lại hơi ép xuống đôi mắt, khiến hắn trông có vẻ sắc bén và u tối. Đôi mắt màu xanh lục thẫm thâm sâu lại thần bí, phảng phất như một vòng xoáy sâu không thấy đáy khiến người ta phải nảy sinh lòng e sợ.
Đầu ngón tay Ôn Từ Thư đặt bên vành ly, lòng bàn tay nương theo dòng suy nghĩ mà ch*m r** v**t v*, xoay tròn.
Vang lên bên bàn ăn lúc này là tiếng Ôn Minh Huy đang trò chuyện với Bạc Thính Uyên về công việc của công ty, cùng với chất giọng trầm lắng, thong thả ung dung đáp lời của Bạc Thính Uyên.
Thế nhưng đối với Ôn Từ Thư mà nói, thảy mọi âm thanh này đều đã bay biến ra tận nơi nào xa xôi lắm, chỉ còn lại như một thứ âm thanh nền ấm áp và hỗn tạp mà thôi.
Giữa cuộc trò chuyện, vào khoảnh khắc đôi mắt xanh lục của Bạc Thính Uyên nhìn sang, trong lòng Ôn Từ Thư bỗng dâng lên một niềm xúc động mãnh liệt
Cậu muốn ôm lấy hắn, hoặc là, được đôi cánh tay đầy mạnh mẽ của hắn gắt gao ôm chặt vào lòng.
Thế nhưng cả trưởng bối lẫn con trẻ đều đang ở đây, mọi người lại còn đang bàn bạc chuyện chính sự đứng đắn nữa chứ.
Ôn Từ Thư chỉ đành im lặng cụp mi mắt xuống, sâu sắc cảm thấy niềm khát khao vô cớ này của bản thân có đôi phần hoang đường và kỳ cục.
Bạc Thính Uyên thu trọn vẻ ngượng ngùng nơi giữa mày vào tầm mắt khi cậu cúi đầu.
Hắn giơ tay lên, luồn ngón tay vào cổ áo sơ mi rồi hơi kéo nhẹ ra phía ngoài.
Chiếc áo sơ mi hoàn toàn mới này, số đo kích cỡ dĩ nhiên là vừa vặn một cách hoàn hảo.
Chẳng qua, vì đây là chiếc áo do chính tay Ôn Từ Thư lựa chọn, thế nên nó liền biến thành một tấm lưới bủa vây kín kẽ không một khe hở, phủ lên từng tấc da thịt trên nửa thân trên của hắn, đặc biệt là vào những lúc thế này, nó lại càng khiến hắn nảy sinh một nỗi xao động cào xé tận tâm can.
Chờ đến khi quản gia Từ bưng chiếc bánh kem lên, Ôn Từ Thư liền vui sướng reo lên như một đứa trẻ: "Oa, được thổi nến rồi nè."
Trên chiếc bánh kem chỉ cắm duy nhất một cây nến được chế tác rất tinh mỹ. Cậu đang tính thổi tắt thì lại bị chú khỉ con cản lại.
Bạc Nhất Minh vô cùng để ý đến quy trình đón sinh nhật, nhóc con nhắc nhở: "Ba nhỏ, ba phải ước trước đã chứ ạ."
Ôn Từ Thư phối hợp chắp hai tay trước ngực, ánh mắt chậm rãi đảo qua một lượt những người thân yêu trong gia đình.
Cậu bỗng nhiên nhớ lại một câu nói của người bà quá cố nhiều năm về trước. Bà từng bảo, cuộc đời con người chính là một hành trình đếm ngược, sống thêm được một ngày là quỹ thời gian lại vơi đi một ngày.
Sinh nhật chính là một cột mốc đặc biệt như thế, mỗi một tuổi chỉ có độc một lần, sau này số tuổi càng lớn thì số lần được đón sinh nhật lại càng ít đi.
Ôn Từ Thư nhắm mắt lại, thành tâm cầu nguyện một tâm nguyện tốt đẹp về sự bình an và đoàn viên.
Bạc Thính Uyên lặng lẽ ngắm nhìn cậu.
Ánh nến lung linh chiếu rọi lên gương mặt anh, tạo thành một quầng sáng lóa mắt, khiến hắn không khỏi hoài niệm về cái nhìn thoáng qua đầy kinh diễm trên một quảng trường ở Paris nhiều năm về trước.
Ôn Từ Thư mở bừng đôi mắt, mỉm cười thổi tắt ngọn nến.
Chiếc bánh kem nhỏ hình tròn tinh xảo vừa vặn có thể cắt ra làm sáu phần. Ôn Từ Thư kính cẩn dùng cả hai tay đưa đến cho ba vị trưởng bối, rồi chia cho chú khỉ con một phần, cuối cùng mới tới lượt Bạc Thính Uyên.
Mặc dù bầu không khí lúc này vô cùng náo nhiệt, thế nhưng Bạc Thính Uyên lại mang đến cho cậu một loại cảm giác như thể hắn đang lạc lõng và tách biệt.
Ôn Từ Thư khẽ nghiêng bờ vai xích lại gần sát bên hắn, ở dưới mặt bàn, cậu chủ động nắm lấy bàn tay phải của hắn mà xoa xoa, giống hệt như cái cách hắn vẫn thường ân cần quan tâm cậu mỗi ngày, rồi khẽ khàng hỏi han: "Anh có chỗ nào không thoải mái sao?"
Dưới ánh sáng mông lung hòa quyện giữa ánh trăng và những chiếc đèn lồng, bàn tay trái ở phía bên kia của Bạc Thính Uyên đang nắm chặt lại thành nắm đấm, những đường gân xanh nổi bần bật trên mu bàn tay.
Thế nhưng bàn tay phải của hắn vẫn cứ dịu dàng như cũ, hắn xoay tay dắt chặt lấy tay Ôn Từ Thư, lòng bàn tay mềm mại v**t v* trấn an cậu: "Tôi không sao, em ăn bánh kem đi."
Thế nhưng Ôn Từ Thư lại chẳng hề tin lời hắn.
Bởi vì cậu thực sự nhìn thấy ánh mắt của Bạc Thính Uyên đã trở nên u tối và thâm trầm đến cực điểm, thậm chí còn mang theo vài phần tột cùng nguyên thủy.
Bạc Thính Uyên rõ ràng là đang khó chịu, chỉ là hắn không muốn làm ảnh hưởng đến bầu không khí vui vẻ của mọi người mà thôi.
Ôn Từ Thư đầy săn sóc chủ động ghé sát vào bên tai hắn, dùng ngữ khí vô cùng nhu hòa mà nhẹ giọng dỗ dành: "Lát nữa vào phòng em liền ôm anh nhé, không phải vội đâu nha."
Nghe thấy lời này, chân mày Bạc Thính Uyên không những không hề giãn ra, ngược lại còn nhíu chặt lại một cách càng thêm sâu hoắm và nặng nề.