Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 58: Chứng lo âu chia ly

Trước Tiếp

Bạc Thính Uyên đang chuẩn bị đi tắm rửa thì chiếc điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên.

Là bác sĩ Hứa gọi tới.

Bạc Thính Uyên nhanh mắt liếc nhìn về phía tấm bình phong một cái, rồi cầm lấy điện thoại sải bước đi về phía thư phòng.

Hắn thuận tay ngửa đầu cởi bỏ mấy cúc áo sơ mi, lên tiếng hỏi bằng tiếng Anh:

[ Bác sĩ Hứa? Có chuyện gì thế? ]

Hắn trở tay khép lại cánh cửa thư phòng, rồi ngồi vào chiếc ghế sofa đơn bên trong.

Ngữ khí của bác sĩ Hứa vô cùng ôn hòa:

[ Bạc tiên sinh, tôi gọi điện để hỏi thăm tình hình sử dụng thuốc của anh. Ngoài ra tôi nghĩ mình cần thiết phải nhắc nhở ngài thêm một câu, dựa theo tình trạng uống thuốc hiện tại của ngài, cơ thể chắc chắn sẽ xuất hiện hiện tượng tăng mức độ nhờn thuốc. ]

Bạc Thính Uyên nhướng cặp mày rậm lên, hắn tháo chiếc mắt kính không gọng đặt lên bàn trà rồi đưa tay xoa xoa giữa mày, chất giọng vẫn trầm lắng như mọi khi: "Ừm."

Phản ứng bình thản này khiến thái độ của bác sĩ Hứa lập tức thay đổi, bà dồn dập gặng hỏi:

[ Có phải ngài lại tự ý tăng thêm liều lượng thuốc rồi đúng không? Bạc tiên sinh? ]

Những ngón tay đang đặt trên tay vịn ghế của Bạc Thính Uyên khẽ động đậy:

[ Bác sĩ Hứa, còn có loại thuốc nào khác nữa không? ]

Qua điện thoại, bác sĩ Hứa bất giác hít sâu vào một ngụm khí lạnh.

Bà chẳng màng đến thân phận đặc biệt của vị bệnh nhân này nữa, liền hạ thấp giọng trực tiếp trách mắng:

[ Nếu còn tiếp tục tăng liều lượng hoặc đổi sang loại thuốc khác, ngài có khả năng sẽ gặp phải các vấn đề về rối loạn chức năng cơ thể. Chuyện này tôi nhớ là mình đã sớm cảnh báo với ngài từ lâu rồi. Đây đều là những triệu chứng không thể cứu vãn được đâu! ]

Căn thư phòng quá mức yên tĩnh, thành ra giọng nói của bác sĩ Hứa dù chỉ truyền qua điện thoại cũng có vẻ cực kỳ nghiêm trọng và đầy sức nặng.

Vài giây sau, Bạc Thính Uyên mới chậm rãi lên tiếng:

[ Ừm, tôi sẽ tham khảo ý kiến của cô. ]

Dừng một chút, hắn bổ sung thêm: [ Tôi sẽ thu xếp một ngày để đến bệnh viện. ]

Bác sĩ Hứa lúc này mới ổn định lại hơi thở:

[ Đúng vậy, ngài bắt buộc phải đến một chuyến đấy. Vậy hôm nay ngài hãy nghỉ ngơi sớm đi nhé, chúc ngủ ngon. ]

[ Tạm biệt. ]

Bạc Thính Uyên khách sáo cúp điện thoại, đôi mắt màu xanh lục thẫm nhìn về phía trước - chỉ có một màn đen kịt.

Lúc bước vào đây ban nãy, hắn hoàn toàn chỉ dựa vào thói quen và bản năng suốt mười năm qua chứ căn bản không hề bật đèn.

Theo sau ánh sáng từ màn hình điện thoại dần tắt lịm, Bạc Thính Uyên cứ thế ngồi im lặng, chìm nghỉm hoàn toàn vào trong bóng đêm đậm đặc.

-

Phòng tắm.

Dòng nước ấm áp không ngừng xối xả cọ rửa trên làn da trắng ngần của Ôn Từ Thư, thế nhưng cả người cậu lại cứ có chút run rẩy vì ớn lạnh.

Trong đại não cậu lúc này vẫn luôn lặp đi lặp lại một màn mà mình vừa chứng kiến ban nãy.

Căn phòng tối tăm cùng ánh đèn như đang phóng đại vô hạn bóng dáng Bạc Thính Uyên dùng đến thuốc men, hắn trông giống như một linh hồn cô tịch, thống khổ đang dật dờ dưới màn đêm để tìm kiếm sự giải thoát trong thoáng chốc.

Ngay sau đó, cậu lại nghĩ tới tình tiết trong truyện gốc có viết: "Bạc Thính Uyên sẽ ở bên trong ngôi mộ tự tay mình đào lên, ôm hũ tro cốt của cậu ấy mà nổ súng tự sát".

Hai cảnh tượng ấy sinh ra một hiệu ứng thị giác chồng chéo lên nhau như thước phim điện ảnh, cứ thế không ngừng đan xen hiện về.

Ôn Từ Thư phảng phất như biến thành một Bạc Nhất Minh lúc đã trưởng thành, đang vội vã chạy xộc tới trang viên.

Cậu đứng ở góc nhìn của nhóc con, tận mắt chứng kiến động tác Bạc Thính Uyên hướng họng súng về phía chính mình mà bóp cò.

"Không......"

Ôn Từ Thư lẩm bẩm tự nói, bàn tay cậu hung hăng ấn mạnh lên công tắc vòi hoa sen trên vách tường, các ngón tay dùng lực đến mức trở nên trắng bệch, tựa hồ như thứ mà cậu đang dùng sức đè chặt lại lúc này chính là bàn tay sắp sửa siết cò súng của Bạc Thính Uyên vậy.

Cậu đưa tay vuốt mạnh bọt nước trên mặt, vội vã đẩy cửa kính ra rồi vớ lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên vai.

Bất kể thế nào đi chăng nữa, cậu nhất định phải nói chuyện một cách thật nghiêm túc với Bạc Thính Uyên về vấn đề này mới được.

Ôn Từ Thư bước ra khỏi phòng tắm, từ xa đã nhìn thấy tấm bình phong đã được đẩy sang một bên, hẳn là do Bạc Thính Uyên vừa rồi cố ý mở sẵn ra.

Trong phòng lúc này đã bật đèn sáng choang, mang lại cảm giác vô cùng sáng sủa và ấm áp.

Ôn Từ Thư đầy lo sợ bất an mà bước vào trong, bàn tay đút trong túi áo ngủ đang siết chặt lại đến mức cứng đờ.

Cậu thực sự rất lo lắng Bạc Thính Uyên sẽ giống như trước đây, hoàn toàn không chịu hé răng nửa lời để lộ ra bất cứ điều gì.

Thế nhưng, Bạc Thính Uyên lại không có ở trong phòng ngủ.

Từ phía nhà vệ sinh mơ hồ có chút động tĩnh truyền ra.

Ôn Từ Thư chậm rãi ngồi xuống mép giường để chờ đợi, thế nhưng tầm mắt lại cứ theo bản năng mà không tự chủ được hướng về phía chiếc bàn ở nơi xa kia.

Lọ thuốc đó, có phải là đang được cất ở ngay bên trong ngăn kéo kia không?

Ánh mắt cậu nhanh chóng xẹt qua cánh cửa nhà vệ sinh, trong đầu thoáng hiện lên một ý nghĩ táo bạo. Thế nhưng, Ôn Từ Thư liền kiềm chế lại sự tò mò tột độ của mình, ngồi ngay ngắn lại.

Khi chưa nhận được lời giải thích từ chính miệng Bạc Thính Uyên, cậu cố gắng giữ cho bản thân không suy nghĩ lung tung.

Ngay khi cánh cửa nhà vệ sinh phát ra tiếng động, Ôn Từ Thư vốn đang căng thẳng thần kinh bèn đột ngột ngẩng đầu lên.

Theo động tác của cậu, búi tóc lỏng lẻo phía sau gáy liền bung ra, mái tóc dài uốn lượn đổ xòa xuống phảng phất như một đóa hoa vừa bung nở.

Bạc Thính Uyên trong bộ đồ ngủ màu đen bước ra ngoài.

Nhìn gương mặt cậu , thần sắc hắn trông có vẻ hòa hoãn và bình tĩnh, ngữ điệu còn mang theo vài phần vui vẻ cùng thả lỏng: "Ban ngày em đi mua những gì thế? Có quà cho tôi không?"

Ôn Từ Thư làm sao còn nhớ đến chuyện này nữa, nghe hắn hỏi thì mới sực nhớ ra.

Thế nhưng sao cậu cứ có cảm giác hiện tại tâm trạng của Bạc Thính Uyên đang rất tốt nhỉ? Vậy thì cậu biết phải mở lời thế nào đây?

Trong lòng Ôn Từ Thư vừa nôn nóng là liền biểu hiện hết lên trên mặt.

Cho đến khi cằm bị người đàn ông tiến lại gần khẽ nâng lên, cậu mới bàng hoàng nhận ra hai người đã đứng sát sạt vào nhau - và Bạc Thính Uyên thì không hề đeo kính.

Cậu nhìn sâu vào đôi mắt xanh lục thẫm phá lệ thâm trầm kia, nhẹ giọng bảo: "Có, mua cho anh hai, à một chiếc áo sơ mi."

Ngón tay cái của Bạc Thính Uyên đặt bên má cậu, ch*m r** v**t v*: "Là một chiếc hay là hai chiếc?"

Đầu ngón tay cảm nhận được sự mềm mại và mịn màng tinh tế của làn da, khẽ dùng chút lực liền giống như lún sâu vào trong lớp bơ mềm.

Mạn sườn của Ôn Từ Thư bị bàn tay còn lại của hắn vòng qua ôm lấy, cậu không tự chủ được mà từng bước một đứng lọt thỏm vào trong lòng ngực hắn.

Có lẽ là vì mới tắm xong, mùi hương trầm mộc thoang thoảng của sữa tắm còn vương lại mang theo sự ấm áp nồng đượm, khiến lồng ngực của Bạc Thính Uyên quả thực giống như một lò sưởi bập bùng giữa đêm đông.

Cũng có thể là vì đêm nay tận mắt chứng kiến hắn uống thuốc, Ôn Từ Thư liền đem những lời chân thật nhất trong lòng từ từ bày tỏ: "Lúc ở trong cửa hàng nhìn thấy kiểu dáng của chiếc áo sơ mi đó, em cảm thấy rất hợp với anh. Chẳng qua nó lại là màu trắng. Em nghĩ anh toàn mặc áo sơ mi đen thôi, cho nên liền mua luôn hai chiếc, một đen một trắng. Chiếc màu đen tặng cho anh."

Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu hiền của cậu, lại thêm những lời nói nhỏ nhẹ và thì thầm bên tai, hắn siết chặt vòng tay ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh, trầm giọng hỏi bên tai cậu: "Thế còn chiếc màu trắng thì xử lý thế nào?"

Cằm Ôn Từ Thư tựa lên bờ vai hắn, tâm trí có chút hỗn loạn, tùy ý đáp: "Thì em tự mặc chứ xử lý thế nào nữa?"

"Quần áo đâu rồi? Để tôi xem thử."

Bạc Thính Uyên dứt lời liền luồn tay nhấc bổng đôi chân dài của cậu lên, bế thốc cậu vào lòng.

Ôn Từ Thư ôm lấy vai hắn, thấy hứng thú của hắn tựa hồ đang rất tốt nên cũng không nỡ cắt ngang, định bụng chuẩn bị chờ đến trước khi đi ngủ rồi mới hỏi chuyện.

Sau khi quyết định như vậy, cậu chủ động đặt một nụ hôn lên bên tóc mai của Bạc Thính Uyên.

Bước chân của Bạc Thính Uyên lại một lần nữa dừng lại, hắn khẽ nghiêng mặt để tìm kiếm tầm mắt của cậu.

Ôn Từ Thư không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, chỉ biết ôm chặt lấy hắn hơn, vùi sâu gương mặt vào bờ vai hắn.

Cậu khẽ đung đưa đôi bắp chân thon dài trắng ngần: "Áo sơ mi em để ngoài phòng sinh hoạt rồi."

Thế nhưng Bạc Thính Uyên vẫn không tiếp tục bước đi, ngược lại còn đằng ra một bàn tay để nâng lấy khuôn mặt cậu.

Ôn Từ Thư bị ép phải ngẩng mặt lên, chỉ có thể hơi hơi ngửa đầu nhìn hắn: "Sao... Sao thế?"

Đôi mắt xanh lục thẫm như đầm nước sâu của Bạc Thính Uyên chăm chú dán chặt vào bờ môi hồng hào của cậu.

Ôn Từ Thư nhìn thấy vô cùng rõ ràng d*c v*ng đang đột ngột cuộn trào trong mắt hắn, vừa không kịp phòng bị lại vừa mãnh liệt, sục sôi. Thậm chí ẩn hiện trong tình cảm nồng nhiệt ấy còn hỗn loạn cả sự khắc chế và lý trí đến tột cùng.

Ôn Từ Thư có một khoảnh khắc mê muội, không hiểu vì sao Bạc Thính Uyên ngay lúc này lại có một ánh mắt đầy mâu thuẫn đến thế.

Trong lúc ánh mắt cậu khẽ lay động, cậu không tự chủ được mà hơi ưỡn nhẹ thắt lưng, mở miệng bảo: "Còn, còn phải xem áo sơ -- ưm..."

Một nụ hôn kịch liệt như trận mưa bão đột ngột trút xuống. Ôn Từ Thư không hề cảm thấy hoảng sợ, khắp người cậu truyền đến cảm giác tê dại, thế nhưng lại là một sự thỏa mãn đến kỳ lạ.

Cánh tay cậu vòng lên cổ và vai của Bạc Thính Uyên, gắt gao ôm chặt lấy hắn, phảng phất như đang bấu víu vào khúc gỗ trôi duy nhất trên mặt biển đầy giông bão hung hiểm.

Cho đến khi được bế đặt nằm xuống giường, cả người cậu nằm ngửa ra đón nhận nụ hôn tùy ý đầy nóng bỏng của Bạc Thính Uyên, đầu óc quay cuồng phảng phất như đất trời đảo lộn.

Giữa tiếng th* d*c thô nặng, bờ môi ướt át dính quyện khi tách rời ra thậm chí còn phát ra một tiếng "chụt" nho nhỏ.

Ôn Từ Thư đỏ mặt tía tai hít thở sâu, hoàn toàn không ý thức được từ bao giờ đã có một bàn tay luồn vào luống cuống ấn chặt giữa lưng cậu và tấm nệm giường.

Nụ hôn ướt át kịch liệt ban nãy, giờ đây đã chậm rãi chuyển hóa thành những cái m*t mát đầy nhu tình mật ý.

Bạc Thính Uyên hết hôn lại m*t nhẹ lên phần môi chẻ của cậu, chất giọng khàn khàn mang một vẻ gợi cảm tột cùng: "Quần áo để ngày mai xem sau."

Ôn Từ Thư giữa cơn mơ màng hồ đồ bỗng sực nhớ tới chuyện thuốc men, bàn tay đang đặt bên mạn sườn hắn vội vàng siết chặt lấy vạt áo, cứ như sợ hắn sẽ tránh ra mất vậy: "Em..."

Cậu khẩn trương mím mím môi: "Bạc Thính Uyên."

"Ừm." Bạc Thính Uyên khẽ hôn lên khóe môi cậu, "Tôi đang nghe đây."

Rõ ràng chỉ là một cử chỉ rất đỗi nhỏ nhặt, thế nhưng lồng ngực Ôn Từ Thư lại đột nhiên dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, đầu quả tim cũng khẽ nhói đau.

Cậu dùng hai bàn tay áp lấy gương mặt góc cạnh, anh tuấn của hắn rồi đẩy ra một khoảng nhỏ, nghiêm túc hỏi: "Vừa nãy, có phải anh vừa mới uống thuốc không?"

Giữa mày Bạc Thính Uyên trong nháy mắt khẽ nhíu lại rồi lập tức giãn ra, nhanh đến mức như thể hắn chưa từng làm ra biểu cảm đó.

Ngữ khí của hắn vẫn bình thường như cũ, vẫn cứ m*t mát bờ môi ấm áp mềm mại của cậu, thậm chí còn dùng môi cọ cọ lên đó, hỏi ngược lại: "Em nhìn thấy rồi à?"

"Ừm."

Ôn Từ Thư vẫn muốn nhìn thẳng vào mắt hắn để nói chuyện, liền một lần nữa đẩy đẩy, ép hắn phải nâng mặt lên, "Anh có thể nói cho em biết đó là thuốc gì không? Dùng để điều trị bệnh gì thế?"

Nhịp tim của cậu bỗng nhiên tăng tốc, trái tim cơ hồ như bị treo ngược lên cao.

Bạc Thính Uyên tự nhiên cảm nhận được sự bất ổn này của cậu.

Ngữ khí của hắn lại bình thản khôn tả, giống như đang nói về chuyện ăn cơm, đi làm hay những việc vặt vãnh thường ngày: "Thuốc làm giảm áp lực tinh thần thôi."

Ôn Từ Thư nghe giọng điệu của hắn thấy hắn cũng không có ý định cố tình giấu giếm mình, liền gặng hỏi tới cùng: "Áp lực tinh thần về phương diện nào cơ? Là chuyện làm ăn của gia tộc sao? Hay là... tại em -- ưm."

Lời còn chưa dứt, bờ môi cậu đã lại bị lấp kín.

Ôn Từ Thư chớp chớp mắt, dùng sức đẩy hắn ra: "Không được gạt em đâu."

Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn vào đôi mắt sáng ngời như những vì sao của cậu, không thể khắc chế nổi mà liên tục hôn nhẹ lên khóe môi cậu: "Chỉ là chứng lo âu chia ly thể nhẹ thôi, không nghiêm trọng đâu, đừng lo lắng."

Ôn Từ Thư mở to hai mắt, chứng lo âu chia ly?

Đầu óc cậu phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, lập tức nhớ lại hồi mình mới đi tham gia tập đầu tiên của chương trình, buổi tối Bạc Thính Uyên đều không tài nào ngủ ngon giấc được.

Cho nên, Bạc Thính Uyên là vì phải "chia ly" với cậu, thế nên mới nảy sinh cảm giác lo âu sao?

Ôn Từ Thư lại một lần nữa đẩy hắn ra: "Nói cho rõ ràng với em xem nào."

Cậu vừa tức vừa cuống, đưa tay lên nhéo nhéo mặt hắn, chẳng khác nào đang nhào nặn gương mặt của chú khỉ con ở nhà.

"Bạc Thính Uyên, chỉ bị nhẹ thôi đúng không? Anh -- không được nói dối đâu đấy, anh dùng tiếng Pháp để nói đi."

Bạc Thính Uyên bật ra một tiếng cười khẽ đầy ái muội, hắn nghiêng mặt hôn nhẹ lên đầu ngón tay cậu: [ Phải, chỉ là chứng lo âu chia ly thể nhẹ thôi. ]

Đến lúc này, Ôn Từ Thư cuối cùng mới chịu bỏ tảng đá trong lòng xuống. Cậu ngẩng mặt lên, chủ động đặt một nụ hôn lên khóe môi Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư làm sao hiểu được, mỗi một lần cậu chủ động hôn môi đều có thể khiến các dây thần kinh của Bạc Thính Uyên trong nháy mắt sục sôi đến mức tê dại.

Bạc Thính Uyên giống như một thanh sắt nung đỏ rực bị nhúng thẳng vào dòng nước lạnh, phát ra những tiếng "xèo xèo" dữ dội.

Chính bản thân hắn cũng không tài nào phân định rõ rốt cuộc là hạnh phúc nhiều hơn, hay là thống khổ chiếm phần hơn - thế nhưng chính thứ cảm xúc xung đột đầy cực đoan ấy lại khiến hắn sinh ra một sự si mê đến độ bệnh trạng.

Ôn Từ Thư chớp chớp mắt: "Vậy thì tụi mình ngày nào cũng ở bên nhau, như thế là không tính là chia ly nữa đúng không? Anh liền sẽ khá lên thôi, phải không?"

Bạc Thính Uyên vuốt nhẹ lọn tóc rối trên má cậu, ánh mắt dịu dàng như làn nước lướt qua đôi mắt, chóp mũi rồi dừng lại nơi bờ môi cậu.

d*c v*ng bén nhọn đang cuộn trào từ sâu trong cơ thể liền bị lý trí áp chế xuống trong tích tắc.

Hắn dùng hết sức lực để duy trì ánh nhìn tràn ngập nhu tình mật ý mà chăm chú nhìn vào đôi mắt Ôn Từ Thư, thế nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể nghĩ một đằng nói một nẻo: [ Ừm, rồi sẽ tốt lên thôi. ]

Trước Tiếp