Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 50: Thân mến

Trước Tiếp

Vào buổi chiều, phần trả lời câu hỏi của gia đình nhóc Minh trong chương trình [ Nhóc con là siêu nhân ] đã lao vọt lên bảng tìm kiếm nóng với tốc độ mà ngay cả chính ban tổ chức cũng không thể lường trước được.

#Cuộc hôn nhân liên minh hào môn ngoài đời thực

#Đứa trẻ biết đầu thai nhất gọi tên nhóc Minh

 

Cư dân mạng cứ ngỡ đây là các từ khóa quảng bá cho một bộ phim thần tượng nào đó, đến khi ấn vào mới thấy hàng loạt người dùng đang nhiệt tình bàn tán xôn xao.

 

[ Show thực tế này chắc chắn là dàn dựng rồi, ngoài đời làm gì có gia đình nào hạnh phúc viên mãn đến mức này cơ chứ *Tôi không tin, thực sự không tin đâu hu hu*. ]

[ Một cuộc đời mà từ nhan sắc, chiều cao cho đến tiền tài đều có đủ cả thì thực ra cũng chẳng có gì thú vị đâu hu hu, là thật đấy hu hu. ]

[ Cái gì mà cụ cố với ông nội đứng ra sắp xếp một buổi xem mắt á? Ông nội quá cố của tôi sao hồi xưa không tích đức để lại cho tôi một mối ngon lành cành đào như thế này chứ? ]

[ Ông nội dưới suối vàng hiển linh đáp: Ai biết gì đâu nè ~ ]

 

Lượng người xem khổng lồ từ khắp các nền tảng mạng xã hội ồ ạt tràn vào, khiến lượt xem trực tiếp của phòng phát sóng chạm đến cột mốc cao nhất từ trước đến nay.

Những khán giả mới vào vì không kịp tham gia đặt câu hỏi nên ai nấy đều tiếc hùi hụi.

 

[ Bên chương trình có muốn làm một phần giao lưu trực tuyến ngay tại phòng phát sóng không, để tụi tôi được đặt câu hỏi trong thời gian thực luôn. ]

[ Oa, đến lúc đó chắc chắn cả màn hình sẽ ngập tràn hai chữ "vợ yêu" cho xem, ba nhỏ có khi thẹn thùng đến đỏ chín cả mặt ấy chứ *Trông ba nhỏ thực sự rất đơn thuần luôn á, có tâm tư gì là hiện rõ mồn một trên mặt luôn*. ]

[ Thêm một phiếu, tự dưng muốn trêu ghẹo đại mỹ nhân vợ yêu chút xíu ghê *Nói đùa thôi nha* ]

 

Không chỉ riêng khán giả, mà ngay cả Chu Vi, Sở Hàm, Chu Húc cùng những khách mời khác cũng chẳng mảy may ngoại lệ, tất cả đều đang chăm chú theo dõi phòng phát sóng trực tiếp của gia đình ba người nhà nhóc Minh.

Chu Vi, người vừa đưa ra sáng kiến "xếp lịch lệch giờ câu hỏi" - một mặt vừa che miệng cười tủm tỉm đầy mãn nguyện, mặt khác lại bắt đầu thấp thỏm lo lắng không biết lát nữa đến lượt mình thì sẽ gặp phải câu hỏi quái chiêu gì đây.

-

Tại phòng ngủ của Bạc Nhất Minh.

Ôn Từ Thư định làm bộ đứng dậy thì mới vỡ lẽ ra câu hỏi vẫn chưa hết.

"Nhiều thế cơ à?"

"Ơ? Chẳng phải mới hỏi có hai câu thôi sao ba?"

Bạc Nhất Minh thắc mắc, "Ba nhỏ ơi, ba muốn đi vệ sinh ạ?"

"... Ừm."

Ôn Từ Thư vẫn kiên trì đứng lên, cậu cần phải đi rửa mặt cho tỉnh táo, hoặc đơn thuần chỉ là muốn ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành.

Cậu nhìn sang Bạc Thính Uyên, nhanh giọng nói nhỏ: "Vậy anh cứ hỏi Nhất Minh trước đi nhé."

Vì ban nãy ngồi ở tư thế quá co quắp, bắp chân bị chèn ép nên vừa đứng lên một cái là chân cậu liền bị tê rần.

Cậu khẽ thốt lên một tiếng, ngay sau đó liền được một cánh tay vững chãi, đầy lực lưỡng đỡ lấy kịp thời.

"Cẩn thận." Bạc Thính Uyên ôm chặt lấy eo cậu.

Trong khung hình, do Ôn Từ Thư đứng ở vị trí khá cao nên ống kính không quay được khuôn mặt cậu. Khán giả chỉ nhìn thấy dáng vẻ cậu đổ người, ngồi nghiêng vẹo tựa hẳn vào cánh tay của ba lớn nhóc Minh, mái tóc đen nhánh rủ xuống khẽ đung đưa nhè nhẹ.

 

[ Đây là đang công khai phát cẩu lương đúng không? Tính làm tôi ghen tị đến chết mới chịu mà. ]

[ Ba nhỏ đúng là mềm mại yếu đuối chạm đúng tim tôi luôn á ~~~ Động tác của ba lớn cũng nhanh thật sự, ôm cái chóc luôn ~ Quả thực là khoảnh khắc phim thần tượng kinh điển. ]

[ Oa, cư nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng đường nét cơ bắp ẩn sau lớp áo sơ mi đen như vậy luôn kìa, hì hì hì. ]

 

Bạc Thính Uyên một tay đỡ lấy Ôn Từ Thư, tay còn lại nhanh nhẹn tháo chiếc máy quay cầm tay ra, rồi đưa cả tấm thẻ câu hỏi thứ ba cho con trai.

Hắn dặn dò: "Nhất Minh, ba đỡ ba nhỏ của con ra ngoài trước. Câu thứ ba này con tự trả lời trước đi nhé."

"Dạ ~"

Bạc Nhất Minh nâng chiếc máy quay lên, hướng thẳng vào khuôn mặt mình cười hì hì: "Hiện tại đến phiên khoảng thời gian lên sóng độc quyền của một mình con rồi nha ~"

Nhóc con mở tấm thẻ ra rồi hướng về phía ống kính.

 

[ ? Nhóc Minh ơi, không chơi gian như vậy nha con! Cho tụi này xem ba lớn với ba nhỏ một chút đi mà. ]

 

Câu hỏi thứ ba: "Nhất Minh ơi, con cảm thấy các ba của con có khuyết điểm gì không nào? Có điều gì mà con hy vọng hai người có thể sửa đổi không?"

Bạc Nhất Minh ngước mắt nhìn bóng dáng hai người ngoài lều trại, ba lớn lại bế bổng ba nhỏ lên nữa rồi kìa. nhóc con chưa nói gì đã bật cười tủm tỉm.

 

[ Nhóc con ơi, con vừa nhìn thấy cái gì thế hả? Á á á á á làm tụi này tò mò chết mất thôi. ]

[ Phải tự nhắc nhở bản thân lần thứ một vạn rằng, đây là một show thực tế về tình cảm gia đình. Nhóc Minh ơi con mau trả lời đi nào, các dì chuẩn bị tinh thần nghe rồi đây. ]

 

Bạc Nhất Minh ôm lấy chú gấu bông bằng nhung mịn mà ba nhỏ vừa ôm lúc nãy, nghiêm túc trả lời câu hỏi:

"Khuyết điểm của ba lớn con là cao quá ạ. Nhưng mà cái này chắc ba không sửa được rồi, cho nên chỉ có thể đợi con tự lớn thật cao để có thể cùng ngồi chung mâm với ba thôi!"

Bốn chữ "cùng ngồi chung mâm" được nhóc con nhấn mạnh đầy khí thế.

Cậu nhóc nhéo nhéo má chú gấu bông: "Còn về phần ba nhỏ của con thì --"

Nhóc con vốn đang định nói là "không có khuyết điểm", nhưng đột nhiên bị câu nói vừa rồi gợi ý, liền cười híp mắt tiếp lời: "Ba nhỏ gầy quá ạ. Con hy vọng ba nhỏ có thể béo lên một chút ~ khỏe mạnh lên một chút."

 

[ Ba lớn quá cao, ba nhỏ quá gầy, thế này mà cũng gọi là khuyết điểm hả trời? Cái thằng bé này, con muốn khen hai ba hoàn mỹ thì cứ nói thẳng ra đi cho rồi! ]

[ Ai da hôm nay nhóc Minh có cả hai ba ở bên cạnh bầu bạn trông ngoan ngoãn đáng yêu xỉu luôn ~ Muốn ôm một cái rồi nựng quá đi. ]

[ Mà hai người ba kia dắt nhau đi đâu rồi nhỉ? Hả? Hu hu tò mò chết đi được mất. ]

-

Tại nhà vệ sinh.

Ôn Từ Thư dùng nước ấm để rửa mặt.

Những vệt nước trong vắt dọc theo khuôn mặt tuấn mỹ uốn lượn lăn dài xuống. Khi đôi mắt nhìn vào người đàn ông đang im lặng trong gương, hàng lông mi ướt đẫm của anh khẽ run rẩy.

Cậu chống hai bàn tay thon dài lên thành bồn rửa mặt, hơi nhướng mi nhìn vào gương, nhỏ giọng hỏi: "Sao lại nhìn em như thế?"

Vừa rồi lúc Bạc Thính Uyên bế cậu đi vào đây, hắn đã tắt chiếc micro thu âm của chương trình đi từ lúc nào.

Trong lúc cậu nói chuyện, một giọt nước tựa như hạt trân châu từ cằm khẽ rơi xuống, phản chiếu vệt nắng chiều tà lấp lánh giữa không trung.

Giọt nước ấy dường như là một tín hiệu kỳ lạ, bởi vì trước khi nó kịp chạm vào lòng bồn rửa, Ôn Từ Thư đã bị Bạc Thính Uyên ôm lấy eo xoay nửa vòng.

Sau một tiếng "bộp" vô cùng khẽ khàng, Ôn Từ Thư đồng thời dán chặt vào v*m ng*c rắn rỏi của hắn.

Cậu nhớ tới linh cảm vừa rồi của mình, đành căng da đầu đẩy đẩy hắn, nhẹ giọng bảo: "Nhất Minh còn đang đợi chúng ta ở ngoài kia kìa."

Bàn tay của Bạc Thính Uyên áp lên một bên má cậu, ngón tay cái không nhẹ không nặng miết qua bờ môi dưới mềm mại: [ Ấn tượng đầu tiên tệ đến thế cơ à? ]

Hắn cao hơn cậu nửa cái đầu, khi rũ mắt xuống vẫn mang theo vẻ nhìn xuống đầy ngạo nghễ như cũ, tầm mắt nhạt nhòa mà ngữ điệu lại phẳng lặng, trông phá lệ giống như đang tức giận.

Thế nhưng Ôn Từ Thư lại chẳng bận tâm đến những điều đó, bởi vì trong đại não cậu lúc này đã bản năng nhảy ra một dấu chấm than lớn:

!! Tiếng Pháp !!

Dựa theo những gì cậu quan sát được sau khi thức tỉnh, mỗi lần Bạc Thính Uyên nói tiếng Pháp thì cơ bản đều có nghĩa là sức nặng của câu nói đó rất lớn, lớn đến mức hắn buộc phải dùng đến tiếng mẹ đẻ thì mới có thể biểu đạt một cách chuẩn xác và rõ ràng nhất.

Hàng mi của Ôn Từ Thư khẽ cụp xuống, tầm mắt rũ thẳng của cậu thậm chí còn nhìn thấy rõ mồn một động tác đầu ngón tay hắn đang mang theo ý đồ m*n tr*n, v**t v* bờ môi mình.

Cậu khẽ lấy hơi, làn môi mỏng hơi mấp máy, nhưng chẳng hiểu sao dáng vẻ trông lại cứ như thể đang muốn chủ động hôn lên ngón tay hắn vậy.

Bạc Thính Uyên cảm nhận được luồng khí nóng ấm phả ra từ giữa bờ môi cậu nơi lòng bàn tay, mấy ngón tay thon dài còn lại liền giống như đang gảy nhẹ dây đàn, dịu dàng lướt qua làn da trắng ngần mỏng manh.

Hắn hơi nghiêng người áp sát lại gần, bắt trọn lấy ánh mắt đang dao động của cậu, từ trong lồng ngực trầm thấp phát ra một tiếng "Hửm?" như muốn tra hỏi bằng được.

Mỗi lần hắn tiến lại gần như thế này, Ôn Từ Thư đều sẽ nhịn không được mà nín thở.

Cậu bất đắc dĩ khẽ há miệng, buột miệng thốt ra: "Anh...... Lúc anh đọc câu hỏi ấy, sao không biết lược bớt hai chữ xưng hô đi cơ chứ?"

Rõ ràng lúc riêng tư hai người đâu có cho Nhất Minh gọi cậu là "mommy" bao giờ.

Nói xong, cậu bỗng cảm thấy mình hoàn toàn đúng lý hợp tình, thậm chí còn ưỡn thẳng lưng lên, cố ý trừng mắt nhìn hắn.

Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên bởi vì động tác thẳng lưng của cậu mà càng dán chặt khít khao vào bên eo thon gọn, cách một lớp áo mặc ở nhà mỏng manh vẫn cảm nhận rõ ràng độ ấm từ làn da anh phả ra.

Phòng vệ sinh của căn phòng ngủ này hướng về phía tây.

Giờ phút này, ánh hoàng hôn vừa vặn chiếu lên mắt kính của Bạc Thính Uyên, tạo thành một vệt phản quang tương đối rõ rệt. Ôn Từ Thư trừng mắt nhìn một cái, chẳng những không hề có chút lực đe dọa nào, ngược lại còn tự làm mắt mình bị mỏi.

Cậu cố ý làm lạnh giọng điệu: "Tháo kính ra đi."

Bạc Thính Uyên chậm rãi nhướng một bên chân mày, đôi mắt xanh lục thâm trầm dâng lên những gợn sóng lăn tăn.

Ôn Từ Thư thấy hắn lại bày ra vẻ mặt thần bí khó lường, khó lòng nắm bắt, liền lẩm bẩm: "Không tháo thì thôi. Em ra ngoài với Nhất Minh."

Lời vừa dứt, bàn tay cậu đã bị hắn nắm lấy rồi nâng cao lên, các đầu ngón tay vừa vặn chạm vào gọng kính.

Bạc Thính Uyên trầm giọng: "Tháo giúp tôi."

Ôn Từ Thư thầm oán hận trong lòng, tháo cái mắt kính thôi mà cũng phải phiền đến mình sao?

Thế nhưng khi thực sự nắm lấy gọng kính, cậu lại chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lục đang ở ngay gang tấc kia, cảm giác như thể chính mình đang làm một hành vi cấm kỵ và ghê gớm lắm vậy.

Ngay khi chiếc kính được nhấc lên khỏi sống mũi khoảng nửa tấc, cặp mắt xanh lục ấy chuẩn bị lộ ra hoàn toàn, đầu ngón tay Ôn Từ Thư khẽ run lên, ánh mắt nhanh chóng dao động, cuối cùng đành phải nén khí một hơi dứt khoát gỡ hẳn ra.

Mất đi sự che chắn và điều hòa của lớp tròng kính lạnh lùng, khung xương mặt mang nét lai Tây thế hệ thứ nhất của Bạc Thính Uyên càng thêm nổi bật và trực quan.

Dưới hốc mắt sâu hoắm là xương mày gồ cao gợn lập thể, sống mũi cao thẳng đâm trời. Cả gương mặt từ cấu trúc xương cốt đã toát lên một cảm giác xâm lược, mạnh mẽ đầy áp đặt như thể được nhà điêu khắc cố tình gọt giẽ nên.

Cớ sao tương phản hoàn toàn với điều đó lại là đôi mắt xanh lục đang mang theo một vòng quầng sáng nhu hòa, tựa như một hồ nước màu xanh vàng tĩnh lặng dưới ánh hoàng hôn.

Dưới cái nhìn chăm chú và chuyên nhất của đôi mắt này, Ôn Từ Thư phảng phất như một chiếc lá khô đang dập dềnh giữa những làn sóng nước, dù thân bất do kỷ nhưng lại cảm nhận được sự dịu dàng vô hạn.

Các dây thần kinh của anh đều tê dại cả đi. Rõ ràng chỉ là tháo chiếc mắt kính xuống thôi mà, rõ ràng chỉ là nhìn thẳng vào mắt Bạc Thính Uyên thôi mà, tại sao nhịp tim lại rối loạn đến nhường này?

Nếu nói lúc trước Ôn Từ Thư luôn có cảm giác những cái nhìn chăm chú của Bạc Thính Uyên đôi khi giống như muốn hôn mình, thì ngay lúc này đây, mức độ ấy rõ ràng đã tăng lên gấp bội.

Cậu cúi đầu, tầm mắt cố gắng tìm kiếm một tiêu điểm khác để bấu víu, kết quả lại bị ngón tay cái của Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng nâng cằm lên, buộc phải ngẩng mặt, một lần nữa đối diện với ánh nhìn xanh thẳm u tối.

Khi không còn chiếc mắt kính cản trở, Bạc Thính Uyên dùng ánh mắt để khắc họa từng đường nét trên gương mặt trước mắt, từ đôi mắt tinh tế đến sống mũi tuấn tú, rồi lại dừng lại nơi bờ môi mềm mại thanh tân kia. "Bây giờ có thể nói được chưa?"

Ôn Từ Thư chợt nhận ra chiếc mắt kính này vốn không phải để ngăn cản người khác nhìn thấu Bạc Thính Uyên, mà là để bảo vệ người khác không bị ánh mắt của hắn "lăng trì".

Cậu nắm chặt chiếc kính trong tay, mím môi, ngơ ngác hỏi ngược lại: "Nói cái gì cơ?"

Đáy mắt Bạc Thính Uyên hiện lên ý cười: [Ấn tượng đầu tiên.]

Vẫn là tiếng Pháp.

Ôn Từ Thư trong lòng hoảng hốt thầm nghĩ, hắn thực sự để ý đến thế sao?

Nhất Minh ơi là Nhất Minh, tại sao con còn chưa tới cứu ba nhỏ của con hả?!

Ôn Từ Thư hơi nhúc nhích eo, thử thăm dò xem nếu mình trốn khỏi v*m ng*c r*n ch*c như tường đồng vách sắt này thì sẽ có mấy phần thắng.

Thế nhưng, cánh tay của Bạc Thính Uyên quả thực chẳng khác nào một chú mãng xà, người trong lòng vừa động đậy là hắn liền quấn chặt thêm vài phần, khiến vòng ôm của hắn trở thành một chiếc gông cùm xiềng xích kiên cố như nhà giam.

Ôn Từ Thư dứt khoát hạ quyết tâm, ngẩng mặt lên, đem chiếc mắt kính của hắn đeo tót lên sống mũi mình, rồi dùng tiếng Pháp nói liên thanh như nã pháo: [Đẹp trai, quyến rũ, gợi cảm.]

Nói xong, cậu gồng mình chống lại cảm giác ngượng ngùng vô cớ khi nói ra lời thật lòng, cố ý nheo nheo mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, phóng túng trêu chọc:

[Có thích câu trả lời của em không? Bạc tiên sinh thân mến?]

Cậu vừa nói xong một hơi, khóe môi cố tình nhếch lên còn chưa kịp thu lại, thì lại chẳng thể ngờ được gương mặt cực kỳ quyến rũ kia bỗng chốc áp sát lại gần.

Sau lớp tròng kính, đồng tử của cậu hơi giãn ra, phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt vừa gợi cảm lại vừa mang đầy vẻ xâm lược này.

Theo khoảng cách ngày một thu ngắn, hai ánh nhìn nóng rực gắt gao khóa chặt lấy nhau.

Nửa giây sau, làn môi mỏng của Ôn Từ Thư đã chạm vào môi hắn.

Trong phút chốc, cậu gần như tưởng rằng trái đất đã mất đi trọng lực, cả cơ thể mình đã bay bổng lên chín tầng mây, rồi cuốn theo vòng xoáy của vũ trụ mà điên cuồng xoay tròn.

Bạc Thính Uyên nhìn xuyên qua chiếc mắt kính của chính mình, dịu dàng ngắm nhìn người mà hắn từ trước đến nay luôn nâng niu như trân bảo.

[Có thích nụ hôn của tôi không? Ôn tiên sinh thân mến?]

Trước Tiếp