Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hơn 8 giờ sáng, tại khu vực bình luận trên trang Weibo chính thức và các tài khoản video ngắn của chương trình [ Nhóc con là siêu nhân ], rất nhiều người đã vào túc trực để chờ đợi bộ ảnh gia đình chụp tại nhà của nhóm khách mời cuối cùng.
Đến 9 giờ, chương trình đồng loạt tung ra ảnh nhá hàng cùng hàng loạt video hậu trường trên tất cả các nền tảng.
Tiếp nối sự đáng yêu đầy tương phản của các nhóc tỳ và vẻ ngoài xinh đẹp, lịch lãm của các phụ huynh thuộc những nhóm khách mời khác, bộ ảnh gia đình của Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh lại toát lên một vẻ cao quý, trang nhã hiếm thấy, trông chẳng khác nào một bộ ảnh kỷ niệm của một gia tộc hào môn tài phiệt.
Trong số đó có một bức ảnh ghi lại cảnh Ôn Từ Thư với mái tóc dài đen nhánh xõa một bên vai, đang lười biếng tựa mình trên chiếc ghế sofa da mềm màu đen, khẽ rũ mắt đọc sách.
Gương mặt cậu dịu dàng nhưng ánh mắt lại có phần xa cách, hờ hững.
Từ những lọn tóc mềm mại, sợi dây chuyền ngọc trai ẩn hiện dưới cổ áo sơ mi trắng, cho đến cả những đầu ngón tay đang lật giở trang sách, tất cả đều toát lên một vẻ tinh tế, cao sang tột bậc nhưng cũng đầy lạnh lùng, như muốn đẩy người khác ra xa ngàn dặm.
[ Bộ ảnh này của ba nhỏ hoàn toàn đánh trúng gu tôi luôn rồi, đúng chuẩn bạch nguyệt quang tri thức, thanh cao và lạnh lùng!! ]
[ Trông hai người hoàn toàn không giống hai cha con chút nào, nhìn như một người anh trai mỹ thiếu niên và cậu em trai lai Tây cực ngầu ấy, mang lại cảm giác rất quen thuộc về những người thừa kế của một gia tộc bí ẩn. ]
[ Đây là thư phòng nhà người ta á? Thật sự không phải phòng trưng bày cấp bảo tàng nào đó sao? *Muốn vỡ tan* ]
[ Căn phòng gần như đã chắt lọc những gì uy nghiêm nhất trong phong cách kiến trúc Đông - Tây kết hợp, mang lại cảm giác đầy quyền lực, bước vào đây chắc chẳng ai dám nói lớn tiếng mất. ]
[ Vậy là tập thứ ba phát sóng trực tiếp tại nhà sẽ diễn ra ở chỗ này đúng không mọi người??? ]
[ Trong video hậu trường có nói rõ rồi kìa, đây chỉ mới là thư phòng bên khu nhà phụ thôi, không phải nhà chính đâu, buổi phát sóng trực tiếp sẽ diễn ra ở khu nhà chính cơ *siêu cấp mong chờ luôn!* ]
[ Gào thét điên cuồng luôn á, tại sao còn phải đợi thêm một ngày nữa cơ chứ! ]
Đến buổi chiều.
Các tài khoản của ê-kíp chương trình tiếp tục đăng tải thông báo mới, mời khán giả đặt câu hỏi cho từng gia đình, những câu hỏi này sẽ được các vị khách mời trực tiếp trả lời trong tập mới.
Các cư dân mạng liền đưa ra đủ loại câu hỏi muôn màu muôn vẻ, từ công việc, cuộc sống thường ngày, cách hòa hợp giữa cha mẹ và con cái, cho đến cả chuyện tình cảm vợ chồng, quả thực là đã phát huy triệt để tinh thần hóng chuyện của mình.
[ Tôi sẽ giám sát đoàn làm phim thật kỹ, nếu đến lúc đó các người không tiếp thu câu hỏi của khán giả mà lại tự biên tự diễn ra mấy câu hỏi khác, tôi sẽ cầm cái búa nhỏ đêm nào cũng đến gõ vào đầu vị đạo diễn sản xuất đấy nhé, hi hi hi... ]
-
Biệt thự nhà họ Bạc.
Ôn Từ Thư đang lật xem đi lật xem lại đống ảnh chụp do ê-kíp chương trình gửi tới.
Hôm qua bên chương trình gửi sang rất nhiều hình, trong đó có mấy bức trông cứ na ná như nhau.
Cậu hoàn toàn chẳng nhìn ra được chúng có gì khác biệt, vốn tính mắc bệnh nan y về việc lựa chọn, cậu liền dứt khoát ném sang cho Bạc Thính Uyên quyết định thay.
Thế nhưng sau khi Bạc Thính Uyên chọn xong xuôi, cậu lại tò mò không biết vì sao hắn lại chọn mấy tấm này nhỉ?
Ôn Từ Thư nhìn chằm chằm vào màn hình, lặp đi lặp lại việc săm soi bức ảnh, đầu ngón tay nhón một quả việt quất to tròn, mọng nước đưa lên bên môi cắn một miếng. Ngay tức khắc, dòng nước trái cây ngọt thanh pha chút vị chua nhẹ bùng nổ giữa khoang miệng, đầu lưỡi cậu theo bản năng khẽ m*t một cái.
Trong lúc đang mải mê suy nghĩ, cậu vô thức quay đầu nhìn về phía tấm bình phong, ánh mắt lặng lẽ dán chặt vào tấm vách ngăn kiểu Trung Hoa vô cùng tinh mỹ kia.
Chẳng bao lâu sau, dì Chung đẩy cửa bước vào phòng.
Lúc này Ôn Từ Thư đang đứng ngay trước tấm bình phong, vừa rũ mắt vừa đi tới đi lui, chẳng rõ là đang suy tính điều gì.
"Nhị thiếu gia?"
Ôn Từ Thư chậm rãi hoàn hồn, có chút tật giật mình mà lúng túng tự giải thích:
"Cháu... cháu qua đây để thưởng thức mấy tấm bình phong này chút ấy mà. Đã bao nhiêu năm rồi mà cháu chưa từng nghiêm túc ngắm nghía các hoa văn chạm khắc trên này, trông quả thực vô cùng tinh tế và đẹp đẽ."
Dì Chung "Ồ" lên một tiếng, làm ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: "Vậy để tôi đi lấy cái kính lúp qua đây nhé?"
Trong dinh thự này cất giữ đủ loại trân bảo quý giá, dĩ nhiên không thiếu các loại kính lúp chuyên dụng để thưởng thức chi tiết đá quý hay các tác phẩm nghệ thuật.
Cả phong cách phương Đông lẫn phương Tây đều có đủ, và thảy đều thuộc hàng đồ cổ cao cấp.
Ôn Từ Thư cười trừ: "Không cần đâu ạ, nhìn bằng mắt thường là được rồi."
Cậu lững thững đi bộ trở lại phía sofa, trong lòng thầm nghĩ không đầu không đuôi, sao tự dưng mình lại đi về phía đó nhỉ?
Cứ như đang hồn siêu phách lạc vậy!
Lúc này dì Chung mới để ý đến đĩa việt quất đặt trên bàn trà, trông qua thì đã bị ăn mất một nửa rồi. Ngay khi Ôn Từ Thư định giơ tay ra nhón thêm quả nữa, dì đã nhanh tay bưng chiếc đĩa đi mất.
"Ơ?" Ôn Từ Thư khó hiểu chớp chớp mắt.
Dì Chung giấu chiếc đĩa ra sau lưng: "Lão Từ này thật là, tôi đã dặn ông ấy bao nhiêu lần rồi, việt quất có tính hàn, bảo ông ấy đừng có một lần lấy ra nhiều như thế cơ mà."
Ôn Từ Thư vội vàng lên tiếng thanh minh cho quản gia Từ đang phải gánh tội thay: "Là tự cháu xuống bếp lấy lên đấy ạ."
Dì Chung khẽ vỗ nhẹ vào miệng một cái, tỏ ý đã trách oan quản gia Từ: "Thế thì là do cậu không đúng rồi."
"Cho cháu ăn thêm một quả nữa đi mà."
Ôn Từ Thư bày ra vẻ trẻ con để năn nỉ dì Chung, "Chỉ đúng một quả nữa thôi ạ."
Dì Chung chẳng thèm nể tình, xoay người một cái liền đi thẳng, bước chân nhỏ dồn dập và nhanh thoăn thoắt, chẳng khác nào đang lướt đi trên sân khấu rồi biến mất dạng ngoài cửa.
Ôn Từ Thư nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Cậu liếc mắt nhìn tấm bình phong đang phản chiếu một tầng hào quang hoa lệ dưới ánh nắng, trong lòng chợt dâng lên một niềm tò mò mãnh liệt về căn phòng của Bạc Thính Uyên
À không, phải gọi là hang ổ của chàng hiệp sĩ rồng ác ma mới đúng.
-
Sau khi dùng bữa tối xong, Ôn Từ Thư xách theo cậu con trai nhỏ đang không chịu ngồi yên ra ngoài hoa viên tản bộ để tiêu cơm.
Cậu dùng giọng điệu đầy lời nói thấm thía bảo con: "Nhất Minh, ba nhỏ có một nhiệm vụ nhỏ này muốn giao cho con."
Bạc Nhất Minh ngây ngô hỏi lại: "Dạ? Chẳng lẽ ba nhỏ cũng muốn con dỗ ba lớn ngủ, rồi đọc truyện kỳ lân nhỏ cho ba ấy nghe ạ?"
"...... Tất nhiên là không phải rồi!"
Ôn Từ Thư ôm lấy vai con, hỏi nhỏ: "Con đã từng vào phòng của ba lớn chưa?"
Bạc Nhất Minh mặt đầy vẻ khó hiểu, đáp lại bằng giọng điệu vô cùng hiển nhiên: "Con vào rồi chứ ạ."
Ôn Từ Thư: !!!
Bởi vì biểu cảm kinh ngạc của cậu hiện rõ mồn một lên khuôn mặt, Bạc Nhất Minh nhìn thấy rất rõ ràng liền thắc mắc hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ ba nhỏ chưa từng vào phòng ngủ của ba lớn sao?"
Ôn Từ Thư bỗng khựng lại một nhịp, nhưng phản ứng của cậu rất nhanh nhạy:
"Sao có thể chứ? Hai phòng chúng ta chỉ cách nhau có một tấm bình phong với cửa lùa thôi mà, muốn bước qua đó chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?"
Bạc Nhất Minh thọc tay vào túi áo khoác của ba nhỏ, mò mẫm lôi ra một viên kẹo bạc hà, bóc vỏ rồi nhét tọt vào miệng.
Ôn Từ Thư cúi đầu nhìn con: "Con bỏ vào đấy từ lúc nào thế?"
Sao chính cậu lại không hề biết trong túi áo mình có kẹo nhỉ?
"Hì hì, tại đồ của con không có túi mà!"
Bạc Nhất Minh thân thiết kiễng gót chân lên, chìa tay đưa một viên kẹo ra trước miệng ba nhỏ, sau đó lại mò mẫm lấy thêm một viên nữa tự bóc cho mình ăn.
"Ba nhỏ ơi, thế tại sao ba lại hỏi con chuyện này? Ba muốn giao nhiệm vụ gì cho con thế ạ? Có phải muốn con lẻn vào phòng ba lớn để đặt thứ gì đó làm ba ấy giật mình một trận không?"
Vừa dứt lời, trong đầu cậu nhóc đã tự vẽ ra một loạt viễn cảnh vô cùng sống động rồi.
Một chiếc hộp bí ẩn được đặt sẵn trong chăn của ba lớn, khi ba lật chăn ra - oa!
"Hì hì ~" Bạc Nhất Minh tự nghĩ tự cười một mình, vẻ mặt ra chiều đắc ý và hứng thú lắm.
Thế nhưng chợt nhớ ra nếu làm vậy thì mông nhỏ của mình rất có thể sẽ lại có một cuộc hội ngộ tình cờ với chiếc muôi múc canh, nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa trên mặt cậu nhóc bỗng chốc im bặt.
"Tất nhiên là không phải rồi."
Ôn Từ Thư vốn dĩ cứ ngỡ chú khỉ con này cũng giống như mình, chưa từng bước chân vào căn phòng đó bao giờ, nên cậu mới định để c* cậu làm đội quân tiên phong đi thám thính tình hình thực hư.
Nhưng tình hình hiện tại lại trở nên vô cùng gượng gạo, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Cậu ngậm viên kẹo bạc hà, hít một hơi thật sâu rồi tìm một lý do thích hợp để chữa thẹn: "Tại ba chẳng mấy khi thấy con vào đó nên tiện miệng hỏi thăm chút thôi."
Bạc Nhất Minh liền nói: "À con hiểu rồi, con thường đi vào từ phía cửa thư phòng của ba lớn thôi ạ."
[ Thường xuyên ]
Tiếng lòng trong đại não của Ôn Từ Thư đang ra sức nhấn mạnh và đay nghiến hai chữ này.
Nói cách khác, trong cái nhà này chỉ có mỗi mình cậu là chưa từng đặt chân vào đó sao?
Nghĩ đến đây cậu bỗng thấy giận dỗi trong lòng!
"Mấy ngày trước con còn mới vào đó xong cơ."
Bạc Nhất Minh đột nhiên nhớ ra một chuyện, "Ba lớn đứng ở ngay mép giường, trên tay cầm một quyển sách. Lúc con bước vào, ba ấy còn nhanh tay nhét một tấm thẻ gì đó vào trong rồi đặt quyển sách ở ngay bên cạnh gối nằm."
"Hả?"
Ôn Từ Thư không ngờ lại có cả tình huống này, cậu tò mò gặng hỏi: "Sách gì thế con? Rồi tấm thẻ gì nữa?"
Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là không biết rồi.
Hôm đó cậu nhóc chỉ ôm một món đồ chơi hoạt hình nhỏ từ phòng mình sang để đổi lấy một món đồ trang trí cổ nhỏ xinh của ba lớn, sau khi được đồng ý và đổi xong xuôi là nhóc con liền co giò chạy biến về phòng mình luôn.
Lúc này Ôn Từ Thư mới chợt nhớ ra, dạo gần đây trong phòng ngủ của mình bỗng dưng xuất hiện thêm rất nhiều món đồ bài trí nhỏ hình chú khỉ con.
Trước giờ cậu không để ý chỉ ra, càng không hề lên tiếng ngăn cản, chỉ tự nhiên nghĩ rằng đó là mấy trò chơi nhỏ thường ngày của con mà thôi.
"Bảo bối, nhưng tại sao con lại không lấy đồ trong phòng của ba nhỏ? Không muốn đổi đồ với ba sao?"
Cậu thiếu niên chín tuổi vốn tự có một bộ logic của riêng mình.
Nhóc dõng dạc trả lời một cách đầy hùng hồn lý lẽ: "Tại ba nhỏ đã đổi cho con một nửa chiếc giường rồi còn gì ạ ~"
Dưới bầu trời đêm đang chuyển dần sang màu xanh lam thẫm của buổi hoàng hôn, Ôn Từ Thư ngậm viên kẹo bạc hà, khẽ nở một nụ cười vô cùng nhu hòa và ấm áp.
-
Ngày mai là buổi ghi hình tập thứ ba của chương trình thực tế.
Cũng giống như những lần trước, cứ vào thứ Sáu là Bạc Thính Uyên lại phải ưu tiên giải quyết trước toàn bộ các công việc tồn đọng của hai ngày cuối tuần.
Khi hắn về đến nhà, mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ.
Hắn hỏi thăm quản gia Từ một chút về tình hình ở nhà, sau đó mới sải bước lên lầu, định ghé vào phòng nhìn Ôn Từ Thư một cái.
Ôn Từ Thư vừa mới tắm rửa xong, hiện đang ngồi ở phòng sinh hoạt riêng để ngắm nghía chiếc lư hương bằng đá phù dung mới được mang về hai hôm trước.
Hôm nay, loại hương được đốt bên trong là an tức hương, có công dụng giúp định thần và tĩnh khí.
Nghe thấy tiếng động mở cửa, cậu khẽ dùng mu bàn tay tựa vào thái dương, thong thả quay đầu lại nhìn.
Ôn Từ Thư ngồi xếp bằng, một bên chân dài khẽ co lên, nghiêng nghiêng đặt sang bên cạnh. Ống quần ngủ hơi bị kéo cao, để lộ ra bắp chân cùng bàn chân thon dài, trắng ngần, xương thịt đều đặn và mịn màng như sứ.
Ôn Từ Thư thấy hắn bước vào mà chỉ đứng nhìn mình chứ không nói lời nào, liền cất tiếng hỏi: "Anh bận xong việc rồi à?"
"Vẫn chưa, còn chút việc nữa."
Bạc Thính Uyên khẽ đẩy gọng kính, không tiếp tục bước sâu vào trong phòng.
Trong lòng hắn tự hiểu rất rõ, chỉ cần tiến lại gần thì sẽ rất khó để dứt ra được. "Tôi sang thư phòng đây."
Ôn Từ Thư khẽ đưa môi thổi nhẹ một hơi vào làn khói trắng nhạt đang bay lên từ đỉnh lư, làn khói nhẹ liền uốn lượn lả lướt theo luồng gió.
"Có cần em sang ngồi cùng anh không?"
Làn khói tựa như mây tản mác ra, làm mờ đi gương mặt thanh tú, tuần tú của cậu , lại vô tình tạo nên một thứ khí chất mê hoặc nửa như tiên tử nửa như yêu mị.
Đến cả đôi mắt phượng khẽ xếch lên kia cũng giống như đang câu hồn đoạt phách người đối diện.
Như thế này thì ai mà cưỡng lại cho được?
Bạc Thính Uyên sải bước tiến đến cạnh cậu, giơ tay quẹt ngang qua làn khói vừa mới tụ lại thành một đường thẳng tắp, trực tiếp đánh tan nó đi.
"Sao thế?"
Ôn Từ Thư vẫn giữ nguyên dáng vẻ lười biếng, biếng nhác ấy, khẽ cười hỏi bằng một giọng nhẹ như làn hơi, "Không cần em ở bên cạnh thật à?"
Vừa dứt lời, cậu gần như ngay lập tức bị hắn cúi xuống bế xốc ngang người lên.
Sức mạnh bộc phát từ cánh tay của Bạc Thính Uyên trong chớp mắt ấy quả thực nằm ngoài dự tính của cậu.
Ngay cả v*m ng*c rộng mà cậu đang vô thức tựa vào cũng rắn rỏi một cách quá đáng, phảng phất như toàn bộ sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể hắn vừa được đánh thức và bùng nổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Đang lúc Ôn Từ Thư còn chưa kịp định thần, hắn thậm chí còn xốc nhẹ cậu lên một cái, rồi vòng tay ôm lấy cậu càng thêm vững chãi và siết chặt hơn.
Bạc Thính Uyên ôm người trong lòng tựa như đang ôm một làn khói nhẹ mềm mại bước thẳng vào thư phòng.
Hắn để Ôn Từ Thư ngồi xuống chiếc ghế sofa trước, sau đó mới đem tập tài liệu đặt trên bàn làm việc qua bên bàn trà.
Chiếc ghế sofa vốn rất rộng rãi, Ôn Từ Thư liền co chân lên, hai tay ôm lấy đôi chân dài, nghiêng mặt tì lên đầu gối.
Cậu giữ im lặng, lẳng lặng ngắm nhìn dáng vẻ đi tới đi lui của hắn, thế nhưng ánh mắt lại âm thầm liếc về phía cánh cửa còn lại, cánh cửa thông thẳng sang phòng ngủ của hắn.
Ôn Từ Thư khẽ ngẩng đầu lên nhìn Bạc Thính Uyên, vừa định mở lời thì lại thấy hắn đang cởi chiếc áo khoác vest ra để treo lên giá, tấm lưng rộng lớn hoàn toàn xoay về phía cậu.
Rõ ràng ngày nào hắn cũng mặc một kiểu áo sơ mi đen và áo gile giống nhau, thế nhưng hôm nay trông lại quyến rũ đến lạ kỳ.
Ánh mắt Ôn Từ Thư giống như một chiếc thước đo, nhanh chóng lướt qua bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của hắn, trong lòng thầm cằn nhằn: Thợ may cũng thật là, đồ chính trang thiết kế ôm sát vừa vặn như thế làm gì chứ? Mặc kiểu này thì có khác gì không mặc đâu?
Đến khi Bạc Thính Uyên xoay người bước lại gần, Ôn Từ Thư khẽ "biu" một cái, búng nhẹ một ngón tay về phía cánh cửa phòng ngủ: "Phòng của anh có phải đang giấu bí mật gì không đấy?"
Bạc Thính Uyên ung dung tiến lên, đặt bàn tay lên mái tóc cậu xoa nhẹ: "Tối nay em muốn ngủ phòng tôi à?"
"Hả?"
Ôn Từ Thư giật mình, vội né tránh bàn tay ấm áp của hắn: "Làm gì có, em chỉ nghe Nhất Minh kể là thằng bé hay vào phòng anh để đổi mấy món đồ trang trí nhỏ. Em chỉ hơi tò mò chút xíu xem nó đã đổi cho anh những thứ gì thôi."
Bạc Thính Uyên khẽ nhìn sâu vào gương mặt cậu đầy ẩn ý.
Ánh mắt sắc bén của hắn khiến Ôn Từ Thư có cảm giác như mọi tâm tư của mình đã bị đối phương thấu suốt qua cái nhìn né tránh đầy dao động kia.
Đang lúc cậu định bảo thôi bỏ đi, mình cũng chẳng hứng thú đến thế, thì Bạc Thính Uyên đã ngồi xuống cầm tập tài liệu lên: "Em cứ vào xem đi, tôi giải quyết công việc trước đã."
"!"
Ôn Từ Thư vui mừng nhướng mày, lập tức nhảy phắt xuống khỏi ghế sofa, phấn khích lướt nhanh vào trong: "Em vào đây nha ~"
Mái tóc đen nhánh như dòng mực bồng bềnh xõa xuống bờ vai gầy, ngọn tóc khẽ lay động nhịp nhàng bên vòng eo nhỏ nhắn.
Bạc Thính Uyên mở tập tài liệu ra, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng nhẹ nhàng của cậu vừa nhảy chân sáo bước vào phòng ngủ của mình.
Hắn tự nhiên nảy sinh h*m m**n đứng dậy đi theo, nhưng rốt cuộc vẫn cố kiềm chế bản tính để tập trung đọc tài liệu.
Các căn phòng trong dinh thự lúc này đều được thắp những ngọn đèn vàng dịu nhẹ chứ không hề tối om.
Ngay khi vừa bước vào, Ôn Từ Thư đã tìm thấy bản công tắc để bật đèn trần lên.
Toàn bộ phòng ngủ mang tông màu đen - vàng kim trầm ấm và lịch lãm, kết cấu cũng như cách bài trí gần như giống hệt với phòng của Ôn Từ Thư ở bên kia.
Nếu đã lấy chú khỉ con làm cái cớ, cậu tự nhiên không thể bỏ qua, liền nghiêm túc tiến đến bên kệ sách và tủ đầu giường để ngó nghiêng.
Trên đó quả thực toàn là mấy món đồ chơi hoạt hình giống bên phòng cậu. Chỉ là khi đặt chúng vào một không gian nghiêm nghị, chín chắn thế này thì trông có phần ngộ nghĩnh và phá cách.
"Quyển sách với tấm thẻ đâu rồi nhỉ?"
Kể từ lúc nghe con trai kể, trong lòng Ôn Từ Thư đã có một suy đoán mơ hồ, thế nên chuyến này cậu không chỉ đến để khám phá hang ổ mà còn là để kiểm chứng điều mình nghĩ.
Trên tủ đầu giường hiện tại không hề có cuốn sách nào. Ôn Từ Thư không giấu nổi sự hồi hộp xen lẫn phấn khích, lặng lẽ tiến lại gần mép giường.
Ơ? Mà sao anh cậu phải rón ra rón rén như đi ăn trộm thế này nhỉ?
Chẳng phải cậu đã được sự đồng ý của chủ nhân căn phòng rồi mới bước vào đây sao?
Với lại, xét cho cùng thì cậu cũng là chủ nhân của căn dinh thự này cơ mà?!
Ôn Từ Thư liền tự thấy mình thật ấu trĩ, bèn cố ý dẫm mạnh chân xuống sàn phát ra tiếng động, hiên ngang tiến lại gần chiếc giường lớn.
Ngay lập tức, cậu đã nhìn thấy tập thơ quen thuộc nằm ở phía bên kia gối ngủ.
Ôn Từ Thư hào hứng vòng qua phía đuôi giường để đến nhặt tập thơ lên. Sau khi đợt ghi hình lần trước kết thúc, cậu đã hoàn toàn quên bẵng mất món đồ này, không ngờ nó lại được Bạc Thính Uyên mang về phòng của hắn.
Người đàn ông này, sao lúc nào cũng thích làm mấy chuyện thế này nhỉ?
Khóe miệng Ôn Từ Thư khẽ ngậm một nụ cười mỉm.
Cậu mở trang sách đang kẹp một tấm thẻ ra xem, đó chính là tấm thẻ cậu nhờ dì Chung gửi kèm cùng đĩa bánh ngọt lúc trước.
Thì ra, đến cả một tấm thẻ nhỏ như vậy mà Bạc Thính Uyên cũng không nỡ vứt đi nha ~
Ôn Từ Thư vờ như mình không thấy gì, vội vàng đặt tập thơ trở lại chỗ cũ rồi sải bước ra khỏi phòng ngủ.
Bạc Thính Uyên lúc này đang tựa lưng vào ghế sofa, từ đằng xa dõi mắt nhìn cậu. Ban nãy hắn đã cố tập trung đọc tài liệu, nhưng quả thực là không thể nhét nổi một chữ nào vào đầu.
"Đã tìm thấy thứ em muốn xem chưa?"
Ôn Từ Thư thoáng giật mình. Là do cậu có tật giật mình, hay là câu nói của hắn thực sự ẩn chứa đầy ẩn ý đây?
"Thấy rồi ~"
Cậu thong thả đi đến bên cạnh sofa, liền bị Bạc Thính Uyên kéo một cái ngả về phía hắn.
Ôn Từ Thư dứt khoát nằm nghiêng người xuống, gối đầu lên đùi hắn, chớp chớp mắt bảo: "Nhất Minh nhà mình đúng là đáng yêu thật đấy."
Bạc Thính Uyên rũ mắt, lặng lẽ nhìn chăm chú vào bờ môi mềm mại của cậu, yết hầu khẽ chuyển động: "Ừm, rất đáng yêu."
Lại thế nữa rồi!
Ôn Từ Thư âm thầm quay mặt đi hướng khác, giơ tay vỗ nhẹ lên đầu gối hắn, nhỏ giọng lầm bầm giục giã: "Anh mau tập trung làm việc đi chứ, tính bắt em thức thâu đêm để bầu bạn cùng anh đấy à?"
Bạc Thính Uyên đưa tay vén lại những lọn tóc dài đang xõa xuống của cậu, kéo chiếc chăn mỏng trên sofa đắp lên thân hình mảnh mai đang nằm nghiêng, sau đó xoay người cậu lại để cậu nằm ngửa ra.
Ôn Từ Thư vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy rõ mồn một phần cằm và yết hầu gợi cảm của hắn.
Người xưa có câu, bậc quân tử thấy điều trái lễ chớ nên nhìn.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, trong lòng cậu lại dâng lên sự bất bình bướng bỉnh:
Bạc Thính Uyên nửa đêm còn dám lén hôn mình cơ mà! Mình chỉ nhìn một chút thì đã làm sao đâu chứ?
Đang lúc cậu mở to hai mắt ngắm nhìn thì ngoài cửa phòng bỗng truyền đến tiếng gọi nhỏ: "Ba nhỏ ơi? Ba đang ở đâu thế ạ? Ba lớn ơi?"
Bạc Thính Uyên nhanh tay kéo chiếc chăn mỏng che kín mặt Ôn Từ Thư rồi ôm chặt lấy cậu.
Ôn Từ Thư cũng rất biết ý phối hợp, nhắm nghiền hai mắt lại vờ ngủ.
Bạc Nhất Minh vừa bước vào phòng liền phát hiện hai người ba của mình đang tựa sát vào nhau.
"Ơ? Ba nhỏ ạ?"
Bạc Thính Uyên dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu nhóc: "Suỵt."
Bạc Nhất Minh đang ôm một chú gấu bông trong lòng, liền há to miệng làm khẩu hình chữ "O".
Cậu nhóc nhẹ chân nhẹ tay tiến lại gần phía sofa, tò mò muốn ngó xem ba nhỏ đang trùm chăn kín mít bên trong.
Nghe thấy người đàn ông hằng ngày vốn cực kỳ trầm ổn, thành thục như Bạc Thính Uyên lại đang điềm nhiên trêu ghẹo trẻ con, khóe miệng Ôn Từ Thư nhịn không được mà cứ cong lên.
Đúng là ấu trĩ thật mà!
Ngay sau đó, cậu không còn nghe thấy tiếng động gì của chú khỉ con nữa, chẳng lẽ c* cậu đã ngoan ngoãn đi ra ngoài rồi sao?
Nhưng ngay giây tiếp theo, lòng bàn chân cậu bỗng chạm phải một thứ gì đó lông xù mềm mại.
"Á ha ha!"
Ôn Từ Thư lập tức ôm bụng cười nắc nẻ, cả người quằn quại trên ghế sofa, may mà có Bạc Thính Uyên nhanh tay ôm chặt lấy eo cậu, nếu không cậu đã ngã lăn xuống đất rồi.
"Cái gì thế này chứ?!"
"Là một chú heo con lông xù nha ~"
Bạc Nhất Minh thực hiện được mưu đồ, nhóc con ôm chặt chú heo bông nhỏ của mình rồi cười nắc nẻ co giò chạy trốn mất dạng.
Ôn Từ Thư vốn định nhỏm dậy, kết quả lại bị Bạc Thính Uyên ấn ngồi trở lại trên đùi hắn.
Cậu trừng mắt lườm hắn một cái, phụng phịu đổ lỗi: "Đều tại anh hết đấy."
Cậu cố tình nói dỗi, "Em đi về phòng đây."
Bạc Thính Uyên lại bất ngờ cúi đầu xuống, chóp mũi hắn khẽ cọ qua chóp mũi cậu.
Đôi mắt xanh lục tựa như một làn sóng biếc trào dâng mãnh liệt, ngập tràn khắp đất trời rồi đổ dồn về phía Ôn Từ Thư, khiến cho nhịp thở của cậu trong một thoáng như ngừng trệ, thậm chí quên cả chớp mắt.
Bờ môi khô khốc của cậu khẽ mấp máy cử động một chút.
Bạc Thính Uyên trầm giọng bảo: "Ở lại bầu bạn với tôi thêm một lát nữa đi."
Nói xong, hắn khẽ nâng mặt lên, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời từ cậu.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Thế này là ý gì đây? Chơi chiêu tung hỏa mù với mình đấy à?
Cậu đang định hậm hực mở lời mắng hắn một câu, thì bàn tay đã bị hắn kéo cao lên, đặt áp sát vào ngay vị trí yết hầu của hắn.
Ơ kìa, cái này......
"Ừm." Ôn Từ Thư đành phải cố làm ra vẻ miễn cưỡng mà gật đầu đồng ý.
Trong lúc Bạc Thính Uyên khẽ cầm tập tài liệu lên để tiếp tục xem xét, Ôn Từ Thư vì tò mò nên đã nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay gãi gãi, v**t v* một chút vào phần nhô ra cao nhất trên yết hầu của hắn.
Khối yết hầu ấy tựa như một sinh vật sống, khẽ trượt lên trượt xuống một cách nhè nhẹ.
Đầu ngón tay cậu bỗng chốc nóng bừng lên chẳng vì lý do gì.
Ôn Từ Thư quyết định phải nói một điều gì đó để làm dịu đi cái bầu không khí quỷ dị mà bản thân cậu đang tự biên tự diễn này.
Đầu lưỡi cậu nhanh chóng l**m qua làn môi dưới đang hơi khô khốc của mình: "Ngày mai bên phía chương trình rốt cuộc có sắp xếp gì thế?"
"Ngày kia sau khi ghi hình xong tập này, em dọn qua đây ở hẳn nhé?"
Hai giọng nói gần như đồng thời vang lên cùng một lúc.
Ôn Từ Thư chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn người đàn ông đang thong thả ung dung lật xem tài liệu trước mặt.
Hắn cứ như vậy, một mặt thì tỏ ra vô cùng chuyên chú xử lý công việc, mặt khác lại có thể dùng thái độ thản nhiên, bất cần đời như thế để ném một quả bom nổ tung vào thẳng trong lòng cậu sao?
"Sao vậy?"
Tầm mắt Bạc Thính Uyên từ trang tài liệu chuyển dời sang gương mặt cậu.
Thấy hai bên má cậu bỗng chốc ửng hồng, hắn liền giơ tay định chạm vào, liền bị cậu thẳng tay nhẹ nhàng gạt phắt đi.
Đôi bàn chân thon thả, tú khí của Ôn Từ Thư dùng lực dẫm dẫm vào thành ghế sofa, nhanh tay túm lấy chiếc chăn mỏng kéo trùm kín mít qua tận đỉnh đầu:
Cái người này - hắn... hắn... hắn... hắn đang gián tiếp mời mình qua ngủ chung giường với hắn đấy à?!
Á á á á á á!