Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 37: Lần thứ mười vạn ghen tị với ba lớn của nhóc Minh

Trước Tiếp

Trên mạng xã hội Weibo.

Phía dưới bức ảnh chụp chung của Ôn Từ Thư và Hạ Kính ngập tràn đủ loại ý kiến bình luận sôi nổi.

 

[ Oa, mỹ nhân thần tiên ở đâu ra thế này? ]

[ Hú hét hét chói tai luôn á, lính mới của công ty Tiểu Kính nhà mình đấy hả mọi người? ]

[ Không phải nghệ sĩ đâu ạ, là ba nhỏ ngoài ngành trong chương trình [ Nhãi Con Là Siêu Nhân ] đó, siêu đẹp luôn! ]

[ Hai người này lại có liên quan gì đến nhau thế nhỉ? Có chuyện gì vừa xảy ra vậy ạ? Đại mỹ nhân tính đóng phim sao? ]

[ Hạ Kính dám đăng ảnh chụp chung với đại mỹ nhân mà còn chẳng buồn chỉnh sửa bóp mặt cho chính mình luôn, đúng là thẳng thắn bộc trực thật sự. ]

[ Dựa vào trang phục của Hạ Kính thì em đoán đây là ở trường quay bộ phim điện ảnh《Lửa Cháy》rồi. Tuần trước bên đoàn phim có thông báo diễn viên nữ phụ mới vào đoàn là cô Sở Hàm, đoán chừng vợ nhỏ nhà mình chắc là đi thăm ban cô Sở đúng không? ]

 

Giữa lúc cư dân mạng còn đang mải mê bàn tán hóng hớt, trên trang cá nhân của Sở Hàm cũng vừa đăng tải những bức ảnh của Bạc Nhất Minh và Ôn Từ Thư tại phim trường.

Bạc Nhất Minh khoác trên mình bộ trang phục biểu diễn của đoàn phim, đứng ngay trước cánh cửa lớn của ngân hàng cổ, gương mặt rạng rỡ nụ cười nhìn thẳng vào ống kính.

 

[ Cứ tưởng đại mỹ nhân đi đóng phim cơ chứ! Không ngờ lại là nhóc Minh. Hóa ra trẻ con mà vuốt tóc ngược ra sau trông cũng bảnh bao đến vậy sao? ]

[ Nhóc Minh nhà mình vốn đã là một cậu nhóc lai Tây đẹp trai rồi mà, chẳng qua là mỗi khi đứng cạnh ba nhỏ thì hào quang nhan sắc mới bị lấn lướt một chút thôi. ]

 

Trong số đó có một bức ảnh chụp Ôn Từ Thư đang ngồi trên chiếc ghế nghỉ ngơi đặt ở rìa ngoài của trường quay.

Cậu nhàn nhã bắt chéo chân, hơi ngước mắt lên, tay còn hơi nâng chiếc mũ màu trắng lên như đang làm động tác chào hỏi.

Sự kết hợp giữa tông màu trắng kem, nâu nhạt của trang phục cùng đôi giày da bò màu nâu sẫm, cộng thêm dáng ngồi tùy ý đầy thoải mái và nụ cười thoang thoảng nơi mắt mày đã toát lên một vẻ lười biếng, phóng khoáng như chẳng vướng bụi trần.

 

[ Hóa ra toàn bộ trang phục của cậu ấy trông như thế này đây, bức ảnh của Hạ Kính còn chẳng chụp dính chiếc mũ nữa kìa. ]

[ Khả năng cân đồ của vợ nhỏ đúng là đỉnh cao thật sự! Lúc mặc đồ cổ trang thì hoàn toàn là một quý công tử phong thái cổ xưa, còn khi diện đồ hiện đại lại mang một vẻ sang trọng, quý phái của những thập niên hoàng kim. ]

[ Thật sự không dám tưởng tượng nếu vợ mình khoác lên người một bộ đồ lông thú lộng lẫy, đeo những món trang sức vàng bạc xa hoa thì trông sẽ ngợp trong nhung lụa đến nhường nào nữa *gọi tên tổng biên tập của tạp chí thời trang nào đó luôn, rốt cuộc có mời nổi người ta về chụp hình không vậy hả?* ]

 

Một người hâm mộ đã nhanh tay tung ngay một bức ảnh chỉnh sửa: dựa trên nền bức ảnh gốc này, người đó chuyển sang tông màu đen trắng rồi chèn thêm logo chữ tiếng Anh của một cuốn tạp chí vào.

Ngay lập tức, bức ảnh biến thành một tấm ảnh bìa vô cùng cao cấp và sang trọng, thu về hàng vạn lượt yêu thích chỉ trong nháy mắt.

Người trong ảnh có ánh mắt xa xăm, thần thái bình thản, quả thực mang một vẻ thoát tục tựa như tiên tử.

 

[ Đây mà là vợ nhỏ của em thì em thề sẽ cày cuốc kiếm thật nhiều tiền để mua quần áo, trang sức cho cậu ấy thay đổi mỗi ngày cho em ngắm luôn. ]

[ Nhóc Minh: Thật ra cũng không cần phiền phức thế đâu ạ, ba lớn của con sẽ tự biết đường mà cố gắng thôi (* ̄︶ ̄) ]

[ Lần thứ mười vạn ghen tị với ba lớn của nhóc Minh luôn đó! ]

-

Bạc Nhất Minh vốn dĩ cứ ngỡ là chỉ đến phim trường chơi cho biết thôi, kết quả lúc ra về lại nhận được một chiếc bao lì xì nhỏ dành cho vai khách mời, kiểu dáng giống như chiếc phong bao màu đỏ đựng tiền mừng tuổi ngày Tết.

Cậu nhóc vui sướng khôn xiết, liền dùng cả hai tay trịnh trọng dâng lên cho ba nhỏ.

Ôn Từ Thư mỉm cười hỏi: "Sao con không tự giữ lấy? Đây là khoản tiền đầu tiên con tự mình kiếm được ở đoàn phim đấy nhé."

Bạc Nhất Minh dõng dạc trả lời: "Chính vì thế nên mới phải đưa cho ba nhỏ chứ ạ!"

Ôn Từ Thư mỉm cười nhận lấy giúp con, định bụng quay về nhà sẽ cất giữ cẩn thận để làm một món quà kỷ niệm thú vị.

Sở Hàm đã đặt sẵn một nhà hàng để mời hai ba con cùng đi ăn tối.

Thế nhưng khi cả nhóm đi ra đến cạnh cửa xe, Tinh Tinh lại cứ ngập ngừng, bứt rứt rồi thương lượng với mẹ: "Mẹ ơi, hay là con sang ngồi chung xe với anh Nhất Minh được không ạ?"

Bạc Nhất Minh nghe thấy thế liền ngửa cổ lên nhìn Sở Hàm: "Được chứ ạ."

Nhận thấy băng ghế sau là các ghế ngồi độc lập, Ôn Từ Thư chủ động đề xuất: "Hay là em sang ngồi chung một xe với chị Hàm nhé? Để hai đứa nhỏ ngồi riêng với nhau chắc là có nhiều chuyện bí mật muốn nói lắm đây."

Tinh Tinh cúi gằm mặt xuống, lần đầu tiên cậu nhóc để lộ dáng vẻ ngượng ngùng như vậy.

Sở Hàm liền giải thích: "Tinh Tinh à, con vẫn phải ngồi ghế an toàn dành cho trẻ em mà, ngồi sang xe của anh với chú nhỏ thì không tiện đâu con."

"Dạ?" Bạc Nhất Minh kinh ngạc nhìn em trai.

Lúc này Tinh Tinh mới bĩu môi đầy hờn dỗi: Hóa ra cậu nhóc chỉ là không muốn ngồi chiếc ghế bảo hộ của trẻ con trước mặt anh trai mình mà thôi!

Nhưng cuối cùng, cậu nhóc vẫn bị mẹ bế lên xe. Sau khi đã yên vị trên chiếc ghế của mình, Tinh Tinh ấm ức ngồi im một góc, chẳng thèm ho he nửa lời.

Ôn Từ Thư lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu này của Tinh Tinh thì không khỏi bật cười.

Sở Hàm xoa đầu con trai dỗ dành: "Tinh Tinh ngoan, đợi con cao qua 1 mét 45 thì mẹ sẽ cất chiếc ghế an toàn này đi, được không con? Con xem anh Nhất Minh với chú nhỏ kìa, có ai cười con đâu nào."

Bạc Nhất Minh cũng vội vàng nắm lấy tay em: "Tinh Tinh, ngồi như vậy mới an toàn đó. Hồi anh bảy tuổi cũng toàn phải ngồi như thế này suốt thôi."

Tinh Tinh lén liếc nhìn anh một cái: "Thật ạ?"

"Thật mà!"

Bạc Nhất Minh ra sức gật đầu, bày ra dáng vẻ của một người anh trai lớn tuổi hơn: "Tinh Tinh sẽ mau chóng cao lớn lên thôi. Tụi mình cứ ăn thật nhiều cơm là được nè."

Dù sao thì người nhà cũng toàn bảo với cậu nhóc như vậy, nên cậu nhóc tin tưởng vững chắc không một chút hoài nghi.

Tinh Tinh nghe vậy liền gật đầu thật mạnh, tự nhủ lát nữa vào nhà hàng phải nỗ lực ăn thật nhiều mới được.

Sở Hàm ngồi cùng hàng ghế với Ôn Từ Thư, cô khẽ nói nhỏ: "Nhất Minh thực sự rất hiểu chuyện."

Ôn Từ Thư nhìn theo bóng lưng của chú khỉ con, trong lòng thầm nghĩ những năm qua bản thân mình hầu như chẳng đóng góp được mấy công sức vào việc giáo dục con cái.

Sự hiểu chuyện, ngoan ngoãn của khỉ con lúc này, xem ra phần lớn đều là nhờ công lao chỉ dạy từ một người ba khác của thằng bé mà thôi.

-

Nhà hàng món Quảng Đông phong cách Tây.

Trong lúc đang dùng bữa, Ôn Từ Thư nhận được bức ảnh chụp bữa tối do Bạc Thính Uyên gửi qua.

Đó là một suất cơm hộp văn phòng được đựng trong chiếc hộp nhựa đơn giản, trông như thể vừa được đặt vội ở một nhà hàng hay khách sạn nào đó gần công ty.

Ôn Từ Thư liền vội vàng buông đũa xuống để gõ chữ nhắn lại:

[ Anh đang ăn ở công ty à? Sao bữa tối lại ăn uống qua loa đơn giản thế? ]

Bạc Thính Uyên nhắn lại: [ Thời gian không có nhiều nên ăn tạm chút gì đó thôi. ]

Ôn Từ Thư: [ Hay là từ sau để người làm ở nhà nấu rồi mang đến công ty cho anh nhé? ]

Bạc Thính Uyên:

[ Ừm. ]

[ Khi nào hai ba con về đến nhà thế? ]

Ôn Từ Thư nhìn suất cơm hộp của hắn rồi lại nhìn bàn thức ăn thịnh soạn trước mặt mình, bỗng thấy chẳng đành lòng gửi ảnh đồ ăn qua cho hắn xem chút nào.

[ Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện nên dùng bữa hơi chậm một chút, chừng khoảng một tiếng rưỡi nữa hai ba con mới về đến nhà. ]

Bạc Thính Uyên: [ Món ăn có hợp khẩu vị của em không? ]

Ôn Từ Thư gõ chữ: [ Hương vị khá ngon, không gian ở đây cũng rất đẹp nữa, lần sau chúng ta cùng nhau tới đây ăn nhé? ]

Bạc Thính Uyên: [ Được. ]

[ Tôi qua đón em với Nhất Minh nhé? ]

Ôn Từ Thư: [ Không cần đâu, anh cứ lo công việc trước đi. ]

Bạc Thính Uyên: [ Ừm, vậy hẹn gặp ở nhà nhé. ]

Giữa tiếng trò chuyện, cười đùa vô cùng rôm rả của hai đứa trẻ và Sở Hàm, Ôn Từ Thư một lần nữa bấm mở bức ảnh kia lên rồi lặp đi lặp lại nhìn thật kỹ.

Trong lòng cậu thầm nghĩ: Chẳng lẽ suốt bao nhiêu năm qua, Bạc Thính Uyên thường xuyên ăn uống qua loa như thế này ở công ty hay sao?

Xem ra lát nữa về nhà phải dặn dò quản gia Từ một tiếng mới được.

-

Về đến nhà.

Ôn Từ Thư đưa mũ cho dì giúp việc, nhận lấy chiếc khăn lông ấm áp để lau tay.

Thấy quản gia Từ đang đi tới, cậu liền đề cập đến chuyện bữa tối của Bạc Thính Uyên.

Quản gia Từ nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc: "Đại thiếu gia mà lại ăn cơm hộp giản dị của nhà hàng bên ngoài sao? Chuyện này..."

Ôn Từ Thư nói: "Chắc là anh ấy sợ phiền phức thôi ạ."

Nhưng trong nhà không thể chuyện gì cũng chỉ chăm chút cho một mình cậu, còn ba bữa một ngày của Bạc Thính Uyên thì lại qua loa đại khái, chẳng có lý lẽ nào như vậy cả.

Cậu nói tiếp: "Đợi anh ấy về nhà cháu sẽ nói chuyện lại, từ sau cứ để người làm ở nhà chuẩn bị trước rồi mang tới công ty cho anh ấy."

"Tôi cũng nghĩ thế. Lát nữa tôi sẽ nói một tiếng với cậu Albert."

Chú Từ nhíu mày, "Cậu Albert này thật là, ngày ngày đi theo bên cạnh đại thiếu gia bao nhiêu năm nay rồi, sao đến một bữa tối cũng không thu xếp cho chu đáo được chứ?"

-

Tại công ty.

Albert vừa bước từ thang máy vào văn phòng thì bỗng hắt xì một cái rõ to.

Cô trợ lý Tiểu Hà rút một tờ khăn giấy đưa cho anh: "Bên ngoài trời trở lạnh rồi ạ?"

Albert nhún vai: "Đâu có đâu."

Anh nhìn về phía xa thấy cửa văn phòng của Bạc tổng đang mở, chắc là có người ở bên trong.

Tiểu Hà liền hạ thấp giọng hỏi: "Em hỏi anh chuyện này với. Anh có biết tại sao hôm nay Bạc tổng lại đột nhiên dặn em đặt một suất cơm hộp bình dân ở nhà hàng gần đây không ạ?"

Albert cuối buổi chiều bận ra ngoài xử lý công việc, bình thường anh cũng không phụ trách chuyện gọi cơm nên lúc này hoàn toàn mù tịt.

Thế nhưng, với tư cách là một trợ lý sếp chuyên nghiệp, anh tuyệt đối không đời nào đi bàn tán chuyện của sếp với bất kỳ ai, cho dù đó có là cấp dưới thân cận của mình đi chăng nữa.

Anh chỉ bày ra vẻ mặt cao thâm khó đoán mà bảo: "Nếu Bạc tổng đã dặn dò như vậy thì cô cứ việc làm theo là được."

Tiểu Hà đầy mặt hoang mang, nhưng cũng chỉ biết "Vâng" một tiếng.

Thực ra chính Albert cũng cảm thấy chuyện này có gì đó là lạ.

Nhưng mà, dạo gần đây những tình huống lạ lùng của Bạc tổng cũng đâu có ít.

Chẳng nói đâu xa như ngày hôm qua, rõ ràng chiều muộn sếp vừa thông báo đột xuất là phải tăng ca, kết quả sau đó lại thay đổi lịch trình để ra về sớm hơn dự định.

-

Nhà họ Bạc.

Khi Bạc Nhất Minh từ trên tầng hai lóc cóc đi xuống, cậu nhóc vừa vặn nhìn thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc bước vào cửa.

"Ba lớn! Ba về nhà rồi ạ?"

Cậu nhóc ba bước chụm làm hai nhảy phắt xuống bậc thềm, ân cần sán lại gần để đỡ lấy chiếc áo khoác vest màu xanh biển trên khuỷu tay của ba lớn, quay sang đưa cho dì giúp việc: "Ba lớn đi làm vất vả rồi ạ ~"

Quản gia Từ đứng một bên chứng kiến cảnh này, thực sự suýt chút nữa đã tưởng mình hoa mắt nhìn lầm.

Hôm nay tiểu thiếu gia nhà mình sao bỗng dưng lại hiểu chuyện một cách đột xuất thế này? Chẳng lẽ thằng bé vừa được thay một cái tim khác rồi sao?

"Ngoan lắm."

Bạc Thính Uyên đưa tay xoa xoa mái tóc của con, "Ba lớn không quên lịch trình sắp xếp cho ngày mai đâu."

"Hehe ~"

Bạc Nhất Minh bị ba lớn liếc mắt một cái đã nhìn thấu tim đen liền cười trừ trừ, "Đúng rồi ba ơi, hôm nay con đi đóng phim ở trường quay kiếm được một khoản tiền nhỏ đấy nhé!"

Hứng thú chia sẻ trong lòng cậu nhóc lúc này đang dâng cao ngùn ngụt, thế là nhóc con vô cùng hào hứng bắt đầu kể lể về những cảnh tượng thú vị khi đóng phim điện ảnh.

Bạc Thính Uyên khẽ liếc nhìn về phía phòng ngủ trên tầng hai một cái.

Hắn không hề ngắt lời con trai, mà khẽ vỗ vai cậu nhóc dẫn đến ngồi xuống chiếc sofa gần đó, kiên nhẫn lắng nghe con miêu tả một cách vô cùng sinh động, thỉnh thoảng lại lên tiếng phản hồi rất đúng lúc.

Quản gia Từ thấy vậy liền lập tức mang đến một ly nước ấm.

Bạc Thính Uyên cầm ly nước lên nhấp một ngụm, đợi đến khi con trai kể xong xuôi mới thong thả ung dung hỏi một câu: "Hôm nay ở trường quay có nhiều người tìm ba nhỏ của con chụp ảnh chung lắm à?"

"Dạ..." Bạc Nhất Minh nghiêng đầu hồi tưởng, "Dạ đúng thế, nhiều lắm luôn ạ!"

Bàn tay to rộng của Bạc Thính Uyên khẽ nâng chiếc ly, những ngón tay dài thong thả xoay xoay miệng cốc, hắn dùng giọng điệu vô cùng nhu hòa để dò hỏi tiếp: "Bữa tối con đi ăn cùng Tinh Tinh sao?"

"Vâng ạ."

Bạc Nhất Minh tiếp tục huyên thuyên, "Con với ba nhỏ, rồi cả Tinh Tinh với mẹ của em ấy nữa. Mẹ của em ấy bảo mỗi người tụi con tự chọn ba món ăn của riêng mình, như vậy thì ai cũng có thể ăn được món mình thích hết ạ. Cách này hay cực kỳ luôn, con ghi nhớ vào đầu rồi."

Bạc Thính Uyên khẽ đẩy gọng kính, nghe những lời kể ngây ngô tràn đầy vẻ trẻ thơ của con, trong đôi mắt sâu thẳm màu xanh lục thoáng ẩn chứa một nụ cười dịu nhẹ: "Thế còn ba nhỏ của con đâu? Ba ngủ rồi à?"

"Ôi!" Bạc Nhất Minh đang co chân ngồi trên ghế sofa bên cạnh ba lớn, nghe thấy câu hỏi này thì như sực nhớ ra điều gì liền nhảy dựng lên.

Bạc Thính Uyên vội giơ tay ra, vững vàng đỡ lấy cậu con trai nhỏ hiếu động.

"Đừng có vội."

Bạc Nhất Minh cúi đầu cuống cuồng tìm đôi dép lê của mình, miệng lẩm bẩm: "Ba nhỏ đang ngâm bồn ở trong phòng ngủ cơ, tự dưng ba lại bảo muốn ăn trái cây ạ."

Cậu nhóc quay đầu gọi: "Quản gia Từ ơi, ông gọt cho ba nhỏ của con ít trái cây ba thích ăn với ạ."

Cậu nhóc giơ tay lên khua khoắng khoa tay múa chân: "Một đĩa nhỏ xíu là đủ rồi ạ."

Nghĩ ngợi một lát, nhóc lại bổ sung thêm một câu: "Quản gia Từ ơi, con cũng muốn một phần nữa nha, hì hì ~"

Bạc Thính Uyên khẽ vỗ vào vai con trai rồi đứng dậy: "Để ba lớn mang qua cho."

"Dạ?" Bạc Nhất Minh ngửa cổ lên nhìn. Ba lớn của cậu nhóc thực sự là quá mức cao lớn.

c* cậu vẫn còn nhớ rõ hồi còn nhỏ xíu, có một lần vì muốn nhìn thẳng vào mắt của ba lớn mà cậu nhóc cứ nghếch cổ lên mãi, kết quả là mất trọng tâm, ngã ngồi bệt mông xuống đất.

Bạc Thính Uyên bảo: "Nhất Minh, ngày mai chúng ta phải đi cưỡi ngựa rồi, tối nay con cần đi ngủ sớm để lấy sức đi."

"Nhưng mà..."

Bạc Nhất Minh đang tính bao biện rằng, chỉ cần được ngủ cạnh ba nhỏ là cậu nhóc cũng có thể ngủ một giấc vô cùng ngon lành và kiên định rồi mà.

Đôi mắt c* cậu liếc liên tục một cách lém lỉnh: "Ba lớn, có phải hôm nay ba lại có chuyện bí mật muốn nói riêng với ba nhỏ nữa đúng không ạ?"

Bạc Thính Uyên nhìn gương mặt có đến ba phần giống với nét thông tuệ của Ôn Từ Thư, đáp: "Ừm."

"Dạ được rồi, được rồi ạ."

Bạc Nhất Minh cười hì hì nhảy chân sáo lên các bậc cầu thang, "Con vừa vặn đi chuẩn bị bộ đồ cưỡi ngựa của con đây."

Cậu nhóc vịn tay vào lan can, quay đầu nói vọng xuống với ba lớn: "Bộ này là đồ mới đặt may riêng đó nha, ba lớn chắc chắn là chưa được nhìn thấy bao giờ đâu ạ."

Bạc Thính Uyên gật đầu: "Được, ngày mai ba sẽ xem."

Chờ cho Bạc Nhất Minh đã chạy biến về phòng, quản gia Từ cũng bưng một chiếc khay có hai phần trái cây tươi vừa mới cắt xong xuôi đi ra: "Ủa, tiểu thiếu gia đâu rồi ?"

Ông dừng lại một chút, "Vậy để tôi mang lên cho cậu ấy."

Bạc Thính Uyên một tay đón lấy chiếc khay tròn màu trắng tinh xảo, bưng một đĩa trái cây đưa lại cho quản gia Từ: "Chú Từ, chú mang đĩa này qua phòng cho Nhất Minh nhé."

"Được rồi." Ông quản gia đón lấy đĩa trái cây, dõng dạc nhìn theo dáng vẻ nhàn nhã giống như đang dạo chơi trong sân vắng của đại thiếu gia khi sải bước đi về phía thang máy.

Trong lòng ông không khỏi thắc mắc, dạo gần đây ngoài những lúc đi cùng với tiên sinh ra thì tần suất đại thiếu gia tự mình sử dụng thang máy riêng đúng là tăng lên theo đường thẳng tắp luôn ấy chứ.

-

Phòng tắm.

Ôn Từ Thư nằm gối lên chiếc khăn lông mềm mại, cả người tựa vào bồn tắm massage hình quả trứng màu trắng ngà. Dòng nước massage từ phía sau lưng và dưới chân không ngừng vỗ về nhẹ nhàng.

Cậu nhìn ngắm khung cảnh đêm tuyệt đẹp qua ô cửa sổ sát đất lớn bên ngoài, tâm trạng đang vô cùng thoải mái, thư thái đến mức lâng lâng.

"Cốc cốc."

"Vào đi con."

Ôn Từ Thư cứ ngỡ là chú khỉ con nhà mình, đầu cũng không quay lại mà chỉ giơ một bàn tay ra phía ngoài bồn tắm, dùng giọng điệu nũng nịu đáng yêu như dỗ dành trẻ con để nói: "Bé kỳ lân một sừng thân yêu ơi, cuối cùng con cũng hái được trái cây thơm ngon mang về nhà rồi đấy hả ~"

Thế nhưng khi Bạc Thính Uyên bước vào, ập vào mặt hắn lại là một làn hơi nước ấm áp hòa quyện cùng mùi hương thơm ngát.

Hắn nhìn về phía người đang nằm trong bồn tắm.

Làn nước tắm màu xanh lam tím lấp lánh như dải ngân hà trong vũ trụ đang gợn sóng lăn tăn, tựa hồ như đang che giấu một chú nhân ngư xinh đẹp, động lòng người.

Đường cong vai cổ thanh tú của cậu phảng phất như được tạc nên từ bàn tay tỉ mỉ của những bậc thầy điêu khắc thời Trung cổ, vừa tinh tế lại vừa nhu mỹ.

Theo động tác giơ tay của Ôn Từ Thư, những giọt nước màu lam tím khẽ nhỏ giọt từ đầu ngón tay ửng hồng, để lại những vệt nước uốn lượn mơ hồ trên làn da trắng ngần.

Không nghe thấy tiếng động chạy nhảy hoạt bát quen thuộc của con trai, Ôn Từ Thư chợt giật mình quay đầu lại, ngay lập tức bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đang đứng lặng yên cách đó không xa.

Đồng tử cậu khẽ co rút, hai tay theo bản năng bám chặt vào thành bồn tắm để mượn lực, rụt người chìm sâu hơn vào trong nước.

"Nhất Minh đâu rồi?"

"Con về phòng rồi." Bạc Thính Uyên từng bước một tiến lại gần.

Hắn đặt chiếc khay lên mặt bàn đá cẩm thạch màu trắng, sau đó khẽ nâng cằm, giơ tay cởi bỏ chiếc cúc áo đầu tiên trên chiếc sơ mi đen.

Ôn Từ Thư ngước mắt lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của hắn, chờ đến khi hắn bưng đĩa trái cây xoay người lại thì cậu lập tức thu hồi tầm mắt.

Đôi mắt phượng mảnh dài nhìn chằm chằm vào mặt nước lam tím đang dao động, cậu thầm thầm cảm ơn viên thả bồn tắm mà con trai đã chọn giúp mình lúc nãy, mặc dù mùi hương của nó có phần hơi nồng nàn quá mức.

"À..." Ôn Từ Thư khẽ nheo mắt.

Khi thấy hắn ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh bồn tắm, trong lòng anh thầm oán hận: cái thằng nhóc này, vừa nãy tự dưng lại đẩy một chiếc ghế đến bên cạnh bồn tắm làm cái gì không biết nữa?!

"Đúng rồi, em có nói với quản gia Từ rồi, từ sau cứ để người làm ở nhà chuẩn bị bữa tối rồi mang đến công ty cho anh."

Mặc dù chưa ngâm nước bao lâu nhưng gương mặt Ôn Từ Thư đã đỏ bừng lên.

Thậm chí cả vành tai, khớp ngón tay cho đến đầu gối, những nơi có vùng da mỏng manh đều đang ửng lên sắc hồng rực rỡ, những vùng da khác thì lại mềm mại, trắng nõn nà như một khối thạch sữa.

"Cảm ơn em."

Bạc Thính Uyên dùng chiếc nĩa bạc xiên một miếng việt quất đã cắt nhỏ, đưa đến bên bờ môi hồng hào của cậu.

Ôn Từ Thư phảng phất như hai tay đột nhiên mất đi dũng khí để nhấc lên, cậu cứ đặt tay ở trước người như vậy, ngoan ngoãn mở miệng cắn lấy quả việt quất chua ngọt vừa vặn, ngập tràn hương thơm.

Cậu vừa nhai vừa cố tìm chuyện để nói cho đỡ ngượng ngùng: "Chúng ta là vợ chồng mà, đâu cần phải nói lời cảm ơn làm gì."

Ôn Từ Thư nhanh chóng ngẩng đầu lên, vừa vặn đâm sầm vào đôi mắt màu xanh lục thâm trầm của hắn, liền lắp bắp nói tiếp, "...Anh nói có đúng không?"

"Ừm."

Bạc Thính Uyên đạm nhiên tiếp tục đút việt quất cho cậu ăn, thong thả hỏi, "Em ngâm nước bao lâu rồi?"

Người có bệnh nền về tim mạch vừa không nên tắm nước quá nóng, lại càng không nên ngâm bồn trong thời gian dài.

Ôn Từ Thư ngậm một nửa quả việt quất, giữa răng môi tràn ngập cảm giác mát lạnh, cậu nói một cách mơ hồ: "Cũng chưa lâu đâu."

Cậu khẽ rụt vai lại một chút, "Hay là anh cứ đi xử lý công việc tiếp đi?"

Động tác này khiến xương quai xanh khẽ chuyển động, cùng với bờ vai phẳng tạo thành một hõm sâu quyến rũ.

"Tôi bận xong rồi."

Ôn Từ Thư: "......"

Cậu tổng có cảm giác ánh mắt của hắn dường như có thể xuyên thấu qua làn nước màu lam tím kia mà nhìn thấu toàn bộ không sót một thứ gì.

Từ lồng ngực đến vòng eo, rồi xuống tận chân và đầu gối của cậu đều vì ngượng ngùng mà trở nên cứng đờ, đến mức miếng việt quất siêu ngọt được đưa tới miệng cũng chẳng còn thấy ngon lành như trước nữa.

Bạc Thính Uyên nói: "Nhất Minh có kể với tôi về chuyện đóng phim ở trường quay hôm nay rồi."

Ôn Từ Thư nhìn chằm chằm vào mặt nước lấp loáng sóng sánh, mất hồn mất vía hỏi lại: "Vậy à? Thằng bé kể những gì thế?"

Bạc Thính Uyên nương theo tầm mắt của cậu, liếc nhìn một lượt qua làn da đang ửng đỏ trước ngực cậu, bảo: "Em ngâm nước hơi sâu rồi đấy, ngồi cao lên một chút đi."

Ôn Từ Thư rũ mắt xuống, hàng lông mi ướt đẫm dính chặt vào nhau, c** nh* giọng đáp: "Em ngâm xong rồi."

Giờ phút này giọng nói của cậu đặc biệt mềm mại, ngọt ngào như một viên kẹo dẻo, chỉ cần nhai một chút là có thể ứa ra vị ngọt lịm.

"Ừm." Bạc Thính Uyên đứng dậy đi lấy áo choàng tắm.

Ôn Từ Thư: ???

Bờ môi khô khốc khẽ mấp máy, cậu hơi nghiêng mặt đi, đuôi mắt liếc nhìn đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tây đen của hắn đang một lần nữa sải bước quay trở lại bên cạnh bồn tắm.

"Em không thoải mái ở đâu à?"

Bạc Thính Uyên một tay cầm chiếc áo choàng tắm, cúi người ghé sát lại gần người đang có gương mặt đỏ bừng trước mắt.

Ôn Từ Thư lắc đầu: "Không có."

Cậu bám tay vào thành bồn tắm, chậm rãi đứng thẳng người dậy.

Trong tiếng nước kêu rào rào, chàng nhân ngư có làn da trắng muốt như ngọc bước ra khỏi làn nước màu lam tím lấp lánh như ảo ảnh.

Đến khi được bàn tay to rộng của Bạc Thính Uyên vững vàng đỡ lấy, Ôn Từ Thư mới cảm thấy có lẽ bản thân mình thực sự đã ngâm bồn quá lâu rồi, đầu óc cậu bỗng chốc quay cuồng, cả người nóng rực lên như lửa đốt.

Làn nước này đâu phải là để ngâm bồn nữa, rõ ràng là muốn nấu chín người ta luôn rồi đúng không?!

"Nhìn tôi này."

"Hả?" Ôn Từ Thư bỗng nhiên nghe thấy câu nói ấy, nhất thời chưa kịp phản ứng lại, nhưng vẫn theo bản năng ngước mắt lên, tìm kiếm tiêu cự nơi ánh mắt hắn.

Trong khoảnh khắc, Ôn Từ Thư tựa như bị bắt giữ. Giữa không gian tĩnh lặng, hai người lặng im ngóng nhìn nhau.

Bạc Thính Uyên mở rộng chiếc áo choàng tắm, bao bọc lấy bờ vai tròn trịa của cậu.

Thần sắc và giọng điệu của hắn đều vô cùng tự nhiên, thong dong mà nói: "Ở trước mặt tôi, em không cần phải ngại ngùng."

Dưới cái nhìn chăm chú từ ánh mắt hắn, Ôn Từ Thư suýt chút nữa thì đứng không vững. Bàn tay cậu chống vào bên hông hắn, vô tình lại tạo thành dáng vẻ như đang chủ động ôm lấy hắn vậy.

Sau khi khép vạt áo choàng lại, Bạc Thính Uyên cầm lấy sợi dây đai nhanh chóng thắt một nút ở bên hông cậu, rồi cúi người bế bổng cả cơ thể đang nóng rực lên.

Ôn Từ Thư tựa cằm vào hõm vai hắn, gần như thu nhỏ cả người thành một cục trong lồng ngực hắn, khẽ thầm thì: "Em còn phải thay đồ ngủ nữa."

Bạc Thính Uyên khẽ cọ vào bên má mềm mại của cậu: "Chúng ta đi phòng thay đồ."

Hai người bước qua cánh cửa phòng tắm để tiến vào phòng thay đồ.

Ôn Từ Thư cứ như vậy được cánh tay mạnh mẽ của hắn nâng ôm lấy, cảm nhận được hắn đang vén một tay ra để lấy bộ đồ ngủ.

Vì sợ bị ngã, hai ống chân dài trắng trẻo, mềm mại của cậu theo bản năng liền kẹp chặt lấy vòng eo hắn.

Bạc Thính Uyên lấy một bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm, sau đó bế người trong lòng đặt ngồi xuống ghế sofa.

Lúc tiến vào đây, hai người không bật đèn lớn. Phòng thay đồ quanh năm chỉ thắp ánh đèn led dây màu vàng cam ấm áp.

Dưới vầng sáng vàng dịu hiu hắt này, Ôn Từ Thư cởi chiếc áo choàng tắm ra. Bạc Thính Uyên phủ bộ đồ ngủ lên người cậu, đưa tay vuốt mấy lọn tóc còn ướt dính nơi sau gáy cậu ra chỗ khác.

Khi Ôn Từ Thư định với tay lấy sợi dây đai thì hắn đã nhanh hơn một bước nắm lấy và khéo léo thắt lại cho cậu, sau đó liền ôm trọn cậu vào lòng.

Bàn tay to rộng, ấm áp v**t v* nhè nhẹ sau lưng Ôn Từ Thư, như thể đang nhẹ nhàng vỗ về, trấn an cậu.

Cậu cảm nhận được lòng bàn tay hắn đang dừng lại ở vị trí lưng bên trái, tương ứng với nơi trái tim mình.

Ôn Từ Thư không khỏi nhớ lại lần trước khi mình đọc thơ, vì tim đập quá nhanh mà Bạc Thính Uyên dường như cũng từng làm một động tác y hệt như thế này.

Hóa ra... hành động này của hắn thực chất là đang kiểm tra xem nhịp tim của cậu có bị quá tải hay không sao?

Trước Tiếp