Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 33: Ngoài tầm kiểm soát

Trước Tiếp

Ngay sau khi tập hai kết thúc tốt đẹp, trang Weibo chính thức của chương trình đã lập tức đăng tải những bức ảnh được chụp bằng chiếc máy ảnh lấy liền của Nhung Nhung trong lúc ghi hình.

Các bức ảnh chủ yếu là về bốn đứa trẻ, còn ở vị trí trung tâm chính là tấm ảnh tập thể đông đủ của cả tám vị khách mời.

Giữa vô vàn lời khen ngợi cùng những dòng bình luận luyến tiếc của khán giả, có một bình luận được đẩy lên vị trí dẫn đầu nhờ lượng yêu thích áp đảo.

 

[ Fan cứng nhóc Minh siêu vô địch: Tại sao đoạn giới thiệu tập ba không đợi đến thứ 6 mới tung ra, mà lại báo trước cho tụi tôi ngay từ bây giờ? Ban tổ chức có lương tâm không thế? Đêm đến các người có ngủ ngon giấc được không hả? ]

[ Bé con là siêu nhân V (Tài khoản của ban tổ chức): Cuối tập hai giới thiệu tập ba, hợp lý quá còn gì nữa ạ. ]

[ Fan cứng nhóc Minh siêu vô địch: Người của ban tổ chức mà còn dám vào trả lời bình luận nữa à? Các anh em ơi, xông lên xử đẹp họ nào! ]

 

Chỉ trong nháy mắt, hàng nghìn bình luận khác đã ùa vào, ai nấy đều hừng hực khí thế muốn tính sổ với ban tổ chức.

Để xoa dịu tình hình, trang Weibo của chương trình lập tức đăng thêm một bức ảnh nữa, xoay chuyển hoàn toàn cục diện dư luận.

Bức ảnh được chụp trong điều kiện ngược sáng, thế nhưng điều đó không hề làm giảm đi tính nghệ thuật, ngược lại dưới sự phác họa của ánh sáng và bóng tối, nhân vật trong ảnh hiện lên với một vẻ quý phái, phong trần độc nhất vô nhị.

Nhân vật chính trong ảnh không ai khác chính là Ôn Từ Thư, lúc này cậu đang ngồi bên cửa sổ của trà lâu, tay cầm bút chăm chú viết chữ.

 

[ Ồ ôi! Góc máy này đúng là chuẩn mực của một mỹ nam cổ trang bước ra từ trong tranh rồi *Tự dưng thấy không nỡ mắng ban tổ chức nữa, đáng ghét thật*. ]

[ Đây chính là hình mẫu hiện thực hóa cho câu miêu tả trong sách giáo khoa: "Vóc người cao ráo, dung mạo mỹ miều". ]

[ Trong hai tập vừa rồi, mỗi lần nhìn Mommy cười là tôi lại thấy dịu dàng vô cùng, cứ như thể mang một nét đẹp từ bi, thoát tục vậy, mọi người có thấy thế không? Xin hãy đăng thêm vài tấm nữa đi mà. ]

[ Ba nhỏ của nhóc Minh là người đầu tiên cho tôi biết thế nào gọi là cảm giác "vừa nhìn đã thấy thân thuộc". ]

 

Cũng may là bên cạnh tài khoản của ban tổ chức, ba vị khách mời ngôi sao còn lại cũng đều đồng loạt đăng tải những bộ ảnh gồm chín bức trên trang cá nhân của mình.

Chu Vi một hơi đăng liền tù tì mười mấy tấm, riêng ảnh chụp chung của Nhung Nhung và Ôn Từ Thư đã chiếm tới năm sáu tấm rồi.

 

[ Tôi cứ chạy qua chạy lại giữa tài khoản của mấy vị khách mời, tay thì bấm lưu ảnh điên cuồng luôn. ]

[ Tôi cũng thế... Ai bảo nhóc Minh với vợ tôi không dùng Weibo làm chi, khóc một dòng sông luôn á. ]

[ Cảm ơn chị Vi nhiều lắm, em xin phép góp vui một tấm ảnh của công chúa Nhung Nhung nha! ]

 

Vị khán giả này liền đính kèm hai tấm ảnh chụp màn hình từ buổi phát sóng trực tiếp, ghi lại cảnh hai ông anh trai đang vô cùng cẩn thận đỡ Nhung Nhung bước xuống bậc cầu thang.

Chu Vi lúc này đang lướt Weibo liền lập tức vào bày tỏ sự cảm ơn, đồng thời bổ sung luôn hai bức ảnh này vào bài đăng của mình.

 

[ Nhung Nhung thích hai tấm này lắm ~ Cảm ơn mọi người nhiều nha ~ *tim_hồng* ]

[ Bé Nhung đúng là hạnh phúc thật sự, có tận hai anh trai siêu đẹp trai hộ tống hai bên luôn kìa ~ ]

[ Lúc bốn đứa nhỏ cùng đi làm nhiệm vụ, trông tụi nó y như anh em ruột thịt một nhà vậy, xem mà thấy ấm lòng hết biết. ]

[ Tập ba phải đợi tận năm ngày nữa cơ á, tôi héo úa ngay tại chỗ luôn đây này == ]

 

-

Biệt thự nhà họ Bạc.

Cả nhà vừa dùng xong bữa tối, Bạc Nhất Minh đã lập tức quấn lấy ba lớn để hỏi về chuyện hợp đồng trang trại. Hai cha con liền dắt nhau vào thư phòng để nghiêm túc bàn bạc.

Tại phòng khách ở tầng một.

Ôn Từ Thư ngồi trên chiếc ghế sofa hướng ra phía hoa viên, đang cùng quản gia Từ thảo luận để chốt danh sách các món ăn làm quà tặng.

Đây là những phần quà chuẩn bị để vài ngày nữa gửi tới nhà của ba vị khách mời còn lại.

Cậu nhớ lại tình hình trong các bữa trưa suốt hai ngày qua, rồi chậm rãi nói: "Món gân hầm với gà luộc nhất định phải có nhé chú."

"Được."

Quản gia Từ cầm chiếc bút cảm ứng vẽ vạch trên màn hình iPad, kéo món gân hầm tứ bửu và gà luộc Trạm Giang vào nhóm danh sách các món mặn, "Còn món cá kho thì sao? Đợt này đang đúng mùa cá ngon."

"Dạ được, thêm cả món đó nữa ạ."

Ôn Từ Thư nâng tách trà lên, khẽ thổi cho bớt nhiệt.

Cậu chợt nhớ ra Nhung Nhung hình như rất thích món cơm bò Wagyu buổi trưa: "Thịt bò Wagyu dùng để nấu cơm thì chú chuẩn bị thêm hai phần cho nhà Chu Vi nhé ạ. Ngoài ra, món thịt viên hấp nấm cũng gửi thêm một phần cho nhà Chu Húc nữa."

Tiểu Thất cũng giống như Bạc Nhất Minh, rất thích ăn món thịt viên hấp nấm cỡ nhỏ, cứ mỗi lần ăn là lại bỏ tọt cả viên vào miệng, hai má phúng phính nhai nhai trông vô cùng đáng yêu.

Quản gia Từ đều nhanh tay ghi chú lại đầy đủ số lượng.

"Thế còn món há cảo hấp nấm tùng nhung hôm nọ thì sao? Liệu mang đi đường có tiện không?"

Ôn Từ Thư thấy món đó vị rất ngon, nhân bánh ngọt thanh tự nhiên, vỏ bánh lại dai mềm vừa vặn.

Hôm ấy cả Bạc Thính Uyên lẫn Bạc Nhất Minh đều ăn nhiều hơn mọi khi một cái.

"Tiện chứ." Quản gia nói, "Hôm đó có thể làm tươi mới rồi giao đi luôn trong ngày."

Ôn Từ Thư lười biếng tựa lưng vào ghế, một bên cánh tay đặt lên thành vịnh, đôi mắt hơi lơ đãng nhìn ra những khóm hoa đang mờ ảo dưới ánh đèn ngoài hoa viên.

"Những món còn lại, quản gia Từ cứ chủ động sắp xếp giúp cháu nhé."

"Không thành vấn đề."

Ông nói, "Đến lúc đó tôi sẽ đính kèm thêm thực đơn, phía dưới ghi chú rõ cách hâm nóng lại thế nào và nên dùng hết trong vòng mấy ngày là tốt nhất."

Quản gia Từ cũng giống như dì Chung, làm việc gì cũng vô cùng chu toàn và thỏa đáng, Ôn Từ Thư dĩ nhiên không có gì phải bận tâm.

Hôm nay Ôn Từ Thư đã phải bận rộn, đi lại cả một ngày trời, vừa mới ăn no xong nên mí mắt bắt đầu biểu tình. Cậu đưa tay che miệng ngáp một cái rõ dài.

Dì Chung lúc này vắt một chiếc chăn mỏng trên tay bước vào: "Lên lầu nghỉ ngơi thôi. Cũng không còn sớm sủa gì nữa đâu."

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, không biết khỉ con với ba lớn của nó đang bàn chuyện gì mà lâu thế nhỉ?

Những lời Bạc Thính Uyên nói lúc ở trên xe liệu có phải là thật không?

Nhân lúc cậu đứng dậy, dì Chung liền choàng chiếc chăn mỏng lên người cậu rồi hỏi: "Chỗ bị dị ứng còn ngứa lắm không?"

Vừa nãy lúc mới về đến nhà, bác sĩ Lâm đã qua bắt mạch và kiểm tra lại vết dị ứng cho Ôn Từ Thư.

Dì Chung khi đó cũng có mặt, vừa nhìn thấy một mảng da đỏ ửng lên là dì đã lo sốt vó, chăm chú ghi nhớ từng lời bác sĩ dặn về những món cần kiêng cữ vì sợ vết dị ứng sẽ chuyển biến nghiêm trọng hơn.

"Đã đỡ hơn nhiều rồi. Buổi tối tắm xong bôi thêm một lần thuốc mỡ nữa là ổn ạ."

Ôn Từ Thư bước vào thang máy, tay vịn vào lan can, bỗng sực nhớ ra một chuyện: "Dì Chung, hôm qua lúc ở khách sạn, dì có biết ba lớn của Nhất Minh có nghỉ ngơi tử tế không?"

Dì Chung nhớ lại tình hình lúc mình vào đưa món tráng miệng tối muộn hôm qua, liền thật thà kể lại hết mọi chuyện.

Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày, cứ đi tới đi lui sao? Cậu thầm nghĩ trong bụng: "Sao anh ấy vẫn cứ giữ cái thói quen này thế nhỉ?"

Thấy cậu hỏi vậy, dì Chung liền tự nhiên tiếp lời: "Thì chắc chắn là vì ngài ấy nhớ cậu đến mức mất ăn mất ngủ rồi chứ còn gì nữa."

"Dạ?"

Ôn Từ Thư ngỡ ngàng nhìn dì.

Trong lúc bối rối, cậu hiếm khi buột miệng dùng tiếng địa phương quê nhà để hỏi vặn lại bằng giọng điệu hờn dỗi dịu dàng: "Sao dì có thể nói như vậy được chứ?"

Lúc nói câu này, gương mặt cậu nửa cười nửa mếu, theo bản năng muốn che giấu đi sự ngượng ngùng của mình.

Thang máy dừng tầng, dì Chung hai tay buông xuôi, cũng cười hỏi ngược lại: "Thế tôi nói sai từ nào à? Làm gì có. Đến cả dấu chấm câu tôi đặt cũng chuẩn chỉnh luôn nhé."

Cả một ngày một đêm không được trò chuyện với nhị thiếu gia, dì Chung cũng muốn tìm câu nói đùa để chọc cho cậu vui lòng.

Ôn Từ Thư bước ra phía hành lang, đôi mắt phượng cười đến mức híp cả lại, tâm trạng hoàn toàn thư thái và vui vẻ, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng: "Vâng vâng vâng, đúng là gừng càng già càng cay mà."

Dì Chung cậu anh tươi cười rạng rỡ thì trong lòng cũng nhẹ nhõm theo.

Suốt nửa tháng qua, dì đã tận mắt chứng kiến nhị thiếu gia ngày một vui tươi, cởi mở hơn.

Cậu giống như vầng thái dương ấm áp, từ trong màn đêm tăm tối đang chậm rãi nhô lên, tỏa sáng rực rỡ trên mặt biển.

Mấy năm nay, có đôi lúc dì Chung còn hoài nghi không biết có phải nhị thiếu gia bị ai bắt mất hồn rồi không, bằng không sao người lúc nào cũng ủ rũ, thiếu sức sống đến vậy.

Nhưng giờ thì tốt rồi, cậu đã biết nói biết cười, tràn đầy năng lượng và hoạt bát hơn trước rất nhiều.

-

Ôn Từ Thư mới vừa tắm rửa xong bước ra, liền thấy một bóng người đang loay hoay ở phòng sinh hoạt chung phía xa.

Trên ghế sofa, Bạc Nhất Minh đang nằm bò xoài ra thành một đường dài.

"Nhất Minh?"

Ôn Từ Thư chậm rãi đi lên phía trước. Vì cậu bị dị ứng nên vừa rồi dì Chung đã cố ý chọn cho cậu một bộ đồ ngủ dáng rộng, chất vải cực kỳ mềm mại màu trắng ngà.

Có lẽ do màu áo quá mức trắng trẻo nên càng làm nổi bật làn da vừa mới xông hơi nước nóng xong, trông hơi ửng hồng.

Bạc Nhất Minh chú ý tới điều đó, vội vàng bò dậy, lo lắng chỉ chỉ vào một bên cổ của ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, chỗ này của ba cũng bị dị ứng luôn rồi ạ?"

Ôn Từ Thư đưa ngón tay lên xoa xoa bên gáy.

Cậu ngồi xuống ghế sofa: "Không có đâu, chắc là do nước tắm hơi nóng thôi con. Con với ba lớn bàn chuyện xong rồi à? Kết quả thế nào rồi?"

"Tụi con nói xong từ lâu rồi ạ. Con còn tắm rửa sạch sẽ xong xuôi luôn rồi nè."

Bạc Nhất Minh cười hì hì, từ trong túi quần sau mông rút ra một món đồ, vẫy vẫy trước mắt ba nhỏ.

Chính là tuýp thuốc mỡ của Ôn Từ Thư.

"Sao món này lại ở chỗ con thế? Ba lớn đưa cho con à?"

Ôn Từ Thư nhớ rõ Bạc Thính Uyên từng bảo buổi tối trước khi đi ngủ mới bôi lại cho cậu một lần nữa cơ mà, sao giờ lại chạy sang tay khỉ con rồi?

Bạc Nhất Minh giải thích: "Vừa nãy lúc con đang nói chuyện với ba lớn thì chú Albert vào tìm ba ấy để bàn chút việc khác ạ. Con nghe bác sĩ Lâm dặn là thuốc mỡ phải bôi đúng giờ, thế nên vừa thấy tuýp thuốc để đó là con cầm qua đây luôn."

Ôn Từ Thư nghe vậy liền hiểu ra, chắc là do Bạc Thính Uyên hai ngày nay không đến công ty nên có một số công việc tồn đọng cần phải xử lý gấp.

Bạc Nhất Minh bò qua lưng ghế sofa, cúi người tì cằm lên vai sau của ba nhỏ, nũng nịu lấy lòng: "Ba nhỏ ơi, để con bôi thuốc mỡ cho ba nhé."

"Được chứ."

Ôn Từ Thư cũng không gặng hỏi xem cậu nhóc lấy thuốc bằng cách nào, cậu chỉ cúi đầu, vén mái tóc dài sang một bên để lộ ra vùng da sau gáy.

Bạc Nhất Minh nhìn thấy một mảng da nhỏ đỏ rực lên thì giọng điệu bỗng chùng xuống đầy tự trách: "Nếu ba không đi tham gia chương trình với con thì ba đã chẳng bị dị ứng rồi."

Lúc này Ôn Từ Thư mới biết, hóa ra nhóc con này thực sự vô cùng quan tâm và lo lắng cho sức khỏe của cậu.

Cậu quay người lại, nựng nhẹ vào má con trai, dịu dàng an ủi: "Không sao đâu mà, Nhất Minh thổi thổi cho ba một cái là ba hết khó chịu ngay, còn có tác dụng hơn bất kỳ loại thuốc mỡ nào trên đời luôn ấy chứ."

"Dạ ~" Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn cúi đầu, phồng má lên thổi phù phù cho ba nhỏ, sau đó mới vặn nắp tuýp thuốc để bắt đầu bôi.

-

Cửa phòng thư phòng mở ra, Albert ôm một xấp tài liệu bước ra ngoài và rời đi.

Bạc Thính Uyên giải quyết xong công việc liền đứng dậy, đang định lấy tuýp thuốc mỡ thì phát hiện món đồ vốn đặt trên bàn đã biến mất tự bao giờ.

Hắn nhíu mày nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy tăm hơi đâu. Khẽ nhớ lại một chút, hắn lập tức nghĩ ngay đến thằng con trai nhỏ lúc nào cũng lăng xăng, nhảy nhót của mình.

Hắn đi tới kéo tấm bình phong ra, liền nhìn thấy con trai đang vô cùng sốt sắng đắp chăn cho ba nhỏ.

Bạc Nhất Minh vừa làm vừa lầm bầm: "Ba nhỏ ơi, ba mau nằm xuống đi."

Nghe thấy tiếng động từ phía tấm bình phong, cậu nhóc quay đầu lại nhìn người vừa đến: "Ba lớn ơi, con đã giúp ba nhỏ bôi xong thuốc mỡ rồi nhé ạ!"

Nói xong, cậu nhóc ôm lấy chiếc gối rồi lăn qua lộn lại một hồi: "Oa, vẫn là giường ở nhà mình thoải mái nhất ~ Đúng không ba nhỏ?"

Ôn Từ Thư tựa lưng vào chiếc gối mềm, ngước mắt nhìn người đàn ông đang tiến lại gần.

"Albert về rồi à?"

"Ừm." Bạc Thính Uyên đứng bên mép giường, đưa mắt nhìn cuốn sách truyện cổ tích đặt trên tủ đầu giường.

Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ nhắn nhanh như cắt vươn ra, rút phắt cuốn sách ngay dưới mí mắt hắn.

Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn rúc vào lòng ba nhỏ, giọng điệu ngập tràn sự quấn quýt không rời: "Ba nhỏ ơi, hôm qua con chưa được kể truyện cổ tích cho ba nghe, hôm nay con sẽ kể thật hay nhé."

Ôn Từ Thư chỉ biết ôm lấy khỉ con cưng chiều: "Được rồi ~"

Bạc Nhất Minh ngửa đầu lên, cười hì hì bảo: "Ba lớn ơi, ba cũng mau đi tắm rửa rồi ngủ sớm đi ạ."

"Ừ."

Bạc Thính Uyên không nói gì thêm, chỉ đưa tay xoa mạnh mái tóc của con trai một cái.

Ôn Từ Thư cứ có cảm giác hắn đang nhìn chằm chằm vào mình.

Cậu bỗng thấy chột dạ vô cớ, chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh lục vốn đã thần bí, khó đoán của hắn nữa, bèn dịu dàng hỏi con trai: "Nhất Minh này, lát nữa chờ ba lớn tắm xong, bảo ba qua đây cùng nghe con kể chuyện nhé?"

"Được chứ ạ!"

Hiếm khi mới có cơ hội được nằm ở chính giữa hai người ba, Bạc Nhất Minh nghĩ bụng thấy thế thì tuyệt vời quá còn gì.

Lúc này Ôn Từ Thư mới ngước mắt lên, dịu dàng nói với hắn: "Vậy anh đi tắm rửa đi, em với Nhất Minh chờ anh."

Bạc Thính Uyên khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua phần bên gáy đang lộ ra ngoài của cậu. Dưới những sợi tóc đen nhánh che phủ, làn da trắng ngần ấy vẫn còn hơi ửng hồng một chút.

Ôn Từ Thư thẫn thờ nhìn theo bóng lưng hắn đi về phía phòng tắm.

Rõ ràng là một bóng hình cao lớn, đáng tin cậy đến thế, rõ ràng là đang ở trong chính ngôi nhà của mình, vậy mà trông hắn lúc nào cũng cô độc như đang đứng giữa một vùng hoang dã ngập tràn bóng đêm vô tận.

Ôn Từ Thư theo bản năng ôm chặt lấy chú khỉ con ấm áp, dễ chịu trong lòng, khẽ đặt một nụ hôn lên thái dương của cậu nhóc.

Bạc Nhất Minh không hiểu chuyện gì, cứ ngỡ ba nhỏ đang trao cho mình nụ hôn chúc ngủ ngon, liền làm nũng bảo: "Ba nhỏ ơi, con đã ngủ đâu ạ, hôn chúc ngủ ngon phải đợi lát nữa cơ."

Ôn Từ Thư mỉm cười, đôi môi cong lên nét rạng rỡ: "Tại ba bỗng nhiên muốn hôn con thôi, còn nụ hôn chúc ngủ ngon thì lát nữa nhé."

Bạc Nhất Minh hạnh phúc đến mức buông cả cuốn sách trên tay, xoay người rúc sâu vào chăn của ba nhỏ rồi uốn éo giành chút hơi ấm.

"Đúng rồi ba nhỏ ơi. Món lẩu mà mẹ của Nhung Nhung nhắc tới ấy, khi nào nhà mình mới đi ăn ạ?"

Ôn Từ Thư khẽ nhéo chóp mũi của con trai: "Hay là ba con mình tự đi ăn trước một bữa nhé, con thấy sao?"

Cậu vốn ngại chỗ đông người, vả lại muốn gom đủ lịch trình của tất cả mọi người cũng không phải chuyện dễ dàng, huống hồ ba vị khách mời kia đều là những ngôi sao bận rộn trong giới giải trí.

"Thật ạ?"

Đôi mắt Bạc Nhất Minh chớp chớp đầy phấn khích: "Tuyệt vời quá đi mất! Vậy ngày mai mình đi luôn nha!"

Ôn Từ Thư kéo lại tấm chăn cho con, dịu dàng, khẽ khàng bảo: "Nhất Minh, ba lớn của con vì bận đi quay chương trình với tụi mình nên đã hai ngày liền không đến công ty rồi. Mình đợi ba ấy giải quyết xong công việc bận rộn của mấy ngày này rồi đi, được không con? Ba nhỏ hứa sẽ sắp xếp chu đáo, không quên đâu mà."

Bạc Nhất Minh đặc biệt thích những lúc ba nhỏ chậm rãi, nhỏ nhẹ trò chuyện với mình như thế này.

Dưới ánh mắt dịu hiền của ba nhỏ, cậu nhóc dùng sức gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ, con nghe lời ba nhỏ ~"

"Sao lại ngoan thế cơ chứ?" Ôn Từ Thư lại một lần nữa hôn lên mái tóc hơi rối và mềm mại của con trai.

Bạc Nhất Minh nhắm nghiền mắt lại thầm nghĩ, dù có tìm khắp thế giới này thì cậu nhóc cũng chỉ có độc nhất một người ba nhỏ mà thôi, dĩ nhiên là phải thật ngoan thật ngoan rồi ~

Lúc này, Bạc Thính Uyên đã tắm rửa xong và quay lại bên giường.

Ôn Từ Thư khẽ nghiêng người, định kéo góc chăn phía bên cạnh "hỉ con ra: "Anh lại đây đi, cùng nghe chuyện kể nào."

Thế nhưng, một bàn tay to rộng, thô ráp đã kịp thời đè lên mu bàn tay cậu, giữ chặt lấy góc chăn đang định nhấc lên.

Ôn Từ Thư ngước nhìn vào mắt Bạc Thính Uyên, cảm nhận rõ mồn một mu bàn tay mình vừa bị hắn dùng chút lực ấn nhẹ một cái.

"Hửm?"

Bạc Thính Uyên nhanh chóng buông tay ra: "Tôi nằm phía bên em."

"Ừm."

Ôn Từ Thư thu tay về, giấu vào trong chăn, khẽ cọ cọ mu bàn tay lên vạt áo ngủ trước ngực.

Vậy là Bạc Nhất Minh đành ngậm ngùi mất đi cơ hội được nằm ở ngay chính giữa hai người ba.

Nhưng suy đi tính lại, nghĩ đến chuyện lát nữa rất có thể ba lớn sẽ lôi mình ra để chỉnh sửa phát âm tiếng Pháp, cậu nhóc liền thấy nằm cách một lớp ba nhỏ vẫn là an toàn nhất.

Thế là, cậu chủ động nhích người sang một bên.

Chiếc giường của Ôn Từ Thư thực ra rất lớn, nhưng hiếm khi nào lại nằm cả ba người cùng lúc, nhất là khi khỉ con bây giờ cũng chẳng còn là một đứa bé quá nhỏ xíu nữa.

Khi Bạc Thính Uyên vòng qua phía đuôi giường để đi tới, Ôn Từ Thư cũng phối hợp nhích dần vào chính giữa.

Tấm chăn được nhấc lên, Ôn Từ Thư thoáng cảm nhận được một chút lành lạnh, nhưng ngay sau đó là hơi ấm từ cơ thể Bạc Thính Uyên đang áp sát lại gần mình.

Bạc Thính Uyên kéo chăn đắp đến trước ngực Ôn Từ Thư, tay phải đặt hờ trên mặt chăn: "Nhất Minh, bắt đầu đi."

"Dạ."

Bạc Nhất Minh bỗng thấy áp lực tăng lên gấp bội, tức khắc nảy sinh ảo giác như thể mình đang đứng trước bục nộp bài tập về nhà. Cậu nhóc vội vã lật cuốn truyện cổ tích ra, bắt đầu cao giọng đọc truyện.

Ôn Từ Thư lúc này cũng cảm thấy áp lực tăng lên gấp bội, nhưng lại theo một cách hoàn toàn khác với khỉ con.

Đó là vì bàn tay cậu đã bị Bạc Thính Uyên kéo qua, đặt ngay trước ngực hắn.

Các ngón tay đang hơi cuộn lại của cậu được hắn nhẹ nhàng tách ra, rồi hai người mười ngón đan chặt vào nhau.

Làm cha mẹ thì việc nắm tay nhau trước mặt con cái chắc cũng là chuyện hết sức bình thường thôi nhỉ?

Ôn Từ Thư thầm tự nhủ như vậy, nhưng trong lòng vẫn không kìm được sự căng thẳng. Thậm chí cậu còn có cảm giác tấm chăn này bỗng chốc trở nên dày dặn một cách lạ lùng, bao phủ lấy cậu bằng một sự ấm áp đến mức hơi khô nóng.

Ngay sau đó, bàn tay còn lại của Bạc Thính Uyên khẽ xoa nhẹ lên tay cậu qua một lớp chăn.

Ôn Từ Thư dường như cảm nhận được sự trấn an từ hắn, bèn cố gắng định thần lại, tập trung lắng nghe con trai đang đọc đến đoạn chú kỳ lân một sừng đi giải cứu những người bạn nhỏ.

Vốn dĩ cậu đã có chút buồn ngủ, nhưng trước sự thay đổi nho nhỏ này, ngược lại càng lúc càng tỉnh táo hơn.

Bạc Nhất Minh có lẽ vì ban ngày đã chơi đùa quá mệt ở chương trình, nên đọc được một lúc thì giọng cứ lí nhí dần, đầu nhỏ cũng gật gà gật gù.

Ôn Từ Thư khẽ rút tay mình ra khỏi cái nắm của Bạc Thính Uyên, xoay người ôm lấy khỉ con: "Nhất Minh? Con buồn ngủ rồi phải không?"

"Ưm ~ Ba nhỏ ơi ~"

Bạc Nhất Minh rúc sâu vào lồng ngực ba nhỏ, "Kỳ lân một sừng dũng cảm quá đi thôi ~"

"Đúng vậy."

Ôn Từ Thư vỗ nhè nhẹ vào vai sau của con: "Nhất Minh nhà mình cũng vô cùng dũng cảm."

Cậu lại một lần nữa đặt một nụ hôn lên thái dương của cậu nhóc, nụ hôn chúc ngủ ngon đã hứa thì không thể thiếu được.

Ôn Từ Thư đang tính đỡ khỉ con nằm ngay ngắn xuống để ngủ, thì lại thấy Bạc Thính Uyên đột ngột vén chăn lên.

Cậu quay đầu sang, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thắc mắc như muốn hỏi hắn định làm gì.

Bạc Thính Uyên đi vòng sang phía bên kia giường, khẽ đẩy gọng kính không tròng lên rồi nhẹ nhàng bế cậu con trai đã được quấn chăn cẩn thận lên, nhỏ giọng bảo: "Tôi đưa Nhất Minh về phòng."

Ôn Từ Thư hơi mở to mắt, gương mặt không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng.

Bạc Nhất Minh thì chẳng hề hay biết chuyện gì đang xảy ra, cứ ngỡ mình vẫn đang được ba nhỏ dịu dàng ôm ấp nên chỉ khẽ cựa quậy một chút trong vòng tay hắn rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ vô cùng ngon lành, say sưa.

Ôn Từ Thư cứ thế ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn bế con trai ra khỏi phòng.

Khi định thần lại, cậu nằm nghiêng đầu trên gối, tâm trí có chút lơ đãng.

Cánh tay cậu vô thức v**t v* vị trí Bạc Thính Uyên vừa nằm lúc nãy, hơi ấm ở nơi đó vẫn chưa hề tan biến.

Lúc Bạc Thính Uyên trở lại phòng, Ôn Từ Thư mới sực tỉnh rồi ngước mắt lên nhìn.

Chờ đến khi góc chăn được nhấc lên và Bạc Thính Uyên bước lên giường, cậu mới chợt phát hiện ra một điều: Tối nay trên giường chỉ có duy nhất một chiếc chăn đắp chung.

Ôn Từ Thư cố tỏ ra trấn tĩnh, nằm ngay ngắn lại rồi dùng giọng điệu bình thản hỏi: "Câu chuyện của Nhất Minh lúc nãy, anh có chăm chú nghe không đấy?"

"Không có."

Giọng điệu quá mức thản nhiên của hắn khiến Ôn Từ Thư phải ngoảnh mặt nhìn sang, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Không chú ý lắng nghe con trai kể chuyện mà hắn còn có thể nói một cách đúng lý hợp tình như thế sao?

Thế nhưng, ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu cậu lập tức bị cảm giác tiếp xúc da thịt thay thế.

Cậu cảm nhận được đôi chân dài săn chắc, mạnh mẽ của Bạc Thính Uyên đang áp sát bên chân mình. Thực ra vừa rồi lúc khỉ con còn ở đây thì hai người cũng nằm như vậy, nhưng lạ lùng là giờ phút này, cảm giác lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Ôn Từ Thư đợi hắn kéo lại chăn cho ngay ngắn rồi mới nghiêng mặt nhìn hắn, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: "Vậy... anh còn muốn nghe em kể chuyện nữa không?"

Bạc Thính Uyên nắm lấy tay cậu đặt trước ngực mình, nhìn sâu vào đôi mắt phượng của anh và khẽ hỏi bằng tiếng Pháp: Em có sẵn lòng kể cho tôi nghe không?

Có lẽ vì tiếng mẹ đẻ bao giờ cũng giàu cảm xúc hơn ngôn ngữ thứ hai, có lẽ vì bản thân tiếng Pháp đã mang sẵn sự lãng mạn đặc trưng, hoặc cũng có lẽ vì giọng nói của Bạc Thính Uyên vào ban đêm lại càng thêm trầm ấm, quyến rũ.

Tất cả những điều đó khiến Ôn Từ Thư giờ phút này như thể bị cuốn vào một vòng xoáy dịu dàng, đầu óc bắt đầu quay cuồng.

Dưới ánh nhìn đầy chuyên chú của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư bỗng chốc mất đi ngôn từ trong thoáng chốc, cậu khẽ mím bờ môi hơi khô khốc của mình.

Tầm mắt cậu dời xuống, vô tình hay cố ý mà dừng lại trên bờ môi mỏng của Bạc Thính Uyên khoảng nửa giây, rồi tiếp tục trượt xuống nơi yết hầu của hắn.

Ôn Từ Thư không hề hay biết rằng ánh mắt của mình lúc này trông lộ liễu và thẳng thắn đến nhường nào.

Trong một khoảnh khắc, cậu dường như thấy Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày, nơi đáy mắt hắn cũng thoáng qua một tia cảm xúc vô cùng khó đoán.

Cậu vội vàng thu hồi tầm mắt, đầu óc rối bời như một cuộn len, chẳng tìm ra được chút đầu mối nào.

"Em..." Vừa rồi hai người đang nói đến chuyện gì ấy nhỉ?

Nhận thấy người bên cạnh khẽ động đậy, bàn tay của Ôn Từ Thư liền hành động nhanh hơn cả đại não, cậu dùng lực siết chặt lấy tay hắn.

Chẳng lẽ anh ấy định bỏ về phòng mình sao?

Ngay giây tiếp theo, toàn bộ ánh đèn trong phòng bỗng chốc phụt tắt.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại ánh trăng sáng tỏ, len lỏi qua lớp rèm vải voan mỏng tràn vào lòng phòng.

Nhận ra Bạc Thính Uyên không có ý định rời đi, Ôn Từ Thư mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, ngay khi Bạc Thính Uyên nằm xuống, bàn tay cậu lại bị hắn chậm rãi kéo lên cao, lướt qua lồng ngực săn chắc đang phập phồng theo từng nhịp thở, cuối cùng đặt lên cổ hắn.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nơi yết hầu đang khẽ chuyển động của người đàn ông, Ôn Từ Thư nín thở trong giây lát, cả người nóng bừng lên như vừa bị châm lửa.

Vậy mà cậu lại không hề rút tay về, cứ thế nương theo lực kéo của Bạc Thính Uyên, vô thức lướt nhẹ đầy dịu dàng.

Giữa đêm đen tĩnh mịch, Ôn Từ Thư nghe thấy tiếng thở của hắn mỗi lúc một trầm xuống, cảm nhận được yết hầu của hắn lên xuống nhịp nhàng, khiến hơi thở của chính cậu cũng trở nên dồn dập và nặng nề hơn.

Không biết đã qua bao lâu, Ôn Từ Thư mới bừng tỉnh, hai tai nóng ran lên. Cậu vội vã định rút tay về, nhưng đối phương đã nhanh như chớp giữ chặt lấy cổ tay cậu, rồi áp lòng bàn tay cậu lên bờ môi mỏng của hắn.

Tim Ôn Từ Thư như lỡ đi một nhịp.

Cậu hoàn toàn tỉnh táo lại, tự mắng bản thân chắc chắn là điên rồi, bèn luống cuống lắp bắp giải thích: "Vừa... vừa rồi là tại..."

Khi Bạc Thính Uyên cất lời, bờ môi hắn áp sát vào lòng bàn tay mềm mại của cậu, cảm giác gần gũi chẳng khác nào một nụ hôn:

"Vừa rồi là một câu chuyện rất đẹp."

Các ngón tay của Ôn Từ Thư vẫn đang chạm vào môi hắn, tâm trí cậu hoàn toàn mông lung, đầu óc quay cuồng tự hỏi:

Chuyện kể gì cơ chứ? Rõ ràng đây là một sự cố hỗn loạn ngoài tầm kiểm soát thì có!

Trước Tiếp