Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cùng với việc tập hai của [ Nhóc con là siêu nhân ] đang phát sóng trực tiếp, ngày càng nhiều cư dân mạng biết được địa điểm quay hình hôm nay là tại phim trường.
Trên các diễn đàn và hội nhóm của khách mời, không ít khán giả và người hâm mộ đang sục sôi ý định kéo đến tận nơi.
[ Tin buồn đây, khu phim trường này áp dụng chế độ hẹn trước, ít nhất phải đặt trước ba ngày cơ. ]
[ Chả trách toàn thấy các đoàn khách trung niên đi theo hướng dẫn viên vào tham quan tự do, hóa ra người bình thường căn bản không vào được ngay lúc này. ]
Tạo hình cổ trang của Ôn Từ Thư cùng từ khóa #Quý công tử cổ trang# cũng lao thẳng lên bảng xếp hạng tìm kiếm (hot search) chỉ trong vòng hai tiếng ngắn ngủi.
Những cư dân mạng không rõ sự tình còn lầm tưởng đây là nam chính trong một dự án phim bom tấn mới của nền tảng nào đó.
[ Vóc dáng cao ráo thon thả này, khuôn mặt 360 độ không góc chết này, rồi cả đôi mắt phượng đậm chất cổ điển kia nữa, trời ạ, đây có phải mặt mộc tự nhiên không đấy? Nếu đúng thì tôi xin phép chốt đơn ngay và luôn nhé! ]
[ Xin hỏi anh ấy đẹp thế này thì nữ chính ai đóng cho nổi? Đây chẳng phải là "nam yêu tinh" ngoài đời thực sao? ]
[ Đổi góc nhìn tí đi, tìm một nam diễn viên đóng cặp cũng được mà! Chậc, cái vòng eo nhỏ kia kìa, các bác chẳng biết thưởng thức gì cả! ]
[ Phim đam mỹ chuyển thể à? Thế thì tôi lại càng hứng thú hơn đấy, hi hi. ]
Khi các fan của chương trình vào giải thích dưới bài đăng, cư dân mạng mới ngỡ ngàng biết được đây chỉ là một khách mời bình thường tham gia show thực tế chứ không phải diễn viên, ai nấy đều tỏ ra vô cùng tiếc nuối.
Một tài khoản chuyên săn tin giải trí nổi tiếng cũng bồi thêm một cú hích cho từ khóa đang hot này:
[ Vừa nghe ngóng được tin một tạp chí hàng đầu muốn thông qua chương trình để mời cặp cha con nọ chụp ảnh bìa, cát-xê đưa ra cao kỷ lục đối với người mới luôn. Kết quả là bị từ chối thẳng thừng rồi nhé ~~ Tổng biên tập tạp chí bảo sẽ tìm người quen trong giới để liên hệ lại *thôi thì chúc ông ấy thành công vậy*. ]
[ Oà òa òa, chắc chắn là đại mỹ nhân và nhóc Minh rồi! Tổng biên tập nhà nào đấy? Mau cố lên ông ơi! ]
[ Tại sao lại không chụp chứ, tôi hận! ]
[ Có lẽ người ta thật sự không định dấn thân vào giới giải trí đâu, chỉ là đưa con đi chơi show thực tế thôi mà. ]
[ Nhóc Minh sắp nổi đình đám đến nơi rồi này! Làm ơn hãy chụp lấy một tấm đi, chỉ một tấm thôi cũng được mà! ]
Sức nóng ngày một tăng cao, Weibo chính thức của chương trình cũng làm việc cực kỳ năng suất.
Dù chưa đến trưa, họ đã tung ra liên tiếp các bộ ảnh độ phân giải cao của dàn khách mời. Rõ ràng là sau khi rút kinh nghiệm từ tập trước, ban tổ chức đã chuẩn bị nhân sự để thực hiện việc cắt ghép và đăng tải hình ảnh theo thời gian thực một cách rất chuyên nghiệp.
Dưới các bài đăng của Weibo chính thức, bình luận hiện lên đồng loạt khen ngợi đội ngũ nhân viên làm việc hiệu quả và nắm bắt tình hình rất kịp thời.
-
Tại hiện trường buổi ghi hình.
Ôn Từ Thư vừa gặp phải một rắc rối nhỏ.
Một người mẹ trẻ đang bế em bé vào quán dùng trà. Vì những người khác đều đang bận tối mắt tối mũi, Ôn Từ Thư bèn giúp một tay bưng trà ra bàn.
Khi cậu cúi người, mái tóc dài đen nhánh như dòng suối mượt mà trượt khỏi vai, rủ xuống một bên.
Đúng lúc đó, em bé mới được vài tháng tuổi bỗng vươn đôi tay nhỏ xíu ra, nắm chặt lấy lọn tóc của cậu.
Nhóc tì đầu tròn vo hớn hở há miệng, phát ra những tiếng "ê ê a a" phấn khích, cả người cứ chực nhảy cẫng lên trong lòng mẹ.
Người mẹ giật mình hoảng hốt, vội vàng đứng dậy theo đà của con: "Bảo bảo không được kéo tóc chú đâu! Thật xin lỗi, ngại quá!"
Thế nhưng em bé lại tưởng mẹ đang cổ vũ mình, càng hưng phấn khua khoáy chân tay dữ dội hơn.
"Không sao, không sao đâu ạ."
Ôn Từ Thư thực chất không thấy đau lắm, cậu nhìn nhóc tì bụ bẫm mềm mại trước mắt, nhịn không được khen ngợi: "Bé hoạt bát quá."
Quả là giống hệt con khỉ nhỏ nhà cậu hồi bé vậy.
Cậu không dám lùi ra sau, vì sợ sợi tóc sẽ cứa vào đôi bàn tay non nớt của đứa trẻ.
Đúng lúc này, Bạc Nhất Minh từ đâu lao tới, lo lắng vội vàng nâng lấy lọn tóc của ba nhỏ.
"Em bé ơi, em đừng nắm tóc ba nhỏ của anh nhé."
Người mẹ định đưa tay ra gỡ tóc của con. Thấy cử chỉ của cô, Bạc Nhất Minh vội ngăn lại: "Dì ơi để con!"
Hành động đột ngột của cậu bé khiến mọi người xung quanh được một phen hú vía.
Bạc Nhất Minh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nhỏ xíu của em bé, đẩy nhẹ về phía trước vào mu bàn tay mềm mại. Những ngón tay nhỏ đang nắm chặt lấy tóc bỗng tự nhiên nới lỏng ra.
"Xong rồi ạ ~"
Bạc Nhất Minh mỉm cười ngước lên nhìn ba nhỏ, ánh mắt như muốn hỏi: Con lợi hại lắm đúng không?
Ôn Từ Thư ôm lấy vai khỉ con, kéo cậu nhóc vào lòng mình đầy âu yếm: "Minh Minh bảo bối của ba thông minh quá đi mất."
Người mẹ trẻ đứng bên cạnh hoàn toàn bất ngờ.
Cô nhìn nhóc tì nhà mình vẫn đang cười ngây ngô đáng yêu, lòng thầm thán phục. Là một người mẹ mới lần đầu chăm con, cô thường xuyên đau đầu vì thói quen hay vớ gì túm nấy của bé, thường thì cô chỉ biết kéo tay con ra hoặc đợi bé tự buông.
Cô vội vàng hỏi: "Này bạn nhỏ, sao cháu làm được hay vậy? Chỉ cho cô với."
Bạc Nhất Minh giơ tay mình lên làm mẫu: "Dì cứ đẩy vào mu bàn tay em là được ạ, đẩy nhẹ thôi. Lúc đó tay em sẽ không nắm chặt được nữa mà tự động buông ra."
Cảm nhận được nhóc tì kia vẫn đang dán mắt vào mái tóc của ba nhỏ, cậu bé vội vã đẩy ba về phía quầy thu ngân, rồi dẻo miệng nói: "Cô ơi, để cháu châm trà cho cô nhé."
Người mẹ thử làm theo với bàn tay của con mình, phát hiện quả nhiên là có tác dụng thật.
"Bạn nhỏ ơi, sao cháu lại biết mẹo này?"
Bạc Nhất Minh chỉ tay về phía ba nhỏ: "Hồi nhỏ cháu cũng thích túm tóc ba nhỏ lắm, ba lớn toàn ấn tay cháu như thế nên con nhớ kỹ luôn. Không đau một chút nào đâu ạ, không tin dì cứ hỏi em bé mà xem."
Cậu nhóc chống hai tay lên đầu gối, chớp mắt nhìn nhóc tì: "Bé ơi, anh làm em đau không nào?"
"Ha ha ha ~~"
Đứa trẻ nhỏ xíu đang ngoác miệng cười thì làm sao mà hiểu được, chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười khờ khạo đáng yêu.
Người mẹ hiểu ra, gật đầu lia lịa: "Cảm ơn cháu nhé, từ giờ cô sẽ áp dụng."
[ Hình như tôi cũng biết cách rồi! Có em bé nào ở đây không, cho tôi mượn thí nghiệm thử cái nào! ]
[ Ba lớn của nhóc Minh hóa ra còn hiểu cả mẹo này ư? Chẳng lẽ là chuyên gia nuôi dạy trẻ sao? ]
[ Chắc là vì không muốn nhìn vợ bị kéo đau thôi. Rõ rành rành ra đấy, vợ mới là chân ái, còn con trai chỉ là... sự cố ngoài ý muốn thôi. ]
[ Nhóc Minh nổi đóa: Ai là ngoài ý muốn cơ? Bạn nói rõ ra xem nào! ]
Dàn khách mời bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến giờ cơm trưa.
Bạc Nhất Minh cầm tờ giấy ba nhỏ vừa viết xong với nội dung: [ Giờ nghỉ trưa, tạm dừng phục vụ ] dán ra ngoài cửa.
Một nhóm người từ ngoài bước vào, bưng theo những hộp cơm sơn mài tinh xảo, lần lượt bày ra trên chiếc bàn dài ở sảnh chính.
Các khách mời vây quanh, khi nắp hộp được mở ra, bên trong là những món ăn vừa đẹp mắt vừa thơm ngon.
Sở Hàm ngạc nhiên hỏi: "Hôm nay ban tổ chức cung cấp bữa trưa đặc biệt vậy sao?"
Nhân viên công tác gật đầu xác nhận: "Dạ, đây là phần ăn được chuẩn bị riêng ạ."
Anh ta đeo găng tay trắng, cẩn thận đặt tám phần canh vào đúng vị trí của từng người: "Mọi người sáng nay vất vả rồi, mau tranh thủ ăn cho nóng ạ."
Chu Húc bế Tiểu Thất vào chỗ ngồi, không quên gọi mọi người: "Vậy chúng ta không khách sáo nữa nhé, ngồi xuống thôi nào."
Ôn Từ Thư đang đứng một bên dùng khăn ướt lau những vết mực dính trên ngón tay.
Nhìn những món ăn được bưng ra từ hộp, đôi mắt phượng của cậu thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Chu Vi thấy cậu có chút thẩn thờ, liền thân thiện kéo cậu ngồi xuống: "Ba của Nhất Minh này, có phải sáng giờ đứng lâu quá nên mệt rồi không?"
Chu Húc rót một chén nước đẩy đến trước mặt Ôn Từ Thư.
Cậu lên tiếng cảm ơn rồi giải thích: "Dạ không ạ, chỉ là em thấy thức ăn thơm quá, có lẽ là do em đói thật rồi."
Ôn Từ Thư đón lấy đôi đũa và bát cơm từ tay Sở Hàm đưa qua.
Những hạt cơm trắng trong, căng tròn và mùi hương tỏa ra từ bát cơm đều mang đến một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.
"Để tôi nếm thử món ăn xem nào."
Chu Húc gắp một miếng từ đĩa gà luộc, không thèm chấm gia vị mà ăn ngay để cảm nhận vị thịt.
Vừa cho vào miệng, anh đã lộ vẻ ngạc nhiên: "Chà, không ngờ lại dùng đúng gà Trạm Giang nhé."
Chu Vi bật cười: "Chu lão sư siêu thật đấy, ăn một miếng mà biết cả nguồn gốc con gà luôn à? Xem ra tôi gọi anh là thần bếp quả không sai chút nào."
Sở Hàm nếm một ngụm canh: "Món canh này cũng đặc biệt tươi ngọt, cảm giác không cho nhiều gia vị công nghiệp đâu, chắc phải hầm cả buổi trời rồi."
[ Chu Húc đỉnh thật sự, chẳng trách không thiết tha giới giải trí, chắc là muốn lấn sân sang giới đầu bếp rồi ]
[ Mà khoan, sao hôm nay mâm cơm đầy ắp thế kia? Ăn Tết sớm à? *Tôi cũng muốn ăn, á ú á ú!* ]
Ôn Từ Thư cầm muỗng nhỏ múc canh. Nhìn bàn thức ăn thịnh soạn này, chẳng cần đoán cậu cũng biết rõ ai là người đã nhúng tay vào việc sắp xếp bữa trưa.
Bạc Nhất Minh gắp một miếng gân bò hầm tứ quý, ăn một cách ngon lành: "Ba nhỏ ơi! Món gân hầm này vị giống hệt nhà mình làm luôn này. Con cứ tưởng chỉ có nhà mình mới làm kiểu này thôi chứ."
Tinh Tinh tò mò nhìn món ăn có màu sắc lạ mắt: "Đây là món gì thế? Có ngon không anh?"
Bạc Nhất Minh cầm lấy đũa của Tinh Tinh, gắp một miếng gân hầm rồi nhúng vào phần nước sốt đậm đà bên cạnh vài giây trước khi đưa tận miệng cậu bé.
Miếng gân hầm nguội nhưng khi cắn một miếng, phần nước sốt bên trong như bùng nổ.
Tinh Tinh kinh ngạc không thôi: "Mẹ ơi, sao trước giờ con chưa được ăn món này nhỉ?"
Sở Hàm cũng gắp thử một miếng: "Hồi trước mẹ đi quay phim ở Thượng Hải có ăn qua rồi. Nếu con thích, để mẹ nghiên cứu xem cách làm thế nào nhé."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, phần nước sốt này vốn là công thức riêng của đầu bếp nhà mình điều chế.
Cậu định bụng sau khi kết thúc buổi quay sẽ nhờ đầu bếp chuẩn bị một ít để gửi sang nhà Tinh Tinh.
Nhung Nhung sốt ruột đến mức vươn đôi tay nhỏ xíu vẫy vẫy: "Anh Nhất Minh ơi ~~ em cũng muốn ăn ~"
Chu Vi lên tiếng: "Để mẹ gắp cho con, anh ngồi xa quá không tới đâu."
"Còn cả Tiểu Thất nữa ạ ~"
Nhóc tì tròn vo đáng yêu đang vểnh cái miệng nhỏ lên, trông cứ như sắp biến thành cái mỏ nhọn đến nơi vì nôn nóng.
Chu Húc gắp cho con một miếng, không quên càm ràm: "Chẳng bao giờ thấy con thèm ăn đồ ba nấu đến mức này cả."
Tiểu Thất thỏa mãn phát ra tiếng cười sữa non nớt, hì hì đầy thích thú.
Ôn Từ Thư thầm đoán bữa trưa này chắc chắn đã được sắp xếp ít nhất là từ ngày hôm qua, nếu không thì không thể nào chuẩn bị kịp nhiều nguyên liệu cầu kỳ như vậy trong thời gian ngắn.
Có lẽ còn sớm hơn thế nữa, bởi vì còn phải phối hợp nhịp nhàng với quy trình của đoàn làm phim.
Cậu vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn ở ngón tay trái, lòng thầm nghĩ: Bạc Thính Uyên, một khi đã muốn tinh tế thì quả thật có thể gọi là chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.
[ Có phải nhóc Minh vừa lỡ lời gì không? Biểu cảm của Mommy trông rất đáng nghi nhé, chắc chắn có uẩn khúc gì đây! ]
[ Chẳng lẽ có người sợ vợ ăn uống không ngon miệng, nên đã thông qua chương trình để trắng trợn gửi bữa trưa tình yêu đến tận nơi? ]
[ Không cần đoán nữa, nhìn cái hành động vô thức sờ nhẫn của đại mỹ nhân kìa, khẳng định 100% luôn. ]
[ Lúc nãy ai nói vợ mới là chân ái ấy nhỉ? Quả nhiên là chân lý mà! ]
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả. Bạc Nhất Minh bỗng kể chuyện ba nhỏ học nấu ăn ở nhà: "Ba nhỏ của con cứ tưởng tập này lại phải tự nấu ăn tiếp, nên đã đặc biệt đi học nấu nướng đấy ạ."
Chu Húc cười hỏi: "Ba của Nhất Minh định tranh danh hiệu Trù Thần với tôi đấy à?"
Ôn Từ Thư sực tỉnh, ngẩng mặt lên đáp: "Chủ yếu là tôi thấy không thể lần nào cũng để mọi người nấu cơm được, tôi cũng nên giúp một tay."
Chu Vi vừa gắp thức ăn cho con gái vừa khuyên: "Đừng học cấp tốc làm gì, nấu ăn khó lắm đấy."
Ôn Từ Thư gật đầu, lòng càng thêm chột dạ không thôi.
Sự thật là căn bản em học mãi mà chẳng vào đầu được chút nào cả.
[ Mommy à, có cần phải nghiêm túc thế không? Cứ tưởng tượng cảnh đại mỹ nhân ở nhà đánh vật với xoong chảo mà tôi thấy chấn động ngang luôn á! ]
[ Lúc đại mỹ nhân không nói lời nào, nhìn cái mặt đúng chuẩn học bá thanh lãnh luôn nhé! Đừng để vẻ đẹp đỉnh cấp ấy đánh lừa, thời đi học chắc chắn là con ngoan trò giỏi rồi. ]
Tiểu Thất ngồi trên đùi ba, bàn tay nhỏ thi thoảng lại luồn dưới cánh tay ba, vươn sang sờ sờ ống tay áo của chú nhỏ ngồi bên cạnh.
Cậu nhóc cũng hào hứng gia nhập cuộc trò chuyện, dõng dạc nói bằng giọng sữa: "Anh Nhất Minh ơi, ba em ở nhà cũng luyện hát nữa cơ, lúc tắm... Ưm!"
Chưa kịp nói hết câu, khuôn mặt nhỏ đã bị một bàn tay lớn che kín mít.
Chu Húc cúi đầu nhìn con trai: "Tiểu Thất à, mấy chuyện riêng tư kiểu này con không cần thiết phải kể cho anh Nhất Minh nghe đâu nhé?"
Tiểu Thất nỗ lực gỡ ngón tay ba ra, phát ra những tiếng "ưm ưm" kháng nghị đầy ấm ức.
"Oa! Chú Chu ơi, có phải chú đang muốn nỗ lực để trở nên bạo hồng đúng không ạ?!"
Giọng của Bạc Nhất Minh vút cao đầy phấn khích như vừa được tiêm máu gà, cậu nhóc hào hứng tiếp lời: "Chú Chu ơi, vậy lát nữa chú có thể hát cho bọn con nghe một đoạn không?"
Chu Húc xua tay lia lịa: "Tiểu Thất nghe nhầm đấy, sao chú có thể luyện hát lúc đang tắm được chứ, không hề có chuyện đó đâu nha."
Ôn Từ Thư khẽ nắm lấy những ngón tay ngắn ngủn, đáng yêu của Tiểu Thất, mỉm cười trêu: "Tai của Tiểu Thất thính lắm đấy, làm sao mà nghe nhầm được cơ chứ?"
"Đúng rồi, đúng rồi ạ ~~"
Được chú nhỏ ủng hộ, Tiểu Thất khoái chí đung đưa đôi chân ngắn, hận không thể nhào ngay vào lòng chú nhỏ để thơm một cái.
[ Nha ~ Đại mỹ nhân lại giúp nhóc Minh một tay kìa, tình cảm quá đi mất. ]
[ Xem ra sau tập trước, Chu Húc thật sự đã được nhóc Minh dẫn dắt vào con đường tìm lại hào quang rồi. ]
[ Fan của Chu Húc đang mừng phát điên đây. Yêu bé Minh quá đi! Chụt chụt chụt! ]
Mọi người vừa nói vừa cười, cùng nhau kết thúc một bữa trưa vô cùng mỹ vị và ấm cúng.
Chu Húc vốn tinh mắt, liền trêu đùa: "Hôm nay ba của Nhất Minh ăn ngon miệng hẳn lên nhé, tôi thấy cậu gắp đủ cả các món trên bàn luôn đấy."
Nhung Nhung cũng lanh chanh tiếp lời: "Ba của Tiểu Thất ơi, con còn thấy chú gắp mỗi món tận hai lần cơ ạ ~"
Cô bé còn dùng bàn tay nhỏ xíu làm bộ minh họa.
Chu Vi ngạc nhiên: "Nhung Nhung hôm nay quan sát tinh tế thế cơ à? Giỏi quá." Nhung Nhung nghe khen liền vui sướng tựa đầu vào người mẹ.
Tinh Tinh vốn dĩ trầm mặc cũng mở lời: "Hôm nay chú cũng ăn cơm nhiều hơn lần trước nữa ạ."
Ôn Từ Thư ngẩng lên với ánh mắt đầy dấu chấm hỏi mê mang.
Cậu dở khóc dở cười đỡ trán: "Sao các con cứ chú ý đến chú làm gì thế? Không lo nghiêm túc ăn cơm à? Như vậy là không ngoan đâu nhé."
Sở Hàm lập tức tiếp chiêu giúp con trai: "Bọn nhỏ ăn ngoan lắm mà, tôi làm chứng cho Tinh Tinh."
Chu Vi cũng hùa theo trêu ghẹo: "Nhung Nhung nhà chúng tôi cũng ăn rất ngoan đấy chứ."
Ôn Từ Thư liền chọc chọc con khỉ nhỏ nhà mình: "Nhất Minh, con không định giúp ba nói vài câu sao?"
"Ồ --" Bạc Nhất Minh hậu tri hậu giác thốt lên kinh ngạc, "Con biết vì sao ba nhỏ ăn nhiều rồi!"
Cả bàn đồng thanh hỏi: "Vì sao thế?"
Bạc Nhất Minh vừa há miệng định nói, Ôn Từ Thư đã nhanh tay cầm tờ giấy ăn ấn thẳng vào môi cậu bé.
"Lại đây, để ba lau khóe miệng cho con nào."
"Ơ kìa?!" Các khách mời khác đồng loạt tò mò, "Chuyện gì thế này?"
Ôn Từ Thư nháy mắt ra hiệu với con trai.
Bạc Nhất Minh vốn nhanh trí, lập tức đổi giọng cao vút: "Mọi người ăn xong chưa ạ? Ăn xong rồi thì nghỉ ngơi một lát nhé, lát nữa tụi mình còn phải mở cửa hàng tiếp khách đấy ạ!"
[ Mommy ơi, ba đây là lau miệng sao? Đây rõ ràng là bịt miệng trắng trợn mà! Tức chết tôi rồi! ]
[ Lại thêm một màn dự đoán của bé Minh bị vô hiệu hóa, cười chết mất thôi. ]
[ Ba lớn của bé Minh ơi, anh có bản lĩnh gửi đồ ăn cho vợ thì sao không có bản lĩnh trực tiếp lộ mặt đi chứ! ]