Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phòng khách tầng một tại nhà lớn.
Bạc Nhất Minh đang cùng dì Chung sắp xếp lại hành lý đựng quà tặng.
Ôn Từ Thư nửa nằm nửa ngồi trên sofa, trong lòng ôm một chiếc gối tựa.
Mấy ngày nay cậu luyện Thái Cực hơi quá sức, lại đi lại nhiều nên đến buổi chiều đôi chân bắt đầu có chút nhức mỏi, cậu đang dùng tay xoa bóp một cách uể oải.
"Nhất Minh, quà tặng cho các bạn nhỏ không bị sót món nào đấy chứ?"
Vạn nhất ngày mai đến trường quay mới phát hiện thiếu một phần thì thật là ngại quá rồi.
"Dạ không ạ!"
Bạc Nhất Minh đã kiểm kê từng món một: "Dì Chung để con làm cho, con khỏe lắm."
Cậu nhóc chủ động kéo khóa, xếp gọn gàng chiếc vali.
Vốn dĩ quản gia Từ muốn lại giúp một tay nhưng Ôn Từ Thư không đồng ý.
Khỉ con tinh lực quá dồi dào, vừa hay để cậu bé làm chút việc cho tiêu hao bớt năng lượng, nếu không buổi tối lại vì chuyện đi quay chương trình mà kích động đến mất ngủ.
Bạc Nhất Minh đẩy vali vào chỗ để đồ, ngày mai ra cửa chỉ việc đẩy đi là xong.
Dì dì Chung đến bên cạnh Ôn Từ Thư, thấp giọng hỏi: "Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
"Dạ rồi."
Ôn Từ Thư lười biếng ngáp một cái, quay đầu nhìn ra phía ngoài phòng khách.
Dì Chung trêu chọc: "Đại thiếu gia nhà họ Bạc hôm nay đột nhiên quên đường về nhà hay sao? Mà nhất định phải bắt con ngồi đây chờ thế này?"
Ôn Từ Thư cười khẽ, nhất quyết phủ nhận: "Làm gì có ạ. Con không có chờ anh ấy."
Dì Chung "xì" một tiếng rõ khinh bỉ, vẻ mặt như đã thấu hiểu tất cả.
"Ba nhỏ ơi, con muốn đi xem khoai tây nhỏ, ba có muốn đi cùng con không?"
Bạc Nhất Minh nhào tới trước mặt ba nhỏ, liên tục chớp mắt, ra sức ám chỉ.
"Được chứ." Ôn Từ Thư buông gối tựa rồi đứng dậy.
Dì Chung cầm một chiếc chăn mỏng khoác lên vai cậu. Những sợi tua rua dài ở gấu chăn hòa cùng làn tóc đen nhánh, theo nhịp bước của Ôn Từ Thư mà khẽ đung đưa nhịp nhàng.
Ra đến hoa viên.
Bạc Nhất Minh khom lưng nghiên cứu chậu khoai tây, cậu nhóc quay đầu nhìn một cái, thừa dịp dì Chung không đi theo liền đưa tay bới lớp đất phủ lên trên.
"Ba nhỏ, ba mau xem này, cái này đã nhú mầm nhỏ rồi nhé."
Củ khoai tây mang về từ chương trình được cắt làm bốn phần, sau năm ngày, đã có một phần mọc mầm khá rõ rệt.
Ôn Từ Thư thấy dáng vẻ lén lút của con trai liền cười thúc giục cậu nhóc lấp đất lại: "Mau che lại đi kẻo khoai tây nhỏ bị lạnh. Chắc khoảng hai ngày nữa là tất cả đều sẽ nảy mầm thôi."
Lúc gieo hạt, dì Chung có nói qua, thời tiết này chắc phải mất bảy ngày thì mầm mới nhú hết lên khỏi mặt đất được.
"Vâng ạ!"
Bạc Nhất Minh lấp lại đống bùn đất, vỗ vỗ tay. "Ba nhỏ biết không? Khoai tây của Tinh Tinh mang về nhà là đặt vào trong nước, mọc mầm nhanh hơn của nhà mình đấy ạ."
"Vậy sao?"
Ôn Từ Thư mở rộng vạt chăn, ôm lấy vai con trai kéo vào lòng mình, ân cần hỏi: "Sao con và em Tinh Tinh lại có nhiều chuyện để nói thế?"
Bạc Nhất Minh nép mình trong lớp chăn, dựa sát vào ba nhỏ, cảm giác thật là ấm áp quá đi ~
"Thì là con nói chuyện với em ấy, con hỏi xem đã kết thúc được chưa? Em ấy lại bảo nói tiếp chuyện khác đi, thế là cứ thế bọn con nói chuyện rõ lâu luôn."
"Ra là vậy à?" Ôn Từ Thư thầm nghĩ, hóa ra đây là một tình bạn nhỏ nảy nở từ cả hai phía. Cậu xoa xoa mái tóc con trai, cảm thấy thật mừng cho cậu nhóc.
Tại phòng khách.
Hai cha con vừa rời đi không bao lâu, dì Chung vẫn đang thu dọn gối tựa trên sofa thì Bạc Thính Uyên đã về đến nhà.
Quản gia Từ cũng vừa lúc từ phòng bếp đi ra, tiến lên đón lấy áo khoác của đại thiếu gia.
"Tiên sinh và tiểu thiếu gia đang ở ngoài hoa viên."
Bạc Thính Uyên gật đầu.
Dì Chung đúng lúc bồi thêm một câu: "Nhị thiếu gia cố ý ngồi đây chờ ngài về đấy, ăn cơm xong là đợi suốt từ nãy đến giờ."
Bạc Thính Uyên quay sang nhìn dì, gật đầu ra hiệu mình đã nghe rõ.
Dì Chung lại nói tiếp: "Hình như eo của nhị thiếu gia không được thoải mái lắm, nhưng cũng không nghiêm trọng đâu."
"Tôi biết rồi." Bạc Thính Uyên sải bước đi về phía hoa viên.
Đợi bóng dáng đại thiếu gia đi khuất, quản gia Từ mới quay đầu nhìn dì Chung đang tiếp tục dọn dẹp sofa.
Trong sự nghiệp làm quản gia hào môn của mình, đây là lần đầu tiên ông cảm thấy một cảm giác nguy cơ mãnh liệt đến thế.
-
Ngoài hoa viên.
Ôn Từ Thư đang cùng con trai quấn chung một tấm chăn, cả hai vừa thân mật cười đùa vừa đi vào trong nhà. Vừa ngước mắt lên, cậu cuối cùng cũng thấy bóng dáng người đàn ông vừa về muộn.
"Ba lớn!"
Bạc Nhất Minh ló khuôn mặt tươi cười ra khỏi khuỷu tay của ba nhỏ.
"Ba nhỏ cứ đợi ba đi làm về mãi đấy ạ, nhưng vì ba chưa về nên con mới dẫn ba nhỏ ra xem khoai tây đấy."
"Ừ."
Bạc Thính Uyên bước lên phía trước, xoa xoa mái tóc con trai, sau đó kéo vạt chăn đang khoác trên vai cậu nhóc lại để bọc kín lên vai Ôn Từ Thư.
Bạc Nhất Minh bỗng thấy lạnh sống lưng: ???
Ôn Từ Thư định lên tiếng thì thấy hắn đã cực kỳ tự nhiên cúi người bế thốc mình lên.
Vẫn là kiểu bế đối mặt như ở trong phòng bếp hôm qua, khiến Ôn Từ Thư không khỏi nóng bừng vành tai. Cậu không đẩy hắn ra được, chỉ đành kéo tấm chăn mỏng thuận thế phủ lên đôi vai rộng của hắn, khẽ hỏi: "Anh ăn tối chưa?"
"Rồi."
Bạc Thính Uyên cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ tấm chăn, đôi tay vững chãi ôm chặt lấy cậu.
Hắn xoay người đi vào trong nhà, không quên nhắc nhở con trai: "Nhất Minh, vào nhà thôi."
Bạc Nhất Minh cứ tưởng ba lớn muốn cướp chăn của mình, hóa ra là để ôm ba nhỏ. Cậu nhóc tung tăng lạch bạch chạy đuổi theo sau.
Cả ba người cùng bước vào không gian sáng rực trong nhà. Ôn Từ Thư nép vào lồng ngực Bạc Thính Uyên, hơi ấm từ tấm chăn bao bọc lấy cả hai, tạo nên một khoảng không gian nhỏ ấm áp của riêng hai người.
Cậu tựa mặt vào vai hắn, tai nghe tiếng khỉ con đang lải nhải kể chuyện với ba lớn. Đôi mắt cậu vô thức cong lên mỉm cười, nếu mọi chuyện cứ mãi thế này thì thật bình yên và hạnh phúc biết bao.
Giây tiếp theo, Ôn Từ Thư nhận ra quản gia Từ và dì Chung vẫn đang ở trong phòng khách.
Cậu vội vàng xoay mặt đi, vùi đầu vào hõm cổ Bạc Thính Uyên rồi thì thầm bằng giọng chỉ đủ cho mình hắn nghe: "Cứ nói là em ngủ rồi nhé."
Quản gia Từ và dì Chung nghe thấy tiếng bước chân, gần như đồng thời quay đầu lại thì thấy đại thiếu gia đang bế tiên sinh đi tới.
Hai người trung niên, một người rũ mắt nhìn xuống đất, người kia vội chuyển tầm mắt sang nhóc tiểu thiếu gia đang nhảy nhót rộn ràng.
Dì Chung cất tiếng hỏi: "Nhất Minh, con lại đi bới khoai tây lên đấy à?"
Bạc Nhất Minh thè lưỡi tinh nghịch: "Dì Chung ơi ~ con chỉ lột lớp đất của một miếng thôi mà! Mấy miếng kia con vẫn chưa động vào đâu."
Dì Chung dắt tay cậu bé đi rửa tay.
Ôn Từ Thư thở phào nhẹ nhõm, may mà dì Chung không hỏi gì thêm.
Cậu thầm nghĩ, Bạc Thính Uyên cũng thật là, bình thường cứ bế ngang như trước không phải tốt sao? Đột nhiên đổi tư thế làm gì không biết?
Chờ đến khi vào trong thang máy.
Ôn Từ Thư mới ngẩng mặt lên, hơi lùi lại một chút, nhìn hắn khẽ nói: "Thả em xuống đi, em tự đi được mà."
Chiếc thang máy cổ điển vốn có từ lâu đời này được lắp một chiếc đèn lưu ly theo công nghệ hiện đại. Những hoa văn chạm khắc tinh xảo và phức tạp trên chao đèn đổ bóng xuống theo ánh đèn, lúc này đang in hằn trên làn tóc đen nhánh của Ôn Từ Thư.
Bạc Thính Uyên trước đây chưa từng chú ý đến điều này.
Hắn lùi lại một bước phía sau.
Bóng hoa từ đèn lưu ly vừa vặn rơi trên khuôn mặt trắng mịn như sứ của Ôn Từ Thư, hòa cùng đôi mày thanh tú tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.
Bị đôi mắt xanh thẳm như đá quý của hắn chăm chú nhìn vào, Ôn Từ Thư có chút khó hiểu, nhẹ nhàng đẩy hắn một cái: "Anh có nghe em nói gì không đấy?"
Vừa dứt lời, eo cậu thắt chặt lại, cả người bị kéo dán chặt vào lồng ngực hắn.
Đúng lúc thang máy dừng lại, Bạc Thính Uyên cảm nhận được cậu nhào vào lòng mình, gò má cậu khẽ lướt qua thái dương hắn.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng vỗ về và xoa bóp vùng thắt lưng của Ôn Từ Thư: "Dì Chung nói eo của em không được thoải mái."
Ôn Từ Thư nghe vậy chỉ biết thầm nghĩ: Đúng là "ông nói gà bà nói vịt".
Thế nhưng bàn tay hắn rất ấm áp, hơi nóng xuyên qua lớp vải thấm vào da thịt mang lại cảm giác rất dễ chịu, vì thế cậu cũng không từ chối nữa.
Vào đến phòng ngủ, Bạc Thính Uyên ngồi xuống sofa nhưng vẫn không chịu buông cậu ra.
Ôn Từ Thư bị đặt ngồi quỳ trên đùi hắn. Ban đầu cậu định lùi lại, nhưng vừa mới khẽ nhúc nhích, cậu đã lập tức cảm nhận được bàn tay đang đặt trên eo mình siết chặt hơn.
"Sao tự nhiên lại không thoải mái?"
Bạc Thính Uyên vén lọn tóc dài của cậu ra sau tai, bàn tay còn lại ướm thử trên eo cậu: "Chỗ này sao?"
Hắn hơi dịch sang bên cạnh, "Hay là chỗ này?"
"A--"
Ôn Từ Thư bị ấn trúng điểm đau, khẽ ngẩng cằm lên. Đường gân ở cổ cậu căng ra thành một đường cong gợi cảm, làn tóc đen xõa sau lưng cũng rung động theo.
Bạc Thính Uyên rũ mắt, chăm chú nhìn nốt ruồi nhỏ trên hõm cổ trắng ngần của cậu. Bình thường nó luôn được giấu rất kỹ, chỉ thỉnh thoảng mới lộ ra, ẩn hiện giữa những lọn tóc.
Ôn Từ Thư tập trung cảm nhận lực đạo từ lòng bàn tay hắn, lên tiếng chỉ dẫn: "Dịch sang trái một chút, ừm --"
Cậu bỗng nhận ra hai người đang ôm nhau rất chặt, hơi thở giao hòa, đôi môi có lẽ chỉ cách nhau vài centimet.
Cơ thể cậu không khỏi cứng đờ, cậu hơi cúi đầu, tay chống lên thành sofa để giữ thăng bằng.
"Không sao đâu, thật sự không nghiêm trọng mà."
Bạc Thính Uyên vẫn không để cậu rời đi, hắn tiếp tục im lặng xoa bóp vòng eo thon mềm chỉ vừa bằng chiều lớn tay mình. Cảm giác tê mỏi nơi thắt lưng khiến Ôn Từ Thư khẽ c*n m** d***.
Cậu không dám đối diện với đôi mắt xanh thẳm u tối ấy, chỉ biết rũ mi mắt xuống. Mỗi khi bàn tay sau eo hơi dùng lực ấn mạnh, tay cậu lại vô thức nắm lấy cánh tay rắn rỏi của hắn.
Sau khi Ôn Từ Thư cố ý kìm nén tiếng th* d*c, căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Chỉ còn lại tiếng thở hơi nặng của Bạc Thính Uyên và tiếng vải áo ma sát sột soạt khi bàn tay hắn di chuyển sau eo cậu.
Những âm thanh đó rõ ràng rất nhỏ, nhưng lại giống như có đàn kiến bò qua vành tai Ôn Từ Thư, tạo nên những chấn động dữ dội trong các giác quan của cậu.
Bạc Thính Uyên nhìn cậu, trầm giọng hỏi: "Ấn thế này có đau không?"
"Không..."
Ôn Từ Thư trả lời lạc quẻ, "Em phải đi tắm rồi nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải dậy sớm nữa."
Bạc Thính Uyên: "Ừ."
Thế nhưng bàn tay hắn vẫn không dừng lại, cứ thế qua lại xoa bóp.
Ôn Từ Thư cũng không lên tiếng nhắc nhở hay phản đối thêm, cậu dựa vào khuỷu tay hắn, đơn giản là cúi đầu, để thái dương tựa lên vai hắn, mặc cho hắn xoa ấn.
Chỉ là cảm giác ở sau eo ngày càng trở nên rõ rệt, dường như bàn tay kia có thể luồn qua vạt áo để chạm trực tiếp vào da thịt bất cứ lúc nào khiến cậu không kìm được mà theo bản năng ưỡn thẳng lưng rồi lại vội vàng thả lỏng.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhảy nhót quen thuộc của khỉ con.
Ôn Từ Thư vừa định mở miệng nói gì đó thì đã bị một luồng lực đạo nhấc bổng lên.
Bạc Thính Uyên đứng dậy ngay khi con trai vừa bước vào cửa, hắn thản nhiên nói: "Nhất Minh, ba bế ba nhỏ đi tắm. Con cứ ở đây đợi, lát nữa ba có chuyện muốn nói với con."
"Dạ vâng ạ ~"
Bạc Nhất Minh chẳng mảy may phát hiện điều gì bất thường, cậu nhóc nhảy lên chiếc sofa còn lại, ôm lấy gối mềm rồi lăn một vòng.
Ôn Từ Thư được hắn bế vào phòng tắm, mãi đến khi hai chân chạm đất cậu mới tìm lại được cảm giác thực tại.
Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng gỡ tấm chăn trên vai cậu xuống, vuốt lại mái tóc đen dài cho gọn.
Ôn Từ Thư còn chưa kịp cảm nhận hơi lạnh tràn vào thì đã tình cờ bắt gặp ánh mắt của Bạc Thính Uyên qua gương. Ánh nhìn ấy nóng bỏng đến mức khiến cậu có cảm giác như mình đang tr*n tr** trước mặt hắn.
Khi Bạc Thính Uyên nhìn sang, Ôn Từ Thư vội vàng tránh né tầm mắt của hắn.
Cậu vịn tay vào bồn rửa mặt, với lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân: "Anh ra ngoài đi, em phải tắm rửa."
"Đừng tắm quá lâu."
Bạc Thính Uyên dặn dò một câu rồi xoay người bước ra ngoài.
Ôn Từ Thư dựa vào thành bồn rửa, nhìn theo bóng lưng phong độ và ưu nhã của hắn đang vắt tấm chăn mỏng trên khuỷu tay. Cậu hoàn hồn, nhìn chính mình trong gương, bàn tay vô thức đưa ra sau eo chạm nhẹ một cái rồi lại vội vàng thu về.
Sau khi vệ sinh xong và thay bộ đồ ngủ, Ôn Từ Thư bước ra khỏi phòng tắm.
Phòng ngủ yên tĩnh đến lạ thường, không còn nghe thấy tiếng nô đùa của khỉ con nữa. Bạc Thính Uyên đang ngồi trên sofa cạnh giường, lật xem một cuốn sách.
"Nhất Minh đâu rồi anh?" Ôn Từ Thư ngáp một cái, lười biếng che miệng.
Lại gần hơn, cậu mới nhận ra cuốn sách trên tay Bạc Thính Uyên là truyện cổ tích bằng tiếng Pháp. Bạc Thính Uyên khép sách lại, cùng lúc đó ngước mắt lên nhìn.
Ôn Từ Thư sau khi tắm xong trông mềm mại như ngọc, toát lên vẻ lười biếng đầy mê hoặc.
Bạc Thính Uyên đặt cuốn sách xuống, đứng dậy kéo chăn cho cậu rồi đỡ cậu nằm xuống giường.
"Tôi bảo thằng bé hôm nay về phòng mình ngủ rồi."
Ôn Từ Thư nằm trên gối mềm, chớp chớp mắt, khẽ cười trêu chọc: "Thế đêm nay ai kể truyện cổ tích dỗ em ngủ đây?"
Vừa dứt lời, vì sợ Bạc Thính Uyên hiểu lầm nên cậu theo bản năng mím môi.
Dưới cái nhìn sâu thẳm của hắn, cậu kéo chăn lên che bớt mặt, lí nhí: "Em tự ngủ được mà."
Bạc Thính Uyên giơ tay chạm nhẹ vào vành tai cậu, trầm giọng nói: "Tôi tắm xong sẽ qua đây."
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Kể chuyện cho em nghe."
"Ồ." Ôn Từ Thư khẽ đung đưa đôi chân trong chăn, mắt nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.
Anh ấy thật sự định kể chuyện cổ tích dỗ mình ngủ sao?
Ôn Từ Thư không kìm được mà vùi mặt xuống gối, khóe môi cong lên một độ cong ngọt ngào.
Cũng không có mong chờ đến thế đâu nha ~ Nhưng mà, chắc chắn là giọng anh ấy đọc tiếng Pháp sẽ trôi chảy hơn khỉ con nhiều rồi.
Ôn Từ Thư sung sướng rúc sâu vào trong chăn, cố hết sức để kìm nén nụ cười đang chực lan tỏa. Ngay khoảnh khắc vừa nhắm mắt lại, cậu lập tức mở to mắt ra tự nhắc nhở:
Mình nhất định không được ngủ trước đâu đấy.