Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Phụ lục hợp đồng của [Nhóc con là siêu nhân]?"
Ôn Từ Thư ngạc nhiên mở tập tài liệu ra, nhanh chóng lướt qua một lượt. Những điều khoản khác đều khá bình thường, chỉ riêng phần thù lao khách mời là được tăng thêm năm triệu.
Ôn Từ Thư không thiếu tiền, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu nghiêm túc nhận được thù lao bằng chính "lao động" của mình, nên tự nhiên vui mừng khôn xiết.
Cậu không nhịn được lật úp tập tài liệu xuống, nằm nhoài trên chăn rồi quay đầu nhìn về phía tấm bình phong kiểu Trung Hoa tinh xảo, lộng lẫy.
-
Khi Bạc Thính Uyên bước ra khỏi phòng tắm, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng Ôn Từ Thư đang nói chuyện. Giọng nói trong trẻo dễ nghe của cậu pha lẫn chút vui vẻ.
Ôn Từ Thư nói: "Đồ ngốc, đương nhiên là ba lớn của con giúp chúng ta nói rồi."
Bạc Thính Uyên kéo tấm bình phong ra, liền thấy người đang nằm ngửa trên giường, cầm điện thoại nói chuyện.
Nghe thấy động tĩnh, Ôn Từ Thư liếc hắn một cái, nhớ ra mình còn chuyện muốn hỏi về chiếc nhẫn, bèn nói với cậu nhóc ở đầu dây bên kia: "Được rồi, làm xong bài tập thì mau ngủ nhé~"
Bạc Thính Uyên cảm thấy như từ trong giọng nói ấy có ánh nắng mùa đông dịu dàng lan ra.
Ôn Từ Thư cúp máy, đang định ngồi dậy thì không ngờ Bạc Thính Uyên đã đi đến bên giường, cúi người ôm lấy cậu.
Cậu ngửi thấy mùi gỗ trầm thoang thoảng, là mùi sữa tắm và dầu gội hắn vẫn dùng.
Bản thân hương gỗ trầm vốn đã mang cảm giác trầm ổn kín đáo, nhưng khi phảng phất trên người Bạc Thính Uyên lại vô tình có thêm nét lạnh lùng, vừa đoan chính vừa kiềm chế.
Đến khi Ôn Từ Thư kịp phản ứng, bàn tay rộng lớn của hắn đã đỡ lấy eo cậu.
Hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải ngủ mỏng, in xuống da thịt một cảm giác nóng rực.
Cậu vô thức hơi cong eo lên.
Đôi mắt xanh của Bạc Thính Uyên tựa như dòng băng tan đầu xuân, mặt nước lạnh lẽo thoáng xao động.
Hắn vững vàng bế người trong lòng đặt tựa vào đầu giường, giọng trầm thấp như thường:
"Không có gì muốn hỏi tôi sao?"
Khoảng cách lúc này gần đến quá mức.
Ôn Từ Thư ngửi mùi gỗ trầm bao trùm quanh mình, trong lòng không khỏi thấy khó hiểu.
Người ta vẫn nói mùi hương này có thể khiến lòng người tĩnh lại, an thần định trí, vậy tại sao lúc này tim cậu lại rối bời đến thế?
Cậu cố lấy lại bình tĩnh, như thể bị đôi mắt xanh thẳm thần bí kia khống chế, máy móc hỏi:
"Anh... anh đi thương lượng với tổ chương trình à?"
Ôn Từ Thư đã quên mất lúc nãy mình còn chắc nịch nói với cậu nhóc như vậy qua điện thoại, giờ vì quá căng thẳng mà chẳng còn chút logic nào.
"Tôi bảo Albert đi nói."
Bạc Thính Uyên nhìn chăm chú vào đôi mắt đen láy trước mặt ở khoảng cách gần như vậy, muốn tìm thêm một chút vui vẻ nơi đáy mắt cậu.
Ôn Từ Thư cảm nhận được hơi ấm nơi khuỷu tay hắn, thậm chí lồng ngực trước mặt cũng đang không ngừng tỏa ra nhiệt độ trầm ổn.
Cậu hơi nghẹn lại, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào, hồi lâu mới khô khan thốt ra hai chữ:
"Cảm ơn."
Hàng mi khẽ cụp xuống, cậu có chút luống cuống nghĩ, sao tối nay Bạc Thính Uyên lại nhìn mình sâu đến vậy? Chẳng lẽ uống nhiều rồi?
Cánh mũi khẽ động, Ôn Từ Thư hít nhẹ một cái, nhưng không còn ngửi thấy chút mùi rượu nào sót lại.
Ngón tay Bạc Thính Uyên vuốt nhẹ mái tóc dài đang buông xuống của cậu, chậm rãi vuốt về phía bờ vai mảnh khảnh.
"Đêm nay mấy người bạn tụ họp, tiễn một người bạn đi xa, bọn họ uống hơi nhiều."
Giọng nói trầm thấp gợi cảm hòa cùng hơi thở nóng ấm khiến ánh mắt Ôn Từ Thư đang dừng trên vai hắn khẽ lay động.
Sao hắn biết cậu đang nghĩ đến chuyện hắn uống rượu?
Ôn Từ Thư nghĩ lại, thấy hắn hiếm hoi lắm mới chịu mở miệng giải thích, mình nhất định không thể để hắn mất hứng, bèn nhẹ gật đầu, ôn tồn nói:
"Ừm, sức khỏe của anh cũng..."
Cậu suýt cắn phải đầu lưỡi, vội sửa lời, nói năng lộn xộn:
"Ý em là, tuy sức khỏe anh rất tốt, nhưng cũng không thể vừa thức khuya vừa uống rượu như thế. Dù sao... dù sao Nhất Minh vẫn còn nhỏ, mới chín tuổi thôi, không thể... không phải, ý em là..."
Cậu bị chính mình làm cho rối tung lên, hoảng hốt ngẩng mặt, đối diện đôi mắt gần trong gang tấc kia.
Lại là ánh nhìn ấy, lặng lẽ mà chăm chú nhìn cậu.
Nếu không phải cặp kính không gọng kia lúc nào cũng hắt lên ánh sáng lạnh lẽo, Ôn Từ Thư gần như sẽ cho rằng hắn đang nhìn mình chăm chú như thể cố ý dụ dỗ cậu phạm lỗi.
Những ngón tay thon dài vô thức siết chặt mép chăn, cậu không chịu nổi nữa, lại cụp mi xuống:
"Em không có ý đó. Em chỉ mong anh khỏe mạnh. Chúng ta... chúng ta có thể cùng nhìn Nhất Minh trưởng thành, thậm chí kết hôn."
Đây là lần đầu tiên Bạc Thính Uyên nghe cậu nói như vậy, cũng chính là điều hắn vẫn luôn nghĩ trong lòng.
Bàn tay đang định đặt lên bờ vai mỏng của Ôn Từ Thư chợt khựng lại, vì hắn thấy cậu bỗng chăm chú nhìn về phía cổ mình.
Ánh mắt Ôn Từ Thư mang theo chút tò mò, dừng ở phần cổ áo ngủ hơi hé mở, nơi thấp thoáng lộ ra một sợi dây chuyền.
Dây xích bạch kim được giấu rất kỹ.
Hoặc nói đúng hơn là Bạc Thính Uyên lúc nào cũng mặc áo ngủ chỉnh tề đến mức trước đây Ôn Từ Thư chưa từng để ý hắn còn đeo dây chuyền.
Sợi dây buông tự nhiên, phía dưới hẳn còn treo một mặt dây nào đó.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Ôn Từ Thư lại nhớ đến chiếc nhẫn cưới biến mất, theo bản năng đưa tay định vén cổ áo hắn ra để nhìn cho rõ.
Nhưng cổ tay vừa nhấc lên đã nóng ran, bị bàn tay to lớn của hắn giữ lấy.
Ôn Từ Thư hoàn hồn, lúc này mới ý thức được mình đang làm gì.
Không phải sẽ bị hiểu lầm là định lột đồ hắn chứ?
"À..."
Bạc Thính Uyên rất tự nhiên nắm cổ tay cậu, đặt tay cậu trở lại trong chăn, rồi lùi về sau, kéo chăn đắp ngay ngắn cho cậu:
"Ngủ sớm đi."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, người câm này thật ra vẫn biết nói đấy chứ, ví dụ như chuyện uống rượu vừa rồi.
Chắc là phải đợi người khác hỏi mới chịu đáp?
Cậu tựa vào gối, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã đứng dậy chuẩn bị về phòng, đi thẳng vào vấn đề:
"Anh có thấy chiếc nhẫn cưới của em không?"
Nói xong, cậu rõ ràng thấy trên tròng kính của Bạc Thính Uyên lóe lên một điểm sáng rất khẽ.
Cậu chắc chắn hắn biết chiếc nhẫn đang ở đâu.
Đôi mắt phượng hơi nhếch lên đầy mong chờ, chờ hắn mở miệng.
"Không thấy."
Bạc Thính Uyên như thường lệ chỉnh lại chăn cho cậu, vẻ mặt bình thản:
"Tôi đi nghỉ đây. Ngủ ngon."
Ôn Từ Thư: Anh còn biết chọn lọc mà giả câm nữa hả?!
Nhưng khi bóng lưng cao lớn ấy bước về phía tấm bình phong, sắp đi vào căn phòng ngủ như vùng cấm kia, không hiểu sao cậu lại vội vàng nói thêm một câu:
"Lúc nãy em không phải chê anh có mùi rượu đâu."
Giọng nói nhẹ bẫng, mềm mại như lông tơ.
Tựa như một đám mây thả xuống mặt hồ một chiếc bóng tròn trịa.
"Ừ."
Bạc Thính Uyên khựng bước, đang định nán lại tận hưởng cảm giác mềm mại đáng yêu như mây ấy, thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng động khe khẽ.
"Cốc cốc~ cốc cốc~"
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, nhịp nhàng đầy tiết tấu.
Không cần đoán cũng biết là ai.
Bạc Thính Uyên quay lại mở cửa: "Nhất Minh?"
"Ba lớn!"
Bạc Nhất Minh cẩn thận bưng chiếc khay, trên đó đặt một bát thuốc nóng bằng sứ và một chén nhỏ nước mật ong hoa quế.
Cậu bé chầm chậm bước vào phòng.
Ngoài hành lang là Chung dì đi theo phía sau.
Bà giải thích: "Đại thiếu gia, đây là canh an thần bác sĩ Lâm dặn phải sắc trước khi đi, nói là uống trước lúc ngủ."
"Ừ." Bạc Thính Uyên đáp.
Ôn Từ Thư ngồi dậy: "Cảm ơn bảo bối Minh Minh, nhưng sao con vẫn chưa ngủ?"
Bạc Nhất Minh đặt khay lên tủ đầu giường cho chắc chắn, rồi nũng nịu nhào lên chân ba nhỏ, tựa vào lớp chăn.
"Ba nhỏ, con vui lắm. Mấy hôm nữa chúng ta lại được tham gia chương trình rồi nên con không ngủ được. Con mong mau đến thứ bảy quá."
Ôn Từ Thư bật cười, nghĩ bụng đứa nhỏ này chắc hẳn rất thích không khí náo nhiệt.
Bạc Thính Uyên nhớ đến chương trình mấy hôm nữa, khuôn mặt vốn đã nhàn nhạt lại càng trầm xuống, nhưng thoáng chốc lại dịu đi vì nụ cười trên mặt Ôn Từ Thư.
Bạc Nhất Minh quỳ thẳng người lên. Lúc ba nhỏ uống thuốc, cậu bé cẩn thận nâng tóc giúp cậu:
"Ba nhỏ, mau uống nước mật ong đi."
Thật ra thuốc đông y mang đến cho Ôn Từ Thư trước giờ chưa từng quá đắng.
Giờ nghĩ lại, chắc hẳn từ sớm đã có người dặn dò bác sĩ Lâm, mỗi thang thuốc đều cố ý thêm vài vị thảo dược không xung khắc để làm dịu bớt vị đắng gắt.
Ôn Từ Thư nghĩ, có lẽ trước đây mình đúng là hồ đồ nên mới chẳng nhìn ra.
Nghĩ vậy, cậu cũng không thể trách Bạc Thính Uyên đã giấu mình quá nhiều.
Cậu nhấp một ngụm nước mật ong hoa quế, ngậm trên đầu lưỡi vài giây rồi mới nuốt xuống.
Khóe mắt Ôn Từ Thư thoáng thấy Bạc Thính Uyên vẫn còn đứng trong phòng, bèn nói với cậu nhóc:
"Thuốc của ba nhỏ không đắng đến vậy đâu, lại còn có nước mật ong nên càng ngọt hơn, con không cần lo."
Đuôi mày Bạc Thính Uyên khẽ nhướng lên.
"Ừm."
Bạc Nhất Minh nghiêng người dựa lên đùi ba nhỏ, nghịch nghịch lọn tóc đen mềm mại, "Ba nhỏ, con muốn tối nay cũng được ngủ cùng ba như lúc ở trong chương trình."
Dù sao cũng mới chín tuổi, lúc làm nũng vẫn đáng yêu vô cùng.
Cậu nhóc lén liếc ba lớn một cái, không đợi hắn lên tiếng đã xoay người ôm lấy eo ba nhỏ, lắc lắc làm nũng:
"Ba nhỏ, được không mà!"
Mái tóc dài sau vai Ôn Từ Thư theo động tác mà từng lọn buông xuống, dưới ánh đèn ánh lên vẻ mượt mà óng ả.
"Được~"
Bạc Thính Uyên cũng không nói gì, chỉ dặn một câu:
"Nhất Minh, đừng đè lên ba nhỏ."
"Vâng!"
Bạc Nhất Minh vui vẻ tựa vào lòng ba nhỏ, ra sức làm nũng, ríu rít kể chuyện trồng khoai tây, lại đầy mong chờ chuyện nảy mầm:
"Ước gì sáng mai tỉnh dậy là thấy nó nảy mầm luôn! Ba nhỏ, ba từng thấy khoai tây nảy mầm chưa?"
"Ừm..." Ôn Từ Thư nghiêm túc suy nghĩ, "Hình như chưa. Nhưng ba biết khoai tây nảy mầm thì không ăn được, có độc."
"Woa, ba nhỏ giỏi quá."
Sau khi khép tấm bình phong lại, Bạc Thính Uyên vô thức đứng yên tại chỗ, không lập tức rời đi.
Tiếng hai cha con cười khẽ nói chuyện vọng sang, ấm áp mà rạng rỡ.
Ôn Từ Thư liếc nhìn tấm bình phong, mơ hồ thấy thấp thoáng một bóng người phía dưới.
Cậu chợt nghĩ, có lẽ việc chia phòng ngủ không phải để ngăn cách cậu, mà là Bạc Thính Uyên tự nhốt mình trong "vùng cấm" ấy.
Nhưng hôm nay hắn đã chủ động nói thêm vài câu.
Dù sao cũng là dấu hiệu tốt.
Ôn Từ Thư ôm vai cậu nhóc:
"Rồi, ba đi rửa mặt đánh răng, lát nữa chúng ta ngủ nhé."
Bạc Nhất Minh theo động tác của cậu mà ngồi dậy:
"Ba nhỏ, để con kể truyện cổ tích cho ba nghe nhé? Bằng tiếng Pháp."
"Được thôi. Hồi trước bà ngoại con rất thích kể truyện cổ tích tiếng Pháp cho ba nghe, nghe buồn ngủ cực kỳ."
Giọng Ôn Từ Thư mang theo ý cười, vọng vào phòng tắm.
Rồi cậu chợt nhớ ra một chuyện khác, đứng ở cửa quay đầu nhìn con trai.
"À đúng rồi, Nhất Minh, chuyện sinh nhật ông nội con, con nói với ba lớn chưa?"
"Rồi ạ."
Bạc Nhất Minh ôm chiếc gối mềm, ngoan ngoãn gật đầu:
"Ba lớn nói đã chuẩn bị quà cho con mang qua rồi. Ba lớn không đi. Ba nhỏ, ba đi cùng con được không?"
Từ lúc bắt đầu nhớ chuyện, năm nào đến sinh nhật ông nội, cậu bé cũng đi một mình.
Dù nhóc có thể gánh vác trách nhiệm của một "đại diện nhỏ trong nhà", nhưng nhóc vẫn muốn có ba ba đi cùng.
"Vậy à."
Ôn Từ Thư liếc nhìn tấm bình phong một cái.
Chuyện giữa Bạc Thính Uyên và cha hắn cũng là một mớ rối ren.
Nói chính xác hơn, có rất nhiều chuyện quá khứ mà Ôn Từ Thư vẫn chưa từng hiểu rõ.
Có lẽ từ ông nội của Nhất Minh, cậu sẽ biết thêm đôi điều về Bạc Thính Uyên?
Cậu gật đầu đồng ý:
"Vậy ba đi cùng con."
"Hay quá!"
Bạc Nhất Minh vui đến nhảy nhót:
"Nếu ông nội thấy ba nhỏ, chắc chắn sẽ vui lắm, lại còn đàn piano rồi kéo người ta nhảy múa nữa."
Mỗi lần đến Tết hay dịp lễ, hễ vui lên là ông nội lại ngồi đàn piano, còn kéo cậu xoay vòng nhảy múa.
Hoàn toàn không giống kiểu người Trung Quốc kín đáo mà nhóc vẫn nghĩ, ngược lại giống một người Pháp nhiệt tình và phóng khoáng hơn.
Đánh răng rửa mặt xong, trên đường trở về giường, Ôn Từ Thư nghĩ bụng: chuyện đi dự tiệc sinh nhật, tốt nhất mai nên báo với Bạc Thính Uyên một tiếng, không biết hắn sẽ phản ứng thế nào.
Cậu nằm xuống, nói với con trai:
"Rồi nào, ba nghe con kể truyện cổ tích tiếng Pháp đi."
Bạc Nhất Minh cẩn thận kéo chăn đắp ngay ngắn. Hơi ấm cùng mùi hương dịu nhẹ khiến cậu bé thấy dễ chịu và bình yên.
Cậu nhóc ngồi dựa nghiêm chỉnh, nghiêng đầu cố nhớ lại câu chuyện cổ tích tiếng Pháp từng học thuộc:
"Ừm..."
Ba phút sau:
"Ừm..."
Không phải nhóc đột nhiên quên tiếng Pháp, chủ yếu là cậu không biết kể chuyện.
Ôn Từ Thư nhắm mắt, khóe môi không nhịn được cong lên.
Bạc Nhất Minh nói: "Ba nhỏ, hay là mình ngủ thôi. Không thì ba lớn nhất định lại nói con không ngoan rồi xách con ra ngoài mất."
Ôn Từ Thư bật cười đến cong người, ôm lấy cục cưng to xác đáng yêu vào lòng.
"Được rồi, ngủ đi, Minh Minh ngốc."
Bạc Nhất Minh tắt đèn, lẩm bẩm ôm lấy cánh tay ba nhỏ:
"Ba nhỏ, đừng nói con như vậy trước mặt người khác được không?"
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, nhóc con này còn biết sĩ diện ghê, chắc chắn là di truyền từ ba lớn nó.
"Biết rồi. Có người ngoài thì con là bảo bối Minh Minh của ba."
Bạc Nhất Minh đêm nay hạnh phúc đến mức như muốn nổi bong bóng.
Cách một tấm bình phong là phòng ngủ bên kia.
Bạc Thính Uyên tựa trên giường, ánh mắt lặng lẽ dừng trên dòng chữ "Về nhà sớm nhé" trên màn hình điện thoại.
Ngón tay hắn khẽ nâng lên, xuyên qua lớp áo ngủ chạm vào mặt dây chuyền trước ngực.