Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 14: Tình cảm... tốt đến vậy luôn à?

Trước Tiếp

Bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết kiểu "tuổi trẻ không biết trời cao đất dày" của Bạc Nhất Minh có thật sự khơi dậy chí khí nơi Chu Húc hay không, Ôn Từ Thư không thể biết rõ.

Nhưng với tư cách phụ huynh, cậu lại rơi vào một vòng suy nghĩ mới.

Sau khi các khách mời cố gắng khôi phục lại nông trại như ban đầu, tập đầu tiên của [ Nhóc con là siêu nhân ]  cũng chính thức khép lại.

Lúc trở về phòng thu dọn hành lý, Ôn Từ Thư bỗng thấy con trai không biết lôi từ đâu ra một cái túi rồi nhét vào vali.

"Nhất Minh, cái gì thế?"

Bạc Nhất Minh ủ rũ đáp:

"Con lấy ít đồ kỷ niệm mang về thôi."

Ôn Từ Thư còn chưa kịp đưa tay ra đã thấy trong túi là mấy củ khoai tây nhỏ vẫn còn dính bùn.

Cậu nhóc đang ỉu xìu như chú chó con bị mắng, lúc này lại đáng yêu ngoài ý muốn.

Bạc Nhất Minh căng thẳng hỏi:

"Ba nhỏ sẽ không bắt con đem trả lại chứ?"

"Ừm, chắc là được mang về mà."

Ôn Từ Thư nhận lấy, cẩn thận nhét vào khe trống trong vali.

"Nếu tổ chương trình hỏi thì ba sẽ nói giúp con."

"Dạ!"

Bạc Nhất Minh lập tức vui vẻ, nghiêng đầu tựa lên vai ba nhỏ. Ánh mắt cậu khẽ lóe lên, như vừa nghĩ ra chuyện gì đó.

 

[ Nhóc Minh à, yên tâm đi, tổ chương trình không keo kiệt tới mức đó đâu! ]

[ Tôi còn tưởng báu vật gì, hóa ra là mấy củ khoai... thôi được, cũng chỉ có cậu mới coi cái này là đồ lưu niệm. ]

[ Ôi trời, vợ đừng chiều con quá như vậy chứ! Chiều riết nó leo lên đầu ngồi luôn đó. ]

[ Là cậu ghen thôi, hừ hừ~ ]

 

Đợi đến khi ba chiếc vali đều đã nhét đầy quần áo và đồ dùng, hai cha con chuẩn bị ra cửa thì mới đồng thời cảm thấy có gì đó không đúng.

Cả hai nhìn nhau.

Rồi tiếp tục nhìn nhau vài giây.

Ôn Từ Thư hỏi:

"Nhất Minh, con có quên gì không?"

"Không có mà. Còn ba nhỏ?"

Bạc Nhất Minh còn quay đầu nhìn lại căn phòng một lượt.

Mấy món đồ vệ sinh cá nhân cậu đã gom hết bỏ vào túi rác, mà túi rác giờ đang cầm trong tay.

Không hề có sơ hở, quả là hoàn hảo.

"Vậy đi thôi."

Ôn Từ Thư thả lỏng mỉm cười, khép cửa lại, cùng con trai đẩy vali rời khỏi phòng.

 

[ Ơ khoan khoan, bộ đồ ngủ bốn món thoải mái thế kia hai người không mang à? ]

[ Nãy giờ kiểu gì mà nhét đầy được tận ba cái vali vậy? ]

[ Vợ rất "cẩn thận" phân riêng quần áo đã mặc và chưa mặc vào hai vali khác nhau, nhưng lại "vô ý" quên ép gọn quần áo, thành ra vali cứ thế đầy ú ụ. ]

[ Mang gương mặt lạnh lùng thông minh thế kia mà hóa ra lại là người sống mơ hồ sao? Vợ ơi, với khả năng tự lo sinh hoạt này, anh thật sự rất cần em đó! ]

[ Tổ chương trình có nên nhắc một tiếng không nhỉ? Hình như vợ với nhóc Minh thật sự quên sạch chuyện đó rồi... ]

[ Tự dưng muốn đi nhặt hời ghê *lén lút chui vào ổ chăn còn vương mùi cơ thể của vợ* ]

[ Ơ? Đừng nói chứ, cậu nói thế làm tôi cũng muốn đi... cho tôi theo với! ]

-

Giữa sân.

Các khách mời đều đã thu dọn hành lý xong, chuẩn bị cùng nhau rời đi.

Tiểu Thất mím môi, Nhung Nhung cũng cụp mắt xuống.

Chỉ có Tinh Tinh vẫn giữ nguyên vẻ mặt như lúc vừa đến hôm qua.

Mấy người lớn dỗ dành một hồi cũng chẳng có tác dụng. Nhung Nhung buồn bã níu vạt áo mẹ, lén lau đôi mắt đỏ hoe.

Ôn Từ Thư dịu dàng an ủi:

"Tuần sau chúng ta lại chơi cùng nhau mà, Nhung Nhung đừng buồn nha."

Bạc Nhất Minh cúi xuống, lục trong túi áo khoác ra một củ khoai tây được bọc bằng khăn giấy lúc ăn cơm, nhét vào tay Nhung Nhung.

Cô bé đang sụt sịt lập tức tròn mắt ngạc nhiên.

Bạc Nhất Minh nói như lẽ đương nhiên:

"Đây là đồ kỷ niệm của tụi mình đó. Cầm cái này là ổn ngay thôi."

Nói xong, nhóc quay sang, lại móc từ túi bên kia và túi quần ra thêm mấy củ khoai, chia y hệt cho Tinh Tinh và Tiểu Thất.

"Tiểu Thất là em út nên được củ to nhất."

"Còn Tinh Tinh thì lấy củ đầu mèo này đi."

Bạc Nhất Minh giơ củ khoai lắc lắc trước mặt cậu bé.

"Siêu đáng yêu đúng không? Giống em y chang!"

Tinh Tinh: ==

Cậu giơ tay nhận lấy củ khoai tròn vo, quả thật phía trên có hai cái mắt khoai nom như đôi mắt.

"Rõ ràng là đầu chó."

 

[ Khó trách nhóc Minh cứ bảo mình đáng yêu, là đáng yêu thật đó!!!!]

[ Nhất Minh làm anh trai tốt quá, xem mà lòng chị ấm hẳn lên. ]

 

Ôn Từ Thư im lặng một lúc rồi hỏi:

"Nhất Minh, có phải con lấy hơi nhiều rồi không?"

Bạc Nhất Minh cười hì hì, nhảy tới sát bên ba nhỏ:

"Là ba nhỏ nói mà, nếu tổ chương trình hỏi thì ba nhỏ nói giúp con!"

Ôn Từ Thư: Rất tốt. Rất, rất tốt.

Có Bạc Nhất Minh ở đây, nhóc quá giỏi khuấy động bầu không khí nên không khí chia tay cũng bớt nặng nề đi hẳn.

Nhóc vừa đẩy vali vừa nhảy chân sáo:

"Tuần sau tụi mình lại cùng nhau đi chơi nữa mà!"

Sở Hàm nói:

"Hình như chưa chắc là quay lại đây đâu."

"Oa, vậy càng tuyệt!"

Bạc Nhất Minh càng phấn khởi hơn.

"Mẹ của Tinh Tinh, vậy dì biết tuần sau tụi mình đi đâu chơi không?"

Sở Hàm lắc đầu:

"Dì cũng không biết."

 

[ Ơ? Địa điểm phát sóng mới à? Bắt đầu nhá hàng rồi đó hả?]

[ Lúc mọi người làm nhiệm vụ khôi phục nông trại là tôi đã đoán tuần sau không quay lại đây rồi. ]

[ Sao không ai nhắc chuyện bộ đồ ngủ bốn món vậy? Sốt ruột chết mất. ]

[ Bộ đồ ngủ bốn món: hú hú, tụi tui tự do rồi~ ]

 

Mọi người cùng đi bộ ra cổng lớn của nông trại, đợi đếm ngược mở cửa để rời đi.

Bạc Nhất Minh giục Tinh Tinh:

"Nhớ gọi điện cho anh đó, biết chưa?"

Tinh Tinh không lên tiếng.

Ôn Từ Thư xoa nhẹ đầu cậu bé:

"Nhất Minh à, có khi Tinh Tinh cũng bận mà?"

Tinh Tinh ngẩng mặt lên:

"Chú ơi, cháu không bận."

Ôn Từ Thư sững lại, nhận ra mình hiểu sai ý, liền cười:

"À... vậy thì tốt."

Bạc Nhất Minh lập tức kiêu ngạo hất cằm:

" Ba nhỏ thấy chưa? Tinh Tinh thích con lắm đó."

Ôn Từ Thư nhớ tới cốt truyện trong nguyên tác, đôi mắt phượng khẽ nheo lại.

Quan hệ giữa mấy nhân vật này hình như càng lúc càng rối rồi.

Nửa phút sau, cổng nông trại mở ra, các cameraman vác máy xuất hiện.

PD của tổ chương trình nhắc nhở:

"Mọi người nhớ chào tạm biệt khán giả nhé, hẹn gặp lại ở tập sau~"

Trên màn hình livestream, khán giả có thể thấy rõ từng cặp khách mời tay trong tay bước ngang qua trước ống kính.

Đến lượt Ôn Từ Thư, Bạc Nhất Minh bỗng nhón chân chắn ngang máy quay, nghiêm túc nói:

"Mọi người nhớ phải thích cháu nha, nhớ bình chọn cho cháu đó. Có vậy cháu mới debut được!"

Ôn Từ Thư: "..."

Phía trước lập tức vang lên tiếng cười của khách mời lẫn nhân viên.

 

[ Nhóc con kia! Cậu che mất ba nhỏ, vợ của tôi rồi! Tức chết đi được, đây là cảnh cuối cùng đó aaaa ]

[ Nhóc Minh!! Cậu chín tuổi rồi đó, hiểu chuyện chút đi! ]

[ Chương trình này có mục bình chọn nào đâu hả trời? ]

[ Ha ha ha ha, tôi đang ôm hũ sữa chua cười suýt sặc chết đây này. ]

-

Xe của công ty đến đón ba vị khách mời minh tinh cùng xe riêng của gia đình họ đều đỗ ở một khu vực khác.

Mọi người không tiện đứng lại trò chuyện, nhưng ai nấy đều không hẹn mà cùng chú ý đến chiếc RV siêu sang và chiếc sedan màu đen bên cạnh.

Trong một chiếc xe khác là trợ lý và tài xế của Chu Húc.

Tài xế tò mò hỏi:

"Đó là xe của tổ chương trình à?"

Trợ lý lắc đầu:

"Lúc nãy tôi hỏi rồi, người bên tổ chương trình bảo đó là xe của gia đình Nhất Minh. Hình như từ hôm qua đã đỗ ở đó, không rời đi."

Tài xế kinh ngạc:

"Đợi suốt cả đêm?"

Trợ lý gật đầu:

"Tôi thấy bé Nhất Minh với ba của bé chắc gia thế rất khủng. Nhưng hai người đó thoải mái thật, chẳng hề có vẻ gì là ra dáng nhà giàu cả."

Trong giới giải trí bây giờ, mấy kẻ vừa có tí tiền đã lên mặt kiêu căng không ít. Trái lại, kiểu nhà giàu càng kín tiếng lại càng hiếm, nên càng khiến người khác bất ngờ.

Tài xế bật cười:

"Vậy mà nhóc Nhất Minh còn bảo khán giả bình chọn cho mình. Cứ để người nhà đẩy debut luôn là được mà. Nhóc này... buồn cười thật."

Trợ lý nhớ tới màn phát biểu hùng hồn của Bạc Nhất Minh với Chu Húc hồi chiều. Khi ấy vẻ mặt Chu Húc thoáng có chút phức tạp.

"Cũng không biết anh Húc có nghe lọt tai không."

Tài xế im lặng.

Hai năm nay Chu Húc quá trầm lắng.

Không thể nào chỉ vì mấy câu của một đứa trẻ mà thay đổi được.

Nhưng lỡ như thì sao?

Ai cũng giữ trong lòng một tia mong đợi xa vời.

Đúng lúc tài xế đang thất thần, trợ lý bỗng đập mạnh vào vai anh, làm anh giật bắn.

"Mau nhìn kìa! Đó có phải ba lớn của bé Nhất Minh không?!"

Tài xế lập tức ngẩng cổ nhìn ra.

Qua hàng cây xanh, anh thấy một người đàn ông cao lớn mặc vest đen, đeo khẩu trang đen.

Phần khuôn mặt lộ ra trên khẩu trang có đôi mày rậm, hốc mắt sâu, khí chất uy nghiêm lạnh lùng, rõ ràng là phong thái của người đứng ở vị trí cao.

Khi Ôn Từ Thư với vóc dáng thon dài bước chậm về phía đó, người đàn ông kia cũng tiến về phía cậu, ánh mắt chăm chú dừng trên gương mặt cậu thật lâu.

Hai người chênh lệch cả chiều cao lẫn vóc dáng, khí chất lại hoàn toàn đối lập, khiến người ta chỉ nhìn một cái đã không khỏi muốn nhìn thêm cho rõ.

Phía sau Ôn Từ Thư, Bạc Nhất Minh vừa đi vừa nhảy chân sáo.

Phía sau nữa là vệ sĩ và trợ lý đang đẩy hành lý.

Bên ngoài chiếc RV, ngoài người đàn ông ấy còn có vài người không rõ thân phận, tất cả đều tươi cười đón tiếp.

Tài xế tặc lưỡi:

"Lắm người ra đón vậy sao?"

Vừa dứt lời, cả hai lập tức chứng kiến một cảnh tượng ngoài dự liệu.

Người đàn ông cao lớn đeo khẩu trang vừa đến gần đã cúi xuống, vòng tay bế ngang Ôn Từ Thư lên, xoay người bước thẳng lên chiếc RV sang trọng.

Động tác nhẹ nhàng trôi chảy, rõ ràng đã làm rất quen.

Những người xung quanh cũng chẳng ai lộ vẻ ngạc nhiên, chứng tỏ cảnh này đã thấy đến mức thành bình thường.

Kể cả Bạc Nhất Minh cũng chỉ tung tăng nhảy lên xe như không có chuyện gì.

Trợ lý quay sang nhìn tài xế.

"Cậu thấy rồi chứ?"

Tài xế vẫn chưa dám tin:

"Tôi... tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Tình cảm... tốt đến vậy luôn à?"

-

Bên trong xe.

Ôn Từ Thư được bế thẳng vào hàng ghế sau. Tay cậu bị Bạc Thính Uyên nắm lấy, theo động tác hắn ngồi xuống mà đặt lên tay vịn giữa hai ghế.

Bàn tay Bạc Thính Uyên to rộng, lòng bàn tay dày và ấm.

Nhưng thứ khiến Ôn Từ Thư để ý hơn cả lại là chiếc nhẫn trơn đan xen vàng bạc trên ngón áp út thon dài của hắn.

Có lẽ vì đã đeo quá nhiều năm, dưới dấu vết thời gian, chiếc nhẫn ấy mang một vẻ trầm ổn và ôn nhu kín đáo.

Đây là lần đầu tiên Ôn Từ Thư nghiêm túc nhìn ngắm chiếc nhẫn ấy.

... Còn nhẫn cưới của cậu đâu?

Vì sao cậu hoàn toàn không có chút ấn tượng nào?

Đầu ngón tay Ôn Từ Thư khẽ động, ngay sau đó lại bị siết chặt hơn. Nhiệt độ khi hai lòng bàn tay áp vào nhau khiến cậu thoáng ngẩn người.

Phía trước, Bạc Nhất Minh đang ríu rít kể cho quản gia Từ nghe chuyện ở tổ chương trình. Giọng nói không chói tai mà rộn ràng náo nhiệt.

Thế nhưng phía sau, bầu không khí giữa hai người lại yên tĩnh đến mức có phần khác thường.

Ôn Từ Thư khẽ liếc nhìn gương mặt nghiêng của hắn.

Sao giờ lại chẳng nói gì?

Tối qua nhắn tin trên điện thoại chẳng phải còn rất biết cách nói chuyện sao?

Bạc Thính Uyên chú ý tới vẻ mặt cậu, thấp giọng hỏi:

"Có phải mệt lắm không? Về nhà nghỉ ngơi một lát đi."

Không khác gì thường ngày.

Chính là kiểu bạn đời hoàn hảo, lúc nào cũng chu đáo quan tâm nửa kia.

Ôn Từ Thư hơi nghiêng mặt, nhìn đôi mắt sâu như mặt hồ xanh sau tròng kính của hắn.

"Anh..."

Giọng cậu rất khẽ, nhẹ như gió đêm, dường như chính cậu cũng chưa nghĩ ra phải nói gì.

Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn gương mặt mềm mại của cậu, nhìn đôi mắt phượng hơi cong kia, chủ động nghiêng người lại gần thêm một chút.

Đúng lúc ấy, Bạc Nhất Minh ở hàng ghế trước bỗng thò đầu ra:

"Ba lớn!"

"Ừ?"

Bạc Thính Uyên hơi nhíu mày, đáp một tiếng trầm thấp rồi ngả lưng lại ghế.

Ôn Từ Thư mơ hồ nghe ra chút bực bội vì bị cắt ngang trong âm thanh ngắn gọn ấy. Cậu lại thấy mình chột dạ một cách kỳ quái, vội quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bạc Nhất Minh chống người lên lưng ghế, nhìn hai ba ở hàng sau, bỗng làm nũng:

"Ba lớn, quản gia Từ nói ba mời đầu bếp Trần tới nhà làm ngỗng quay đó."

Bạc Thính Uyên đáp:

"Ừ. Vậy ngồi yên vào, sắp lái xe về nhà rồi."

Ôn Từ Thư đang định nhìn con trai thì bàn tay đang đặt bên trong bỗng bị một bàn tay khác đầy mạnh mẽ đẩy ra, ngay sau đó, những ngón tay ấy chậm rãi chen vào giữa các kẽ tay cậu, mười ngón đan chặt lấy nhau.

Bên tai cậu là giọng nói nghiêm túc của Bạc Thính Uyên đang trò chuyện cùng con, nhưng nơi làn da mẫn cảm giữa các ngón tay lại bị da thịt và chiếc nhẫn của hắn cọ xát qua, khiến trong lòng cậu bất chợt dâng lên một cảm giác khác lạ.

"Tuyệt quá!"

Bạc Nhất Minh vui vẻ ngồi phịch xuống ghế, "Về nhà ăn vịt quay thôi nào ~"

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt nhìn người bên cạnh. Cậu dường như đang chăm chú ngắm nhìn phong cảnh ngoài xe, đường nét bên cổ trắng ngần gợi cảm, vài sợi tóc lơ thơ điểm xuyết làm ẩn hiện một nốt ruồi nhỏ nơi cần cổ.

Tầm mắt hắn dừng lại trên nốt ruồi ấy hồi lâu, cuối cùng, hắn nâng tay phải, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào làn da mịn màng như lụa.

"Hửm?" Ôn Từ Thư cảm nhận được đầu ngón tay hắn lướt qua da thịt mình, vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai.

Cậu vừa quay đầu lại, ánh mắt liền đâm sầm vào đáy mắt hắn. Khi bị đôi mắt xanh lục như đá quý ấy nhìn chăm chú, Ôn Từ Thư luôn nảy sinh một loại ảo giác mãnh liệt rằng mình sắp lún sâu vào đó, đến mức hơi thở cũng dần ngưng trệ.

Bạc Thính Uyên chuyển tầm mắt, dừng lại nơi giữa mày hơi mang vẻ mệt mỏi của cậu, nhàn nhạt lên tiếng: "Ngủ một giấc đi đã."

Trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Từ Thư lại một lần nữa hạ xuống, cậu đáp một câu không mặn không nhạt: "Ừm."

Nói xong, cậu nhắm mắt lại, nhưng lòng vẫn thấy hơi hậm hực nên không nhịn được mà rụt tay lại một chút.

Kết quả, tay phải của cậu bị kéo thẳng qua đặt lên đùi Bạc Thính Uyên. Ôn Từ Thư cảm nhận được ngón tay cái của người đàn ông cứ vân vê qua lại trên mu bàn tay mình, đầy thân mật và ái muội.

Cậu bỗng nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng mà mình suýt chút nữa đã quên mất. Theo thiết lập của nguyên tác, Bạc Thính Uyên có bệnh kín.

Căn bệnh này cho đến tận khi Ôn Từ Thư qua đời vẫn không hề hay biết, ngay cả Bạc Nhất Minh cũng chẳng rõ.

Trong lòng Ôn Từ Thư lúc này ngổn ngang những cảm xúc khó tả, rốt cuộc đó là căn bệnh kín gì?

Trước Tiếp