Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Ừm, ba nhỏ của con vẫn chưa dậy."
Bạc Thính Uyên đang đứng ngoài ban công vào sáng sớm, đón nhận cuộc gọi quấy rầy lúc bình minh của cậu con trai nhỏ.
Bạc Nhất Minh cũng chẳng thèm bận tâm đến ba lớn, cứ tự lo chính mình mà tíu tít chia sẻ về món trứng cuộn vừa mới được ăn, rồi lại đem toàn bộ lịch trình ngày hôm nay kể ra một lượt.
Cậu nhóc và Tinh Tinh dậy sớm, bất thình lình lại muốn đi chơi vòng quay mặt trời, thế nên ba của Tinh Tinh sẽ lái xe đưa hai đứa nhỏ đi.
Bạc Thính Uyên tựa người vào lan can, kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại lên tiếng đáp lời con trai.
Chờ đến khi giọng điệu nhảy nhót, hoạt bát kia tạm dừng lại, hắn mới bảo: "Đi đến công viên giải trí nào thế? Để ba sắp xếp vệ sĩ qua đó."
Bạc Nhất Minh đọc tên của công viên giải trí ra, rồi vội vàng nài nỉ: "Chỉ cần một chú vệ sĩ đi theo thôi có được không ạ? Con hứa là sẽ không chạy nhảy lung tung đâu, nhất định sẽ luôn ở cùng một chỗ với Tinh Tinh, con ngoan lắm á."
"Được rồi."
Bạc Thính Uyên đáp ứng nhóc con, rồi gọi: "Nhất Minh."
"Dạ."
Bạc Nhất Minh nghe thấy hắn gọi tên mình, giọng điệu liền trở nên vô cùng ngoan ngoãn, "Ba lớn muốn dặn dò gì con ạ?"
Ánh mắt Bạc Thính Uyên hướng về phía vườn hoa dưới lầu: "Lúc đi chơi nhớ chụp vài tấm ảnh, để lúc về nhà cho ba và ba nhỏ của con xem."
Bạc Nhất Minh còn cứ tưởng ba lớn định nói chuyện gì nghiêm túc lắm cơ.
Nhóc con bật ra tiếng cười giòn tan: "Vâng ạ ~ Thế lát nữa ba nhỏ tỉnh dậy, ba lớn nhớ hôn hôn thay con nhé, nụ hôn buổi sáng ạ!"
"Ba biết rồi."
Đôi lông mày rậm của Bạc Thính Uyên giãn ra, thần sắc vô cùng vui vẻ, "Cúp máy đây."
"Con chào ba lớn ạ ~" Bạc Nhất Minh nhẹ nhàng chào tạm biệt rồi ngắt kết nối.
Bạc Thính Uyên gọi điện thoại cho quản gia Từ, bảo ông sắp xếp tài xế và vệ sĩ trong nhà lên đường qua đó trước để hỗ trợ chiếu ứng.
Sau khi dặn dò xong, hắn khựng lại một chút rồi bổ sung thêm: "Họ đi đến công viên giải trí, nên cứ bảo vệ sĩ mặc trang phục thường ngày thoải mái, tùy ý thôi."
Quản gia Từ hiểu ngay dụng ý của đại thiếu gia, liền bảo sẽ đi sắp xếp ngay lập tức.
Kết thúc cuộc gọi, Bạc Thính Uyên quay trở lại phòng ngủ, tầm mắt vô tình dừng lại trên từng cử động của Ôn Từ Thư, khiến bước chân hắn không khỏi khựng lại một nhịp.
Trên chiếc giường lớn, Ôn Từ Thư đang nằm nghiêng người, mái tóc dài đen nhánh xõa tung ra, hai cánh tay thon dài đang chậm rãi kéo chiếc gối đầu của Bạc Thính Uyên ôm chặt vào lòng, góc nghiêng gương mặt áp vào mặt gối mềm mại rồi khẽ cọ cọ.
Bạc Thính Uyên chăm chú quan sát chuỗi động tác này của cậu, trông nó có vẻ vô cùng quen thuộc và thuận tay, rõ ràng là hành động mà cậu thường xuyên làm sau mỗi lần hắn rời khỏi giường.
Hắn bước lên phía trước, vươn tay về phía Ôn Từ Thư, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt mở mái tóc đen đang che khuất nửa khuôn mặt, lộ ra dung nhan tuấn tú đẹp tựa mỹ nhân trong tranh.
"Ưm ~" Cảm nhận được động tác nhỏ này, Ôn Từ Thư khẽ nỉ non một tiếng, càng ôm chặt chiếc gối mềm hơn rồi vùi mặt vào sâu thêm chút nữa.
Bạc Thính Uyên quan sát phản ứng của cậu, trông như thể đang hít hà mùi hương còn vương lại trên gối - thứ mùi hương tự nhiên tỏa ra từ chính cơ thể hắn.
Nghĩ đến đây, hắn cúi người ôm chặt lấy Ôn Từ Thư, lần đầu tiên cố ý muốn đánh thức cậu dậy bằng cách này.
Hắn rải những nụ hôn dọc theo vành tai, cằm, rồi hôn miết lên môi, cho đến khi dễ dàng cạy mở được đôi môi đang mím nhẹ.
"Ưm... Ơ?" Ôn Từ Thư mơ màng dùng chút sức đẩy ra, định quay mặt vùi vào gối, nhưng chiếc gối đã bị người kia rút mất.
Đôi mắt cậu mở ra trong một khoảnh khắc, bắt gặp đôi mắt màu xanh lục đang đong đầy d*c v*ng nguy hiểm của Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư ngẩn người ra một chốc, bấy giờ mới phản ứng lại được là hôm nay Bạc Thính Uyên không phải đi làm, thế nhưng cơn buồn ngủ vẫn chưa tan, cậu lại tự nhiên nhắm tịt đôi mắt còn ngái ngủ vào.
Bạc Thính Uyên hôn lên thái dương cậu, ghé sát tai hỏi: "Em ôm gối của tôi làm gì thế?"
Ôn Từ Thư cảm thấy ngứa ngáy, nhắm mắt lầm bầm: "Cái gì cơ? Làm gì có..."
Bạc Thính Uyên không ngờ cậu lại mở mắt nói dối dửng dưng như thế, rõ ràng nửa chiếc gối vẫn còn đang bị kẹp dưới khuỷu tay cậu, hắn liền kéo kéo thử.
Ôn Từ Thư theo bản năng siết chặt lại rồi mới chịu buông ra, cậu xoay người sang hướng khác áp mặt vào chiếc gối của chính mình, giọng điệu khàn khàn ngái ngủ oán trách: "Bạc Thính Uyên, đừng phá em nữa mà."
Bạc Thính Uyên giữ lấy bả vai cậu, lật cậu nằm thẳng lại rồi áp người lên hôn tới tấp.
Khoảng thời gian gần đây hai người ngày nào cũng quấn quýt ngọt ngào bên nhau, Ôn Từ Thư không tự chủ được mà ngửa cổ lên phối hợp với nụ hôn có phần ngang ngược của hắn, bờ môi bật ra tiếng hừ nhẹ mang chút bất mãn.
Nửa phút sau, môi Bạc Thính Uyên áp vào chiếc cằm trơn nhẵn của cậu, thì thầm: "Được rồi, em ngủ tiếp đi. Để tôi tự làm."
Trong bộ não chưa tỉnh ngủ của Ôn Từ Thư bấy giờ chỉ là một mảnh mơ hồ, cậu thuận miệng vô thức đáp theo một câu: "Ừm... Anh tự làm đi."
Nghe thấy lời nỉ non vô thức này của cậu, lại nhìn chằm chằm vào đôi môi mọng nước đang hơi ửng hồng kia, Bạc Thính Uyên thực sự chỉ muốn cúi xuống hôn thêm vạn lần nữa.
Tuy nhiên, hắn không tiếp tục hôn Ôn Từ Thư nữa, mà chỉ ôn nhu cởi từng chiếc cúc áo ngủ ra, dùng lòng bàn tay chậm rãi cảm nhận làn da cậu.
Da thịt đắm chìm trong ánh nắng ban mai trắng ngần, toát lên thứ ánh sáng thanh nhuận, dịu dàng. Trên làn da thỉnh thoảng điểm xuyết một hai nốt ruồi duyên nhỏ, trông lại càng thêm phần câu dẫn.
Lòng bàn tay hắn lần theo những đường cong phập phồng, chậm rãi xoa vê n*n b*p.
Mặc dù ý thức của Ôn Từ Thư không được tỉnh táo cho lắm, nhưng khi lòng bàn tay cùng những vết chai thô ráp không nặng không nhẹ m*n tr*n trên làn da mềm mại, cậu vẫn có thể cảm nhận được lực độ và nhiệt độ này giống như đang sưởi ấm toàn bộ cơ thể lẫn trái tim mình vậy.
Cậu thực sự cảm thấy vô cùng dễ chịu, bản năng bắt đầu phối hợp với bàn tay to rộng, mạnh mẽ của Bạc Thính Uyên, lúc thì hơi ưỡn ngực, lúc lại hơi cong bờ eo thon lên.
Bàn tay hắn xoa dần xuống dưới eo, lướt qua sợi dây chun co giãn của chiếc quần ngủ mềm mại, trượt vào khoảng không giữa những đường cong phập phồng.
Ôn Từ Thư khẽ mím môi một cái rồi lại thả lỏng ra.
Bạc Thính Uyên áp sát môi mình lên, v**t v* làn môi cậu, hắn cũng nhắm mắt lại để dụng tâm cảm nhận từng cái chạm nơi đầu ngón tay đi qua.
Trong cơn mơ màng, Ôn Từ Thư hơi cử động hai đầu gối, tựa như muốn khép chặt lại nhưng rồi vì không có lực nên lại buông lơi mở ra.
Sau vài lần như thế, hai chân cậu bị chân của Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng đè lại, đành phải chuyển thành cọ qua cọ lại vào chân hắn.
Bàn tay hắn trượt dần xuống dưới, nắm chặt lấy cặp chân thon dài.
Bạc Thính Uyên chỉ cần hơi dùng lực một chút là đã có thể cảm nhận được da thịt đầy đặn, mềm mại khẽ tràn ra qua các kẽ ngón tay dài.
Hắn vừa chăm chú quan sát từng phản ứng nhỏ của Ôn Từ Thư để điều chỉnh lực độ, vừa lặp đi lặp lại việc xoa bóp nắn vuốt nhiều lần.
Động tác của hắn rất mực nhẹ nhàng nên Ôn Từ Thư không hề cảm thấy đau đớn.
Chỉ đến khi có đ** l*** **t *t, ấm nóng l**m m*t miết nhẹ lên, cậu mới có chút phản ứng rõ rệt, nơi cuống họng bật ra tiếng hừ nhẹ đầy ám muội.
Một lát sau, Bạc Thính Uyên ôm lấy cậu đặt nằm sấp lên trên người mình, rồi với tay điều chỉnh lại độ dốc của chiếc đệm giường.
Ôn Từ Thư cùng lúc cảm nhận được sự thay đổi của chiếc giường và cả biến hóa từ chính cơ thể hắn, cậu khẽ mở đôi mắt mông lung: "Ưm?"
Bạc Thính Uyên cúi đầu hôn cậu: "Không có gì đâu, em ngủ tiếp đi."
Giọng nói của hắn khàn đặc đến đáng sợ.
Chờ đến khi hắn ôn nhu tiến vào, Ôn Từ Thư trong trạng thái ý thức không tỉnh táo cứ thế dính chặt vào lồng ngực hắn mà bất an cựa quậy, vặn vẹo thân mình.
Bạc Thính Uyên lập tức giữ chặt lấy phần hông eo của cậu: "Để tôi làm, em đừng nhúc nhích."
Ôn Từ Thư chỉ là có chút chưa thích ứng kịp nên cơ thể mới đưa ra phản ứng theo bản năng, vừa nghe thấy giọng điệu trấn an của hắn thì liền ngoan ngoãn an tĩnh trở lại.
Có điều sự c*ng tr**ng từ sâu bên trong cơ thể làm sao cũng không cách nào xua tan đi được, cậu cứ thế không ngừng cọ cọ vào một bên má hắn, khó chịu nài nỉ: "Anh động... Động đi mà."
Bạc Thính Uyên ấn nhẹ vào lưng cậu, cảm nhận nhịp đập nơi lồng ngực một chút, rồi cọ mặt vào má cậu đáp lại: "Không động, cứ thế này ngủ một lát nhé."
"Hả?"
Hô hấp của Ôn Từ Thư thoáng có chút dồn dập, nhưng cậu đâu có ngờ tới việc hắn thật sự không chịu thực hiện bước tiếp theo.
Hai ống chân trơn láng dán sát vào tấm ga giường khẽ cựa quậy qua lại, mất vài phút cậu mới hoàn toàn thích ứng được với cái cảm giác lơ lửng, vi diệu nửa vời này.
Ánh mắt Bạc Thính Uyên tỉ mẩn họa lại từng đường nét mày ngài mắt phượng ngay trước mắt.
Đôi lông mày cậu hơi nhíu lại, cánh môi hé mở, cả người mềm nhũn ra hệt như một khối kem sữa trắng ngần, ngọt ngào, mê người đến mức khiến người ta chỉ muốn nếm thử một ngụm.
Hắn làm đúng như những gì mình vừa nói, không hề tiếp tục làm tới cùng, mà thực sự cứ thế ôm chặt lấy Ôn Từ Thư rồi chìm vào giấc ngủ.
-
Ước chừng qua hơn một giờ sau.
Ôn Từ Thư mới hoàn toàn tỉnh táo lại, bấy giờ cậu mới phát hiện ra bản thân đang bò ngồi trên người Bạc Thính Uyên bằng một tư thế vô cùng kỳ quái.
Nhờ có độ dốc của chiếc đệm giường được điều chỉnh từ trước nên cậu không hề cảm thấy mỏi mệt, có điều tình cảnh này thực sự là quá mức cảm thấy thẹn.
Cậu vừa mới cử động một chút thì Bạc Thính Uyên đã tỉnh giấc, chỉ là hắn không mở mắt ra ngay mà vẫn duy trì dáng vẻ như đang ngủ say.
Ôn Từ Thư thử tự mình ngồi dậy, kết quả là vừa mới nhích ra được một chút đã bị một bàn tay to lớn ấn ngược trở về.
Cậu phải mím chặt môi mới không phát ra những âm thanh kỳ quái, bèn dùng lực nhéo má Bạc Thính Uyên một cái: "Đồ b**n th**, mau buông em ra."
Bạc Thính Uyên thong thả ung dung xoa xoa đầu gối cậu: "Chân có bị mỏi không?"
Ôn Từ Thư chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi lồng ngực hắn, buồn bực hỏi: "Có chịu dậy hay không đây? Mấy giờ rồi? Còn không chịu dậy là dì Chung sẽ lên gọi tụi mình xuống ăn sáng bây giờ đấy."
Bạc Thính Uyên liếc mắt nhìn thời gian: "Còn nửa tiếng nữa."
Giờ gọi thức giấc của dì Chung là do chính Bạc Thính Uyên quy định, chủ yếu là vì hắn sợ Ôn Từ Thư ngủ quên rồi bỏ bữa sáng, gây ảnh hưởng đến dạ dày.
Ôn Từ Thư nài nỉ: "Nhưng mà... Em đói bụng rồi."
"Thật không?" Bạc Thính Uyên kéo chiếc chăn bông lên trùm kín đầu hai người, tạo ra một không gian nhỏ tư mật và tối tăm, chóp mũi hắn khẽ cọ cọ vào má cậu, thấp giọng hỏi, "Vậy thì em nhanh lên một chút nhé?"
"Ơ? Phải là anh nhanh lên một chút mới đúng chứ!"
Ôn Từ Thư tức giận đến mức vươn tay bóp cổ hắn, ai dè hắn lại thuận thế ngửa đầu ra sau để lòng bàn tay cậu dán sát vào da thịt mình hơn.
Bạc Thính Uyên cố tình ngẩng cổ, để phần hầu kết cọ sát vào lòng bàn tay cậu.
Trong không gian tối mờ được chăn bông che chắn, đôi mắt hắn chuyển sang tông màu xanh lục thẫm, khi nheo lại trông cực kỳ gợi cảm.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ trong lòng: Thôi kệ đi, trước khi ăn sáng thì cứ gặm tạm Bạc Thính Uyên hai cái cho đỡ thèm vậy.
Có lẽ do bị chăn trùm kín nên gương mặt cậu đã đỏ ửng lên, giọng điệu tràn ngập vẻ ám muội bảo: "Hé môi ra một chút đi."
Bạc Thính Uyên đăm đăm nhìn cậu, không lập tức làm theo ngay.
Ôn Từ Thư nhanh nhảu cúi đầu hôn một chụt lên hầu kết hắn, thúc giục: "Nhanh lên nào."
Bạc Thính Uyên bấy giờ mới vòng tay ôm chặt lấy eo sau của cậu, khẽ hé mở bờ môi.
Ôn Từ Thư chỉ cần nhìn một cái thôi cũng đủ cảm thấy cả người khô nóng.
Cậu thầm nghĩ người đàn ông này ngày thường lúc nào cũng bày ra bộ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, kính mắt vừa đeo lên một cái là ánh mắt liền trở nên sắc bén lạ thường, ai nhìn vào cũng tưởng bản thân đang nợ hắn mấy trăm tỷ không bằng.
Ấy thế mà cứ vào những lúc thế này, hắn lại gợi cảm đến mức quá thể đáng...
Bạc Thính Uyên dõi theo đôi mắt đen lánh, trơn nhẵn của cậu đang chậm rãi nhen nhóm lên một đốm lửa nhỏ, cứ thế thiêu đốt âm ỉ, phỏng chừng chính cậu cũng chẳng nhận ra bản thân đã bị hắn làm cho gân tê cốt mềm từ lúc nào.
Hắn hỏi: "Chỉ bắt tôi làm thế này thôi sao?"
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Đó chẳng qua là do em không có kinh nghiệm, không nghĩ ra được mấy cái trò chơi chiêu trò hoa mỹ gì thôi chứ bộ!
"Thế thì anh, anh --"
Cậu chợt nhớ đến một ý nghĩ vừa lóe lên trước đó, có chút ngượng ngùng bảo, "Anh th* d*c hai tiếng cho em nghe thử xem nào."
"Không biết." Bạc Thính Uyên dứt khoát từ chối.
"Làm sao mà không biết được chứ, hai hôm trước anh rõ ràng liền..."
Ôn Từ Thư mím môi, trong đầu lập tức tái hiện lại những hình ảnh nóng bỏng khi hai người quấn lấy nhau ở phòng để quần áo vào ban đêm hai ngày trước.
-
Nghĩ đến cái đêm hôm đó, quả thực là một buổi sinh hoạt ban đêm quá mức phong phú và k*ch th*ch.
Ôn Từ Thư nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, một đầu ngón tay lướt nhẹ từ xương quai xanh xuống đến trước ngực, vừa điểm điểm chọc chọc vừa tỏ ra vẻ đã thấu tỏ mọi điều: "Ồ ~ Hóa ra anh chỉ có ở phòng để quần áo mới có thể đặc biệt hưng phấn thôi đúng không?"
Bạc Thính Uyên cũng chẳng buồn phản bác, thản nhiên vặn lại: "Em chẳng phải cũng thế sao? Cứ một hai phải đối diện với gươ --"
Ôn Từ Thư vội vàng đưa tay bịt chặt môi hắn lại, không cho hắn có cơ hội nói tiếp.
Được rồi, thừa nhận là cậu cứ một hai phải đứng đối diện với chiếc gương lớn, kết quả là tự làm cho bản thân tim đập nhanh đến mức sắp loạn nhịp.
Lúc ấy Bạc Thính Uyên muốn bế cậu rời đi, nhưng cậu lại bướng bỉnh không chịu, cứ cọ tới cọ lui trì hoãn mất rõ lâu thời gian.
Ôn Từ Thư còn lên tiếng thúc giục hắn: "Nhanh lên chút đi mà ~ Anh biết cách làm mà đúng không ~"
Bạc Thính Uyên trượt bàn tay lên tấm lưng trần của cậu, ấn mạnh cậu vào lòng ngực mình: "Em th* d*c trước một tiếng cho tôi nghe thử xem nào."
Ôn Từ Thư gục mặt vào hõm vai hắn, phát ra một tiếng "Ưm ~" thật thấp thật khẽ, ngay lập tức liền cảm nhận được phản ứng mãnh liệt của người đàn ông bên trên.
Tiếp sau đó, Bạc Thính Uyên nghiêng mặt qua, môi dán sát vào tai cậu, dùng cả bàn tay bao trọn lấy vành tai ngoài của cậu rồi bắt đầu từng tiếng, từng tiếng thở gấp trầm đục.
Trong lúc hai cơ thể quấn quýt nồng nhiệt, hòa cùng chất giọng gợi cảm đến nghẹt thở kia của hắn, Ôn Từ Thư khẽ há miệng th* d*c, muốn phát ra âm thanh nhưng lại hưng phấn đến mức giống như bị bóp nghẹt nơi cuống họng.
Cơ thể cậu cứ thế căng cứng rồi lại thả lỏng ra, hai tay ôm chặt lấy hông eo hắn, vô thức cuốn theo nhịp điệu mà khẽ th* d*c khó nhịn.
Thế rồi, tiếng thở gấp của Bạc Thính Uyên đột ngột im bặt, hắn nhìn chằm chằm vào mắt anh, trong ánh mắt cất giấu nụ cười đầy vẻ trêu chọc.
Ôn Từ Thư: "..."
Quá đáng thật sự luôn đấy!
"Thích nghe lắm sao?"
Ôn Từ Thư hờn dỗi: "Làm gì có, em chỉ nghe đại khái thế thôi."
Bạc Thính Uyên hôn lên môi cậu, thủ thỉ: "Nếu không thích nghe thì sau này tôi liền..."
Ôn Từ Thư đành phải dẹp bỏ hết thảy sự cảm thấy thẹn sang một bên, vội vàng khai thật: "Thích nghe chết đi được ấy, em thích nghe nhất là tiếng anh th* d*c luôn!"
Bạc Thính Uyên bấm nút điều chỉnh cho chiếc đệm giường hạ xuống trở lại trạng thái bằng phẳng ban đầu, hỏi tiếp: "Thế sao? Còn yêu tôi ở điểm nào nữa?"
Ôn Từ Thư nhịn không được bật cười khúc khích: "Yêu nhất là cái thói không chịu cho em xuống giường của anh đấy."
Dứt lời, bờ môi cậu đã hoàn toàn bị phong tỏa bởi những nụ hôn nồng cháy, dồn dập và kín kẽ không một kẽ hở từ người đàn ông bên trên.