Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 108: Dám chê ba lớn già dặn

Trước Tiếp

Mấy ngày sau.

Khi Ôn Từ Thư đi xuống lầu thì vừa vặn nhìn thấy bác Từ đang ôm hai chiếc hộp quà lớn bước vào phòng khách.

"Quản gia Từ? Sao hôm nay chú đã quay lại rồi ạ?"

Ông cười đáp: "Vâng, tôi vừa đến đại trạch từ sáng sớm."

Quản gia quan sát kỹ sắc mặt của tiên sinh, nhận thấy dường như tinh thần cậu còn tốt hơn cả ngày mình rời đi, nên trong lòng càng thêm yên tâm.

Hai ngày nay ở nhà, ông vẫn thường xuyên gọi điện thoại về nhà lớn, cũng là vì muốn đặc biệt hỏi han quan tâm đến cậu một câu.

Ôn Từ Thư bước nhanh hơn hai bước tiến lại gần: "Sao chú không ở lại nhà chơi thêm mấy ngày nữa ạ?"

Quản gia Từ mời cậu ngồi xuống ghế sofa rồi giải thích: "Lo liệu xong việc là không còn chuyện gì cần đến tôi nữa rồi. Vừa vặn tiểu thiếu gia cũng sắp khai giảng, tôi nghĩ mình vẫn nên sớm ngày trở về nhà thì tốt hơn."

Ông đặt hai chiếc hộp trong tay xuống trước mặt cậu, "Đây là đồng phục học kỳ mới do nhà trường vừa mới gửi tới."

Mấy thứ này vào những năm trước đều được chuyển thẳng vào phòng của Bạc Nhất Minh, Ôn Từ Thư chưa từng tự tay chạm qua bao giờ.

Nhìn vài chiếc hộp xếp chồng lên nhau, hiển nhiên là có đến mấy bộ.

Cậu có chút tò mò, nhưng vì không muốn làm nhóc con mất đi niềm vui tự tay bóc hộp, nên cậu chỉ rút tấm thiệp chúc mừng của nhà trường đặt ở phía trên cùng ra xem.

Nội dung thiệp viết bằng hai ngôn ngữ Trung - Anh, đại ý là chào mừng học sinh quay trở lại trường học, đồng thời gửi tới những lời chúc tốt đẹp nhất.

Ôn Từ Thư ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy bản thân có thể chuẩn bị trước cho nhóc con một món quà nhân dịp khai giảng.

Cậu đang định mở miệng, nhìn vào gương mặt thân thuộc của ông quản gia liền dặn dò: "Chú Từ, hôm nay chú không có việc gì bận thì cứ đi nghỉ ngơi trước đi ạ."

Vừa vặn có một dì giúp việc đi ngang qua, Ôn Từ Thư bèn nhờ dì ấy hỗ trợ sắp xếp tài xế để chuẩn bị ra ngoài.

"Đến trung tâm thương mại nhé dì."

Dì giúp việc gật gật đầu rồi nhanh chóng đi làm ngay.

Quản gia Từ lên tiếng: "Tôi không mệt đâu. Tiên sinh ra cửa lần này thì cứ bố trí thêm hai người bảo vệ đi cùng nhé."

Ôn Từ Thư suy nghĩ một chút rồi không từ chối.

Chờ sau khi quản gia rời đi, cậu xách mấy chiếc hộp đựng quần áo trên bàn trà đi vào thang máy để lên phòng ngủ của Bạc Nhất Minh.

Ôn Từ Thư đặt các hộp đồ lên bục gỗ trong phòng thay đồ.

Cậu mở tủ quần áo của nhóc con ra, chăm chú ngắm nghía một hồi rồi dự định sẽ sắm sửa thêm cho nhóc con một ít quần áo mới.

-

Đến lúc Bạc Nhất Minh về tới nhà, nhóc con liền phát hiện ra ba nhỏ không có ở nhà.

"Ba nhỏ đi đâu rồi ạ?"

Nhóc con sáng ngày ra vừa đi tham gia hoạt động đạp xe dã ngoại do các bạn cùng lớp tổ chức, bấy giờ đang hùng hục chạy bay về nhà, gương mặt vẫn còn nóng đến mức đỏ bừng lên, "Sao đi đâu mà không dắt con theo cùng thế ạ?"

Quản gia Từ liền nói: "Tiên sinh cũng có công chuyện riêng của mình chứ."

Trước khi đi, tiên sinh đã đặc biệt dặn dò kỹ lưỡng là đừng để lộ chuyện cậu đi trung tâm thương mại.

"Thế nhỡ ba nhỏ ở bên ngoài xảy ra chuyện gì không khỏe thì làm sao bây giờ ạ?"

Bạc Nhất Minh đón lấy ly nước ấm từ tay dì giúp việc, ngửa đầu uống một ngụm thật lớn, "Ba lớn của con đâu rồi ạ?"

Quản gia giải thích rằng đi cùng tiên sinh còn có hai người bảo vệ nữa.

"Thiếu gia nhỏ, con mau đi tắm rửa một cái rồi thay quần áo đi đã, đổ nhiều mồ hôi thế này dễ bị cảm lạnh lắm đấy."

Ông nhắc đến chuyện bộ đồng phục học kỳ mới của nhà trường vừa gửi tới, vốn dĩ là muốn mượn chuyện này để dời đi sự chú ý của nhóc con.

Thế nhưng Bạc Nhất Minh vẫn cứ tay chọc chọc vào chiếc đồng hồ thông minh, gọi điện thẳng cho ba nhỏ.

Cuộc gọi vừa được kết nối một cái là nhóc con đã lẩm bẩm oán trách, hỏi anh tại sao ra ngoài mà không chịu dắt mình theo cùng.

Ôn Từ Thư vặn hỏi lại: "Nhóc ngốc, chẳng lẽ ba không được có chút không gian riêng để làm việc của mình à?"

Bạc Nhất Minh chu chu miệng: "Thì con có thể ngồi đợi ở chỗ ba nhỏ làm việc mà ạ." Chất giọng nhỏ nhẹ nghe qua thật chẳng biết phải dùng từ gì để diễn tả hết sự tủi thân.

Quản gia Từ vừa nghe qua là hiểu ngay vấn đề, tám phần mười là thằng bé đang nghĩ mình vừa bỏ lỡ một cơ hội tốt để được đi chơi cùng tiên sinh rồi.

Ôn Từ Thư khẽ bật cười: "Thế thì ba thật là phải cảm ơn tấm lòng hiếu thảo này của con quá cơ ~"

Bạc Nhất Minh vẫy tay chào ông quản gia một cái rồi rảo bước đi về phía cầu thang: "Ba nhỏ ơi, mấy giờ thì ba về nhà thế ạ? Con đến đó đón ba được không?"

-

Tại phòng nghỉ dành cho khách Vip của một gian hàng thương hiệu trong trung tâm thương mại.

Ôn Từ Thư bưng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, mỉm cười đánh trống lảng sang chuyện khác: "Sáng nay con đi đạp xe dã ngoại có vui không?"

"Cũng bình thường thôi ạ, thì cứ phải đạp xe suốt thôi mà."

Bạc Nhất Minh quả nhiên liền bị dời đi sự chú ý, nhóc con bắt đầu huyên thuyên kể về việc trong lúc đạp xe có hai bạn học không cẩn thận va quệt vào nhau, kết quả là bị trầy xước hết cả đầu gối.

"Thế con không bị sao chứ?" Ôn Từ Thư hỏi dồn một câu đầy quan tâm.

Đầu dây bên kia liền truyền đến chất giọng đầy tinh tướng khoe khoang của nhóc con.

"Dĩ nhiên là con không bị sao rồi ạ, con chính là vị thiếu gia nhỏ nhà họ Bạc sở hữu thiên phú vận động siêu cấp đỉnh cao mà!"

Khoe xong một tràng, nhóc con lại quay phắt về chủ đề cũ: "Rốt cuộc là ba đang ở đâu thế ạ! Ba nhỏ mà không chịu nói cho con biết, là con sẽ... con sẽ báo với ba lớn là ba bị mất tích luôn cho xem."

Ôn Từ Thư nhíu mày: "... Cái thằng nhóc này, chuyện đó mà cũng đem ra nói bậy nói bạ được à?"

Bạc Nhất Minh lý sự: "Thế bằng không... Con đi hỏi mấy chú tài xế nha? Mấy chú ấy kiểu gì chẳng biết ạ."

Ôn Từ Thư sợ nhóc con thật sự sẽ chạy đi nói lung tung với Bạc Thính Uyên, đành thỏa hiệp: "Được rồi được rồi, ba đang ở trung tâm thương mại. Biết rồi chứ hả, cái đồ đuôi nhỏ bám người này."

"Hì hì ~ Tại con quan tâm ba nhỏ mà ~"

Bạc Nhất Minh đắc ý ra mặt, "Thế ba đợi con tắm rửa một cái xong xuôi là con chạy qua liền nha."

Ôn Từ Thư đúng thật là bấy giờ vẫn chưa chọn xong quà khai giảng cho con, thế nên cậu liền gật đầu đồng ý.

Sau khi đặt điện thoại xuống, đôi mắt cậu liền dán vào chiếc khay nhung màu xanh ngọc bích đựng đầy các món phụ kiện trang sức dành cho nam giới đặt ngay trước mặt.

Những viên kim cương nhỏ đính trên các món phụ kiện chiết xạ ra những tia sáng lấp lánh, lạnh lùng.

Trong nguyên tác tiểu thuyết từng viết rằng, Bạc Nhất Minh vì không thể chịu đựng được việc bản thân không nhìn thấy nhân vật chính thụ, thế nên nhóc con mới lựa chọn phương thức cực đoan là giam cầm phi pháp đối phương.

Ôn Từ Thư nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động, lẩm bẩm tự nói một mình: "... Chẳng lẽ ngay từ bây giờ thằng bé đã có xu hướng đó rồi sao?"

Trong lúc vô tình giơ tay lên, cậu không cẩn thận làm đổ ly nước đặt trên bàn trà, hai phần ba số nước còn lại trong ly liền đổ tràn ra ngoài.

Cái tai nạn nhỏ bất ngờ này khiến cho hai nhân viên tư vấn bán hàng của thương hiệu gần như cùng lúc bật nảy người dậy, đồng thời vươn tay ra định giật lấy chiếc điện thoại của khách hàng để tránh bị dính nước.

Ôn Từ Thư vốn bẩm sinh đã thiếu tế bào vận động, cơ thể sau này lại có bệnh nên phản ứng của cậu từ trước đến nay đều không đủ nhanh nhạy.

Bởi vậy, chờ đến khi cậu chậm mất nửa nhịp định ra tay cứu vãn thì chiếc điện thoại đã sớm được nhân viên nhanh chóng cầm lên, ngược lại chỉ có chiếc khay đựng trang sức là bị bắn một ít nước vào.

Nhân viên bán hàng vội vàng ân cần hỏi han: "Ôn tiên sinh, thật xin lỗi ạ. Anh có bị giật mình không?"

Cậu ta vừa nói vừa cung kính đưa trả lại chiếc điện thoại.

Một người nhân viên khác thì nhanh nhẹn dọn dẹp, lau chùi lại hiện trường.

Ôn Từ Thư đưa tay đón lấy điện thoại: "Cảm ơn hai cậu."

Thấy nhân viên chuẩn bị bê khay trang sức đi, cậu liền lên tiếng bảo, "Mấy món trang sức trong chiếc khay này lát nữa gói lại hết giúp tôi nhé."

"Dạ?" Hai người nhân viên tư vấn bán hàng không ngờ tới chuyện này, bọn họ thảng thốt đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.

Hai giây sau, cả hai đồng thời nở nụ cười rạng rỡ.

"Dạ vâng vâng, chúng tôi xin chân thành cảm ơn Ôn tiên sinh ạ."

Vốn dĩ cả khay trang sức này đã là những món được Ôn Từ Thư chọn lọc qua một lượt và cảm thấy khá vừa mắt.

Cho dù không tìm được món nào thực sự thích hợp nhất để làm quà kỷ niệm tròn mười năm ngày cưới, nhưng mua về để làm phụ kiện thay đổi hằng ngày thì vẫn rất hợp lý.

Nhân viên bán hàng lên tiếng gợi ý: "Ôn tiên sinh, khuy măng sét, kẹp cà vạt, ghim cài cà vạt hay ghim cài áo vest bên chúng tôi, ngoại trừ những chất liệu đặc thù bằng xà cừ ra thì các loại làm từ kim loại đều có thể khắc chữ lên được ạ, anh xem mình có nhu cầu không?"

Ôn Từ Thư liền quay sang nhìn cậu ta.

Người nhân viên tư vấn bán hàng thấy cậu đưa mắt nhìn về phía mình, liền nhịn không được mà vội vàng đứng thẳng lưng lên một cách vô cùng nghiêm chỉnh.

Lần trước, sau khi Ôn tiên sinh ghé qua trung tâm thương mại, nhân viên tư vấn bán hàng của mấy thương hiệu kia đã có vài lần nhắc đến cậu trong nhóm tán gẫu của nhân viên.

Bọn họ đều khen cậu là người vô cùng nhã nhặn, tử tế, hoàn toàn không hề tỏ vẻ ngôi sao hay lên mặt chút nào.

"Vừa rồi có phải tôi có chọn ra một cặp kẹp cổ áo hoàn toàn không có logo, bằng bạch kim nguyên chất đúng không?"

"Dạ đúng rồi ạ." Nhân viên tư vấn lập tức đi lấy cặp kẹp đó mang tới.

Ôn Từ Thư bảo: "Gói luôn cặp này lại giúp tôi nhé."

Trong lòng cậu vừa nảy ra một ý tưởng rất hay.

Thuở thiếu thời, cậu không được phép ra ngoài chơi đùa, những lúc đọc sách đến mức chán chường, cậu liền luyện chữ, học đàn, ngoài ra còn học lỏm được chút da lông của bộ môn khắc ấn chương.

Hôm nay xem ra vừa vặn có đất dụng võ rồi.

Đến khi Bạc Nhất Minh tới nơi, nhóc con liền bị ba nhỏ ấn ngồi xuống ghế sofa, không cho phép nhúc nhích.

Nhân viên tư vấn sau khi dâng trà và bánh ngọt lên thì liền xin phép lui ra ngoài.

Trong phòng nghỉ VIP bấy giờ chỉ còn lại hai cha con.

Ôn Từ Thư giẫm chân lên tấm thảm mềm mại, cứ đi qua đi lại.

Đôi mắt màu hổ phách của Bạc Nhất Minh nương theo thân ảnh của ba nhỏ, hết đảo sang trái lại quét sang phải. "Ba nhỏ ơi? Ba làm sao thế ạ? Con qua đây chơi với ba, ba không vui sao ạ?"

Trong lòng Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Nhóc con đừng có lải nhải nữa, ba của con đang suy nghĩ chuyện đại sự đây này!

"Nhất Minh, mấy ngày nữa con phải đi học rồi, nếu ba có việc ra ngoài, con cũng muốn đòi đi theo bằng được à?"

Bạc Nhất Minh lập tức vặn hỏi lại: "Ủa ngày nào ba nhỏ cũng phải ra ngoài hết á? Bộ ba không thể đợi đến ngày con được nghỉ rồi mới ra ngoài hay sao ạ?"

Ôn Từ Thư: ...?

Cậu đứng định hình lại, hai tay đút hờ vào túi quần tây, đứng ở khoảng cách không xa không gần mà chăm chú nhìn chằm chằm vào cậu con trai.

"Nhất Minh, ngay cả ông nội bà nội của con cũng chẳng quản ba như thế đâu nhé. Ba là người có quyền muốn đi đâu thì...đi đó chứ."

Câu này nói được một nửa, cậu có chút chần chừ nhẹ, nhưng cuối cùng vẫn nói xong một cách trôi chảy.

Bạc Nhất Minh chẳng hề bị lung lay chút nào, nhóc con còn vươn tay bóc chiếc thìa ăn đồ ngọt dùng một lần ra, bưng một phần bánh kem nhỏ tinh xảo lên ăn.

Nhóc con đúng lý hợp tình mà nói: "Nhưng mà tại ba nhỏ sức khỏe không có tốt, một mình ra ngoài đường không có an toàn chút nào hết trơn á."

Ôn Từ Thư nheo mắt nhíu mày.

Hiện tại cậu bắt đầu nghi ngờ nhân vật thụ trong nguyên tác vốn dĩ sức khỏe cũng không tốt, ít nhất là dưới góc nhìn của Bạc Nhất Minh, đối phương có thể trạng yếu ớt nên nhóc con mới có tâm lý cần phải "bảo vệ toàn diện" như thế.

Cậu bước tiến lên phía trước, xoa xoa mái tóc của nhóc con: "Nhất Minh, ba biết là con quan tâm đến ba. Thế nhưng nếu như sức khỏe của ba cũng không đến nỗi nào, thì ngày thường con không cần phải quá mức nhọc lòng lo lắng như vậy đâu, được không con? Con nhìn ba lớn của con xem, tuy rằng ba lớn cũng rất quan tâm ba, nhưng có bao giờ gặng hỏi mấy chuyện này đâu chứ."

Bạc Nhất Minh cúi gằm mặt xuống, lầm bầm một câu trong họng.

Chẳng biết do nhóc con đang ngậm kem bơ trong miệng hay là cố ý, mà giọng điệu của nhóc con cứ lí nhí, hàm hồ, khiến Ôn Từ Thư nghe không rõ.

"Cái gì cơ?"

Ôn Từ Thư ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh, bấu nhẹ vào chiếc tai nhỏ của con, "Hửm? Nói lại lần nữa ba nghe xem nào."

Bạc Nhất Minh tống nốt phần bánh kem nhỏ còn lại vào miệng, hậm hực bảo: "ba lớn mới là người muốn ba nhỏ ngày nào cũng ở nhà nhất đấy ạ! Ba lớn còn muốn thế hơn cả con nhiều luôn á."

Ôn Từ Thư: "..."

Hóa ra tất cả đều là học theo ba lớn của nhóc con?

Bạc Nhất Minh thấy ba nhỏ bỗng dưng im lặng, bèn cầm một miếng bánh kem nhỏ khác đưa qua: "Ba nhỏ ơi? Ba giận con hả?"

"Không có."

Ôn Từ Thư đẩy tay con ra, thấp giọng bảo, "Con tự ăn đi."

Trước đây, cũng có vài lần cậu mơ hồ cảm nhận được Bạc Thính Uyên có vẻ rất muốn cậu ở lại trong nhà, nhưng cậu lại chẳng mấy để tâm, cũng chưa từng nghiêm túc nói chuyện qua.

Hơn nữa, kể từ khi biết Bạc Thính Uyên mắc chứng lo âu chia ly nhẹ, cậu lại càng không nghĩ ngợi nhiều theo hướng khác.

Giờ đây, một câu nói của chú khỉ nhỏ đã vạch trần tất cả, ngược lại như một lời nhắc nhở thức tỉnh cậu.

Ôn Từ Thư đưa mắt đầy dè chừng liếc nhìn chú khỉ nhỏ đang xử lý đến miếng bánh kem thứ ba: Ba lớn của con thì không đáng ngại, chứ con xem chừng là hơi bị nghiêm trọng rồi đấy.

"Ơ?" Bạc Nhất Minh cảm nhận được một ánh nhìn sắc lẹm.

Đầu gối nhóc con khẽ nhúc nhích, rụt rè hỏi: "Ba nhỏ ơi, sao ba lại lườm con bằng ánh mắt giống hệt ba lớn thế ạ?"

Người lớn thường bảo vợ chồng ở với nhau lâu ngày sẽ có tướng phu thê.

Bạc Nhất Minh cảm thấy hai người ba của mình đúng là càng ngày càng giống nhau, đặc biệt là ở vài nét thần sắc nhỏ nhặt cùng thói quen sinh hoạt.

Ôn Từ Thư vừa buồn cười vừa bực, véo nhẹ vào khuôn mặt nhỏ của con: "Con không chịu học điểm tốt nào từ ba lớn của con hết phỏng?" Nói xong, cậu liền đứng dậy.

"Điểm tốt gì cơ ạ?"

Bạc Nhất Minh vẫn còn nhai nhồm nhoàm trong miệng, hai má phồng lên, nhóc con buông chiếc thìa nhỏ xuống rồi lập tức đứng dậy bám đuôi ba nhỏ, "Con có học tiếng Pháp mà --"

Ôn Từ Thư bắt đầu tung ra làn sóng trêu chọc đầu tiên: "Ái chà, tiếng Pháp của con mà cũng cần phải học cơ à? Chẳng phải con mang sẵn trong gen rồi sao?"

Bạc Nhất Minh chu mỏ: "Hứ!"

"Thế sao tiếng Anh không chịu học hành cho hẳn hoi đi? Chẳng phải tiếng Anh của ba lớn con cũng rất đỉnh à?"

Bạc Nhất Minh trúng đạn phát thứ hai: "Hừ!"

Dẫu vậy, nhóc con vẫn nhớ tới bổn phận hiếu thảo, nhanh nhảu bước lên một bước để mở cửa cho ba nhỏ.

"Ngoan lắm ~"

Ôn Từ Thư xoa xoa mái tóc con, rồi choàng tay ôm lấy bả vai nhóc con cùng bước ra ngoài.

"Cả tiếng Trung cũng thế nữa. Ba lớn của con học mười năm, con học chín năm, tuy chỉ kém có một năm thôi nhưng con nói còn thua xa ba lớn đó nha."

"A a a!" Bạc Nhất Minh tức tối giậm chân.

Nhân viên tư vấn bán hàng đứng đợi ngoài cửa thấy cảnh này, ai nấy đều ngỡ vị thiếu gia nhỏ ngậm thìa vàng sinh ra của nhà họ Bạc sắp sửa nổi cáu với Ôn tiên sinh đến nơi, nào ngờ nhóc con vẫn chẳng thèm gạt cánh tay đang ôm vai mình của ba nhỏ ra.

Ôn Từ Thư khẽ gật đầu nói lời cảm ơn, rồi dắt nhóc con đi xuống lầu.

Vừa xuống đến tầng dưới, một nhân viên bán hàng đã xách sẵn mấy chiếc túi mua sắm bước tới.

Trước khi bàn giao đồ cho vệ sĩ, người này liền cùng Ôn tiên sinh kiểm tra lại danh mục hàng hóa một chút.

"Cặp kẹp cổ áo bằng bạch kim không khắc chữ được để riêng trong một chiếc túi nhỏ này ạ, để thuận tiện cho anh nếu có nhu cầu lấy ra dùng ngay."

"Được rồi, cảm ơn cậu."

Ôn Từ Thư đón lấy chiếc túi đựng trang sức nhỏ màu xanh Klein.

Cậu không ngờ nhân viên tư vấn của thương hiệu này lại chu đáo đến vậy.

Ngay giây tiếp theo, Bạc Nhất Minh đã một tay vớ lấy tất cả những chiếc túi còn lại, giọng điệu vừa trẻ con vừa tùy hứng: "Con không chịu đâu, trừ cái túi trong tay ba nhỏ ra thì tất cả đống này đều thuộc về con hết! Đây là tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho con vì vừa rồi bị ba đả kích đấy ạ! Một món quà cũng không thèm để lại cho ba lớn luôn!"

Nhóc con quay người bàn giao hết mọi thứ cho vệ sĩ, nghiêm nghị dặn dò: "Về đến nhà thì chuyển thẳng đống này vào phòng cháu nhé."

Mấy nhân viên bán hàng có mặt trong tiệm đều nhịn không được mà suýt bật cười vì sự đáng yêu của nhóc con.

Người bảo vệ đón lấy đống túi mua sắm, nhưng ánh mắt lại ngập tràn vẻ xin chỉ thị mà hướng về phía Ôn tiên sinh.

Ôn Từ Thư khẽ gật đầu, ra hiệu rằng cứ để cậu tự nói chuyện với nhóc con.

Cậu dắt nhóc con bước ra ngoài: "Bảo bối, mấy món đó ba đều chọn theo phong cách của ba lớn con đấy."

Cậu hạ thấp giọng xuống nhắc nhở, "Trông già dặn, đứng tuổi lắm nha ~"

"Ồ--"

Bạc Nhất Minh liền nhảy phắt ra một bước: "Ba nhỏ dám chê ba lớn già dặn nhé!" Nhóc con bắt đầu bấm nhoay nhoáy vào chiếc đồng hồ để gọi điện thoại, "Bây giờ con phải liên lạc với ba lớn để mách mới được!"

Ôn Từ Thư: 😑

 

Trước Tiếp