Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 106: Không ngắm nữa à

Trước Tiếp

Tại phòng tắm.

Bạc Thính Uyên đẩy chiếc ghế đựng đồ đến bên cạnh bồn tắm, khẽ giơ tay ra hiệu cho Ôn Từ Thư ngồi xuống.

Ôn Từ Thư thấy hắn thật sự nghiêm túc với chuyện này, bèn tùy ý tiện tay rút một tập thơ đặt trên giá sách mới chịu ngồi xuống ghế.

Bạc Thính Uyên vô cùng chu đáo, hắn quay sang điều chỉnh lại độ sáng của đèn trần, cho đến khi đạt được mức độ sáng tối thích hợp nhất để đọc sách.

Ôn Từ Thư nghe thấy những tiếng động rất khẽ khi hắn cởi bỏ áo sơ mi, gương mặt anh phẳng lặng không một chút gợn sóng, đôi mắt đen láy dán chặt vào những câu thơ tiếng Pháp trên trang sách, bày ra bộ dạng ngay ngắn chỉnh tề, mắt không nhìn lung tung.

Thế nhưng rốt cuộc là một chữ cậu cũng chẳng lọt vào đầu.

Chờ đến khi Bạc Thính Uyên cởi cúc chiếc áo sơ mi màu đen rồi xoay người đi, tầm mắt Ôn Từ Thư liền giống như chim bay lướt qua mặt hồ, nhanh chóng đảo qua bờ vai rộng cùng vòng eo thon thả của hắn.

Cũng không biết là do động tác giơ tay nhấc cánh tay của Bạc Thính Uyên, hay là do vóc dáng của hắn thực sự quá đỗi xuất sắc, mà những đường cong cơ bắp sau lưng trông vừa vặn, săn chắc chứ không hề thô kệch.

Đến khi hắn quay người lại, Ôn Từ Thư liền giả vờ thản nhiên bảo: "Ngồi cái ghế này mỏi lưng quá đi mất, em đi ra ngoài đây."

Bờ vai cậu lập tức bị bàn tay Bạc Thính Uyên đè lại, hắn còn thuận thế x** n*n cho anh vài cái.

"Để tôi đi lấy cái gối tựa vào đây cho em ngồi."

"Ừm."

Ôn Từ Thư khẽ nhướng mày nhìn cuốn sách trên tay, khóe miệng rướn lên cố nhịn cười.

Chờ đến khi hắn vừa bước ra ngoài, cậu liền nhanh chóng nâng cuốn sách lên che khuất nửa khuôn mặt dưới, mắt mày lặng lẽ quan sát bóng lưng của hắn.

Nào ngờ, gương kính và mặt tường trong phòng tắm đều có độ phản chiếu, hành động lén lút này của cậu lập tức lọt vào phần đuôi mắt của Bạc Thính Uyên.

Bạc Thính Uyên khẽ nở nụ cười nhạt, hắn đi ra phòng sinh hoạt chung cầm chiếc gối mềm vào rồi lót ra sau thắt lưng cho cậu.

"Dễ chịu hơn chưa?"

"Ừm ~ cũng tạm được."

Ôn Từ Thư khẽ nhúc nhích người, thích ứng với chiếc gối tựa căng đầy, hai tay nâng tập thơ, chậm rãi cất tiếng đọc thơ.

Phát âm tiếng Pháp của cậu có đôi chỗ còn hơi ngập ngừng, ngắt quãng, thế nhưng bù lại chất giọng của cậu lại thanh thanh, dịu mát, mang theo một phong thái rất riêng giống như các thi sĩ trẻ tuổi đang thổ lộ tình cảm.

Thanh âm này hòa lẫn với tiếng dòng nước đang chảy vào bồn tắm.

Bạc Thính Uyên cởi bỏ chiếc quần dài, sải bước đi vào trong bồn.

Ôn Từ Thư khẽ liếc mắt nhìn sang, đôi chân kia vô cùng thon dài, tầm mắt cậu cứ nương theo đó mà dịch chuyển từng chút một lên phía trên...

Cho đến khi cậu phát hiện Bạc Thính Uyên cứ đứng im bất động ở đó.

"Ờ thì..." Ôn Từ Thư giơ cuốn sách lên che kín mặt mình, "Bạc tổng tính đứng để ngâm bồn đấy à? Kiểu này trông mới mẻ ghê nhỉ?"

Cuốn sách ngay lập tức bị rút phắt ra, để lộ ra khuôn mặt đang đỏ ửng cùng đôi mắt trong trẻo nhưng đầy tuấn tú của cậu.

Ôn Từ Thư liền đảo mắt nhìn sang nơi khác, rồi vội vàng nhắm tịt mắt lại.

Kết quả, cằm cậu lại bị một bàn tay nhẹ nhàng nâng lên.

Cậu giơ tay đẩy đẩy hắn ra: "Ơ hay, anh ngâm bồn thì cứ ngâm đi chứ, động tay động chân muốn làm cái gì thế hả?"

Bạc Thính Uyên hỏi vặn lại: "Không ngắm nữa à?"

"Có cái gì mà ngắm cơ chứ, ngày nào chẳng nhìn, lại còn ngày nào cũng... sờ nữa."

Ôn Từ Thư cúi đầu lầm bầm, "Em có ham sờ đâu, thế mà có người cứ thích ép em phải sờ ấy chứ. Nhìn chán ngấy ra rồi, chẳng có gì thú vị cả."

Cậu tháo chiếc vòng tay bằng đốt trúc ở cổ tay ra, rồi dùng ngón tay gảy gảy từng hạt ra phía sau giống như đang lần tràng hạt vậy.

Bạc Thính Uyên ngồi xuống bồn tắm, ngửa cổ dựa vào chiếc gối kê đầu, hắn lật mở tập thơ ra, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ khi nghe cậu trêu chọc mình.

"Dễ dàng chán ngấy đến thế cơ à?"

"Chớ còn sao nữa."

Ôn Từ Thư bấy giờ mới lanh mồm lanh miệng hẳn lên, chủ yếu là vì nhìn thấy hắn đã ngồi trong bồn tắm, cũng không đến mức đột ngột đứng phắt dậy để bắt lấy mình, nên cậu mới mạnh miệng nói ra những lời vô cùng táo bạo: "Em đâu có giống như anh, ngày nào cứ hễ tóm được cơ hội là lại hết ôm rồi cấu lại nhéo người ta."

Cậu khẽ thở dài, tựa lưng vào chiếc gối mềm ở phía sau, đôi chân dài thả lỏng gác lên thành bồn tắm.

"Người ngoài mà không biết, còn tưởng anh là thầy xem tướng cốt, chuyên môn đi sờ xương nắn cốt để đoán vận mệnh cho người ta đấy chứ."

Nói xong, cậu lười biếng và phóng khoáng ngửa đầu ra sau, tự mình bật cười khúc khích, phảng phất như chính cậu cũng đang bị tài ăn nói tài tình của mình làm cho bái phục.

Bạc Thính Uyên khẽ nhướng mi liếc nhìn cậu, sâu trong đôi mắt màu xanh lục cất giấu một chút ý cười nhu hòa.

Bàn tay hắn đặt lên mắt cá chân cậu nhẹ nhàng x** n*n.

"Lại bắt đầu rồi đấy."

Ôn Từ Thư cười đến mức run cả người, mái tóc dài xõa tung trên bờ vai.

Bạc Thính Uyên đề nghị: "Vào đây ngâm chung đi."

Ôn Từ Thư ngửa mặt nhìn trần nhà, thẳng thừng từ chối: "Không thèm đâu, em chịu không nổi nhiệt của anh đâu."

"Ừm." Bạc Thính Uyên thu hồi ánh mắt, nhìn vào tập thơ đang cầm ở tay phải.

Trong không gian im lặng, bàn tay trái của hắn lại dọc theo bắp chân Ôn Từ Thư chậm rãi trượt lên trên, mu bàn tay đẩy cao ống quần cho đến khi chạm vào đầu gối của cậu.

Đầu ngón tay ấm áp cọ xát qua làn da hơi lạnh, mang đến từng đợt gợn sóng đầy ngứa ngáy.

Trong bầu không khí không một tiếng động, Ôn Từ Thư lặng lẽ ngắm nhìn bàn tay này.

Mu bàn tay rộng lớn, những đường gân xanh hơi gồ lên cùng các khớp xương rõ ràng, toát lên một vẻ quyến rũ khó tả.

Theo động tác trượt lên của bàn tay, Ôn Từ Thư hơi nheo hai mắt lại, nhịp thở cũng chậm dần.

Vừa về đến nhà là cậu đã thay bộ áo sơ mi quần tây mặc lúc đi ra ngoài, giờ phút này trên người cậu là chiếc quần mặc ở nhà rộng rãi, thế nên ống quần rất dễ dàng bị đẩy thẳng lên đến tận đùi.

Ngay vào lúc Ôn Từ Thư tưởng rằng hắn sắp sửa làm gì đó, thì bàn tay kia lại dọc theo đôi chân thon dài của cậu một lần nữa trượt xuống dưới.

Động tác m*n tr*n, xoa vuốt của Bạc Thính Uyên dịu dàng hệt như đang gảy những dây đàn hạc, khảy lên những giai điệu triền miên, quấn quýt ngay trong lòng Ôn Từ Thư.

Ôn Từ Thư hơi ngửa cổ ra sau một chút, ánh đèn trần có phần quá sáng làm tầm mắt cậu trở nên mơ hồ.

Bàn tay đang đặt trước người của cậu bỗng được hắn dắt qua, áp lên bờ môi của Bạc Thính Uyên.

Lòng bàn tay cậu đón nhận một nụ hôn nhẹ nhàng.

Đầu ngón tay cậu bèn chậm rãi dịch chuyển xuống phía dưới, nương theo phần cằm, bên cổ, xương quai xanh rồi lướt qua v*m ng*c rắn rỏi của hắn, cuối cùng hoàn toàn chìm vào trong làn nước.

Ngay khi vừa chạm trúng phải thứ gì đó, cậu lập tức rụt tay nâng lên, kéo theo một tiếng nước kêu rào rạt.

Hai người họ bất chợt bốn mắt nhìn nhau.

Ôn Từ Thư trợn to hai mắt, nhìn rõ mồn một tình cảnh ở dưới nước.

Lần này, Bạc Thính Uyên không nói thêm câu nào nữa mà trực tiếp đứng phắt dậy, đồng thời kéo cậu đứng lên cùng rồi cởi bỏ quần áo trên người.

Những giọt nước sũng ướt dọc theo hình thể trượt dài xuống dưới, rơi bõm vào bồn tắm, hệt như đang tấu lên một bản biến tấu khúc đan xen đầy t*nh d*c.

Bốn mắt nhìn nhau, hơi nước bốc lên như sương mù làm nhòe đi đôi mắt của cả hai người.

Ôn Từ Thư cứ ngỡ hắn sắp sửa hôn mình, bờ môi cậu khẽ mấp máy, nào ngờ lại thấy hắn chỉ là tháo chiếc vòng tay trên cổ tay mình ra đặt sang một bên, sau khi l*t s*ch quần áo của cậu xong liền ôm anh cùng ngồi vào trong bồn tắm.

Do không thả thêm viên tạo bọt bồn tắm nên làn nước trong suốt vắt, mọi thứ dưới nước đều có thể nhìn thấy rõ rành rành.

Ôn Từ Thư ngồi ở phía trước hắn, thầm nghĩ: Té ra hắn chỉ kéo mình vào để ngâm bồn tắm cùng thật đấy à?!

Bạc Thính Uyên x** n*n bờ vai tròn trịa của cậu.

Làn da mềm mại mịn màng ấy trông hệt như có thể mọng ra nước vậy. Hắn không nỡ dùng sức mạnh, chỉ cúi đầu áp môi lên làn da đang thấm đẫm nước.

Ôn Từ Thư khẽ rụt vai né tránh: "Không được hôn."

Bạc Thính Uyên choàng tay ôm lấy eo cậu kéo dựa sát vào v*m ng*c mình, lòng bàn tay từ eo trượt ngược lên trên, m*n tr*n qua v*m ng*c rồi lại dừng lại trên bờ môi anh.

"Ừm, em mệt rồi, tôi biết mà."

Ôn Từ Thư: "..."

Dám dùng chính lời nói của cậu để chặn họng cậu, đúng là quá đáng mà.

Bạc Thính Uyên vô cùng săn sóc lấy một chiếc khăn bông sạch, nhúng ướt nước rồi nhẹ nhàng lau chùi thân thể cho Ôn Từ Thư.

Thớ vải của khăn bông tuy mềm mại, nhưng cũng không tránh khỏi việc làm làn da cậu ửng hồng lên vì cọ xát.

Trông cậu lúc này hệt như một dải lụa bạch tuyết bị nhuốm một vệt son đỏ, khiến người ta không khỏi mê luyến.

Bạc Thính Uyên đặt một nụ hôn lên phía sau vành tai người, khàn giọng hỏi: "Tôi có thể tự mình động thủ được chưa?"

"..."

Ôn Từ Thư đầy thẹn thùng ngoảnh mặt đi chỗ khác, lầm bầm: "Anh... anh hỏi em làm gì chứ? Để biểu thị sự tôn trọng đấy à?"

Bạc Thính Uyên cười nhạt: "Ừ, tôn trọng em."

Ôn Từ Thư hứ nhẹ một tiếng từ mũi, nhưng trong lòng lại có chút muốn ngắm nhìn.

Cậu bỗng nhiên bám lấy thành bồn tắm, chống người đứng dậy rời khỏi lồng ngực hắn, di chuyển sang đầu bên kia của bồn tắm rồi tựa lưng vào đó, nửa cười nửa không nhìn hắn: "Thế thì anh bắt đầu đi xem nào."

Tuy rằng trong lòng đã có sự chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đôi mắt màu xanh lục của Bạc Thính Uyên cứ khóa chặt lấy cậu mà làm chuyện đó, Ôn Từ Thư vẫn cảm thấy một sức công kích vô cùng mãnh liệt ập đến ở cả hai phương diện sinh lý lẫn tâm lý.

Làn nước trong bồn tắm dường như cũng theo những nhịp sóng dập dềnh phập phồng mà trở nên nóng bỏng hơn, khiến nhiệt độ trên da thịt Ôn Từ Thư tức khắc tăng vọt.

Về mặt lý trí, cậu biết mình nên lịch sự dời tầm mắt đi nơi khác.

Thế nhưng đứng trước d*c v*ng, phán đoán xem có mấy ai còn giữ được lý trí cơ chứ.

Ôn Từ Thư cảm thấy cổ họng khô khốc đến mức bờ môi như muốn bốc khói, cậu đành phải cắn chặt lấy môi dưới của mình.

Phần da thịt hiển lộ trên mặt nước của cậu nóng hổi, trắng trẻo chuyển dần sang hồng hào, ngay cả hai gò má cũng bốc lên một vệt ửng hồng không bình thường.

Dáng vẻ đầy mê người này của cậu, ngược lại càng k*ch th*ch mạnh mẽ vào các giác quan cùng nội tâm của Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư vốn vô tình, thế nhưng cảnh tượng ấy lại chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu.

Không biết qua bao lâu, Bạc Thính Uyên ngửa đầu ra sau, lúc hắn cắn chặt răng, những đường gân xanh nơi cổ gồ lên rõ rệt, yết hầu thô to khẽ lăn lộn một cách đầy mạnh mẽ.

Từ sâu trong cổ họng hắn phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục đầy dồn nén.

Ôn Từ Thư cuối cùng vẫn không dám nhìn đến phút cuối cùng, cậu vội vàng nhắm tịt mắt lại, nhịp thở trở nên dồn dập ngắn ngủi.

"Không ngắm nữa à?"

Chất giọng Bạc Thính Uyên khàn đặc, hắn giơ tay vặn van xả để thay làn nước mới trong bồn tắm.

Ôn Từ Thư ngoảnh mặt đi chỗ khác, làu bàu nghẹn giọng: "Chẳng giải tỏa mệt mỏi được chút nào hết, mệt chết đi được."

Bạc Thính Uyên khẽ cười nhạt, hắn vớt anh vào lòng mình, đặt một nụ hôn lên bờ môi mềm mại đã bị cậu cắn chặt suốt bấy lâu nay.

"Em cứ ngồi im bất động, mệt cái gì chứ?"

"Mệt tim."

Ôn Từ Thư choàng tay ôm lấy bờ vai hắn, đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, "Anh chẳng thèm hôn em gì cả, chỉ biết lo cho mỗi bản thân mình thôi..."

Bạc Thính Uyên m*t mát bờ môi cậu, trêu: "Chẳng phải vừa nãy chính em bảo là không được hôn sao?"

"Ơ... Thế à?"

Tầm mắt Ôn Từ Thư né tránh đi nơi khác, nhưng ngay giây tiếp theo lại lập tức tỏ ra đúng lý hợp tình, "Làm gì có!"

Cậu ấu trĩ lấy tay chọc chọc vào má hắn, "Thế này đã tính là bù đắp chưa?"

Bạc Thính Uyên đợi nước trong bồn được thay xong xuôi, liền nhanh chóng lấy khăn bông lau người cho cậu: "Cái này chỉ có thể tính là tiền lãi thôi."

"Hả? Sao cái này lại biến thành cho vay nặng lãi rồi?"

Ôn Từ Thư hậm hực, "Cho vay nặng lãi là vi phạm pháp luật đấy nhé."

Bạc Thính Uyên bế bổng cậu đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm: "Thế bị phạt tù mấy năm?"

Ôn Từ Thư bật cười ôm chặt lấy bờ vai hắn rồi hôn một cái: "Tù chung thân."

Sau khi đã lau khô người, hai người leo lên giường ôm chặt lấy nhau.

Cậu nắm lấy cổ tay đang đặt bên hông mình kéo ngược lên cao, trêu chọc: "Thầy xem tướng cốt ơi, anh lại định sờ vào chỗ nào nữa đấy?"

Bạc Thính Uyên khẽ cười nhạt rồi cúi xuống hôn cậu.

Hai người ôm ấp nhau nồng nhiệt hệt như thuở mới yêu.

Ôn Từ Thư vừa th* d*c vừa cố tình cựa quậy, rúc vào lòng hắn cọ xát lung tung, cho đến khi cảm nhận được cơ thể hắn lại có phản ứng, cậu mới khúc khích cười thầm trong họng.

Bạc Thính Uyên liền giữ chặt lấy bàn tay cậu đè lên gối, áp sát người tới: "Xem ra em vẫn chưa đủ mệt nhỉ?"

Đầu lưỡi ẩm ướt, hồng nhạt của Ôn Từ Thư nhanh chóng l**m qua vành môi dưới một cái: "Ai bảo vừa nãy anh lại làm cái trò đó ngay trước mặt em chứ... Em làm gì có cái loại định lực ấy."

Ngọn lửa khô nóng trong cơ thể không có chỗ phát tiết, khiến cậu bấy giờ chỉ muốn làm chút chuyện gì đó.

Bạc Thính Uyên cúi đầu hôn cậu, bàn tay phải đan chặt vào giữa các ngón tay, chất giọng mờ ám cất giấu một lời ám chỉ rõ ràng: "Tháo nhẫn ra."

Ôn Từ Thư nhẹ giọng hỏi vặn lại: "Anh... anh vẫn còn sức cơ à?"

Vừa mới hỏi dứt lời, bờ môi cậu liền bị m*t mạnh một cái đến mức hơi đau nhói.

Cậu lẩm bẩm: "Biết rồi mà."

Dưới ánh nhìn sâu thẳm của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư tháo chiếc nhẫn cưới của hắn ra rồi nắm chặt trong lòng bàn tay, ngầm mong đợi vào những chuyện sắp sửa xảy ra tiếp theo.

Cậu xấu hổ không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, bèn nhắm chặt hai mắt lại, nhưng cậu đâu biết rằng dáng vẻ hiện tại của mình trông mềm mại, dễ bắt nạt và động lòng người đến nhường nào.

Ngón tay Bạc Thính Uyên mới chỉ khẽ lướt qua, cậu đã run rẩy rậm rạp cả người, gương mặt hoàn toàn đỏ bừng lên vì ngượng ngùng.

....

Bạc Thính Uyên đích thực là sợ Ôn Từ Thư bị mệt, bèn bế cậu ngồi ở mép giường, để cậu xoay lưng về phía mình rồi đặt ngồi gọn trên đùi hắn.

Lòng bàn tay trái của hắn áp chặt trước v*m ng*c cậu, cảm nhận từng nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi.

Hai tay Ôn Từ Thư không cách nào tự chủ được mà cố quờ quạng ra sau để ôm lấy hắn, tấm lưng mảnh khảnh nhịn không được mà khẽ cong lên, cảm giác tê dại, c*ng tr**ng cứ bám riết lấy cậu như hình với bóng.

Đôi chân thon dài buông thõng xuống mép giường, các đầu ngón chân miễn cưỡng chạm đất, nương theo từng nhịp động tác của hắn mà không ngừng cọ xát lên lớp lông tơ mềm mại của tấm thảm trải sàn.

Đây đã là lần thứ ba trong ngày của Bạc Thính Uyên, thế nên động tác của hắn cũng không quá kịch liệt, trái lại hết sức ôn nhu và săn sóc để dịu dàng yêu thương cậu.

Trong sự quấn quýt, giao hòa dài lâu đầy khắc cốt ghi tâm ấy, Ôn Từ Thư hoàn toàn mềm nhũn ra hệt như một bông gòn, cả người khinh phiêu phiêu như đang bay lơ lửng giữa chín tầng mây.

Trước Tiếp