Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong khi đó, tại phòng của Triệu Khải Phi, anh ta ngồi trên ghế sofa một bên, dán mắt trừng trừng vào điện thoại. Đã bốn mươi phút trôi qua mà anh ta không nhận được lấy một tin nhắn nào.
Triệu Khải Phi thậm chí còn tưởng điện thoại mình bị hỏng, anh ta lắc lắc máy, nhưng giao diện trò chuyện vẫn im lìm không chút phản hồi.
Thời gian chờ đợi luôn là cực hình, Triệu Khải Phi tự thấy hôm nay mình thể hiện rất tốt, bữa tối cũng do mình làm, lẽ nào lại thảm đến mức 0 phiếu sao?
Càng đợi lòng càng nóng như lửa đốt, Triệu Khải Phi không chịu nổi nữa, dứt khoát đứng dậy đi tìm Trần Chí Bân. Anh ta định hỏi xem Trần Chí Bân có nhận được tin nhắn không.
Triệu Khải Phi vừa ra khỏi cửa liền lên tầng ba. Lúc này các nhiếp ảnh gia đi theo đều đã về nghỉ ngơi, nhưng trong Ngôi nhà Rung động các nơi đều có lắp camera cố định, lúc này chúng vẫn đang hoạt động.
Triệu Khải Phi đi đến phía bên phải tầng ba, gõ cửa phòng Trần Chí Bân.
Trần Chí Bân nhìn thấy Triệu Khải Phi liền hiểu ngay ý đồ của anh ta, vội hỏi: "Anh Triệu, anh nhận được tin nhắn chưa?"
Triệu Khải Phi lắc đầu: "Tôi qua đây cũng là vì chuyện đó, tôi không nhận được, còn cậu?"
"Em cũng không nhận được. Liệu có phải phần mềm điện thoại bị lỗi không nhỉ? Dù sao điện thoại cũng bị hạn chế, mạng nội bộ có khi nào không nhận được tin nhắn không?" Trần Chí Bân cũng cảm thấy mình không đến mức không có tin nhắn, dù sao ở trường anh ta cũng khá nổi tiếng, lẽ nào lại không có ai gửi cho mình.
"Hay là hỏi Vu Lâm xem sao, dù sao cô ấy cũng ở ngay vách nhà cậu." Triệu Khải Phi suy nghĩ rồi nói.
"Dạ dạ." Trần Chí Bân vội gật đầu hưởng ứng.
Triệu Khải Phi quay người đi đến cửa phòng Vu Lâm, đưa tay gõ cửa: "Vu Lâm, cô ngủ chưa? Tôi hỏi chút chuyện."
Vu Lâm vừa mới che camera trong phòng lại, chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng gõ cửa, cô có chút ngạc nhiên nhưng vẫn ra mở cửa.
"Có chuyện gì vậy? Muộn thế này rồi mà hai người còn chưa ngủ sao?" Vu Lâm hỏi. Cô không lo lắng về sự cố ngoài ý muốn vì hành lang đầy camera, chẳng có gì nguy hiểm cả.
"Không, chỉ là muốn hỏi cô xem tín hiệu điện thoại có vấn đề gì không? Không phải bảo khách mời mỗi tối đều gửi tin nhắn sao? Hai đứa tôi điện thoại chả thấy động tĩnh gì." Trần Chí Bân có chút sốt ruột nói.
Anh ta tham gia chương trình này là để tích lũy danh tiếng, tất nhiên nếu bám được phú bà thì càng tốt, chứ không phải đến đây để mất mặt.
Vu Lâm phải cắn chặt môi dưới để không bật cười, cô hít sâu một hơi rồi mới nói: "Tín hiệu bình thường mà, tôi nhận được tin nhắn rồi."
"Hả?" Mặt Triệu Khải Phi đỏ bừng lên. Chết tiệt, anh ta lại mất mặt nữa rồi.
Sợ tiếp tục quê độ, Triệu Khải Phi vội vàng chữa thẹn: "Giờ cũng mới 11 giờ, chắc có người vẫn chưa gửi đâu. Vậy tôi về trước đây, ngủ ngon."
"Ừ ừ, ngủ ngon, ngủ sớm đi nhé." Vu Lâm vừa đóng cửa lại đã trực tiếp bật cười thành tiếng. Không phải chứ, hai cái ông Alpha tự tin thái quá này thật sự nghĩ là có người thích họ sao?
Màn vừa rồi đã bị không ít cư dân mạng hóng hớt nhìn thấy, lúc này phòng livestream của Triệu Khải Phi bị dân mạng tràn vào bình luận liên tục.
【Cười chết, Triệu Khải Phi ơi, giá mà tôi có được một nửa sự tự tin của ông thì hay biết mấy.】 【Có khi nào không phải tín hiệu lỗi, mà đơn giản là chẳng ai thèm nhắn cho ông không?】 【Cái ông Triệu Khải Phi này tự luyến thật sự, bộ tưởng nấu bữa tối là có người chọn mình à?】 【Nếu là bình chọn ai nấu ăn ngon thì chắc Tiểu Nguyệt sẽ bầu cho ông một phiếu đấy.】
Lúc này trong phòng Tô Kiến Nguyệt, cô vừa từ nhà vệ sinh bước ra. Tô Kiến Nguyệt định chúc khán giả ngủ ngon rồi đi nghỉ, cô cầm điện thoại lên xem thì thấy có thêm hai tin nhắn.
【Ẩn danh: Em dễ thương quá, hy vọng ngày mai chúng ta chơi thật vui nhé.】
【Ẩn danh: Hy vọng thời gian tới có thể tìm hiểu nhau nhiều hơn, sau này xin được chỉ giáo thêm nhé~】
Tô Kiến Nguyệt ngồi đó nhìn điện thoại, đưa tay gãi gãi sau gáy. Không phải chứ, sao lại có người gửi tin nhắn cho cô vậy?
Dù không biết là ai nhưng Tô Kiến Nguyệt cũng không xoắn xuýt, cô đứng dậy đi đến chỗ camera cố định, nở một nụ cười ngọt ngào: "Chúc mọi người ngủ ngon, em đi ngủ sớm đây!"
Đêm nay, ngoại trừ Tô Kiến Nguyệt ra, các khách mời khác ít nhiều đều có chút căng thẳng. Mọi người hoặc là đang đoán xem người hẹn hò ngày mai với mình là ai, hoặc là lo lắng các công việc ngày mai, sợ làm hỏng chuyện.
Chỉ có Tô Kiến Nguyệt vẫn đinh ninh là chị mình đã lấy món quà của cô, nên ngủ vừa yên tâm vừa ngon giấc.
Sáng sớm hôm sau, chương trình gửi tin nhắn vào nhóm, yêu cầu các Alpha gửi riêng địa điểm hẹn hò đầu tiên cho MC Dương Thụy, sau đó Dương Thụy sẽ căn cứ vào tình hình chọn quà hôm qua để thông báo cho các Omega địa điểm hẹn hò sáng nay.
Sau khi thống kê xong, Dương Thụy để các Alpha xuất phát trước, đến địa điểm hẹn hò đã chỉ định chờ đợi.
Tô Kiến Nguyệt vẫn còn hơi buồn ngủ, nhưng nghĩ đến việc hôm nay được đi chơi cả ngày với chị, cô lập tức tràn đầy năng lượng sống lại.
Sợ chơi không đã, sáng nay Tô Kiến Nguyệt không mặc váy mà mặc một chiếc áo thun trắng ngắn tay và một chiếc quần short jeans đen, chân đi đôi giày trắng đế dày, cả người trông rất sảng khoái.
Cô đội chiếc mũ lưỡi trai màu xanh, cầm túi đeo chéo nhỏ rồi vui vẻ ra khỏi cửa.
Khán giả trong phòng livestream thấy dáng vẻ đắc ý này của cô thì đồng loạt gõ một hàng dài "ha ha ha".
【Ha ha ha ha, chết cười mất, thấy Tiểu Nguyệt vui thế này là tôi lại muốn cười.】
【Bé cưng có phải hơi lạc quan quá không? Em ấy chưa từng nghĩ đến việc nếu chị mình không lấy được quà thì sao à?】
【Cười xỉu, em ấy thật sự chưa từng nghĩ tới luôn.】
【Ha ha ha ha, thảm mà đáng yêu quá.】
【Thật muốn vào nựng Tiểu Nguyệt một cái, chú chó nhỏ Alpha vô tư lự thế này thật sự khó mà không yêu cho được.】
Lúc này Tô Kiến Nguyệt còn chưa biết mọi người đang cười nhạo mình, cô mỉm cười trước ống kính, tự mình vui vẻ: "Lát nữa tụi mình sẽ đến một quán ăn sáng gần đây đợi người, ăn sáng xong em sẽ dắt chị đi chơi."
【Chó nhỏ ngoan quá, muốn bắt cóc về nhà ghê.】
【Tiểu Nguyệt à, đừng tưởng chúng tôi không nhìn ra, là chính em muốn đi chơi thì có! (mặt chó.jpg)】
【Ha ha ha, người ta đến để yêu đương, còn em đến để ăn uống chơi bời.】
【Bé cưng nhà mình thì nên chơi bời nhiều vào mới đúng!】
Tô Kiến Nguyệt chiếm một cái bàn trong quán ăn sáng này. Quán không lớn, bên ngoài cũng bày vài bộ bàn ghế.
Sở dĩ Tô Kiến Nguyệt chọn chỗ này là vì thấy người địa phương trên mạng đều nói bữa sáng ở đây vị rất ổn. Đến một nơi mới thì chắc chắn phải chọn những quán ăn bình dân của địa phương, đồ ăn trong đó mới chính tông và ngon nhất.
Hơn nữa, người cô hẹn hò là chị mình, chị cũng sẽ không trách cô tìm chỗ không đủ thanh lịch.
Bên kia, Dương Thụy gửi địa chỉ riêng cho tất cả Omega rồi mới thông báo mọi người xuất phát từ biệt thự.
Thẩm Tầm nhìn địa chỉ trên điện thoại mình, là một nhà hàng trà khá nổi tiếng ở Bắc Kinh. Tay phải cô khẽ lắc lắc cây bút máy trong tay, sau đó cùng nhiếp ảnh gia lên xe.
Còn Vu Lâm thì ăn diện rất kỹ lưỡng, sáng nay cô dậy thật sớm, mặc một bộ váy trắng, trang điểm tinh xảo, chính là muốn để lại ấn tượng khác biệt cho Tô Kiến Nguyệt.
Thẩm Tầm rất đẹp, nhưng cô cũng không kém, vả lại cô còn có kinh nghiệm làm việc, khí chất cũng khác với Thẩm Tầm. Vu Lâm chính là muốn Tô Kiến Nguyệt thấy được một khía cạnh khác biệt hoàn toàn với những người còn lại ở mình.
Nghĩ vậy, Vu Lâm mới dẫn nhiếp ảnh gia lên xe. Chỉ có điều quán ăn sáng trong tưởng tượng không thấy đến, taxi chở thẳng cô đến một đầu ngõ. Quán mà Tô Kiến Nguyệt chọn cần phải đi xuyên qua con ngõ này, mà bên này thì xe không vào được.
Vu Lâm cũng không thấy có vấn đề gì, cô cùng nhiếp ảnh gia xuống xe rồi đi theo định vị xuyên qua con ngõ. Từ xa, cô đã thấy Tô Kiến Nguyệt đang đợi ở cửa một quán ăn sáng.
Tô Kiến Nguyệt lúc này cũng thấy nhiếp ảnh gia đi theo từ đằng xa, cô dời tầm mắt sang bên cạnh, nụ cười rạng rỡ vốn đang treo trên mặt bỗng chốc tắt ngóm.
Ủa? Sao người đến không phải là chị vậy? Đây chẳng phải là luật sư tên Vu Lâm sao? Tô Kiến Nguyệt trực tiếp đứng hình luôn.
Cùng lúc đó, trên màn hình bình luận, một hàng dài ha ha ha trực tiếp che kín cả hình ảnh.
【Tiểu Nguyệt đáng yêu quá, ngẩn ngơ luôn kìa.】
【Bé cưng nhà mình cứ tưởng đối tượng hẹn hò là Thẩm Tầm cơ, ha ha ha ha.】
【Tiểu Nguyệt ngơ ngác rồi, muốn chạy qua nặn cái má của bé quá.】
【Aaaaa, đây là kiểu chó con Alpha gì vậy, dễ thương chết đi được.】
【Tô Kiến Nguyệt ơi, sao em không cười nữa, là do bản tính không thích cười sao? (mặt chó.jpg)】
Tô Kiến Nguyệt ngơ ngác gãi gãi sau gáy, nhìn người ta đã đi đến trước mặt mình rồi, cô vội vàng nặn lại nụ cười trên mặt: "Chị Vu Lâm, là chị ạ?"
Vu Lâm thấy cô vừa rồi còn ngẩn ngơ thì trực tiếp bị chọc cười: "Ừ, sao thế? Chị không phải là người trong lòng em mong đợi sao?"
Tô Kiến Nguyệt cười gượng với Vu Lâm vài tiếng: "Không có không có, em cứ tưởng là chị em."
Nói đoạn, cô lại hơi hoảng hốt nhìn cái quán ăn sáng mình chọn, rồi nhìn cách ăn mặc của Vu Lâm, có chút áy náy nói: "Chỗ em chọn..."
Vu Lâm nhìn ra sự bối rối của cô, mỉm cười ngắt lời Tô Kiến Nguyệt: "Tốt mà, những quán ven đường thế này ăn mới chính gốc. Nếu biết em chọn ở đây thì hôm nay chị đã không mặc bộ này rồi."
"Hay là tụi mình đổi chỗ khác đi ạ." Tô Kiến Nguyệt cũng thấy rất có lỗi. Cô cứ tưởng là chị mình đến bồi mình, nếu là chị Tầm Tầm nhà cô thì đến đây ăn cô chẳng thấy áp lực tí nào.
Dù sao cô và Thẩm Tầm quen nhau từ nhỏ, thân không thể thân hơn được nữa, cô chọn chỗ nào chị cũng sẽ bao dung cô. Nhưng cô và Vu Lâm lại không thân, lần đầu cùng nhau ăn cơm mà dẫn người ta đi ăn quán vỉa hè, Tô Kiến Nguyệt thấy hơi áy náy.
"Không sao đâu, ở đây tốt lắm, tụi mình ngồi ngoài này đi."
Tô Kiến Nguyệt nghe Vu Lâm nói vậy thì lòng càng thấy áy náy hơn, cô vội lấy khăn giấy ra: "Đợi chút, để em lau ghế đã."
Nói rồi, Tô Kiến Nguyệt lau kỹ chiếc ghế bên cạnh Vu Lâm một lượt, sau đó lại lấy một tờ giấy sạch khác lau sạch mặt bàn trước mặt Vu Lâm.
Lúc Tô Kiến Nguyệt làm những việc này, ánh mắt Vu Lâm cứ dán chặt vào cô, khóe môi còn mang theo độ cong ý cười.
Hai người vừa chạm mặt, bình luận trong phòng livestream đã nhiều đến mức nhìn không xuể.
【Aaaaaa! Xong rồi, tôi thấy hai người này đẩy thuyền cũng không phải là không thể.】
【Vu Lâm tốt tính quá, biết Tô Kiến Nguyệt đợi không phải mình mà không hề giận, còn giải vây cho em ấy nữa.】
【Mau nhìn kìa, ánh mắt Vu Lâm nhìn Tô Kiến Nguyệt, trời ạ, cặp này sao cũng ngọt thế này?】
【Hừ hừ, chó nhỏ ngoan ngoãn chăm sóc người khác gì đó, cũng quá là đáng yêu đi, ai mà không thích Tiểu Nguyệt cho được?】
【Huhu, bé cưng nhà mình thật sự quá dễ thương!】