Rung Động Đêm Mưa - Ký Hoan

Chương 66: Bất Ngờ

Trước Tiếp

Đêm đó, Lâm Nhứ Nhĩ lại lần nữa thu dọn hành lý, đi theo Úc Tắc về nhà.

Kết quả chuyện này bị bạn cùng phòng cười thật lâu.

“Ổ chăn ký túc xá cậu còn chưa kịp ẩm, đã lại phải khăn gói chạy lấy người rồi.”

Thời gian của hai người họ không khớp nhau lắm, Lâm Nhứ Nhĩ thỉnh thoảng sẽ đến khu giáo dục số Sáu chờ anh. Úc Tắc bận việc của anh, cô liền ôm iPad phác thảo bên cạnh.

Đi nhiều lần, Lâm Nhứ Nhĩ dần dần quen thuộc với những người trong phòng thí nghiệm của Úc Tắc, thậm chí còn có một lần gặp được giáo sư hướng dẫn của anh.

Giáo sư hướng dẫn của anh còn rất trẻ, nhưng lượng tóc nhìn không được trẻ lắm. Giáo sư nhìn thấy cô và Úc Tắc cùng nhau, hỏi một câu: “Bạn gái?”

Úc Tắc kiêu ngạo nhếch cầm lên: “Đúng vậy, xinh đẹp không, trời sinh một cặp với em.”

Kết quả giáo sư anh lắc đầu: “Bây giờ còn chắp vá, chờ cậu vài năm nữa sẽ giống tôi, trọc đầu, không xứng với cô gái nhỏ đâu.”

Úc Tắc thong thả ung dung: “Chỉ có thầy trọc đầu, em vĩnh viễn đều đẹp trai như vậy.”

Chờ giáo sư anh đi xa, Úc Tắc đưa tay ôm lấy vai Lâm Nhứ Nhĩ, lười biếng than phiền: “Giáo sư trọc đầu này lại nguyền rủa anh, bảo bối em đừng nghe ông ấy nói bậy, bạn trai em học thêm mười năm máy tính, cũng vĩnh viễn đẹp trai như vậy thôi.”

Giáo sư hướng dẫn của anh thật ra rất tài giỏi, chỉ là làm về máy tính thì lượng tóc ít nhiều cũng sẽ thưa thớt. Nhưng học trò mà ông ấy dẫn dắt đều rất giỏi, là giáo sư hướng dẫn thạc sĩ tiến sĩ được săn đón nhất khoa máy tính, cho nên bạn bè cùng phòng thí nghiệm đều lên gọi ông là Trọc đầu tiểu Vương Tử.

Lâm Nhứ Nhĩ sờ sờ mái tóc đen vẫn còn dày đặc của anh: “Được, chờ anh không đẹp trai nữa, em sẽ đá anh.”

Úc Tắc nhìn cô: “Không phải chứ, anh tưởng em đã chuẩn bị sẵn nhẫn để sống cả đời với anh, em lại còn muốn đá anh sao?”

Những lời này làm Lâm Nhứ Nhĩ giật mình trong lòng, cho rằng Úc Tắc đã phát hiện ra điều gì.

Khoảng thời gian này cô luôn bóng gió hỏi Úc Tắc thích kiểu dáng nhẫn nào, bây giờ những lời này của Úc Tắc làm cô có chút căng thẳng.

Úc Tắc quan sát thần sắc cô, không khỏi hài hước: “Lâm Nhứ Nhĩ, em làm gì mà căng thẳng như vậy, em không phải thật sự muốn đá anh đấy chứ?”

Lâm Nhứ Nhĩ nghe câu này, mới dần dần yên lòng.

Anh ấy không phát hiện.

Có mấy lần gặp Trịnh Thịnh Phù, cô ấy trêu chọc nói: “Đến tìm A Úc à?”

Lâm Nhứ Nhĩ cười: “Đúng vậy.”

Trịnh Thịnh Phù rất vui mừng: “Hai người ở bên nhau thật sự tốt quá, khi nào thì ở bên nhau vậy?”

Lâm Nhứ Nhĩ đáp: “Ngày sinh nhật anh ấy ở bên nhau.”

Trịnh Thịnh Phù đầy ý vị sâu xa: “A Úc khổ tận cam lai rồi.”

Chuyện nhẫn cặp cô mất một tuần mới quyết định xong việc đặt làm riêng và kiểu dáng, vì là đồ đặt làm, cần thời gian mười lăm ngày chế tác. Chờ đến khi nhẫn cặp thật sự được đưa đến tay cô, không khí đã nổi lên hơi thu, kết quả trúng tuyển nghiên cứu sinh của cô và Úc Tắc chính thức có.

Lâm Nhứ Nhĩ hôm đó tâm trạng rất tốt, vì cô đã nhận được đôi nhẫn cặp đặt trước từ lâu. Đúng lúc cô chuẩn bị đi tìm Úc Tắc, Lê Sơ lại liên hệ cô, nói giáo sư hướng dẫn của cô, Ngô Dạng, tối nay tính mời mọi người ăn cơm, coi như chúc mừng Lâm Nhứ Nhĩ chính thức bái nhập dưới trướng cô ấy.

Lâm Nhứ Nhĩ đồng ý, cùng Lê Sơ đi đến nhà hàng liên hoan.

Nhà hàng do Triệu Tô Dương đặt, một chuỗi nhà hàng không lớn không nhỏ, cách trường học hơi xa, nhưng phục vụ rất chu đáo.
Có người hỏi Triệu Tô Dương: “Lão Triệu, sao cậu không chọn nhà hàng gần trường? Còn bắt bọn tôi chạy xa đến đây?”

Triệu Tô Dương cười: “Một người bạn của tôi là cậu chủ nhà hàng này, giúp đỡ công việc kinh doanh của bạn thôi.”

Mọi người hài hước: “Cậu lấy chúng tôi tạo quan hệ à Lão Triệu, quá đáng nha.”

 

Mọi người cũng chỉ trêu chọc vài câu, dù sao nhờ mối quan hệ của Triệu Tô Dương, thái độ phục vụ của toàn bộ bữa ăn đều đặc biệt chu đáo, trải nghiệm rất tốt.

Trong bữa tiệc liên hoan, Ngô Dạng rất ôn nhu, cùng Lâm Nhứ Nhĩ trò chuyện vài câu về dự án tiếp theo, rồi bắt đầu nói chuyện gia đình với mọi người.

Cô ấy dường như rất quan tâm đến đời sống tình cảm của mọi người: “Tiểu Nhĩ có bạn trai chưa?”

Lê Sơ ghé qua, thay Lâm Nhứ Nhĩ trả lời: “Bạn trai tiểu sư muội chúng ta nổi tiếng lắm, Úc Tắc của khoa máy tính, học bá soái ca có tiếng, đừng lo tiểu sư muội, lo lắng cho đám chó độc thân lớn tuổi còn lại đi.”

Có người ồn ào: “Dạng tỷ, có cô em xinh đẹp nào giới thiệu không?”

Không khí trên bàn tiệc rất tốt, Lâm Nhứ Nhĩ cũng cười theo. Lê Sơ chú ý tới biểu cảm của cô, cười nhìn Lâm Nhứ Nhĩ: “Tiểu sư muội, hôm nay tâm trạng tốt lắm nha.”

Lâm Nhứ Nhĩ chớp mắt: “Vì hôm nay nhận được một món đồ đợi rất lâu rồi, nên hơi vui.”

“Kết quả dự tuyển nghiên cứu sinh à?”

Lâm Nhứ Nhĩ cong môi cười cười: “Không phải, là quà tặng cho bạn trai.”

Ngô Dạng giữa chừng có việc rời đi, chỉ còn lại nhóm sư huynh sư tỷ của họ. Liên hoan kết thúc, họ tính đi KTV tiếp tục, nhưng Lâm Nhứ Nhĩ có chút sốt ruột muốn gặp Úc Tắc, tính tự mình về trường trước.

Nhưng chỗ này cách trường học hơi xa, cần phải bắt xe.

Bây giờ đã là buổi tối, Lê Sơ biết cô muốn một mình bắt xe về trường, nhíu mày: “Tiểu sư muội một mình về trường à? Có an toàn không, chị đi cùng em nhé.”

Triệu Tô Dương lại lên tiếng: “Nhà hàng này có dịch vụ đưa đón chuyên nghiệp, tôi nói với bên nhà hàng một tiếng, để nhân viên đưa Lâm sư muội về trường đi.”

Có người cười: “Lão Triệu, cậu có uy tín thật đó, bọn tôi đều được hưởng dịch vụ VIP, thế mà còn có dịch vụ xe chuyên đưa đón một kèm một.”

Lâm Nhứ Nhĩ cũng không muốn quấy rầy hứng thú của Lê Sơ: “Không sao đâu sư tỷ, chị cứ đi chơi đi, cứ theo lời Triệu sư huynh sắp xếp là được, đừng lo lắng, em đến trường sẽ báo cho chị một tiếng.”

Lê Sơ thoáng yên tâm, gật đầu đồng ý: “Được.”

Ra khỏi nhà hàng, cô vội vàng gọi điện thoại cho Úc Tắc, ngữ khí nhịn không được mang theo chút vui vẻ nhảy nhót: “Bảo bối, anh còn ở phòng thí nghiệm của trường không?”

“Ừm, còn đang xử lý một chút việc.” Anh khẽ cười một tiếng, “Em không phải đang liên hoan sao? Đã kết thúc rồi à?”

“Kết thúc rồi, vậy bên anh còn cần bao lâu nữa?”

“Có lẽ không xử lý xong ngay được, sao vậy, nhớ anh đến thế à?” Cô mơ hồ nghe rõ tiếng nói chuyện bên kia biến mất, lập tức yên tĩnh lại, anh dường như đã đi ra khỏi phòng thí nghiệm, “Có ai đi cùng em không? Anh đi đón em về nhà trước nhé?”

“Không cần, sư huynh em quen với ông chủ nhà hàng, để nhân viên nhà hàng đưa em về trường, em qua trường tìm anh.” Lâm Nhứ Nhĩ vừa ra khỏi thang máy, bước đi đều nhịn không được tung tăng, “Em có một bất ngờ muốn dành cho anh.”

“Làm sao đây? Bất ngờ của hai chúng ta bị trùng thời gian rồi.” Giọng nói anh lười biếng mang ý cười, “Anh cũng muốn chờ em về nhà trước.”

Phỏng chừng là quà chúc mừng cô dự tuyển nghiên cứu sinh thành công.

Lâm Nhứ Nhĩ hiếm khi kiên trì: “Ưu tiên xem cái của em trước được không? Em chuẩn bị lâu rồi.”

Nói xong, cô còn rất tự tin bổ sung một câu: “Anh khẳng định đoán không ra là gì đâu.”

Úc Tắc ung dung: “Không phải, em cứ khẳng định như vậy anh đoán không ra sao?”

Lâm Nhứ Nhĩ nhếch khóe miệng: “Hay là anh đoán thử xem?”

Anh trầm mặc một lát, cuối cùng cười nhẹ: “Khó đoán quá, đoán không ra.”

Người này căn bản không tính đoán.

Nhưng Lâm Nhứ Nhĩ chỉ dặn dò anh: “Vậy em về trường tìm anh trước, anh chờ bất ngờ của em nha.”

Trước khi cúp điện thoại, Úc Tắc bổ sung một câu: “Đúng rồi, nhớ gửi biển số xe em đang đi cho anh.”

Đây là thói quen của anh, mặc dù sau khi yêu nhau, thường là anh đưa đón cô nhiều hơn, nhưng vài lần hiếm hoi anh có việc, yêu cầu Lâm Nhứ Nhĩ ra ngoài một mình, đều phải chia sẻ hành trình và biển số xe taxi công nghệ với anh.

Lần này cô cũng làm theo, chụp biển số xe gửi cho Úc Tắc.

Cô ngồi ở hàng ghế sau, chỉ báo tên trường học cho tài xế, rồi cúi đầu xem điện thoại. Có lẽ vì hôm nay có chút phấn khích, sự cảnh giác trong lòng cô giảm xuống một chút, cũng không chú ý nhiều đến lộ trình. Suốt dọc đường đi còn đang xem các bài đăng trên APP, làm thế nào để giấu nhẫn tạo bất ngờ.

Chờ đến khi Lâm Nhứ Nhĩ phát hiện có chút không ổn, đã lệch khỏi trường học một đoạn đường lớn.

Lâm Nhứ Nhĩ không nhận ra đây là đâu, lập tức mở bản đồ trên điện thoại định vị, mới phát hiện mình đang ở một nơi rất hẻo lánh, hơn nữa cách trường học càng ngày càng xa.

Lâm Nhứ Nhĩ đè nén sự hoảng loạn trong lòng, không lên tiếng, chỉ bất động thanh sắc gửi WeChat cho Úc Tắc: 【 Xe em đang đi không đưa em về trường, mà đang lái thẳng về hướng ngược lại, bây giờ phần mềm bản đồ của em hiển thị vị trí em cách trường học càng ngày càng xa. 】

Đây không phải taxi công nghệ, mà là xe riêng do nhà hàng bên kia sắp xếp, nếu xảy ra chuyện, căn bản không có bất kỳ nền tảng nào bảo đảm.

Chưa đến vài giây, tin nhắn của Úc Tắc bật ra.

Úc Tắc: 【 Bật chia sẻ vị trí đi, anh lập tức qua, đừng căng thẳng. 】

Úc Tắc: 【 Lát nữa anh gọi điện cho em, điều âm lượng lên cao nhất, bật loa ngoài, duy trì cuộc gọi với anh toàn bộ hành trình. 】

Úc Tắc: 【 Nếu hắn quay đầu, chờ hắn chạy đến nơi đông người, liền lập tức yêu cầu xuống xe. Nếu hắn không đồng ý, đừng chọc giận hắn, cũng đừng xung đột với hắn, bảo vệ bản thân trước đã. 】

Úc Tắc: 【 Đừng sợ. 】

Một lát sau, Úc Tắc gọi điện đến, Lâm Nhứ Nhĩ nghe máy. Úc Tắc ngữ khí hiếm khi bình tĩnh, nhưng Lâm Nhứ Nhĩ có thể nghe ra anh đang kiềm chế: “Về đến trường chưa?”

Lâm Nhứ Nhĩ cũng cố gắng giữ bình tĩnh: “Vẫn chưa.”

Úc Tắc: “Sao lâu vậy?”

Lâm Nhứ Nhĩ giả vờ bây giờ mới phát hiện, lên tiếng hỏi tài xế: “Chú ơi, lâu như vậy cũng chưa đến Hoa Đại, chú có phải chạy nhầm đường không?”

Tài xế ngồi ở ghế lái đột nhiên “Ôi” một tiếng.

“Con gái, cháu về Hoa Đại hả?”

Tài xế là người đàn ông trung niên, trông có vẻ chất phác thật thà, biểu cảm dường như rất hối hận: “Ngại quá nha, chú định vị sai rồi, cháu nhìn xem, định vị đến tận đồng không mông quạnh luôn, thảo nào càng chạy càng thấy không đúng, chú lập tức quay đầu lại đây.”

Đối diện truyền đến tiếng Úc Tắc mở khóa xe, anh dường như đã lên xe: “Định vị sai rồi à? Em đang ở đâu? Anh trực tiếp qua đón em.”

Lâm Nhứ Nhĩ báo một địa chỉ, Úc Tắc nói bên đầu dây kia: “Vừa lúc anh ở gần đây, bảo bối em bảo sư phụ thả em xuống ở trạm tàu điện ngầm Thư viện Thành phố, mười phút nữa anh đến.”

Đối phương nghe Úc Tắc nói, vội vàng không ngừng đồng ý: “Được được được, tôi chạy thêm một đoạn nữa, sẽ cho cô xuống xe.”

Nói xong câu này, ngữ khí hắn lại có chút lấy lòng: “Thật sự ngại quá, tôi nuôi gia đình không dễ dàng, con gái, có thể nào đừng khiếu nại tôi không?”

Xung quanh dân cư thưa thớt, lại là buổi tối, xuống xe ở đây rõ ràng không phải là một lựa chọn tốt. Cô cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, không xung đột với tài xế, cô chỉ nói: “Chú ơi, cháu không khiếu nại chú, nhưng chú có thể nhanh lên được không? Chú cũng nghe thấy rồi đó, bạn trai cháu đang ở gần đây, anh ấy còn đang chờ cháu.”

“Được được được.”

Đối phương quả thật tăng tốc độ xe, nhìn định vị, cũng đúng là đang trên đường quay đầu, nhưng thần kinh căng thẳng của Lâm Nhứ Nhĩ vẫn không được thả lỏng, cô luôn cảm thấy không đơn giản như vậy.

Úc Tắc không nói gì, nhưng cuộc gọi của họ không hề bị cắt đứt toàn bộ hành trình, vị trí cũng vẫn đang chia sẻ.

Lâm Nhứ Nhĩ cố gắng làm mình không quá căng thẳng, bắt đầu đưa tay mở cửa sổ, nhưng cô thử thử, lại phát hiện cửa sổ xe đã bị khóa. Lâm Nhứ Nhĩ thăm dò tài xế: “Chú ơi, cháu thấy hơi buồn nôn, có thể tắt điều hòa, mở cửa sổ xe hít thở không khí không?”

Chỉ cần đối phương đồng ý mở cửa sổ xe, cô liền có cơ hội kêu cứu, cảm giác căng thẳng cũng sẽ giảm bớt.

Nhưng tài xế không đồng ý mở cửa sổ: “Tôi điều thấp điều hòa cho cháu.”

Rất không thích hợp.

Cảm giác bất an kia lại lần nữa không ngừng phóng đại, nhưng đồng thời lại rất kỳ lạ, đối phương không cướp điện thoại của cô, cho phép cô liên lạc với bên ngoài, cũng quả thật đang trên đường quay đầu, tài xế cũng không thể hiện bất kỳ ý đồ muốn làm hại cô.

Giống như thật sự chỉ là định vị sai mà thôi.

Nhưng không hiểu sao, trực giác mách bảo cô, hành động của tài xế, vẫn lộ ra sự quái dị.

Lâm Nhứ Nhĩ để tránh tài xế phát hiện manh mối, sẽ ra tay với cô trước, không gọi điện thoại báo nguy trực tiếp, mà lặng lẽ soạn sẵn tin nhắn báo nguy. Nếu phát hiện không ổn, cô lập tức gửi đi.

Chờ cô soạn xong, xe lại đột nhiên dừng lại.

Tài xế mở dây an toàn: “Cô gái, tôi xuống xe mua bao thuốc, cháu đợi trong xe nha.”

Lâm Nhứ Nhĩ đột nhiên ngẩng đầu, xuyên qua cửa sổ xe nhìn ra ngoài, xung quanh là một quốc lộ thẳng tắp, chỉ có vài cột đèn đường đứng cô độc ven đường, ánh sáng mờ nhạt, không có nửa bóng người, đừng nói cửa hàng tiện lợi hay cửa hàng.

Hắn căn bản không phải đi mua thuốc.

Lâm Nhứ Nhĩ tức khắc cảm thấy không ổn, cô thừa lúc tài xế xuống xe, lập tức đưa tay liều mạng bẻ chốt mở cửa bên trong xe. Ngay lúc cô sắp đẩy cửa chạy xuống xe, tài xế đã xuống xe một bước dài tiến lên, ấn cô xuống. Vì sức lực chênh lệch, tài xế dễ như trở bàn tay đẩy cô trở lại vào trong xe, “Rầm” một tiếng, mạnh mẽ đóng cửa xe lại.

Sau đó, bên trong xe vang lên tiếng “cạch” rất nhỏ.

Xe bị người khóa lại.

Vì hành động kịch liệt này, điện thoại của cô bị văng khỏi tay, rơi xuống ghế sau xe, vô tình ngắt kết nối cuộc gọi với Úc Tắc.

Bây giờ Lâm Nhứ Nhĩ trăm phần trăm xác định, quả thật đã xảy ra chuyện.

Tim cô đập điên cuồng trong lồng ngực, lưng toát ra mồ hôi lạnh mỏng vì sợ hãi, nhưng vẫn lập tức khom người nhặt điện thoại rơi trên xe, nhanh chóng gửi tin nhắn báo nguy đã soạn sẵn đi, tay cô run rẩy dữ dội, hầu như không thể cầm được điện thoại. Gửi tin nhắn xong, cô chuẩn bị gọi điện thoại báo khẩn cấp, nhưng đúng lúc này, cuộc gọi của Úc Tắc lại lần nữa hiện lên, còn chưa kịp nghe, bên trong xe đột nhiên vang lên tiếng “cạch” rất nhẹ, cửa xe mở khóa, cửa sau xe mở ra, Lâm Nhứ Nhĩ bị một bóng đen che khuất. Sự chú ý của cô bị dời đi, khi cô ngước mắt nhìn về phía người đến, giây tiếp theo, chiếc điện thoại cô đang nắm trong tay đã bị người giật đi.

Người đến ngồi xuống bên cạnh cô, cửa xe lại lần nữa đóng lại và khóa, không gian bịt kín. Trong khoảnh khắc, Lâm Nhứ Nhĩ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người đối phương.

Hắn gọi cô một tiếng: “Tiểu Nhĩ.”

Là Trương Hủ Đình.

Trước Tiếp