Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Có một năm vào dịp Tết Nguyên Đán, Tạ Khuynh Mục, Minh Kinh Ngọc và Khả Khả đến Tứ Cửu Thành tảo mộ. Tuyết rơi rất lớn, khiến cả gia đình ba người bị kẹt lại ở Tứ Cửu Thành, còn một miệng nhỏ xíu nữa thì vẫn ở Lê Hải.
Điềm Điềm cứ quấn quýt bên cạnh Tiểu Ngũ thúc và Thiền Thiền.
Tạ Tiểu Ngũ dẫn hai cô bé đi nổ bùn bắt cá chạch. Buổi chiều khi trở về nhà, hai cô bé xách theo chiếc xô nhỏ và cái xẻng con, toàn thân dính đầy bùn lầy. Hai đôi mắt chớp chớp, ngoài hai búi tóc nhỏ trên đầu ra thì chẳng còn chỗ nào nhìn ra dáng vẻ con gái nữa.
Tạ Tiểu Ngũ trên người cũng toàn là bùn lầy.
Thiền Thiền tức giận không nhẹ, chỉ vào Tạ Tiểu Ngũ mà mắng cho một trận té tát.
Người lớn bị đuổi ra ngoài cửa quỳ trên bàn giặt, còn hai đứa nhỏ thì quỳ trên tấm đệm mềm trong phòng khách.
Hai cô bé mềm mại đáng yêu quỳ trong phòng khách, ra sức nặn nước mắt.
Nhận lỗi thì cực kỳ tích cực.
Đóa Đóa nặn ra mấy giọt nước mắt. Đây là do ba dạy cô bé: mẹ mềm lòng nhất, sợ nhất là thấy cô bé khóc: “Mẹ ơi, con sai rồi, con không dám nữa đâu ạ.”
Điềm Điềm học theo chị, cũng cố nặn ra vài giọt nước mắt: “Thím năm ơi, con sai rồi, huhuhu… Điềm Điềm đau đầu gối, muốn được ôm.”
Thiền Thiền mềm lòng, không nỡ nhìn hai cô bé mà mình thương yêu khóc.
“Thôi được rồi, thôi được rồi, đứng dậy hết đi, lần sau không được như vậy nữa.”
Hai cái đầu nhỏ gật lia lịa như trống bỏi: “Mẹ ơi / Thím năm ơi, người là người thương chúng con nhất trên thế giới.”
Thiền Thiền thở dài một hơi, thật sự bó tay với hai cô bé lanh lợi tinh quái này, bèn dặn dò: “Dì bảo mẫu đâu, còn không mau đưa hai tiểu thư đi rửa sạch sẽ. Tối nay bên nhà chính có nhiều khách, để người ta nhìn thấy thì ra thể thống gì nữa!”
Hai bảo mẫu mỗi người bế một đứa trẻ lên lầu.
Tạ Tiểu Ngũ thấy hai đứa nhỏ được dẫn lên lầu rồi, liền rón rén bước vào nhà, thay giày xong thì cười hề hề tiến lại gần Thiền Thiền: “Vợ à, anh… có phải cũng có thể lên lầu tắm rửa một chút không?”
Thiền Thiền trừng mắt nhìn Tạ Tiểu Ngũ một cái thật dữ: “Anh cứ tiếp tục quỳ cho em! Mấy chục tuổi đầu rồi, trong nhà có bao nhiêu khách anh không biết sao? Anh còn cùng đại ca, nhị ca, tam ca tiếp khách, lại dẫn theo cả đám trẻ con đi bắt cá chạch, còn ra thể thống gì nữa!”
Tạ Tiểu Ngũ bắt đầu giả vờ đáng thương: “Vậy anh tiếp tục quỳ nhé? Ôi, bên ngoài lạnh quá. Vết thương cũ ở chân anh hình như lại tái phát rồi, đau dữ lắm.”
Thiền Thiền liếc nhìn chân Tạ Tiểu Ngũ, biết rõ anh đang giả vờ, nhưng vẫn mềm lòng: “Bớt giở trò đó đi. Hôm nay nể mặt trong nhà có nhiều người, tạm tha cho anh đấy.”
Tạ Tiểu Ngũ hôn lên mặt Thiền Thiền một cái: “Hehe, anh biết mà, vợ anh là tốt nhất. Thương anh nhất.”
Thiền Thiền cạn lời. Bao nhiêu năm trôi qua rồi mà Tạ Tiểu Ngũ vẫn cứ tự đắc như thế!
Điềm Điềm vừa tắm rửa sạch sẽ xong liền thò đầu ngó nghiêng, nhìn vào chiếc xô nhỏ của mình, bên trong vẫn còn mấy con cá chạch chưa được xử lý, rồi khẽ nói: “Thím năm ơi, cá chạch ngon lắm đó.”
Thiền Thiền đang định sai người hầu đem đổ hết mấy con cá chạch này đi: “Điềm Điềm, cá chạch có vi khuẩn, không ngon đâu. Điềm Điềm là bé ngoan, không được ăn nhé.”
Điềm Điềm cụp mắt xuống, hai ngón tay khẽ chạm vào nhau, nhỏ giọng nói: “Ăn được mà… chú năm từng nấu cho con và chị ăn rồi, ngon lắm.”
“Tạ Tiểu Ngũ!” Thiền Thiền tức giận quát lên.
Tạ Tiểu Ngũ từ trên lầu chạy lon ton xuống, cười hì hì: “Vợ à, sao thế?”
Thiền Thiền khoanh tay trước ngực: “Anh tự nói xem, đã bao nhiêu lần ‘sau này không tái phạm’ rồi? Sao anh lại có thể cho Điềm Điềm và Đóa Đóa ăn thứ này?”
Tạ Tiểu Ngũ liếc nhìn mấy con cá chạch trong chiếc xô nhỏ: “Thứ này sao lại không ăn được chứ, thơm lắm đấy. Tay nghề nấu nướng của anh là hạng nhất luôn, hai đứa nhỏ thích vô cùng. Hay là tối nay anh trổ tài một phen, cho em cũng nếm thử nhé, đảm bảo em sẽ thích.”
Thiền Thiền lạnh lùng nhìn Tạ Tiểu Ngũ. Tạ Tiểu Ngũ lập tức thu lại nụ cười nịnh nọt, vội vàng nhận lỗi: “Vợ à, anh sai rồi, sau này anh không dám nữa!”
Thiền Thiền thở dài: “Sau này nhất quyết không thể để anh trông trẻ nữa. Hai đứa nhỏ này sớm muộn cũng bị anh làm hư mất!”
Tạ Tiểu Ngũ lập tức phản đối: “Anh trông trẻ thì sao chứ? Trông không tốt à? Em hỏi Đóa Đóa với Điềm Điềm xem, chúng có thích anh không?” Không cho anh trông hai bảo bối này thì chẳng khác nào lấy mạng của Tạ Tiểu Ngũ.
Điềm Điềm ra sức gật đầu, cô bé rất thích Tiểu Ngũ thúc, không thể tách khỏi Tiểu Ngũ thúc được.
Thiền Thiền liếc nhìn hai đứa nhỏ một cái, rồi ánh mắt rơi xuống Tạ Tiểu Ngũ đang đắc ý, thật không hiểu anh lấy đâu ra tự tin như vậy: “Tạ Tiểu Ngũ, anh còn dám nói nữa à? Với kiểu trông trẻ của anh, chi bằng để hai chị em nó sang nước ngoài ở cùng Khả Khả còn hơn. Một người đàn ông mấy chục tuổi rồi mà còn không đáng tin bằng một đứa trẻ mười hai tuổi như Khả Khả.” Còn không bằng Khả Khả biết chăm trẻ.
Tạ Tiểu Ngũ lập tức phản bác: “Ai nói Khả Khả đáng tin hơn anh? Đừng quên lúc trước Khả Khả còn là thằng nhóc tí teo, đã dắt theo Đóa Đóa năm tuổi với đứa ba tuổi đi Tứ Cửu Thành rồi đấy, suýt nữa còn làm lạc mất người cơ.”
“Tạ Tiểu Ngũ, anh đi so bì với một đứa trẻ à? Anh không thấy ngại sao?” Thiền Thiền thật chưa từng thấy ai mặt dày như Tạ Tiểu Ngũ, càng sống càng trẻ con. Bây giờ trong nhà họ, người đáng tin nhất chắc chắn là Khả Khả.
Còn anh thì có gì phải ngại. Ai mà không biết Tiểu Ngũ gia da mặt dày, đầu gối Tiểu Ngũ gia quý như vàng, nhưng trước mặt vợ thì chẳng đáng một xu.
Điềm Điềm rụt cổ lại, né ra sau lưng Đóa Đóa, nhỏ giọng hỏi: “Chị ơi, có phải em nói sai gì rồi không?”
Đóa Đóa ra vẻ người lớn, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Điềm Điềm: “Điềm Điềm nói đều đúng cả, không sai đâu. Ba nói rồi, mẹ đánh ba là thương, mắng ba là yêu, không đánh không yêu.”
Điềm Điềm nửa hiểu nửa không ‘ồ’lên một tiếng: “Chị ơi, chị học rộng thật đó.”
“Ừm, vì chị lớn hơn em mà.” Đóa Đóa tỏ vẻ rất đương nhiên, dù thật ra chính cô bé cũng không hiểu câu đó có nghĩa là gì.
Em gái đã ngưỡng mộ mình như vậy rồi, cô bé sao có thể nói rằng… thật ra bản thân cũng không hiểu câu đó nghĩa là gì chứ.
*
Điềm Điềm từ trước đến nay chưa từng phải chịu tủi thân trước mặt bất kỳ ai. Những người khác đối với cô bé hoặc là nghe lời răm rắp, hoặc là hết mực nuông chiều.
Chỉ có một người khiến Điềm Điềm vô cùng bực bội.
Năm Điềm Điềm lên năm tuổi, trong nhà xuất hiện một bình hũ nút.
Biệt danh ‘bình hũ nút’ là do anh trai đặt cho cậu.
Bởi vì cậu không nói chuyện, một câu cũng không nói.
Mẹ nói tên cậu là Thịnh Yến Thủy.
Cậu là con trai của bạn thân của ba mẹ.
Ba mẹ của cậu qua đời trong một vụ tai nạn máy bay, nên ba mẹ đã đón cậu về sống cùng nhà họ.
Mẹ nói với cô bé và anh trai rằng từ nay cậu cũng là người trong gia đình: anh trai có thêm một em trai, còn cô bé thì có thêm một anh trai.
Mẹ bảo cô bé và anh trai hãy thường xuyên trò chuyện với cậu, nhưng cậu hoàn toàn không để ý đến họ. Cậu chỉ một mình ở trong căn phòng tối om, trốn trong góc, cũng không bật đèn.
Điềm Điềm còn nhỏ mà đã là người ‘mê ngoại hình’. Cậu rất đẹp trai, đẹp như anh trai vậy, nên cô bé rất thích cậu.
Một tháng, hai tháng, ba tháng… nửa năm, rồi một năm trôi qua.
Cậu chưa từng nói với bất kỳ ai trong nhà họ Tạ một câu nào. Nhà họ Tạ có rất nhiều bạn nhỏ cùng tuổi.
Chỉ có cậu là luôn một mình đến rồi một mình đi, cô độc đến đáng sợ, dường như không ai có thể lại gần được cậu.
Điềm Điềm mang rất nhiều đồ chơi của mình sang phòng Thịnh Yến Thủy, nhưng đến ngày hôm sau, tất cả đều bị đặt lại ở ngoài cửa.
Điềm Điềm nhìn thấy những món đồ chơi bị ném ra ngoài thì rất buồn. Cô bé không hiểu vì sao, liền chạy tới ôm Khả Khả khóc nức nở: “Anh ơi, sao anh ấy không chịu nói chuyện với chúng ta vậy? Có phải vì anh ấy không thích đồ chơi của em không? Nhưng… đó đều là những món em thích nhất mà. Em đã tặng hết cho anh ấy rồi.” Trong đó có rất nhiều món là Tiểu Ngũ thúc và ba tặng cho cô bé. Bình thường cô bé còn không nỡ chơi, luôn giữ gìn rất cẩn thận.
Khả Khả ôm Điềm Điềm vào lòng: “Mẹ nói rồi, anh ấy đã trải qua rất nhiều chuyện, tâm lý bị tổn thương. Chúng ta là người nhà của anh ấy, nên phải kiên nhẫn với anh ấy một chút.”
Điềm Điềm không hiểu hết lời anh trai, chỉ hiểu rằng Thịnh Yến Thủy đã từng bị tổn thương. Vì vậy cô bé ôm con thú bông mềm mại mà mình yêu thích nhất, từng bước từng bước lại gần phòng của Thịnh Yến Thủy. Cô bé phát hiện Thịnh Yến Thủy đang đàn piano, hơn nữa còn đàn rất hay.
Ngay khoảnh khắc Điềm Điềm bước vào phòng, tiếng đàn piano của Thịnh Yến Thủy liền dừng lại.
Điềm Điềm chớp chớp mắt: “Anh ơi, hay lắm.”
Thịnh Yến Thủy không để ý đến cô bé, quay đầu đi sang chỗ khác, ngồi đọc sách.
Điềm Điềm bĩu môi, rồi cũng đi theo, ngồi xuống bên cạnh.
Thịnh Yến Thủy cúi đầu chăm chú đọc sách, hoàn toàn không để ý tới cô bé.
Điềm Điềm rất tò mò, không biết cậu đang đọc cuốn sách gì. Cô bé tìm trong phòng một chiếc ghế nhỏ, đứng lên đó rồi leo lên chiếc ghế dài mà Thịnh Yến Thủy đang ngồi, từng chút một lén lút tiến lại gần cậu.
Thịnh Yến Thủy nhìn cô bé từng chút một cẩn thận tiến lại gần mình, nhưng không ngăn cản, cũng không để ý đến cô bé.
Cái đầu nhỏ của Điềm Điềm chậm rãi nghiêng sang nhìn thử cuốn sách trong tay Thịnh Yến Thủy. Nhưng cô bé chẳng hứng thú chút nào, toàn là chữ. Sao giống anh trai cô bé quá, đều thích đọc những thứ nhàm chán như vậy.
Con trai đúng là chán thật.
Điềm Điềm vốn là kiểu người tự nhiên thân quen, gặp ai cũng dễ dàng làm quen, chẳng hề đề phòng.
Cô bé nhìn Thịnh Yến Thủy một lúc, rồi cơn buồn ngủ ập tới. Cái đầu nhỏ cứ thế dựa lên cánh tay cậu mà ngủ thiếp đi.
Thịnh Yến Thủy cảm nhận được cô bé đã dựa vào mình ngủ mất rồi. Ban đầu cậu định rút cánh tay ra, nhưng nhìn dáng vẻ mềm mại đáng yêu của cô bé, cuối cùng lại từ bỏ ý định đó. Cánh tay bị cô bé dựa vào gần như không dám nhúc nhích chút nào.
Điềm Điềm lẩm bẩm: “Anh Yến Thủy, người anh ấm quá.”
Thịnh Yến Thủy cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Một lúc sau, Điềm Điềm tỉnh dậy, cô bé dụi dụi mắt: “Anh Yến Thủy, anh đẹp trai thật đấy. Em thích anh.”
“Anh không thích em.” Giọng nói non nớt của Thịnh Yến Thủy rất lạnh.
“Vì sao vậy? Chúng ta là người một nhà mà.” Vì sao lại không thích cô bé?
Thịnh Yến Thủy hạ mắt xuống, khẽ nói: “Anh không có người nhà.”
Điềm Điềm ngây thơ nói: “Sao lại thế được? Anh Yến Thủy, em chính là người nhà của anh mà.”
Đối diện với sự chân thành của cô bé, Thịnh Yến Thủy lại khẽ nói lần nữa: “Anh không có người nhà.”
Điềm Điềm chớp chớp đôi mắt xinh đẹp: “Anh Yến Thủy, có phải anh nhớ ba mẹ mình không?”
Thịnh Yến Thủy không nói gì.
“Anh Yến Thủy, đợi đến khi anh nghỉ hè, em dẫn anh đi tìm ba mẹ nhé?” Trước đây mỗi khi cô bé nhớ ba mẹ, anh trai cũng sẽ dẫn cô bé đi tìm họ.
“Không đi được.”
“Tại sao?” Điềm Điềm không hiểu vì sao Thịnh Yến Thủy muốn gặp ba mẹ mà lại không đi được. Mẹ đã nói rồi, ba mẹ sẽ không rời bỏ con cái của mình, giống như ba mẹ cô bé sẽ không rời bỏ cô bé và anh trai, chú năm và thím năm cũng sẽ không rời bỏ chị Đóa Đóa.
“Xa lắm.”
Xa là xa đến mức nào? Điềm Điềm không hiểu. Cô bé hỏi: “Có xa bằng nơi anh trai em đi học không? Anh trai em học ở nước ngoài đó. Chỉ còn một tuần nữa là anh ấy nghỉ hè rồi, anh ấy sẽ về. Em nhờ anh ấy dẫn anh đi tìm ba mẹ nhé, được không? Anh trai em biết rất nhiều thứ. Anh ấy cái gì cũng biết.” Điềm Điềm nói với vẻ vô cùng ngưỡng mộ.
Thịnh Yến Thủy nhìn cô bé trước mặt với hai búi tóc nhỏ trên đầu, trông rất đáng yêu.
Cậu không nói gì.
Thịnh Yến Thủy cũng không để những lời của Điềm Điềm trong lòng. Không ngờ một tuần sau, khi Tạ Quân Khiêm nghỉ hè trở về, lại tìm cậu nói chuyện.
Lúc đó cậu mới biết, cô bé mềm mại kia thật sự đã đi tìm Tạ Quân Khiêm.
“Em có muốn quay về nhìn một lần không?” Tạ Quân Khiêm hỏi.
Thịnh Yến Thủy đã đến nhà họ Tạ được một năm, tổng cộng mới gặp Tạ Quân Khiêm ba lần.
Tạ Quân Khiêm là kiểu người giống cậu, họ thuộc cùng một loại người, nên giữa họ vẫn có thể có chuyện để nói.
“Có thể sao?” Nhà họ Thịnh không có ai muốn nhìn thấy cậu. Nhưng vài ngày nữa là ngày giỗ của ba mẹ, cậu vẫn muốn quay về nhìn một lần. Chú Tạ và dì Minh đã đưa cậu đến Tứ Cửu Thành, cho cậu môi trường học tập tốt nhất, bảo vệ sự an toàn của cậu, đó là ân nhân cả đời của cậu. Cậu rất rõ mình đang gánh vác điều gì. Cậu phải báo thù cho ba mẹ, và cũng phải trở lại nhà họ Thịnh.
Tạ Quân Khiêm gọi một cuộc điện thoại, điều động tuyến bay và trực thăng.
Khi còn rất nhỏ, anh đã từng làm chuyện như vậy.
Lúc đó anh mượn danh nghĩa của cha mình, lừa chú Trang Trọng.
Khi ấy, em gái sau khi nghe anh miêu tả về tuyết ở Tứ Cửu Thành thì rất muốn được nhìn thấy tuyết nơi đó, nên anh đã dẫn em gái và Đóa Đóa cùng đi Tứ Cửu Thành.
Hai cô bé tò mò với mọi thứ xung quanh, suýt nữa thì bị lạc mất, khiến anh vô cùng tự trách.
Sau này sẽ không bao giờ để chuyện như vậy xảy ra nữa.
Bây giờ anh đã mười bốn tuổi, ở nước ngoài cũng đã bắt đầu tiếp xúc với một số lĩnh vực kinh doanh đơn giản, có tư duy độc lập và khả năng phán đoán của riêng mình.
Anh có thể bảo vệ gia đình, gánh vác trách nhiệm mà mình nên gánh vác.
Chỉ là, lần đầu tiên em gái lấy lòng anh, vậy mà lại là vì cái bình hũ nút này, nghĩ đến vẫn thấy hơi khó chịu.
Tạ Quân Khiêm lạnh lùng liếc nhìn Thịnh Yến Thủy, người nhỏ tuổi hơn mình: “Bình hú nút, em gái tôi rất thích cậu. Tốt với con bé một chút. Con bé là viên ngọc quý của gia đình chúng tôi. Ở nhà chúng tôi, trách nhiệm của đàn ông là phải bảo vệ những cô gái trong gia đình.”
Thịnh Yến Thủy không nói gì. Đó là việc mà đàn ông nhà họ Tạ nên làm.
Còn cậu chỉ là một người tạm nương nhờ, sớm muộn cũng phải rời đi.
Cậu không thuộc về nơi này, càng không thể thuộc về cô bé đáng yêu kia, một công chúa kiêu quý như vậy cũng không cần cậu bảo vệ.
Chỉ là rất nhanh sau đó, Thịnh Yến Thủy bắt đầu thay đổi nhận thức ấy. Cô bé kia quá dính người, lúc nào cũng quấn lấy cậu.
Tạ Quân Khiêm đã giúp cậu chuẩn bị trực thăng.
Một cô bé nhỏ xíu vậy mà lại lén trốn trên xe. Đến khi xe đã rời khỏi Tạ viên, cô bé mới chui ra từ trong cốp xe. Gương mặt nhỏ đáng yêu dính đầy bụi, trông như một chú mèo hoa nhỏ.
“Anh Yến Thủy, em có thông minh không?” Cô bé đắc ý chớp chớp đôi mắt, trong tay ôm con gấu bông.
Thịnh Yến Thủy đưa tay lau lớp bụi trên mặt cô bé, có chút bất lực nói: “Em có biết trốn trong cốp xe như vậy rất nguy hiểm không?”
Điềm Điềm gật đầu, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Thịnh Yến Thủy: “Không nguy hiểm đâu. Lúc em còn rất nhỏ, em với chị Đóa Đóa thường xuyên trèo lên xe của chú năm mà. Với lại em đã hứa sẽ đi cùng anh Yến Thủy để thăm ba mẹ anh rồi, nên nhất định phải đi. Mẹ nói rồi, đã nói thì phải giữ lời, không được thất hứa. Dù xa đến đâu, Điềm Điềm cũng sẽ đi cùng.”
Thịnh Yến Thủy nghiêm túc lau lớp bụi trên mặt cô bé.
Điềm Điềm đã quen với việc mặt mũi dính bẩn. Tiểu Ngũ thúc thường xuyên dẫn cô bé đi nghịch bùn, nên chút bụi này chẳng đáng là gì. May mà con gấu bông không bị bẩn, đó là do mẹ làm cho cô bé, cô bé rất thích. Vừa tận hưởng việc Thịnh Yến Thủy lau mặt lau tay cho mình, cô bé vừa bắt đầu líu lo không ngừng: “Anh Yến Thủy, em biết nhà anh ở Tứ Cửu Thành. Em từng đến Tứ Cửu Thành rồi đó. Nhà bà ngoại em cũng ở Tứ Cửu Thành. Anh trai em thường xuyên đến đó. Ba nói anh trai em lớn rồi, phải bận rộn cả hai nơi Tứ Cửu Thành và Lê Hải, nên anh ấy sẽ rất vất vả.”
Thịnh Yến Thủy vốn trầm tính, ít nói, nhưng lại rất sạch sẽ. Cậu nhất định phải lau sạch hết bụi trên mặt và đôi bàn tay nhỏ của Điềm Điềm, như vậy mới thấy dễ chịu.
Sau đó cậu mới chậm rãi lên tiếng: “Bác tài xế, bác đưa cháu xuống ở phía trước là được rồi. Phiền bác đưa Điềm Điềm về Tạ viên an toàn.” Chiếc trực thăng đang ở sân bay, không điều tới Tạ viên. Thịnh Yến Thủy không muốn vì chuyện riêng của mình mà làm ầm ĩ ở nhà họ Tạ. Ở nhà họ Tạ, cậu đã làm phiền chú Tạ rất nhiều rồi, không thể tiếp tục gây thêm rắc rối cho họ nữa.
Người tài xế cũng không ngờ Điềm Điềm lại trốn trong cốp xe, là do ông kiểm tra sơ suất. May mà không xảy ra chuyện gì.
Hai tổ tông nhỏ trong nhà này chính là bảo bối trong lòng Tạ Tiểu Ngũ và Tổng giám đốc Tạ. Nếu xảy ra chuyện gì thì thật không thể tưởng tượng nổi.
Đương nhiên tài xế phải đưa Điềm Điềm trở về Tạ viên. Dù Thịnh Yến Thủy có trầm ổn đến đâu thì nói cho cùng cậu cũng chỉ là một đứa trẻ chưa lớn hẳn, làm sao có thể chăm sóc Điềm Điềm được.
Nghe thấy Thịnh Yến Thủy muốn đưa mình trở về Tạ viên, Điềm Điềm nhất quyết không chịu: “Không! Em muốn đi cùng anh. Em không muốn về.”
“Điềm Điềm, ngoan nào. Anh quay về Tứ Cửu Thành là vì có việc rất quan trọng.” Thịnh Yến Thủy nói.
Điềm Điềm bĩu môi rồi bật khóc. Trong nhà, mọi người sợ nhất là Điềm Điềm và Đóa Đóa khóc.
Thịnh Yến Thủy cũng không ngoại lệ, cậu cũng rất sợ cô bé khóc: “Được rồi, em đừng khóc trước đã. Anh gọi điện cho chú Tạ được không? Nghe xem chú Tạ nói thế nào. Em phải nghe lời chú Tạ, được không?”
“Ừm! Điềm Điềm đều nghe lời anh Yến Thủy.” Điềm Điềm nín khóc rất nhanh.
Thịnh Yến Thủy kể lại toàn bộ tình huống cho Tạ Khuynh Mục nghe, trong lời nói rõ ràng là không muốn Điềm Điềm đi theo, vì cậu sợ mình không chăm sóc được cô bé.
Nhưng nghe ý của chú Tạ, dường như không hề định ngăn cản việc cậu đưa Điềm Điềm đi cùng.
Điều này khiến Thịnh Yến Thủy rất bất lực.
Tạ Khuynh Mục vẫn khá yên tâm về Thịnh Yến Thủy, nên không có ý định bắt Điềm Điềm quay về. Nhưng dù sao cũng vẫn là trẻ con, ông liền gọi điện cho Nhậm Thành Vũ, bảo anh ra sân bay đón Điềm Điềm.
Sau đó ông lại gọi cho Tạ Quân Khiêm, để cậu theo ngay phía sau.
Biết mình có thể đi cùng Thịnh Yến Thủy đến Tứ Cửu Thành, Điềm Điềm liền tựa vào lòng cậu rồi yên tâm ngủ thiếp đi.
Thịnh Yến Thủy nhìn cô bé mềm mại đang tựa trong lòng mình, trong trái tim nhỏ bé của cậu dâng lên một cảm giác ấm áp.
Có lẽ, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên cậu bước chân vào cổng nhà họ Tạ, khi Điềm Điềm ôm con gấu bông của mình lẽo đẽo theo sau. Dù cậu có để ý đến cô bé hay không, cô bé vẫn dùng giọng ngọt ngào gọi cậu là ‘anh Yến Thủy’, từ lúc đó, số phận của cậu và cô bé ấy đã định sẵn sẽ gắn chặt với nhau.
Từ đó, trong lòng Thịnh Yến Thủy âm thầm có thêm một sứ mệnh, bảo vệ cô em gái đã dẫn cậu đi tìm lại gia đình của mình.
== HAPPY ENDING ==