Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Năm Thiền Thiền hoàn thành việc học, Nhậm Thành Vũ và Hề Gia cuối cùng cũng tu thành chính quả, tổ chức hôn lễ tại Tứ Cửu Thành.
Khi Hề Gia và Nhậm Thành Vũ cử hành hôn lễ, em bé trong bụng Hề Gia đã gần năm tháng.
Hề Gia vừa tức vừa bực, trong lời nói lại lộ ra vài phần làm nũng không tự chủ, than phiền với mấy chị em tốt như Yểu Yểu và Thiền Thiền.
“Cái đồ xấu xa Nhậm Thành Vũ này, làm đảo lộn hết kế hoạch của mình.” Ai ngờ chỉ một lần không dùng biện pháp an toàn mà đã mang thai. Vốn dĩ họ dự định cuối năm đi du lịch kết hôn, rồi hai ba năm sau mới sinh em bé. Nào ngờ kế hoạch chẳng theo kịp thay đổi: “Các cậu không biết đâu, ngay cả bố mẹ mình cũng còn bênh anh ta.”
“Thế là mặc váy cưới cũng chẳng còn đẹp nữa.”
Trong kế hoạch ban đầu của Hề Gia, cô thậm chí còn chưa định kết hôn, chính bố mẹ cô là người chủ động đưa chuyện kết hôn này vào chương trình.
Mẹ Hề đứng bên cạnh nghe Hề Gia than thở, không nhịn được mà nói vài câu: “Con tính kế hoạch thì xa quá rồi đấy. Con thử nghĩ xem lúc đó con bao nhiêu tuổi rồi, sinh con muộn quá không tốt cho sức khỏe của chính con.”
“Gia Gia, dì nói đúng đó. Cậu không biết đâu, lúc mình với Tiểu Ngũ tổ chức đám cưới, anh Thành Vũ đã ghen tị lắm rồi. Mấy năm nay anh ấy rất ủng hộ công việc của cậu, đúng chuẩn người đàn ông tốt luôn. He he, lấy anh ấy không thiệt đâu.” Cô còn nghe nói lúc ở đám cưới của cô và Tạ Tiểu Ngũ, Nhậm Thành Vũ giả vờ say rượu để thổ lộ tâm sự với Hề Gia, mà tất cả đều là chủ ý của mấy anh Tứ ca bày ra.
Hề Gia hiểu rõ mấy năm nay Nhậm Thành Vũ đã bao dung và dành cho cô rất nhiều. Chỉ là, không những đã kết hôn, mà ngay cả em bé cũng đã có rồi, khiến cô nhất thời vẫn chưa quen được: “Cậu còn nói mình nữa. Thiền Thiền, còn cậu thì sao? Cậu với Ngũ gia nhà cậu định khi nào mới sinh em bé?”
“Bọn mình cứ thuận theo tự nhiên thôi.” Cô vừa mới tốt nghiệp, còn phải bận rộn với công việc.
Hai ngày gần đây cô đang giận dỗi Tạ Tiểu Ngũ, không muốn để ý đến anh.
Buổi tối, sau khi hôn lễ của Hề Gia và Nhậm Thành Vũ kết thúc, một nhóm người kéo nhau đi náo động phòng tân hôn. Khả Khả cùng mấy đứa trẻ khác chơi đùa vui đến quên trời đất.
Đến khi chơi mệt, Khả Khả nằm sấp trong lòng Minh Kinh Ngọc ngủ thiếp đi.
Tạ Khuynh Mục bế con trai từ trong lòng Minh Kinh Ngọc sang, một tay nắm tay Minh Kinh Ngọc, một tay ôm Khả Khả, cả gia đình ba người cùng trở về Thịnh trạch.
Thiền Thiền không đi cùng Minh Kinh Ngọc về Thịnh trạch, chủ yếu là vì không muốn nhìn thấy một người nào đó, nên ở lại khách sạn mà Nhậm Thành Vũ sắp xếp cho khách.
Cô đã không đến ở Thịnh trạch, thì Tạ Tiểu Ngũ làm sao có thể về Thịnh trạch cho được.
Thiền Thiền tắm xong, ngồi trước bàn trang điểm thoa kem dưỡng da. Bỗng nghe ‘tít’ một tiếng, cửa phòng được quẹt thẻ mở ra. Từ trong gương, Thiền Thiền thấy Tạ Tiểu Ngũ bước vào. Cô hừ nhẹ, lẩm bẩm khó chịu: “Anh đến đây làm gì? Chẳng phải em đã nói rồi sao, giữa chúng ta không có gì để nói nữa, dạo này tốt nhất đừng gặp mặt.”
Tạ Tiểu Ngũ sải đôi chân dài, khóe miệng cong lên nụ cười lêu lổng, tiến về phía cô: “Vợ tôi ở đây, em nói xem tôi đến đây làm gì?” Anh cúi người xuống, hai tay chống lên mặt bàn trang điểm, từ phía sau ôm Thiền Thiền vào lòng, hôn nhẹ lên cổ cô, khẽ nói: “Vợ à, ai nói là không gặp mặt? Anh đâu có đồng ý.”
Thiền Thiền không muốn nhiều lời với kiểu vô lại như anh, hất cánh tay anh ra, đứng dậy rồi xoay người đi đến bên giường ngồi xuống.
Tạ Tiểu Ngũ sờ sờ mũi, rồi cũng đi theo.
Thiền Thiền lên tiếng cảnh cáo: “Không được lại đây.”
Tạ Tiểu Ngũ nhìn khuôn mặt nhỏ đang giận dỗi của cô, nhưng vẫn bước tới, vừa đi vừa cười nhăn nhở tiến về phía cô.
Thiền Thiền đối với Tạ Tiểu Ngũ thật sự rất bất lực. Nhất là khi gương mặt của anh đã hồi phục bảy tám phần, lại còn treo nụ cười khiến cô khó lòng chống đỡ, càng làm người ta phát điên. Cô tiện tay cầm một chiếc gối ném thẳng về phía anh.
Tạ Tiểu Ngũ dễ dàng đỡ lấy chiếc gối bị ném tới, còn đặt ngay ngắn lại ở đầu giường, cười nhàn nhạt: “Nhóc con nhà ai đây, vẫn còn giận à?”
“Đây không phải vấn đề giận hay không.” Thiền Thiền trừng anh một cái thật mạnh, quay đầu sang chỗ khác: “Là hai chúng ta không hợp.”
“Không hợp chỗ nào?” Tạ Tiểu Ngũ mặt dày ngồi xuống bên cạnh Thiền Thiền, kéo cô vào lòng mình: “Anh thấy chỗ nào cũng hợp lắm mà.” Thiền Thiền vùng vẫy trước ngực anh, Tạ Tiểu Ngũ siết chặt eo cô: “Đừng nhúc nhích được không? Cho chồng ôm một chút thôi. Hai ngày rồi không được ôm em, nhớ muốn chết.”
Thiền Thiền thấy sống mũi cay cay: “Nếu anh thật sự nhớ em, thì đã không đối xử với em như vậy.”
“Ừm. Anh biết, chuyện này có hơi đột ngột.” Tạ Tiểu Ngũ vùi đầu vào hõm cổ Thiền Thiền, khẽ nói: “Thiền Thiền, họ cần anh. Là một quân nhân, dù ở bất cứ đâu, bảo vệ gia đình và đất nước đều là trách nhiệm của anh.”
Thiền Thiền không phải không hiểu. Chỉ cần Tạ Tiểu Ngũ còn là quân nhân một ngày, thì trách nhiệm trên vai anh cũng không thể bớt đi một ngày.
Điều đó là không thể thay đổi.
Cô chỉ là sợ hãi.
Sợ chuyện của vài năm trước lại xảy ra, sợ hạnh phúc khó khăn lắm mới có được, trong chớp mắt lại tan thành bọt nước.
Thiền Thiền đỏ hoe mắt: “Chẳng lẽ em thì không cần anh sao?”
Tạ Tiểu Ngũ khẽ c*n m*t nơi cổ Thiền Thiền: “Ừm, cần chứ. Không chỉ em cần anh, mà anh càng cần em hơn. Một khắc cũng không rời được em. Hai ngày nay em không để ý đến anh, anh khó chịu đến mức sắp chết rồi.”
“Đừng nói mấy lời khiến em mềm lòng như vậy, em một chữ cũng không muốn nghe.” Thực ra, lòng cô đã mềm xuống rồi: “Còn nữa, không được nhắc đến chữ đó.” Chữ ‘chết’ là điều cô kiêng kỵ nhất.
“Được.’ Tạ Tiểu Ngũ cười, hôn nhẹ lên má Thiền Thiền: “Chỉ cần nhóc con nhà anh vui vẻ, không giận anh nữa, thế nào cũng được.”
Thiền Thiền xưa nay luôn hết cách với Tạ Tiểu Ngũ: “Anh định khi nào đi?”
“Ngày mai.” Tạ Tiểu Ngũ trả lời thành thật.
“Gấp vậy sao?” Thiền Thiền không dám tin.
Vậy ý anh là đi thẳng từ đây luôn, đến Lê Hải cũng không quay về nữa sao?
Nước mắt Thiền Thiền đảo quanh trong hốc mắt. Cô ngẩng đầu, hung hăng cắn một cái lên cằm Tạ Tiểu Ngũ, giọng nghẹn ngào vì khóc: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đúng là đồ đáng ghét. Sao anh có thể tệ như vậy chứ? Lúc trước khi anh trở về, anh còn thề thốt rằng sau này sẽ không đến những nơi nguy hiểm như thế nữa. Vậy mà mới bao lâu đâu, anh lại muốn đi tới đó. Tạ Tiểu Ngũ, em sẽ không sống nổi mất.”
Tạ Tiểu Ngũ giơ tay khẽ búng lên trán Thiền Thiền một cái, cười nói: “Ngốc quá, nghĩ gì vậy. Chỉ là vì anh quen thuộc tình hình bên đó hơn nên cấp trên mời anh sang trao đổi về chiến lược tác chiến thôi. Anh đảm bảo, lần này thật sự không ra tiền tuyến.” Trong lòng anh hiểu rõ, vì chuyện xảy ra vài năm trước, mấy năm nay nhóc con này luôn ở trong trạng thái bất an, dù anh nói thế nào cô cũng chưa chắc đã tin. Nếu không phải là nơi trọng yếu như vậy, anh thật muốn kéo cô đi cùng. Như thế cô yên tâm, mà anh cũng yên tâm hơn.
Thiền Thiền với đôi mắt mờ sương nhìn Tạ Tiểu Ngũ, từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Tạ Tiểu Ngũ, lần này anh không được giống như lần trước nữa. Tiểu Ngũ, em nói với anh rất nghiêm túc. Thật đấy, nếu anh lại giống như lần trước… em sẽ không sống nổi mất.”
Tạ Tiểu Ngũ đau lòng nâng khuôn mặt nhỏ của Thiền Thiền bằng hai tay, hôn nhẹ lên đôi mắt ướt át của cô, nghiêm túc nói: “Không đâu. Lần này không phải đánh trận, chỉ là diễn tập phòng thủ biên giới thôi. Bảo bối, tin anh được không?” Cho dù thật sự phải ra tiền tuyến, anh cũng sẽ bảo vệ tốt bản thân mình. Bây giờ anh đã có ràng buộc, có người để yêu thương, nên anh càng biết trân trọng chính mình hơn.
Thiền Thiền rũ mắt, khẽ nói: “Em không tin. Những lời anh nói, em một chữ cũng không tin.”
Tạ Tiểu Ngũ khẽ thở dài, lại ôm Thiền Thiền vào lòng, giọng dịu dàng hỏi: “Vậy anh phải làm thế nào thì bảo bối nhà anh mới chịu tin anh thêm một lần nữa?”
Thiền Thiền ngẩng đầu lên từ trong lòng Tạ Tiểu Ngũ, hôn nhẹ lên yết hầu của anh. “Tạ Tiểu Ngũ, chúng ta sinh một em bé đi. Anh xem, Gia Gia và anh Thành Vũ cũng đã có em bé rồi, con của vợ chồng anh tư là Khả Khả cũng đã là đứa trẻ lớn rồi. Chú út với thím út, còn cả chị Đình Oánh nữa, em bé của họ cũng đã bập bẹ nói chuyện. Ngay cả anh cả trầm lặng kia, con của anh ấy cũng đã mấy tuổi rồi. Tạ Tiểu Ngũ, anh thích trêu chọc mấy đứa như Khả Khả đến vậy… anh không muốn tự mình có một đứa bé đáng yêu sao?”
Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái mà mình yêu sâu đậm trước mặt.
Thực ra, mấy năm nay anh luôn mong có một đứa bé thuộc về riêng anh và Thiền Thiền.
Nhưng anh không muốn cô vừa phải lo việc học, lại vừa phải bận tâm chăm sóc em bé.
Vì thế anh vẫn luôn chôn chặt ý nghĩ ấy trong lòng, chưa từng nhắc tới.
Hơi thở mềm mại của cô gái phả nhẹ lên vết sẹo nơi yết hầu của Tạ Tiểu Ngũ. Cổ họng anh khẽ chuyển động, anh thấp giọng đáp: “Được. Đợi lần này anh từ bên đó trở về, chúng ta sẽ sinh em bé.”
Thiền Thiền lắc đầu, trèo lên ngồi trên đùi Tạ Tiểu Ngũ, hai tay vòng qua cổ anh, ánh mắt quyến rũ như tơ: “Không, em muốn ngay tối nay. Bây giờ luôn.”
Tạ Tiểu Ngũ cảm nhận thân thể mềm mại trong lòng, gương mặt tuấn tú của anh căng lại, cổ họng khô khốc. Hai tay đặt trên eo Thiền Thiền không khỏi siết nhẹ lại: “Nhưng tối nay… cũng chưa chắc đã được đâu. Chuyện này không thể vội được.”
“Em mặc kệ, anh cứ nói có đồng ý hay không thôi.” Thiền Thiền khẽ l**m lên cổ Tạ Tiểu Ngũ, hừ nhẹ đầy cố ý: “Nếu anh không đồng ý, thì chúng ta ly…ưm…” Nửa câu sau của cô bị nụ hôn của Tạ Tiểu Ngũ chặn lại. Anh hôn Thiền Thiền thật sâu thật lâu, đến khi mới lưu luyến buông ra. Ánh mắt anh trở nên trầm xuống, giọng khàn khàn: “Không được nói bậy. Nếu không… anh sẽ chưa ra trận mà đã chết mất.”
Thiền Thiền mím đôi môi hơi đau, lẩm bẩm: “Tạ Tiểu Ngũ, anh cũng không được nhắc đến chữ đó.”
Tạ Tiểu Ngũ khẽ cười, lại chạm nhẹ lên môi Thiền Thiền một cái: “Ừm. Được, nghe lời vợ anh.”
Hai người đã tổ chức hôn lễ hơn một năm rồi, nhưng mỗi lần Tạ Tiểu Ngũ gọi cô là ‘vợ’, dù là trêu đùa hay nghiêm túc, Thiền Thiền vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.
Chợt nhớ lại chủ đề chính, Thiền Thiền nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Tạ Tiểu Ngũ: “Không được đánh trống lảng. Tối nay hoặc là sinh em bé, hoặc là chúng ta…” Tạ Tiểu Ngũ lại một lần nữa ngậm lấy môi Thiền Thiền, chặn lời cô lại. Lúc này anh đâu còn dám không chiều theo: “Có, nhất định phải có, làm ngay bây giờ.” Nếu như cách này có thể khiến cô yên tâm, cho dù có chút không thỏa đáng, anh cũng chấp nhận.
Anh sẽ sớm quay trở về.
Trở về bên cạnh cô, cùng cô chờ đợi sự ra đời của đứa bé.
*
Thiền Thiền cảm thấy mình đã làm một giấc mơ rất dài, rất dài.
Trong mơ, Tạ Tiểu Ngũ không hề rời xa cô.
Anh từ biên giới trở về, mang theo đầy mình thương tích nhưng cũng mang theo công huân trở về.
Họ thổ lộ lòng mình với nhau, rồi kết hôn, sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn.
Thiền Thiền đắm chìm trong những điều tốt đẹp ấy, nụ cười rạng rỡ trên môi. Tít… tít… tít…
Một âm thanh giống như tiếng của thiết bị trong bệnh viện vang lên, cùng với tiếng bước chân vội vã hỗn loạn trong hành lang. Xen lẫn trong đó là những tiếng gọi quen thuộc, giọng cha mẹ cô đang gọi đầy lo lắng, khiến cô dần dần tỉnh lại.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Khi mở mắt ra, cô thấy mình đang nằm trong bệnh viện, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân.
Thiền Thiền nhìn lên trần phòng bệnh, đầu óc rối bời. Cô không phân biệt được mình đang ở đâu, cũng không phân rõ đâu là thật, đâu là mơ.
“Thiền Thiền? Thiền Thiền? ” Mẹ Hứa ngồi bên giường bệnh nắm chặt hai tay Thiền Thiền.
Trong tiếng gọi nghẹn ngào của mẹ Hứa, Thiền Thiền phải rất lâu sau mới dần hoàn hồn lại. Cô nhìn mọi thứ trước mắt, rồi nhìn cha mẹ đang ở bên cạnh mình. Môi cô khẽ động, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Mẹ, ba.”
“Ừ.” Mẹ Hứa đáp một tiếng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi. Con đột nhiên ngất xỉu, suýt nữa làm mẹ với ba con sợ chết khiếp.”
Đột nhiên ngất xỉu?
Thiền Thiền chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn quanh một lượt phòng bệnh, nhưng không thấy Tạ Tiểu Ngũ đâu. Cô lập tức nắm chặt tay Hứa phu nhân, cảm xúc trở nên kích động: “Mẹ… Tiểu Ngũ đâu? Anh ấy ở đâu?”
“Tiểu Ngũ, nó…” Mẹ Hứa ngạc nhiên, thầm nghĩ đứa nhỏ này có phải hồ đồ rồi không: “Bây giờ quan trọng nhất là sức khỏe của con, hỏi Tiểu Ngũ làm gì. Mẹ có chuyện rất quan trọng muốn nói với con.”
Thiền Thiền nhìn vẻ mặt đầy ẩn ý của mẹ.
Vậy nên… tất cả thật sự chỉ là một giấc mơ sao?
Những gì giữa cô và Tiểu Ngũ trong mơ… đều chỉ là mơ?
Tiểu Ngũ thật sự không còn nữa?
Anh chưa từng trở về… những năm qua đều là do cô tự tưởng tượng ra?
Không thể nào.
Đôi mắt Thiền Thiền run rẩy, từng giọt nước mắt lớn không ngừng lăn xuống. Ngay sau đó cô bật dậy khỏi giường bệnh. Khi ông Hứa và bà Hứa còn chưa kịp phản ứng, Thiền Thiền đã chạy ra khỏi phòng bệnh.
Hai vợ chồng họ nhìn tình trạng của con gái mà sững lại một thoáng, rồi lập tức đuổi theo sau.
Lúc này trong đầu Thiền Thiền chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đến nhà họ Tạ, để xác nhận rằng tất cả đều đã từng xảy ra, rằng mọi thứ không phải là mơ.
Thiền Thiền chỉ mải chạy về phía trước, hoàn toàn không ngờ rằng ở đại sảnh bệnh viện mình lại đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Cô khẽ nói một câu: “Xin lỗi.” Vừa định rời khỏi vòng tay đó, cô đã bị chủ nhân của vòng tay dùng đôi cánh tay mạnh mẽ giữ lại. Người ấy bật cười nói: “Nhóc con, hấp tấp như vậy là đi đâu thế? Biết anh về rồi à? Đến đón anh sao? Sức khỏe khá hơn chưa?” Nghe nói cô bị ngất xỉu, suốt dọc đường anh gần như hoảng sợ đến chết.
Thiền Thiền nghe thấy giọng nói quen thuộc mà cô ngày đêm mong nhớ, liền bất ngờ ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong giấc mơ, đồng tử cô co rút, môi run run: “Tạ… Tạ Tiểu Ngũ?”
Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái ngốc nghếch đang mặc đồ bệnh nhân trong lòng mình, vừa đau lòng vừa buồn cười, bèn ôm cô chặt hơn: “Đồ ngốc, mới hai tháng không gặp chồng mà đã không nhận ra rồi sao?”
Thiền Thiền nhìn Tạ Tiểu Ngũ trước mặt với vài phần phóng khoáng bất kham quen thuộc, đôi mắt cô mở to: “Anh… anh thật sự…?” Không phải mơ? Thật sự là Tiểu Ngũ.
“Anh là người sống sờ sờ thế này, chẳng lẽ còn giả được sao?” Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái trong lòng với ánh mắt vẫn còn ngơ ngác, đầy vẻ khó tin. Anh hiểu lần này mình sang bên đó quá đột ngột, để cô một mình ở nhà, mà chuyện xảy ra vài năm trước vốn đã để lại bóng ma trong lòng cô. Trong lòng Tạ Tiểu Ngũ vừa tự trách vừa đau lòng. Anh nắm lấy tay Thiền Thiền, đặt lên mặt mình: “Em sờ thử xem, thật hay giả? Trên gương mặt đẹp trai này vẫn còn vết tích mà thẩm mỹ y khoa chưa xóa hết đấy.” Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường và không để ý kỹ thì khó thấy vết sẹo trên mặt anh nữa. Nhưng khi chạm tay vào vẫn có thể cảm nhận được; hoặc nếu nhìn thật gần, vẫn có thể thấy vài dấu vết sẹo còn sót lại trên gương mặt anh.
Thiền Thiền khẽ đưa ngón tay chạm lên má Tạ Tiểu Ngũ, nhẹ nhàng ấn thử.
Quả thật có vết.
Cô lẩm bẩm: “Không phải là mơ sao?”
Tạ Tiểu Ngũ hôn l*n đ*nh đầu cô: “Em mơ thấy anh à?”
“Không biết… nói không rõ nữa.” Thiền Thiền lắc đầu trong lòng anh.
“Ồ, vậy à.” Tạ Tiểu Ngũ khẽ cười, cúi đầu cắn mạnh lên môi Thiền Thiền một cái. Thiền Thiền đau đến mức lông mi khẽ run lên vài cái. Vừa nãy cô còn đang mơ hồ, nhưng cơn đau ấy khiến cô lập tức cảm nhận rõ ràng, hoàn toàn tỉnh táo lại: “Tạ Tiểu Ngũ, anh về rồi?”
“Ừ, anh về rồi.” Tạ Tiểu Ngũ ôm cô vào lòng. Lần này anh không lừa cô nữa. Anh thật sự đã trở về.
Đến lúc này Thiền Thiền mới hoàn toàn tỉnh táo. Không phải là mơ. Hạnh phúc mà cô tưởng chỉ tồn tại trong giấc mơ, thật ra là hạnh phúc chân thật, đang hiện hữu.
Tạ Tiểu Ngũ, thật sự là Tạ Tiểu Ngũ, ngay bên cạnh cô, cô có thể cảm nhận được rõ ràng.
Ông Hứa và bà Hứa thở hổn hển chạy ra từ thang máy phía sau. Vừa nhìn thấy con gái đang nằm trong lòng con rể, họ liền thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ Hứa thở dài một hơi: “Con bé này, cho dù có vội ra đón Tiểu Ngũ thì cũng đâu cần chạy như thế chứ, con muốn dọa chết mẹ với ba con à.” Bà đã thắc mắc vì sao con gái đột nhiên chạy ra ngoài, hóa ra là biết Tạ Tiểu Ngũ đã trở về.
“Con…” Thiền Thiền vùi đầu vào lòng Tạ Tiểu Ngũ, không biết phải nói gì. Nếu cô nói với cha mẹ rằng vừa rồi mình còn tưởng tất cả chỉ là giấc mơ, đầu óc rối loạn… nói như vậy chẳng phải sẽ dọa họ sợ sao.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ cong môi cười, rồi bế bổng Thiền Thiền đang vừa xấu hổ vừa dính lấy mình theo kiểu bế công chúa.
“Cẩn thận một chút.” Bà Hứa lại dặn dò: “Con bé này, sau này đừng có hấp tấp như vậy nữa. Bây giờ con đâu còn là một mình nữa, trong bụng còn đang mang một đứa bé đấy, biết không?”
Nghe thấy trọng điểm trong câu nói đó, ý cười nhàn nhạt trong mắt Tạ Tiểu Ngũ lập tức nở rộ như pháo hoa. Anh kích động hỏi: “Mẹ ơi, Thiền Thiền có em bé rồi sao?” Sáng sớm anh nhận được điện thoại của ba Hứa nói rằng Thiền Thiền ngất xỉu. Phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ rằng cơ thể cô xảy ra chuyện nghiêm trọng, nên lập tức viết báo cáo xin trở về. Anh còn gọi điện cho anh ba. Anh ba đang ở nước ngoài hội chẩn. Sau khi nghe anh nói tình hình, anh ấy cho rằng có lẽ không phải vấn đề nghiêm trọng, có thể chỉ là nghỉ ngơi không đủ, bảo anh đừng quá lo lắng. Nhưng làm sao anh có thể không lo được chứ, vì thế anh lập tức quay về.
“Em mang thai rồi à?” Thiền Thiền cứ ngỡ mình nghe nhầm. Cô tưởng chỉ một lần đó thì sẽ không có hy vọng, không ngờ lại thật sự có thai.
Bà Hứa lộ rõ vẻ vui mừng: “Ừm, bác sĩ kiểm tra nói đã hơn hai tháng rồi. Cũng chỉ có con ngốc như con, đến một chút cũng không nhận ra.”
Thiền Thiền và Tạ Tiểu Ngũ nhìn nhau cười, cả hai đều hiểu.
Là đêm hôm đó ở Tứ Cửu Thành.
Ước nguyện của họ cuối cùng cũng thành sự thật.
Trở lại phòng bệnh, Thiền Thiền cứ quấn quýt lấy Tạ Tiểu Ngũ, không chịu nằm lên giường bệnh. Hai tay cô ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn ở yên trong vòng tay anh.
Ông Hứa cứ luôn miệng nói Thiền Thiền không có tiền đồ: “Người ta đi một cái là hơn hai tháng không gặp, vậy mà con còn để ý đến nó đến thế.” Trong khi chính bản thân còn không biết khi nào mới có thể trở về, vậy mà lại còn tính chuyện có con. Lỡ như nhất thời không về được thì sao? Chẳng lẽ định để con gái ông một mình sinh con, một mình nuôi con à? Chuyện này khiến ba Hứa rất bất mãn với Tạ Tiểu Ngũ.
Thiền Thiền tinh nghịch làm mặt quỷ với ba Hứa, tóm lại vẫn cứ muốn dính lấy Tạ Tiểu Ngũ.
Tạ Tiểu Ngũ lập tức nhận lỗi trước: “Ba, đều là lỗi của con, là con để Thiền Thiền phải chịu khổ. Ba yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho Thiền Thiền và em bé.” Vừa nghĩ đến việc Thiền Thiền đã mang thai, anh chỉ hận không thể lập tức nói cho tất cả mọi người biết.
Mẹ Hứa liếc nhìn chồng: “Được rồi, thế là đủ rồi. Con gái cũng đã mang thai rồi, ông bớt nói vài câu đi được không. Tiểu Ngũ à, ngoài hơn hai tháng này vì công việc nên không thể ở nhà, trước đó cậu từng đối xử không tốt với Thiền Thiền chút nào sao?” Từ khi hai người xác nhận quan hệ, Thiền Thiền đã được Tiểu Ngũ cưng chiều đến mức chẳng ra dáng gì nữa, bà không tin lão Hứa lại không nhìn thấy.
Bị vợ nói lại mấy câu như vậy, ba Hứa cũng không lên tiếng nữa.
Mẹ Hứa lại dặn dò rất nhiều điều cần chú ý đối với phụ nữ mang thai. Thiền Thiền vẫn còn chìm trong niềm vui nên nghe mà không vào tai mấy. Còn Tạ Tiểu Ngũ thì như một học sinh gương mẫu, từng điều đều ghi nhớ trong lòng, thậm chí còn hỏi tới cả thực đơn dành cho phụ nữ mang thai, nhờ mẹ Hứa dạy anh cách nấu các món dành cho thai phụ.
Mẹ Hứa khẽ cười: “Cái này thì chưa cần con làm đâu, để mẹ làm là được rồi.”
Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu nhìn Thiền Thiền đang tựa trong lòng mình, vẫn chưa yên tâm nên lại mời bác sĩ tới khám thêm một lần nữa: “Thời kỳ đầu mang thai, tâm trạng của thai phụ không ổn định là điều bình thường. Người yêu và gia đình nhất định phải chăm sóc, ở bên cạnh chu đáo. Phụ nữ mang thai thường hay suy nghĩ nhiều, cố gắng đừng để thai phụ ở một mình, nên làm nhiều việc khiến cô ấy vui vẻ.”
Tạ Tiểu Ngũ ngoan ngoãn như một học sinh giỏi, ghi nhớ kỹ lời dặn của bác sĩ.
Ba Hứa liếc Tiểu Ngũ một cái rồi nói ở bên cạnh: “Chuyện này đều là lỗi của cậu. Nếu con gái bảo bối và cháu gái bảo bối của tôi có mệnh hệ gì, người đầu tiên tôi không tha chính là cậu.”
Việc Tạ Tiểu Ngũ phải ra biên giới đã được anh báo trước với cha mẹ Hứa, và cũng nhận được sự ngầm cho phép của ba Hứa.
Ba Hứa không phải người không biết lý lẽ, ở cương vị nào thì làm tròn việc của cương vị ấy.
Điều khiến ông không hài lòng vẫn là việc cậu phải ra biên giới, không biết bao giờ mới trở về, lại còn tính chuyện sinh con.
Thiền Thiền bênh Tiểu Ngũ, khẽ nói: “Ba à, chuyện sinh em bé là do con quyết định, không liên quan đến Tiểu Ngũ.”
“Hừ, không liên quan đến nó? Đứa bé trong bụng con chẳng phải của nó sao?” Ba Hứa hừ một tiếng.
“Là của con. Thiền Thiền và em bé đều là của con.” Tạ Tiểu Ngũ sợ ba Hứa vì chuyện anh phải ra biên giới hai tháng mà muốn xem xét lại mối quan hệ giữa anh và Thiền Thiền. Bây giờ trong bụng Thiền Thiền còn đang mang thai con của anh, nên dù thế nào anh cũng không thể rời Thiền Thiền nửa bước.
“Vừa rồi con bé hồn vía lên mây như vậy, chẳng phải là vì cậu sao?” Ban đầu ba Hứa không hiểu vì sao con gái mình lại đột nhiên thành ra như thế, nhưng nghĩ kỹ lại thì phần lớn là liên quan đến chuyện Tạ Tiểu Ngũ gặp nạn năm năm trước, nên trong lòng mới lo được lo mất.
Trước đây Tạ Tiểu Ngũ chỉ biết mấy năm nay trong lòng Thiền Thiền luôn bất an, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy.
Hôm nay gặp cô trong đại sảnh bệnh viện với bộ dạng ấy, anh không dám mạo hiểm thêm chút nào nữa, vừa rồi còn đặc biệt lén hỏi ý kiến bác sĩ.
Ý của bác sĩ là, tình trạng của Thiền Thiền vẫn bắt nguồn từ chuyện năm đó anh gặp nạn, cú sốc ấy đã gây ảnh hưởng rất lớn trong lòng cô. Chỉ có thể kiên nhẫn ở bên cạnh, để cô dần dần bước ra khỏi nỗi sợ, khiến cô hiểu rằng hiện tại mới là thực tại.
Anh phải luôn ở bên Thiền Thiền, để cô hoàn toàn yên tâm.
Bác sĩ khuyên Thiền Thiền nên nhập viện theo dõi một ngày. Tạ Tiểu Ngũ đối với lời bác sĩ gần như răm rắp nghe theo.
Buổi chiều, các bậc trưởng bối nhà họ Tạ đến bệnh viện.
Mấy năm gần đây nhà họ Tạ liên tiếp có chuyện vui, con cháu đông đúc, nay lại sắp có thêm một thành viên mới.
Cả buổi chiều trong phòng bệnh không ngớt tiếng cười nói rộn ràng.
Tối đến, Tạ Tiểu Ngũ ở lại bệnh viện bên cạnh Thiền Thiền.
Thiền Thiền nằm sấp trong lòng Tạ Tiểu Ngũ, thỉnh thoảng lại cắn nhẹ vào cổ anh: “Em đã nói rồi mà, em đâu có vấn đề gì, sao cứ phải ở bệnh viện chứ.”
Tạ Tiểu Ngũ khẽ cong môi: “Lời bác sĩ nói thì chắc chắn không sai.” Hôm nay anh phần nhiều là đau lòng, một phần nhỏ là vui mừng, nhưng nhìn chung vẫn là vui nhiều hơn. Anh cũng sắp có con của riêng mình, có gia đình của riêng mình rồi. Từ nhỏ anh do bà nội nuôi lớn, các trưởng bối trong nhà đều rất thương anh, nhưng rốt cuộc anh vẫn chưa từng cảm nhận được tình yêu của cha mẹ là như thế nào. Trong lòng vẫn luôn có một khoảng trống, có chút tiếc nuối. Sau này anh muốn dành toàn bộ tình yêu của mình cho Thiền Thiền và đứa bé, cho mái ấm nhỏ của họ, một mái ấm chỉ thuộc về riêng anh.
Tạ Tiểu Ngũ mỉm cười, cúi xuống hôn cô gái đang lẩm bẩm trong lòng mình một cái: “Thiền Thiền, cảm ơn em.”
Thiền Thiền ngẩng đầu, không hiểu gì. Cái tên Tiểu Ngũ đáng ghét này, tự dưng cảm ơn cô làm gì?
Cô đang định hỏi thêm hai câu thì trong dạ dày bỗng dâng lên một trận buồn nôn: “Ọe…”
“Sao thế??” Tạ Tiểu Ngũ lập tức hoảng lên, đưa tay đỡ dưới cằm Thiền Thiền.
“Ọe… khó chịu quá, em muốn nôn.” Thiền Thiền hít thở chậm lại để cố ổn định.
Tạ Tiểu Ngũ ngẩn ra một chút rồi mới phản ứng lại, chắc là phản ứng thai nghén mà bác sĩ vừa nói. Anh ngốc nghếch cười khì một tiếng rồi nói: “Nôn đi, nôn đi. Nôn ra sẽ dễ chịu hơn.”
Thiền Thiền nhìn bàn tay Tạ Tiểu Ngũ đang đặt ngay trước miệng mình, mím môi lại: “Tạ Tiểu Ngũ, em sắp nôn đấy. Anh không đi lấy thùng rác mà lại đưa tay ra trước miệng em làm gì? Định dùng tay đỡ giúp em à?”
Tạ Tiểu Ngũ vốn luôn lanh lợi, lúc này lại ngây ngô hẳn: “Hì hì, dùng tay đỡ thì dùng tay đỡ thôi. Đỡ cho vợ anh thì có gì đâu.”
Thiền Thiền trừng mắt nhìn Tạ Tiểu Ngũ, tự ghét bỏ chính mình: “May mà chỉ là buồn nôn khan thôi, không thì anh dùng tay đỡ chẳng phải ghê lắm sao.” Anh vậy mà lại dùng tay đỡ: “Với lại anh cũng đâu có đỡ nổi, kiểu gì cũng dính hết lên người anh.” Chỉ nghĩ thôi cô đã thấy không chịu nổi vì cảm giác ghê ghê ấy rồi.
Tạ Tiểu Ngũ lại chẳng hề để tâm: “Thì có sao đâu? Hồi nhỏ em cũng đâu phải chưa từng nôn lên người anh, anh có nói gì đâu, cùng lắm thì đi giặt thôi. Con của anh khiến vợ anh phải chịu khổ như vậy, anh dùng tay đỡ thì đã sao, anh cam tâm tình nguyện.”
Sau cơn buồn nôn khan, Thiền Thiền cảm thấy khá khó chịu, nhưng nghe Tạ Tiểu Ngũ nói vậy lại bật cười.
Cái tên Tạ Tiểu Ngũ đáng ghét này, sao không cãi cọ với cô nữa, lại còn biết dỗ dành người ta thế?
Nghĩ kỹ lại, mấy ngày gần đây cô vẫn luôn có cảm giác buồn nôn khan. Nhiều người nói rằng thường thì một lần rất khó mang thai, nên cô cũng chẳng đặt hy vọng gì, chỉ cho là do áp lực công việc. Không ngờ lại thật sự có thai.
Chuyên ngành chính của Thiền Thiền là gốm sứ nghệ thuật. Trước khi tốt nghiệp, cô đã mở một studio gốm của riêng mình. Trong lĩnh vực này cô rất có ý tưởng sáng tạo, trong tay cũng nhận không ít đơn đặt làm theo yêu cầu.
Gần đây Tiểu Ngũ không ở Lê Hải, cô dùng công việc bận rộn để giết thời gian. Liên tiếp mấy ngày liền cô ở lì trong xưởng làm việc, rồi cuối cùng lại phải vào bệnh viện.
Sau này cô không dám như vậy nữa. Giờ cô đã có em bé của cô và Tạ Tiểu Ngũ, cô nhất định phải biết quý trọng cơ thể mình.
Thiền Thiền nhớ lại chuyện lúc nãy mình còn chưa hiểu rõ tình hình đã chạy khỏi phòng bệnh, lao thẳng vào lòng Tạ Tiểu Ngũ, nghĩ đến thôi cũng thấy hơi ngượng.
Thiền Thiền ngẩng đầu khỏi lòng Tạ Tiểu Ngũ, nhìn anh đang ở dưới mình, khẽ cắn môi: “Tạ Tiểu Ngũ, trưa nay anh gặp em ở bệnh viện, có phải thấy em ngốc nghếch lắm không? Lúc đó em cũng không biết mình bị làm sao nữa, trong khoảnh khắc lại không phân biệt được thời gian. Em còn tưởng là mấy năm trước, lúc anh rời đi… cứ ngỡ tất cả những gì em và anh đã trải qua chỉ là một giấc mơ.”
Nghe những lời Thiền Thiền nói, tim Tạ Tiểu Ngũ như bị những lưỡi dao nhỏ cứa vào. Anh nắm lấy tay cô, đặt lên gò má ấm nóng của mình: “Không ngốc đâu. Trong lòng Tạ Tiểu Ngũ, Thiền Thiền mãi mãi là cô gái thông minh và xinh đẹp nhất. Là anh không tốt, đã khiến em phải lo lắng và sợ hãi. Em nhìn người trước mắt này đi, còn có cả em bé trong bụng em nữa, tất cả đều thật sự tồn tại. Chúng tôi sẽ luôn ở bên em, mãi mãi ở cạnh em.”
“Em biết mà, chỉ là lúc đó nhất thời chưa kịp phản ứng thôi. Hì hì.”Tiểu Ngũ không ở bên cạnh nên cô dễ suy nghĩ lung tung mà thôi. Chỉ riêng mấy lần buồn nôn khan vừa rồi, cộng với những phản ứng mấy ngày trước, đã đủ chân thật rồi chỉ là khó chịu quá.
“À mà, chuyện của anh ở biên giới xử lý xong hết rồi à? Anh về từ lúc nào vậy?” Thiền Thiền chớp chớp mắt hỏi.
Tạ Tiểu Ngũ không nhịn được cười.
Đúng là ngốc thật, anh đã về được mấy tiếng rồi, đến giờ cô mới hỏi.
Tạ Tiểu Ngũ ôm Thiền Thiền vào lòng, nói: “Sáng nay nhận được điện thoại báo em ngất xỉu, suýt nữa dọa anh chết khiếp. Anh lập tức làm báo cáo xin phép rồi chạy về ngay.” May mà cô không sao, lại còn mang đến cho anh một tin vui lớn như vậy. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, e rằng anh có hối hận cả đời cũng không kịp. Anh tiếp tục trả lời câu hỏi của Thiền Thiền: “Bên biên giới mọi việc cũng giải quyết gần xong rồi. Ngày mai anh báo cáo lại tình hình thực tế với cấp trên, chắc là không cần anh quay lại nữa.”
“Ồ.” Nghe nói Tạ Tiểu Ngũ sẽ không rời đi nữa, Thiền Thiền liền thả lỏng, nhẹ nhõm nằm sấp lên người anh.
Ngón tay Tạ Tiểu Ngũ khẽ luồn qua mái tóc cô: “Sau này anh sẽ luôn ở bên em và em bé.” Bảo vệ mái ấm nhỏ của anh. Dù phía trước có cần đến anh, anh cũng muốn mang theo mái ấm của mình để cùng nhau bảo vệ phía trước, cả nhà ở bên nhau, không rời nửa bước.
Thiền Thiền tựa đầu vào lòng anh, đặt tay anh lên bụng mình vẫn còn phẳng, khẽ nói: “Tạ Tiểu Ngũ, em hiểu mà. Anh không cần phải hứa hẹn gì cả. Anh là anh hùng của nhân dân, cũng là anh hùng của em và em bé. Chúng em sẽ luôn ở phía sau ủng hộ anh.”
Bàn tay to lớn, rắn rỏi của Tạ Tiểu Ngũ phủ lên bụng dưới của Thiền Thiền. Một niềm hạnh phúc chỉ thuộc về riêng anh bao trùm lấy anh, khiến anh cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và mãn nguyện. Anh khẽ cười: “Ngốc thật.”
*
Sau khi Thiền Thiền mang thai, ngoài thời gian làm việc bình thường, phần lớn thời gian của Tạ Tiểu Ngũ đều ở bên cạnh cô.
Từ một Tiểu Ngũ gia tính tình hấp tấp, bộc trực, hơi nóng nảy, anh từng bước biến thành ‘nô lệ của vợ’ và ‘nô lệ của con’.
Sau khi Thiền Thiền mang thai, mỗi ngày tan học Khả Khả đều không về nhà mình nữa, phần lớn thời gian chạy thẳng đến biệt thự của Tạ Tiểu Ngũ, chờ anh nấu đồ ăn ngon.
Tạ Tiểu Ngũ nấu cơm cho Thiền Thiền, tiện thể làm thêm một phần ăn trẻ em cho Khả Khả, nói là để tập trước. Còn Khả Khả thì rõ ràng rất tận hưởng chế độ luyện tập trước này.
Cha mẹ Hứa lại càng yêu thích Khả Khả hơn, rất chiều chuộng cậu bé.
Ở trong biệt thự của Tạ Tiểu Ngũ, hầu như chuyện gì họ cũng để Khả Khả muốn sao được vậy.
Sau giờ làm, Minh Kinh Ngọc đến biệt thự của Tiểu Ngũ để bắt Khả Khả về nhà: “Khả Khả, con mà tiếp tục thế này thì trong bụng cũng sắp có thêm một Khả Khả nhỏ rồi đấy.” Bụng tròn vo, nhìn như một quả bóng.
Khả Khả ăn uống no nê, xoa xoa cái bụng nhỏ của mình: “Mẹ lừa con. Con là con trai, không thể có em bé đâu.”
Minh Kinh Ngọc bất lực, Khả Khả từ nhỏ đã không dễ bị lừa: “Thế con ăn như vậy thì chắc chắn sẽ thành một cậu bé mập ú đấy.”
Khả Khả lắc đầu: “Không đâu. Tuần này con đã bắt đầu tập đấm quyền quyền với chú Tiểu Ngũ rồi.”
Minh Kinh Ngọc xoa xoa cái đầu nhỏ của Khả Khả. Đứa con trai này của cô ấy, từ nhỏ đã rất thích bám lấy Tạ Tiểu Ngũ.
Thiền Thiền đi dạo xong cùng Hứa mẫu rồi bước vào nhà, tiếp lời: “Chị dâu tư à, đừng nói là Khả Khả, ngay cả em cũng béo lên cả một vòng rồi. Tạ Tiểu Ngũ còn cứ bắt em ăn nữa. Em phát bực với anh ấy quá. Anh ấy muốn nuôi em thành một bà béo mất thôi.”
Tạ Tiểu Ngũ từ trong bếp bước ra, bưng một đĩa trái cây: “Béo chỗ nào chứ? Bác sĩ nói rồi, phản ứng thai nghén của em quá mạnh. Phải luôn chú ý bổ sung dinh dưỡng.”
Phản ứng nghén của Thiền Thiền khá nặng, ăn gì cũng dễ nôn. Điều Tạ Tiểu Ngũ lo nhất là Thiền Thiền thiếu dinh dưỡng, cơ thể không chịu nổi.
Khi Thiền Thiền mang thai hơn sáu tháng, phản ứng thai nghén mới dần kết thúc. Không còn nôn nữa, đối với Thiền Thiền mà nói, điều đó còn tốt hơn bất cứ thứ gì, cuối cùng cô cũng có thể ăn uống tử tế, ngủ nghỉ đàng hoàng.
Một hôm, Thiền Thiền nằm ngủ trưa phơi nắng trên chiếc ghế quý phi.
Khi cô tỉnh dậy, Tạ Tiểu Ngũ đã tan làm về nhà, đang áp tai vào bụng cô, lẩm bẩm nói một mình.
Thiền Thiền luồn ngón tay qua mái tóc ngắn của anh, khẽ thì thầm: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đang làm gì vậy?”
Tạ Tiểu Ngũ thành kính hôn nhẹ lên cái bụng đã rất lớn của Thiền Thiền: “Anh đang thương lượng với con gái chúng ta, bảo con đá mẹ nhẹ một chút. Đợi sau khi con ra đời, bố sẽ dẫn con đi tập quyền.”
“Anh tuyệt đối đừng dạy con bé đấm bốc nhé. Em hy vọng con gái sẽ là một tiểu thục nữ, một tiểu công chúa.” Đừng học theo Tạ Tiểu Ngũ, con gái chỉ cần vui vẻ, đơn giản một chút là tốt rồi.
“Đấm bốc thì sao chứ? Dù có đấm bốc thì trong lòng bố nó vẫn là một tiểu công chúa đáng yêu.” Tạ Tiểu Ngũ không đồng ý. Con gái của anh, thế nào cũng là tốt nhất.
“Sao anh biết là con gái? Lỡ không phải thì sao?” Tạ Tiểu Ngũ gặp ai cũng nói là con gái, lỡ không phải thì không biết anh có chịu nổi không.
“Không có lỡ như. Anh nhất định phải sinh một cô con gái, cho bọn họ ghen tị chết đi.” Từ khi Thiền Thiền mang thai, Tạ Tiểu Ngũ gặp ai cũng khoe, nói chắc chắn là con gái.
“Em thấy là chính anh muốn có con gái thì có.” Thiền Thiền cúi đầu, dịu dàng xoa xoa bụng mình.
“Không muốn sao được? Em đâu biết con bé Tuế Tuế nhà anh Lê ngoan đến mức nào đâu. Một người ít nói như anh Lê, ở trước mặt Tuế Tuế cũng có thể nói thêm được mấy câu nữa cơ.”
*
Đúng như mong muốn của Tạ Tiểu Ngũ, họ sinh được một bé gái.
Hơn sáu cân, bé xíu xiu. Tạ Tiểu Ngũ bế trong tay cũng không dám cử động mạnh, sợ làm đau con bé.
Ông Hứa yêu cháu gái nhỏ vô cùng, còn đặt cho con bé một tên gọi thân mật: Đa Đa.
Ý là càng nhiều càng tốt.
Bà Hứa lại nói cái tên Đa Đa nghe không hay lắm, giống tên của động vật nhỏ.
Bà liền lấy đồng âm đổi thành: Đóa Đóa.
Ông Hứa lập tức quyết định luôn tên chính thức của con bé sẽ là: Tạ Đóa Đóa.
Bà Hứa không đồng ý: “Nghe thì cũng hay đấy. Nhưng ông Hứa à, ông không nhận ra mình có một tật xấu chết người sao? Đặt tên cứ thích dùng từ láy. Tên của Thiền Thiền đã là từ láy rồi, giờ đến tên chính của cháu gái ông cũng muốn dùng từ láy. Đến cháu gái họ hàng bên ngoài ông cũng đặt cho người ta một cái tên láy nữa.”
Ông Hứa vừa dỗ cho Đóa Đóa vui, vừa nói: “Tên láy thì sao chứ? Có cái nào không hay đâu? Đóa Đóa, đúng không nào? Tên ông ngoại đặt cho con có phải rất hay không?”
Ông Hứa và bà Hứa vì cái tên của cô bé mà tranh luận mãi không dứt.
Còn Tiểu Ngũ và Thiền Thiền thì đối với tên của con gái, đều giao cả cho các bậc trưởng bối trong nhà quyết định.
Hai người không tham gia nhiều vào chuyện này.
Cuối cùng, mỗi bên nhường nhau một bước, cái tên được chốt lại là Tạ Đóa.
Dạo gần đây Minh Kinh Ngọc thường xuyên đi công tác, nên việc Tạ Khuynh Mục chăm sóc Khả Khả đã trở thành chuyện thường ngày.
Khả Khả giờ đã là một cậu bé lớn rồi, không còn hay khóc như trước nữa, thời gian tự ngủ một mình vào ban đêm cũng ngày càng nhiều.
Tạ Khuynh Mục nhìn cậu con trai đang buồn buồn trong lòng mình: “Khả Khả, đi thăm em gái rồi mà vẫn chưa vui à?”
“Vui ạ.” Khả Khả ngẩng cái đầu nhỏ lên khỏi lòng Tạ Khuynh Mục: “Ba ơi, con cũng muốn có một em gái.”
Tạ Khuynh Mục nhận ra dạo gần đây con trai thay đổi khá nhiều, từ cách nói nũng nịu gọi ‘mommy, daddy’ đã đổi thành ‘mẹ, ba’, dường như đang dần lớn lên trong vòng tay anh.
Tạ Khuynh Mục khẽ đỡ lại cái mông nhỏ của Khả Khả, nói: “Trong nhà đã có hai em gái rồi, vẫn chưa đủ à?”
Khả Khả lắc đầu: “Con muốn mẹ sinh cho con một em gái. Ba ơi, mẹ cũng muốn mà. Hôm đó con vô tình nghe thấy mẹ nói với thím Thiền Thiền rằng là ba không muốn.”
Tạ Khuynh Mục vốn dĩ không hề hứng thú với chuyện sinh con thứ hai. Nhưng Lê Yến Giác sinh được một cô con gái, ngày nào cũng nâng niu như bảo bối trong lòng. Con bé mềm mại đáng yêu, lại đặc biệt quấn lấy Lê Yến Giác.
Bây giờ Tạ Tiểu Ngũ lại có thêm một cô con gái nữa, có việc hay không có việc cũng cứ khoe khoang trước mặt anh. Dần dần, Tạ Khuynh Mục cũng bắt đầu bị ảnh hưởng theo.
*
Mỗi năm Minh Kinh Ngọc đều phải tổ chức hai buổi triển lãm thời trang ở nước ngoài, nên phần lớn các hoạt động gia đình của trường Khả Khả đều do Tạ Khuynh Mục và Tạ Tiểu Ngũ cùng đi tham gia với cậu bé.
Khả Khả đang trong giai đoạn lớn nhanh. Chỉ cần một tuần hoặc nửa tháng không gặp, Minh Kinh Ngọc đã có thể nhận ra Khả Khả thay đổi rất nhiều.
Khả Khả sáu tuổi, đường nét gương mặt dần dần thoát khỏi vẻ non nớt, thấp thoáng lộ ra những nét góc cạnh rõ ràng.
Một thời gian không gặp, Khả Khả rất nhớ mẹ. Khi gọi điện với Minh Kinh Ngọc, cậu bé không còn khóc nhè hay mách lẻo nữa, mà giống như một người lớn nhỏ quan tâm cô: “Mẹ ơi, con xem dự báo thời tiết rồi, chỗ mẹ rất lạnh. Mẹ phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé. Mẹ đừng lo cho con và ba, bọn con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”
Chỉ cần nghe thấy giọng Khả Khả, Minh Kinh Ngọc đã cảm thấy xung quanh ấm áp hẳn lên: “Mẹ biết rồi, mẹ sẽ chăm sóc bản thân thật tốt. Ba ngày nữa mẹ sẽ về nhà. Con trai, con có muốn món quà nào không? Mẹ sẽ mua mang về cho con.”
Khả Khả nghĩ một lúc rồi nói: “Không có. Mẹ chính là món quà tuyệt nhất của con.”
Minh Kinh Ngọc thường cảm thấy cái miệng nhỏ của Khả Khả thật thần kỳ, có lúc thì nói năng sắc sảo như độc miệng, có lúc lại ấm áp đến mềm lòng.
“Con trai à, ba con đâu rồi? Ba con đang làm gì thế?”
Nghe vợ gọi, Tạ Khuynh Mục liền nhận điện thoại từ tay con trai: “Anh đang thu dọn hành lý.”