Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tạ Khuynh Mục một tay bế Khả Khả băng qua đường, tay kia kéo vali, hỏi: “Vậy Khả Khả muốn mẹ không cần ba nữa sao?”
“Không muốn.” Khả Khả lắc đầu. Mẹ là của cậu và của ba, trong gia đình ba người của họ thiếu ai cũng không được. Khả Khả nghĩ một lát rồi nói thêm: “Nhưng nếu ba đối xử với mẹ không tốt, thì mẹ cũng đừng thích ba nữa.”
“…”
Tạ Khuynh Mục thầm thở dài. Không biết rốt cuộc cái suy nghĩ rằng anh đối xử không tốt với mẹ nó trong đầu thằng bé là từ đâu ra.
Trong thế giới quan của Khả Khả, ba đối với mẹ lúc nào cũng không tốt lắm, buổi tối còn ‘đánh’ mẹ, đến sáng hôm sau trên cổ mẹ còn có vết thương.
Cậu bé thấy rất xót mẹ, đã từng nói chuyện với ba rồi, nhưng ba chẳng hề để ý, cũng không chịu đảm bảo lần sau sẽ không làm như vậy nữa.
Vừa nhìn thấy Minh Kinh Ngọc, Khả Khả liền đạp đạp hai chân trong lòng Tạ Khuynh Mục, tuột khỏi vòng tay anh, chạy lon ton đến trước mặt Minh Kinh Ngọc, ôm lấy đôi chân thon thả của cô.
Minh Kinh Ngọc cúi đầu nhìn thấy Khả Khả đang ôm lấy mình, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Bảo bối, con đến từ lúc nào vậy?” Quả nhiên Tạ Khuynh Mục đã lừa cô. Lúc nãy trong lòng cô còn nghĩ, liệu hôm nay hai cha con họ có đến luôn không, không ngờ thật sự đã đến rồi.
Khả Khả chớp chớp đôi mắt tròn như quả nho: “Con với ba đến tạo bất ngờ cho mẹ.”
Minh Kinh Ngọc ngẩng đầu lên. Tạ Khuynh Mục đang đứng cách đó vài bước, bên trong chiếc áo gió màu sẫm là áo sơ mi trắng, dáng vẻ nho nhã, quý phái.
Người đàn ông này bao nhiêu năm rồi vẫn vậy, giống hệt lần đầu tiên họ gặp nhau ở Tứ Cửu Thành, khiến cô không thể rời mắt.
Tạ Khuynh Mục nhìn thẳng phía trước, dù người đứng bên cạnh khiến anh rất khó chịu, nhưng trong mắt anh chỉ có Minh Kinh Ngọc. Anh khẽ mỉm cười nói: “Bà Tạ.”
Tạ Khuynh Mục gọi hai tiếng ‘bà Tạ’, khiến cơ thể Minh Kinh Ngọc không khỏi run lên một chút.
Khả Khả thấy người chú đứng bên cạnh lại đứng gần mẹ hơn cả khoảng cách giữa ba và mẹ mình, lập tức không vui. Cậu bé lắc cái mông nhỏ chen vào giữa, trông như một chú gà con đang bảo vệ thức ăn của mình.
Minh Kinh Ngọc bị dáng vẻ đáng yêu của Khả Khả chọc cười, cô xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu, rồi giới thiệu hai bên: “Đây là nhiếp ảnh gia mới đến làm việc ở studio của chúng tôi, anh Tạ. Còn đây là chồng tôi, Tạ Khuynh Mục.”
“Chào anh Tạ, cô Minh bị trẹo chân.” Nhiếp ảnh gia rất tôn trọng các tác phẩm của Minh Kinh Ngọc, đồng thời cũng tôn trọng chính con người cô. Lúc đầu anh quả thực từng nảy sinh chút ý nghĩ với cô, nhưng sau khi nghe các đồng nghiệp khác nói rằng cô đã có gia đình, chồng là một doanh nhân rất xuất sắc, lại còn có một cậu con trai đáng yêu, anh liền gạt bỏ suy nghĩ ấy. Giờ đây, trong lòng anh dành cho cô nhiều hơn là sự tôn trọng.
Nghe nói Minh Kinh Ngọc bị trẹo chân, Tạ Khuynh Mục cũng chẳng còn tâm trí ghen tuông vớ vẩn nữa. Anh cúi người, bế cô lên.
Minh Kinh Ngọc hơi ngại ngùng, nằm trong vòng tay anh khẽ nũng nịu: “Không đến mức khoa trương vậy đâu, chỉ hơi trẹo một chút thôi.”
Tạ Khuynh Mục bất lực nói: “Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, lúc làm việc thì bớt mang giày cao gót lại.”
“……” Minh Kinh Ngọc muốn khóc mà không ra nước mắt, đôi giày của cô thật ra cũng không cao lắm.
Tạ Khuynh Mục liếc nhìn chiếc túi xách của Minh Kinh Ngọc vẫn đang ở trong tay người đàn ông khác, rồi nói: “Con trai, cầm túi cho mẹ.”
Khả Khả đưa bàn tay nhỏ về phía nhiếp ảnh gia.
Nhiếp ảnh gia lập tức dùng hai tay đưa chiếc túi xách của Minh Kinh Ngọc cho cậu bé.
Khả Khả vẫy vẫy bàn tay nhỏ mũm mĩm: “Chào tạm biệt chú đẹp trai nhé. Mẹ là của con với ba, hừ.” Nói xong còn cố ý để lại cho anh một bóng lưng nho nhỏ.
Nhiếp ảnh gia bị dáng vẻ đáng yêu của Khả Khả làm cho mềm lòng, khẽ cười. Không trách Minh Kinh Ngọc cứ ba câu lại nhắc đến con trai và chồng, quả thật cả hai đều quá xuất sắc.
Nhiếp ảnh gia chào tạm biệt: “Cô Minh, tôi đi trước nhé. Cô nhớ chăm sóc chân cho tốt, ngày mai còn một trận ‘chiến đấu’ lớn nữa.”
“Chú ơi, ba với con sẽ chăm sóc mẹ thật tốt, chú không cần lo đâu. Chú về sớm nghỉ ngơi nhé.” Khả Khả lập tức trở thành người phát ngôn cho Tạ Khuynh Mục.
Minh Kinh Ngọc có chút bất lực, không hiểu hai cha con họ đang ghen tuông vớ vẩn chuyện gì nữa.
Sau khi nói chuyện qua loa vài câu, gia đình ba người rời đi.
Tạ Khuynh Mục một tay bế Minh Kinh Ngọc, tay kia kéo vali. Khả Khả thì nắm lấy vạt áo khoác gió của Tạ Khuynh Mục, đi theo bên cạnh ba mẹ.
Khung cảnh trông ấm áp và đẹp đẽ.
Căn hộ này của Minh Kinh Ngọc là do Tạ Khuynh Mục tặng. Mỗi lần cô sang Pháp công tác đều ở đây. Trước khi Khả Khả đi học, mỗi lần đến đây Minh Kinh Ngọc đều đưa bảo mẫu và Khả Khả sang ở cùng; còn Tạ Khuynh Mục thì mỗi cuối tuần lại bay qua đoàn tụ với hai mẹ con.
Tạ Khuynh Mục đặt Minh Kinh Ngọc xuống ghế sofa, rồi nói với Khả Khả đang đứng phía sau: “Con trai, đi lấy hộp thuốc lại đây.”
“Vâng ạ.” Khả Khả lập tức phối hợp rất ngoan.
“Hơn hai mươi ngày không gặp, con trai đã bị anh dạy dỗ ngoan ngoãn thế này rồi à?” Trước đây mỗi khi bảo Khả Khả làm gì, nếu không muốn làm, cậu bé sẽ nói mình chỉ là em bé, không làm được.
Tạ Khuynh Mục ngồi xổm trước mặt Minh Kinh Ngọc, giúp cô cởi giày: “Em không thấy bản lĩnh của con trai mình đâu. Hôm qua còn hỏi anh khi nào giao công ty cho nó, tuổi còn nhỏ mà đã muốn đoạt vị trí của ông già nó rồi.”
Khả Khả xách chiếc hộp thuốc nhỏ từ phòng đi ra, hừ hừ nói: “Ba ơi, ba nói xấu con con nghe thấy rồi nhé. Lát nữa con sẽ mách mẹ chuyện của ba, hừ.”
“……” Tạ Khuynh Mục.
Minh Kinh Ngọc lập tức hứng thú: “Ồ? Bảo bối nói cho mẹ nghe xem, ba con đã lén sau lưng mẹ làm chuyện gì đáng ngờ vậy?”
Khả Khả trèo vào lòng Minh Kinh Ngọc, cánh tay tròn tròn như củ sen ôm lấy cổ cô, ghé sát tai thì thầm: “Ở công ty của ba có một cô xấu, nói xấu mẹ.”
Minh Kinh Ngọc liếc nhìn Tạ Khuynh Mục: “Được lắm Tạ Khuynh Mục, em mới đi công tác hơn nửa tháng thôi mà anh đã kim ốc tàng kiều rồi à?” Bàn chân cô trượt khỏi lòng bàn tay của Tạ Khuynh Mục, mấy ngón chân khẽ chọc chọc vào ngực anh.
Tạ Khuynh Mục lặng lẽ thở dài.
Cái ‘nồi đen’ mà Trang Trọng bưng tới, thế mà lại úp thẳng lên đầu anh.
Đứa con trai này đúng là muốn lấy mạng ông già nó rồi.
Khả Khả lại dụi khuôn mặt nhỏ vào người mẹ: “Mẹ ơi, con còn chưa nói xong. Cô xấu đó đã bị ba đuổi đi rồi. Ba dữ lắm.”
Khả Khả còn bắt chước lại giọng điệu lúc Tạ Khuynh Mục mắng người khi đó, khiến Minh Kinh Ngọc bật cười.
Cô rất hiểu con người của Tạ Khuynh Mục, vì thế từ trước đến nay chưa từng kiểm tra hay dò xét anh.
Tạ Khuynh Mục lại tỏ vẻ tủi thân: “Nói cho cùng vẫn là bà Tạ quá thờ ơ với ông Tạ, khiến người ta tưởng tôi là người đàn ông không ai cần.”
Minh Kinh Ngọc khẽ cười: “Xem ra sau này khi rảnh em phải đến công ty đi lại một chút, nếu không thì lại làm ông chủ Tạ của chúng ta tủi thân mất.”
Đôi mắt Khả Khả sáng lấp lánh: “Mẹ ơi, dẫn cả con theo nhé, con rất thích công ty của ba.”
Tạ Khuynh Mục véo véo cái mũi của Khả Khả: “Thằng nhóc con, con thật sự muốn cướp vị trí của ông già con à?” Còn nhỏ thế mà đã ghê gớm rồi: “Cất hộp thuốc đi.”
“Được thôi.” Khả Khả xách hộp thuốc, lạch bạch bước đi, trông có vẻ không vui.
Chênh lệch múi giờ khiến Khả Khả rất khó chịu, quấy một lúc lâu mới ngủ được.
Tạ Khuynh Mục dỗ Khả Khả ngủ xong thì bế cậu bé sang phòng trẻ em.
Minh Kinh Ngọc tắm xong, đang đứng trong phòng tắm thoa sữa dưỡng thể.
Tạ Khuynh Mục từ phía sau ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên cổ cô.
Hơi thở của Minh Kinh Ngọc trở nên rối loạn: “Đừng làm bậy, tối nay Khả Khả quấy dữ lắm. Lát nữa mà tỉnh dậy không thấy chúng ta thì sẽ khóc đó.”
“Ừm, cho nên bà Tạ à, chúng ta giải quyết nhanh gọn thôi.” Tạ Khuynh Mục ngẩng đầu, ngậm lấy đôi môi cô, giọng khàn thấp.
Cô thì muốn nhanh gọn thật đấy, nhưng với Tạ Khuynh Mục thì cô còn lạ gì, nhanh gọn với anh gần như là chuyện không thể.
Hơn hai mươi ngày không gặp, cả hai đều nhớ nhung đối phương. Cơ thể kề sát vào nhau, ai cũng không nỡ buông.
May mà Khả Khả không tỉnh dậy. Sau đó hai người bế cậu bé trở lại phòng ngủ chính, cậu vẫn đang ngủ say.
Thân hình nhỏ bé khẽ lăn một cái rồi chui vào lòng Minh Kinh Ngọc. Tạ Khuynh Mục từ phía sau ôm lấy hai người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Một đêm ngủ ngon.
*
Thiền Thiền đã rời trường học vài năm nên không còn quen với môi trường học đường nữa.
Mỗi ngày cô đều quấn lấy Tạ Tiểu Ngũ, bắt anh phải đi học cùng mình.
Ngay cả mẹ Hứa cũng nhìn không nổi nữa: “Thiền Thiền à, Tiểu Ngũ cũng có việc riêng của nó phải bận. Con còn bắt nó đi học cùng con nữa, dù có mấy Tiểu Ngũ cũng không xoay xở nổi đâu.” Tuy nói công việc ở đơn vị chính thức của anh đang trong thời gian nghỉ phép, nhưng anh còn đầu tư không ít nghề tay trái, nửa năm qua phải chạy đi chạy lại giữa mấy thành phố để xoay vòng công việc.
Thiền Thiền khoác tay Tạ Tiểu Ngũ đi từ trên lầu xuống, đầu còn tựa vào cánh tay anh, trông vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.
Tạ Tiểu Ngũ biết rằng, dù anh đã trở về được một năm, nhưng trong lòng Thiền Thiền vẫn chưa có đủ cảm giác an toàn.
Vì thế anh cố gắng hết sức đáp ứng mọi mong muốn của cô, cho cô cảm nhận một cách chân thực rằng anh thật sự đã trở về.
Tạ Tiểu Ngũ trìu mến nhìn cô gái đang bám lấy mình, rồi trả lời mẹ Hứa: “Mẹ ơi, con cũng không bận lắm. Nhiều việc không cần con phải đích thân đi. Chuyện Thiền Thiền đi học là việc lớn.”
Từ sau khi đính hôn với Thiền Thiền, Tạ Tiểu Ngũ đã đổi cách xưng hô, gọi cha Hứa và mẹ Hứa như vậy. Lúc đầu cha Hứa còn không vui, nhưng nghe riết rồi cũng không phản đối nữa.
Tạ Tiểu Ngũ lại rất thích điều đó, hiện giờ anh rất tận hưởng cảm giác mỗi ngày Thiền Thiền đều quấn lấy mình.
Cha Hứa đang ngồi trên sofa đọc báo sáng liền tiếp lời: “Đúng vậy.”
Mẹ Hứa cười nói: “Hai cha con các người cứ chiều nó đi, xem kìa, chiều đến mức chẳng ra sao nữa rồi.” Nói thì nói vậy thôi, nhìn thấy trạng thái của con gái ngày càng tốt lên, mẹ Hứa cảm thấy bản thân cũng trẻ ra mấy tuổi.
Cha Hứa nói: “Chúng ta không chiều nó thì ai chiều? Sau này Thiền Thiền với Tiểu Ngũ sinh thêm một đứa nữa, cùng nhau chiều nó.”
Thiền Thiền lập tức tỉnh hẳn.
Bề ngoài thì cha cô nói là sau này sinh thêm một đứa nhỏ để cùng chiều cô, nhưng thực chất là đang giục sinh con.
Từ sau khi Khả Khả đến nhà họ ở một thời gian, ông đã ghen tị đến mức không chịu nổi, suốt ngày ở trước mặt cô nói Khả Khả đáng yêu thế nào, lanh lợi ra sao.
Cô thừa nhận Khả Khả đúng là rất đáng yêu, nhưng cô vẫn chưa muốn sinh con đâu.
Thôi thì cứ để ông già nhà mình bế bồng Khả Khả thêm một thời gian nữa vậy.
*
Tạ Tiểu Ngũ vốn nghĩ rằng Thiền Thiền sẽ luôn bám lấy mình, nên lịch trình sắp tới của anh ngoài việc đến bệnh viện để chỉnh sửa gương mặt ra thì hầu hết đều là đi học cùng Thiền Thiền.
Không ngờ chỉ mới ở cùng cô một tuần, Thiền Thiền đã quen dần với bạn học dưới sự bồi bạn của Từ Viện, rồi vô tình bỏ rơi anh.
Giờ đây anh chỉ còn mỗi tác dụng là đưa cô đi học và đón cô tan lớp.
Cái đám sói xung quanh Thiền Thiền kia, rõ ràng biết cô đã có vị hôn phu là anh rồi mà vẫn cứ tìm cách bám tới.
Tạ Tiểu Ngũ dựa vào chiếc xe địa hình to lớn của mình, đứng chờ Thiền Thiền tan học, tay nghịch chiếc bật lửa.
Hai chân dài thẳng tắp.
Thiền Thiền vừa bước ra khỏi cổng trường, liếc mắt một cái đã nhìn thấy ở không xa, dưới gốc cây đa.
Cô lập tức kêu lên: “Huhuhu, Tạ Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ bảo bối!”
Tạ Tiểu Ngũ một tay kéo Thiền Thiền ôm vào lòng, tách cô ra khỏi đám “sói” không biết điều bên cạnh. Anh lạnh lùng liếc nhìn đám người phía sau, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Thiền Thiền. Nụ hôn rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo cảm giác chiếm hữu cực mạnh. Anh nhướng mày về phía bầy sói, cong môi cười: “Bảo bối, tiểu gia dẫn em đi xem phim.”
“Em muốn đi ăn xiên oden [1] trước. Bạn học nói ở phố Nam có một quán xiên oden rất ngon, trước đây em chưa từng ăn.” Lúc ở trên lớp cô đã thèm lắm rồi.
“Là mấy thằng nhóc phía sau em nói cho em biết à?” Tạ Tiểu Ngũ lạnh giọng hỏi”
“Hihi, bạn học thôi mà, bạn học thôi.” Thiền Thiền chột dạ đáp, trong đó có một người còn có ý với cô.
Về chuyện hẹn hò, Tạ Tiểu Ngũ hầu như đều làm theo ý Thiền Thiền. Hai người đã bỏ lỡ những buổi hẹn hò đáng lẽ nên có giữa các cặp đôi, nên trước khi kết hôn anh muốn bù đắp lại từng chút một.
Hai người ăn tối bên ngoài, xem phim xong rồi mới trở về nhà họ Hứa.
Mẹ Hứa đang ngồi trong phòng khách, vừa đắp mặt nạ vừa đợi họ.
Bà hiểu các cặp đôi trẻ cần có không gian hẹn hò riêng, nên cũng không thúc giục họ.
Bà cầm một cuốn album ảnh mẫu của công ty chụp ảnh cưới, gọi: “Thiền Thiền, lại đây mau. Hai đứa các con này, thời tiết dạo gần đây rất thích hợp để chụp ảnh cưới đấy.”
Mẹ Hứa nhìn Thiền Thiền đang lười biếng ngồi cạnh Tiểu Ngũ, còn để Tạ Tiểu Ngũ đút trái cây cho mình, không khỏi thở dài: “Suốt ngày lười biếng thế này. Con định chuyện gì cũng giao hết cho Tiểu Ngũ làm à?”
Thiền Thiền vừa ăn trái cây ngọt ngọt vừa nói: “Ai nói chứ? Con có kế hoạch đàng hoàng mà. Con định đợi đến khi nghỉ hè rồi chụp ảnh cưới du lịch, đi đến đâu chụp đến đó.”
Mẹ Hứa nói: “Mấy ý tưởng của giới trẻ các con mẹ không hiểu lắm. Nhưng vẫn nên chụp vài bộ truyền thống, vừa kinh điển vừa rực rỡ, sau này còn có giá trị lưu giữ.”
Thiền Thiền khẽ cười, hôn nhẹ lên má mẹ Hứa: “Mẹ à, kiểu chụp cưới truyền thống đó tụi con đâu biết chọn nhiếp ảnh gia thế nào. Giao cho mẹ nhé.”
Tạ Tiểu Ngũ cũng phụ họa: “Thiền Thiền nói đúng đó. Tụi con chụp vài bộ ảnh cưới du lịch, còn kiểu truyền thống thì tụi con không rành chọn, phải phiền mẹ lo giúp rồi.”
Nghe hai người đều nói giao cho mình lo liệu, mẹ Hứa cảm thấy rất vui.
Vì đám cưới của hai đứa, mấy tháng nay bà đã bận rộn không ít. Từ việc đặt may hôn phục truyền thống cho hai người, bà còn đặc biệt nhờ Minh Kinh Ngọc giới thiệu giúp một nghệ nhân thêu giỏi, thậm chí tự tay sửa lại họa tiết mây lành, ngụ ý viên mãn và hạnh phúc.
Đến cả chuyện mời khách dự tiệc, bà cũng tốn không ít tâm sức.
Mẹ của Tiểu Ngũ là con một, ông bà ngoại của anh đều đã qua đời, họ hàng bên ngoại rất ít.
Mỗi lần nhắc đến gia đình bên ngoại của Tạ Tiểu Ngũ, trong ánh mắt ngang tàng của anh luôn thoáng qua một tia buồn.
Thiền Thiền sẽ nắm lấy tay anh, đan chặt mười ngón, rồi kiên định nói với anh: “Tạ Tiểu Ngũ, anh còn có em, Hứa Thiền Thiền. Bất kể khi nào, Tạ Tiểu Ngũ đều có Hứa Thiền Thiền.”
Vì thế mọi người cũng rất ít khi nhắc đến gia đình bên ngoại của Tạ Tiểu Ngũ trước mặt anh.
Nhà họ Tạ đông người, nên chuyện mời khách dự tiệc sẽ do mẹ Hứa bàn bạc cùng mấy vị trưởng bối bên họ Tạ.
Mẹ Hứa đã chọn sẵn vài studio chụp ảnh cưới truyền thống khá ưng ý, cả nhà ngồi lại với nhau xem các bộ ảnh cưới của mấy studio đó.
*
Sau khi Thiền Thiền và Tiểu Ngũ đính hôn, cha mẹ Hứa cũng không quản nhiều chuyện chỗ ở của hai người nữa. Phần lớn thời gian họ đều ở phòng của Tạ Tiểu Ngũ.
Vừa về đến phòng, Thiền Thiền đã bị Tạ Tiểu Ngũ ép xuống dưới thân. Cô nghẹn ngào lên tiếng: “Đợi đã… đợi một chút, em còn có chuyện muốn nói.”
“Ừm, em nói đi. Anh nghe.” Tạ Tiểu Ngũ cố nhịn cảm xúc đang dâng lên.
Thiền Thiền nhìn hai tay mình bị Tạ Tiểu Ngũ giữ cao quá đầu. Với tư thế thế này mà nói là nghe đàng hoàng thì cô thật sự không tin lắm. Cô cắn môi nói: “Tháng sau là sinh nhật của ba. Chúng ta nên tặng quà gì đây? Tạ Tiểu Ngũ, anh có ý tưởng gì hay không?”
“Đã chuẩn bị rồi.” Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu hôn cô.
“Là gì vậy?” Cô tò mò hỏi.
“Bí mật.” Tạ Tiểu Ngũ khẽ nói.
“Tạ Tiểu Ngũ, anh còn có bí mật với em nữa à?” Thiền Thiền hừ một tiếng.
Tạ Tiểu Ngũ bất lực, ngẩng đầu khẽ cắn lên môi cô. Ánh mắt anh trầm xuống, giọng khàn khàn: “Không phải thứ gì quá quý giá đâu. Ba mình thích xem thi đấu cưỡi ngựa, nên anh tìm được một con ngựa Warmblood của Hà Lan. Ngoài ra còn sắp xếp một trận thi đấu cưỡi ngựa ở câu lạc bộ.”
Một trận thi đấu cưỡi ngựa như vậy chắc hẳn đã phải chuẩn bị từ rất lâu.
“Á, Tạ Tiểu Ngũ, chân của anh có thể lên ngựa được không?” Tuy bình thường đi lại đã không còn vấn đề gì, nhưng anh ba đã nói rồi, những vận động quá mạnh vẫn nên hạn chế.
Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, ngậm lấy đôi môi nhỏ cứ líu lo không ngừng của Thiền Thiền.
Chú thích:
1. 关东煮 (Guāndōng zhǔ) là cách gọi trong tiếng Trung của món おでん (Oden) của Nhật Bản.