Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ôn Du đêm qua đã chịu đủ khổ sở, đến khi trời sắp sáng mới được hắn ôm trở lại nhuyễn tháp, miễn cưỡng chợp mắt ngủ.
Tiêu Lệ giúp nàng vắt khô tóc, lại cúi người hôn nàng hồi lâu. Nàng đã chẳng còn mở nổi mắt, trong cơn mê man vì buồn ngủ chỉ khẽ nhíu mày, theo bản năng dùng năm ngón tay thon trắng in đầy dấu hôn và vết răng nhàn nhạt mà đẩy hắn ra.
Đêm ấy thực sự bị hắn khi dễ đến thảm.
Trên vai cổ cũng chi chít vết đỏ cùng dấu cắn.
Vì trốn không khỏi những nụ hôn dày đặc của hắn, rốt cuộc nàng xoay người, vùi nửa khuôn mặt vào gối thêu mềm, hơi thở dài và nặng, chỉ chừa lại phía sau đầu cho Tiêu Lệ.
Chiếc trung y rộng thùng thình không vừa người khoác trên thân nàng, theo động tác xoay mình mà trễ xuống vài phần, lộ ra đoạn cổ trắng như tuyết dưới mái tóc đen, cùng nửa bờ vai đầy vết hôn chằng chịt đến không nỡ nhìn.
Nơi vai sau có một dấu răng đặc biệt sâu, thậm chí rớm ra chút máu.
Hơi thở Tiêu Lệ lại nóng lên, song cũng biết không thể quá đà. Hắn cách chăn ôm lấy nàng, vùi đầu nơi hõm vai nàng mà cọ nhẹ, lại tỉ mỉ hôn lên dấu răng nơi bờ vai ấy một hồi, mới chịu buông ra.
Trên giường hỗn độn không sao nhìn nổi.
Tiêu Lệ từ giá áo lấy một chiếc ngoại bào của mình khoác lên. Trung y chưa buộc dây, trên thân hắn cũng chẳng nhẹ dấu vết.
Ngoài những vết cào đỏ đầy vai, nơi cổ và trước vai cũng có hai dấu răng, thực sự sâu đến rỉ máu.
Một dấu là khi hắn bế Ôn Du vào thang trì tắm rửa cho nàng, bị nàng cắn.
Một dấu là khi hắn không kềm chế nổi, ở trong thang trì lại một lần nữa chiếm lấy nàng, lúc cắn xuống bờ vai sau của nàng, nàng cũng không chịu thiệt mà đáp trả nơi vai trước hắn.
Tiêu Lệ ngoài ý muốn lại cảm thấy thỏa mãn.
Dấu răng nơi vai trước ấy, đối diện với vai sau chính là vết sẹo do mũi tên năm xưa suýt lấy mạng hắn.
Hai dấu ấn, đều do nàng lưu lại.
Bất luận nàng từng thật sự muốn giết hắn hay không, hắn cũng đã thua đến tan tác, chẳng muốn truy cứu nữa.
Hiện tại nàng thừa nhận thích hắn, vậy là đủ.
Tiêu Lệ cuộn chăn đệm dơ bẩn cùng mảnh màn giường bị nàng giật đứt, gom lại bỏ vào giỏ áo bẩn, lại mở tủ lấy bộ mới trải lên.
Khi thu dọn xiêm y hai người vứt trên thềm giường, dưới ánh nến, hắn phát hiện dải phi bạch trước đó bị hai người đè dưới thân dính vết máu.
Hắn khẽ nhíu mày, không rõ có phải mình đã làm Ôn Du bị thương.
Thuở nhỏ sống cùng Tiêu Huệ Nương ở Túy Hồng Lâu, hắn biết các cô nương trong lầu, mỗi khi bị lão bà tử đưa ra tiếp khách lần đầu, sáng hôm sau thay chăn đệm đem giặt đều có vết máu.
Nhưng cũng có những giang hồ l* m*ng đến tìm vui, dù là cô nương lão luyện phong nguyệt trong lầu cũng chẳng muốn tiếp. Hắn từng nghe các nàng oán trách đám người ấy quá thô bạo làm mình bị thương.
Trong những tình huống ấy, chăn đệm thay ra cũng có vết máu.
Ôn Du… hình như bị thương rồi?
Lần cuối hắn thay rửa cho nàng, nàng đã ý thức mơ hồ, hắn vừa chạm tới, nàng vẫn né tránh, mê man mà rên khẽ nói đau.
Tiêu Lệ nắm dải phi bạch trong tay trầm mặc một hồi, rồi cũng bỏ vào giỏ áo bẩn.
Hắn bế Ôn Du trở lại giường, hạ nửa màn còn sót lại che gió cho nàng, rồi bước ra ngoài viện dặn giáp sĩ canh cửa nấu ít cháo thịt mềm mang tới.
Sau đó lại quay vào phòng, tiến vào ám thất phía sau, tìm xem có thuốc mỡ dùng được hay không.
Ngôi sơn am này là sau khi Bùi Tụng đánh vào Bắc cảnh mới bị bỏ hoang. Trước kia vốn là nơi quan lại địa phương nuôi gia kỹ để hầu hạ quyền quý, ắt hẳn không thiếu những loại dược cao ấy.
Thuở nhỏ, khi các cô nương ở hoa lâu bị thương, cho hắn ít bạc sai đi hiệu thuốc mua loại thuốc kia. Tiêu Lệ vẫn nhớ rõ mùi thanh lương thấm qua cả hộp thuốc.
Hắn cầm chân đèn tìm khắp hốc tường, quả nhiên tìm được một hộp dược cao còn dán niêm phong giấy dầu, hiển nhiên chưa từng dùng qua.
Vặn mở nắp, ngửi thử xác nhận không sai, Tiêu Lệ liền thổi tắt nến rời ám thất.
Ôn Du ngủ rất sâu. Khi cảm thấy hơi mát lan tới, lại còn như muốn tiến sâu thêm, nàng trong cơn mê mệt đến cùng cực chỉ có thể bất an khẽ lẩm bẩm cảnh cáo:
“Tiêu Lệ…”
Ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa, là Công Tôn Tam Nương đưa cháo tới.
Cửa phòng vừa mở, Công Tôn Tam Nương liếc thấy dấu răng nơi cổ bên Tiêu Lệ, lại thoáng ngửi được thứ hương vị nào đó trong phòng, khóe môi khẽ cong cười trêu mà vẫn hết sức giữ ý, đưa khay đựng hai bát cháo gà xé tới.
Tiêu Lệ đứng chắn ngay trước cửa, thân hình cao lớn che kín mọi thứ bên trong, không cho người ngoài nhìn trộm nửa phần. Sau một đêm no nê, vẻ trầm sát giữa mày hắn đã nhạt đi đôi chút, nhưng đôi mắt sói kia vẫn còn hung tính, khiến người ta đến cả gương mặt tuấn mỹ quá mức kia cũng chẳng dám nhìn lâu.
Hắn nhận khay, nói:
“Trước giờ ngọ đừng để ai tới quấy rầy.”
Công Tôn Tam Nương hiểu ý, đáp:
“Yên tâm, trước buổi chiều, đến một con ruồi cũng chẳng bay nổi vào viện này.”
Trở lại phòng, Tiêu Lệ vén nửa màn giường, ngồi bên mép giường đỡ Ôn Du dậy, để nàng tựa vào mình. Hắn dùng thìa múc cháo thịt, thổi nguội mới đưa tới bên môi nàng:
“A Ngư, ăn chút rồi hẵng ngủ tiếp.”
Ôn Du thực sự quá mệt, mí mắt nặng trĩu không sao mở nổi, gần như dựa cả vào hắn mà nuốt hết quá nửa bát cháo.
Khi không ăn nổi nữa, nàng liền quay đầu sang bên kia. Tiêu Lệ đặt nàng nằm xuống, nàng cuộn mình trong chăn, lại ngủ say.
Tiêu Lệ ăn qua loa phần cháo còn lại, cởi ngoại bào rồi nằm xuống, vòng tay ôm nàng vào lòng. Khi hắn cúi xuống hôn lên gáy sau chi chít vết đỏ, Ôn Du run khẽ muốn tránh, lại bị hắn ôm chặt trong vòng tay.
Đêm qua hắn chỉ ngủ hơn ba canh giờ, lúc này cũng có chút buồn ngủ, nhưng cứ ôm nàng như vậy, hắn lại cảm thấy tựa mộng, không dám chìm vào giấc.
Hắn đặt xuống nơi cổ và bờ vai nàng những nụ hôn dày đặc, giọng khàn khàn quyến luyến gọi:
“A Ngư…”
Có lẽ trên đời này người biết nhũ danh ấy của nàng, lại còn gọi như vậy chẳng còn mấy ai. Ôn Du dù ngủ say, nghe hai tiếng “A Ngư”, vẫn mơ màng đáp lại, chỉ là không rõ nàng đáp điều gì.
Tiêu Lệ càng siết chặt nàng trong vòng tay và lồng ngực mình, hôn l*n đ*nh tóc nàng, rồi giữ tư thế như con nhím ôm bảo vật trong bụng, cằm tì lên tóc nàng, chậm rãi khép mắt.
A Ngư là của hắn.
Nhưng Hạm Dương vẫn chưa phải.
Người tranh đoạt Hạm Dương rất nhiều, hắn chỉ có thể trở thành kẻ mạnh nhất, mới đoạt lại được nàng.
Hắn ghen ghét mọi nam nhân từng có được nàng, cũng sẽ băm họ thành thịt vụn, ném vào núi cho sói hoang ăn.
Nhưng nàng có phải lần đầu hay không, hắn không để tâm.
Hắn đã bỏ lỡ quá nhiều “lần đầu” trong đời nàng, hắn chỉ muốn phần còn lại về sau.
Dù sao kẻ từng chạm vào nàng đều đã chết, từ nay về sau, nàng sẽ hoàn toàn thuộc về một mình hắn.
Hắn sẽ mạnh hơn tất cả những nam nhân nàng từng có.
—
Ôn Du ngủ một mạch tới chiều mới tỉnh. Bị Tiêu Lệ ôm chặt suốt, thân hắn lại nóng, nàng tỉnh dậy đã mướt mồ hôi.
Một cánh tay nặng trĩu của hắn còn vắt ngang eo nàng. Ôn Du muốn nhấc tay hắn ra, lại thấy hai cánh tay mình rã rời không còn sức.
Đêm qua hắn quá mức, lúc bế nàng lên, nàng không có chỗ tựa, hai tay bấu nơi vai cổ hắn quá lâu.
Nghĩ tới đó, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần bực bội kín đáo, lực đẩy tay hắn cũng mạnh thêm.
Tiêu Lệ bị động tác ấy làm tỉnh, mắt còn chưa mở đã theo bản năng dùng tay kia kéo nàng về lòng, hôn loạn lên mặt và cổ nàng, giọng khàn khàn mới tỉnh ngủ:
“Tỉnh rồi?”
Ôn Du không dám nhìn vai tay mình thê thảm thế nào. Cảm giác mát lạnh lạ lùng dưới thân khiến nàng nhíu chặt mày.
Ký ức hỗn độn đêm qua dần trở lại, nàng đưa tay xoa nhẹ thái dương.
Tỉnh táo rồi, nàng lại trở về dáng vẻ thanh lãnh khó gần thường ngày, dường như cũng không quen với sự thân mật vượt quá giới hạn như vậy cùng Tiêu Lệ. Nàng khẽ nhíu mày, nói:
“Ta muốn tắm.”
Là nàng khơi đầu trước, tự nhiên cũng chẳng có chuyện hối hận.
Chỉ là… không quen.
Hơn nữa… quá mức rồi.
Quá đến nỗi Ôn Du cứ cảm thấy mình lại làm sai một quyết định nào đó.
Nàng cố nhịn cơn ê ẩm toàn thân đứng dậy, kéo chặt trung y rộng thùng thình, chân vừa chạm đất đã suýt ngã trên thảm.
Tiêu Lệ vươn tay dài kéo lại, nàng vững vàng rơi vào lòng hắn.
“Cô nương thanh lâu vẫn hay mắng những ân khách mặc quần vào liền trở mặt không nhận người. Ôn Du, nàng vừa rời giường ta đã muốn lật mặt không quen rồi sao?”
Chưa từng có ai nói với Ôn Du những lời thô lỗ như vậy. Trong mắt nàng thoáng hiện vẻ giận dữ, nhưng bị hắn dễ dàng bế lên, bàn tay đối phương lại giữ nơi eo nàng đầy nguy hiểm, nàng rốt cuộc cũng hiểu lúc này không phải khi có thể cứng rắn đối đầu. Nàng chỉ mím môi chặt hơn, một lời không nói.
Tiêu Lệ xoay cửa, dẫn nàng vào ám thất, thắp đèn trên hốc tường, rồi đặt nàng xuống thang tuyền.
Ôn Du vừa vào nước liền tự động nép sang một bên, khép chặt vạt áo, không nhìn hắn. Giọng vốn thanh lãnh vì đêm qua khóc quá lâu mà khàn đi, trở thành thứ âm thanh trầm lắng khác lạ:
“Phiền ngươi gọi Tam Nương một tiếng, bảo nàng vào phòng lấy giúp ta một bộ y phục.”
Đôi mắt u trầm của Tiêu Lệ khóa chặt lấy nàng. Hắn chẳng những không ra ngoài, trái lại còn trực tiếp bước xuống thang trì.
Ôn Du vừa sững lại vừa muốn tránh, hắn đã bằng ưu thế tuyệt đối về sức lực và tốc độ ép sát tới, lần nữa ghì nàng lên vách đá.
Trong mắt hắn thấp thoáng lửa giận và nụ cười mỏng của kẻ bị dùng xong liền muốn vứt bỏ. Sống mũi cao gần như chạm vào nàng, ánh mắt thâm trầm phô bày không che giấu ý muốn xâm chiếm và độc chiếm:
“Vừa hay ta còn chưa thỏa. Nếu nàng quên đêm qua đã cùng ta làm gì, vậy chúng ta làm lại một lần nữa.”
Ánh mắt ấy thực sự đáng sợ.
Có một thoáng Ôn Du cảm thấy mình như con mồi bị ép dưới vuốt hắn, chờ bị xé toạc.
Nàng cau mày vội gọi hắn, muốn hắn tỉnh táo lại, nhưng rất nhanh đã bị giữ cằm, cướp mất hơi thở.
Vẫn là nụ hôn quen thuộc khiến nàng khó lòng thở nổi, không dữ dằn, nhưng bá đạo đến mức không cho nàng từ chối.
Nàng đứng trong nước không vững, hắn liền bế nàng lên. Ôn Du thực sự sợ tư thế ấy, vội vàng ôm lấy cổ hắn, có chút thất thố mà gọi lớn tên hắn.
Tiêu Lệ hôn nhẹ lên môi nàng, trong nụ cười hoang dã pha chút ngông nghênh dường như còn mang ý thích thú khi nàng tức giận gọi hắn, chứ không phải dùng vẻ mặt thanh lãnh bình thản với mọi người kia đối diện hắn.
“Ta đây.”
Sau lưng Ôn Du là vách đá, nàng không còn chỗ tránh.
May mà vách đá quanh năm ngâm nước suối nóng, lại có hơi nước bao quanh, cũng chẳng lạnh.
Tiêu Lệ hôn đến cuối cùng, Ôn Du cắn răng chịu đựng cũng không nổi, rốt cuộc lại như đêm qua bật tiếng nức nở.
Nàng trước nay hiếm khi khóc vì chuyện khác, dường như mọi giọt lệ đều lưu lại nơi đây.
Tiêu Lệ cũng chẳng dễ chịu. Hai cánh tay chống trên bệ đá nổi gân xanh, cơ bắp căng cứng. Cuối cùng hắn chỉ có thể ngẩng đầu khỏi trước ngực nàng, tựa trán nơi vai nàng mà th* d*c, mồ hôi nóng theo tóc mai chảy dọc gò má.
Câu vừa rồi hắn nói chỉ vì bực bội khi nàng tỉnh dậy lại xa cách mình, cố ý dọa nàng.
Nhưng kẻ khó chịu kẹt giữa chừng lúc này lại là chính hắn.
Hắn lại khẽ cắn lên vai nàng một cái, như bất lực mà thở dài:
“Ôn Du, nào có ai như nàng?”
Không dám chạm nàng thêm, nhưng cũng không cam lòng buông tha dễ dàng.
Hắn men theo vai nàng hôn xuống, cuối cùng lấy cớ rửa sạch dược cao mà tiếp tục.
Nàng run rẩy khóc như đêm qua, hắn lại chẳng mảy may mềm lòng.
Rời khỏi ám thất, Tiêu Lệ giúp nàng vắt khô tóc, thay y phục, rồi để nàng ngồi nơi nhuyễn tháp bên cửa sổ. Thần sắc nàng hơi mệt mỏi, vẫn không có mấy tinh thần.
Chẳng bao lâu, Công Tôn Tam Nương đến. Ôn Du bảo nàng chuyển lời cho Thanh Vân Vệ, nói có thể lên núi đón nàng.
Từ khi ra khỏi ám thất, thần sắc Tiêu Lệ lại có chút cổ quái. Giúp nàng lấy y phục, lau khô tóc xong liền biến mất.
Một lát sau hắn quay lại, bắt gặp Công Tôn Tam Nương rời đi, đại khái hiểu nàng đã dặn điều gì. Hắn bước tới ôm nàng, cằm tựa nơi hõm vai nàng, nhưng lại chẳng nói lời nào.
Ôn Du thực sự mệt mỏi, không còn tinh lực đối phó hắn, liền úp người xuống bàn nhỏ, nhắm mắt giả vờ ngủ, chờ hắn tự mở miệng.
Nhưng Tiêu Lệ chỉ hôn nhẹ lên mái tóc đen buông bên cổ nàng, không quấy rầy thêm.
Ôn Du nhớ tới dự tính ban đầu của mình, khẽ mở mắt, đang định chủ động hỏi Tiêu Lệ điều gì, thì bên ngoài lại có người bước gấp tới, dừng trước cửa, khẽ kìm giọng gọi:
“Châu quân!”