Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Với cả đám bên ngoài cũng đâu phải ma quỷ?”
Tôi gật đầu:
“Đúng, chúng không phải quỷ.”
‘Vậy nên, chúng ta mới là bên thuộc về “âm”.”
“Hả?” - Sơn Dương mơ hồ chưa hiểu.
Tôi cúi xuống, khẽ chạm vào chiếc vòng cổ làm bằng mẩu xương nhỏ.
“Cảm ơn nhé! Một lần nữa lại cứu mạng tôi!”
Chuỗi hạt bằng xương này vốn không phải trang sức bình thường.
Nó là một khúc “tà cốt” vừa có thể trừ tà, lại vừa có thể dẫn tà.
Đôi mắt âm dương của tôi cũng là do nó ban cho.
Bởi vậy, tôi mới đánh cược, đem phía chúng tôi phân về “âm giới”, nhờ đó tách biệt khỏi lũ trẻ biến dị ngoài kia vốn thuộc “dương giới”.
15
Vừa hơi thả lỏng, một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Lúc trước bà Trần trong túp lều hóa ra chỉ là NPC, vậy thì Sơn Dương trước mặt tôi đây…
Tôi bất ngờ hỏi:
“Cậu là người thật sao?”
Sơn Dương khựng lại:
“Hai anh em mình vừa thoát chết, cậu còn chửi tôi làm gì nữa?”
“Cậu thật sự là Vương Thiện Dương?”
“Hả!?”
“Thế thì trả lời tôi mấy câu hỏi! Canh thanh hay cay tê?”
Chưa hiểu chuyện gì, nhưng cậu ta vẫn theo bản năng đáp:
“Cay tê!”
“Mèo Mỹ lông ngắn hay mèo Maine?”
“Mèo Maine!”
“Năm lớp 8, cậu dắt đàn ngỗng ra đồng, cuối cùng ngỗng không xuống sông mà chính cậu ngã xuống. Lúc ấy cậu vẫy cái gì làm cờ cầu cứu?”
Mặt Sơn Dương đỏ bừng:
“Nhắc cái đó làm gì chứ!”
Tôi bĩu môi:
“Trả lời mau!”
Cậu đành nghiến răng:
“Cái q**n l*t đỏ của tôi!”
Lúc này, dây thần kinh căng chặt trong tôi mới buông lỏng.
“Rất tốt! Hàng thật rồi!”
Khóe miệng Sơn Dương giật giật, than thở:
“Anh em ơi, cậu đã trải qua cái quái gì thế!”
Tôi kể sơ qua quá trình vượt ải của mình, rồi cũng tò mò:
“Thế cậu gọi món gì mà vừa vào đã suýt bỏ mạng?”
Vừa nhắc tới, Sơn Dương liền bực dọc:
“Mẹ kiếp, tôi thấy tên mấy món đó toàn nghịch lý, món sau còn vô lý hơn món trước, chọn bừa thì chắc chắn chết!”
“Thế là tôi chọn món trông có khả năng thành hiện thực nhất.”
Cậu càng nói tôi càng hiếu kỳ:
“Món gì?”
Cậu ấy lè lưỡi:
“Ruột già thẳng tắp!”
“Hả!? Đã gọi là ruột già thì làm sao thẳng tắp được chứ!”
Sơn Dương không phục:
“Mẹ kiếp, kéo dãn ra thì chẳng phải thẳng sao? So với mấy món gió, nước, sét thì vẫn dễ thực hiện hơn chứ!”
Tôi cười đến mức vết thương ở khóe môi cũng đau nhói:
“Nếu nó để cậu kéo dãn thì còn bày trò đặt đề bài làm gì! Cho cậu vào làm bếp luôn đi cho rồi!”
“Cười cười cười! Cứ cười đi!”
Sơn Dương vừa tức vừa bất lực, nghĩ lại lại thấy áy náy.
"Xin lỗi nhé, Phương Tử. Nếu không vì tôi, có lẽ cậu đã ra ngoài rồi.”
Tôi liếc cậu ấy một cái:
"Nói thế là muốn tuyệt giao hả?”
"Nhưng mà, tôi bảo cậu ở ngoài chờ, sao cậu cũng chạy vào đây?”
Sơn Dương kinh ngạc:
"Gì cơ? Tôi chẳng bảo bà Trần là nhân vật mấu chốt, đầu óc cậu nhạy bén thì cứ đứng ngoài quan sát, để tôi vào trước xem sao à?”
Lúc này tôi mới chợt hiểu ra:
"Thì ra cả hai chúng ta đều chưa bước vào căn nhà đó.”
"Thứ đưa chúng ta vào ảo cảnh chính là nồi canh kia!”
"Mẹ kiếp! Thật là đề phòng cũng không nổi! " - Sơn Dương chửi thề.
Đúng lúc ấy, ánh sáng vàng trên phù văn yếu dần, cánh cửa lại bắt đầu rung lắc.
Tôi ngước mắt nhìn:
"Lá bùa này không trụ được lâu, chúng ta phải nghĩ cách thoát ra ngay.”
Sơn Dương nặng nề:
"Nhưng còn cách nào nữa đâu?”
"Tôi vừa rồi xông ra ngoài, rõ ràng phía trước chẳng có gì, mà như đụng phải bức tường, suýt nữa húc thành thằng nhỏ đầu sưng. Đau chết mẹ!”
Tôi bật cười:
"Cậu trả lời sai đề, nên ngoài kia bị kết giới phong kín rồi.”
"Dù có chém giết đến tận cổng lớn cũng chẳng thoát nổi.”
Sơn Dương giơ nắm đấm định đập bàn, nhưng kịp rụt lại, nhìn cánh cửa đang rung bần bật, tức tối:
"Cái cửa gì mà rung lắc chả nghiêm chỉnh gì cả!”
Tôi nhún vai:
"Quán trọ mà, không nghiêm chỉnh mới bình thường chứ!”
Sơn Dương sững ra, rồi bất giác “phụt” cười.
Thế là hai thằng anh em khốn khổ, sắp chết đến nơi mà vẫn cười khùng khục cả nửa ngày.
Cười xong, Sơn Dương thở dài:
"Phương Tử, hay là cậu tự thoát ra đi.”
Tôi ngừng cười, nhìn thẳng vào cậu ấy.
Cậu ấy vội vàng nói thêm:
"Ý tôi là, tôi không thoát được, hai đứa cùng kẹt ở đây thì chẳng đáng.”
"Cậu ra ngoài được thì mỗi dịp lễ tết còn có thể đốt cho tôi ít tiền âm phủ.”
"Đ*t! "Tôi đáp gọn lỏn.
"Ra thì cùng ra, chết thì cùng chết.”
"Tôi vẫn còn là sinh viên nghèo, tiền thật còn chẳng có, lấy đâu ra “đại phiếu” mà đốt cho cậu. Mơ đẹp quá!”
Trong mắt Sơn Dương ánh lên vẻ quyết liệt:
"Phương Tử, đừng cứng đầu nữa. Chúng ta có thể thoát được một người thì cũng đáng rồi.”
"Đời này được làm anh em với cậu, Vương Thiện Dương tôi không hối hận! Thật đấy!”
Tôi khoát tay:
"Đừng nghiêm trọng thế, chưa đến mức đó đâu! Chúng ta cứ nghĩ thêm cách khác đi!”
16
Tôi lại nhìn xuống mẩu xương nhỏ đeo trên cổ.
"Thứ này là tà vật, cũng là linh vật.”
"Dù chúng ta không thoát được, nhưng có lẽ nó có thể triệu hồi được cái gì đó tới giúp!”
Tôi từng thấy một loại chú pháp gọi là Triệu Linh Quyết.
Điều kiện để thi triển là phải có một vật môi giới đặc biệt làm dẫn.
Nếu có vật dẫn phù hợp, gặp cơ duyên, có thể triệu về một số tà linh hoặc linh vật quanh đây.
Thế nhưng tôi niệm chú hồi lâu, căn phòng vẫn im lìm.
Sơn Dương nín thở, tay siết chặt dao chém xương, đứng chắn trước cửa gỗ.
Không biết từ đâu bay ra một con muỗi, hết sức vô duyên vo ve quanh cậu ấy.
Vốn đã cáu kỉnh, bị nó quấy thêm, Sơn Dương càng phát hỏa.
“Bốp bốp” - Cậu ấy tự vả lia lịa vào mặt mình.
Tôi vừa cười vừa nghĩ thầm.
Xem ra quanh đây chẳng có “bạn bè” nào tới giúp.
Có lẽ mẩu xương nhỏ này không phải vật dẫn thích hợp cho chú pháp ấy.
Tôi là quỷ giới giả, nếu đến lúc bất đắc dĩ, tôi sẽ tự cắt cổ.
Linh hồn lìa khỏi xác, may ra còn kịp dùng vài phép phá ảo cảnh, cứu Sơn Dương thoát thân.
Nếu thất bại thì hai anh em chỉ đành cùng nhau xuống âm phủ.
Đúng lúc tôi còn đang nghĩ, Sơn Dương lại “bốp bốp” tự vả thêm mấy cái, khiến tôi chợt tỉnh ngộ.
Ảo cảnh này sao lại có muỗi được?
Tôi bật kêu lên:
"Ngươi là muỗi tinh!?”
Quả nhiên, con muỗi nhỏ oai vệ đáp xuống cánh tay tôi, cất giọng nói non nớt:
"Đúng rồi! Không sai!”
Âm thanh trẻ con lanh lảnh.
"Vãi! - Sơn Dương suýt rơi dao chém vào chân mình.
"Nó… nó nó… muỗi tinh!? - Giọng cậu ấy đã cao đến vỡ họng.
Tôi vừa mừng vừa lo.
Trong đầu nghĩ: Muỗi có thành tinh thì cũng làm được gì đâu chứ! Giá mà là chuột tinh thì còn hữu dụng!
Nhưng hiện tại, nó là hy vọng duy nhất của chúng tôi.
Tôi bèn cung kính hỏi:
"Xin hỏi đại nhân, ngài có thể giúp chúng tôi thoát khỏi ảo cảnh này không?”
Không ngờ nó bình thản đáp ngay, chẳng hề do dự:
"Giúp hai ngươi ra ngoài không thành vấn đề, nhưng ta có điều kiện.”
"Điều kiện gì?”
Nó có vẻ hơi phấn khích:
"Ta ngửi thấy khí chất đặc biệt của ngươi, huyết mạch tinh thuần, chắc chắn lâu nay được linh vật dưỡng nuôi.”
"Ta muốn ngươi cùng ta lập khế ước máu, cung cấp thức ăn cho ta trong ba mươi năm.”
"Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ lập tức đưa hai ngươi rời khỏi đây.”
"Ba mươi năm!?”
Tôi gần như hét vỡ giọng.
"Ngươi định hút máu ta suốt ba mươi năm?”
Sơn Dương vội quát:
"Vãi chưởng Phương Tử, cậu đừng có đồng ý!”
"Nó chắc chắn muốn hút cạn máu cậu đấy!”
“Rầm!” - Cánh cửa gỗ rung ầm lên.
Ánh sáng vàng trên phù văn đã sắp tắt hẳn.
Mấy bàn tay trẻ nhỏ xanh xám đã bắt đầu thò được qua khe cửa.
Tôi nghiến răng:
"Thành giao!”
"Sảng khoái!”
Muỗi tinh hí hửng, phát ra tiếng kêu vui vẻ.
Nó lao như chớp về phía một tấm gương đồng cỡ bàn tay đặt ở góc phòng.
“Choang!”
Âm thanh giòn vang, mặt gương không vỡ mà lại gợn sóng như nước, từ từ phản chiếu ra một khung cảnh.
Chính là cánh cổng sắt đen tôi vừa thấy ở cuối ảo cảnh!