Phượng Ngạo Thiên - Giang Nhất Thuỷ

Chương 72: Phân Thần - 1

Trước Tiếp

Tác dụng quan trọng nhất của Bồ Đề Tâm chính là che giấu yêu khí trên người Dịch Sơ. Ngoại trừ những thủy linh thiên sinh địa dưỡng như Tiểu Giao có thể dựa vào trực giác và bản năng thiên bẩm để đánh hơi thấy chút khí tức của nàng, hay như Bạch Vân và các cường giả yêu tộc đỉnh phong có thể dựa vào yêu khí mà lầm tưởng nàng là một bán yêu, thì trong giới tu sĩ nhân tộc, số người có thể nhìn thấu chân thân của nàng không quá mười ngón tay.

Chính vì vậy, khi nhìn thấy dung mạo khác hẳn với thường nhân của Dịch Sơ, dù chúng nhân có phần kinh ngạc nhưng rất nhanh đã bắt đầu suy đoán mẫu tộc của nàng thuộc về phương nào.

"Tóc vàng, mắt đỏ... Mẫu thân của nàng rốt cuộc là ai?"

"Ồ, ta biết rồi, là từ La Sát Quốc ở Đông Châu!"

"Đúng rồi, đúng rồi! La Sát Quốc có một vị công chúa, ba trăm năm trước tu vi đã cận kề Nhân Tiên. Mười ba năm trước, vị công chúa ấy tử trận nơi sa trường, nghe đồn rằng..."

"Kiếm Tiên đã đích thân tới thu dọn di hài cho nàng ấy!"

"Phải, ta còn nghe nói thuở trẻ Kiếm Tiên trừ ma tại La Sát Quốc, đúng lúc công chúa trở về, hai người còn từng tỷ thí một trận."

"Chư vị có biết vị công chúa La Sát Quốc đó tên gọi là gì không?"

"Biết chứ... nàng ấy tên là Hồng Phất."

"Nghe đồn công chúa Hồng Phất chính là như thế, một mái tóc vàng rực rỡ cùng đôi mắt đỏ thẫm đẹp tựa san hô."

"Nói như vậy, Thiếu tông chủ quả thực là hậu duệ của La Sát Quốc rồi."

...

Các tu sĩ hứng thú bừng bừng bàn luận một hồi, chỉ trong chốc lát đã tự mình thêu dệt nên một thân thế hoàn chỉnh cho Dịch Sơ. Tuy sắc tóc và màu mắt của nàng có phần kỳ lạ, nhưng cũng không phải là hiếm lạ.

Suy cho cùng, Nam Châu có tộc Côn Luân tóc đen da sậm, Bắc Châu có tộc Bích Thủy tóc đen mắt xanh, Trung Châu lại có Cổ tộc toàn thân đỏ rực... Diện mục của nàng chẳng qua là khiến thế gian thêu dệt thêm một đoạn vãng sự huyền bí về Dịch Vô Cực mà thôi.

Dịch Sơ nghe đầy một tai những lời bàn tán, nàng nắm tay Tô Thanh Việt xoay người lại, nói với chúng nhân: "Đa tạ chư vị đã quan tâm đến gia phụ gia mẫu. Nay Đại Hội Vạn Quốc đã chấm dứt, chi bằng chư vị cùng ta đi uống một chén rượu thì thế nào?"

Lúc này, Quốc chủ Bách Hoa Quốc đang ngồi ở vị trí chủ tọa đứng dậy, dùng linh lực truyền âm khắp bốn phía: "Chư vị đã đến Bách Hoa Quốc ta, dĩ nhiên đều là khách quý của Hoa Đô."

"Kể từ hôm nay, tất cả tửu lâu, quán xá tại Hoa Đô sẽ miễn phí toàn bộ cho các tu sĩ có lệnh bài nhập viện. Việc này sẽ kéo dài trong bảy ngày, coi như là chút lễ mọn trước khi chư vị lên đường nhập học tại các học viện!"

"Tốt!"

Đám tu sĩ đồng loạt vung tay hô vang: "Quốc chủ hào sảng! Quốc chủ hào sảng!"

Quốc chủ Bách Hoa Quốc phất tay, dõng dạc nói: "Chư vị, hãy trân trọng thời thiếu niên, xin mời tận hưởng cho thỏa thích!"

---------

Sau khi bước xuống khỏi lôi đài, một nhóm người lập tức vây quanh Tô Thanh Việt và Dịch Sơ.

"Thanh Việt đạo quân, người định nhập học viện nào?"

"Thanh Việt đạo quân là cao thủ kiếm đạo, dĩ nhiên phải vào Học viện Kim Đỉnh rồi."

"Sao lại nhất thiết phải là Kim Đỉnh? Đại sư huynh của Kim Đỉnh các người vừa bị Thanh Việt đạo quân đánh cho tơi tả đấy thôi! Theo ta thấy, Thanh Việt đạo quân đừng tới Kim Đỉnh làm gì." 

"Không đi Kim Đỉnh thì đi đâu?"

"Tới Hồng Phong đi! Hồng Phong cũng có hệ kiếm đạo, hơn nữa tài bài binh bố trận cũng chẳng kém gì Kim Đỉnh đâu."

"Năm nào đại hội học viện, Hồng Phong cũng nằm trong top hai cả."

"Hồng Phong cái gì chứ, tới Cổ Đồng đi! Kiếm tu ở Học Viện Cổ Đồng chúng ta chính là bảo vật đấy!"

Trong số này không chỉ có những đạo hữu cùng tham gia đại hội, mà còn có cả các học tỷ của các học viện lớn. Với thực lực của Tô Thanh Việt hiện nay, bất luận nàng đi tới đâu cũng đều là "gấm thêm hoa".

Đây là lần đầu tiên trong đời thực Tô Thanh Việt được săn đón nồng nhiệt như vậy, dù không thấy khó chịu nhưng nàng cũng có chút bất lực trước vòng vây của mọi người.

Mà Dịch Sơ đứng bên cạnh lại chẳng có ý định giải vây, cứ thế mỉm cười nhìn Thanh Việt đầy ẩn ý.

Tô Thanh Việt đành dừng bước, nói với những người xung quanh: "Chư vị..."

"Chư vị xin hãy nghe ta nói một lời."

Bốn phía lập tức im bặt, đồng loạt nhìn về phía Tô Thanh Việt. Tô Thanh Việt im lặng giây lát rồi ôn tồn nói: "Về việc nhập học viện nào, hiện tại ta vẫn chưa quyết định."

"Ta vừa mới phá cảnh, linh lực còn chưa vững vàng, cần bế quan vài ngày. Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng đàm đạo thâu đêm sau, được chứ?"

Tô Thanh Việt nói lời khẩn thiết, khiến mọi người cũng lộ vẻ ái ngại. Đám tu sĩ dạt ra nhường đường: "Thanh Việt đạo quân, mời!"

"Đa tạ." Tô Thanh Việt nắm tay Dịch Sơ xuyên qua đám đông, đi thẳng về phía Mộc Tâm.

Mộc Tâm dẫn đường, nói với hai người: "Đi thôi, xuống dưới cưỡi ngựa, lão phu đưa các con về nhà."

"Vâng."

------------

Dưới sự dẫn dắt của Mộc Tâm, Dịch Sơ và Tô Thanh Việt tiến về phía trung tâm của Hoa Đô. Khi ngựa đi qua con sông hộ thành của hoàng thành, Dịch Sơ có chút ngạc nhiên nhìn Mộc Tâm: "Người an trí Tần phu nhân ở trong hoàng thành sao?"

Mộc Tâm dùng thần thức giải thích với Dịch Sơ: "Vốn định an trí tại phủ đệ của Tiểu Tô và Tam công chúa, nhưng hai đứa các con gây náo loạn lớn như thế ở bí cảnh Dược Sư Phật, để tránh Ngự Thú Tông tra ra thân phận nên mới phải chuyển đi."

Dịch Sơ thè lưỡi, ngại ngùng đáp: "Vất vả cho Mộc gia gia rồi."

Mộc Tâm thở dài, vuốt râu nói: "Ta không vất vả, ta chỉ là nơm nớp lo sợ thôi."

"Mấy việc con làm, từng việc từng việc một..." Mộc Tâm nâng tay gõ gõ lên ngực mình: "Còn ly kỳ hơn cha con năm đó, làm ta sợ muốn đứng tim!"

Ông biết Dịch Sơ vốn là kẻ nghịch ngợm, hồi nhỏ ở tông môn quậy phá gà bay chó chạy đã đành, sau khi xuống núi năm đầu tiên đã đi khắp nơi trảm yêu trừ ma, toàn làm những việc đâm thẳng vào tim đen của kẻ thù. Mộc Tâm thực sự sợ có ngày Ngự Thú Tông phát điên mà g**t ch*t nàng, đến lúc đó ông muốn cứu cũng chẳng biết cứu thế nào.

Dịch Sơ cười hắc hắc: "Gia gia đừng lo, con chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao? Con chính là phúc tinh, đi đến đâu cũng có thể gặp hung hóa cát."

"Chỉ có con là dẻo miệng, thu lại cái tính tinh quái đó đi."

Ba người để đệ tử Vạn Kiếm Tông lại ngoài hoàng thành, sau đó cùng xuống ngựa đi bộ vào trong. Hoàng thành Bách Hoa Quốc được bố trí một đạo Kim Cang Thạch phòng ngự trận cấp Tiên, có thể sánh ngang với hộ tông đại trận mà Dịch Vô Cực lập ra tại Vạn Kiếm Tông.

Vừa vào hoàng thành, họ liền đi về hướng Tây Uyển của hoàng cung. Mộc Tâm dẫn Dịch Sơ đi qua, các cung nữ và người hầu đều đồng loạt hành lễ: "Mộc tiên quân..."

Mộc Tâm khẽ gật đầu, vừa đi vừa giải thích với Dịch Sơ: "Bách Hoa Quốc là vương quốc phàm nhân lớn nhất Tây Châu, vương công quý tộc và con em thế gia của họ không bái vào các tông môn lớn mà tự mình tu tập, tham gia Đại Hội Vạn Quốc để vào học viện học tập."

"Quốc chủ Bách Hoa Quốc hiện nay là Hoa Ngân, tu vi mới chỉ ở Nguyên Anh."

"Nhưng bà ta có một cô con gái rất lợi hại, chính là người được mệnh danh là 'Liệt Diễm Ngân Thương' Hoa Vô Trần."

"Hoa Vô Trần đã là bán tiên, đang thống lĩnh tử đệ vương tộc các nước tại Dị Uyên để chống lại yêu ma, được xưng tụng là Vạn Quốc minh quân."

Mộc Tâm dừng lại một chút, giải thích lý do ông ở trong vương cung này: "Hơn nửa năm trước, Hoa Vô Trần trúng bẫy của Ảnh Ma, đại bại ở Dị Uyên. Bản thân nàng ta cũng bị trọng thương, trở về Bách Hoa Quốc và luôn do ta bí mật điều dưỡng thân thể. Để báo đáp, tộc Bách Hoa đã đồng ý che chở cho Tần phu nhân."

Tô Thanh Việt hiểu ra, chắp tay hành lễ với Mộc Tâm: "Đa tạ Mộc lão tiền bối đã lo liệu vẹn toàn cho sự an nguy của mẫu thân con."

Mộc Tâm xua tay, không quá để tâm: "Giờ đây chúng ta cũng coi như người một nhà rồi, con cứ giống như Sơ Nhi, gọi ta một tiếng Mộc gia gia đi."

Mộc Tâm bảo nàng ấy đổi cách xưng hô không phải vì Tô Thanh Việt tiền đồ vô lượng, mà hoàn toàn là vì Dịch Sơ...

Nhìn cái bộ dạng hận không thể "dâng tận tay" của Dịch Sơ tại Đại Hội Vạn Quốc...

Chậc..... Đau đầu! Thật là đau đầu!

Mộc Tâm đã nhìn ra rồi, bất kể Tô Thanh Việt là nam hay nữ, Dịch Sơ chính là cực kỳ thích nàng ấy. Còn thích đến mức độ nào ư? Mười bốn năm qua nàng chưa từng nghĩ đến chuyện lộ diện mạo thật, vậy mà vì muốn đổi lấy nụ cười của mỹ nhân, nàng dám ngay tại chỗ tháo bỏ lớp hóa trang của Bồ Đề Tâm, lộ ra chân dung thực sự. Nhiêu đó đủ thấy nàng đã bị mê hoặc đến mức nào rồi.

Tô Thanh Việt cảm nhận được sự tiếp nhận của Mộc Tâm, liền mỉm cười đáp: "Vâng, Mộc gia gia."

Ba người nhanh chóng tới Tây Uyển hoàng cung. Khi vừa ra khỏi cung đạo, từ xa Tô Thanh Việt đã nhìn thấy trước cửa Phỉ Thúy Cung có một phụ nhân ăn mặc sang trọng, đang bồn chồn ngóng đợi.

Đôi mắt Tô Thanh Việt lập tức bừng sáng: "Mẹ!"

Người phụ nhân nghe thấy tiếng gọi, vội vàng quay đầu lại, gương mặt tràn đầy niềm vui sướng: "Thanh Việt!"

"Mẹ!"

Tô Thanh Việt hoàn toàn buông bỏ tốc độ, lao thẳng về phía Tần Thanh. Tần Thanh vừa bước tới vài bước đã bị Tô Thanh Việt ôm chặt lấy.

Cách biệt một năm, mẫu tử hai người lại một lần nữa tương phùng. Tô Thanh Việt chợt dâng lên cảm giác tang thương như đã trải qua nghìn năm vạn kiếp. Nàng gục đầu vào lòng mẫu thân, thảng thốt ngỡ như một giấc chiêm bao. Khi rời nhà, nàng vẫn là một thiếu nữ phế vật không có gì trong tay, ngày trở về gặp lại người thân, nàng đã là tân tú của chính đạo mà chúng nhân kính ngưỡng.

Tô Thanh Việt buông mẫu thân ra, đôi mắt rưng rưng lệ: "Mẹ... một năm qua, người sống thế nào?"

"Tốt, đều tốt cả." Tần Thanh cũng nghẹn ngào, bà đưa tay v**t v* gò má Tô Thanh Việt: "Gầy đi rồi... nhưng cũng đã cao lớn hơn nhiều..."

Tần Thanh đưa tay chạm vào mái tóc trắng của Tô Thanh Việt, ánh mắt đầy vẻ lo âu: "Thanh Việt, tóc của con sao lại thế này?"

Đúng lúc này, Dịch Sơ và Mộc Tâm cũng vừa đi tới. Dịch Sơ tiến lại gần Tần Thanh, ôn tồn nói: "Tô phu nhân, chuyện này phải trách ta."

"Lúc trảm sát nữ yêu tại Thành Bích Nguyệt, Thanh Việt vì cứu ta nên đã sử dụng Thiên Địa Đồng Thọ, thiêu rụi một nửa thọ nguyên."

Tần Thanh nhìn Dịch Sơ, lại nhìn sang Tô Thanh Việt: "Chuyện này..."

Tô Thanh Việt mỉm cười, nói với mẫu thân: "Mẹ, con không sao đâu. Bây giờ con đã là tu sĩ Phân Thần kỳ, có thể sống tới một nghìn năm kia mà."

"Cho dù tổn hao một nửa căn cơ thọ nguyên thì vẫn còn năm trăm năm nữa. Chỉ cần trong năm trăm năm này con có thể đột phá cảnh giới Tiên nhân là sẽ được trường sinh rồi."

Nói là trường sinh cũng không hoàn toàn chính xác. Bởi lẽ Tiên nhân cũng có kiếp nạn, còn phải trải qua Thiên Nhân Ngũ Suy. Nhưng nếu bọn họ không tranh không đoạt, sống thọ cùng trời đất thì cũng chẳng phải chuyện khó gì.

Tần Thanh thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai Tô Thanh Việt: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi."

Bà quay sang nhìn Dịch Sơ: "Thiếu tông chủ khó khăn lắm mới trở về, chúng ta vào trong điện trò chuyện, ta sẽ làm cho các con một bữa thật ngon."

"Được ạ!"

---------------

Mọi người cùng bước vào Phỉ Thúy Cung. Mộc Tâm lo lắng cho thương thế của Dịch Sơ, vừa vào điện đã kéo nàng lại để bắt mạch. Dịch Sơ không trốn thoát được, đành ngoan ngoãn ngồi trên ghế để lão gia gia thăm khám.

Tô Thanh Việt theo mẫu thân vào nhà bếp giúp bà chuẩn bị nguyên liệu. Giống như hồi còn ở trấn Phù Vân, Tô Thanh Việt dùng kiếm giúp mẫu thân giết thỏ lột da để làm món thỏ xào cay gừng sợi.

Tần Thanh vừa nhào bột chuẩn bị hấp bánh bao, vừa nói: "Mộc lão tiền bối mỗi ngày đều dùng kim châm trị liệu cho mẹ, lại còn sắc thuốc... Con ở bên ngoài mẹ chẳng rõ tình hình, trong lòng thấp thỏm không yên, lại thấy lão tiền bối cứu mình không công nên cũng áy náy. Lão tiền bối thấy vậy mới nói mình vẫn còn chút h*m m**n ăn uống, hỏi mẹ có thể xuống bếp không. Mẹ vừa hay làm được nên ngày nào cũng nấu cơm cho ông ấy."

Nhắc đến những việc mình làm, đôi mắt Tần Thanh như bừng sáng: "Cũng nhờ tay nghề của mẹ con còn dùng được, lão tiền bối rất thích... Không chỉ lão tiền bối đâu, mà mấy tiểu công chúa trong vương cung cũng thường xuyên ghé qua."

Tần Thanh vốn cũng là đích nữ của đại gia tộc, nhưng mười mấy năm ở trấn Phù Vân đã khiến khí chất thư hương giấu sâu vào trong, thay vào đó là phong vị nồng hậu của trần thế phồn hoa. Nhưng đó là một sự bình dị vô cùng đáng yêu.

Tô Thanh Việt tay cầm kiếm đang xử lý thỏ, nghe vậy liền cười đáp: "Những ngày con không ở bên cạnh, mẹ có thể dưỡng tốt thân thể lại làm được nhiều việc như thế, thật là tốt!"

Tần Thanh mỉm cười, kể xong chuyện của mình liền hỏi đến cảnh ngộ của con gái: "Vậy con ở bên ngoài có được ăn no mặc ấm không?"

"Có ạ."

Tần Thanh thở dài: "Ôi... cái đứa nhỏ này, lần nào gửi thư nhà về cũng nói đều tốt. Mẹ còn không rõ tính con sao, chắc chắn là đã chịu không ít khổ cực rồi."

Tô Thanh Việt lột lớp da thỏ, rũ mắt khẽ nói: "Có Thiếu tông chủ ở bên, con không phải chịu khổ đâu."

"Tu vi nàng cao, mỗi lần gặp yêu ma nàng đều là người bị thương trước."

Tại Thương Sơn, là Kim Minh Đài đánh Dịch Sơ đến mức toàn thân vụn vỡ.

Trong huyễn cảnh của Lục Hành Chi, là Dịch Sơ liều mình cứu nàng áy.

Tại bí cảnh Dược Sư Phật, lại là Dịch Sơ lấy thân làm mồi để hàng phục Đồ Sơn Thiên Tinh, đến giờ độc Hoa Đoạn Trường vẫn chưa khỏi.

Những chuyện này Tô Thanh Việt không thể tùy tiện kể cho mẫu thân. Nàng sợ có một ngày nàng và Dịch Sơ gặp đại nạn, mẫu thân bị bắt rồi bị tu sĩ sưu hồn...

Chuyện bên ngoài, tốt nhất không nên để người nhà biết quá nhiều.

Tần Thanh nghe nàng nói vậy cũng thở dài: "Thiếu tông chủ cũng thật chẳng dễ dàng gì." Gia thế hiển hách nhưng bị kẻ khác dòm ngó, bản thân đơn thương độc mã, lại chẳng có huynh đệ tỷ muội nào tương trợ.

Tần Thanh quay đầu dặn dò Tô Thanh Việt một câu: "Thanh Việt, làm người không được quên gốc. Sau này con có tiền đồ rồi, nhớ phải dốc lòng phò tá Thiếu tông chủ."

Dịch Sơ là người thông minh lanh lợi, đi theo nàng, Tô Thanh Việt sẽ học hỏi được rất nhiều. Tô Thanh Việt gật đầu: "Dĩ nhiên rồi, con là kiếm thị của Thiếu tông chủ mà."

Nàng sẽ mãi mãi canh giữ bên cạnh Dịch Sơ, cho đến khi trời đất khiến nàng tiêu vong cũng sẽ không rời bỏ đối phương.

Sau khi hàn huyên chuyện thường nhật, Tô Thanh Việt mới nhớ ra một việc: "Đúng rồi mẹ, con đã hủy bỏ hôn ước với Dịch Mông rồi."

Tần Thanh khựng lại, kinh ngạc vô cùng: "Hủy rồi? Khi nào vậy?"

Tô Thanh Việt mím môi: "Vâng... Sáng nay. Con đã đánh cho Dịch Mông một trận, hắn đã đích thân thoái hôn."

Tần Thanh mừng rỡ vô cùng, nói với Tô Thanh Việt: "Vậy thì phải làm thêm một món nữa, thêm món cá chua ngọt."

Hai mẫu tử họ vì bọn người Dịch Mông mà phải rời bỏ trấn Phù Vân. Nhưng cũng chính vì thế mà vận mệnh được xoay chuyển. Đúng là họa phúc khôn lường, trong họa có phúc.

Mẫu tử hai người mỗi người một việc, giống như hồi ở trấn Phù Vân mà trò chuyện gia đình.

Trên trời mây tụ rồi lại tán, ánh nắng rực rỡ rọi xuống sân bếp, khiến cỏ cây hoa lá đều tràn đầy sức sống. Tô Thanh Việt lắng nghe giọng nói của mẫu thân, giữa bóng hoa nắng chiếu, nàng cảm nhận được một sự an yên trần thế đã mất đi từ lâu.

Chẳng hiểu sao, lời nói của Dịch Sơ dưới quán nhỏ ở Ngọc Lâu Quan lại hiện lên trong tâm trí nàng ấy. Dịch Sơ nói nàng luôn không dứt bỏ được hồng trần thế tục, nàng tu hành là vì "một chén trà một bữa cơm... một làn khói một hạt bụi..."

Tô Thanh Việt ngẩng đầu nhìn gương mặt mẫu thân, nhìn ánh nắng ban mai rọi trên gương mặt bà, ý cười hiện lên từ đáy mắt như đóa sen từng lớp từng lớp nở rộ. Con người sống trên đời, có lẽ cũng chỉ vì một khoảnh khắc như thế này mà thôi.

Trái ngược với sự vui vẻ của Tô Thanh Việt, Vũ Uyên lại chẳng mấy dễ chịu. Không chỉ là không dễ chịu, mà nó sắp tức chết rồi!

Thân là một trong những danh kiếm đỉnh cấp thiên hạ, lúc này lại bị dùng để giết thỏ, còn ra thể thống gì nữa!

Nó ở trong thức hải mắng nhiếc Tô Thanh Việt: "Ngươi thanh cao! Ngươi giỏi lắm!"

"Lên đến Phân Thần rồi nên ngông cuồng rồi phải không! Đến cả ta mà ngươi cũng không để vào mắt, dám dùng ta để giết thỏ!"

"Tô Thanh Việt ngươi bản lĩnh thật đấy, để xem lần sau ta có ngăn địch cho ngươi nữa không!"

Hừ, tức chết nó rồi. Thân kiếm dính đầy máu nhầy nhụa, thật đáng ghét.

Tô Thanh Việt thấy buồn cười, ở trong thức hải phản bác lại: "Ngươi đã có thể chém giết cường địch, vậy tại sao vì để lấp đầy bụng mà không thể dứt khoát đưa những sinh linh này sớm ngày siêu sinh chứ?"

Vũ Uyên suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý nên không lên tiếng nữa.

Tô Thanh Việt tiếp tục khai thông cho nó: "Bất kỳ thanh kiếm nào trên thế gian này, nếu không có người sử dụng, dù có sắc bén tuyệt thế cũng chỉ là một thanh kiếm vô dụng. Bất kỳ ai trên thế gian này, nếu không làm gì cả, dù là thiên hạ đệ nhất cũng chỉ là một phế nhân. Giá trị của người hay của kiếm đều do những việc họ làm quyết định."

Tô Thanh Việt nhanh nhẹn xử lý xong con thỏ, đặt lên thớt, "cạch cạch" vài nhát cắt gọn gàng rồi bảo mẫu thân: "Mẹ, con cắt xong rồi."

Tần Thanh đã nặn xong bánh bao, đang xếp vào xửng hấp, tự nhiên sai bảo Tô Thanh Việt: "Giết luôn con cá đi con."

"Tuân lệnh."

Tô Thanh Việt đưa tay vớt con cá trong chum nước lên, thuận tay dùng chuôi kiếm vỗ nhẹ một cái.

"Bạch!"

Đuôi cá quẫy cao, những giọt nước bắn vào bình chướng trước người Tô Thanh Việt rồi chậm rãi trượt xuống. Vũ Uyên nhìn con cá đang quẫy, trong đầu đều là lời của Tô Thanh Việt, mơ hồ có chút đốn ngộ.

--------------

Trong lúc mẫu tử Tô Thanh Việt nấu cơm, bên này Mộc Tâm đã bắt mạch chẩn đoán cho Dịch Sơ được một lúc lâu. Ông siết chặt lấy mạch cổ tay của nàng, đôi mày nhíu chặt rồi lại giãn ra: "Con đã trúng Hoa Đoạn Trường của Đồ Sơn gia, hiện giờ thọ nguyên chỉ còn lại một năm!"

Mộc Tâm nét mặt trầm trọng, vuốt râu hỏi: "Độc này là ai hạ?"

Dịch Sơ cười hi hi, rụt tay lại: "Còn ai vào đây nữa, là Đồ Sơn Thiên Tinh chứ ai."

Mộc Tâm cau mày, quyết đoán nói: "Không được, ta phải báo cho Vô Cực một tiếng, để hắn tới Thanh Khâu lấy giải dược!"

Mộc Tâm lo lắng đến phát cuồng, tức giận dậm chân: "Cái con bé này, sao lại cứ báo hỷ không báo ưu thế này? Đây là đại sự, vậy mà con không hé răng lấy nửa lời!"

Dịch Sơ vội vàng trấn an Mộc Tâm: "Mộc gia gia... Mộc gia gia người đừng cuống lên thế!"

Mộc Tâm thở dài thườn thượt: "Ta có thể không cuống sao? Đó là Hoa Đoạn Trường, ngoại trừ Thanh Khâu ra không ai giải được. Con chỉ còn lại một năm thọ nguyên, năm đó cha con giao phó con cho ta trong tình trạng khỏe mạnh, giờ ta biết ăn nói thế nào với hắn đây? Ôi trời, không được, vẫn phải báo cho cha con thôi..."

Mộc Tâm giơ tay kết ấn, định triệu hồi Dịch Vô Cực trở về: "Thiên địa vô cực, càn khôn nghe lệnh!"

Ông sử dụng Huyết Triệu Thuật nhanh nhất, chỉ cần nửa nén nhang là tin tức sẽ tới được Dị Uyên.

Dịch Sơ định ra tay ngăn cản nhưng đã quá muộn. Nàng thở dài, nắm chặt lấy tay Mộc Tâm giải thích: "Con vì lấy được Xá lợi Dược Sư Phật nên mới bị Đồ Sơn Thiên Tinh hạ Hoa Đoạn Trường."

Mộc Tâm quay lại nhìn nàng: "Xá lợi Dược Sư Phật? Đó chẳng phải là vật trong truyền thuyết sao? Thực sự tồn tại à?"

"Là thật đó." Dịch Sơ thấy ông không tin, lập tức thiết lập một tiên cấp bình chướng trận pháp, nói trong thức hải của Mộc Tâm: "Con cho người xem."

Dịch Sơ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra viên Xá lợi của Dược Sư Phật, đặt trước mặt Mộc Tâm. Mộc Tâm quan sát viên Xá lợi, cảm nhận được sinh khí dồi dào bên trong: "Quả đúng là vậy..."

Dịch Sơ thấy cảm xúc của ông đã ổn định lại, mới từng chữ một nói: "Đồ Sơn Thiên Tinh muốn có Xá lợi là vì Yêu Vương Đồ Sơn Hạ. Nhưng Xá lợi này có thể cứu người trọng thương lâm nguy, là chí bảo chữa trị cấp Tiên Vương tốt nhất. Con chắc chắn sẽ không đưa cho nàng ta, con phí hết tâm tư cướp về là để dành cho cha con."

Mộc Tâm lập tức hiểu ra tâm tư lương khổ của nàng: "Đồ Sơn Thiên Tinh hạ độc con là để ép con dùng Xá lợi đổi lấy giải dược."

Dịch Sơ gật đầu: "Vâng. Nhưng nàng ta cũng chẳng được hời đâu, con đã có được phương thuốc giải Hoa Đoạn Trường rồi."

Mộc Tâm sực tỉnh: "Chính là mấy vị dược liệu mà con đang tìm sao?"

Dịch Sơ xác nhận: "Đúng vậy!"

Mộc Tâm thở dài: "Con không muốn ta báo cho cha con, là vì sợ ông ấy biết chuyện sẽ mang Xá lợi tới Thanh Khâu đổi giải dược cho con, phải không?"

Dịch Sơ: "Dạ dạ dạ!"

Mộc Tâm nhìn kỹ Dịch Sơ một lượt, trong lòng không khỏi xót xa: "Cái con bé này, sao tâm tư lại nặng nề đến thế cơ chứ."

"Con chỉ lo lắng cho cha con, sao không tự nhìn lại mình đi?"

"Độc Hoa Đoạn Trường lợi hại như thế, sao con chịu đựng nổi chứ?"

Tiểu Dịch Sơ của ông, từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, chưa từng chịu nửa phần khổ cực, chưa từng nếm một chút tội tình. Vậy mà sau khi xuống núi, nàng lại tự giày vò bản thân đến mức thọ nguyên cạn kiệt. Hết dấn thân vào nơi hiểm cảnh lại bị Giao nhân bắt đi.

Mộc Tâm xót xa đến thắt cả lòng.

Dịch Sơ vội vàng đỡ Mộc Tâm ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt ngực cho ông: "Không giận, không giận, Mộc gia gia chúng ta đừng giận mà..."

"Nghĩ lại năm đó cha con xuống núi, chẳng phải cũng chịu thiệt thòi đủ đường mới có thành tựu ngày hôm nay sao. Có thể thấy, rèn luyện càng lớn thì tiền đồ mới càng rộng mở!"

Mộc Tâm đâu có mắc mưu, ông phất tay đầy đau xót: "Đó là cha con! Hắn là một gã Kiếm tu thô lậu, có gì mà phải xót! Nhưng Sơ Nhi của chúng ta là một Đan dược sư, một Đan dược sư liễu yếu đào tơ, hà tất phải chịu nhiều khổ cực như vậy!"

Mộc Tâm nắm chặt tay Dịch Sơ, dặn dò: "Chuyện con trúng độc, ta sẽ không nói với cha con. Nhưng từ nay về sau, con phải theo ta ở Bách Hoa Quốc học dược, chuyên tâm luyện đan..."

"Ước hẹn ba năm của Tô Thanh Việt đã hoàn thành, con đường sau này con bé phải tự mình bước đi, con đừng có lo chuyện bao đồng nữa. Trước tiên phải giải hết độc trên người con đã!"

Dịch Sơ quay đầu, nhìn về hướng của Tô Thanh Việt: "Chuyện này..."

Mộc Tâm "hận sắt không thành thép" vỗ mạnh vào đùi mình, lạnh lùng nói: "Nhìn cái gì mà nhìn! Độc trên người con một ngày chưa giải thì một ngày cũng đừng hòng ra khỏi đây!"

Dịch Sơ mím môi, vẻ mặt đầy miễn cưỡng: "Vâng..."

Nàng vẫn chưa cam tâm, hỏi thêm: "Vậy... Sau khi con giải độc xong, có thể đi tìm nàng ấy không?"

Mộc Tâm tức đến muốn ngất: "Giải độc xong cũng không được! Nếu con không học thuộc lòng tất cả phương thuốc trong Dược Điển và Độc Kinh thì đừng hòng bước chân ra ngoài!"

Dịch Sơ k** r*n thảm thiết: "A... Mộc gia gia, con đã có thể luyện chế đan dược thất giai rồi, vì sao còn phải học thuộc lòng sách chứ? Con không học có được không ..."

Cứu mạng với, nàng đã lớn thế này rồi, tại sao vẫn phải học thuộc lòng sách! Huống hồ với thiên phú của mình, chỉ cần cảm nhận độc tính nàng cũng biết cách phối chế giải dược mà.

Dịch Sơ đang than ngắn thở dài thì chợt một luồng lưu quang như sao băng lao thẳng vào trong viện. Nàng vội quay đầu nhìn, thấy Dịch Vô Cực cả người tàn tạ, chống kiếm đứng dậy, hùng hổ xông vào nhà, giọng nói cực kỳ lo lắng: "Sơ Nhi bị làm sao vậy!"

Hai cha con chạm mặt nhau. Nhìn những vết đen kịt trên người Dịch Vô Cực, Dịch Sơ bàng hoàng nhận ra cha nàng đã bỏ mặc chiến trường mà tức tốc chạy về đây.

Huyết Triệu là lệnh triệu hồi vô cùng nghiêm trọng, nếu Dịch Sơ không gặp đại nạn thì tuyệt đối không dùng đến. Mộc Tâm cũng là lần đầu sử dụng Huyết Triệu, hèn chi Dịch Vô Cực kinh hãi đến mức chẳng kịp chỉnh đốn dung mạo đã lập tức xé rách không gian tìm đến.

Dịch Sơ đang nhìn Dịch Vô Cực, mà Dịch Vô Cực cũng đang lặng người nhìn nàng. Ông đăm đăm nhìn mái tóc vàng rực và đôi mắt đỏ thẫm của nàng, hồi lâu không thể hoàn hồn. Cách biệt mười lăm năm, một lần nữa nhìn thấy dung nhan này, thực sự là...

Dịch Vô Cực siết chặt thanh kiếm, lên tiếng trước: "Tại sao con lại để lộ chân dung thật? Chẳng lẽ con đã đạt đến Nguyên Anh kỳ rồi sao?"

Phàm là yêu thú thuộc loài chim, nếu chưa đến Nguyên Anh, chân dung vẫn sẽ mang vài phần yêu dị, ví như thân người mỏ chim...

Nhưng sau khi đạt tới Nguyên Anh, dung mạo sẽ cố định, giống như người đầu tiên mà chúng nhìn thấy khi chào đời. Dịch Sơ khi mở mắt lần đầu đã nhìn thấy Dịch Vô Cực, nên nàng mới có tướng mạo giống ông như đúc.

Dịch Vô Cực đeo Bồ Đề Tâm cho Dịch Sơ, một là để che giấu khí tức yêu thú, hai là để che khuất diện mục yêu dị trước Nguyên Anh kỳ.

Rõ ràng, Dịch Sơ hiện tại đã vượt xa Nguyên Anh.

Dịch Sơ gật đầu: "Vâng, con đã là Phân Thần kỳ rồi."

Dịch Vô Cực giật mình: "Ồ..."

Dịch Sơ bước tới cầm lấy tay ông, dắt ông lên vị trí chủ tọa trong chính điện ngồi xuống, rồi rót một chén trà: "Cha, mời người dùng trà."

Dịch Vô Cực nhấp một ngụm trà, quay sang nhìn Mộc Tâm: "Mộc sư phó, người triệu gấp ta về có việc gì?"

Mộc Tâm hừ một tiếng, hất hàm về phía Dịch Sơ: "Ngươi đi mà hỏi bảo bối nữ nhi của ngươi ấy."

Dịch Vô Cực nhìn Dịch Sơ, ánh mắt vô cùng ôn hòa: "Sơ Nhi có chuyện gì sao?"

Dịch Sơ cười hắc hắc, lấy viên Xá lợi của Dược Sư Phật từ nhẫn trữ vật ra, dâng tới trước mặt Dịch Vô Cực: "Con kiếm được cho người một thứ tốt đây. Đây là trọng bảo con được thừa kế từ bí cảnh Dược Sư Phật: Xá lợi Dược Sư Phật."

Dịch Vô Cực cúi đầu nhìn viên Xá lợi trên tay con gái, rồi lại nhìn vào đôi mắt lấp lánh của nàng: "Quả thực là trọng bảo."

Ông không giỏi dạy bảo con cái, có lẽ nếu Vũ Quang còn sống sẽ biết phải đối phó ra sao. Dịch Vô Cực suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Đúng là vật tốt, vậy Sơ Nhi muốn cha tặng con thứ gì?"

Mộc Tâm bên cạnh trừng mắt: "Ngươi còn định cho nó cái gì nữa? Cả Vạn Kiếm Tông này đều là của nó, ngươi đừng có lo bò trắng răng. Con gái ngươi thiên tân vạn khổ mới đoạt được vật này cho ngươi, mau thu lấy đi."

Dịch Sơ vội vàng đẩy viên Xá lợi về phía trước: "Đúng đó! Mau cầm lấy đi cha."

Dịch Vô Cực đưa tay, cẩn thận đón lấy viên Xá lợi từ lòng bàn tay con gái, khẽ nói: "Cảm ơn con."

Diện mạo của ông cũng tương tự Dịch Sơ, trẻ trung như thiếu niên, hoàn toàn không giống cha của một đứa trẻ lớn thế này. Dịch Vô Cực cất lễ vật vào nhẫn trữ vật, ngẩng đầu hỏi: "Ngoài chuyện này ra, còn việc gì nữa không?"

"Ồ ồ ồ... còn nữa, còn nữa ạ!" Dịch Sơ vừa nói vừa chạy về phía nhà bếp, "Con vừa tìm cho người một đệ tử, người xem tư chất nàng ấy thế nào, có thể để nàng ấy làm Đại sư tỷ của Vạn Kiếm Tông chúng ta không?"

Ánh mắt của Dịch Vô Cực chuyển động theo bóng dáng con gái. Chẳng mấy chốc, ông thấy nàng kéo từ nhà bếp ra một thiếu nữ. Thiếu nữ ấy dung mạo thanh lãnh, dáng người mảnh khảnh, khoác một thân hồng y, mái tóc trắng búi nhẹ rủ xuống vai, khí chất vô cùng trác tuyệt.

Nàng đang đeo thất giai Liễm Tức Ngọc, Dịch Vô Cực liếc mắt một cái liền nhìn thấu tu vi của nàng. Mới mười sáu tuổi đã là Phân Thần kỳ, quả thực rất không tồi, còn lợi hại hơn cả ông năm đó. Quan trọng hơn là...

Dịch Vô Cực rũ mắt, nhìn thấy thanh Vũ Uyên nàng ấy đang cầm trong tay, liền biết con gái mình coi trọng đối phương đến nhường nào. Ông ngồi ngay ngắn trên đại điện, nhìn Dịch Sơ dắt thiếu nữ kia đi tới.

Thiếu nữ tiến đến gần, quỳ rạp xuống, cung kính hành đại lễ với Dịch Vô Cực: "Vãn bối Tô Thanh Việt, bái kiến Kiếm Tiên tiền bối."

Con gái ông ở bên cạnh còn dùng tay chọc chọc vào lưng thiếu nữ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Gọi tiền bối cái gì, trực tiếp gọi sư phụ!"

Dịch Vô Cực không nhịn được mà bật cười, nói với Tô Thanh Việt đang quỳ: "Con đã cầm thanh Vũ Uyên mà ta đưa cho Sơ Nhi, vậy thì chính là đệ tử của ta rồi. Dập đầu cho ta ba cái, coi như là lễ bái sư đi."

Dịch Sơ đại hỉ, lại chọc chọc Tô Thanh Việt: "Mau dập đầu với cha ta đi!"

Tô Thanh Việt không dám chậm trễ, cung kính dập đầu ba cái, sau đó đứng dậy, lập một đạo Thiên địa đại thệ: "Đồ nhi Tô Thanh Việt, đời này nguyện dốc hết sức lực bảo vệ Vạn Kiếm Tông, nếu có hành vi phản tông, nguyện chịu ngũ lôi oanh đỉnh, chết không tử tế!"

Dịch Vô Cực càng thêm hài lòng, đưa tay đỡ nàng dậy: "Tốt... Tốt lắm... Không hổ là đệ tử của Dịch Vô Cực ta, kiên nghị quả cảm, dứt khoát quyết đoán."

Ông lấy từ nhẫn trữ vật ra một miếng Lưu Ảnh Thạch đưa cho Tô Thanh Việt: "Đây là tinh hoa sở học cả đời của ta, đúc kết thành Vô Cực Kiếm Đạo, hy vọng con có thể học thành tài."

Tô Thanh Việt hành lễ: "Đa tạ sư phụ!"

Dịch Vô Cực rũ mắt nhìn thanh kiếm trong tay nàng. Thanh kiếm này... dường như có một thứ nhỏ bé rất lợi hại.

Ánh mắt ông vô cùng sắc bén, như xuyên thấu thân kiếm để nhìn thấy khí linh Vũ Uyên. Khí linh Vũ Uyên dưới cái nhìn của ông không khỏi rùng mình một cái.

Dịch Vô Cực khẽ mỉm cười: "Con dường như có một đại tạo hóa, nhân quả trong đó không phải thứ ta có thể chạm vào."

Ông suy nghĩ một lát, lại lấy một viên Bồ Đề Tâm từ nhẫn trữ vật đưa cho Tô Thanh Việt: "Bồ Đề Tâm là pháp bảo che giấu khí tức đỉnh cấp nhất thế gian, ta có hai viên. Nay Sơ Nhi một viên, con một viên."

"Đa tạ sư phụ!"

Tô Thanh Việt đón lấy bảo vật, liền nghe Dịch Vô Cực nói: "Thời thiếu niên tu vi ta còn kém, thường xuyên dùng Liễm Tức Ngọc thay đổi dung mạo để làm chuyện 'cướp bảo đoạt vật'. Cũng thường xuyên đắc tội với các đại năng nên phải dùng Liễm Tức Ngọc đào mệnh. Nay con và Sơ Nhi đều là tu sĩ Phân Thần, đủ sức tung hoành tại đại lục Thương Hải, vậy nên hãy bớt làm những chuyện không tốt."

Dịch Sơ và Tô Thanh Việt đồng thanh đáp: "Vâng."

Dịch Vô Cực trầm ngâm một lát, lại dặn dò thêm: "Hãy làm nhiều việc thiện vì nước vì dân, trời đất thanh minh sẽ che chở cho các con. Bồ Đề Tâm có thể thu liễm khí tức, nhưng ta hy vọng, có một ngày các con sẽ không còn phải dựa dẫm vào nó nữa."

Bởi lẽ một khi phải dùng đến Bồ Đề Tâm thêm lần nữa, ắt hẳn đã tới lúc phải đào mệnh. Mà vì sao phải đào mệnh... phỏng chừng chỉ có thể là ngày ông thân tử đạo tiêu, Vạn Kiếm Tông bị diệt môn mà thôi.

Dịch Vô Cực dặn dò xong xuôi, đứng dậy định rời đi: "Chiến sự khẩn cấp, ta phải trở lại Dị Uyên ngay."

Đúng lúc này, Dịch Sơ liền nắm lấy tay ông: "Kìa cha... Khó lắm người mới về một chuyến, ở lại dùng bữa với con đi."

Dịch Vô Cực kinh ngạc nhìn nàng: "Con vẫn chưa tích cốc sao?"

Mộc Tâm ở bên cạnh cười ha ha: "Con bé này ấy à... Là một con mèo tham ăn, e là đến khi thành tiên rồi vẫn không bỏ được cái tính ham ăn đâu."

"Hì hì..."

Dịch Vô Cực trầm ngâm, chuyến đi này của ông lành ít dữ nhiều. Ông bỗng phá lệ gác lại chiến sự, gác lại cả thiên hạ thương sinh, ngồi xuống tại Phỉ Thúy Cung nhỏ bé nơi Tây Uyển của Bách Hoa Quốc để dùng một bữa cơm trưa.

Tay nghề của Tần Thanh rất tốt, dưới sự phụ giúp của Tô Thanh Việt đã làm tám món mặn một món canh.

Dịch Vô Cực thay một thân pháp bào sạch sẽ, tựa như một bậc vãn bối ngồi bên tay trái Mộc Tâm, đôi tay lúng túng cầm đũa. Ông đã tích cốc từ năm lên bốn, đến giờ dường như đã sắp quên mất cách cầm đũa sao cho phải.

Cũng may Dịch Sơ rất thấu hiểu cha mình, nàng không ngừng gắp thức ăn bỏ vào bát ông, chất đầy đến tận miệng bát.

Tần Thanh cũng không coi ông là vị Kiếm Thần không thể chạm tới, sự tiếp đãi nồng hậu của bà khiến ông nhẹ lòng đi không ít.

Dịch Vô Cực bưng bát cơm, cẩn thận kẹp một chút cơm đưa vào miệng. Khi cái phong vị khói lửa không mấy thanh tịnh kia xuôi theo cổ họng trôi xuống dạ dày, Dịch Vô Cực chợt nhớ tới Vũ Quang. Đó là mẫu thân của Dịch Sơ, một con Trọng Minh Điểu đã cô độc sống qua ba nghìn năm.

Nàng che giấu thân phận yêu tộc, hóa thành một dược sư của La Sát Quốc, ở hậu phương chiến trường Đông Châu cứu chữa thương binh. Trong một trận chiến, Dịch Vô Cực bị trọng thương, được đưa về đại bản doanh của thương binh Đông Châu. Chính lúc đó ông đã quen biết Vũ Quang.

Nàng là một cô gái vô cùng lương thiện, đối xử với mọi thương binh đều công bằng và chu đáo như nhau. Rung động của thiếu niên đến thật tình cờ, khi còn chưa hiểu rõ chữ "thích" là gì đã chạy đến trước mặt người ta mà thốt lời: "Vũ Quang cô nương, phong cảnh Thương Sơn ở Tây Châu ta cực kỳ đẹp, nếu có thể, ta muốn mời nàng tới xem."

"Không chỉ có Thương Sơn, Thục Trung cũng có những thắng cảnh tuyệt mỹ..."

"Không... không chỉ Thục Trung, còn có Nam Hải, Bắc Châu nữa..."

"Chẳng hiểu sao, ta cảm thấy chỉ cần được cùng nàng ngắm nhìn, thì nơi đâu cũng đều tốt cả."

Vị đại tỷ tỷ đã hơn ba nghìn tuổi kia nghe xong chỉ che miệng cười khẽ, nàng đưa tay gõ nhẹ lên đầu ông, đôi mày thanh tú cong cong: "Tiểu đệ đệ, ta đã ba nghìn tuổi rồi. So với tổ mẫu của tổ mẫu đệ không biết đã lớn hơn bao nhiêu bối phận đâu."

Dịch Vô Cực mím môi suy nghĩ một lát: "Không sao cả, ta tuy nhỏ tuổi, nhưng ta có thể sống rất lâu, ta có thể cùng nàng ngắm những đóa hoa của sau này."

Kể từ đó, sau khi vết thương đã lành, Dịch Vô Cực ngoài việc mỗi ngày đều mang nhu yếu phẩm tới, còn đặc biệt mang theo một đóa hoa. Khoảng thời gian ấy, quả thực là vô cùng, vô cùng tươi đẹp.

Chỉ là sau này...

Vị trí căn cứ thương binh Đông Châu bị bại lộ, Vũ Quang vì bảo vệ mọi người mà đồng quy vu tận với Viêm Ma.

Khi Dịch Vô Cực đến nơi thì đã quá muộn. Ông chỉ có thể cứu vãn một luồng tàn hồn của Vũ Quang, đem gieo vào nơi thâm sâu nhất của Dị Uyên. Thứ mà Vũ Quang để lại cho ông, chỉ có một quả trứng và một nụ hôn trước lúc lâm chung.

Ông đã mất nửa năm trời, dùng máu tươi nhỏ lên quả trứng, hóa thân thành nữ thể để ấp ủ cho đến khi con gái chào đời.

Giờ đây... Con gái đã trưởng thành rồi.

Dịch Vô Cực dùng dư quang liếc nhìn Dịch Sơ, trong lòng thầm nhủ: Duy nguyện nhi lỗ thả độn, vô tai vô nạn đáo nhân tiên.

(Chỉ mong con ta khờ khạo đần độn một chút, để vô tai vô nạn mà đạt đến cảnh giới Nhân Tiên).

-----------------

Bữa cơm kết thúc trong không khí chủ khách đều vui vẻ, Dịch Sơ tiễn Dịch Vô Cực ra tận cửa. Dịch Vô Cực nghĩ ngợi một hồi, rồi từ nhẫn trữ vật lấy ra một chiếc lồng tơ vàng, đưa tới trước mặt Dịch Sơ: "Đây là lông vũ mẫu thân con để lại cho ta, giờ ta trao lại nó cho con."

Nhìn phiến lông vũ trước mặt, ánh mắt Dịch Sơ bỗng chốc trầm xuống: "Đã là vật mẫu thân tặng người, người đưa con làm gì, người tự mình giữ lấy đi."

Dịch Vô Cực mím môi, trầm mặc hồi lâu mới nói: "Ta sợ trên chiến trường đao kiếm vô tình, làm mất nó."

Dịch Sơ bĩu môi: "Phải vô tình đến mức nào mới thương tổn được đến nhẫn trữ vật cơ chứ..."

Miệng thì nói vậy, nhưng nàng vẫn đưa tay nhận lấy lồng tơ vàng. Dịch Vô Cực mỉm cười: "Vậy cha đi đây."

Dịch Sơ thở dài, hỏi ngược lại ông: "Thế còn của người đâu?"

Dịch Vô Cực không hiểu: "Cái gì?"

Dịch Sơ kiên nhẫn giải thích: "Mẹ cho con lông vũ, người phải cho con tóc chứ. Cắt một lọn tóc mai cho con đi cha."

Dịch Vô Cực bừng tỉnh, liền niệm quyết cắt một lọn tóc đưa cho nàng: "Đây."

Dịch Sơ nhận lấy lọn tóc, đặt vào trong lồng tơ vàng cùng với lông vũ, nàng nhìn Dịch Vô Cực, trịnh trọng thốt lên từng chữ: "Con sẽ làm cho hai người được ở bên nhau."

"Mãi mãi, mãi mãi bên nhau."

Bất kể là sống hay chết, phụ mẫu của nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ chia lìa.

Trước Tiếp