Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cúp điện thoại, Phong Cảnh Tâm cầm điện thoại đi thẳng lên xe. Dung Từ nhìn theo bóng lưng con gái, muốn mở miệng gọi và cũng muốn nói chút gì đó nhưng sau một hồi do dự thì cuối cùng cô vẫn không thốt ra lời nào.
Phong Cảnh Tâm nhìn thấy sự im lặng đó liền càng khóc nức nở hơn. Nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng và cô bé vừa khóc vừa bảo tài xế vội vàng lái xe đi.
Cho đến khi về tới nhà chính thì nước mắt trên mặt cô bé vẫn chưa hề khô.
Trông cô bé có vẻ như không khóc thành tiếng nữa nhưng cả người lại toát lên vẻ buồn bã và bực dọc vô cùng.
Phong Đình Thâm nghe thấy tiếng xe liền từ trong sảnh bước ra đợi con gái. Nhìn thấy dáng vẻ khóc đến ngây dại của cô bé thì anh rảo bước tới cúi người bế con lên rồi đưa tay v**t v* khuôn mặt vẫn còn giàn giụa nước mắt và cất giọng hỏi:
“Giận mẹ đến thế cơ à?”
Phong Cảnh Tâm vốn dĩ đã kìm nén được rồi nhưng nghe ba nhắc đến Dung Từ thì cô bé lại bật khóc. Hơn nữa lần này chỉ là im lặng rơi nước mắt vô cùng đáng thương.
Cô bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên và vừa lau nước mắt vừa nức nở: “Con... con không có giận mẹ, con... con chỉ là...”
Phong Đình Thâm kiên nhẫn: “Chỉ là sao hả con?”
Phong Cảnh Tâm ngoảnh mặt đi rồi mếu máo khóc: “Mẹ... mẹ không yêu con, trong lòng mẹ thì cái gì cũng quan trọng hơn con hết...”
Thế nên mẹ mới luôn đặt những công việc khác lên trên con. Thế nên mẹ mới nuốt lời như vậy. Cô bé thực sự không hề giận mẹ.
So với việc tức giận thì cô bé càng cảm thấy tổn thương và buồn bã nhiều hơn vì hóa ra bản thân lại chẳng hề quan trọng trong lòng mẹ chút nào.
Phong Đình Thâm nghe liền hiểu ra mọi chuyện.
Anh vừa ôm con gái bước vào nhà vừa nhẹ nhàng dỗ dành: “Mẹ con không phải là không quan tâm đến con mà mẹ cũng có những công việc riêng cần phải xử lý.”
“Nếu con muốn đón năm mới cùng mẹ thì ngày mai hoặc ngày kia ba con mình sang nhà cố ngoại đón Tết cùng mọi người chẳng phải là được rồi sao?”
Tiếng thút thít của Phong Cảnh Tâm bỗng khựng lại: “Ba cũng đi cùng ạ?”
Phong Đình Thâm đáp: “Ừ.”
Phong Cảnh Tâm nhất thời im lặng không nói gì thêm.
Phong Đình Thâm tiếp tục lau nước mắt cho con gái: “Vậy chúng ta thống nhất thế nhé?”
Lúc này Phong Cảnh Tâm mới chịu gật đầu.
Thế nhưng ngoan ngoãn được hai giây thì cô bé lại cắn chặt môi và thỏ thẻ: “Nhưng con vẫn muốn mẹ về nhà cơ đã lâu lắm rồi mẹ không hề về nhà...”
“Ừm, đến lúc đó ba con mình sẽ bàn bạc lại với mẹ sau nhé.”
“... Dạ.”
Phong Đình Thâm bế Phong Cảnh Tâm dỗ dành thêm một lúc nữa thì cuối cùng cô bé cũng nín khóc.
Khách khứa đến nhà họ Phong vẫn chưa ra về hết nên nhóm Tang Thiến và Phong Đình Lâm vẫn còn ở đó. Bọn họ gần như đã chứng kiến toàn bộ quá trình Phong Đình Thâm kiên nhẫn dỗ dành Phong Cảnh Tâm.
Dõi theo bóng lưng Phong Đình Thâm bế con gái lên lầu rồi dỗ dành cô bé đi tắm thì một lúc lâu sau họ mới thu hồi tầm mắt.
Trên lầu, nhân lúc Phong Cảnh Tâm đang tắm thì Phong Đình Thâm liền gửi cho Dung Từ một tin nhắn: [Vừa dỗ xong rồi. Lát nữa em gọi điện cho con bé nhé?]
Dung Từ vẫn luôn túc trực đợi tin nhắn của anh.
Do đó cô trả lời lại rất nhanh: [Được.]
Ngay sau đó cô liền gọi điện thoại cho Phong Cảnh Tâm. Tâm trạng Phong Cảnh Tâm vốn đã tốt hơn đôi chút nên khi thấy Dung Từ chủ động gọi đến thì trong lòng cô bé lại càng vui vẻ hơn. Cô bé để chuông reo một lúc lâu rồi mới bắt máy:
“Alo...”
“Tâm Tâm...”
Dung Từ cầm điện thoại và ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng: “Con vẫn còn giận mẹ sao?”
Phong Cảnh Tâm ngoảnh mặt đi. Cô bé hơi muốn thừa nhận là có nhưng nghĩ lại sợ mẹ buồn nên đành lí nhí đáp: “Một chút xíu ạ...”
Dung Từ dịu giọng: “Lần này là mẹ không tốt.”
Nghe đến đây thì Phong Cảnh Tâm đã mềm lòng đi nhiều nhưng cô bé vẫn còn chút tủi thân nên dặn dò: “Vậy... từ nay về sau mẹ không được nuốt lời như bây giờ nữa đâu đấy, mẹ biết chưa?”
Dung Từ khẽ đáp: “... Được, mẹ biết rồi.”