Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 88: Ngoại truyện 3

Trước Tiếp

Beta: Cục tạ 0.1

Lần kiểm tra thứ 117, không đạt.

Gia chủ Vichy đau đầu nhìn bản báo cáo, "Khả năng cảm nhận cảm xúc của Phil yếu hơn một nhóc trùng đực bình thường gấp mười lần, hai con không lo lắng chút nào sao?"

Giọng nói dịu dàng truyền ra từ quang não: "Phil chỉ hơi chậm chạp một chút thôi, không cần phải lo lắng quá đâu."

Gia chủ Vichy cười lạnh: "Từ lúc sinh ra tới giờ, Phil chưa từng khóc, cũng chưa từng cười, sao có thể không lo lắng cho được?"

Nolan khe khẽ thở dài.

So với hắn và Alois, Gia chủ Vichy mới đúng là kẻ cuồng con.

"Con sẽ đến Nam 1 Sào ở một thời gian, trong khoảng thời gian này, có lẽ phải tạm thời gửi gắm Phil cho ngài. Ngài có thể thử quan sát Phil, rồi sẽ biết thằng bé vốn không cần "chữa bệnh" đâu ạ"

Gia chủ Vichy: "Ta sẽ chăm sóc Phil thật tốt."

Không thể tiếp tục thế này được nữa, Nolan vốn dĩ không phải là một Trùng đực bình thường, phải để Phil thấy một Trùng đực bình thường trông như thế nào!

À đúng rồi, có một ứng cử viên thích hợp!

—— Trùng đực của Nam 1 Sào, Edie.

Gia chủ nhà Vichy nở một nụ cười hài lòng, rồi lại nhẹ giọng hỏi: "Sao đột nhiên con lại muốn đến Nam 1 Sào thế ?"

Dường như nhớ ra điều gì, Gia chủ Vichy bỗng chốc im bặt, trong mắt thoáng hiện một nét buồn thương,

"... Thì ra lại đến lúc đó rồi."

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã là sáu năm.

Quả trứng Trùng cái song sinh với Phil cũng đã ngủ say được sáu năm rồi.

Mỗi lần gần đến sinh nhật Phil, Nolan đều sẽ đến khu lưu trữ cao cấp ở Nam 1 Sào ở lại vài ngày.

Gia chủ Vichy ngắt kết nối quang não, mái tóc điểm sương bên thái dương hằn rõ dấu vết thời gian, ông lặng lẽ cất tài liệu kiểm tra của Phil dưới ánh đèn bàn hiu hắt.

"Không biết đứa bé còn lại sẽ tỉnh lại trong một tương lai như thế nào đây?"

Sáng sớm hôm sau.

Trang viên Trùng đực Nam 1 Sào.

Edie vẫn còn đang say giấc nồng thì bị Chấp sự Trùng đánh thức.

Hắn khoan thai ngồi dậy trên chiếc giường bốn trụ sang trọng, bực bội vò mái tóc xoăn tự nhiên của mình.

"Dám gọi ta dậy sớm thế này, xem ra chuyện quan trọng mà ngươi nói cũng đáng giá lắm nhỉ?"

Chấp sự Trùng cúi đầu, định quỳ xuống mặc giúp Edie bộ quần áo phức tạp, nhưng lại bị hắn tùy hứng gạt ra.

"Không cần, đưa chăn cho ta, bây giờ, lập tức, dẫn ta đi gặp họ."

Chấp sự Trùng: "Vâng."

Edie mặc bộ đồ ngủ màu trắng, đằng đằng sát khí đi ra phòng khách.

Khi nhìn thấy Trùng đến, Edie kiêu ngạo hất cằm, để lộ răng nanh khi cười nhạo: "Gia chủ nhà Vichy?"

Hừ, hắn còn tưởng là nhân vật quan trọng nào chứ.

Nhưng khi tầm mắt hắn dời xuống, nhìn thấy nhóc trùng đực con, thái độ lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ: "Phil!"

Phil được thừa hưởng ngoại hình đẹp đến kinh ngạc của Nolan với mái tóc đen mềm như lụa, đôi mắt trong veo màu xanh biếc và làn da trắng sữa.

Bàn tay mũm mĩm của cậu bé đang nâng chiếc tách trà tinh xảo, nhấp từng ngụm nhỏ.

Ngay cả khi nghe thấy tiếng của Edie, cậu bé cũng phản ứng chậm nửa nhịp, không hề ngẩng đầu lên.

Cơn bực tức khi bị đánh thức của Edie tan biến sạch sẽ, hắn nũng nịu trách móc Chấp sự Trùng của mình:

"Nếu là Phil đến thì sao không nhắc ta sớm hơn?"

Gia chủ Vichy: "..."

Đúng là lật mặt nhanh hơn lật sách.

Edie cười tươi ngồi xuống bên cạnh Phil, hắn đã gặp nhóc con này vô số lần qua những cuộc trò chuyện với Nolan.

Hắn có hơn mười nhóc Trùng cái, nhưng lại không có lấy một nhóc Trùng đực nào.

Trùng đực mê cái đẹp là bản tính trời sinh, nay gặp được Phil, hắn lập tức bị vẻ đẹp này hớp hồn.

Trời ơi, nhóc trùng đực là thần tiên phương nào thế này!!

Sau khi ngắm nghía thỏa thích một lúc, Edie mới chịu hỏi Gia chủ Vichy: "Sao ngài lại đột nhiên đến đây?"

Gia chủ Vichy nói rõ mục đích: "Phil đã sáu tuổi, đến lúc phải đi học rồi, Nolan đã đồng ý cho Phil theo học tại Học viện Montbatten ở Nam 1 Sào. Cậu là một sinh viên ưu tú tốt nghiệp từ Học viện Montbatten, ta muốn nhờ cậu giúp chăm sóc Phil trong khoảng thời gian này. Đương nhiên, gia tộc Vichy sẽ trả một khoản thù lao tương xứng cho sự chăm sóc này."

Edie phấn khích nói:

"Đương nhiên là được ạ!"

Gia chủ Vichy: "..."

Đến cả thù lao cũng không thèm nghe sao? Tất cả Trùng đực đều cực kỳ khó chiều, Edie lại dễ dãi đến mức không giống một Trùng đực.

Quả nhiên Trùng đực chỉ mềm lòng với Trùng đực mà thôi.

Edie: "Khi nào muốn đi xem học viện? Hôm nay luôn chứ?"

Gia chủ Vichy cười gượng gạo: "Được vậy thì tốt.."

Ông chậm rãi đứng dậy, rời khỏi Trang viên Trùng đực: "Phil thì tạm thời giao cho cậu nhé."

Chờ đến khi thân trùng rời đi, Phil mới ngẩng đầu nhìn về phía Edie.

Hàng mi dài của thằng bé đẫm hơi nước trà, đôi mắt tựa khối pha lê xanh lam bị sương phủ ướt, khiến Edie, vốn yêu thích những điều đẹp đẽ, không khỏi rung động trong lòng.

Edie dịu dàng nói: "Đừng vội, sau khi con chơi chán ở Trang viên Trùng đực của chú Edie, chiều nay chú sẽ đưa con đến học viện."

Phil sáu tuổi cất giọng non nớt: "Buổi chiều ạ? Sẽ không trễ học sao?"

Edie hiển nhiên đáp: "Trùng con đi học lúc nào mà chẳng được, huống hồ con lại là Trùng đực."

Phil nghi hoặc hỏi: "Nhưng gia chủ vừa nói ngài là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc của Học viện Montbatten mà."

Edie: "..."

Dường như hắn có thể hiểu được ý nửa câu sau chưa nói hết?

Một sinh viên tốt nghiệp xuất sắc lại có thể như vậy sao?

Edie bỗng dưng thấy hơi chột dạ, vỗ ngực nói: "Chú đây là Trùng đực đi học lâu nhất đấy, nhiều Trùng đực khác ba năm ngày mới đến một lần thôi."

Phil: "Vậy nếu không theo kịp bài vở thì sao ạ?"

Edie chớp chớp mắt: "Hả?"

Hắn không hiểu.

Phil: "Buổi tối có phải học thêm không ạ?"

Edie: "???"

Rốt cuộc là đang nói cái gì vậy?

Phil cất giọng non nớt: "Chú Edie thật là ngốc. Ban ngày đi học mới là cách hiệu quả nhất. Nếu học không tốt, Hùng phụ sẽ phạt chép bài tập vào buổi tối đấy ạ."

Phạt chép bài?

Buổi tối?

Chuyện gì thế này!

Edie mặt đầy dấu chấm hỏi: "Nolan, rốt cuộc cậu đã dạy cái quái gì vậy!?"

Sáu năm qua, phần lớn thời gian Alois đều ở tiền tuyến, cũng chẳng rõ Nolan đã dạy dỗ nhóc trùng đực thế nào mà nhận thức của thằng bé lại hoàn! toàn! khác! biệt! với Trùng đực bình thường!

Edie toát mồ hôi lạnh sau lưng, hắn tiện miệng hỏi Phil vài câu hỏi toán học, điều đáng sợ là Phil mới sáu tuổi mà đã biết làm cả phép cộng trừ trong phạm vi một trăm.

Sau khi Phil trả lời đúng, không chỉ Edie lộ vẻ mặt nghiêm trọng, mà ngay cả các chấp sự Trùng xung quanh cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

Chẳng phải đây là... biến tướng ngược đãi nhóc trùng đực sao?

Chấp sự Trùng khó khăn nói: "Nghe nói... Nolan Các hạ không phải lớn lên như một Trùng đực, mà từ khi sinh ra đã bị coi là Á thư, căn bản không có kinh nghiệm giáo dục Hùng tử, có lẽ..."

Edie ngắt lời hắn, hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại: "Không cần tìm cớ nữa, ta đã hiểu dụng ý của Gia Chủ Vichy rồi."

Hắn nhất định phải dạy Phil học cách ăn chơi nhảy múa!! Đây mới là công việc chính đáng của một nhóc trùng đực!!

Edie vội vàng thay quần áo, rồi bế Phil đến Học viện Montbatten.

Hắn dẫn Phil đi tham quan vài khu vui chơi giải trí được thiết kế riêng cho nhóc trùng đực, tràn đầy tự tin muốn khơi gợi hứng thú của Phil.

"Nếu Học viện Quân sự Lithan đang dần trở thành học viện quân sự tốt nhất, thì Học viện Montbatten chính là học viện tổng hợp hàng đầu, tỷ lệ nhập học của Trùng đực đặc biệt cao, tính cả con thì phải có đến 76 Trùng đực."

Phil: "76 con ạ?"

Edie cười giải thích: "Nếu chỉ tính Trùng đực cấp cao, thực ra chỉ có 5 con thôi."

Học viện Montbatten chia làm ba cấp: sơ, trung và cao. Ngoại trừ nhóc trùng đực ở cấp sơ đẳng khó đo được cấp bậc, thì tất cả Trùng đực ở cấp trung đẳng và cao đẳng đều đã được đo cấp bậc xong xuôi.

Trong tình huống cấp bậc đã được định sẵn, số Trùng đực có thể thăng cấp sau khi trưởng thành chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Edie: "5% đến 10%, đó là số lượng Trùng đực cấp cao trong số các Trùng đực."

Phil: "Vậy Hùng phụ..."

Edie ra hiệu im lặng, Nolan và Alois chưa công khai thông tin của Phil, trong mắt các trùng tộc bên ngoài, Hùng phụ và Thư phụ của Phil chỉ là những trùng tộc bình thường.

Edie hạ giọng: "Trùng đực cấp Chuẩn Vương trùng đã đứt gãy mấy trăm năm rồi, tỷ lệ còn nhỏ hơn cả con số chú vừa nói, e rằng chỉ có 0.000001% thôi."

Phil vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng hai nắm đấm nhỏ của thằng bé đã siết chặt.

Edie như thấy ảo ảnh những đóa hoa hồng phấn nở rộ quanh Phil, rồi lập tức nhận ra, nhóc này... thích người khác khen Hùng phụ của mình sao?

Đây là không có chút cảm xúc nào sao?

Để hắn thử xem sao.

Edie hắng giọng, tiếp tục nói: "Nolan rất giỏi, chỉ trong sáu năm đã khiến Khu Tân Hải trở nên phồn vinh, đây quả là một kỳ tích vĩ đại."

Viện Montbatten đã sớm nghe nói hôm nay sẽ có nhóc trùng đực mới đến đăng ký, nên đã sớm sắp xếp một nghi thức tiếp đón long trọng.

Tuy Nam 1 Sào là trung tâm quyền lực của trùng tộc, nhưng vì trùng đực quý hiếm và ít ỏi, ba năm qua cũng chỉ có duy nhất nhóc trùng đực Phil đến đăng ký.

Họ đợi rất lâu ở nơi đã hẹn, nhưng không thấy bóng dáng ai, mãi đến khi nghe một giáo quan nói rằng Edie đã đưa nhóc trùng đực đi dạo mất rồi.

"Edie Các hạ!?"

Khi họ vội vàng chạy đến, mới nghe được cảnh Edie Các hạ đang khen ngợi Nolan Các hạ.

Xem ra tin đồn hai vị Các hạ này có mối quan hệ tốt là thật.

Viện trưởng khéo léo tiếp lời: "Đúng vậy, diện tích sinh sống của trùng tộc được mở rộng, tất cả là nhờ Nolan Các hạ. Hơn nữa, những năm qua Nolan Các hạ còn ban hành nhiều đạo luật có lợi cho quân thư đã xuất ngũ, và rút ngắn Ngày Trấn An Nghĩa Vụ xuống còn hai tháng một lần."

Đôi mắt Phil càng thêm sáng ngời, thằng bé nghe đến say mê cực độ.

Edie: ...

Chẳng hay từ lúc nào, hắn đã nắm bắt được sở thích của Phil.

Dù không thích thái độ xun xoe của Viện Montbatten, nhưng vì họ đã làm Phil vui vẻ, nên Edie cũng cảm thấy tâm trạng mình tốt hơn hẳn.

Không biết đã đi bao lâu, Edie bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Thể lực của hắn quá kém, lại không chịu đặt Phil xuống suốt dọc đường, khiến sắc mặt hắn cũng hơi tái đi vì mệt.

Nhưng nơi này còn cách chỗ đăng ký rất xa.

Không thể mất mặt trước nhóc trùng được.

Phil hiểu chuyện nói: "Chú Edie, cháu có thể tự đi bộ mà."

Sắc mặt Edie hơi ửng hồng, cuối cùng cũng tìm được cớ để xuống nước, hắn ngượng nghịu đặt Phil xuống, rồi nói với hộ vệ trùng của mình: "Mence, ngươi đưa Phil đi đăng ký."

Mence: "Vâng."

Trong lúc chờ đợi đăng ký, Edie ngại nắng nên đã đi đến khu vực nghỉ ngơi "dành riêng cho trùng đực" trong học viện.

Sự xuất hiện của hắn lập tức gây ra một trận xôn xao trong đám trùng cái xung quanh.

"Kia là Edie Các hạ phải không?"

"Đó chính là trùng đực của Nam 1 Sào chúng ta! Mới đây ngài ấy vừa thăng lên cấp A đó! Trong thế hệ trùng đực này, ngài ấy có thiên phú cực cao!"

"Oa, may mắn quá đi! Hôm nay thế mà lại được gặp Edie Các hạ!"

Edie lạnh nhạt uống cà phê, coi như không thấy sự ồn ào xung quanh.

Nhớ đến vấn đề giáo dục của Phil, Edie như bị ma xui quỷ khiến, dùng tài khoản phụ đăng một bài viết lên mạng internet Tinh Vực.

#Cầu cứu -- Nhóc trùng đực quá chăm chỉ thì phải làm sao?#

Lầu 1: Nhóc trùng đực của bạn tôi mới sáu tuổi, thế mà đã biết làm phép cộng trừ trong phạm vi một trăm, nghe nói không có bài tập, buổi tối còn bị Hùng phụ bắt đi học thêm.

Tôi nghe xong thấy đau lòng vô cùng, tuổi nhỏ như vậy thì nên ăn chơi cho đã đời chứ!

Thế nhưng nhóc con kia dường như đã bị Hùng phụ tẩy não, một lòng chỉ muốn tiến thủ, đáng sợ y như nhóc trùng cái vậy.

Mọi người có cách nào không?

Lầu 2: ???

Nhóc trùng đực? Bị Hùng phụ bắt đi học thêm? Ngôn ngữ nghe lạ tai ghê.

Lầu 3: Anh em ơi, cái này chắc chắn là bài câu cá rồi, mọi người đừng trả lời nữa.

Lầu 4: Hahahaha, cái thời buổi này con trùng nào cũng ảo tưởng mình có nhóc trùng đực à? Cười chết mất thôi, nhóc trùng đực từ khi sinh ra đã được cưng chiều hết mực, cho dù có chọc thủng học viện cũng chẳng sao cả!

Lầu 5: Nhóc trùng đực còn quá chăm chỉ ư? Chỉ cần có chút đầu óc cũng sẽ không hỏi ra câu hỏi này đâu.

Gân xanh trên trán Edie nổi lên.

Hắn vì không muốn tiết lộ thân phận của Phil, đã đặc biệt không dùng tài khoản trùng đực để đăng nhập, thế mà đám trùng cái này lại chẳng tin một chữ nào.

Thôi vậy.

Hắn cũng thấy chuyện này thật vô lý.

Edie uể oải nằm sấp trên bàn, không ngờ rất nhanh sau đó đã nhận được tin tức từ Mence: "Phil xảy ra chuyện ư? Ta đến ngay đây!"

Edie chạy về phía phòng đăng ký, trong đầu hắn lập tức liên tưởng đến vô số viễn cảnh không hay, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

Làm sao hắn có thể giải thích với Nolan đây chứ! Edie chạy đến mức thở hồng hộc, khi tìm thấy Phil, hắn lại thấy Phil đang đánh một nhóc trùng đực khác. Đồng tử Edie co rút, hắn run rẩy chỉ vào bọn chúng: "Tại sao Phil sáu tuổi lại có thể đánh một nhóc trùng đực chín tuổi?"

Dù về thể chất thì không quá khó để làm được, nhưng ở sáu tuổi mà đã ra tay tàn nhẫn như vậy, Phil đúng là số một trong số các nhóc trùng đực rồi.

Không một Trùng cái nào xung quanh dám tiến lên giúp đỡ, xét cho cùng, cả hai bên đều là nhóc trùng đực.

Edie vội vàng hô lên: "Mence, tách chúng ra!"

Có Edie, thân là chủ của Nam 1 Sào, lên tiếng, các Trùng cái xung quanh mới dám hành động.

Mence cao gần hai mét tiến lên, một tay nhấc bổng Phil. Nhóc vẫn còn giãy giụa trong vòng tay anh ta, tức giận trừng mắt nhìn nhóc trùng đực kia.

Edie mặt lạnh tanh hỏi: "Nói cho chú biết, đã xảy ra chuyện gì thế?"

Phil dừng động tác, ấm ức nói: "Hắn mắng Thư phụ của Phil."

Mắng Alois ư?

Xem ra nhóc con không chỉ thích Nolan, mà còn rất yêu quý Alois, cho dù Alois vì phải ra tiền tuyến nên thời gian ở bên cạnh thằng bé không nhiều.

Khóe miệng Edie giật giật: "Rồi con ra tay luôn à?"

Phil đáp: "Trước khi ra tay đã so sánh rồi, Phil mạnh hơn, có thể đánh."

Edie ho sặc sụa, đây là lời gì thế này?

Thế này thì hỏng bét rồi.

Edie lại lần nữa điên cuồng than vãn trong lòng: Nolan, rốt cuộc cậu đã dạy nhóc trùng đực của mình những thứ quái gì vậy!!

Hắn bỏ cuộc rồi, xem ra hắn không có cách nào dạy đứa nhóc này "sinh hoạt thường ngày của trùng đực" được nữa.

Đặc điểm trên người Phil cực kỳ giống Nolan, đối với Trùng cái mà nói, đây chỉ là một loại nhân từ.

Edie đau đầu nói: "Trước hết cứ đến bệnh viện đã."

Ngay lúc này, quang não của Edie đột nhiên truyền đến một tin tức.

"Con không có thời gian đi bệnh viện với chúng ta nữa rồi."

Phil nghi hoặc hỏi: "Tại sao ạ?"

Edie đáp: "Thư phụ của con đã trở về từ tiền tuyến."

Cuộc chiến tranh bên ngoài của Trùng tộc cuối cùng cũng hạ màn.

Không chỉ có Alois, mà rất nhiều sĩ quan được phái đi đều đã trở về tinh cầu Yafer, chỉ để lại một số ít Trùng dọn dẹp chiến trường.

Phil vội vã trở về Gia tộc Vichy, vừa đúng lúc nghe thấy giọng nói của Thư phụ: "Nolan, đã để ngài đợi lâu."

Phil phấn khích bước những bước chân ngắn tũn xông vào: "Thư phụ!!!"

Khi Alois rời nhà, Phil còn rất nhỏ, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tình cảm của họ, dù sao thì Phil lớn lên bên cạnh Nolan — một kẻ cuồng chiều vợ.

Phó quan Mickey nén cười, thấy sự cứng đờ của trưởng quan, thầm nghĩ: "Sao trưởng quan trông còn vụng về hơn cả trùng con vậy?"

Phil nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn y: "Thư phụ?"

Alois cúi người ôm lấy nhóc, trên mặt y xuất hiện vẻ dịu dàng hoàn toàn khác biệt so với khi ở chiến trường.

Mickey lui ra ngoài, để lại không gian cho họ.

Phil đột nhiên nhớ ra điều gì đó, in một nụ hôn ngọt ngào lên má Alois.

Alois hơi ngẩn người, Trùng cái đều lớn lên trong sự cứng rắn, y chưa từng gặp phải tình huống này.

Phil giọng non nớt nói: "Hùng phụ dạy đó, thích thì phải hôn."

Alois ngẩng đầu nhìn Nolan bên cạnh, ngài ấy đắm mình trong ánh nắng ban mai, ánh mắt nhìn y ấm áp đến mức như mật ngọt.

Alois ôm Phil, cũng đặt một nụ hôn lên má Nolan.

Thích thì phải hôn.

Ngài dạy mà.

Trước Tiếp