Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 81: Buổi Tụ Họp Của Trùng Đực (1)

Trước Tiếp

Beta: Cục tạ 0.1

Tinh lịch năm 2911.

[1 Triệu trùng cái tại Quảng trường Dianmi đã mất ý thức phản kháng.]

[Nolan, bọn họ sắp đến Tòa nhà Di Lam rồi.]

Hệ thống thông báo cho Nolan về tình hình hiện tại của tinh lịch năm 3411.

Nolan khi ấy muốn thu phục 100 vạn trùng cái tại Quảng trường Dianmi, biến họ thành một trong những khán giả livestream, nhưng đã không thể như nguyện. Đây cũng là nguyên nhân trực tiếp khiến số lượng khán giả livestream không đạt được 15 triệu.

Leon và Francie đã sử dụng ống Pheromone thứ ba của Nolan, vậy mà lại vô tình giúp họ hoàn thành nhiệm vụ.

Mọi điều kiện cuối cùng cũng đã hội tụ đầy đủ.

Nolan rời khỏi căn cứ Khoang Đông Lạnh Cao Cấp, ngồi lên tinh hạm chuyên dụng.

Trước mắt là sự hoang vu của núi cao và đất vàng, những cảnh tượng đó đang không ngừng lùi về phía sau.

Nolan: [Ngươi nói cho ta nghe về Tòa nhà Di Lam của tinh lịch năm 3411 đi.]

Hệ thống: [Tòa nhà Di Lam chỉ là một danh xưng, nhưng thực chất nó tọa lạc trên một hòn đảo công nghệ biệt lập, lớn gấp năm lần Quảng trường Dianmi. Đó cũng là một khu vực vô trùng nổi tiếng, và kiến trúc cao nhất ở đó chính là Tòa nhà Di Lam.]

Nolan: [Vậy thời gian bọn họ công phá Tòa nhà Di Lam ước chừng cũng gần bằng thời gian nghi thức Lời hứa Cộng sinh của ta.]

Hệ thống: [Đúng vậy.]

Đúng lúc này, Denton với vẻ mặt ngưng trọng vội vã chạy tới: "Nolan Các hạ!"

Dù Denton trước đây có tính cách hoạt bát, nhưng kể từ sau sự kiện Farley, y đã trở nên trầm ổn hơn rất nhiều, hiếm khi còn vẻ vội vã như thế này.

Nolan thấy kỳ lạ: "Sao vậy? Là muốn báo cáo chuyện của Farley sao?"

Denton lắc đầu: "Không phải Farley, mà là một chuyện khác. Pheromone ngài đã đưa ra, bị Hắc Vực tinh chặn mất rồi!"

Chính là Pheromone thứ ba vừa được giải phóng vào tinh lịch năm 3411 sao?

Hô hấp của Nolan bỗng loạn nhịp mấy hồi, trái tim hắn đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Thảo nào Alois không hề sử dụng Pheromone đó, mà ngược lại để nó được bảo tồn suốt năm trăm năm. Hóa ra tất cả là vì Pheromone ấy đã rơi vào tay Horace!

Tính liên kết của lịch sử, tựa như một trận bão tố cuồng nộ, mỗi giọt mưa đều quất thẳng vào Nolan.

Nolan trong lòng nghiến răng lặp đi lặp lại cái tên ấy -

Horace, Horace.

Nolan: "Hắc Vực tinh chặn Pheromone của ta, là muốn làm gì?"

Denton từng chữ từng chữ nói: "Xúc, tác, Vương, trùng."

Nolan đột ngột nhìn về phía y, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Nhưng cũng chỉ là một thoáng, hắn liền cười lạnh thành tiếng: "Không đủ! Chỉ một ống lột xác Pheromone lần ba, không thể nào khiến Horace trở thành Vương trùng. Gã thậm chí sẽ không sử dụng ống Pheromone đó, mà sẽ lấy thêm Pheromone của ta rồi dùng cùng lúc."

Nolan biết Horace nhất định sẽ thất bại.

Nếu không, ống Pheromone đó cũng tuyệt đối không thể nào còn sót lại đến Tinh lịch năm 3411.

[Nolan, ngài đừng ngây thơ như vậy.]

Hệ thống không nhịn được lên tiếng nhắc nhở, [Lịch sử sẽ không tự nhiên mà thuận lợi tiếp diễn, nếu ngài thua, lịch sử nhất định sẽ thay đổi.]

Nolan nhíu chặt mày: [Ta hiểu rồi.]

"Mục đích của Horace đã quá rõ ràng, trong kế hoạch của gã, ngài là một phần không thể thiếu."

Denton đột nhiên quỳ một gối xuống đất, "Trong khoảng thời gian ở Nam 1 Sào này, xin ngài cho phép tôi được bảo vệ ngài mọi lúc."

Nolan: "Denton, ngoài chuyện này ra, còn xảy ra chuyện gì nữa?"

Denton: "..."

Xem ra là không muốn nói?

Nolan thở dài một hơi: "Anh đang quá căng thẳng, tôi hiểu anh, anh không phải là Trùng cái như vậy."

Denton mím môi: "Vừa rồi Manson của quân đoàn Ong Bắp Cày truyền tin đến, nói về việc Eugene Bethune mất tích, e rằng Hắc Vực tinh thật sự đã bắt được y."

Tin tức thứ hai này, thậm chí còn khiến Nolan kinh ngạc hơn tin trước.

Lưỡi hắn tê dại, mãi lâu sau mới khó khăn thốt ra một câu từ cổ họng: "Eugene Bethune là Vương trùng, Hắc Vực tinh dựa vào đâu mà có thể bắt được y?"

Kể từ khi dã tâm của Hắc Vực tinh bại lộ, Eugene Bethune đã được quân đội và nghị viện ân xá.

Y bị giam cầm ở Hắc Vực tinh bảy năm, những ràng buộc trên người vốn dĩ nên tan biến như khói sương mới phải.

Một kết thúc có hậu, đó mới là cái kết xứng đáng cho một Vương trùng.

Thế nhưng, trải qua bao quanh co, Eugene Bethune vẫn rơi vào tay Hắc Vực tinh.

Nolan chỉ cần nghĩ đến đây, liền thấy miệng đắng ngắt.

Một chú chim khao khát tự do, lại bị nhốt trong lồng giam.

Giọng Denton trầm xuống, mỗi âm tiết y nói ra đều như bị đè nặng bởi đá tảng: "Manson nói, ngay từ đầu, Hắc Vực tinh đã cấy chip theo dõi vào tuyến thể của Vương trùng, thứ đó một khi lấy ra sẽ phát nổ, đồng thời hủy hoại tuyến thể của Vương trùng."

Chip theo dõi?

Xem ra Horace đã bắt đầu bố trí từ bảy năm trước.

Trái tim Nolan không ngừng chùng xuống: "Hủy hoại tuyến thể, chẳng phải sẽ khiến cấp bậc bị thoái hóa sao?"

Denton cười khẩy: "Muốn tự do hay sức mạnh, đó là hai lựa chọn mà Hắc Vực tinh đưa ra cho Eugene Bethune."

Nolan: "..."

Đây có được coi là lựa chọn không?

Bị buộc phải hủy đi sức mạnh, chẳng khác nào bóp nát xương cốt kiêu hãnh, nhân cách Trùng tộc và ý nghĩa tồn tại của y.

Eugene Bethune là Vương trùng cơ mà, y tuyệt đối không thể nào chấp nhận điều đó.

Sự im lặng kéo dài.

Có lẽ, khúc dạo đầu cho sự thay thế Vương trùng đã vang lên.

Trái tim Nolan như bị một bàn tay vô hình siết chặt, khiến hắn khó chịu đến nghẹt thở.

Dù bị trêu đùa nhiều lần, hắn vẫn khó lòng ghét bỏ Eugene Bethune.

Phải thừa nhận rằng, đối với Ong Bắp Cày, Eugene Bethune là một 'Vương' không thể thay thế.

Nhìn thấy một Trùng cái như vậy đang trên đà suy tàn, sắp bị thay thế, vô số cảm xúc buồn bã như thủy triều dâng lên.

Nolan: "Còn bao lâu nữa thì chúng ta đến Khu Trung tâm Nam 1 Sào?"

Denton: "Khoảng 20 phút nữa."

Nolan: "Không đi hội nghị quân đội nữa, bảo Benny thay ta đi đi."

Denton ngẩng đầu: "Vậy chúng ta sẽ đi đâu?"

Nolan kiên quyết nói: "Đổi hướng, đến Gia tộc Vichy!"

Alois vội vã trở về như vậy, Gia tộc Vichy nhất định đã nắm giữ tin tức gì đó!

Bên này —

Tổng bộ quân đội.

Hội nghị quân bộ đã kéo dài suốt 7 giờ nhưng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Tất cả cao tầng quân đội đều tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, không ai chịu nhường ai dù chỉ một phân.

"Một bên muốn lập tức triển khai thanh trừng Garcia, một bên lại không muốn có bất kỳ thay đổi nào."

"Đây đâu phải là cuộc tranh chấp thanh trừng Garcia, mà là cuộc chiến xem quân bộ có nên cải cách hay không."

Marcus đổ ra vài viên kẹo bạc hà, ném vào miệng, "Chậc, phe bảo thủ và phe cấp tiến, đúng là ở đâu cũng có."

Marcus với tư cách là nghị viên, vốn dĩ không nên tham gia hội nghị quân đội, nhưng vì y nhận lời mời của Japper, nên đã tham dự dưới danh nghĩa của Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực.

Vì tranh cãi quá lâu, Marcus bèn viện cớ ra ngoài hít thở không khí.

Y nhai kẹo bạc hà một cách mạnh mẽ, vẻ mặt không còn trẻ trung hiện rõ sự u uất.

Cấp dưới bất lực nói: "Ngài được hội trưởng Japper ủy thác, ít nhất cũng nên nghe hết toàn bộ chứ ạ."

Marcus đáp: "Ta đến đây là để giúp Japper theo dõi việc phân chia lại Khu Sào Đông, nhưng việc thanh toán của Garcia bên trong đã tranh cãi suốt 7 giờ, khi nào mới đến được nghị trình tiếp theo đây?"

Cấp dưới: "Ngài thử nghĩ xem, ngày trước muốn quân đội tranh cãi thì họ cứ như một vũng nước đọng, chẳng hề gợn sóng. Bây giờ cuối cùng họ cũng chịu tranh cãi rồi."

Marcus mặt nặng như chì, kéo dài giọng: "Đó là vì Garcia và cuộc vây quét Ong Bắp Cày bảy năm trước quá kinh hoàng, quá thảm liệt, mới chạm đến trái tim của một bộ phận Trùng cái cấp cao."

Tuy nhiên, cấp dưới nhà mình nói cũng đúng, việc cải cách quân đội cuối cùng cũng đã tiến thêm một bước.

Marcus thở dài một hơi, cam chịu chỉnh lại chiếc cà vạt xanh trên cổ, định đi đến phòng họp.

Y vừa định hành động, thì nghe thấy tiếng bước chân vọng đến từ hành lang.

Vì là cuộc họp cấp cao, tòa nhà quân đội đã được giới nghiêm, không thể có Trùng cái nào vào được.

Trong tình huống này, tiếng bước chân càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Marcus nghiêng người, thấy Benny trong bộ lễ phục chỉnh tề, hoàn toàn được bao phủ bởi ánh sáng ấm áp hắt ra từ phòng họp.

Sao anh ta lại đến đây?

Việc khiến Marcus nhớ tên, không phải vì Benny có tài năng lớn đến mức nào, mà là vì trùng đực mà anh ta phụng sự quá đỗi đặc biệt.

Địa vị của Trùng thợ, thường phụ thuộc vào địa vị của trùng đực.

Sau này, ngay cả khi Benny không tiếp quản vị trí của Japper, anh ta cũng sẽ trở thành một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực.

Benny tò mò hỏi: "Sao ngài lại không ở trong đó?"

Marcus đáp: "Ra ngoài hít thở chút không khí. Anh đến cũng tốt, có lẽ cuộc họp này cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi."

Hai Trùng cái bước vào phòng họp, vừa đúng lúc nghe thấy bên trong đang nói về Neville.

"Phải xử lý Neville thế nào đây? Gã ta đã phạm trọng tội, đáng lẽ phải bị trừng phạt."

Một quân thư khác mỉa mai: "Trừng phạt ư? Nói nghe nhẹ nhàng thật. Theo kết quả điều tra của quân đoàn Ong Bắp Cày, Neville mà chết, toàn bộ tình báo gã ta biết sẽ truyền hết cho Horace! Đó là dị năng của Horace!"

Quân thư đó rất không phục: "Gã ta có thể biết được bao nhiêu chứ? Chẳng qua cũng chỉ là dữ liệu trùng đực ảo trong game mà thôi..."

Vừa nói đến đây, quân thư đó bỗng nhiên phản ứng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, không nói thêm được nữa.

Benny khẽ ho một tiếng, đúng lúc lên tiếng phá vỡ sự ngượng ngùng: "Đúng vậy, trong mắt Trùng bên ngoài, thứ Neville lấy được chỉ là dữ liệu của trùng đực ảo, ngay cả khi để Horace biết cũng không sao. Nhưng hiện tại Trừng Định Công Nghệ đã công bố, nguồn dữ liệu của trùng đực ảo đến từ Nolan Các hạ. Các vị muốn để Horace biết dữ liệu của Nolan các hạ sao?"

Lời này vừa nói ra, trong phòng họp liên tục vang lên tiếng hít khí.

Không được! Tuyệt đối không được!

Bọn họ quả thật đều có những toan tính riêng, nhưng chuyện liên quan đến trùng đực, lại là một trùng đực quan trọng đến thế, dù chỉ để Hắc Vực tinh nắm được một chút dữ liệu cũng đủ khiến họ khó chịu.

Bọn họ cũng không vô năng đến mức đó!

Chỉ vài câu mà Benny đã trấn áp được cuộc tranh cãi, y bước vài bước về phía trước, đứng ở trung tâm bàn họp: "Xin thứ lỗi cho sự thất lễ của tôi, lần này tôi đến, là mang theo một thông tin quan trọng. Kể từ khi bị bắt, Neville đã 17 lần chủ động tìm cái chết trong game, nếu không phải bị mắc kẹt trong game, không thể thoát ra, ở thế giới thực gã ta sẽ dễ dàng tự sát hơn."

Hành động của Neville, chẳng phải là muốn truyền tin cho Horace sao?

Thật là kỳ lạ, việc để Hắc Vực tinh biết được dữ liệu của Nolan Các hạ, lại quan trọng đến thế sao?

Neville quá kịch liệt, khiến các Trùng cái có mặt không khỏi bắt đầu suy nghĩ sâu xa: "Chẳng lẽ, Hắc Vực tinh muốn..."

"Sao lại không dám nói tiếp?"

Benny nói thẳng ra điều đó: "Đúng vậy, Hắc Vực tinh muốn cướp Nolan Các hạ."

Khoảnh khắc này, tất cả quân thư đều tái mặt, tức giận đến nỗi gân xanh trên cổ cũng nổi lên.

Khinh Trùng quá đáng!

Hắc Vực tinh quá ngông cuồng!

Giữa bầu không khí nóng như chảo dầu, Marcus quyết định bồi thêm một câu, thế nào cũng phải châm lên ngọn lửa đó: "Anh có bằng chứng gì không?"

Benny: "Pheromone mà Nolan Các hạ chuẩn bị tặng cho Quân đoàn trưởng Alois đã bị Hắc Vực tinh nẫng tay trên rồi."

Nẫng tay trên?

Bị khiêu khích đến lần thứ ba, bọn họ không thể nhẫn nhịn được nữa.

"Hắc Vực tinh coi chúng ta chết hết rồi chắc? Dám động đến cả Nolan Các hạ!"

"Còn dám nẫng tay trên Pheromone của Trùng đực? Đúng là chuyện xưa nay chưa từng có!"

"Rõ ràng bọn chúng là nhà tù tối cao nắm giữ pháp luật, vậy mà bản thân lại phạm phải trọng tội không thể tha thứ!"

Cướp Trùng đực và cướp Pheromone của Trùng đực, đây vĩnh viễn là vảy ngược của các Trùng cái.

Có lẽ trước đó các cao tầng quân đội còn mang những tâm tư khác nhau, nhưng giờ đây ai nấy đều tỏ vẻ căm phẫn bất bình.

Marcus hài lòng, khóe miệng nhếch lên một độ cong nhỏ.

Thuộc hạ: "..."

Đúng là lão cáo già giảo hoạt.

Tuy những lời Benny nói chắc chắn đã được Nolan Các hạ chỉ thị, nhưng cũng bị nghị viên Marcus lợi dụng điểm này.

Công bố việc Pheromone bị cướp, quả là một cơn mưa đúng lúc.

Bất kể quân đội có muốn hay không, họ đều đã bị trói chung một thuyền.

Lần này, xung đột với Hắc Vực tinh sẽ hoàn toàn bùng nổ.

Marcus: "Được rồi, chúng ta nên nói về buổi tụ họp của Trùng đực thôi."

Buổi tụ họp của Trùng đực?

Lại một củ khoai lang nóng bỏng khác, bọn họ chẳng muốn đắc tội với vị Các hạ nào cả.

Trong cuộc họp quân đội lần này, không thiếu những Trùng cái đã từng tham gia buổi thẩm định.

Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, bọn họ vẫn còn sợ hãi.

Quá khoa trương, từ Đông 30 Sào đến Đông 50 Sào đều bị nuốt chửng.

Khu Đông vốn nổi tiếng cằn cỗi, cấp bậc của Trùng đực đến khu Đông đều không quá cao, số Trùng cái có thể nhận được bức xạ tinh thần của Trùng đực chỉ là số ít.

Nolan Các hạ một hơi mở rộng vòng bức xạ, gần như xóa sổ toàn bộ Khu Vứt bỏ.

Đối với Trùng cái mà nói, đây đương nhiên là một chuyện may mắn ngập trời

Chuyện này chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống, từ nay về sau, bọn họ sẽ giảm thiểu đáng kể tình trạng tinh thần hải bạo động, thậm chí những hạn chế trong quá trình huấn luyện cũng sẽ ít hơn, thành tựu cũng sẽ lớn hơn.

Vui mừng khôn xiết nhất, tự nhiên phải thuộc về Đông 42 Sào.

Bọn họ trở thành Sào được săn đón nồng nhiệt, rất nhiều Trùng cái cấp cao đều muốn đến Đông 42 Sào, đơn xin của cục di trú duyệt không xuể.

Từ Sào tệ nhất trở thành Sào đỉnh cấp, quả thực như đang mơ.

Marcus thấy xung quanh không ai lên tiếng, bèn chủ động nói: "Hiện tại đã có mười lăm vị Các hạ tập trung tại Nam 1 Sào, chờ đợi phân chia lại Sào. Nghe nói Nigel Các hạ là bất mãn nhất, đã gửi đi rất nhiều lời chất vấn."

Quân thư cao tầng: "Chuyện này thuộc về thẩm quyền của Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực."

Marcus: "Nhưng không có quân đội, Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực muốn thao túng cũng khó."

Các quân thư cao tầng có mặt ở đây đều vô cùng thông minh, lập tức hiểu được ý của Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực.

Việc phân chia lại Sào gần như đã là ván đã đóng thuyền, chẳng qua là thiên vị bên nào mà thôi.

Xem ra Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực muốn thiên vị Nolan Các hạ!

Quân thư cao tầng: "Chuyện xâm chiếm Sào chúng tôi cũng không phải chưa xử lý qua, dù sao cũng không phải Trùng đực nào cũng không thăng cấp. Phần lớn đều chỉ mở rộng một chút, chúng tôi thiết lập Khu Vứt bỏ, chẳng phải là để đối phó với tình huống Trùng đực thăng cấp sao? Nhưng vấn đề là việc thăng cấp của Nolan Các hạ quá kinh khủng, một lúc mở rộng nửa khu Đông, cũng khó trách Nigel Các hạ tức giận."

Marcus nhướng mày, xem ra là muốn thiên vị Nigel Các hạ?

Không, không phải thiên vị Nigel Các hạ, mà là không muốn thay đổi Sào.

Sắp tới sẽ là một sự thay đổi đủ để trời long đất lở, thay đổi cục diện của Trùng tộc.

Ba mươi năm tới, Nam 1 Sào sẽ không còn là trung tâm quyền lực nữa.

Bảo quân đội đẩy nhanh thời điểm này, phân chia lại Sào, bọn họ tự nhiên không muốn.

"Nói thì nói vậy, nhưng các vị cũng phải nghĩ xem, cách đây không lâu, Đông 50 Sào cũng giống như Đông 42 Sào, Trùng đực già yếu và đang trong giai đoạn hấp hối, Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực căn bản không tìm được Trùng đực tiếp quản. Nolan các hạ bao phủ một cái, trực tiếp cứu toàn bộ Trùng cái Đông 50 Sào, sao có thể coi là sai?"

Tất cả Trùng cái trong phòng họp đều im phăng phắc.

Trùng đực cứu sào khu mà còn bị cho là sai, vậy rốt cuộc cái gì mới đúng?

Họ không còn dám cứng rắn, chỉ uyển chuyển bày tỏ: "Lỡ mà... tôi chỉ nói lỡ mà thôi... chúng ta hiện tại đã tiến hành phân chia rồi, nếu Nolan Các hạ thật sự thăng cấp thành Chuẩn Vương trùng... phạm vi bao phủ sẽ có bước nhảy vọt về chất, đó sẽ là nửa hành tinh đấy... Chúng ta giải quyết được lần này, nhưng rồi sẽ có lần sau..."

Trùng đực Chuẩn Vương trùng quả thực quá đỗi hiếm hoi, đến mức họ khó lòng mà tưởng tượng nổi.

Song, nếu đặt vào trường hợp của vị Các hạ ấy, thì cũng không phải là hoàn toàn không thể.

Nếu thật sự để Nolan Các hạ trở thành Chuẩn Vương trùng, việc trì hoãn thời gian suy bại của Nam 1 Sào còn có ý nghĩa gì nữa không?

Họ bỗng chốc cảm thấy hoang mang, khó lòng tiếp tục duy trì quan điểm của mình.

Sự dịch chuyển và suy yếu của trung tâm Trùng tộc, hóa ra lại rõ ràng đến nhường này.

Những lời ấy, rốt cuộc đã chạm đến một trong số các cao tầng Trùng cái.

Vị Quân đoàn trưởng Quân đoàn 8 đã lâu không cất lời bỗng nhiên đứng dậy, bước đến bên cạnh Marcus——

"Chư vị, đừng ngại phiền phức, dẫu có phải phân chia sào khu đi chăng nữa, thì đó cũng là vinh hạnh của chúng ta!"

"Trong dòng chảy lịch sử, có bao nhiêu Trùng cái có thể chứng kiến một cuộc biến đổi vĩ đại đến nhường này?"

"Kỷ nguyên thay đổi cục diện sào khu đã chính thức mở ra!"

"Thành công rồi."

Kurt khoanh tay dựa vào tường, lắng nghe cuộc đối thoại bên trong.

Ánh mắt hắn nghiêng đi, dừng lại trên bóng dáng trong góc tối, không kìm được mà cất lời hỏi: "Vội vã chạy tới, sao lại không vào?"

Alois: "Anh cũng nói thành công rồi đó, tôi đâu cần phải vào nữa."

Kurt cười cợt, trêu chọc: "Nolan Các hạ cũng đến Nam 1 Sào nhỉ, đây là lần đầu tiên tôi nghe nói một trùng đực lại quan tâm Trùng cái đến vậy đấy. Giờ tôi đang khá tò mò.. rốt cuộc cậu nghĩ sao?"

Một ánh mắt cảnh cáo sắc lạnh phóng về phía Kurt.

Kurt bất đắc dĩ nhún vai, biết sự cợt nhả của mình đã chọc giận Alois, bởi lẽ, đối với chuyện của Nolan các hạ y luôn rất nghiêm túc.

Kurt không dám đùa cợt thêm: "Thôi được rồi, tôi biết thế nào là điểm dừng mà. Pheromone mà Nolan Các hạ tặng cậu lại bị Hắc Vực tinh cướp mất, cậu định làm gì đây?"

Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến là mọi chuyện liền trở nên không thể kiểm soát.

Không khí quanh Alois tức thì trở nên lạnh lẽo, tựa hồ sắp đông cứng thành băng.

Trong đôi mắt đỏ của y ẩn chứa sát ý lạnh lẽo: "Nếu không phải nghi thức Lời hứa Cộng sinh của Nolan Các hạ sắp đến gần, kẻ tấn công Hắc Vực tinh lẽ ra phải là tôi."

Kurt: "......"

Xem ra là tức giận thật rồi.

Kurt biết mình đã chạm vào vảy ngược của Alois, vội vàng trấn an: "Bình tĩnh, bình tĩnh nào. Hôn kỳ của cậu và Nolan Các hạ sắp đến rồi, đừng làm chuyện gì dại dột."

Alois: "Tuy nhiên, tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn."

Kurt: "?"

Alois: "Tôi không thể trực tiếp tấn công Hắc Vực tinh, nhưng trong thời gian Quân đoàn 1 tiến vào Đông 42 Sào, tôi có thể bảo vệ Đông 42 Sào kín kẽ đến mức ruồi muỗi cũng khó lọt."

Kurt nhìn Alois với ánh mắt đầy phức tạp.

Chỉ vài lời nói nhẹ bẫng, mà đã ẩn chứa cả một trận gió tanh mưa máu.

Việc Quân đoàn 1 tiến vào Đông 42 Sào đã được định đoạt từ trước.

Giờ đây, Alois đã trở thành Thư quân của Nolan Các hạ, điều này lại càng danh chính ngôn thuận hơn bao giờ hết.

"Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép về Gia tộc Vichy trước."

Khi Alois quay người, Kurt bỗng gọi y lại: "Khoan đã."

Hắn ta đã từng sợ hãi y, oán giận y, phẫn uất y, nhưng cuối cùng chỉ còn lại lời chúc phúc: "Cảm ơn cậu vì những gì đã làm cho thầy."

Alois: "......Không có gì."

Trong đáy mắt Kurt lấp lánh những giọt lệ: "Nolan Các hạ rất tốt, thật sự rất tốt."

Trước khi đến Đông 42 Sào, hắn đã từng rất lo rằng. Tình huống của Alois quá đỗi đặc biệt, y chính là hiện thân của quyền lực và sức mạnh, liệu con trùng đực kia có mục đích nào khác chăng.

Thế nhưng, sau khi gặp Nolan, mọi nỗi lo âu ấy đều tan biến hết thảy.

Con trùng đực ấy tuyệt đối sẽ không làm vậy.

Cuối cùng hắn cũng có thể an lòng.

Giữa dòng cảm xúc chua xót, Kurt vẫn nở một nụ cười, mãn nguyện và yên bình nhìn ngắm Alois.

Ánh mắt như vậy khiến Alois khó chịu, cứ như thể y lại quay về thời khắc tạm biệt thầy năm xưa.

Alois nhíu mày: "Tôi biết ngài ấy rất tốt."

Y không thể nhịn được nữa, bước nhanh vài bước đến bên Kurt: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"

Kurt không trả lời, vẫn tự mình nói: "Nhưng Nolan Các hạ khác với những Trùng đực khác, vận mệnh đã định sẵn ngài ấy không thể hòa nhập với Trùng tộc. Hãy bảo vệ ngài ấy thật tốt."

Alois cứng họng, y nhớ lại lời Thư huynh Morrison nói trước lúc lâm chung, lại giống hệt như lời Kurt.

Dự cảm chẳng lành ngày một đậm sâu.

Alois mấp máy môi, nhưng những lời định hỏi lại chẳng thốt ra được chữ nào, y chỉ thuận theo lời Kurt, giọng ồm ồm đáp: "Tôi... đã hứa... tôi sẽ làm như vậy..."

Bảo vệ sự ngốc nghếch của hắn, bảo vệ sự bồng bột của hắn, bảo vệ sự chân thành của hắn, bảo vệ sự không giống Trùng đực của hắn.

Bảo vệ sự lạc lõng của hắn giữa thế giới này.

Y đã quá thấm thía cái cảm giác lạc lõng đó rồi nên càng không thể để Nolan cũng phải nếm trải mùi vị ấy.

Kurt: "Vậy thì tốt rồi."

Đêm nay, một trận mưa lớn sắp trút xuống, mây đen vần vũ sà xuống rất thấp. Gió đang gào thét điên cuồng, không ngừng đập vào tòa nhà.

Cả tòa cao ốc chỉ có một căn phòng còn sáng đèn, nhưng thứ ánh sáng yếu ớt ấy chẳng thể nào xua tan được màn đêm đặc quánh.

Thân ảnh của Kurt dường như cũng bị bóng tối nuốt chửng.

"Thật ra, trước khi đến tòa nhà quân đội, tôi đã đến viếng mộ thầy."

"Tôi đã kể cho thầy nghe chuyện của Nolan Các hạ, bảo thầy đừng lo cho cậu nữa."

"Cậu đi đi, Alois, đừng quay đầu lại."

Alois thở hổn hển: "Anh có biết mình làm vậy sẽ có kết cục gì không? Nếu anh đi thú nhận, tôi cũng nên đi thú nhận."

Kurt: "Những lỗi lầm đó đều là do tôi nhờ cậu làm, không phải sao? Hơn nữa, cậu không thể đi được. Horace rõ ràng đang nhắm vào Nolan Các hạ, nếu cậu đi, cậu sẽ bị quản thúc, Nolan Các hạ sẽ chỉ càng thêm nguy hiểm."

Alois nghiến chặt răng, gân xanh trên cổ nổi rõ, hai mắt cũng hằn lên những tia máu đỏ.

Những người bên cạnh y cứ lần lượt ra đi, y không muốn Kurt lại xảy ra chuyện nữa.

"Vậy thì đừng đi nữa!"

Kurt mỉm cười: "Nolan Các hạ cố ý phái Benny tới, chính là để quân đội và Hắc Vực t*nh h**n toàn đối đầu. Nhưng vẫn chưa đủ, phải cộng thêm chuyện của tôi và thầy mới đủ. Chỉ có tôi đi thú tội, vạch trần Horace là kẻ chủ mưu trong vụ vây quét Ong Bắp Cày thì mới có bằng chứng đanh thép nhất. Vụ vây quét Ong Bắp Cày... cũng nên có một hồi kết rồi."

Alois cảm thấy bất lực, nhưng y cũng biết những gì Kurt nói là đúng.

Y xoay người, dồn hết sức lực toàn thân mới nhấc nổi một bước chân.

Một động tác đơn giản đến thế, mà Alois lại thực hiện vô cùng khó khăn.

Đừng quay đầu lại.

Cứ bước về phía trước.

"Kurt, đợi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ vào tù thăm anh."

--------------------

Y sải bước, không còn nán lại.

Dẫu cho, tim y như bị dao cắt.

Ở một diễn biến khác, Gia tộc Vichy.

Cơn bão đã ấp ủ bấy lâu cuối cùng cũng ập đến, hạt mưa lớn tựa những viên sỏi nhỏ, đập lộp bộp xuống các tòa nhà.

Nolan lắng nghe tiếng mưa, hắn đã đợi quá lâu trong đại sảnh.

Hắn đặt tách trà xuống, tách và đĩa lót va vào nhau phát ra âm thanh trong trẻo, rồi hỏi Chấp sự Trùng đứng bên cạnh: "Gia chủ vẫn chưa chuẩn bị xong sao? Ta chỉ đến Gia tộc Vichy tạm trú, nhờ chuẩn bị một căn phòng thôi mà, cần lâu đến vậy ư?"

Kể từ khi Nolan livestream thăng cấp, địa vị của hắn đã có sự thay đổi trời long đất lở.

Một trùng đực tôn quý như vậy, tự nhiên không thể chậm trễ.

Chấp sự Trùng vội vàng tiến lên: "Gia chủ vừa liên lạc với tôi, xin ngài đi theo tôi. Gia chủ muốn báo cho ngài một vài chuyện về Hắc Vực tinh."

Xem ra Gia tộc Vichy quả thật biết điều gì đó! Việc hắn đổi hướng đến đây đã có ý nghĩa!

Nolan đứng dậy, bảo Denton và Evans cùng các trùng khác tự mình nghỉ ngơi, rồi liền đi theo Chấp sự Trùng đến gặp Gia chủ Vichy.

Con đường phía trước hoàn toàn không phải phòng trống nào, mà là tầng hầm của Gia tộc Vichy.

Sau bữa tiệc tối nhà Vichy, Nolan còn tưởng nơi này sớm đã bị phá hỏng, không ngờ lại

được Gia tộc Vichy khôi phục như ban đầu.

Nolan khó chịu nhíu chặt mày, bất kể Alois có trở nên tốt hơn hay xấu đi, Gia tộc Vichy cũng sẽ không từ bỏ thủ đoạn 'giam cầm'.

Mười mấy phút sau, họ đã đến đích.

Bên trong là một căn phòng trống màu trắng, chỉ đặt vài vật dụng ít ỏi, trống trải đến mức có chút ngột ngạt.

"Ngài đến rồi."

Gia chủ Vichy ngồi bệt xuống đất, không còn vẻ tao nhã thường thấy khi gặp hắn, hắn xắn tay áo sơ mi trắng, tay dính đầy dầu máy bẩn thỉu, không ngừng điều chỉnh các linh kiện.

Gia chủ Vichy: "Haizz, đồ vật đã cũ rồi, sửa cũng khó sửa."

Nolan: "Vậy nó quan trọng lắm sao? Không thể thay cái mới à?"

Gia chủ Vichy: "Rất quan trọng, có lẽ lát nữa còn phải giao cho ngài."

Ông ấy nói úp mở, nhưng cũng không tiếp tục chủ đề này mà trầm ngâm nhắc đến một chuyện khác: "Tôi muốn nói cho ngài hai chuyện về Hắc Vực tinh. Một là mối quan hệ giữa Neville và Horace, hai là Eugene Bethune rốt cuộc đã bị Horace làm gì trong bảy năm ở nhà tù tối cao."

Ông khó nhọc đứng dậy, hai chân run rẩy, suýt chút nữa không đứng vững.

Nolan vốn định tiến lên đỡ một tay, nhưng bị Gia chủ Vichy từ chối: "Chỉ là già rồi thôi, không có gì đâu."

"Nhắc đến mối quan hệ giữa Neville và Horace."

"Chắc hẳn ngài biết chuyện Horace đã dùng nguyên lý Loại Trùng Chủng để không ngừng cải thiện gene của mình và trở thành Chuẩn Vương trùng rồi chứ?"

Nolan gật đầu.

Gia chủ Vichy: "Trước đó, gã ta còn làm vô số thí nghiệm, trước khi chưa có được dữ liệu thí nghiệm chính xác, gã không thể tự mình mạo hiểm. Neville, chính là một trong số đó."

Nolan nhớ đến Neville trong game, điều khiển cơ thể Loại Trùng Chủng như cá gặp nước, lập tức hiểu ra nguyên nhân.

Gia chủ Vichy: "Xem ra ngài đã phát hiện ra điểm bất thường."

Nolan: "Neville không phản kháng sao?"

Gia chủ Vichy: "So với nỗi đau bị lột bỏ khoang sinh sản, việc khâu nối cơ thể Loại Trùng Chủng thì đáng là gì chứ?"

"Khâu... nối?"

Nolan biết hầu hết các cách tạo ra Loại Trùng Chủng đều là đột biến, hoặc phóng xạ, hoặc thuốc, nhưng điều duy nhất hắn chưa từng nghĩ đến lại chính là khâu nối.

Chỉ có Hắc Vực tinh mới áp dụng thủ đoạn này.

Thật sự quá cực đoan.

Nolan vội vàng hỏi: "Vậy là Horace cũng đã có được một phần cơ thể của Eugene Bethune sao?"

Gia chủ Vichy: "Ừm."

Sắc mặt Nolan trở nên tái mét, không thể nói thêm bất cứ lời nào nữa.

Vậy ra đó là bảy năm của Eugene Bethune trong nhà tù tối cao?

"Có cùng trải nghiệm, Neville muốn tiếp cận Morrison, sẽ không còn là chuyện khó khăn gì nữa."

Gia chủ Vichy ánh mắt rũ xuống, hồi tưởng lại những chuyện đã điều tra được, "Khi đó... tình cảnh của Morrison nước sôi lửa bỏng, lại bị Neville xúi giục, không, có lẽ không thể gọi là xúi giục, Neville chỉ là nói thật mà thôi."

Gia chủ Vichy thân hình khẽ khom xuống, tựa như đã già đi đến mấy mươi tuổi chỉ trong chớp mắt: "Vì Morrison, ta thậm chí không biết chủ trương của Hắc Vực tinh là đúng hay sai. Con Trùng đực cấp A kia rõ ràng đã làm sai nhiều chuyện đến thế, nhưng Trùng cái lại buộc phải dựa vào bức xạ tinh thần của hắn ta, từ đó dửng dưng trước nỗi thống khổ của Morrison gặp phải."

Ông nhìn về phía Nolan, môi mỏng khẽ run lên: "Khi chuyện đó xảy ra, Morrison đã bị tất cả thư hầu, thư nô, cùng với Chấp sự Trùng và Hộ vệ Trùng của con Trùng đực kia vây xem."

Gia chủ Vichy từng bước đi đến trước mặt Nolan, siết chặt lấy tay hắn: "Xin ngài... vĩnh viễn... vĩnh viễn... đừng biến thành loại Trùng đực như thế. Gia tộc Vichy nguyện ý dốc hết sức lực để bảo vệ sự 'thuần khiết' của ngài."

Hơi thở Nolan như ngưng lại, cảm nhận được trọng lượng nặng trĩu trên tay mình.

Trên tinh cầu Yafer, Trùng đực muôn màu muôn vẻ, có tốt có xấu, nhưng đa số đều không thể học được giới hạn, bởi sự cưng chiều b*nh h**n của Trùng cái đã tước đi cơ hội đó của họ.

"Ta sẽ không, vĩnh viễn không."

Hắn không những sẽ không trở thành loại Trùng đực đó, mà còn sẽ khắc cốt ghi tâm rằng mình là một con người.

Nolan cảm thấy những giọt chất lỏng ấm nóng rơi lã chã xuống mu bàn tay hắn, mới giật mình nhận thấy vị gia chủ vốn luôn kiên cường, mạnh mẽ này đã khóc.

Vị đắng chát cứ mãi vấn vương nơi đáy lòng hắn, không cách nào tan biến.

Gia chủ Vichy đứng thẳng người lên, nước mắt đã biến mất không còn tăm hơi, tựa như cảm giác vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng Nolan. Chỉ là ông ấy vẫn siết chặt tay Nolan, giọng khàn đặc nói: "Alois, xin phó thác cho ngài."

Tốn công bày binh bố trận đến vậy, thậm chí không tiếc dùng chuyện của Morrison để khơi gợi lòng trắc ẩn nơi hắn, chẳng qua cũng chỉ vì muốn dọn đường cho Alois.

Rõ ràng có tấm lòng yêu thương chân thành, nhưng lại ông ấy buộc phải xây dựng lại

căn hầm giam cầm Alois.

Lòng Nolan trào dâng nỗi bi ai.

Gia chủ Vichy: "Cũng đã đến lúc giao một vài thứ cho ngài rồi."

Ông ấy xoay người lại, một tay nhặt chiếc hộp dưới đất lên, đó là thứ mà gia chủ nhà Vichy bất chấp hình tượng để sửa chữa.

Gia chủ Vichy đưa chiếc hộp đến trước mặt Nolan: "Mở ra đi."

Nolan mở chiếc hộp, bên trong lót đầy lớp vải nhung đỏ thẫm, dưới sự tương phản màu sắc gay gắt, khẩu súng bạc kia càng trở nên chói mắt.

Nolan: "Đây là...?"

Gia chủ Vichy: "Vũ khí sát thương, bên trong không phải đạn, mà là thuốc đặc chế, hơn nữa còn chứa kịch độc. Nó được chế tạo ra là để chấm dứt sinh mệnh của Alois. Đây cũng chính là lý do Alois có thể tồn tại, thậm chí ở lại Gia tộc Vichy."

Sắc mặt Nolan cứng lại: "Ngài muốn ta dùng thứ này để giám sát Alois ư?"

Nolan lại nhớ về đêm hôm ấy, hắn và Alois bị ép buộc tiến hành kiểm tra độ tương thích.

Quả là cùng một giuộc.

Gia chủ Vichy: "Không. Bởi vì độ tương thích giữa ngài và Alois đã đạt 100%, thứ này đã không còn cần thiết nữa rồi. Phá hủy hay giữ lại, tất cả đều do ngài quyết định."

Nolan vẫn thấy gai mắt: "Hủy bằng cách nào?"

Gia chủ Vichy hiện lên nụ cười, biết ngay Nolan sẽ lựa chọn như thế.

"Có thể thiêu hủy bằng nhiệt độ cực cao."

Gia chủ Vichy giải thích: "Trong căn phòng này, có ẩn giấu một lò thiêu."

Vậy nên mới bảo hắn đến đây sao?

Nolan không hề bận tâm, chỉ muốn nhanh chóng thiêu hủy thứ chướng mắt này.

Gia chủ Vichy nhấn nút, lò thiêu ẩn mình trong bức tường liền xuất hiện một ô cửa nhỏ.

Nolan đi thẳng tới, quăng nó vào trong.

Nhiệt độ bên trong cực cao, khẩu súng chậm rãi tan chảy ra.

Gia chủ Vichy thẫn thờ nhìn ngắm cảnh tượng này, thứ bị thiêu hủy dường như không phải là khẩu súng, mà là sợi xích đã trói buộc cổ Alois bấy lâu nay.

Trong tâm trí Gia chủ Vichy, vang vọng giọng nói của Alois thuở bé, y đã bị nhồi nhét quá nhiều trách nhiệm và những sứ mệnh nặng nề ——

"1. Không được tiếp xúc với Trùng bên ngoài, để tránh gây tổn thương cho họ;

2. Không được tò mò về thế giới bên ngoài;

3. Không được tự ý sử dụng sức mạnh của mình, sức mạnh của tôi không thuộc về bản thân, mà chỉ thuộc về quân đội."

Có lẽ... ông ta có thể kỳ vọng Alois sẽ có được hạnh phúc...

Chờ đến khi tận mắt thấy khẩu súng bạc tan chảy, Nolan mới quay đầu lại: "Bây giờ ta có thể về phòng nghỉ ngơi rồi chứ? Một gia tộc Vichy lớn như vậy, lẽ nào lại không chuẩn bị nổi một căn phòng trống sao?"

Hồi ức chợt dừng lại.

Gia chủ gia tộc Vichy cười gượng gạo hai tiếng, xem ra thật sự đã đắc tội Nolan các hạ nặng rồi.

Gia chủ gia tộc Vichy lau mồ hôi trên trán, vội vàng gọi Chấp sự Trùng: "Đưa Nolan Các hạ đến đó."

Nolan đi rất nhanh, không muốn nán lại tầng hầm của gia tộc Vichy thêm một giây nào nữa.

Khi lên đến mặt đất, Nolan tình cờ gặp Mickey đang về báo cáo công tác ở đại sảnh.

Mickey hơi ngượng ngùng chào hỏi: "Nolan Các hạ, ngài cũng đến gia tộc Vichy sao?"

Không trách cậu ta lại có biểu hiện như vậy, màn thể hiện của cậu ta ở Trang viên Trùng Đực quá đỗi mất mặt.

Vừa ngửi thấy một chút Pheromone của Nolan Các hạ, cậu ta đã bị kích ra kỳ ph*t t*nh, phải cách ly rất lâu mới hồi phục như ban đầu.

May mắn thay, Mickey là một người lạc quan, cậu ta nhanh chóng gạt bỏ những chuyện ngượng ngùng này ra khỏi đầu.

Nhớ đến tin tức chấn động ở Nam 1 Sào, y vô cùng kích động: "Buổi tụ họp Trùng Đực sẽ bắt đầu vào ngày mai đúng không?"

Hiếm có khó tìm lắm nha!

Nghe nói tất cả Trùng đực đều đang chú ý đến độ tương thích 100% giữa Nolan Các hạ và trưởng quan.

Chuyện này đã gây chấn động trong giới Trùng đực từ lâu rồi!

Diễn đàn Trùng đực cũng nổ tung cả rồi!

Ban đầu cậu ta đoán rằng: cùng với việc cấp bậc của Nolan Các hạ tăng lên, độ tương thích giữa ngài ấy và trưởng quan cũng sẽ tăng cao. Nhưng không ngờ lại là 100%.

Mickey khá tự hào về tầm nhìn vượt trội của mình.

Nolan: "Ừm, sẽ tổ chức vào ngày mai. Ta muốn về phòng nghỉ ngơi trước. Còn cậu thì sao?"

Mickey: "Tôi phải đến phòng của trưởng quan để đợi ngài ấy."

Hai Trùng cùng nhau bước tới, Nolan mới phát hiện ra họ lại đi cùng một con đường.

Trùng hợp quá rồi đấy?

Lẽ nào căn phòng mà gia chủ gia tộc Vichy sắp xếp cho hắn lại ở ngay cạnh phòng của Alois sao?

Nolan: "Còn bao lâu nữa?"

Chấp sự Trùng mỉm cười nói: "Ngay trên Tầng 4, sắp tới rồi ạ."

Mickey lộ ra vẻ mặt ám muội hiểu rõ, Nolan đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

Đến một góc rẽ, Nolan được dẫn vào trong.

Điều không ngờ tới là, Mickey cũng đi vào.

Khoan đã, vừa nãy Mickey đã nói gì cơ?

—'đến phòng của trưởng quan để đợi ngài ấy' ư?

Nolan mặt đen như đáy nồi, gia chủ gia tộc Vichy nói là dọn một căn phòng mới, thế mà lại dọn vào phòng của Alois hả?

Trùng tộc mấy người cũng thật biết gài hàng!

Lúc này, Chấp sự Trùng đã lặng lẽ rút lui, Mickey hạ thấp giọng: "Các hạ, ngài xem xem, căn phòng này có gì khác biệt không?"

Nolan hiếm khi đỏ mặt, không nói gì, cũng không quan sát căn phòng.

Mickey: "Phong cách phòng của chỉ huy, trong đợt thử nghiệm nội bộ lần 2 ngài hẳn đã rất rõ, kiểu nhà tù đơn sơ. Trùng cái trước khi có Trùng đực thì đều không ra hồn lắm, hiện tượng này không hiếm gặp, nhưng trưởng quan thì đặc biệt nghiêm trọng. Tập tính xây tổ này mới có sau khi ngài ấy trở về từ Đông 42 Sào."

Bày trí phòng sao?

Tập tính xây tổ trước đây chỉ thể hiện ở hang nhện khi chiến đấu, hiếm khi thể hiện trong sinh hoạt hàng ngày.

Nolan nảy sinh tò mò, đang định quan sát căn phòng thì nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.

Alois vừa lúc trở về, liền nghe thấy phó quan nhà mình đang tiết lộ tâm tư của y.

Mặc dù vẫn đang mang máy ức chế SC, nhưng khi Nolan nhìn sang, Alois vẫn đỏ mặt thấy rõ.

Họ nhìn nhau suốt một phút, Nolan thấy ánh mắt né tránh của Alois.

Nolan nở nụ cười, đột nhiên cảm thấy có chút đáng yêu: "A..."

Nolan vừa định gọi tên y, liền thấy Alois quay người bỏ chạy.

Rõ ràng đang mặc chiếc máy ức chế SC nặng nề như vậy, thế mà Alois lại có thể đi nhanh như bay, chỉ vài giây đã biến mất dạng.

Thậm chí chạy vội quá nên còn có thể nghe thấy tiếng kim loại và mặt đất cọ xát từ bên ngoài vọng vào.

Nếu Alois cũng có cánh như những Trùng cái khác, Nolan tin rằng y nhất định sẽ bay đi.

Nolan: "..."

Ngại ngùng gì mà cứng nhắc đến vậy.

Không hiểu sao, Alois đã xuống đến Lầu dưới lại rẽ một cái, vội vã quay trở lại phòng.

Nolan cười tủm tỉm hỏi: "Không phải đã chạy rồi sao? Sao lại quay về đây thế?"

Alois cộc cằn nói: "Hắc Vực tinh có ý đồ với ngài, em muốn ở lại bên ngài."

Không phải y không biết xấu hổ, mà là ý nghĩ bảo vệ Nolan đã chiếm thế thượng phong.

Nolan khẽ nhếch môi cười, nào ngờ Mickey còn cười lớn hơn hắn: "Ha ha ha ha ha..."

Alois trừng mắt nhìn cậu ta: "Buồn cười lắm à?"

Mickey lập tức thu liễm: "..."

Làm sao bây giờ? Vui quá hóa buồn luôn rồi.

Trước Tiếp