Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Năm Nguyên Đức thứ mười sáu triều Đại Cùng, Phế hậu An thị qua đời. Khi ấy đương lúc đại hàn buốt giá, ngày hôm sau, người được truy phong làm Thục Trinh Hoàng hậu.
Ta đã mười năm không gặp hắn.
Hắn vận một thân đồ trắng, dáng vẻ tiều tụy, còn ta lại ở ngay sát bên người hắn, chứng kiến hắn đau xót ra sao, trằn trọc thế nào.
Thế thì đã sao chứ?
Chẳng qua cũng chỉ là kẻ trước mặt một kiểu, sau lưng một đường. Vừa cởi bỏ lớp áo tang trắng muốt thanh khiết kia, xoay người đã ôm ấp kiều nhân vào lòng, hưởng thụ một trận mây mưa hoan lạc.
Nhìn hắn, ta chỉ cảm thấy cổ họng đắng nghét, chẳng phải vì muốn khóc mà là muốn cười. Cười cho nửa đời ta long đong thê lương, cười cho hắn lúc này đây giả tạo đến tận cùng. Chỉ tiếc là giờ phút này ta đang há miệng cười lớn, lần đầu tiên chẳng màng lễ giáo, không còn vẻ đoan trang của một tiểu thư khuê các, nhưng lại chợt nhận ra giữa đất trời này đã không còn nghe thấy tiếng nói của ta nữa.
Mạch đập của ta đã lặng yên, hơi thở cũng đã ngừng dứt, tóc mai rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu. Lúc này ta là một lệ quỷ,l phiêu dạt trên đỉnh đầu hắn, dùng đôi mắt sớm đã chẳng còn hơi ấm nhìn hắn nắm chặt lấy những ngón tay lạnh lẽo cứng đờ của thi thể ta.
Hắn so với tám năm trước chẳng có gì thay đổi, vẫn là dáng vẻ nho nhã như xưa. Nhưng khi đó ta thấy nụ cười kia ấm áp bao nhiêu, thì hiện tại lại cảm thấy đáng sợ bấy nhiêu.
Sao ta có thể vì kẻ giả nhân giả nghĩa như thế mà cố chấp đến phát điên như vậy cơ chứ?
Ta cùng với nam nhân duy nhất chốn cấm cung này vốn là phu thê từ thuở thiếu thời, cũng xem như thanh mai trúc mã. Từng ân ái ra sao, từng kính trọng nhau thế nào, giờ phút này ta thật sự hổ thẹn chẳng muốn nhắc lại.
Ngươi có từng như vậy hay không, rõ ràng là chuyện cũ đã qua, nhưng chỉ cần nghĩ lại thuở trẻ dại ngông cuồng ấy thì liền rùng mình kinh hãi?
Tám năm ở lãnh cung, ta không chỉ một lần tự hỏi, Kính Hiên đối với ta rốt cuộc có còn nửa phần tình ý hay không? Từng câu từng chữ trong thánh chỉ phế hậu năm đó ta đều ghi nhớ rành mạch:
“Ái nữ của tội thần An Lợi Dương là An thị, lòng dạ đố kỵ, đức hạnh kém cỏi, không giữ tiết nghĩa. Là mẫu nghi thiên hạ mà chẳng làm gương cho dân; là chủ lục cung mà chẳng giúp ích gì cho phi tần. Nay phế bỏ ngôi vị hoàng hậu, đày vào lãnh cung.”
Cho đến tận bây giờ, hắn chẳng màng chúng thần phản đối, truy phong cho một nữ nhân điên dại bị bỏ mặc tám năm trong lãnh cung làm Hoàng hậu, lại tự dày vò bản thân đến mức xanh xao gầy mòn.
Thế nhưng, chỉ chớp mắt hắn đã có thể ôm nữ nhân từng hãm hại đứa nhỏ trong bụng ta vào lòng mà vỗ về thân mật. Có tình ý hay không, giờ còn quan trọng gì nữa đâu?
Ta sống dật dờ hơi tàn chỉ vì cầu một đáp án, nhưng đến lúc này, ta lại chẳng muốn biết đáp án đó nữa.
Bất chợt, ta nhớ về vị thiếu niên ôn hòa như ngọc trong ký ức năm nào. Khi ấy hắn vẫn còn là một Vương gia nhàn tản, phía trên còn có Thái tử và Nhị vương gia – nhi tử của Mạt Quý phi. Theo lý mà nói, vị trí hiện giờ vốn dĩ vạn lần không tới lượt hắn.
Lúc đó tổ phụ ta là bậc đại thần hai triều, giữ chức Tể tướng, An gia có thể nói là quyền thế lẫy lừng. Ta tuy không được các bậc trưởng bối yêu thương nhiều, nhưng dù sao cũng là đích trưởng nữ của An gia, hôn sự với hắn cũng được người đời ca tụng.
Mười lăm tuổi ta gả vào vương phủ, lúc đó trong phủ của hắn còn có hai vị quý thiếp cùng bốn nàng hầu. Ngày đại hôn, hắn muốn vì ta mà giải tán hết đám thiếp hầu, nói rằng chỉ cần cùng ta ân ái dài lâu, nào còn bận tâm đến những nữ nhân chướng mắt kia. Có điều việc này rốt cuộc không thành, vì khi mẫu thân ta hay tin đã ngăn cản lại.
Ta tuy tinh thông đàn họa, thạo việc thêu thùa bếp núc, nhưng nói ra thật hổ thẹn, ta quả thực có lòng tham cùng sự bướng bỉnh mà nữ tử thường tình không nên có. Từ tận đáy lòng, ta không hề muốn hắn có những kẻ “hồng tụ thêm hương” (1) hay đám hồ ly tinh bầu bạn.
Theo lý mà nói, hắn muốn dọn dẹp hậu viện vì ta, ta nên ngăn cản, nhưng ta cố tình không làm vậy, cuối cùng vẫn là mẫu thân ta đứng ra giảng hòa.
Bất kể là hắn muốn người đẹp bầu bạn hay cần hiền thê lương mẫu, An Lí Triệt ta thực sự có đủ tự tin để làm tròn cả hai, chỉ là ta một chút cũng không thể chịu đựng được việc hắn quá mức thân mật với nữ nhân khác. Hơn nữa, lúc ấy ta hoàn toàn không biết tính toán của tổ phụ và hắn, càng không biết cuối cùng hắn sẽ bước lên con đường tranh đoạt đế vương.
Ta rốt cuộc vẫn bị thời gian mài mòn, trở nên khéo léo đưa đẩy, đánh mất đi sự sắc sảo của chính mình. Ta giúp hắn nạp hết phòng thiếp này đến phòng thiếp khác, lại đón thêm vài vị Trắc phi. Có điều bọn họ đều không đấu lại được ta, cho đến khi ta gặp Vân Oanh Nhụy.
Ta không thể thắng được nàng ta. Không có tình yêu của Kính Hiên, ta chẳng qua cũng chỉ là một người vợ bị ruồng bỏ vô dụng. Hắn đối với ta trước nay luôn giữ lễ nghĩa khách khí, nhưng khi ở trước mặt Vân Oanh Nhụy, hắn hoàn toàn là một con người khác.
Trong mắt hắn, Vân Oanh Nhuỵ sinh ra đã mang vẻ yểu điệu động lòng người, giọng nói trong trẻo như chim oanh, tiếng cười rộn rã tựa chuông bạc. Đó là những thứ mà cả đời này ta có cầu cũng chẳng bao giờ có được.
Vân Oanh Nhụy chẳng qua chỉ có xuất thân từ nhà buôn bán, giờ đây hắn chính là chỗ dựa, là hậu thuẫn lớn nhất của nàng ta. Còn ta, khi không còn sự che chở của An gia, cũng chỉ có thể rơi vào cảnh tiêu điều nơi lãnh cung, trở thành kẻ mà suốt bảy năm trời hắn chưa từng một lần nhớ tới. Phải đợi đến lúc ta chết đi, hắn mới buông tiếng thở dài thương tiếc cho người vợ kết tóc thuở hàn vi.
Nhìn bộ đồ trắng hắn đang vận trên người, ta thấy trong mắt hắn dường như thấp thoáng chút hối hận. Có lẽ do ta vẫn còn si dại nên nhìn lầm, cũng có lẽ là hắn đang nhớ lại chút kỷ niệm xưa cũ nào đó giữa ta và hắn.
Thế nhưng, người mà hắn khao khát từ lâu đã chẳng còn là ta nữa. Thứ hắn luyến tiếc, e rằng chỉ là những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng năm ấy mà thôi.
Hồn phách ta cứ phiêu dạt vô định, chẳng rõ vì sao vẫn còn vương vấn cõi trần này.
“Minh công công, sao ngài phải khổ như thế chứ?”
Đó là tiếng của Lục Bình, tỳ nữ thân cận bên cạnh ta. Nàng nhất quyết không chịu rời cung, nguyện ý chết theo để bầu bạn cùng ta dưới suối vàng. Trên đời này, cha mẹ bạc tình, anh em cạn nghĩa, trượng phu lại hiểm độc như rắn rết. Suy cho cùng, người thật lòng đối đãi với ta cũng chỉ có tiểu cô nương này.
“Minh công công, nô tỳ không thể hứa với ngài.” Giọng Lục Bình kiên định, ánh mắt nhìn người đối diện không chút nhân nhượng. Ta cũng theo hướng mắt nàng nhìn sang.
Đó là một nam tử tuổi đời còn nhỏ, mặc trang phục của thái giám tam đẳng, so với Lục Bình thì vẫn còn kém vài phần tuổi tác. Ta thầm nghĩ, chắc hẳn hắn vì không nỡ để Lục Bình chịu khổ nên muốn đưa tiểu cô nương ra khỏi cung. Nếu đúng như vậy, ta cũng có thể yên lòng phần nào.
Nội thị ấy quỳ rạp trên mặt đất, im lặng không nói nửa lời, ta không nhìn rõ mặt hắn.
“Minh công công, mấy năm qua tâm ý của ngài nô tỳ đều thấu cả. Nếu không có ngài quan tâm, nương nương và nô tỳ không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi.”
Nội thị làm vài động tác tay, ta nhìn không hiểu, nhưng cũng đoán ra được hắn là một người câm. Xem phẩm hàm của hắn cũng chẳng cao sang gì, lại đang giữa tiết đầu đông, ngón tay hắn nứt nẻ, sưng đỏ rồi bầm tím lại, e rằng bản thân hắn sống cũng chẳng dễ dàng cho cam. Trong hoàn cảnh ấy mà còn quan tâm được đến người khác, thật đúng là chuyện hiếm có trên đời.
“Minh công công, nô tỳ sẽ không giúp ngài đâu!” Lời Lục Bình vừa dứt, sắc mặt tiểu nội thị kia bỗng trắng bệch, rồi liên tục dập đầu trước nàng. Hắn dập đầu như thể không biết đau là gì, tiếng va chạm xuống đất khiến ta nghe mà kinh hãi.
Lục Bình vội vã chạy lại đỡ hắn, vừa đỡ vừa khóc: “Ngài là ân nhân của nương nương và nô tỳ, nô tỳ sao dám nhận lễ này, nương nương trên trời có linh thiêng cũng sẽ không tha thứ cho nô tỳ mất… Nô tỳ… nô tỳ hứa với Minh công công là được chứ gì.”
“Ba ngày sau, nô tỳ sẽ ở chỗ này chờ… chờ Minh công công.”
Lúc này tiểu nội thị mới lạy tạ Lục Bình thêm một lạy rồi đứng dậy rời đi. Bước chân hắn có chút không vững, nhìn kỹ thì ra là bị tật ở chân. Chẳng rõ là bẩm sinh hay do tai họa sau này gây ra.
Bấy giờ ta mới nhận ra chiếc áo choàng của hắn đã cũ nát, dáng người gầy gò yếu ớt vô cùng. Hắn không cao, diện mạo cũng hết sức bình thường.
Lục Bình ở bên cạnh ta từ nhỏ, vốn dĩ là kẻ mắt cao hơn đầu, dù có rơi vào lãnh cung vẫn giữ cái tính khí chẳng chịu luồn cúi ai, vậy mà sao lại cam lòng kính trọng tên nội thị kia đến thế?
Ba ngày sau chính là ngày Lục Bình phải theo ta vào hoàng lăng để tuẫn táng. Nhân lúc cung đình hỗn loạn, đưa tiểu cô nương ra khỏi cung cũng là việc tốt. Thiếu niên kia tuy nhỏ tuổi nhưng trông có vẻ an phận thật thà, Lục Bình đi theo hắn coi như cũng tìm được chốn nương thân, không đến mức vì ta mà chôn vùi nửa đời sau.
Trong ba ngày này, Hoàng thượng vì quá đau buồn mà bỏ bê triều chính. Người đời ca tụng bệ hạ là bậc tình nghĩa sâu nặng, nhưng thực chất hắn đang hưởng lạc trong vòng tay ấm áp của giai nhân, vui sướng biết bao!
Ta tự nhủ, năm xưa ta giúp hắn ổn định giang sơn, nay chết đi lại giúp hắn giữ lấy tiếng thơm với thiên hạ, coi như cũng chẳng uổng công một kiếp phu thê.
Ta luôn muốn thấy Lục Bình được yên ổn thì mới có thể nhắm mắt, có lẽ đó là lý do hồn phách ta vẫn còn vất vưởng đến tận giờ. Ba ngày đã qua, ta cùng Lục Bình chờ đợi vị nội thị trẻ tuổi kia tới.
Ngờ đâu người đến không phải hắn, mà là một phụ nhân hơi đẫy đà. Ta nhận ra người này, bà ta họ Triệu, là quản sự cô cô bậc sáu chuyên lo việc tạp vụ, năm xưa vì phạm lỗi trong cung của ta mà bị điều đi.
Chuyện năm đó bà ta phạm phải theo luật là phải xử tử, nhưng thấy bà là người có năng lực, ta chỉ đuổi bà ra ngoài cung, bên ngoài thì nói là bà bị phong hàn sợ lây bệnh cho ta. Triệu cô cô quả thực là người thông tuệ, chỉ vài năm ngắn ngủi đã leo lên được vị trí này. Thật lòng mà nói, bị chủ tử ruồng bỏ mà vẫn làm nên chuyện như vậy, cũng là kẻ có bản lĩnh.
Triệu cô cô không nói nhiều, chỉ đưa cho Lục Bình một chiếc túi vải khâu vá vụng về.
Lục Bình run run hỏi: “Minh công công… còn để lại lời gì không?”
Triệu cô cô tiến lại gần, ghé tai nói nhỏ: “Hắn nói, nếu Lục Bình cô cô hỏi thì hãy thay hắn tạ tội với nương nương một câu. Còn nếu cô cô không hỏi, thì thôi không cần nói nữa.”
Nói đoạn, Triệu cô cô liền rời đi. Ở chốn thâm cung này, những kẻ liên lụy đến ta đều khó tránh khỏi cái chết. Bà ta hành động như vậy đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Lục Bình quỳ xuống dập đầu trước túi vải kia mấy cái thật mạnh, nước mắt lã chã rơi. Hồi lâu sau, ta mới nghe thấy tiếng nàng nghẹn ngào: “Nương nương, đây là tâm nguyện cuối cùng của Minh công công, nô tỳ đành đắc tội với người, quấy nhiễu sự thanh tịnh của người. Bao nhiêu oán nghiệp, xin hãy cứ trút lên đầu một mình nô tỳ đi…”
Nàng cứ như người mất hồn, lẩm bẩm đứt quãng: “Sao lại có nhiều oan nghiệt đến thế này…”
Ngày Thục Trinh Hoàng hậu nhập hoàng lăng, đại cung nữ tuẫn táng theo là Lục Bình đã mang theo tro cốt của một tiểu thái giám vào cùng. Việc này, ngoại trừ Triệu cô cô ở cục tạp vụ thì không một ai hay biết nữa.
Thì ra, tâm nguyện cuối cùng của tiểu thái giám từng có ơn với bọn ta, chính là cầu xin Lục Bình mang tro cốt mình vào ngôi mộ hoàng gia lạnh lẽo kia, để được bầu bạn bên cạnh vị Phế hậu An thị vốn đã điên dại từ lâu.
Ta không hề nhớ mình từng quen biết một người như thế, nhưng mỗi khi thấy Lục Bình mang cơm nước, than sưởi ấm áp tới… lẽ ra ta nên hiểu sớm hơn chứ, một phi tử bị thất sủng trong lãnh cung, làm sao có được sự đãi ngộ như vậy?
Ta chợt nhớ lại bóng lưng hắn rời đi ba ngày trước, tuyệt nhiên không một chút luyến lưu, nhưng lại gầy yếu đến mức khiến người ta xót xa.
Ta chẳng thể ngờ được rằng, thực sự có một người đối đãi với ta như vậy. Ta chỉ thấy hắn một lần, mà cũng là lần cuối cùng. Ta không biết tình cảm của hắn bắt nguồn từ đâu, đúng như lời Lục Bình nói, đây là một mối oan nghiệt, mà ta chính là kẻ mắc nợ.
Tác giả có lời muốn nói:
Mình đã chỉnh sửa lại văn bản một chút, thêm vào vài chi tiết nhỏ nhưng đại thể không đổi. Chương 1 có hơi nặng nề, nhưng đừng để nó đánh lừa, đây chắc chắn là một câu chuyện ngọt ngào. Ngoài ra, ngoại trừ chương đầu này, để thuận tiện cho việc dẫn dắt câu chuyện, các chương sau sẽ được chuyển sang ngôi kể thứ ba nha.
(1) Hồng tụ thêm hương: Ý chỉ người đẹp bên cạnh bầu bạn chăm lo lúc đọc sách, bầu bạn tâm giao.